Chương 383:Cái Đó Đè Tôi.


Hội triển lãm rốt cuộc cũng bắt đầu, ngày đầu tiên, vì muốn để mọi người làm quen với không khí khi buổi triển lãm bắt đầu, Trần Thiên Minh đã đưa cả đám Lâm Quốc đến đây, xem qua một chút, sau đó lại cho Trương Ngạn Thanh và Tiểu Tô trở về.
Dương Quế Nguyệt cũng mang theo mười lăm người cảnh sát, phân biệt đi lại ở các nơi trong phòng triển lãm. Nàng cũng Khâu Hiểu Lệ và hai cảnh sát nữa túc trực bên cạnh Kính Tây Thi, cẩn thận canh chừng. Dương Quế Nguyệt cũng nhìn thấy Trần Thiên Minh mang theo nhiều người như thế đến đây, nàng trào phúng nói:
"Trần Thiên Minh, anh mang nhiều người đến thế sao? Xem ra, anh còn khẩn trương hơn tôi nữa nhỉ."
"Tôi chỉ để cho đám huynh đệ quen hoàn cảnh bảo vệ cùng bố trí của triển lãm mà thôi, điều này sẽ hỗ trợ cho công việc bảo vệ văn vật."
Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn Dương Quế Nguyệt, nói. Hiện giờ là lúc làm việc, hắn không muốn so đo với một "hung nữ" như nàng.
Nói đến ngực của Dương Quế Nguyệt, Trần Thiên Minh lại không khỏi liếc mắt nhìn qua một cái, nàng hôm nay mặc cảnh phục, cùng ngày hôm đó không khác gì, song nhũ vẫn đầy đặn như vậy.
Chỉ tiếc là nhìn bên hông nàng có gì đó hơi cộm lên, phỏng chừng đấy là súng. Nhìn lại miếng cấp bậc ở ngực của Dương Quế Nguyệt, Trần Thiên Minh lại nhớ ngày đó nó đè lên đầu mình.
M, nếu như Dương Quế Nguyệt mà không mặc quần áo rồi dùng ngực đè mình
mà nói, vậy mới sướng, không có lý do gì hôm đó lại bị cái miếng sắt kia đè lên đầu, hại mình chẳng biết sướng tí nào cả.
"Trần Thiên Minh, hai mắt anh mù à!"
Dương Quế Nguyệt phát hiện hai mắt Trần Thiên Minh cứ nhìn chằm chằm ngực của mình, mặt nàng đỏ lên, tức giận mắng Trần Thiên Minh.
"Này, "hung nữ", cô mắng ai vậy, đừng mắng tôi nha, tôi làm gì mà chọc giận cô chứ?"
Trần Thiên Minh cũng thấy tức giận, thế nào mà Dương Quế Nguyệt cứ thấy mặt là lại chửi hắn vậy, có phải là thấy mình lớn lên đẹp trai nên định "gây chú ý" không?
"Anh, ánh mắt của anh không nhìn vào kính tây thi, anh nhìn cái gì đó hả?" Dương quế Nguyệt tức giận nói.
"Tôi chỉ nhìn một chút bảng tên của cô mà thôi, lần trước tôi còn chưa thấy rõ, nếu như đến khi nào cô khi dễ tôi, tôi còn biết mà kiện cô chứ." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Cô nàng Dương Quế Nguyệt này sao vậy, người nào nhìn ngực nàng ta chứ? Mình là chính nhân quân tử, muốn nhìn cũng còn có thể nhìn nhũ câu của nàng, chứ giờ nàng mặc cảnh phục, mặc kín đến như thế, mình có thể nhìn thấy gì sao?
Dương Quế Nguyệt nghe thấy Trần Thiên Minh lên tiếng lại nhớ đến lần trước cái "cứng cứng" đó đè lên đầu Trần Thiên Minh, khuôn mặt nhỏ lại càng đỏ hơn. Đã thề là thiên đao vạn trảm cũng không nói, thế mà giờ hắn lại nói là sao?
"Hừ!" Dương Quế Nguyệt oán giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, sau đó không thèm để ý đến hắn nữa.
