Chương 359: Tối thứ bảy cuối tuần em sẽ tới chỗ thầy


Tới buổi trưa, Trần Thiên Minh ăn xong bữa trưa thì dùng máy tính ở bên cạnh lên mạng tìm một chút tư liệu. Lý Hân Di trong khoảng thời gian này về nhà cơm, cho nên, hắn một mình ngồi một phòng.
"Cộc cộc cộc." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Mời vào!" Trần Thiên Minh nói vọng ra cửa, vừa rồi lúc hắn đóng cửa hình như không khóa.
"Két!" một tiếng, cửa mở ra, tiểu Hồng bước vào.
"Lão sư." tiểu Hồng khóa cửa lại, sau đó xoay người lại nhìn Trần Thiên Minh, cười nói.
"Tiểu Hồng, là em đó hả, em ăn chưa?"
Trần Thiên Minh thấy tiểu Hồng đến, thế là xoay người lại nói với nó.
Tiểu Hồng gật đầu, nói: "Em ăn rồi, em sợ là nếu ăn cơm cùng thầy thì nói không được bao nhiêu, cho nên em ăn xong rồi mới tới. Lão sư, thầy ăn chưa?" Tiểu Hồng vừa nói vừa bước tới đứng cạnh Trần Thiên Minh.
Tiểu Hồng đứng ở cạnh Trần Thiên Minh, hắn chỉ cảm thấy một mùi hương
thiếu nữ phả vào mũi mình, khiến tim hắn đột nhiên đập mạnh hơn, loại mùi thơm của thiếu nữ và hương vị của đàn bà thành thục hoàn toàn khác nhau, đàn bà thành thục có thể là xịt nước hoa gì đó, nhưng loại mùi thơm thiếu nữ này lại tự nhiên mà có, khiến cho người ta ngửi thấy rồi lại muốn hít thêm mấy cái.
"Lão sư, người ta đang hỏi thầy đó, sao thầy không trả lời."
Tiểu Hồng
thấy mình nói chuyện với Trần Thiên Minh nhưng hắn lại không trả lời.
"Ực, thầy ăn rồi, vừa ăn xong." Trần Thiên Minh ngượng ngùng nói.
Mày sao vậy, sao định lực càng ngày càng kém thế. Trần Thiên Minh thầm mắng mình.
"Lão sư, mấy ngày nay không gặp thầy, em nhớ thầy muốn chết, gọi điện
cho thầy thì máy của thầy lại tắt, hại em lo lắng mấy ngày, thầy hư lắm."

Tiểu Hồng vừa nói vừa ôm lấy cánh tay của Trần Thiên Minh mà lắc, giống như có chút tức giận.
"Thầy có chút việc, điện thoại di động sau đó lại hết pin, tiểu Hồng, em đừng tức giận, em mau qua bên kia ngồi đi, cứ đứng thế này không hay đâu." Trần Thiên Minh nói với tiểu Hồng.
"Không, em chủ muốn ở cùng thầy thôi."
Tiểu Hồng vừa nói vừa dựa vào người Trần Thiên Minh, cặp vú mềm ép lên đầu hắn, khiến tim Trần Thiên Minh đột nhiên lại nhảy thót lên.
"Đừng, tiểu Hồng, em đừng như vậy." Trần Thiên Minh nói khẽ,
Hiện tại, hắn không biết mình cự tuyệt thì tốt hơn hay là đứng dậy tốt hơn, chỉ là, hắn cảm thấy mình hình như có chút thích thú cặp vú non trước ngực
tiểu Hồng thì phải, đặc biệt là cảm giác chỗ đó áp lên người mình, phối hợp với mùi thơm thiếu nữ trên người tiểu Hồng, khiến hắn cảm thấy mình giống như đang phê phê.
"Hừ, thầy không thích em sao."
Thấy Trần Thiên Minh cự tuyệt, tiểu Hồng thương tâm nói.
"Thích, ai nói thầy không thích em."
