Chương 510: Thi Mạn làm sư phụ.


Nhưng Lương Thi Mạn lại lắc đầu khi nghe chị Yến nói vậy: "Chị Yến, chị là người đầu tiên đi. Em ở cạnh nói cho chị biết phương pháp. Em sợ em lên trước nhỡ em ngất lại hỏng hết việc" Lương Thi Mạn đỏ mặt nói.
"Thi Mạn nói cũng đúng. Chị Yến, chị trước đi. Chúng ta phân công thế này. Chị thứ nhất, em thứ hai, Tiểu Trữ thứ ba, Thi Mạn cuối cùng. Tiểu Trữ em hãy ra cài then cửa lại" Trương Lệ Linh quay đầu nói với Tiểu Trữ.
"Được, chị trước" Chị Yến cắn môi nói. Nàng cũng không muốn tiếp tục đùn đẩy nữa. Dù gì nàng cũng đã là phụ nữ của Trần Thiên Minh. mọi người cũng thân thiết với nhau. Nghĩ vậy, chị Yến từ từ thoát y. Một đôi nhũ phong cao vút, hiện ra như muốn trêu người.
"Thi Mạn, bây giờ em là giáo viên hướng dẫn phương pháp cho mọi người nhé?' Trương Lệ Linh cười nói.
"
Thật sự cũng không có gì khó. Trước tiên ba người hãy cởi quần áo cho anh Thiên Minh, sau đó kích thích "chỗ đó" của anh Thiên Minh càng lâu càng tốt. Thời gian càng lâu càng có lợi cho thân thể anh ấy. Anh Thiên Minh có thể giữ được rất lâu. Những lần trước cái đó của anh ấy cứng những ba tiếng, hại em thê thảm luôn" Nghĩ tới tình cảnh khi đó, Lương Thi Mạn lại đỏ mặt.
"
Chúng ta cần phải làm cái chuyện kích thích đó sao?' Trương Lệ Linh hỏi.
"Đúng vậy. Chúng ta bên trên, anh Thiên Minh bên dưới. Càng nhanh, càng mạnh càng tốt. Người nào mệt mỏi sẽ đổi người khác, tuyệt đối không nên ngừng" Lương Thi Mạn nói.
"Được rồi, chúng ta cởi quần áo cho Thiên Minh" Trương Lệ Linh nói.
"Này, mọi người có nghĩ tới cảm giác của anh không vậy? Cái gì là người trước, người sau, lại còn tự cởi quần áo của anh nữa chứ. Mọi người không muốn nghe ý kiến của anh sao? Hay là để anh chỉ định thứ tự nhé?" Trần Thiên Minh cười dâm đãng nhìn bốn người phụ nữ trước mặt hắn. Đặc biệt đôi nhũ phong đầy đặn đang lắc lư của chị Yến, thật sự làm người khác hết chịu nổi.
"Nhìn cái gì vậy" Chị Yến nhìn thấy Trần Thiên Minh đang đắm đuôis nhìn mình, nàng ngượng ngùng nói. "Bây giờ em là người bệnh, bọn chị là bác sỹ. Bọn chị nói gì em cũng phải nghe, em không nên ngắt lời".
"Chị Yến, mới rồi chị hùng hồn thế mà giờ lại thẹn thùng thế?" Trương Lệ Linh đi tới trước mặt Trần Thiên Minh. Nàng đẩy ngã Trần Thiên Minh rồi bắt đầu cởi quần của hắn. Lương Thi Mạn và Tiểu Trữ cũng tới trợ giúp nàng.
"Cứu, cứu với. Có người muốn phi lễ" Trần Thiên Minh khẽ kêu lên. Dù căn phòng này được cách âm rất tốt nhưng hắn cũng không dám kêu to.
"Ha, ha. Bây giờ bốn nữ sắc lang muốn phi lễ một con dê con như anh. Vừa cướp sắc vừa trộm tiền" Trương Liêu cố ý cười gian xảo.
