Chương 145: Anh lại tới đây


Thái Đông Phong nghe Thiên Bằng nói như vậy, nhìn hắn vừa cười vừa nói: “Thiên Bằng, anh vừa dùng thuốc?”

“Ôi em không biết rồi, ba nàng kia không phải lợi hại như bình thường, cơ thề của anh lại vưả mơi khỏe lên chút ít, mới xử đến người thứ hai, anh đã có cảm giác không ôn, nẹu như khống uống Viagra thì không thể thể làm người cuối cùng kêu khóc van xin. Thien

Bằng trên mặt đầy mồ hôi, chột dạ mà nói.

“Ha ha ha.” Thái Đông Phong cùng Diệp Đại Vĩ cười ha hà.

Thái Đông Phong sau khi cùng bọn người Diệp Đại Vĩ tán gẫu vài câu liền mượn cớ phải

- đi.

Diệp Đại Vĩ thấy hai người Thái Đông Phong phải đi, cũng đứng lên, cùng họ xuống tới

cừa hộp đêm, một mỹ nữ gọi Diệp Đại Vĩ: “Đại Vĩ, anh đi đâu vậy?                                               ____

Thái Đong Phong nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt, thầm giật mình, nữ nhân này mặc một bộ thể thao mau hạnh đào bó sát người,song phong đầy đặn ờ trước ngực làm cho người ta muốn sờ nắn một trận, đặc biệt là hương đồn đang vếnh lên ngạo nghê kia, chi nhìn qua cung có thể thấy rằng la một mẫu người rất ngon lành Nhưng nhìn qua trang phục của nàng thì không phải là một tiểu thư nào đó làm việc cho Diệp Đại Vĩ.

“Em không thấy rằng anh đang đi cùng khác hay sao? Em quay vào quầy hàng đi, nơi này không co viẹc của em.” Diệp Đại Vĩ liếc mắt xem thường trả lời nữ nhân kia, vè mặt tức

giận.

“Đại Vĩ, ai vậy, cậu tại sao không không giới thiệu?” Thái Đông Phong mê đắm mà nhìn nữ nhan trươc mạt, nghĩ nếu mình không phải vừa chơi 3P, thật muốn lại tiêp tục ôm nữ

nhân này chơi một trận.

“ồ anh Thái, đây là bạn gái của em, tên là Lương Thi Mạn.”Diệp Đại Vĩ nghe Thái Đông Phong hỏi, vì thế lập tức giới thiệu với Thái Đông Phong. Đây là nữ sinh vien Lương Thi Mạn ìầ trước bị hăn sử dụng thuôc kích dục, Lương Thi Mạn thấy chuyện đã xảy ra

như vậy, đành phải theo Diệp Đại Vĩ.

“Thi Mạn, đây là đại ca anh vừa kết nghĩa, em cứ gọi là anh Thái!” Diệp Đại Vĩ nói với Lương Thi Mạn.

“Chào em,Thi Mạn.” Thái Đông Phong đưa tay hướng về phía Thi Mạn.

“Chào anh, anh Thái.” Lưong Thi Mạn thấy Thái Đông Phong đưa tay về phía nàng, mình không thể không hoàn lễ, đành phải đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình hướng vê phía

Thái Đông Phong.

“Ha ha.” Thái Đông Phong nắm chặt lấy tay Thi Mạn, hưng phấn mà cười, hắn nhìn thây Thi Man vì thẹn thùng mà khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, biết đây là một cô gái nhà lành, nhưng mà nhìn sắc mặt của Diệp Đại Vĩ dường như không quá quan tâm đên nàng, xem ra

là mình có hi vọng rồi.

“Anh Thái.” Diệp Đại Vĩ nhỏ giọng nói. Hắn thấy Thái Đông Phong nắm lấy tay bạn gái của minh không chịu buông ra, trong lòng không khỏi có chút tức giận, nhưng hăn không dám biểu lọ trên mặt: “Thời gian không còn sớm, Thi Mạn còn phải sang quây bên kia

trông coi.”