Trần Thiên Minh thấy tiểu Hồng dường như rất thương tâm, vội vàng dỗ dành nó. Ài, con gái bây giờ cứ hết người này đến người kia quấn lấy mình, thật là đau đầu quá đi.
Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh nói vậy, mừng rỡ như điên, mỉm cười tươi
rói, nói:
"Thật ư, lão sư, em biết là thầy cũng thích em mà. Em mệt rồi, buổi chiều còn có tiết, lão sư, thầy cho em ngồi đi." Tiểu Hồng phân trần, rồi ngồi lên đùi Tiểu.
"Em..." Trần Thiên Minh vốn định đứng dậy, nhưng đùi của mình bị tiểu Hồng ngồi lên rồi, sao dám đứng dậy nữa, như thế thì tiểu Hồng sẽ ngã xuống mất.
Tiểu Hồng cúi đầu, đỏ mặt nó với Trần Thiên Minh:
"Lão sư, ngồi trên đùi thầy thật là thích! Em sau này phải ngồi thường xuyên hơn mới được." Nói xong, lộ ra vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.
Trời ạ, em hiện tại ngồi thế này đã làm thầy sợ lắm rồi, em sau này còn muốn ngồi thường xuyên! Trần Thiên Minh trong lòng thầm kêu khổ.
Mông của tiểu Hồng tuy nhỏ, nhưng lại ngồi trên đùi mình, mình còn cảm thấy nó mềm mềm mà lại có tính đàn hồi. Đặc biệt là hiện tại tiểu Hồng còn
dựa vào ngực mình, cùng mình vô cùng thân mật.
"Tiểu Hồng, chúng ta thế này không được đâu, đây là trường học."
Trần Thiên Minh tình ý sâu xa nói với tiểu Hồng. Nếu như để người khác thấy
mình là tiểu Hồng như thế này, mịnh thực sự trở thành lưu manh lão sư đó!
"Lão sư, em hiểu ý thầy, thầy nói là ở trường học thì không được như thế này, còn ở nhà thầy thì có thể, nhưng vừa rồi lúc em vào đã cố ý khóa cửa lại rồi, không ai có thể vào được đâu, thầy yên tâm đi." Tiểu Hồng lắc đầu, an ủi Trần Thiên Minh.
"Đúng rồi, lão sư, thầy ôm em đi được không? Em thấy tình nhân trên TV đều như vậy, nữ ngồi lên đùi nam, nam nhẹ nhàng ôm lấy nữ, thật là lãng mạn!"
"Cái gì? Bảo thầy ôm em." Trần Thiên Minh vội vàng kêu khẽ.
Đầu hắn phình to ra rồi, yêu cầu của tiểu Hồng không phải là càng ngày càng to gan sao? Nếu như mình ôm nó, nó lại bảo mình sờ nó, nếu mình sờ nó, nó lại bảo mình cởi quần áo nó ra, sau đó làm chuyện trai gái. Ở đây thì
sao mà làm được?
Trần Thiên Minh nhìn xung quanh, lại tiếp tục nghĩ, nếu như làm trên cái ghế gấp dài của Lý Hân Di thì chắc là có thể, nhưng, mình không phải đã nói là muốn tiểu Hồng phải lên đại học thì mới làm thế sao? Sao mày không chịu thủ tín hả? Trần Thiên Minh thầm mắng chính mình.
"Đúng vậy, lão sư, thầy ôm em đi, có được không?" Tiểu Hồng nói như cầu xin Trần Thiên Minh.
"Không được." Trần Thiên Minh liều mạng lắc đầu,
Nếu như lập trường của mình không kiên định, thì ở thời ngày xưa nhất định mình sẽ làm một Hán gian rồi.
"Đi mà, lão sư, lãng mạn một chút thôi mà, người ta còn chưa từng được lãn mạn mà!" Tiểu Hồng lắc lắc mình, nũng nịu với Trần Thiên Minh.
"Trời ơi, cứu tôi với!" Trần Thiên Minh thầm hô trong lòng.
