Chương 373: Anh Có ‘Được’ Hay Không.


Dưới những tiếng rên rỉ của Trương Lệ Linh, Trần Thiên Minh không dừng động tác lại chút nào, hơn nữa hắn càng thêm hăng say vào công việc, một mặt thì không ngừng nhấp nhô trên người Trương Lệ Linh, mà tay thì đã trèo lên người Yến để vuốt ve.
Bởi vì Yến đang nằm đưa lưng về phía hai người, cho nên, Trần Thiên Minh giờ chì sờ đựơc cặp mông tròn tròn của nàng mà thôi.
Tay Trần Thiên Minh vừa chạm vào mông của Yến, thân thể của nàng hình như hơi giật mình, nhưng mà nàng cũng không cử động, tùy ý để Trần Thiên Minh xoa mông mình.
"Lệ Linh, hiện giờ em thích chứ?"
Trần Thiên Minh một bên dùng sức mà liên tục khuấy động u cốc của Trương Lệ Linh, một bên thì dần tăng tốc, ở phương diện này Trần Thiên Minh cả thấy rất tự tin, mặc dù hắn chưa từng chơi qua 4P hay 5P. nhưng mà hắn biết nhìn có thể làm được.
"Ư…" Trương Lệ Linh rất nhanh đã tới đỉnh Vu Sơn,
Vì thế, Trần Thiên Minh lại tiếp tục xoa mông của Yến, cảm giác tròn tròn đầy đặn khiến hắn cảm thấy hưng phấn phi thường. Cứ vuốt mãi, cuối cùng hắn dứt khoát kéo luôn quần ngủ của nàng xuống nhưng mà bởi vì Yến đang nằm trên giường, căn bản là hắn không thể hoàn toàn cởi quần ngủ ra được, chỉ cởi được đến nửa mông mà thôi.
Nhất thời, Trần Thiên Minh liền thấy được bờ mông trắng nõn, mặc dù chỉ nhìn thấy được một nữa, nhưng cũng đủ rồi. Trần Thiên Minh lập tức cho tay tiến vào, nhẹ nhàng tiến vào giữa hai nửa đường cong mê người đó mà vuốt. Tay Trần Thiên Minh chẳng những chuyện động, hơn nữa thân thể hắn cũng đang chuyển động. Đây mới là "nhất tâm nhị dụng", một mình quản hai người.
Dưới sự vuốt ve của Trần Thiên Minh, thân thể Yến chậm rãi chuyển động, dường như nàng đã tỉnh lại, hơn nữa còn phát hiện Trần Thiên Minh đang xoa mông mình, có vẻ nàng đang sợ hãi.
"Thiên Minh, em sắp tới rồi…."
Trương Lệ Linh cảm thấy mình hưng phấn sắp lên thiên đường rồi, nàng sung sướng rên rỉ.
"Vậy em nói đi, anh có "được" không hả?" Trần Thiên Minh đột nhiên ngừng lại hỏi.
"Được, anh rất được, Thiên Minh, anh đừng dừng lại mà." Trương Lệ Linh vội vàng nói.
Trần Thiên Minh đột nhiên dừng lại, điều này khiến một người sắp tới đỉnh núi như nàng cảm thấy bị té núi.
"Được, anh không ngừng đâu,"
Trần Thiên Minh lại phát động đợt công kích mới với Trương Lệ Linh, hắn cũng cảm nhận được Trương Lệ Linh sắp tới Vu sơn rồi, vì thế, hắn tận tình tấn công Trương Lệ Linh một cách cuồng dã.
"Em tới rồi…" Trương Lệ Linh hô to một tiếng,
Thân thể nàng nhẹ run run, sau đó đầu hơi ngả ra, thân thể mềm nhũn, thở dốc.
Trần Thiên Minh thấy Trương Lệ Linh đã đạt cao trào, hắn vội vàng rút "tiểu đệ" ra, sau đó bò đến bên người Yến, dùng hai tay kéo quần nàng xuống.
"Thiên Minh, đừng mà…" Yến nhỏ giọng kêu lên.