Sau khi cởi xong quần của Trần Thiên Minh, Trương Lệ Linh quát nói với hắn: "Sắc lang, các chị em hãy nhìn cái đó của anh ấy chưa gì đã như vậy rồi" Trương Lệ Linh vô cùng giận dữ khi nhìn thất tiểu đệ của hắn đã nhanh chóng ngẩng đầu thế mà hắn còn nói có người phi lễ với hắn. Rõ ràng tiểu đệ của hắn muốn phi lễ với mọi người thì có.
Trần Thiên Minh cười nói: "Ha, ha. Đều là vì mọi người mà ra. Ai bảo mọi người xinh đẹp như vậy. Nếu nó không có phản ứng gì mọi người có khi còn cười chê".
"Thiên Minh, không nói nhiều nữa. Anh hãy mau điều tức đi" Lương Thi Mạn nói.
Trần Thiên Minh khẽ gật đầu khi nghe Lương Thi Mạn nói vậy: "Chị Yến, chị lại đây. Em giúp chị một chút" Trần Thiên Minh nói với chị Yến. Hắn e sợ lúc này chị Yến chưa sẵn sàng, hắn muốn kích thích hạ thể của chị để làm chị sớm hưng phấn.
Chị Yến xấu hổ từ từ đi tới ngồi xuống bên cạnh Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh thấy chị Yến ngồi ở bên cạnh mình, hắn vừa nằm vừa nhẹ nhàng vuót ve bộ ngực mềm mại của nàng, hắn cùng dùng sức khẽ mân mê.
"Ư" Chị Yến khẽ phát ra một âm thanh hưng phấn, hơn nữa nàng còn uốn éo người. Nàng vừa mừng vừa xấu hổ khi nhìn tiểu đệ đằng đằng sát khí của Trần Thiên Minh.
Sau một lúc vuốt ve nhũ hoa của chị Yến, hắn lại chuyển tay xuống hạ thể của chị Yến. Lúc này đây hắn cảm thấy ở đó đã nóng ấm, nước dồi dào: "Chị Yến, chị lên đi" Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên.
Chị Yến quay đầu nhìn Lương Thi Mạn, có vẻ muốn hỏi nàng cách thức thực hiện.
Lương Thi Mạn nói: "Chị yến, chị cứ làm như lần trước chị ở trên anh Thiên Minh ấy. Khi nào chị sắp lên đỉnh, chị hãy nói cho bọn em biết để bọn em chuẩn bị thay thế chị".
Nghe Lương Thi Mạn nói, chị Yến nhẹ nhàng ngồi lên trên người Trần Thiên Minh rồi từ từ hạ xuống. "A" Chị yến lại khẽ kêu lên. Rõ ràng lúc này nàng đang rất hưng phấn. Mấy người Trương Lệ Linh nghe thấy tiếng kêu hưng phấn của chị Yến, ai cũng đỏ mặt tía tai, tim đập loạn xạ. Các nàng có cảm tưởng như bản thân mình chính là chị Yến đang chiến đấu với Trần Thiên Minh.
"Chị Yến, cử động nhanh lên. Chị cử động càng nhanh, càng mạnh càng tốt. Anh Thiên Minh sẽ khôi phục công lực càng nhah hơn" Lương Thi Mạn thấy động tác chậm rãi của chị Yến nàng sốt ruột nhắc nhở chị Yến.
Chị Yến nghe vậy, nàng gạt bỏ thẹn thùng, lâph tức gia tăng tốc độ, mạnh mẽ hơn. Bây giờ nàng cảm thấy tiểu đệ của Trần Thiên Minh căng cứng tiến vào nơi sâu nhất của nàng làm cho nàng không nhịn được sự kích thích đó, một cảm giác tê tê, ngưa ngứa xuất hiện. Một lát sau miệng nàng liên tục thốt ra những lời nói hỗn loạn.
Dưới sự kích thích của chị Yến, Trần Thiên Minh cũng không dám chậm trễ. Dù hắn muốn từ từ hưởng thụ cảm giác thoải mái vô cùng hưng phấn này nhưng bây giờ vận công chữa thương quan trọng hơn nên hắn vội vàng vận Hương Ba Công. Khi mới bắt đầu vận công Trần Thiên Minh cảm thấy bốn luồng chân khi trong cơ thể hắn vận hành rất chậm, không có cảm giác thông suốt như trước.
