Chương 361: Tôi giống lưu manh sao?


Trần Thiên Minh vốn muốn lên cầu thang, đột nhiên từ bên cạnh có người lao ra cản đường mình. Vì thế, hắn tức giận ngẩng đầu lên, muốn xem xem
đó là ai.
Đứng trước mặt là một người đàn bà khoảng sáu mươi tuổi, thân hình trung đẳng, mặt tròn quay, tóc hơi hoa râm, hai mắt sắc như dao cạo đang nhìn Trần Thiên Minh.
"Dì à, dì đừng cản đường tôi." Trần Thiên Minh xấu hổ nói,
Người ta vốn lớn tuổi hơn mình, đáng ra phải nên kính già yêu trẻ, nhưng, mình lách bên trái, bà dì đó cũng lệch sang trái, mình lách sang phải, bà ta cũng dịch sang phải, mình đứng yên thì bà ta cũng đứng yên.
"Cậu tới đây làm gì? Đường này cậu không đi được?" Bà dì trợn mắt lườm
Trần Thiên Minh, nói.
Bà ta mới sáng sớm đã thấy Trần Thiên Minh lén la lén lút đi về phía này, vừa đi vừa nhìn đông ngó tây, điều này khiến cho bà ta không khỏi đề cao cảnh giác. Ai bảo mình là quản lý của tầng nhà ký túc xá nữ chứ, ngàn vạn lần không thể để sắc lang tới khi phụ nữ sinh của mình.
"Dì à, sao dì lại nói vậy? Sao đường này tôi không được phép đi?" Trần
Thiên Minh vẻ mặt tức giận nói,
Mình có trêu trọc gì bà ta đâu, sao bà dì này lại giống như uống phải thuốc vậy.
"Cậu biết đây là đường gì không?" Bà dì hỏi Trần Thiên Minh
"Tôi biết, đây là cầu thang." Trần Thiên Minh có chút lo lắng,
Chẳng lẽ bà dì phía trước này thần kinh có vấn đề, không phải là bà ta thấy mình đẹp trai nên muốn phi lễ chứ? Trần Thiên Minh thấy bà dì này trông
không được dễ nhìn cho lắm, mày rậm mắt to, hơn nữa còn già như vậy nữa.
"Đây là cầu thang lên ký túc xá của nữ sinh, cậu là nam nên không thể đi." Bà dì lớn tiếng nói.
"Hiện tại không phải là nam nữ bình đẳng sao? Sao con gái lên được còn con trai lại không?" Trần Thiên Minh hỏi.
"Đây là ký túc xã nữ sinh, cậu lên làm gì?"
Bà dì càng nhìn càng thấy Trần Thiên Minh giống lưu manh, hiện tại trên TV toàn chiếu loại tình tiết này, trông dễ nhìn, bình thường đều là người xấu cả. Hơn nữa Trần Thiên Minh nói chuyện có chút lỗ mãng, người tốt có thể nói chuyện kiểu này sao?
"Tôi đến xem ký túc xá nữ? Không được ư?" Trần Thiên Minh hỏi
"Không được." Bà dì lắc đầu, nói
"Vì sao không được? Dì à, dì là ai vậy? Đây là quy định của dì sao?"
Trần Thiên Minh nói. Xem ra bà dì này muốn làm khó mình đây.
"Tôi là quản lý của ký túc xá nữ, trường học có quy định không cho phép
con trai vào."

Bà dì vừa nói vừa nhìn tấm biển "tới thăm phải đăng ký" ở trên bàn công tác của mình.
Trần Thiên Minh nhìn thấy tấm biển đó, biết rằng bà dì là quản lý của ký túc xá, chứ không phải là nữ sắc lang, hắn liền thấy an tâm. Trường học bình thường để tiện quản lý, sẽ mời một số công nhân hoặc là lão sư tới làm quản lý để giúp đỡ trường học, mà bà dì này chính là loại người đó.
