Chương 264: Càng lúc càng đen


Hà Đào vốn định đến phòng đoàn ủy để xem xem Trần Thiên Minh có ờ đó hay không, nếu như hắn có ờ đó, vậy thì cùng hắn đi đến hội nghị giáo viên. Nhưng mà, nàng mang đầy hy vọng đến phòng đoàn ủy gặp Trần Thiên Minh, thì iại phát hiện hắn và Lý Hân Di đang ờ cùng một chỗ.

Bọn họ ờ cùng một chỗ, không phải ià làm việc, mà ià Lý Hân Di đang xoa chân cho Trần Thiên Minh, hon nữa dáng vẻ của hai người lại rất thân mật, Hà Đào rất tức giận. Trong lòng thầm mắng Trần Thiên Minh ià đồ bạc tình.

“Hà, Hà Đào, em tìm anh sao?” Trần Thiên Minh nhìn thấy Hà Đào, hon nữa thấy sắc mặt nàng còn rất khó coi, vì thế hắn vội vàng rút chân từ trên tay Lý Hân Di lại, sốt ruột hòi.

“Ai tìm anh hả? Anh cũng không phải là Trần Thế Mỹ?” Hà Đào hung hãng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói.

“Anh... Em nghe anh nói đi.” Trần Thiên Minh ngại ngùng nói. Hắn biết là Hà Đào đang hiểu lầm, nhưng mà Lý Hân Di đang ờ đây, hắn không thể nào giải thích được.

“Hừ.” Hà Đào xoay người, đi ra khòi phòng đoàn ủy.

“Thiên Minh, xem ra là cô giáo Hà hiểu lầm gì đó.” Lý Hân Di cười cười với Trần Thiên Minh.

“Không, tôi cũng không biết là nàng làm gì nữa.” Trần Thiên Minh xấu hồ nói.

“Vậy chân của anh làm sao bây giờ? Phải cần xoa nửa tiếng đó.” Lý Hân Di cười với Trần Thiên Minh. Nàng nói xong, lại nhìn cái chân bị thường của hắn.

“Vậy thì cứ tiếp tục xoa đi thôi!” Trần Thiên Minh suy nghĩ mọt chút, hay là cứ duỗi chân ra cho Lý Hân Di xoa nửa giờ. Hơn nữa Hà Đào cũng đã hiểu lầm rồi, vậy không bằng cứ để Lý Hân Di xoa đi, vui vẻ mà hưởng thụ mỹ nữ xoa bóp.

Bạn đang đọc truyện copy tại Truyện.YY

“Thế nào, khá hơn chút nào không?” Lý Hân Di nhò giọng nói với Trần Thiên Minh. Âm thanh ôn nhu làm cho Trần Thiên Minh như tắm trong xuân phong, trong lòng cảm thấy vô cùng dễ chịu.

“Tốt lắm, không có chuyện gì rồi.” Trần Thiên Minh cười, nói với Lý Hân Di. Mời vừa rồi lúc Lý Hân Di giúp hắn xoa bóp, hắn cũng thầm vanạ Hương Ba Công, chữa khòi chân của hắn. Chi là, bời vì bàn tay nhò nhắn mềm mại của nàng xoa chân cho hắn, nên hắn cũng không ngăn lại, dù sao không hường thụ thì phí.

“Chúng ta đi họp thôi!”fLrỷNHân Di nghe thấy Trần Thiên Minh nói đã không có chuyện gì, nàng cao hứng đứng dậy, cười nói.

“Hân Di, cám ơn cô.” Trần Thiên Minh cảm kích nói.

“Cái gì mà cám ơn, mọi người cùng làm việc mà, nên giúp đỡ nhau.” Lý Hân Di nói.

Vì thế, Trần Thiên Minh và Lý Hân Di cùng đi về phía phòng hội nghị.

