Chương 33: Ôn Lại Giấc Mơ Xưa


Trần Thiên Minh về đến nhà, len lén đóng cửa lại, vì bây giờ đã là 11 giờ đêm, mà xem ra bố mẹ hắn cũng đã ngủ rồi, không nên đánh thức họ dậy, nếu không chắc chắn là hắn sẽ không được yên thân tối nay.
"Thiên Minh, đã về rồi sao?" Một bóng người từ phía sofa lên tiếng, khiến Trần Thiên Minh tý nữa thì rụng tim.
Trần Thiên Minh nhìn kỹ lại, hóa ra là chị nuôi của hắn Lý Yến. "Chị Yến, chị đêm nay không phải trực đêm sao?"
"Đêm nay chị không phải trực, vì thế đang chờ cậu ở đây!" Chị Yến lại gần Trần Thiên Minh rồi quan tâm nói: "Thiên Minh, khoảng thời gian này cậu đang làm gì, tại sao luôn về trễ như vậy, công việc ở trường như thế nào? Không nên đi chơi với người khác đến đêm. Cậu đã lớn như vậy rồi, phải chú ý phép tắc" Nhìn thấy thằng em thanh mai trúc mã này của mình, nàng thật sự không nhẫn tâm mà mắng hắn, hằng chính là người mà trong lòng Lý Yến thương yêu nhất.
"Em đi chơi cùng đồng nghiệp, cũng không làm gì xấu đâu, chị không tin em sao?" Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ lo lắng của chị Yến, hắn rất đau lòng liền nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai nàng.
"Chị không phải không tin cậu, chỉ là trong lòng chị vẫn rất lo!" Nói đến đây, hai mắt của chị Yến đã hơi đỏ lên, dáng vẻ sâu kín nói không lên lời.
Trần Thiên Minh thấy Chị Yến như vậy, hắn nhẹ nhàng ôm lấy chị Yến rồi nói: "Chị, em biết chị rất quan tâm cho em, chỉ là em đã lớn rồi, cũng đã hiểu được cách tự chăm sóc cho chính mình rồi"
"Đúng, cậu lớn rồi, cũng không cần có chị ở bên cạnh nữa" Chị Yến vừa nói lại vừa khóc. Nàng nghĩ đến việc Thiên Minh sẽ rời xa mình, trong lòng nàng cực kỳ không nỡ. Nhưng không còn cách nào khác, Thiên Minh không phải thuộc về nàng.
"Ai nói vậy, em đánh hắn bây giờ. Em cả đời này đều muốn có chị ở bên cạnh" Trần Thiên Minh gấp gáp nói, trên tay lại tăng thêm lực, hắn nhất định không để Chị Yến mà hắn yêu thương rời xa hắn.
"Ừm" Chị Yến bị Trần Thiên Minh ôm chặt có chút khó thở, nhưng trong lòng nàng lúc này lại rất hỗn loạn, mỗi khi thân mật tiếp xúc với Trần Thiên Minh như thế này, nàng đều có một loại cảm xúc rất lạ lùng.
Trần Thiên Minh chậm dãi đem tay trượt dần xuống, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve cặp mông thập phần co dãn của Chị Yến. Mà môi hắn cũng đã tìm đến cặp môi anh đào của nàng. Chị Yến vội quay đầu đi, không cho hắn thực hiện ý đồ. Chỉ là cặp song câu kia của Chị Yến lại chỉ cách ngực của Trần Thiên Minh có một tầng áo ngủ mong manh, vì thế khiến cho dục hỏa của Trần Thiên Minh bỗng nhiên bốc lên mạnh mẽ.
"Chị…" Trần Thiên Minh nhẹ giọng gọi nhỏ bên tai Chị Yến, còn tay hắn thì đã chậm dãi tìm đến cặp song câu kia của nàng.
"Không, không muốn. Dì út sắp ra có thể nhìn thấy đó" Chị Yến nói ra lo lắng trong lòng mình. Nàng cố gắng đẩy hai bàn tay của Trần Thiên Minh ra, sau đó sửa sang lại áo ngủ có chút loạn lên do Trần Thiên Minh vừa sờ.
