Chương 535: Đột phát ý tưởng độc đáo.


Hai hắc y nhân thấy âm dương chân khí của Ma Vương đánh tới cũng không dám chậm trễ. Hai người một trước một sau xuất ra nội lực của mình đánh về phía Ma Vương. Bởi vì võ công của Ma Vương rất lợi hại, cho nên họ dùng phương pháp đánh như vậy. Hợp kích loại này là bí truyền của Đạo Môn bọn họ.
Ma Vương càng đánh càng tức giận, không ngờ hai người này khó đối phó như vậy. Võ công mỗi người trong bọn họ cũng chỉ cao hơn Trần Thiên Minh một chút, thế nhưng, chủ yếu là bọn họ phối hợp tốt vô cùng, làm cho Ma Vương căn bản không có biện pháp hạ thủ với một trong hai người họ. Khi hắn tấn công trọng điểm vào hắc y nhân cao lớn ở phía trước, thì ở phía sau hắc y nhân nhỏ gầy sẽ mạnh mẽ tấn công hắn, đồng thời chiêu nào cũng nhắm vào chỗ yếu hại của hắn.
Hơn nữa, họ rất thông mình, không chính diện đối chưởng với mình, chỉ dùng cách du đấu, lúc bên phải, lúc bên trái, làm cho mình không thể chính diện giao phong với họ. Càng làm cho hắn đau đầu chính là vô ảnh đao trong tay họ. Họ dĩ nhiên đã lĩnh hội được lấy khí khống đao, dùng chân khí của bản thân để điều khiển phi đao tương trợ lẫn nhau.
Khi vô ảnh đao của hắc y nhân cao lớn lao về phía Ma Vương, Ma Vương tránh thoát, đao này tự nhiên sẽ bay về phía sau hắn, nhưng khi đao này bay qua người Ma Vương, hắc y nhân nhỏ gầy sẽ dùng chân khí của mình khống chế vô ảnh đao, hơn nữa tranh thủ thời gian dụng đao đánh lén Ma Vương. Điều này khiến cho Ma Vương phải vô cùng cẩn thận ứng phó, sợ rằng mình bất cẩn sẽ bị vô ảnh đao gây thương tích.
Lúc này, Ma Vương tuy là có một thân nội lực, nhưng lại không thi triển được, bởi vì khi hắn phát ra nội lực, hắc y nhân có khinh công cực cao, đã bung người né tránh rồi. Lại bởi vì bọn họ một trước một sau, nên Ma Vương chia nội lực mình thành hai nửa, nếu như bọn họ chỉ là một người mà nói, cho dù họ có nhanh hơn nữa, Ma Vương cũng tự tin có thể đánh trúng bọn họ.
Vẫn đề là hiện tại mình chỉ dùng năm thành công lực đánh một trong hai người họ mà Âm Dương Công phải tụ âm công và dương công về một chỗ, uy lực cực mạnh của nó mới có thể phát huy được. Nhưng lúc này hai hắc y nhân lại một bên du đấu với mình, một bên dùng phi đao đánh lén. Tuy rằng hắn chiếm thượng phong, nhưng muốn nhanh chóng đánh bại bọn họ, lại có chút khó khăn.
"Trần Thiên Minh, ngươi mau cùng thủ hạ của ngươi chạy trốn. Nếu không đi, tất cả mọi người đều không thoát được." Hắc y nhân nhỏ gầy lớn tiếng nói với Trần Thiên Minh. Nàng phát hiện Ma Vương đã quen với thuật hợp kích của hai người bọn nàng, nếu như cứ tiếp tục như vậy, nàng và sư đệ sẽ không thể trốn thoát khỏi ma thủ của Ma Vương.
Nghe thấy tiếng hô hoán của hắc y nhân nhỏ gầy, Trần Thiên Minh liền hiểu rõ ý tứ của nàng. Nàng muốn mình không được ham chiến, mau chóng gọi thủ hạ của mình cùng nhau trốn đi, hơn nữa bọn họ bên kia cũng không cầm cự nổi nữa rồi. Vì vậy, Trần Thiên Minh lớn tiếng kêu lên: "Tiểu Tô, ngươi mau đi giúp bọn Tiểu Kiệt."