Nghe thấy Yến nói vậy, tay Trần Thiên Minh lại vuốt vuốt phía dưới của nàng một cái, hắn phát hiện chỗ đó đã thành sông rồi, xem ra Yến nói không muốn thực chất là trong lòng đang rất muốn.
"Chị, vừa rồi Lệ Linh còn chưa thỏa mãn em, em còn muốn."
Trần Thiên Minh nói xong, tay hắn lại bắt đầu nghịch nghịch đám cỏ thơm của nàng.
Yến bị Trần Thiên Minh sờ mó như vậy, nàng cũng bắt đầu hưng phấn. Mới
rồi lúc Trần Thiên Minh và Trương Lệ Linh làm cái chuyện kìa, nàng ở bên cạnh nghe thấy hết, trong lòng cảm thấy rất khó chịu,
Đặc biệt là lúc Trần Thiên Minh bắt đầu vuốt ve nàng, nàng cũng biết Trần Thiên Minh, nghĩ tới lát nữa hắn sẽ muốn nàng, trong lòng lập tức nóng lên, thân thể chậm rãi "ra nước".
Thấy Yến đã không còn ngăn cản nữa, Trần Thiên Minh liền không khách khí, bởi vì hắn biết "đường hầm" của Yến đã có thể cho "xe" qua, cho nên, hắn nhẹ tách hai chân Yến ra, sau đó ưỡn ngực cho "xe""hầm".
"A… Thiên Minh…không muốn…" Yến rụt rè nhẹ nhàng kêu lên,
Chẳng qua, Trần Thiên Minh cũng không sợ, phụ nữ mà, đều giống nhau cả thôi, chuyện gì lần đầu tiên làm cũng đều như vậy cả, sau này chậm rãi quen
là được.
Vì vậy, Trần Thiên Minh bắt đầu chậm rã ra vào trong người Yến. hắn biết vừa rồi hắn cùng Trương Lệ Linh làm tình chính là một phương thích kích thích tốt nhất, phỏng chừng Yến bây giờ đã rất ham muốn rồi, từ trạng thái của Yến hắn cũng đoán ra được điều này.
Quả nhiên, dưới sự chuyển động nhẹ nhàng của Trần Thiên Minh, Yến bắt đầu nhẹ nhàng rên rỉ hưởng ứng.
Nghe được tiếng rên rỉ của nàng, Trần Thiên Minh hành động càng thêm "dứt khoát", động tác mạnh mẽ hữu lực. Chẳng qua, hắn sợ Yến còn chưa chính thức tiến vào trạng thái, cho nên, hành động lực cũng chưa mạnh hẳn, động cũng chưa nhanh lắm.
Hơn nữa, Trần Thiên Minh còn muốn để các nàng quen chuyện này. Hắn vừa
rồi lúc tiến vào, cũng chưa sờ nắn ngực của Yến, cho nên, tay hắn hiện giờ mới mò vào trong áo, rồi kéo áo ngủ lên, bất ngờ hắn phát hiện ra Yến lại mang nịt ngực.
Làm sao lại thế chứ? Không phải nói ngủ không mặc nịt ngực mới tốt cho sức khỏe sao? Trương Lệ Linh không biết, chẳng lẽ, bác sĩ như Yến lại không biết sao? Trần Thiên Minh có chút oán giận mà bóp bóp.
Chẳng qua, sờ qua nịt ngực thì có sướng gì đâu? Vì thế, Trần Thiên Minh dừng động tác của mình lại, tay hắn duỗi ra sau lưng Yến, nhẹ nhàng tháo cái nút.
Trần Thiên Minh thấy cái nút được mở ra, hắn vội vàng đẩy cái nịt ngực màu vàng của nàng ra, cặp thỏ đầy đặn trắng xinh lập tức nhảy ra, dường như muốn chào Trần Thiên Minh vậy.
Dâm quang trong mắt Trần Thiên Minh lóe lên, hai con thỏ trắng đầy đặn của Yến đã nhảy ra trước mặt hắn, tiểu anh đào nho nhỏ màu phấn hồng, đặc biệt khiến người khác yêu thích không rời mắt được.