"Vậy thì đi vào phòng của em đi" Trần Thiên Minh cũng không phải thằng ngốc, hắn biết mẹ hắn rất thương chị Yến, nhất định sẽ không cho hắn khi dễ chị Yến, nhưng mà hắn làm sao lại có thể buông tha cơ hội tốt như thế này chứ. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy chị Yến, sau đó đưa nàng đến phòng của mình.
"Không… muốn" Chị Yến lại nhẹ nhành nói, thanh âm có chút như không muốn, nhưng dường như lại có ý. Điều này lại càng khiến cho dục hỏa của Trần Thiên Minh bốc cao hơn, phía dưới đã nhanh chóng cứng lên làm cho hắn cảm thấy có chút không thoải mái.
"Bang" Bởi vì quá vội, Trần Thiên Minh lúc đi qua cửa đã bị đập đầu vào.
"Có sao không?" Chị Yến dường như nghe được tiếng động lạ.
"Không sao đâu, chỉ là không cần thận bị va đầu thôi" Trần Thiên Minh lúc này rất cấp bách vì vấn đề phía dưới, những vấn đề khác đối với hắn hiện giờ đều không còn quan trọng nữa.
Trần Thiên Minh ôn nhu đặt chị Yến lên giường, sau đó nhẹ nhành dùng đầu lưỡi liếm nhẹ bên tai của chị Yến, sau đó lại dùng răng nhẹ nhàng cắn cắn vào hai vai đang lộ ra của nàng.
Chị Yến trong lúc bị Trần Thiên Minh xúc động hôn vào môi, thân thể cũng có chút run rẩy, tất cả những điều này đều quá nhanh. Khiến nàng còn chưa kịp tiếp nhận, nhưng mà hắn lại không muốn bỏ qua cho nàng. Không được, không thể cùng Thiên Minh làm như vậy, hắn sau này sẽ còn có bạn gái, điều này sẽ làm hắn trầm mê trong nữ sắc. Chỉ là lúc này thân thể của chị Yến đã phản bội nàng, hạ thân cũng đã ướt át, điều này khiến nàng không còn để ý tới mà đón nhận thân thể Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh đưa bàn tay chậm rãi tiến vào nội y của chị Yến, hắn thấy chị Yến không có ngăn cản, vì thế hắn vẫn cố hướng về song nhũ, nơi mà hắn đã muốn vuốt ve từ lâu.
"…" Cặp song câu kia của chị Yến vốn bao nhiêu năm nay không để cho nam nhân nào sờ bây giờ đang nằm trong tay Trần Thiên Minh, tuy vẫn còn cách một lợp áo ngực, mà hắn lại còn đang dùng sức vuốt ve hai song câu của nàng, khiến nàng càng cảm nhận được dục hỏa cuồng nhiệt của Trần Thiên Minh. Hắn lần này vuốt ve lại đem đến khoải cảm rất lớn cho chị Yến, làm cho nàng tứ chi vô lực, để tùy ý cho hắn đùa giỡn.
Bàn tay của Trần Thiên Minh lại lần mò xuống dưới quần ngủ của chị Yến, nội khố đã vô cùng ẩm ướt rồi.
"Không muốn" Chị Yến cũng đã tỉnh lại một chút rồi, hắn đùa giỡn nàng như vậy khiến nàng không thể rời đi được.
"Em, em… muốn" Trần Thiên Minh bây giờ đang bị dục hỏa thiêu đốt, phía dưới đang vô cùng cứng rắn khiến hắn có đòi hỏi rất mạnh. Hắn hiện tại chỉ muốn tìm đến u cốc thần bí thơm ngát kia, ý nghĩ này lại làm cho phía dưới càng thêm cứng rắn, nhu cầu giải quyết phía dưới lại càng thêm bức thiết.
"Vậy, vậy thì để chị giúp em" Chị Yển có chút thẹn thùng, sau đó nàng chậm rãi dùng tay sờ vào phía dưới cứng rắn của Trần Thiên Minh.
"Oa!" Chị Yến chạm đến nơi cứng rắn đó của Trần Thiên Minh cũng khiến nàng rất xúc động, vội vã thu tay lại. Nàng không thể tưởng tượng được phía dưới của hắn lại cứng như vậy, nếu như cái thứ gia hỏa cứng rắn này tiến vào cái nới ẩm ướt đó của mình, nàng không biết có thể tiếp nhận được không.