"Ặc, dì muốn tôi phải đăng ký ư? Vậy được, tôi sẽ đăng ký."
Trần Thiên Minh cho rằng bà dì muốn hắn trước tiên phải đăng ký đã rồi mới được lên lầu, cho nên hắn cười cười, nói.
"Cậu không cần phải đăng ký." Bà dì lắc đầu, nói.
"Tôi không cần phải đăng ký ư?" Trần Thiên Minh vui mừng nói.
Xem ra, bà gì này cũng dễ dãi, có thể mở một mặt lưới, không bắt mình phải đăng ký mà vẫn cho lên lầu.
"Đúng vậy, cậu không cần phải đăng ký,vì cho dù cậu đăng ký tôi cũng không cho phép cậu lên đâu."
Bà dì lập trường rất kiên định, dường như đã dứt khoát không cho phép Trần Thiên Minh lên lầu vậy.
"Vì sao, tôi đã làm gì, tôi là lão sư, tôi đến để kiểm tra ký túc xá của nữ sinh lớp tôi."
Trần Thiên Minh đã có chút bực mình, nếu như không phải là bà dì này đã khá lớn tuổi, hắn đã mắng cho bà ta một trận rồi. Lễ nào trường học có quy định không cho phép tới kiểm tra ký túc xá nữ ư, hình như chưa từng nghe thấy có loại quy định này mà.
"Cậu là lão sư? Ha ha, không ngờ cậu còn biết nói dối nữa đây. Nếu cậu là lão sư vậy thì tôi chính là hiệu trưởng, chuyên môn quản loại lưu manh như cậu." Bà dì nghe thấy Trần Thiên Minh nói vậy liền bật cười,
Lần trước đã có một đứa nói mình là lão sư và được cho phép lên lầu, hại mình bị trường học kỷ luật một trận.
"Tôi là lão sư của Cửu Trung, nếu giả cho đổi." Trần Thiên Minh vỗ ngực nói.
"Cậu mau đi đi, tôi biết cậu không phải là lão sư, nếu cậu không đi, tôi sẽ gọi người đến đấy." Bà dì trừng mắt lườm Trần Thiên Minh, cảnh cáo hắn.
"Tôi không phải là lão sư vậy tôi là gì."
Trần Thiên Minh hiện tại vừa vừa bực mình lại vừa buồn cười, thì ra bà dì này cho rằng mình không phải là lão sư, cho nên không cho mình lên, chứ không phải là trường học có quy định như vậy.
"Cậu giống lưu manh." Bà dì đánh giá Trần Thiên Minh một lúc, sau đó xác định nói.
Tuy rằng Trần Thiên Minh trông có chút không giống lưu manh, nhưng người không thể chỉ nhìn bề ngoài, càng là chuyện không thể thì càng là có thể.
"Tôi giống lưu manh ư?" Trần Thiên Minh ngây người,
Mình có làm gì không đúng với bà ta đâu, sao bà ta lại nói mình là lưu manh, vậy thì thật oan uổng cho mình quá. Mình trông đẹp trai thế này cơ mà, làm gì có thằng lưu manh nào đẹp trai như mình đâu, nếu có, vậy thì người đó không gọi là lưu manh mà gọi là được lưu manh rồi.
"Giống, giống vô cùng, so với lưu manh thì còn giống lưu manh hơn."
dì gật đầu, nói.
Bà ta thấy Trần Thiên Minh sau khi bị mình vạch trần chân tướng thì có bộ dạng ngây người, trong lòng bà ta vô cùng cao hứng. Người ta đã nói, nếu có người ngã một lần, nếu ở chính chỗ đó lại ngã thêm một lần nữa thì người đó chính là đồ ngốc, cho nên, bà ta quyết không làm đồ ngốc.
"Dì à, tôi nói thực với dì, tôi là lão sư, tôi muốn lên trên gặp học sinh của tôi."