Diệp Đại Vĩ sau khi nghe thấy thế thì luống cuống. Vốn dĩ cho rằng tối hôm nay có thể làm thịt Trần Thiên Minh, cũng không nghĩ đến tự nhiên mọc ra hai người của Đạo Môn. Vả lại võ công rất cao, hai người có thể cầm chân Ma Vương, để Trần Thiên Minh qua đây giúp ba người Lâm Quốc. Tuy rằng Trần Thiên Minh bị thương, nhưng võ công cũng không kém hơn hắn, đánh cho ba người bọn hắn tơi bời tan tác. Nếu như không phải ba người liều chết cầm cự, đã sớm bị Trần Thiên Minh đánh tan.
Bây giờ Trần Thiên Minh kêu một thủ hạ qua giúp bên kia, hắn chỉ biết đại sự không ổn. Nếu như hai thủ hạ của Trần Thiên Minh bên kia được cứu ra, trở lại đối phó với ba người bọn hắn mà nói, hắn không thể trụ nổi ở chỗ này. Hắn muốn chạy đi giúp thủ hạ của mình, nhưng ba người bọn hắn hiện tại bị bọn Trần Thiên Minh đánh tới mức chỉ còn biết chỗng đỡ, không có năng lực hoàn thủ.
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, Tiểu Tô đã đánh tan đám cao thủ Ma Môn vây công bọn Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ, cứu họ ra, sau đó xông về phía đám người Trần Thiên Minh. Ba người Diệp Đại Vĩ thấy Trần Thiên Minh lúc này có thêm sự trợ giúp, vội vàng lui về sau, không dám giao phong chính diện với bọn Trần Thiên Minh.
"Chúng ta đã đánh đuổi bọn chúng, mọi người mau đi thôi." Trần Thiên Minh réo gọi hai hắc y nhân bên kia. Hắn vừa nói vừa móc ra thiết đinh trên người mình, sau đó bắn về phía Ma Vương. Tuy rằng Trần Thiên Minh bị thương không nhẹ, nhưng thiết đinh được bắn ra vẫn mang theo tiếng gió rít, đâm phá không khí, dĩ nhiên uy lực cũng không nhỏ.
Ma Vương thấy Trần Thiên Minh bắn ám khí tới phía mình, tuy rằng không thể so sánh với vô ảnh đao, nhưng hắn cũng vội vàng tránh né. Hai hắc y nhân nhân cơ hội này, đều đánh ra vô ảnh đao trong tay mình. Chỉ thấy bạch quang vừa lóe lên, đã vọt tới bên người Ma Vương.
Ma Vương có chút luống cuống tay chân. Đối mặt với ám khí bá đạo, hắn chỉ còn cách bay người thật nhanh sang phía bên sườn, nhờ thế mà tránh thoát ám khí.
"Đi." Hắc y nhân nhỏ gầy quát to một tiếng, hai người họ liền cùng bọn Trần Thiên Minh ở phía sau phi thân bỏ chạy. Nếu chờ Ma Vương xông đến, đồng thời phản công mà nói, một người trong số họ cũng không đi nổi. Vừa rồi bọn họ chiếm tiện nghi là vì Ma Vương không hiểu rõ đấu pháp của bọn họ. Bây giờ Ma Vương đã mò ra được bí quyết rồi, nếu còn đánh tiếp như vậy, thì không lâu sau, bọn họ không ai chạy thoát.
Bọn Trần Thiên Minh ngay cả xe con cũng không cần, liều mạng thi triển khinh công theo sau hai hắc y nhân chạy trốn. So với mạng sống, hai cái xe con có đáng gì chứ?
Cũng không biết chạy trốn trong bao lâu, bọn Trần Thiên Minh đã bay đến ngoại ô thành phố M. Đột nhiên, hai hắc y nhân dừng lại, hạ xuống đất. Trần Thiên Minh ở phía sau bọn họ cũng vội vàng ngừng lại.