“Thiên Minh, nhìn chân anh hiện giờ cũng có thể xoay qua xoay lại rồi đó.” Lý Hân Di cao hứng nói. Nàng nhìn thấy chân Trần Thiên Minh không có việc gì, còn tường là do công lao của mình, nhờ thế chân Trần Thiên Minh mới tốt hơn.

“Đương nhiên, có mỹ nữ như cô rat ay, đương nhiên là tốt rồi.” Trần Thiên Minh không phải là đồ ngốc, ờ thời khắc mấu chốt này, nhất định phải vỗ mông mỹ nữ.

“Anh đó, lúc nào cũng nói ngon ngọt, xem ra, nhất định là có nhiều mỹ nữ bị anh lừa rồi.” Lý Hân Di bị Trần Thiên Minh làm cho phì cười, nàng cố ý cười mắng Trần Thiên Minh.

“Lành đạo, cô nói thế là oan uổng cho tôi rồi, người khác nói, ngừơi ta còn có thể tửơng là nói đùa, nhưng mà một lãnh đạo nói ra, vậy có thể thành sự thật đó.” Trần Thiên Minh cũng cười đáp lại Lý Hân Di.

Tại lúc sắp đến cừa phòng hội nghị, Trần Thiên Minh bỗng nhìn thấy một người lớn lên rất giống Ngô Thanh, tướng mạo người này tầm thường đến không thể tầm thường hơn, dù cho có dùng tới một vạn cái nến đốt sáng cũng không hết được vẻ u ám trên mặt hắn, chẳng qua Ngô Thanh không phải vẫn ờ thị trấn sao? Làm sao có thể ờ chỗ này? Nhưng dù sao trên đời cũng có nhiều chuyện khó tin, rõ ràng một người là nam, chỉ sao một ngày đã thành nhân yêu rồi.

Hơn nữa, người tầm thường trên đời này còn rất nhiều, người giống người cũng có mà. Làm sao giống như mình lớn lên đẹp ưai, thân thủ xuất chúng, có ném trong bóng tối cũng có thể tự mình tòa sáng được. Trong lòng Trần Thiên Minh tự sướng.

“Trần Thiên Minh,” Cái tên giống ngô thành kia nhìn thấy Trần Thiên Minh thì chạy nha tới, dáng vẻ mười phần là chân đi chữ bát (A), trời ạ, nam nhân có thể chạy dáng như vậy sao? Quả thật là rất giống dáng đi của mấy bà vợ cưới lâu.

“Ngươi là Ngô Thanh?” Trần Thiên Minh cảm thấy rất khó tin, thanh âm cùng tướng mai của người này giống Ngô Thanh vô cùng, nếu không phải là Ngô Thanh, vậy chắc là hắn sẽ lớn tiếng hô: “Có quỳ!”

“Đúng vậy, ta là Ngô Thanh, đừng nó là thấy dáng vẻ ta đẹp trai như vậy, ngươi không nhận ra nhé.” Ngô Thanh vừa nói vừa tự sướng, ánh mắt giận dỗi nhìn Trần Thiên Minh.

“Đúng rồi, sao chính mình không nhận ra chứ? Khí trời như bây giờ, còn mặc áo sơ mi, ngoại trừ cái tên Ngô Thanh điên thích khoe đẹp, còn có ai chứ?” Trong long Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Ngươi làm sao lại tới đây?” Trần Thiên Minh vẫn chưa khôi phục lại bình thường được, thế giới này không nhò như vậy chứ? Mình đến đây đầu tiên thì gặp Hà Đào, đến giờ lại thấy Ngô Thanh.

“Ta học kỳ trước không phải đã nói với ngươi sao? Ta chuẩn bị được điều lên thành phố, mà không, lấy quan hệ mạnh mẽ của ta, rút cục đã xin được điều đến đây.” Ngô Thanh nói đến việc ‘điều’ không chính xác, làm Trần Thiên Minh nghe thành chữ ‘điếu’ (treo), hại hắn thiếu chút nữa phì cười.

“Ồ, hóa ra là như vậy.” Trần Thiên Minh nhớ là lúc trước hình như có nói qua với hắn, là muốn được điều về thành phố.

