Chương 152: Nhìn nhầm người


Diệp Đại Vĩ sau khi đem con ruồi đỏ bỏ vào trong chén nước, liền lắc lắc nhẹ, khối dược này liền tan ngay trong nước, không nhìn ra một điểm gì khác thường.
"Anh Thái, anh ở trong này ngồi chờ trước, em đi bảo người ta gọi nàng đến." Diệp Đại Vĩ mỉm cười với Thái Đông Phong, liền đi ra ngoài cửa, bảo Trường Mao giúp hắn gọi Lương Thi Mạn đến.
Chỉ lát sau, Lương Thi Mạn tiến vào, hôm nay nàng mặc một bộ quần áo không tay màu tím, đem bộ ngực cùng chiếc eo nhỏ toàn bộ khoe ra, làm cho Thái Đông Phong ở bên cạnh dục hỏa bay lên, hắn thật muốn ngay lập tức đè Lương Thi Mạn nằm lên ghế salon, sau đó tốc váy nàng lên, ra sức vận động với nàng.
"Đại Vỹ, anh tìm em sao?" Lương Thi Mạn nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh Diệp Đại Vĩ, hỏi. Từ trước đến nay Diệp Đại Vĩ chưa từng kêu nàng lên nơi này, có việc đều trực tiếp tìm nàng.
"Là thế này, anh không phải nói có quen một đại ca sao? Đây là anh Thái." Diệp Đại Vĩ chỉ vào Thái Đông Phong nói: "Ngày đó các người cũng đã gặp mặt qua, bất quá, ngày đó mọi người đều có việc, cho nên không chánh thức làm quen. Hôm nay, anh kêu em lên, là để cùng anh Thái làm quen thật tốt, anh ấy là sếp lớn trong thành, là công tử của một lãnh đạo trong thành phố." Diệp Đại Vĩ vừa nói vừa thổi phồng Thái Đông Phong lên, mục đích là để Lương Thi Mạn có hảo cảm với Thái Đông Phong.
"Chào em, Thi Mạn." Thái Đông Phong duỗi tay mình ra,
"Chào anh, anh Thái." Lương Thi Mạn cũng duỗi tay mình ra, nhưng bàn tay nhỏ bé của nàng lập tức bị Thái Đông Phong nắm lấy, kéo không ra được. Bởi vì, Thái Đông Phong đang nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay nhỏ bé của nàng.
Lương Thi Mạn cố dùng sức rút cánh tay nhỏ bé của mình ra, bất an nhìn Diệp Đại Vĩ. Nhưng Diệp Đại Vĩ làm như không thấy, vẫn một mình uống rượu.
"Nào, Thi Mạn, chúng ta uống một ly." Thái Đông Phong buông chén trà trong tay, giơ lên ly rượu bên cạnh hướng Lương Thi Mạn.
"Anh Thái, Thi Mạn không biết uống rượu, hay dùng nước sôi thay thế." Diệp Đại Vĩ không quên đem chén nước vừa bỏ thuốc đến trước mặt Lương Thi Mạn.
Lương Thi Mạn cảm kích liếc mắt nhìn Diệp Đại Vĩ, tiếp nhận cái chén Diệp Đại Vĩ đưa qua, ngượng ngùng nói với Thái Đông Phong: "Ngại quá, anh Thái, Thi Mạn không biết uống rượu, liền lấy nước hay rượu đi!"
"Tốt, tùy em, dù sao người đẹp như em nói cái gì cũng đều đúng cả." Thái Đông Phong sau khi cùng Lương Thi Mạn chạm chén, hắn liền đem rượu trong ly một hơi cạn sạch.
Lương Thi Mạn thấy Thái Đông Phong uống, chính nàng cũng uống ly nước, sau đó ngồi bên người Diệp Đại Vĩ, nhỏ giọng nói: "Đại Vỹ, không có chuyện gì nữa, em xuống trước."
"Vội gì chứ, khó có dịp được ngồi cùng anh Thái, chúng ta trước tâm sự đã, lát nữa em xuống làm việc." Diệp Đại Vĩ nắm tay Lương Thi Mạn lắc lắc, nói.