Thế nhưng dưới sự kích thích không ngừng của chị Yến, nơi hắn từng bị kiến Huyết Hoàng cắn bắt đầu sinh ra một luồng nhiệt lưu. Khi mới bắt đầu luồng nhiệt lưu đó rất nhỏ, chậm nhưng cùng với tốc độ và sự mạnh mẽ tăng lên không ngừng của chị Yến, luồng nhiệt lưu đó xuất hiện nhanh hơn, ngày càng nhiều hơn.
Lúc này Trần Thiên Minh cũng cảm thấy nội lực của hắn vận hành cũng nhanh hơn. Nội lưc cũng ngày một nhiều hơn, mới rồi kinh mạch hơi bị tắc nhưng khi nội lực của hắn đánh sâu vào dường như đã thông suốt. Trần Thiên Minh vô cùng mừng rỡ. Nếu mọi chuyện tiếp tục xuôn xẻ thì nội thương của hắn sẽ nhanh chóng bình phục.
"Lệ Linh, em chuẩn bị giúp chị đi. Chị sắp không xong rồi" Chị Yến thở hổn hển nói. Sau chừng ba mươi phút chị Yến bắt đầu có cảm giác như người lơ lửng, cử động của nàng càng nhanh và mạnh. Bây giờ nàng vừa mệt vừa thoải mái. Nàng cảm thấy bản thân mình sắp lên thiên đường.
Không lâu sau khi chị Yến lâm trận, Trương Lệ Linh đã thoát y bản thân mình. Bản thân nàng cũng thấy người bứt dứt khó chịu khi nhìn thấy vẻ vô cùng hưng phấn của chị Yến. Nàng chỉ giận bản thân mình không được ngay lập tức thay thế vào chỗ của chị Yến để mình cũng được hưởng cảm giác hạnh phúc đó.
"A" Chị Yến kêu lên vẻ thoả mãn, thân hình nàng khẽ run rẩy. Lương Thi Mạn biết chị Yến đã lên đỉnh, nàng lập tức đỡ chị Yến xuống và nói với Trương Lệ Linh: "Chị Linh, chị nhanh lên, lên đi. Đừng để luồng nhiệt lưu của anh Thiên Minh dừng lại".
Kỳ thật lúc này thì không cần Lương Thi Mạn nhắc nhở, ngay khi thấy chị Yến rời khỏi người Trần Thiên Minh, Trương Lệ Linh lập tức lên ngựa xung trận. Nàng từ từ ngồi xuống. Một lát sau Trương Lệ Linh bắt đầu chạy nước rút, tốc độ cực nhanh, vô cùng mạnh. Lúc trước chính Lương Thi Mạn đã bảo bọn nàng phải cử động càng nhanh càng tốt, cũng như phải càng mạnh càng tốt.
Luồng nhiệt lưu vừa biến mất đã lập tức quay lại, Trần Thiên Minh lại tiếp tục vận nội công làm cho luồng nhiệt lưu tự dẫn bốn đạo chân khí bị kinh mạch ngăn trở lưu chuyển toàn thân, một khi kich mạch bị tổn thương bị đánh thông suốt luồng chân khí trong thân thể hắn sẽ vận hành nhanh hơn, vận hành càng nhanh, chân khí càng nhiều hơn, càng giúp hắn chữa nội thương tốt hơn.
"Lệ Linh, cứ như vậy. Bây giờ thân thể của anh tốt hơn nhiều, vết thương không còn nặng như trước" Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên. Trời ơi, sau này tối nào mình cũng phải luyện Hương Ba Công như này mới được. Nếu cứ luyện như này thì chẳng bao lâu võ công của mình sẽ tương đương với Ma vương, dù không thể đánh thắng hắn thì cũng không đến nỗi bị hắn đánh bị thương thê thảm thế này.
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Trương Lệ Linh càng cố gắng hơn. Phương pháp này vừa giúp Trần Thiên Minh chữa thương vừa có thể làm mình sung sướng. Đúng là nhất cử lưỡng tiện. Lúc này tâm trạng Trương Lệ Linh cực kỳ vui sướng.