“Trần Thiên Minh, ngươi lại đây mọt chút, ta hòi ngươi một việc. Xin lỗi nha, mỹ nữ, ta lát sẽ nói chuyện với cô.” Ngô Thanh phát hiện Lý Hân Di bên cạnh Trần Thiên Minh, hai mắt không khòi sáng ngời, Trần Thiên Minh có chút lo lắng nước miếng của hắn sắp chạy ra mất, vì thế vội tránh xa khòi bị hắn làm ô uế.

“Thiên Minh, ngươi cũng được điều đến trường này sao?” Ngô Thanh kéo Trần Thiên Minh qua một bên, nhò giọng hoi.

“Đúng vậy.” Trần Thiên Minh gật đầu. Chính minh không phải ờ đây sao? Hắn còn hòi cái gì chứ?

“Vậy ngươi mất bao nhiêu tiền?” Ngô Thanh ri ếpjur hòi Trần Thiên Minh.

“Cái này...” Trần Thiên Minh không-^M^en lời, hắn cũng không biết là chung hướng lương mất bao tiền để điều đpn^&ắnTên đây.

 “Ta nghĩ ngươi ít nhất phải cần lở^vạn, với quan hệ của ta, muốn lên đây cũng cần đến 8 vạn, nếu không chắc ngươi phải mất còn nhiều hơn.” Ngô Thanh tự tin nói.

 “Cái này, ừ, đúng vậy.” trần thiene minh thật hết chỗ nói, hắn nhìn thấy vẻ tự tin của Ngô Thanh như vậy, còn có thể nói gì đây? Hơn nữa, hắn sao có thể đả kích cái linh hồn bé như con muỗi của Ngô Thanh chứ?

“Được rồi, Thiên Minh, mỹ nữ vừa rồi bên cạnh ngươi tên gọi là gì vậy? Nàng cũng là giáo viên ờ trường 9 chúng ta sao?” Ngô Thanh vừa nói vừa nhìn Lý Hân Di đứng ờ bên kia.

“Đúng vậy, nàng là thư ký đoàn ủy tên Lý Hân Di.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

“Tốt lắm, biết rồi.” Ngô Thanh cao hứng nói. Say đó, hắn không thèm để ý đến Trần Thiên Minh nữa mà đi về phía Lý Hân Di, háo sắc nói: “Mỹ nữ, chào cô.”

“Chào anh.” Lý Hân Di lễ phép chào Ngô Thanh, sau đó nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh nhanh lên một chút, sắp họp rồi.” Nói xogn, nàg cũng không khòi nhanh chóng giục Trần Thiên Minh.

Ngô Thanh bất đắc dĩ không làm gì hơn được đành trơ mắt nhìn Trần Thiên Minh và Lý Hân Di cùng nhau vào phòng hội nghị, Đến lúc Trần Thiên Minh và Lý Hân Di vào phòng hội nghị, lập tức được mọi người chú ý, tất cả đều bị đôi tuấn nam mỹ nữ này hấp dẫn anh mắt, trong lòng không khòi có chút hâm mộ.

Nhưng mà Hà Đào ngồi ờ một góc vẫn đang hờn dỗi nhìn thấy, nàng lại càng thêm tức giận, hung hãng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, sau đó dùng bút của mình vẽ cái gì đó lên trên giấy.

Chủ trì hội nghị này, do Vương hiệu trường làm. Đầu tiên thì khách sáo nói một số việc có thề và không thể làm, sau đó thì liền giới thiệu các giáo viên mới đến, bời vì Hà Đào và Trần Thiên Minh là cuối kỳ học trước mới đến, nên cũng coi như là giáo viên mới, được Vương hiệu trường giới thiệu.

Sau đó là phân khóa cho các giáo viên chủ nhiệm. Trần Thiên Minh nhìn lại lịch của mình, thấy mình không có khóa, mà được an bài làm việc ờ phòng đoàn ủy, mà nhìn Lý Hân Di đang cười quỳ quái nhìn minh, Trần Thiên Minh đoán ngay ra là ‘công lao’ của Lý Hân Di.