“Được vậy đi đi.” Thái Đông Phong chậm rãi buông tay ra, trước khi lúc đó, hắn còn nhẹ nhàng ca cà trên lưng bàn tay Thi Mạn, sau đó cùng Thiên Bằng đi ra ngoài.

“Cái gì, em gặp Trần Thiên Minh?” Thiên Bằng nghe nói Thái Đông Phong gặp Trần Thiên Minh mà không xử lý hắn, trong lòng cảm thấy không thoải mái.

“Đúng vậy!”

“Tiểu sư đệ,tại sao em không giúp anh giết chết hắn?” Thiên Bằng nén giận nói với Thái Đông Phong, có cơ hội tốt như vậy mà không giúp mình báo thù.

“Thiên Bằng,anh gấp cái gì, em đã thăm dò qua, hắn không có hậu thuẫn, mặc dù công phu rat mạnh, nhưng muốn giãi quyết hắn cũng rất dễ dàng. Chờ vài ngày nữa, chờ hạng hóa của chúng Ta giao dịch thành công đên lúc đó em từ từ giết hắn, arứinghĩsao? Muôn giết một người thì quá dê dàng, cho nên em không muốn Trần Thiên Minh chêt “hanh ráư vậy êm muôn chậm rãi chơi đùa, muốn làm hắn mất hết tất cả, sự nghiệp, danh dự, phụ nữ, toàn bộ đề7không còn gì ha ha ha.” Thái Đông Phong dường như biết trước kết quả của

Trần Thiên Minh, ờ trên xe cao hứng cười to.

“Lợi hại, là tiểu sư đệ lợi hại.” Thiên Bằng nghe thấy Thái Đông Phong muốn trà thu như vậy trong lòng cả kinh. Quả nhiên, Thái Đông Phong cũng tàn nhẫn như hắn cùng đại ca ìluen Tinh' Nhưng sự tàn nhẫn của hắn không giống với bọn họ là biêu hiện ra bên ngoài, han là rá tay đánh vào nội tâm, sau lưng, làm người ta sau khi chết rồi đầu thai cũng không

biết là ai hãm hại mình.Bạn đang đọc truyện copy tại Truyện.YY

“Nghe nói nữ nhân của Trần Thiên Minh cực kì xinh đẹp, em muốn đem nàng mà cưỡi lên, như vậy mới gọi là sảng khoái.

Anh biết không? Làm công khai không bằng lén lút, trộm của người khác, loại tư yị này mới thât là sang khoái!” Thái Đông Phong biến thái mà nói. Trách không được hăn lại COI trọng nư nhân cua Diệp Đại Vĩ là Lương Thi Mạn, thì ra hắn có loại sờ thích này.

Cuối tuần lúc 8 h vào buổi sáng, Trần Thiên Minh lái xe trờ về trường học Ngày hôm qua han đã cung Tiểu Hồng ước hẹn, nói hôm nay cùng Tiểu Hồng đi đến Huyên thành mua nịt ngực. Nghĩ tới việc đi mua nịt ngực, đầu của Trần Thiên Minh muôn to ra, mang theo mọt tiêu nữ sinh đi mua, lại không phải là bạn gái cùa mình, cũng không phải muội muội cùa mình, nghĩ đến lại có cảm giác không ổn.

“Thầy anh đã tới.” Tiểu Hồng đã sớm ở trong phòng Trần Thiên Minh chờ đợi.

Hôm nay nang mặc một cái ao sơ mi màu trắng cùng chiếc quần bò màu đen tóc têt đuôi ngựa, lộ ra vè trong sáng đáng yêu, đặc biệt là khuôn mặt của nàng, hồng như một quả táo

síp chín làm cho hắn muốn cắn một cái.                                                                                                                                                    ể                      TTi ,

“Tiêu Hóng,' em đã chờ khá lâu phải không?” Trần Thiên Minh thấy Tiều Hống chờ ờ

trong phòng, liền hỏi.

“Vâng em sợ anh đến sớm chờ em, cho nên em đến trước chờ anh, dù sao em cũng nhàn rỗi không có việc gì làm.”Tiểu Hồng gật đâu nói.

“Chủng ta đi chứ!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa gọi Tiểu Hồng giúp hắn khóa cừa, sau đó đưa Tiểu Hồng đi tới cạnh chiếc xe con của mình.