Lương Thi Mạn thấy Diệp Đại Vĩ nói như vậy, chỉ đành ngồi bên cạnh, nghe Diệp Đại Vĩ cùng Thái Đông Phong ở bên cạnh lớn tiếng đàm luận, đặc biệt là Thái Đông Phong, đang nói chuyện huy hoàng của mình trước kia, lại thường hay liếc nhìn Lương Thi Mạn.
Ở bên cạnh Lương Thi Mạn càng ngày càng thấy không thoải mái, nàng vài lần đã muốn chạy ra, nhưng Diệp Đại Vĩ không cho. Hơn nữa nàng cảm thấy thân thể mình càng lúc càng nóng lên không rõ lý do, một loại nhiệt lượng từ đáy lòng bốc lên.
"Đại Vỹ, thân thể em không thoải mái, em muốn đi xuống." Lương Thi Mạn chậm rãi đứng lên, có chút lắc lắc đầu, nàng đến bây giờ còn chưa biết mình đã ăn phải gì, nhưng lại là do Diệp Đại Vĩ đưa cho nàng ăn. Nàng vẫn tưởng rằng mình chỉ là có chút nóng lên, bất quả mình cảm thấy có chút cảm giác, muốn có một người đàn ông nào đó an ủi mình thật nhiều.
"Xuống cái gì? Em ở đây bồi tiếp anh Thái thật tốt." Diệp Đại Vĩ thấy Lương Thi Mạn dược tính đã phát tác, cười lớn một tiếng, sau dó đẩy Lương Thi Mạn vào trong ngực Thái Đông Phong, cười ha hả.
"Đại Vỹ, anh, anh làm cái gì vậy…" Lương Thi Mạn hoảng hốt, Diệp Đại Vĩ như thế nào đẩy mình vào trong lòng Thái Đông Phong, trong khi cố giãy dụa, Thái Đông Phong chẳng những ôm mình, còn dùng hai bàn tay bóp chặt bộ ngực của mình.
"Không có gì, chỉ là để em bồi tiếp anh Thái cho tốt, ha ha." Diệp Đại Vĩ vừa nói vừa đứng lên, hắn đi ra ngoài cửa.
"Đại Vỹ, anh… anh cứu em." Lương Thi Mạn vừa cố thoát khỏi ma chưởng của Thái Đông Phong, lại vừa kêu lên với Diệp Đại Vĩ.
"Thi Mạn, anh cũng nhờ em cứu anh, anh cũng là không còn cách nào nữa." Diệp Đại Vĩ nói xong, lấy lấy chìa khóa cửa lại, sau đó kêu người tới canh cửa.
Thái Đông Phong thấy Diệp Đại Vĩ đi ra ngoài, hắn cũng bắt đầu lớn mật, hắn dùng sức cầm lấy bộ ngực của Lương Thi Mạn, giống như muốn phá tan chúng.
"Cứu mạng em… cầu anh tha cho em…" Mặc cho Lương Thi Mạn giãy dụa như thế nào, vẫn bị Thái Đông Phong ôm chặt lấy ấn xuống ghế salon không thể nhúc nhích, nàng biết giờ mình giãy dụa chỉ tốn công vô ích, giờ chỉ có Thái Đông Phong bỏ qua nàng mới được.
"Em không phải sợ, chờ anh chơi đã rồi, anh sẽ buông tha em." Thái Đông Phong thấy vẻ thống khổ giãy dụa của Lương Thi Mạn, trong lòng hắn cảm thấy đặc biệt thống khoái, dâm căn bên dưới lập tức kiên ngạnh, khiến trong lang tính trong lòng hắn hiện ra.
"Em… em có bạn trai rồi, Diệp Đại Vĩ là bạn trai của em." Lương Thi Mạn thấy áo của mình bị Thái Đông Phong kéo xuống, khóc nói.