Tiếp theo, chính là một số lành đạo nói chuyện, Trần Thiên Minh cảm thấy khôgn có chuyện của mình, vì thế hắn cũng không chăm chú nghe.

Đến khi hội nghị kết thúc, Trần Thiên Minh nói với Lý Hân Di là hắn có chút việc, để nàng đi trước, sau đó hắn đi về phía Hà Đào, muốn đi theo nàng, rồi giải thích với nàng.

Hà Đào dường như la không biết đến hội nghị đã kết thúc, nàng vẫn ngồi đó. Trần Thiên Minh nhìn một chút, thấy mọi người đã đi gần hết, vì thế hắn mới gọi nhò Hà Đào: “Hà Đào.”

Hà Đào ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Thiên Minh, nàng lạnh lùng nói: “Có chuyện gì? Anh còn không mau theo Lý Hân Di của anh đi?” Hóa ra, Hà Đào không phải là không biết hội nghị kết thúc, mà là nàng dường như đang chờ gì đó.

“Em vừa rồi hiểu lầm anh rồi, anh cũng Hân Di không có gì cả?” Trần Thiên Minh sốt ruột nói. Chính mình sao mà càng lúc càng đen, nếu như hắn thật sự cùng Lý Hân Di có gì đó khiến Hà Đào hiểu lầm, thì hắn còn không thấy oan, nhưng mà hiện giờ Hà Đào hiểu lầm như vậy, hắn thấy có chút không đáng!

“Hai người không có gì? Vậy sao phải hướng tôi giải thích? Trần Thiên Minh.” Hà Đào mỗi câu mỗi chữ nói ra. Rồi lại nghĩ đến cảnh Lý Hân Di thân mật xoa chân cho Trần Thiên Minh, trong lòng nàng bốc lên ngọn lửa không tên, muốn lập tức thiêu cháy cái gì đó.

“Em đứng nên tức giận mà, để anh giải thích đi.” Trần Thiên Minh ờ bên cạnh cẩn thận nịnh nọt Hà Đào, hiện giờ Hà Đào đang giận dữ, hắn nên cẩn thận vẫn hơn.

“Ai giận giữ với anh, đừng tự tác đa tình.” Hà Đào làm mặt lạnh nói.

“Anh biết là mình tự tác đa tình, nhưng hôm nay là người ta giẫm chân anh, sau đó Hân Di nhìn thấy, mới dùng cao xoa bóp giúp anh xoa bột chút, mà không, mới vừa chuẩn bị xoa, thì em đi vào. Anh là bị oan mà!” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ nói.

“Anh cho tôi là trẻ con ba tuồi sao, Trần Thiên Minh, ai giẫm chân anh? Nhưng mà, tôi vừa rồi lúc đi vào thấy anh và Lý Hân Di, lại thấy anh tiêu sái như vậy, tại sao tôi không thấy anh đau đớn quá mức đến thế chứ?” Hà Đào cáng nói càng giận, vừa rồi nàng thấy dáng vẻ Trần Thiên Minh vô cùng bình thường, mà Lý Hân Di thì đầy mặt xuân phong.

“Anh không phải có võ công sao, anh tự chữa chân cho mình mà.” Trần Thiên Minh vội vàng giải thích.

“Anh dĩ nhiên có võ công, cũng có thể tự chữa chân cho mình, vậy mà còn cần Lý Hân Di giúp anh xoa chân sao?” Hà Đào tức giận đứng dậy, nàng đi ngay ra ngoài. Đột nhiên, nàn quay đầu lại, nói với Trần Thiên Minh: “Trần Thiên Minh, anh là đồ hỗn đản! ”

“Anh, anh...” Trần Thiên Minh nhìn theo bóng lưng Hà Đào rời đi, hắn không biết phải giải thích như thế nào.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/2001