Thì ra, thân thể của tiểu Hồng đang ngồi trên đùi hắn cứ lay động, cái mông của nó cũng lắc theo, hơn nữa như vậy rất dễ khiến cho thứ đó của hắn nảy
sinh phản ứng,
"Tiểu Hồng, em đừng vậy mà, đừng..." Trần Thiên Minh nói với vẻ mặt đau
khổ.
Tiểu Hồng cứ dùng cái mông của nó cạ cạ vào chỗ đó của mình, càng cạ càng khiến cho chỗ đó hưng phấn, phỏng chừng hiện tại đã vô cùng "tức giận rồi", nếu như không phải là cái mông của tiểu Hồng đang đè lên nó, nó chắc đã dựng đứng lên mất.
"Lão sư, thầy đáp ứng người ta đi mà!"
Tiểu Hồng cho rằng Trần Thiên Minh cự tuyệt yêu cầu của mình, nó càng lúc lắc cái mông, khiến cho thằng em của Trần Thiên Minh bị kích thích chỉ muốn chọc vào cái mông của tiểu Hồng.
"Được được, thầy đáp ứng em." Trần Thiên Minh vội vàng đáp ứng tiểu
Hồng,
Nếu như mình mà không đáp ứng, xem ra tiểu Hồng sẽ khiến cho thằng em của mình phá rách cái quần mà dựng ngược lên mất.
"Lão sư, thầy thật là tốt với em." Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh đáp ứng yêu cầu của mình, vui vẻ cười nói.
Vì thế, Trần Thiên Minh bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là giang hai tay ra, nhẹ nhàng ôm lần thân thể mềm mại của tiểu Hồng, hương thơm của thiếu nữ càng ùa vào mũi hắn.
"Lão sư, thầy ôm chặt hơn một chút đi, thầy cứ như thế này thì người ta sẽ ngã xuống đó." Tiểu Hồng hạnh phúc nói.
Nó được cánh tay to khỏe của Trần Thiên Minh ôm lấy, cảm thấy vô cùng thoải mái, nếu như Trần Thiên Minh có thể cả đời ôm mình, vậy thì thật tốt quá.
Trần Thiên Minh đành phải dùng lực ôm lấy tiểu Hồng, hiện tại, hắn cảm thấy thật vô cùng khó chịu, mình ôm một cô bé, hơn nữa cô bé còn đang ngồi
lên đùi mình, dùng cái mông không ngừng cọ sạt thằng em của mình, khiến
cho thằng em sắp sửa phát điên lên rồi.
"Tiểu Hồng, em hài lòng rồi chứ? Hài lòng rồi thì sang bên đó ngồi đi?"
Trần Thiên Minh chỉ vào chiếc ghế ở bên kia. Nếu cứ tiếp tục thế này, mình e rằng là không thể khống chế nổi bản thân, sẽ ngay ở đây mà làm chuyện đó với tiểu Hồng.
"Em thích ngồi trên đùi thầy cơ, lão sư, thầy ghét em lắm à? Không thích em ngồi lên đùi thầy sao?"
Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh bảo vậy, buồn bã nói.
Trần Thiên Minh thấy tiểu Hồng đau lòng, tim hắn cũng tê tái theo, vội vàng an ủi tiểu Hồng:
"Thầy nào có ghét em, cô bé ngốc ạ, thầy chỉ là sợ em ngồi trên đùi thầy lâu thì sẽ mỏi thôi." Trần Thiên Minh vừa nói vừa cười.
"Lão sư, em biết là thầy yêu em nhất mà, cho nên, em sau này cũng muốn
làm người tối nhất đối với thầy."

Tiểu Hồng đột nhiên quay người lại, hôn một cái lên mặt Trần Thiên Minh, cười rất ngọt ngào.