"Anh biết em là bạn gái của Diệp Đại Vĩ, anh chơi đã em rồi, sẽ trả em cho Diệp Đại Vĩ, hơn nữa, Diệp Đại Vĩ cũng không có thiệt, anh giúp hắn vấn đề khó hiện giờ của hắn." Thái Đông Phong vừa nói vừa bắt đầu cởi bỏ nịt ngực của Lương Thi Mạn, từ từ nhìn ngắm cơ thể mê người của nàng, nhìn ngọn núi đầy đặn, làm sao không khiến người ta mê mẩn cho được?
Lương Thi Mạn còn muốn giãy dụa, nhưng dược tính đã bắt đầu phát tác, giờ nàng cảm giác đại não của mình có chút bay bổng lâng lâng, hơn nữa tâm lý cũng có một loại cảm giác rất ngứa rất ngứa, rất muốn có người ôm mình thật chặt, đặc biệt phía dưới lại càng ngứa muốn chết, càng muốn có người đến an ủi thật sướng….
Oa, con mẹ nó quả thức không tệ! Thái Đông Phong nhìn thấy bộ ngực cao ngất trần truồng của Lương Thi Mạn, nước miếng đều chảy nhanh xuống, không biết làm sao lại tới tay của Diệp Đại Vĩ, bạch hoa ơi là bạch hoa, theo tiếng thở dốc của Lương Thi Mạn giữa không trung vẽ lên những chuỗi chuỗi ngất hoa, làm cho người ta quả thực muốn nắm vào tay, nắn bóp vân vê một chút.
"Em, em muốn…" Lương Thi Mạn hiện giờ cũng không quản trước mặt là tên đàn ông nào, giờ nàng chỉ biết phía dưới của mình đặc biệt khó chịu, muốn đàn ông an ủi, nàng vừa nói xong, tay trái lại còn không có quy tắc duỗi xuống bên dưới sờ vài cái.
Thái Đông Phong biết Lương Thi Mạn dược tính đã phát tác, hắn cao hứng kêu dâm: "Người đẹp, anh đến giúp em đây." Nói xong, Thái Đông Phong tay trái cầm lấy ngực phải của Lương Thi Mạn, còn tay phải đi xuống dưới cởi bỏ quần lót của Lương Thi Mạn.
Hỗn loạn trong chốc lát, Thái Đông Phong đã cởi bỏ quần lót của Lương Thi Mạn nắm lấy trên tay, hắn đưa tới mũi mình nhẹ nhàng hít một hơi, kêu lên: "Mẹ, quần lót cũng đã ẩm ướt, mùi vị rất ngon, xem ra, nàng đã xuất hồng thủy" Nói xong, Thái Đông Phong lại một trận cười to, con ruồi đỏ này thật là tốt, lúc nào phải bảo Diệp Đại Vĩ chuẩn bị cho mình một ít một được.
Thái Đông Phong bóp nắn, vuốt ve mặt trên lần phía dưới của Lương Thi Mạn một hồi, sau đó vội vàng cởi bỏ áo quần của mình, phải chơi cho nhanh, sau đó còn phải quay về Thiên Tinh Bang!
Hắn ném quần xuống đất, sau đó nhấc váy dài của Lương Thi Mạn lên, xoạc rộng cặp đùi của nàng, trực tiếp đâm thẳng vào bên dưới nàng…
"A…." Lương Thi Mạn kêu to một tiếng, cũng không biết là nàng hưng phấn hay thống khổ, hai tay dùng sức ôm chặt lưng của Thái Đông Phong.
Thái Đông Phong nghe được thanh âm của Lương Thi Mạn như vậy, động tác phía dưới lại càng hung mãnh, hai tay cầm lấy cặp nhũ của Lương Thi Mạn, dùng sức kéo dãn ra một chút, phía dưới cũng phối hợp mà tiến mạnh thêm một chút, trực tiếp khiến cho Lương Thi Mạn ở dưới thân phải liên tiếp kêu la vang trời…
"A!" Thái Đông Phong rốt cuộc đem toàn bộ thú dục của mình phát tiết trên người Lương Thi Mạn, mà bên dưới hắn Lương Thi Mạn cũng đang ngồi trên ghế sa lon thở gấp…
"Bọn mày sao lại đối xử với tao như vậy?" Lương Thi Mạn dược tính đã hết. nàng cũng tỉnh táo lại, nàng vừa mặc quần áo của mình, vừa tức giận nói Thái Đông Phong.
