Chương 266: Hứa hẹn


Tiều Hồng nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, nàng vội vàng lắc đầu, nói: “Thầy, em có tiền, em không lấy tiền của anh.” Bây giờ, Tiều Hồng đã ngừng khóc, nàng ngẩng đầu, nhìn Trần Thiên Minh. Dáng vẻ của Tiều Hồng lúc này trông rất thương tâm, khiến Trần Thiên Minh vô cùng đau lòng.

Hắn nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Tiều Hồng, đau lòng nói: “Ngoan, Tiều Hồng, đừng như vậy, em cứ như vậy, anh rất đau lòng.” Nói xong, hắn lại nhẹ nhàng vỗ vai Tiều Hồng.

“Thầy, anh không được không muốn em đó!” Tiều Hồng mạnh mẽ đứng lên, nhào vào lòng Trần Thiên Minh, khóc lớn. Nàng làm như vậy khiến bộ ngực sữa nhò dán sát vào người Trần Thiên Minh, khiến trong lòng Trần Thiên Minh có chút hoảng.

“Em đừng khóc mà.” Trần Thiên Minh nghe thấy Tiều Hồng khóc, hắn càng lúc càng cuống, vội vàng vỗ lưng Tiều Hồng để an ủi. Hắn vốn sợ nhất chính là nữ nhân khóc, đặc biệt chính là những nữ nhân có lòng với hắn.

“Huhuhu,” Tiều Hồng cảm thấy nàng ờ trong lòng Trần Thiên Minh rất thoải mái, đã mấy tháng nay nàng không được nhào vào lòng hắn, nàng rất nhớ cảm giác này, hiện giờ đang ờ trong lòng Trần Thiên Minh, nàng lại càng không nỡ buông tay.

“Đừng khóc, ai nói không muốn em chứ?” Trần Thiên Minh không còn cách nào khác đành lừa Tiều Hồng để nàng dừng khóc, mà chỉ có đề tai đó mới khiến Tiều Hồng ngừng khóc.

“Là anh!” Tiều Hồng vừa khóc vừa nói.

“Anh cũng chưa nói là anh không muốn em mà.” Trần Thiên Minh hơi cắn môi, nói. Dù sao chuyện sau này, ai cũng không đoán trước được, thôi thì cứ đáp ứng đã, không phải từng có một vĩ nhân từng nói vậy sao? Nam nhân đối với nữ nhân mà nói, tất cả đều như nhau mà thôi.

“Thật sao?” Tiều Hồng cao hứng ngẩng đầu lên, lau nước mắt mĩm cười. Nàng đã tóm được nhược điểm của Trần Thiên Minh, cho nên, lúc Trần Thiên Minh làm nàng tức giận, nàng sẽ ra chiêu.

“Thật.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ gật đầu. “Ôi, chuyện đã vậy, Tiều Hồng đã theo hắn tới 9 trung, chính hắn nhất định phải chăm sóc nàng 3 năm này, để cho nàng có cuộc sống như công chúa, thi đại học tốt. Lúc này, Tiều Hồng đã là thủ khoa thi trung học, sau này, lại là thủ khoa thi cao học tinh.” Trần Thiên Minh thầm quyết tâm.

“Thầy, anh thật là tốt, không hồ là ca ca của em.” Nói xong, nàng lại mĩm cười với Trần Thiên Minh, nụ cười như là hoa đào gặp mưa vậy, khiến tim Trần Thiên Minh không khòi đập thình thịch. “Ôi, Tiều Hồng này càng lớn càng xinh đẹp, càng ngày càng có mùi vị nữ nhân, không biết là mình có thể khống chế được đến khi nào đây?” Trong lòng Trần Thiên Minh âm thầm nghĩ.

“Tiều Hồng, em đã ãn cơm chưa? Đi, thầy mới em đi ãn cơm.” Trần Thiên Minh kéo Tiều Hồng, rồi nhìn thời gian một chút, hiện giờ đã là lúc tan học, từ lúc Tiều Hồng tan học đến tìm hắn, cho nên hẳn là nàng còn chưa có ãn cơm, vì thế, Trần Thiên Minh mới nói vậy.

“Không được, em đã cùng bạn học hẹn ãn cơm rồi, lần sao anh mới lại, được không?” Tiều Hồng xấu hồ nói.

“Được, không vấn đề.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

“Thầy, anh đang ờ nơi nào thế?” Tiều Hồng quay người lại, cẩn thận nhìn gian phòng đoàn ủy này, hình như cố gắng đổi không khí.

“Anh? Anh có một gian phòng thuê ờ bên ngoài.” Trần Thiên Minh cười nói.

“ồ,” Tiều Hồng nói.

“Được rồi, Tiều Hồng, em làm sao lại biết anh ờ trường 9 trung chứ?” Trần Thiên Minh đột nhiên nghĩ ra một vấn đề quan trọng, hắn vội hòi Tiều Hồng.