"Trần Thiên Minh, chúng ta chia tay ở chỗ này đi, phỏng chừng người của Ma Vương cũng không có đuổi đến đây. Các ngươi cần phải cẩn thận hơn, Ma Vương là người âm hiểm hung ác. Lần này hắn không giết được ngươi, nhất định sẽ tiếp tục truy sát ngươi." Hắc y nhân nhỏ gầy nói với Trần Thiên Minh.
"Cái này ta biết, chúng ta sẽ cẩn thận." Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Lần này nhờ có hai vị cứu giúp, không biết có thể cho chúng biết đại danh hay không, để sau này chúng ta còn báo đáp." Trong lòng Trần Thiên Minh cảm kích nói không nên lời. Nếu như tối ngày hôm nay không phải bọn họ cứu giúp, tất cả mấy người bọn hắn sẽ chết dưới tay bọn Ma Vương.
"Ta trước đây đã từng nói, chúng ta không cần ngươi báo đáp. Chúng ta cũng chỉ là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ mà thôi. Cứ vậy nhé, chúng ta cũng phải đi rồi." Hắc y nhân nhỏ gầy khoát khoát tay nói.
Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ tới cái gì đó, kêu lên: "Chờ một chút, ta có vấn đề muốn hỏi, không biết có nên nói hay không?"
"Không cần ngại, mời nói." Hai hắc y nhân chuẩn bị đi quay người lại nói.
"Làm thế nào ngươi biết danh tính của ta? Chúng ta có quen biết nhau không?" Trần Thiên Minh hỏi. Hắn vẫn cảm thấy hắc y nhân nhỏ gầy là người quen của mình, nhưng có lúc lại thấy cảm giác không giống.
"Ha ha, Trần Thiên Minh ngươi là nhân vật nổi tiêng trên đường ở thành phố M. Khi các ngươi làm hai việc là bảo hộ Tây Thi Kính và chủ tịch tập đoàn Hoàng Thị, muốn không nhận ra ngươi cũng khó khăn đấy! Chúng ta cứu ngươi, chính là vì thấy ngươi là nam nhi tâm huyết. Hiện tại người của Ma Môn đã bắt đầu có điểm biến chất, Huyền Môn các ngươi phải cẩn thận, ài, xem ra, thành phố M chẳng mấy chốc sẽ mất đi vẻ yên bình rồi." Hắc y nhân nhỏ gầy nói.
Nàng không phủ nhận có biết Trần Thiên Minh, cũng không nói có quen biết Trần Thiên Minh. "Hai vị ân nhân, các ngươi có thể cho chúng ta nhìn mặt không?" Trần Thiên Minh đối với hai người bịt mặt ở trước mặt này rất tò mò, đặc biệt nếu như có thể khiến bọn họ gia nhập bên mình, cùng nhau chống lại Ma Môn mà nói, thì Ma Môn sẽ không càn rỡ như hiện tại.
"Không được rồi. Chúng ta còn có việc, tái kiến." Hắc y nhân nhỏ gầy vừa nói vừa cùng với hắc y nhân cao lớn rời đi, chỉ chốc lát đã hoàn toàn biến mất trong màn đêm.
"Lão đại, hôm nay may mà có bọn họ." Lâm Quốc nhỏ giọng nói.
"Đúng vậy, nếu như không có bọn họ, chúng ta hôm nay đều đã chết rồi. Đi, chúng ta trở về." Trần Thiên Minh vừa nói vừa gọi bọn Lâm Quốc bay vào trong thành phố.
Khi về đến nhà hàng, Trần Thiên Minh bắt đầu vận công chữa thương. Bởi vì căn nhà Hoàng Na bán cho bọn hắn đang được sửa sang lại, chưa thể ở được. Đồng thời Trần Thiên Minh lần này cũng đã tinh ranh hơn, tách công ty An An và công ty nhà đất ra, như vậy, sau này nếu có một công ty gặp chuyện không may, thì sẽ không liên lụy đến công ty còn lại.
Hiện tại chính là như vậy. Công ty An An đã xảy ra chuyện, nhưng công ty nhà đất lại không có chuyện gì. Bởi vì bọn Diệp Đại Vĩ không biết mình còn công ty nhà đất. Sau khi Trần Thiên Minh luyện công xong, liền đứng lên. Hắn phát hiện nội lực của mình đã gần như khôi phục. Xem ra, thể chất của mình không giống người khác, mặc kệ là mình có bị thương thế nào, chỉ cần để mình tự chữa thương, qua một đoạn thời gian sẽ khỏi.