Trong khi vừa vận công chữa thương, bàn tay Trần Thiên Minh cũng vuốt ve bộ ngực của Trương Lệ Linh. Dưới ác động của những cử động mạnh mẽ của nàng đôi nhũ hoa của nàng cũng lắc lư, tung tăng nhảy ,múa trước mặt Trần Thiên Minh. Bây giờ cả hai đã bị tay Trần Thiên Minh tóm lấy, dù có muốn láu lỉnh muốn thoát ra cũng không được.
"Thoái mái quá" Trần Thiên Minh hét to một tiếng. Luồng chân khi rong cơ thể hắn càng mạnh, phía dưới càng lúc càng bị kích thích hơn. Trần Thiên Minh cảm thấy Hương Ba Công của hắn ngày càng mạnh hơn. Hình như bốn luồng chân khí trong cơ thể hắn có vẻ đã đả thông được kinh mạch bị tắc.
"Binh" Mấy âm thanh vang lên trong cơ thể Trần Thiên Minh. Người ngoài không thể nghe thấy, chỉ có bản thân hắn mới cảm giác được. Trần Thiên Minh biết kinh mạch trong cơ thể hắn đã thông suốt.
"A, chị không xong rồi. Tiểu Trữ, em mau lên thay chị" Trương Lệ Linh vừa nói thân thể nàng vừa run rẩy. Xem ra nàng cũng đã thoả mãn.
Nghe Trương Lệ Linh gọi, lập tức Tiểu Trữ trèo lên giường, sau khi Trương Lệ Linh xuống ngựa, Tiểu Trữ vội vàng thay thế luôn. Việc cứu Trần Thiên Minh đã át cả sự thẹn thùng của nàng. Lần trước nàng đã xem Lương Thi Mạn cứu Trần Thiên Minh nên nàng cũng đã biết cách. Nàng nhất định không để cho tiểu đệ của Trần Thiên Minh bị mềm oặt.
Ngay khi Trương Lệ Linh lên thiên đường, Trần Thiên Minh cảm thấy có một luồng âm lương khí từ hạ thể của nàng truyền sang người hắn. Luồng khí đó nhằm thẳng tới đan điền của hắn. Luồng âm lương khí này có thể giúp nâng cao nội lực của hắn, đươpng nhiên Trần Thiên Minh không bao giờ bỏ phí. Hắn đã hấp thu toàn bộ luồng khí đó.
Khi Tiểu Trữ cử động trên người hắn, Trần Thiên Minh cảm thấy luồng nhiệt lưu sinh ra ở phía dưới đã cực kỳ mạnh mẽ. Nó giống như một thủ lĩnh, dẫn dắt bốn luồng chân khí trong cơ thể hắn kiên trì đấu tranh. Mỗi lúc một mạnh mẽ, một nhanh hơn.
Bây giờ Trần Thiên Minh cũng không biết hắn đã luyện được bao nhiêu chu thiên. Hắn chỉ biết tốc độ luyện của hắn rất nhanh, hoàn toàn không có cảm giác bị ách tắc như trước.
Lúc này Trần Thiên Minh cũng không muốn nói nhiều. Hắn chuyên tâm luyện Hương Ba Công. Hắn muốn nhanh chóng chữa khỏi nội thương cho bản thân mình. Chung Hướng Lượng đã nói với hắn Ma Môn sẽ nhanh chóng ra tay với Huyền Môn.
"A, Thi, chị Thi Mạn, chị mau thay em" Tiểu Trữ vừa kêu rên vừa thở nặng nề. Cuối cùng thì nàng cũng đạt tới trạng thái hưng phấn của nhất của mình.
Lương Thi Mạn đã có kinh nghiệm nên nàng lập tức ngồi xuống người Trần Thiên Minh. Một loại cảm giác vừa căng cứng, vừa thoả mãn làm nàng không tự chủ được phải rên lên. Trần Thiên Minh cũng thật là, ba người đã làm cùng anh ấy lâu như vậy mà giờ vẫn không có biểu hiện nào muốn lui binh. Nếu như không phải có mấy chị em mà chỉ có một mình mình thì mình đã bị anh ấy hại chết rồi. Nghĩ vậy Lương Thi Mạn cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ.
"Thi Mạn, em nhanh lên, mạnh nữa" Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #510


Báo Lỗi Truyện
Chương 510/2001