“Là anh gián tiếp nói cho em.” Tiều Hồng lẽ lưỡi nói với Trần Thiên Minh, dáng vẻ rất tinh nghịch.

“Anh nói cho em?” Trần Thiên Minh cảm thấy kỳ quái, là lúc nào hắn nói cho Tiều Hồng chứ.

“Hì hì, chính là lần trước lúc anh thu thập đồ trong phòng, em hòi anh, anh nói.” Tiều Hồng cười cười với Trần Thiên Minh.

“A,” Anh nhớ ra rồi.” Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát, rốt cuộc nghĩ đến lúc còn ờ trường cũ đã nói cho Tiều Hồng, lúc đó hắn sơ ý, thuận miệng nói cho nàng biết.

“Thầy, anh đem số di động cho em đi, được không? Em ờ đây sống không quen, có chuyện gì có thể tìm anh,” Tiểu Hồng giảo hoạt nói.

“Được, đây là số điện thoại mới của anh, nếu em có chuyện gì, nhất định phải gọi cho anh đầu tiên.” Trần Thiên Minh nghe thấy Tiều Hồng nói vậy, cảm thấy rất có đạo lý, nếu Tiều Hồng có chuyện gì ờ thành phố M, nàng thật sự biết tìm ai? Vì thế, hắn vội vàng đưa số di động của mình cho Tiều Hồng, hơn nữa còn dặn dò mãi.

“Uh, em biết rồi, thầy, anh đối với em thật tốt.” Tiều Hồng nhận số điện thoại của trầ Thiên Minh, đọc mấy lần, sau đó cẩn thận cho vào ví.

“Nàng gọi điện cũng không tiện sao?” Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, hay là hôm nào đó có thổi gian hắn dẫn nàng đi mua một cái di động, như vậy sẽ tiện hơn nhiều. “Tiều Hồng, anh mua điện thoại cho em, sau này em gọi cho anh sẽ tiện hơn.” Trần Thiên Minh cười nói.

“Không cần, thầy, em không muốn thấy anh phung phí,” Tiều Hồng lắc đầu, nói.

“Vậy em nhanh đi ãn cơm đi, không lại đói đó.” Trần Thiên Minh nói,

“Vâng, em rảnh rỗi sẽ quay lại tìm anh, bye bye!” Tiều Hồng gật đầu, chào Trần Thiên Minh, sau đó mờ cừa chạy vội ra ngoài.

“Tiều Hồng, thật là khó cho em.” Trần Thiên Minh nhìn theo bóng lưng của Tiều Hồng, trong lòng hắn rất cảm kích. Hiện giờ, trong lòng hắn lại có hứa hẹn với Tiều Hồng, nếu không phải là Tiều Hồng rời khòi hắn trước, hắn nhất định sẽ không thề có lỗi với một cô gái ngoan và thông minh như thế được.

Trần Thiên Minh vừa nghĩ đến đó, điện thoại trong tay hắn chợt vang lên. “A quốc, có việc gì sao?” Hắn nhìn thấy trên điện thoại là số máy của a quốc.

“Lão đại, phát hiện chút tình huống, anh hiện tại có rảnh về công ty không?” Lâm Quốc hưng phấn nói trong điện thoại.

“Được, anh về công ty ngay đây, anh còn chưa ăn cơm, chú gọi giúp anh thêm một phần đi.” Trần Thiên Minh vội vàng cầm cái gì đó, sau đó đi ra khòi cồng trường học, ngay khi đi cách cồng trường một chút, hắn vẫy sẽ đi về phía công ty.

truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y.y

Thành phố đúng là thành phố, vừa ra khỏi cừa đã có xe rồi, không giống như lúc trước, cứ khách sạn có chuyện gì, lại phải để đám Lâm Quốc lấy xe tới đón. Ngày đó Lâm Quốc còn nói để một cái xe cho Trần Thiên Minh đến trường, nhưng Trần Thiên Minh thấy không cần, nếu như hắn đi xe riêng đến trường, vậy thì lám sao tránh được người khác xì xào. Hơn nữa, hiện giờ hắn không phải là không nên trờ thành âm điểm sao?

Xe tới công  khi Trần Thiên Minh thanh toán tiền xe xong, hắn liên trưc tiếp đi lên lầu hai tìm Lâm Quốc. Nếu là chuyện nhò, Lâm Quốc cũng sẽ không gọi điện cho hắn.

“Lão đại, có tin tức tốt, chúng ta đã phát hiện động thái của Thái Đông Phong.” Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh đến, hắn cao hứng kêu lên. Bời vì lầu hai đều là huynh đệ mới có thể lên được, thế nên Lâm Quốc nói chuyện cũng không cố kị gì.

“Cái gì? Vậy tốt quá!” Trần Thiên Minh vừa nghe Lâm Quốc nói có tin của Thái Đông Phong, hắn vô cùng cao hứng. Hiện giờ, chuyện hắn muốn làm nhất, chính là tìm Thái Đông Phong báo thù.