"Lão đại, em vừa mới gọi điện thoại cho sư phụ. Sư phụ nói chờ anh trị thương xong, thì gọi điện thoại cho ông ấy, bất kể là lúc nào." Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh đã trị thương xong, liền nói với hắn.
Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua thời gian, đã là ba giờ sáng. Nếu Chung Hướng Lượng không nói, sợ rằng mình sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn. Vì vậy, Trần Thiên Minh móc điện thoại di động ra, gọi cho Chung Hướng Lượng.
"Thiên Minh, bây giờ em thế nào rồi?" Chung Hướng Lượng nói.
"Không việc gì, được rồi, sư huynh, anh không phải không biết, trên người em có điểm đặc biệt, có dị năng của Huyết Hoàng Nghĩ, Ma Vương không đánh em chết được." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói:
"Đúng vậy, dị năng của Huyết Hoàng Nghị thực sự rất tốt. Hiện tại em và Hà Đào đều giống nhau rồi." Chung Hướng Lượng thấy Trần Thiên Minh không việc gì, cũng cười nói.
"Sư huynh, Ma Vương đã trở về, khả năng bắt đầu hạ thủ với chúng ta." Trần Thiên Minh nói.
"Đúng vậy, bất quá, Thiên Minh, từ chuyện tối hôm nay mà xem xét, bọn chúng muốn hạ thủ với em trước. Sau này em phải cẩn thận, võ công của Ma Vương rất cao, chúng ta không phải là đối thủ của hắn." Chung Hướng Lượng nói.
"Em chuẩn bị không cho các huynh đệ lộ diện trong khoảng thời gian này, để tránh bị bọn Diệp Đại Vĩ phát hiện, hạ thủ với bọn họ." Trần Thiên Minh nói.
"Như vậy cũng tốt, bây giờ Ma Môn đang ở thế mạnh, anh thu được tin tức, Ma Môn đã lôi kéo một ít bang phái đầu nhập bọn họ, xem ra, thế lực của Ma Vương càng lúc càng lớn rồi." Chung Hướng Lượng nói.
"Hiện tại làm em lo lắng chính là mấy nữ nhân, sợ rằng bọn Diệp Đại Vĩ sẽ hạ thủ với các nàng." Trần Thiên Minh lo lắng nói.
"Trước đây anh từng nghe em nói, người Diệp Đại Vĩ hận nhất hẳn là Hà Đào. Cho nên em nói với Hà Đào cẩn thận một chút." Chung Hướng Lượng nói.
"Sư huynh, em có việc muốn nhờ anh hỗ trợ." Trần Thiên Minh xấu hổ nói.
Chung Hướng Lượng oán trách: "Thiên Minh, em không cần khách khí như vậy được không? Em có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra."
Trần Thiên Minh nói: "Em muốn anh dạy võ công cho Hà Đào. Bây giờ cô ấy có dị năng của Huyết Hoàng Nghĩ, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng hẳn là rất có ích với việc luyện công. Hơn nữa em có thể giúp nàng đả thông kinh mạch."
Bởi vì Trần Thiên Minh luyện Hương Ba Công, không thích hợp với Hà Đào. Mà ngay cả bọn Lâm Quốc luyện Hỗn Nguyên Công cũng không thích hợp với nàng. Cho nên, Trần Thiên Minh đành phải nhờ Chung Hướng Lượng.
Với tình thế như bây giờ, nếu Hà Đào luyện võ công, không chỉ có thể tự bảo vệ bản thân, còn có thể giúp mình trông chừng mấy người chị Yến, đây chính là chuyện nhất cử lưỡng tiện. Bởi vậy, sau khi bị đánh lén trở về, trong đầu hắn nảy ra ý niệm này. Bên cạnh mình có quá ít cao thủ, mà hiện tại Hà Đào lại vừa vặn có dị năng của Huyết Hoàng Nghĩ, nhất định có thể luyện võ công rất tốt.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #535


Báo Lỗi Truyện
Chương 535/2001