"Yến, em muốn" Trần Thiên Minh biết chị Yến đã đến lúc mấu chốt, hắn cũng không muốn làm khó người biểu tỷ mà hắn rất yêu thương này.
"Không được, nhớ là không được cởi quần áo ta, cũng không cho pháp cậu sờ loạn phía dưới của chị nữa" Chị Yến mặt đã đỏ bừng, giọng nói cũng có chút mơ hồ.
"Biết, biết, chị, nhanh đi" Trần Thiên Minh vội vàng gật đầu, nếu trước mặt không phải là chị Yến, hắn đã sớm "mang thương chiến đấu" rồi. Nhưng mà hắn lại không thể làm thế với chị Yến, vì vậy chỉ có thể cố kiềm chế, nhưng dục hỏa phía dưới đã khiến hắn rất khó chịu rồi.
Chị Yến lại đem bàn tay mình qua nắm lấy phía dưới cứng rắn của Trần Thiên Minh.
"Chị, có thể dùng tay vuốt ở bên trong không?" Trần Thiên Minh lại được đà lấn tới, nam nhân mà, ai mà không như vậy chứ?
"Cậu còn nói nữa là chị ra ngoài luôn đó" Chị Yến thật muốn đánh vào đầu hắn một cái, hắn không biết mình có thể làm thế này đã là rất khó rồi, lại còn đòi nàng vuốt tận bên trong nữa, thiệt là.
"Vậy em… em không nói nữa, nhanh" Trần Thiên Minh thấy chị Yến cảnh cáo, hắn biết mình không thể lần thêm được nữa. Cho dù chị Yến giúp mình tuy còn cách một lớp quần, nhưng mà so với chính mình "tự sướng" thì tốt hơn nhiều, như thế thì không nên yêu cầu nhiều, hắn liền nghĩ ra một biện pháp, lần sau hắn sẽ mặc một cái quần mỏng đến không thể mỏng hơn, lúc đó cảm giác sẽ thay đổi lớn cho xem, không biết ngoài… cửa hàng quần áo có loại này không.
Trần Thiên Minh một bên thì dùng sức trêu đùa song câu cao ngất của chị Yến, một bên thì hưởng thụ khoái cảm phía dưới mang lại. Mỗi lần lại mang đến hai loại khoái cảm khác nhau, mà lúc này thân thể chị Yến cũng không còn cứng nhắc như trước nữa, xem dáng vẻ thì nàng cũng có chút kỹ xảo.
Nhìn thấy dáng vẻ ửng hồng của chị Yến đang vội vàng, Trần Thiên Minh trong lòng cũng cảm thấy mình có chút tà ác, chính mình chỉ vì nhất thời khoái ý, mà lại hại Chị Yến. Nhưng mà chính hắn cũng không nỡ, nghĩ đến sau này nàng sẽ có bạn trai, lúc đó nàng sẽ làm song câu với bạn trai, trong lòng Trần Thiên Minh bỗng xuất hiện cảm giác rất không thoải mái.
"Không… không thể như vậy được, không thể để nam nhân khác có được chị Yến, nàng chỉ có thể cả đời thuộc về ta mà thôi" Trần Thiên Minh bá đạo nghĩ. Dù sao việc làm ăn của mình cũng đang vào quỹ đạo, lúc đó nhất định có thể khiến người phụ nữ mình thích có được cuộc sống tốt nhất. Cứ như vậy, Trần Thiên Minh âm thầm hạ quyết tâm, hắn muốn thành lập "vương quốc" của chính mình.
"A…" Động tác tăng tốc ở phía dưới của chị Yến khiến cho Trần Thiên Minh nhận được một trận khoái cảm rất lớn, bang tay hắn vốn đang vuốt ve song câu của chị Yến cũng không kìm được mà tăng thêm lực.
Chị Yến cũng đã cảm nhận được Trần Thiên Minh sắp ra, vì thế nàng càng cố gắng tăng tốc hơn nữa.
"A…" Trần Thiên Minh bỗng nhiên rên lớn một tiếng.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #33


Báo Lỗi Truyện
Chương 33/2001