Trần Thiên Minh lấy tay nhẹ nhàng chạm vào, cảm giác mát mịn của bầu vú căng tròn khiến người ta cảm thấy cực kỳ kinh diễm.
"Thiên Minh…" Yến nhẹ giọng nói,
Tiếng gọi nỉ non này chưa đầy tình cảm mãnh liệt, làm cho Trần Thiên Minh chỉ muốn lấy tim mình ra thể hiện yêu thương.
"Chị." Trần Thiên Minh biết rõ Yến gọi hắn là muốn nói gì, vì thế, hắn uốn éo đâm sâu vào mấy cái, sau đó lại ngừng lại.
"Đúng, chính là như vậy…Thiên Minh, sao em lại ngừng…"
Yến vừa mới cảm nhận được chút hưng phấn thì lại thấy Trần Thiên Minh đừng lại, nàng oán giận nói.
"Chị, em không biết là chị muốn em dừng, hay là muốn em động tiếp, chị mà muốn em động, em tuyệt đối không dám ngừng đâu, Chỉ là, chị không chịu nói, em làm sao biết được trong lòng chị muốn gì?" Trần Thiên Minh
cười hì hì nói.
Khó lắm mới chiếm được quyền chủ động, mới rồi các nàng trêu đùa mình, đến giờ mình phải nghịch lại các nàng mới được, không thì có lỗi rồi?
"Chán ghét, em, em còn như vậy, chị tức giận đó…"
Yến hiện giờ cảm thấy người càng lúc càng khó chịu, cái loại cảm giác này khiến nàng ham muốn, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi lại.
"Chị, chị đừng nóng, em động đây mà."
Trần Thiên Minh nói xong, hai tay lại đặt lên đôi bầu ngực cao vút của nàng, một mặt thì xoa nắn, một bên thì chuyển động thân dưới.
Hắn hiểu rất rõ Yến, làm sao có thể để nàng khó chịu và tức giận chứ? Hiện giờ, dù Yến có muốn sao trên trời, hắn cũng tìm cách lấy cho nàng. Huống hồ giờ Yến chỉ muốn hắn ra vào trong cơ thể nàng mà thôi.
Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh đã hiểu là Yến rất muốn, cho nên, hắn cũng không dùng động tác chậm nữa, hắn bắy đầu phát tiết tình cảm mạnh mẽ của mình vào trong người Yến.
"Ư…Thiên Minh…" Yến sung sướng kêu lên.
Động tác mạnh mẽ nhanh chóng của Trần Thiên Minh khiến nàng hứng phấn, không nhịn được phải rên rỉ.
Nghe thấy tiếng Yến rên, Trần Thiên Minh càng không khách khí, hắn muốn
Yến sung sướng lên thiên đường. Vì vậy, hắn bắt đầu mạnh mẽ công kích phía dưới của Yến, phỏng chừng Yến giờ xuân tình nhộn nhạo cũng chẳng giữ được bao lâu nữa rồi.
"Ư…Mạnh lên…"
Dù sao nàng cũng là người bị Trần thiên Minh "làm phiền" sau, thế nên nàng cũng chẳng cố kỵ mà phát ra nhưng thanh âm dâm đãng, những tiếng rên rỉ này vang đến bên Trương Lệ Linh.
Yến phát hiện động tác của Trần Thiên Minh khiến nàng hưng phấn không chịu nổi, mỗi lần động đều làm tim nàng nhảy lên, khiến nàng sung sướng muốn rên to cho cả thế giới biết.
Dưới sự tiến công của Trần Thiên Minh, Yến bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ, hơn nữa một lần động thì lực của Trần Thiên Minh lại mạnh mẽ hơn trước một chút, làm Yến dưới sự công kích của Trần Thiên Minh cảm nhận khóai cảm đến tận sâu trong linh hồn, mỗi lần lại có tư vị khác nhau. Thân thể trắng nõn của Yến ửng hồng lên khi được Trần Thiên Minh "yêu".
"A…!"