“Thầy đây là xe của anh sao? Thật là đẹp!” Tiểu Hồng ngồi trong xe, hưng phấn kêu lên,

đây la lan đau tiên nàng được ngồi xe con, đương nhiên là cao hứng rôi.

“Ha ha đúng vậy.” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng vui vè như vậy, tự mình cũng VUI Vẻ theo.

Trần Thiên Minh suy nghĩ, hay là mình nên đến cái cừa hàng lần đó đi cùng chị Yên các nàng.

Nơi đó có nhiều thứ, ngoại trừ nội y, còn có quần áo cùng những món đồ khác, như vậy sẽ không phải trốn tránh mấy người ờ đó.

Đi tới trước cửa hàng, Trần Thiên Minh đột nhiên dừng lại nói với Tiều Hồng: “Tiều Hồng tý nữa đi vào em phải gọi là anh, không nên gọi anh là thây, nghe chưa?

“Tại sao?” Tiểu Hồng khó hiểu hỏi Trần Thiên Minh.

“Em có bao giờ nghe thấy thầy giáo mang nữ học sinh đi mua nịt ngực không?” Thiên Minh mặt đỏ lên nhỏ giọng nói.

“Không, chưa nghe.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, mặt nàng cũng hông len, nang gạt đâu, nói với Trần Thiên Minh: “Anh, em biết.” Nói xong, liền nghịch ngợm cười với Trần Thiên Minh một cái.

Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực kia cùa Tiểu Hồng, nuốt nước miếng cái ực, hôm nay nhiệm vụ quan trọng nhất là mua nịt ngực cho em rồi đóng gói lại. Trân Thiên Minh nhìn

bộ ngực cùa Tiểu Hồng mà trong lòng nói thầm .                                                                                                                                                                                        .. ,.

Trần Thiên Minh đưa Tiểu Hồng khu vực bán nội y, một nữ nhân viện bán hàng đi tới noi

VỚI Tran Thiên Minh: “Tiên sinh, chào ngài, hoan nghênh anh đến nơi đây.”

Trần Thiên Minh ngẩn đầu lên nhìn, đầu lại như muốn to ra, thì ra cô gái bán hàng này là người lần trước giúp mình mua tình thú nội y, là cô gái thanh tú bộ ngực cỡ 36.

“Chào cô.” Trần Thiên Minh ngượng ngùng mà trà lòịcô gái xinh xắn, trong lòng niệm a di đa phật mỹ nữ, cô ngàn vạn lần đừng nhận ra ta! Trần Thiên Minh trong lòng kêu gào.

“Tiên sinh, thật là xảo hợp, anh lại đưa nữ... nữ hài đến mua nội y sao?” vốn cô gái định nói là nữ bằng hữu, nhưng lại nhìn thấy Tiểu Hồng nhìn giống như học sinMưòmgnhư không phải bạn gai Trần Thiên Minh, chó nên không thể làm gì khác là sửa lời nói thành nữ

hài.

“ồ đúng vậy, là tôi mang em gái đến mua, nàng là lần đầu tiên dùng đến, không quen thuọc cho nên bao tôi đưa nang đến cừa hàng này ,”Trần Thiên Minh vội vàng giải thích, tại sao các nàng luôn hiểu lầm vậy, mình giống một người xấu lăm sao?

“Anh anh thường xuyên đưa các nữ hài đến đây mua nịt ngực sao?” Tiểu Hồng nhìn Trần Thiên Minh nhò giọng hỏi thăm,Trần Thiên Minh nghe thấy âm thanh của nàng dường

như có chút chua xót.

“Không có, chi có một lần, anh mang chị gái của anh đến, cũng là phục vụ viên này tiệp đãi.” Lan này Trần Thiền Minh nói sự thật, Trần Thiên Minh chi ghé qua một lân, nhưng mà một lần mang hai người bạn gái đến.