Trần Thiên Minh có chút bất lực khi gặp một người đàn bà hồ đồ như thế này.
"Cậu, cậu đứng lại cho tôi, không được lên, cậu nên lên thì tôi sẽ gọi người đó."
Bà dì thấy Trần Thiên Minh muốn lên lầu, vội vàng lui xuống hai bậc thang, nói. Người cao ráo lại uy mãnh giống như Trần Thiên Minh, mình tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
"Dì à, dì để cho tôi lên đi, tôi thực sự có chuyện phải lên lầu, tôi ngày mai sẽ chứng minh cho dì rằng tôi là lão sư ở đây, được không?"
Trần Thiên Minh nghĩ ngày mai mình phải gọi Lý Hân Di cùng mình tới đây
một chút để làm sáng tỏ, có lưu manh nào đẹp trai thế này ư?
"Không được, cậu không thể lên lầu?" Bà dì lắc đầu nói.
Bà ta không thể ngốc như vậy được, nếu để Trần Thiên Minh lên rồi, hắn khẳng định sẽ trêu ghẹo nữ sinh, ngày mai hắn không biết đã phong lưu khoái hoạt ở đâu rồi, nào còn dám tới đây tìm mình nữa?
"Tôi thật sự là lão sư." Trần Thiên Minh nói
"Tôi nói cho cậu biết, cậu nên bước thêm một bước tôi sẽ kêu lên là có lưu manh đấy." Bà dì lớn tiếng nói.
"Kêu lên là có lưu manh?" Trần Thiên Minh đờ đẫn,
Nếu như bà ta kêu lên là có lưu manh phi lễ, vậy mình thực sự là không biết giấu mặt vào đâu rồi, nghĩ tới một người đẹp trai như mình mà bị người ta hiểu lầm là phi lễ với một bà già, vậy thì đúng là chẳng còn thiên lý nữa.
Trần Thiên Minh bất lực nhìn bà dì cứng đầu cứng cổ này, nếu mình xông
lên, bà ta nhất đỉnh sẽ không cản được mình, nhưng vậy thì sẽ khiến chuyện càng loạn thêm. Nhưng nếu mình không lên thì sao có thể kiểm tra được vệ sinh của ký túc xá nữ lớp mình đây?
"Lão sư, thầy ở đây à."
Đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai Trần Thiên Minh, Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là tiểu Hồng, cô bé chắc là hôm nay có việc nên hiện tại mới về ký túc xá.
"Tiểu Hồng, em còn chưa ăn cơm à?" Trần Thiên Minh thấy tay tiểu Hồng đang cầm hộp đứng cơm, liền hỏi.
"Em ăn rồi, bên trong là nước sôi." Tiểu Hồng cười nói.
"Tiểu Hồng, em biết anh ta à?" Bà dì chỉ vào Trần Thiên Minh, hỏi tiểu Hồng .
"Đúng vậy, thầy ấy là Trần lão sư, chủ nhiệm lớp Cao Nhất (1) của chúng em."
"Ồ!" Bà dì há miệng thật to nhưng không nói thành lời.
Lời tiểu Hồng nói thì bà ta không thể không tin, bởi vì tiểu Hồng hiện tại là danh nhân của Cửu Trung, là trạng nguyên trung khảo, lãnh đạo trường học đã dặn dò bà ta nhất định phải tận lực giúp đỡ tiểu Hồng, đồng thời phải
trông chừng con bé thật kỹ, không cho người khác quấy rầy, cho nên, khi
nghe thấy tiểu Hồng nói Trần Thiên Minh là lão sư thì bà ta tin ngay.
"Dì à, hiện tại tôi có thể lên rồi chứ, tôi chỉ muốn lên xem tình hình vệ sinh của ký túc xá nữ lớp tôi thôi, không phải là muốn lên giở trò lưu manh đâu." Trần Thiên Minh cười nói.