“Hôm nay, huynh đệ của chúng ta phục kích gần công ty của Thái Đông Phong đã phát hiện ra hắn, hắn cùng một cô gái đi ra lúc đó, cô gái này anh cũng biết, đó chính là cô gái lần trước anh mời cơm.” Lâm Quốc suy nghĩ một chút, nói.

“Chú nói là Tiều Trữ?” Trần Thiên Minh đột nhiên kích động, nói.

“Đúng vậy,” Lâm Quốc thấy vẻ mặt của Trần Thiên Minh kích động, nhò giọng nói.

Hóa ra, chung hương lượng cùng đem công ty của Thái Đông Phong nói cho Lâm Quốc, cũng để cho đám Lâm Quốc lưu ý theo dõi. Vì thế, huynh đệ theo dõi hôm nay đã phát hiện ra động tĩnh của Thái Đông Phong.

“Lão đại, hay là hiện giờ chúng ta pháu nhiều huynh đệ theo dõi Thái Đông Phong, chờ đến nơi không có người, chúng ta sẽ giết hắn.” Trương Ngạn Thanh nghĩ muốn vì Phùng Hào báo thù, mà cũng là vì Trần Thiên Minh luôn.

“Hiện giờ không thể động thủ, cần phái người theo dõi hắn cẩn thận, đặc biệt là Ngạn Thanh và Tiều Tô, hai người các chú phân hai ban, đi theo giám sát Thái Đông Phong, tìm xem nơi hắn đang ờ, nơi hắn hay xuất hiện làm rõ. Xem có thể tra ra nơi để thuốc phiện không, nếu tìm được thuốc phiện, chúng ta sau đó sẽ báo thù cho Tiều Hào, giết chết Thái Đông Phong.” Trằn Thiên Minh cắn răng, oán hận nói.

“Đúng, đây là mấu chốt, sư phụ cũng đã nói, nếu như để 50Kg thuốc phiện này vào được xã hội, vậy sẽ có càng nhiều người chết hơn.” Lâm Quốc cũng lo lắng nói.

“A quốc, xem ra chuyện theo dõi Thái Đông Phong, nên để chú và Tiều Tô đi làm, còn Ngạn Thanh ở lại ưông công ty. Dù sao chú cũng có sờ trường ờ phương diện theo dõi, mà Thái Đông Phong này rất giảo hoạt, anh sợ người bình thường không bám được hắn, hơn nữa, các chú cũng đừng theo quá sát, khòi để hắn phát hiện, sau này sẽ khó mà phát hiện ra nữa.” Trần Thiên Minh lo lắng nói. Hiện giờ là đang ờ thành phố M, bọn Thái Đông Phong dù sao cũng quen thuộc. “Em biết, em sẽ lập tức đi an bài.” Lâm Quốc gật đầu, nói.

“Chú ãn cơm chưa?” Trần Thiên Minh hòi Lâm Quốc.

“Em vừa mới ãn rồi.” Lâm Quốc nói.

“Vậy chú đi đi, nhưng cần thận đừng coi thường vọng động, nhất định sau khi điều tra được tin tức thuốc phiện, phải lập tức xuống tay với Thái Đông Phong. Mặt khác, có chuyền gì, lập tức gọi điện cho anh.” Trần Thiên Minh dặn dò.

Lâm Quốc gật đầu, sau đó liền cùng với Tiều Tô mang theo một đám huynh đệ xuống lầu.

“Ngạn Thanh, chú còn chưa ãn cơm sao?” Trần Thiên Minh chỉ vào hai phần cơm vừa mua, nói với Trương Ngạn Thanh.

“Vậy còn một phần kia là của ai? Ai còn chưa ãn cơm?” Trần Thiên Minh nói.

“Là chị Linh, chị ấy nói lát nữa sẽ xuống ãn.” Trương Ngạn Thanh mĩm cười, nói.

“Ồ, anh biết rồi, em đi làm việc đi!” Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

Đột nhiên, Trương Ngạn Thanh đi đến bên người Trần Thiên Minh nhò giọng nói: “Lão đại, chị Linh xuống rồi, anh cũng chị ấy ãn thong thả nhé!” Nói xong, Trương Ngạn Thanh cũng nhìn thoáng của Trương Lệ Linh đang đi xuống, mập mờ cười với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hôm naỳ Trương Lệ Linh mặc một bộ quần áo liền, mà tóc có vẻ dường như vừa mới gội, nàng thả tóc xuống, trên tóc mang theo một mùi hương rất thơm, bay vào trong mũi Trần Thiên Minh.

“Lệ Linh, em chưa ãn cơm?” Trần Thiên Minh vội vàng cười với nàng.

“Anh có phải là hết chuyện đề nói không? Anh không phải vừa mới nghe Ngạn Thanh nói sao bây giờ lại hòi em? Anh có phải là mắc bệnh mất trí nhớ tuồi già không?” Trương Lệ Linh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, tức giận nói.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #266


Báo Lỗi Truyện
Chương 266/2001