Trần Thiên Minh cũng không để ý đến Dương Quế Nguyệt nữa, hắn đi tới bên hộp triển lãm rồi nhìn cẩn thận Kính Tây Thi thật. Kính tây thì này trông đặc biệt trong suốt, trông như gương vậy, rất tiện để người khác ngắm.
"Lão đại, cái gương thanh đồng này mà giá đến 100 triệu USD sao?"
Trương Ngạn Thanh nhìn trái nhìn phải, cũng chẳng thấy cái gương này có
thể đạt đến giá đó, vì thế, hắn khó hiểu hỏi.
"Đương nhiên rồi, nếu không, cần gì phải bỏ phí 100 vạn để mời chúng ta đến bảo vệ, mười ngày mà dùng đến 100 vạn, cậu nói xem, có tiện nghi lớn đến thế sao?" Trần Thiên Minh cười, nói.
"Nhưng mà em nhìn cả trái phải, thấy nó làm gì đáng đến giá đó?" Trương Ngạn Thanh lắc đầu, nói.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vỗ vai Trương Ngạn Thanh, nói:
"Ngạn Thanh, nếu như để cậu xem mà hiểu, vậy nó cũng không đáng giá đó. Dù sao chúng ta cũng không thể để đám trộm cướp nó đi được."
"Cũng đúng, chúng ta quản làm gì nó giá bao nhiêu, xem trọng nó là được." Trương Ngạn Thanh gật đầu, nói.
Trần Thiên Minh cẩn thận nhìn thoáng qua Kính Tây Thi, bởi vì hắn không phải là người trong nghề, vì thế cũng không phát hiện điểm khác so với đồ nhái, chỉ là khi hắn nhìn thoáng qua mặt sau, trong lòng hắn không tự chủ được phải chấn động, bởi vì, khi hắn nhìn thấy hình Tây Thi ở mặt sau gương, hắn thấy Tây Thi như đang cười với hắn.
"Trời ạ, thật là thần kỳ!" Trần Thiên Minh kinh ngạc kêu lên.
Nếu như hình Tây Thi trong kính giả chỉ là hình, vậy thì hình Tây Thi trong kính thật này lại sinh động như người thật còn sống, điều này sao không khiến hắn kinh ngạc chứ?
Vừa lúc này Mã Bân cũng đi tới, hắn nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, chỉ cười hỏi:
"Trần tiên sinh, làm sao vậy?"
Trần Thiên Minh chỉ vào Kính Tây Thi, nói: "Hình Tây Thi phía sau cứ như người sống vậy, thật là thần kỳ."
Mã Bân nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, ông ta cao hứng cười, nói:
"Trần tiên sinh, anh có điều không biết rồi, Kính Tây Thi thật và giả chính là khác nhau ở điểm đó, mặc kệ là người ta có làm nhái thế nào, cũng không thể truyền thần như ở Kính Tây Thi thật được. Nghe nói lúc làm kính này, chính là khắc lúc Tây Thi nhìn tình nhân Phạm Lễ của mình, vẻ mặt đầy ẩn tình sâu đậm này, người khác căn bản là không thể khắc được. Chẳng qua, rất ít người có thể chứng kiến Tây Thi như người sống, nghe nói muốn nhìn thấy được như vậy, phải nhìn theo ánh sáng và góc độ bất đồng mới được. Trần tiên sinh, xem ra anh cũng Tây Thi cũng hữu duyên nha!"
"Đi chết đi, ông mới cùng nàng ta hữu duyên." Trần Thiên Minh mắng thầm
trong lòng.
Một nữ nhân không biết đã chết từ bao lâu rồi, cho dù có đẹp tuyệt với đi nữa, mình cũng không muốn "có duyên" với nàng ta.
Không bao lâu sau, người đến xem triển lãm càng lúc càng nhiều, tất cả mọi người đều đến đây vì Kính Tây Thi, thế nên, những người đó đều nhanh chóng chạy lại chiêm ngưỡng Kính Tây Thi, thanh âm than thở liên tục vang lên. Thậm chí còn có rất nhiều người đến thăm quan chụp ảnh lại lưu niệm.
Trần Thiên Minh thấy người càng lúc càng nhiều, vì thế bảo Chiêm Ỷ cùng Lâm Quốc cẩn thận quan sát, những huynh đệ khác thì tới nơi khác theo dõi, gần một tiếng sau mới về công ty bảo an.