Trước kia, nàng cũng như thế này bị Diệp Đại Vĩ chiếm lấy thân thể, vốn mình còn nghĩ dù sao cũng đã bị Diệp Đại Vĩ chiếm tiện nghi, đành theo hắn, nhưng ai biết được Diệp Đại Vĩ lại dùng mình làm công cụ để lấy lòng Thái Đông Phong. Nàng rất hận, hận mình sao lại nhìn lầm người, sao lại gặp phải chuyện này.
"Cái này có thể trách anh sao? Đây là chủ ý của bạn trai Diệp Đại Vĩ, em muốn thì trách hắn đi." Thái Đông Phong đặt mông bóng loáng lên ghế sa lon, sau đó rót một chén rượu, từ từ uống cạn.
"Bọn mày không phải là người, bọn mày sẽ gặp báo ứng." Lương Thi Mạn nhìn Thái Đông Phong, ác độc nguyền rủa hắn.
"Con mẹ mày nói ai sẽ bị báo ứng?" Thái Đông Phong vừa nói vừa hung hắng quất cho Lương Thi Mạn một cái tát, làm nàng ngã xuống trên ghế sô pha.
"Tao nói mày, mày không có mẹ không có chị em sao, nếu như bọn họ bị người khác làm như mày đối với tao, vậy mày nói mày sẽ thế nào?" Lương Thi Mạn từ khóe môi chảy ra một ít máu, mới vừa rồi Thái Đông Phong xuống tay quá nặng, đánh nàng đến chảy máu. Bất quá, nàng không quan tâm, bởi vì chuyện vừa rồi so với tổn thương này, còn đau đớn bi thảm hơn gấp trăm ngàn lần.
"Con mẹ mày, cả gan dám nguyền rủa người nhà của ta." Thái Đông Phong càng nói càng nổi giận, hắn đi tới bên người Lương Thi Mạn, hung hăng đá một cước lên người nàng. Thái Đông Phong nhìn tình cảnh Lương Thi Mạn kêu thàm thiết dưới chân mình, trong lòng hắn tự nhiên nảy sinh một loại cảm giác sảng khoái. Đặc biệt Lương Thi Mạn quần áo còn chưa mặc hết, bị hắn một tát với một đá lên người, làm cho nịt ngực lại rơi xuống. Điều này làm hắn từ sảng khoái chuyển thành dục vọng, phía dưới hắn lại bắt đầu ngạnh!
Thái Đông Phong lấy điện thoại di động ra, xem giờ, thấy mới có chín giờ, còn gần một tiếng nữa, hắn liền gọi cho Thiên Bằng một cú điện thoại: "Thiên Bằng, là em."
"Sư đệ, cậu ở đâu?" Thiên Bằng hỏi. Hắn vẫn ở Thiên Tinh Bang canh giữ, nhưng bẫn chưa thấy Thái Đông Phong trở về, cho nên hỏi một chút.
"Em ở chỗ Diệp Đại Vĩ xử lý một chuyện, bên kia thế nào rồi?" Thái Đông Phong hỏi.
"Không có gì, hết thảy bình thường." Thiên Bằng cười nói. Hiện giờ mọi người trong bang đều rất khẩn trương vì việc này, cho nên, tất cả mọi người đều võ trang đầy đủ, hiện giờ hắn còn đang cầm súng tuần tra!
"Tốt lắm, một lát em vè ngay, có chuyện gì đặc thù anh gọi cho em ngay nha."
Thái Đông Phong dặn dò Thiên Bằng. Mẹ nó, hắn phải cho Lương Thi Mạn một cái báo ứng thật tốt, dám to gan nguyền rủa hắn như vậy.
"Biết rồi, sư đệ, có chuyện anh liền gọi cho cậu."
"Cứ vậy đi." Thái Đông Phong tắt máy di động, sau đó ném lên trên bàn. Nhưng hắn không quá lưu ý, hắn ném di động lên bàn bởi vì không có điện, di động đã tự động tắt máy.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #152


Báo Lỗi Truyện
Chương 152/2001