Động tác này của tiểu Hồng, càng khiến cho cái mông của nọ càng động mạnh, do đó càng ma sát thằng em của Trần Thiên Minh mạnh hơn. Thằng em của Trần Thiên Minh vốn đã rất cứng, dưới động tác này của tiểu Hồng,
thì càng cứng hơn, lập tức dựng lên, húc vào mông tiểu Hồng.
"A!" Trần Thiên Minh thực sự là không thể khống chế nổi nữa nên bật ra tiếng rên khe khẽ, thằng em của mình được tiểu Hồng làm cho sướng tê người, sướng nhe cả răng.
"Lão sư, thầy sao vậy?"
Tiểu Hồng vẫn chưa phát hiện cái đó của Trần Thiên Minh đang húc vào mông mình, thế lại,nó lại quay người lại, cặp vú nón lại áp lên người Trần Thiên Minh.
"Tiểu Hồng, em đừng cử động, em còn động nữa là phía dưới của thầy không chịu nổi đâu."
Trần Thiên Minh nhìn xuống dưới, cười khổ với tiểu Hồng.
Đặc biệt là cặp vú của tiểu Hồng hiện tại đang ép lên ngực mình, thế này thì có khác nào lửa đổ thêm dầu đâu? Vốn Trần Thiên Minh không muốn nói ra, nhưng hiện tại hắn thực sự nhịn không được nữa rồi, nếu như cứ để tiểu Hồng làm động tác đó, hắn thực sự sẽ bắn ra mất.
Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, tiểu Hồng rốt cục cũng hiểu ra. Đồng thời hiện tại nó cũng cảm giác được thằng em của Trần Thiên Minh đang cứng ngắc, nó đỏ mặt không dám cử động, cũng không dám đứng dậy.
Trần Thiên Minh thấy bộ dạng đó của tiểu Hồng, chính hắn cũng cảm thấy xấu hổ. Thầm nghĩ, tiểu Hồng dẫu sao cũng còn nhỏ, mình sao có thể ở trước mặt nó mà nói ra câu đó? Như vậy thì quá có lỗi với tiểu Hồng rồi, hiện tại tiểu Hồng không nói gì, có thể là nó đã tức giận.
Thế là, Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, tiểu Hồng hiện tại đang cúi đầu giống như đang suy nghĩ gì đó, ngực nó tuy không lớn, nhưng lại cao vút, vô cùng trêu ngươi. Nó mặc kiểu quần áo con gái bình thường, T-shirt, nhưng không rộng cũng không bó, vừ hay làm nổi bật những đường cong của nó.
Nhìn đường con ở trước ngực tiểu Hồng, cao thấp phân minh, hơn nữa y phục ở giữa đoạn cao thấp lại bó sát vào ngực, Trần Thiên Minh biết rằng tiểu Hồng mặc loại áo lót không có lớp đệm, loại áo lót này, giúp cho chỗ đó của con gái phát dục đặc biệt tốt, hơn nữa, nếu như mình bóp nó, thì tốt đa có thể cảm nhận được cái áo lót cứng ngắc ở bên trong mà thôi.
"Tiểu Hồng, em đừng tức giận thầy, thầy biết là thầy không tốt, thầy sau này không nói vậy nữa."
Trần Thiên Minh cũng không biết biết là mình phải giải thích như thế nào thì mới khiến tiểu Hồng không tức giận.
Kỳ thực, cái này cũng không thể trách mình được, nếu như cứ để cho mông của tiểu Hồng cạ vào thằng em ở bên dưới, thì nó thực sự sẽ phát hỏa mất, đến lúc đó thì hậu quả khó mà gánh nổi.
Đột nhiên, tiểu Hồng ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng, xấu hổ nói với Trần
Thiên Minh:
"Lão sư ngươi, thầy có phải là rất muốn em không? Nếu, nếu như thầy muốn, vậy, tối thử bảy cuối tuần em sẽ tới chỗ thầy, được không?"
Nói xong, nó càng cúi đầu thấp hơn, không dám nhìn vào Trần Thiên Minh.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #359


Báo Lỗi Truyện
Chương 359/2001