Đột nhiên, những phóng viên truyền hình cầm camera chạy tới. Xem ra,
Kính Tây Thi lần này trưng bày tại thành phố M, thật sự chính là tin tức lớn. Có ai mà không muốn nhìn cái Kính Tây Thi trị giá đến tận 100 triệu USD chứ?
Mã Bân phát hiện ra đám phóng viên chạy tới, ông ta lập tức ra đón, đặc biệt trước ông kính máy quay của đài truyền hình mà giới thiệu về lai lịch cũng như giá trị của Kính Tây Thi này, điều này cũng làm đám phóng viên gần gũi với Kính Tây Thi hơn.
Nhìn những phóng viên này nhanh chóng làm quen với Mã Bân như vậy, Trần Thiên Minh đoán có lẽ họ là do Mã Bân mời tới để tuyên truyền cho Kính Tây Thi.
Mã Bân này thật là, làm như vậy, Kính Tây Thi này sẽ càng thêm nguy hiểm. Trần Thiên Minh trong lòng đang thầm bực mình. Nhưng mà nghĩ lại thì người ta là ông chủ bỏ tiền mời mình, vì thế mình chỉ có trách nhiệm hết lòng bảo vệ Kính Tây Thi mà thôi.
Hội trường mới rồi còn yên tĩnh mà hiện nay đã lại ầm cả lên, hơn nữa đám đông phần lớn đang tụ tập quanh Kính Tây Thi. Còn may là biết nhiều người chú ý đến Kính Tây Thi, cho nên cũng không để Kính Tây Thi trên bục cao, bởi vậy ai cũng có thể nhìn thấy Kính Tây Thi, có điều là hơi chật chội mà thôi.
Bốn phía quanh bàn trưng bày Kính Tây Thi đều có bảo an, cảnh sát, nhân viên bảo an, vì thế, mọi người cũng không thể tới được quá gần, đều chỉ có thể đứng cách hộp triển lãm một mét mà nhìn.
Còn đám Trần Thiên Minh thì hiện giờ đang đứng trên cao quan sát, chăm chú nhìn tình hình bên dưới. Như vậy vừa có thể bảo vệ Kính Tây Thi, lại vừa khiến những tên trộm khách muốn ăn trộm Kính Tây Thi vào ban ngày là không có khả năng.
"Trần tiên sinh, an bài như vậy tốt rồi."
Mã Bân sau khi tặng cho đám phóng viên, ông ta liền đi lên đài quan sát, hưng phấn nhìn xuống nói.
"Mã đổng, ông cứ yên tâm, nếu như phía dưới có tình huống gì, chúng tôi ở trên này sẽ lập tức bay xuống bảo vệ Kính Tây Thi."
Trần Thiên Minh nói với Mã Bân.
"Từ trên này bay xuống? Có được không vậy?" Mã Bân lo lắng nói.
Ông ta nhìn từ đài quan sát này xuống dưới, khoảng cách tối thiểu cũng đến hơn mười mét, thế mà đám người Trần Thiên Minh cứ thể bay xuống, có thể là Kính Tây Thi còn chưa bảo vệ được, có khi lại bị ngã chết cũng nên?
"Đương nhiên được, tôi không nói rồi sao? Chúng tôi luyện tập võ công, tất nhiên phải có khinh công, chúng tôi chẳng những có thể bay xuống, hơn nữa còn có thể bay lên đó. Bởi vì hiện giờ phía dưới đang có rất đông người, thế nên hiện chúng tôi cũng không thể biểu diễn cho ông xem được."
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Lợi hại quá, nói như vậy, các anh đều là "không trung phi nhân" rồi." Mã Bân vội vàng nhìn Trần Thiên Minh.
"Có lẽ cũng tính như vậy, thành thật mà nói, triển lãm lần này của ông nguy hiểm quá lớn, người muốn cướp thật sự rất nhiều. Bọn chúng cũng là người có võ công và khinh công." Trần Thiên Minh nói.
"Vậy khổ cực cho các anh rồi. Nếu như các anh bảo vệ tốt, sau khi sự việc hoàn thành, tôi sẽ tăng thêm cho mỗi người các anh mười vạn nữa." Mã Bân cắn môi nói.