Đùa kiểu gì vậy, một mình mình là nam, dám lên ký túc xá nữ có mấy trăm người ở? Tới lúc đó không biết là ai giở trò lưu manh với ai đâu?
Bà dì không nói gì, chỉ tiếp tục há hốc miệng rồi gật đầu, giống như là đồng ý cho tên lưu manh Trần Thiên Minh lên giở trò lưu manh vậy.
"Đi nào, lão sư, dì đây là người tốt, sao lại không cho thầy lên nhỉ?"
Tiểu Hồng không biết chuyện vừa rồi, vừa cười vừa kéo Trần Thiên Minh
lên lầu.
Thế là, Trần Thiên Minh và tiểu Hồng bước lên cầu thang.
"Tiểu Hồng,
may mà có em hướng đạo, vậy thì thầy sẽ không phải tìm chỗ này tìm chỗ
nọ nữa."
Trần Thiên Minh cười nói.
Bởi vì hắn không biết nhiều về trường học, cho nên tìm mãi mới thấy nơi này, dẫn tới bị bà dì đó hoài nghi.
"Lão sư, thầy ăn cơm chưa?" Tiểu Hồng quan tâm hỏi Trần Thiên Minh.
"Chưa, đợi lại nữa kiểm tra tình hình ký túc xá xong rồi mới về ăn." Trần Thiên Minh nói.
Nếu như mình ăn rồi mới tới, học sinh đều đi tự học rồi, vậy thì còn kiểm tra cái gì nữa?
"Lão sư, hay là thầy lên trước đi, nếu em đi cùng thầy, bạn học khác thấy sẽ nói là em gọi thấy tới kiểm tra, em mấy phút nữa sẽ lên." Tiểu Hồng xấu hổ nói.
Trần Thiên Minh nghĩ một lát, thấy lời tiểu Hồng cũng có đạo lý. Vì thế hắn cũng đồng ý, không ngờ tiểu Hồng nghĩ chuyện gì cũng chu đáo như vậy, để mình lên trước một mình kiểm tra, sau đó tiểu Hồng mới về ký túc xá.
"508, là đây rồi." Trần Thiên Minh lẩm bẩm.
Hắn cuối cùng cũng tới được tầng năm, sau đó từ đếm một tới tám, cuối cùng nhìn thấy tấm biển bên trên.
Nghe tiểu Hồng nói, trong ký túc xá có mười hai bạn nữ sống, có sáu cái giường tầng, túc xá là phòng xép, bên trong có nhà vệ sinh và nhà tắm, có chút cảm giác giống như là nhà trọ sinh viên.
Trần Thiên Minh nhìn túc xá 508 thuộc về nữ sinh của lớp Cao Nhất (1) này, cửa thì mở hé, có chút ý tứ như mở rộng cửa thành. Cho nên, hắn bước tới trước cửa, sau đó gõ cửa, nói:
"Thầy là Trần Thiên Minh, thầy có thể vào không?" Nói xong, hắn ngó đầu vào trong.
Dẫu sao thì cửa ký túc xá cũng mở, cho nên chắc là không có cảnh cấm trẻ em nào xuất hiện đâu, mà mình thì cũng chẳng phải là trẻ em, cho dù có đi chăng nữa thì mình cũng chẳng sợ, Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn không muốn thấy cảnh bất nhã của nữ sinh của mình, cho nên, hắn vẫn gọi một tiếng chứ không trực tiếp tiến vào. Có điều, con người chính là như vậy, tới nơi rồi, cho dù là không vào, nhưng vẫn muốn nhìn trước một cái đã.
Vì thế, Trần Thiên Minh ngẩng đầu ngó vào trong, khi hắn vừa nhìn vào chưa được bao lâu thì liền vội vàng rút cổ lại, mắt không dám nhìn tiếp nữa.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #361


Báo Lỗi Truyện
Chương 361/2001