“Vậy em gái của anh cần bao nhiêu, kích thước thến nào?” Cô gái hỏi Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh liếc nhìn bộ ngực Tiểu Hồng, không biết nói thế nào cho tốt mình còn chưa có sờ qua, làm mà mà biết đây? Hom nữa cho dù là sờ qua, mình cũng không biêt mình cung không phải là bộ ngực hay là chuyên gia về nịt ngực, nhìn một cái là biêt kích

thước bao nhiêu.

“Tôi tôi không biết!” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.

Hắn liếc nhìn Tiểu Hồng, Tiểu Hồng cũng đò mặt lắc đầu. Xem ra nàng cũng không biết.

Đương nhiên, nàng là lần đầu tiên mang cái thứ này,lại không có ai chỉ bảo cho nàng, nàng lại không dám noi với người khác, cho nên mới tìm tới Trần Thiên Minh.

“Vạy thì, toi cùng nàng tiến vào gian thay quần áo ước lượng một chút xem kích cỡ bao nhiêu.” Co gai thấy Trần Thiên Minh cùng Tiểu Hồng vẻ mặt mờ mịt, biêt là bọn họ đêu

không biết cho nên lập tức đê nghị.

“Đươc Tiểu Hồng, em theo chị này vào đo kích cỡ đi.” Trần Thiên Minh vừa nói trong 1 òng vưa t i ec rè* Sớm biết thế thì mình đã chăm chi học những tri thức này, sau này nêu ờ đâu co my nư không biết kích thước ‘cái chén’ của mình như thế nào, vậy mình cộ thê giúp nàng ươc lượng, tuyệt đối là phục vụ miễn phí, hơn nữa còn mòi đi ăn cơm Nhưng ma đieu kiện truơc tiên chinh là đối phương phải là mỹ nữ, nếu như là một bạo long hay một mâu ngưu xấu xí thì không cần bàn đến nữa.

“ừm”. Tiểu Hồng gật đầu với Trần Thiên Minh, sau đó đi theo cô gái vào phòng thay quần áo.

Trong chốc lát, Tiểu Hồng đỏ mặt đi tới, cô gái kia cũng tới theo.

“Thế nào? Đo xong rồi chứ? Kích cỡ như thế nào?” Trần Thiên Minh hỏi Tiểu Hồng nhưng khuon mặt hhonhắn của Tiểu Hồng chi là càng đỏ bừng thêm, không chịu trà lời.

“Đo xong rồi, của nàng là B34 với tình huống như nàng, nên sớm mang nịt ngực.”CỎ gái vưa noi vừa tức giận nhìn Trần Thiên Minh, dường như oán trách không đê cho Tieu

Hồng sớm mang.

“Cái này cái này là do nàng còn nhò không hiểu thôi.” Trần Thiên Minh ngượng ngùng trà lời cô gái.

“Còn nhỏ không hiểu chuyện, anh đã lớn nhự thế này có hiểu không?” Cô gái liếc măt nhìn Trần Thiên Minh xem thường, giống như Trần Thiên Minh chính là thù phạm.

“Tôi tôi ,”Trần Thiên Minh không nói gì nữa. Mịe, người đàn bà này quà nhiên ngu ngốc Neu mình đã hiểu thì cần gì hỏi đến cô ta, chính mình cũng sẽ không đên cửa hàng mà tự minh đem thước giúp nàng đo! Ta thèm vào! Suy nghĩ cũng chi là suy nghĩ, nhưng

mà tất nhiên không dám nói ra

“Vậy cô cho tôi mua một món B34 được chứ!” Trần Thiên Minh nói với cô gái “Cai gì? Mua mọt mon đồ?” Cô gái lại trợn mắt liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái,

Vẻ mặt rất tức giận.

“Làm sao vậy, có chuyện gì sao?”Trần Thiên Minh lại không biết mình sai lầm ờ chỗ nào. Lan trước khõng phai chi mua cho chị Yến một món thôi sao? Oa đầu này lúc đó cũng không có y kien gì, tại sao lúc này mình mua một món đồ nàng lại có ỷ kiên chứ? Chăng lẽ? Chang le nàng muốn mình cũng giúp nàng mua một cái nịt ngực? Trần Thiên Minh nhìn song phong đầy đặn cùa cô gái mà dam đãng tướng tượng.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #145


Báo Lỗi Truyện
Chương 145/2001