Hiện giờ nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, ông ta càng thêm khẩn trương hơn. Vì thế, ông ta chỉ có thể trông cậy vào đám Trần Thiên Minh mà thôi, hy vọng hắn có thể bảo vệ tốt Kính Tây Thi, không để người khác trộm mất.
Trần Thiên Minh khoát tay, nói với Mã Bân: "Mã đổng, ông không cần bỏ thêm tiền, sau khi hòan thành công việc ông cứ trả tiền như trước đã định là được, chúng ta làm ăn, quan trọng nhất là chứ tín, nếu như kể việc để lên giá, vật đối với mọi người đều là không hay."
"Cái đó…" Mã Bân gật đầu nói.
Nếu như Trần Thiên Minh nói không cần cũng tốt, ông ta có thể dành tiền đó đi chơi với đám "tiểu thư".
"Trần tiên sinh, các anh khổ cực rồi, tôi cùng bạn gái đi dạo phố mua
đồ."

Mới rồi Mã Bân cùng một phụ nữ đi đến triển lãm, hiện giờ hắn muốn đưa cô ta ra ngoài. Dù sao ở đây ông ta cũng không có tác dụng gì nữa, Trần Thiên Minh cũng nói là không cần ông ta ở lại. Hơn nữa, một số thủ hạ của ông ta ở lại là được rồi.
"Bạn gái? Ngất mất." Trương Ngạn Thanh nhìn Mã Bân đang ôm một nữ nhân
xinh đẹp, phía sau là bốn người bảo tiêu rời đi, hắn tức giận mắng.
"Ngạn Thanh, làm sao vậy? Cậu tức giận với bọn họ sao?" Trần Thiên Minh hỏi Trương Ngạn Thanh.
"Lão đại, như vậy mà gọi là bạn gái sao? Một ông già hơn bốn mươi tuổi lại ôm một cô gái mới đôi mươi, xem ra là ông ta dùng tiền "mua" thôi." Trương Ngạn Thanh nói.
"Người ta có tiền, cậu làm được gì nào? Cậu nếu như có tiền, cũng có thể "mua" lấy mười người tám người mỹ nữ theo sau cậu." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Lão đại, em mới không cần như vậy, em hiện giờ còn là xử nam đó! Em muốn tìm nữ nhân mà mình thích, em không muốn dùng tiền để đi "mua",
tiền không thể mua được tình cảm."
Trương Ngạn Thanh lắc đầu, nói.
Trần Thiên Minh nhìn Trương Ngạn Thanh rồi cười cười, nói: "Ha ha, Ngạn Thanh, xem ra cậu cũng trưởng thành rồi, muốn có nữ nhân, đúng, nam nhân nên như thế, có bản lãnh thì tự mình đi cua. Dùng tiền, chỉ có thể mua được khoái cảm nhất thời, không mua được tình cảm."
"Lão đại, anh chừng nào thì dạy em mấy chiêu của gái đi, em muốn học chút bản lĩnh. Em thấy mấy người phụ nữ của anh đều ngoan ngoãn nghe lời anh như vậy mà." Vẻ mặt Trương Ngạn Thanh đầy hâm mộ.
Điều này cũng không thể trách hắn, Trần Thiên Minh hưởng phúc tể nhân như thế, nam nhân nào không muốn? nếu như không muốn, vậy thì không phải nam nhân.
"Đi chết đi, anh mà cần tuyệt chiêu gì, đó là do người ta thích cậu, cậu thích người ta, sau đó cậu thật lòng đối tốt với người ta là được." Trần Thiên Minh nói.
"Đơn giản vậy thôi sao? Không có tuyệt chiêu gì khác? Ví như là "Cua Gái Thập Chiêu", "Thượng Nữ Bí Kíp" vân vân chẳng hạn?"
Trương Ngạn Thanh đầy vẻ khó tin, nếu như chỉ đơn giản như thế có thể của được nữ nhân, vậy thì nam nhân thế giới này ai mà không có phúc chứ!
Trương Ngạn Thanh thầm nghĩ trong lòng.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #383


Báo Lỗi Truyện
Chương 383/2001