Cuối cùng khí Yến đạt tới cao trào thì nàng phát ra một tiếng kêu to, sau đó thì một cỗ dịch thủy ấm áp phun ra.
Trần Thiên Minh yêu thương mà hôn Yến một cái, sau đó hắn đứng dậy. Xem ra, giờ hắn nên có trách nhiệm với Trương Lệ Linh rồi.
Trương Lệ Linh thấy Trần Thiên Minh ưỡn ngực đi về phía nàng, nàng kinh
hô:
"Thiên Minh, anh còn chưa thỏa mãn sao? Thế nào mà còn đến đây?"
Nói xong, nàng vừa mừng vừa xấu hổ, chẳng qua, những động tác mãnh liệt
đầy tình cảm vừa rồi khiến lưng nàng hơi đau, nàng vẫn hơi sợ.
Trần Thiên Minh cười cười với Trương Lệ Linh, sau đó hắn dùng tay vỗ nhẹ lên cặp mông trắng mịn của nàng, nói:
"Haha, cứ nói đùa, anh nếu nhanh như vậy đã thỏa mãn, vậy anh làm sao dám mò vào giường của hai người chứ, không có bản lĩnh chân thật, anh có dũng khí chơi 3P sao? Vậy không phải bị hai người khi dễ sao."
"Hư hỏng, nói chuyện không đứng đắn." Trương Lệ Linh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói.
"Được rồi, chúng ta làm chuyện đứng đắn, nghiêm chỉnh đi."
Trần Thiên Minh nói xong, hắn lấy tay tách đùi đẹp của Trương Lệ Linh ra, sau đó lại vác thương tiến vào, sau đó hắn đặt hai chân Trương Lệ Linh lên vai mình, bắt đầu ra vào.
Hiện giờ, bởi vì Trần Thiên Minh muốn chạy nước rút, hơn nữa vừa rồi lúc làm với Trương Lệ Linh động tác có hơi đơn giản, cho nên, lần này hắn lại trực tiếp tiến vào.
"Oa…" Hình như Trương Lệ Linh đang than thở với Trần Thiên Minh.
Vốn hai chân nàng đã mềm nhũn ra, hiện giờ lại bị Trần Thiên Minh vác lên,
nàng lại càng cảm thấy mềm nhũn.
Nhưng mà những động tác của Trần Thiên
Minh với nàng, lại càng làm lửa tình của nàng vốn vừa thỏa mãn nay lại âm ỉ cháy lên.
Trần Thiên Minh mặc kệ tất cả, hắn tiếp tục nhập nhô bên trong Trương Lệ Linh, dù sao hôm nay hắn cũng đã được chơi 3P, còn về phần làm bao lâu, hắn cũng không biết, dù sao, hiện giờ hắn cũng không tận lực không chế.
"Em lại tới rồi…Thiên Minh, anh đi tìm chị Yến đi…"
Trương Lệ Linh bình thường như bình dấm chua lúc này đã hiểu được thế nào là khiêm nhường.
Dưới sự công kích mạnh mẽ của Trần Thiên Minh, nàng lại một lần nữa lên
thiên đường, hiện giờ, nàng cảm thấy mình như muốn ngấy đi, còn may đây
là nàng nằm trên giường, nếu không, chắc là nàng đã té xỉu rồi.
"Ôi, xem ra, lại phải tìm Yến để nhờ trợ giúp rồi." Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn Yến.
"Thiên Minh, em còn chưa xong sao?"
Yến thấy Trần Thiên Minh vẫn còn dũng mãnh tiền về phía nàng, nàng có chút luống cuống.
"Còn một chút nữa, chị, khổ cực cho chị rồi."
Trần Thiên Minh vừa nói vừa nắn bóp bầu vú mềm mại đàn hồi của Yến, sau đó tay hắn nhấc một chân Yến lên, hơn nữa còn ôm trước ngực, còn "tiểu đệ" cứng rắn thì đâm sâu vào mật huyệt.
Trần Thiên Minh cảm thấy hai nàng cũng đã mệt rồi, vì thế, hắn cũng muốn phóng tùng lần cuối cùng của đêm nay vào lúc này.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/2001