Chương 138 : Giống như từng quen biết


Tiểu Hồng vừa đi, điện thoại của Trần Thiên Minh vang lên.

“Hello!”Khi hắn nhìn vào điện thoại, hiện lên một cái số lạ hoắc, không biết là của ai?

“Ỏng chủ, là ông sao?”Một giọng đàn ông.

“Anh là ai ?”Trần Thiên Minh nghĩ một hồi, những vẫn không nhớ ra đã nghe qua cái giọng này ờ đâu”

“Là tôi, ông chủ quên tôi rồi, tôi là bảo an của đại học sư phạm”Người kia nói.

“Bảo an của đại học sư phạm?”Trần Thiên Minh ngẫm lại, tiểu Trữ, ồ, hắn đứng dậy : “Ồ, ra là anh, thế nào, có tra ra tư liệu của mỹ nữ kia không?”Trần Thiên Minh sốt ruột hòi.

“Tôi tốn rất nhiều thời gian mới có thể tra được”Người bảo an kia bắt đầu kể lể.

“Được, anh cứ nói tư liệu của nàng cho tôi, tôi sẽ trả công cho anh xứng đáng”Trần Thiên Minh vội vàng nói tiếp, rất tốt, có thể gặp tiễu Trữ, trong lòng Trần Thiên Minh cao hứng.

“Tôi ... tôi nói chuyện điện thoại không tiện,ngày mai ông đến đây lấy! "Người bảo an này cũng rất bình tĩnh, hắn muốn nhìn thấy Trần Thiên Minh để thuận tiện lãnh thường.

“Được, ngày mai 11 giờ tôi qua chồ anh, được không?”Trần Thiên Minh hòi.

“Được, tôi chờ ông”

“Tốt”Trần Thiên Minh nói xong, liền cúp điện thoại, không ngờ ra, bây giờ có tin tức tại trường học của tiểu Trữ, vậy cái cửa hàng của mẹ nàng ... còn ánh mắt của mẹ nàng nhìn mình như sói ... cho nên ...

Sáng hôm sau, Trần Thiên Minh lái xe đến đại học sư phạm, trên đường hắn dừng xe lại, mua một gói thuốc, vì người bảo an kia làm việc cho mình, mình sẽ báo đáp cho hắn, hon nữa sau này còn ra vào cổng trường, nên muốn hắn bật đèn xanh!

“Ông chủ, ông tới rồi 1 ’ Người bảo an kia, nhìn thấy xe của Trần Thiên Minh, vội vàng tiếp đóng.

“Ờ, người anh em, khổ cực cho anh, tặng anh gói thuốc này!”Trần Thiên Minh vừa nói vừa đem gói thuốc cho hắn.

Người bảo an nhìn thấy gói thuốc trong tay Trần Thiên Minh, cao hứng : “Ông chủ, sao có thể?”Tuy nói vậy nhưng tay cũng cầm lấy gói thuốc.

“Haha, không vấn đề gì, mọi người là bằng hữu mà, asu này rãnh rỗi, mời anh ăn cơm”Trần Thiên Minh nói. Có thời gian rãnh cũng nên báo đáp một chút.

“Rất cảm tạ"Người bảo an nghe Trần Thiên Minh nói sau này còn muốn mời hắn dùng cơm. càng cao hửng. Hắn vội vàng đưa cho Trần Thiên Minh một tờ giấy nhò, nói : “Ỏng chủ, đây là tư liệu của cô gái kia, nàng tên là Mạc Lập Trữ, là sinh viên nãm ba của khóa tiếng Trung'’

Trần Thiên Minh nhìn vào tờ giấy một hồi lâu, nếu không phải tên bảo an nói, hắn thật không hiểu mấy cái chữ rồng bay phượng múa trong này viết cái gì.

“Vậy bây giờ nàng có trong trường không?"Trần Thiên Minh hòi.

“Có, lúc này vẫn chưa tan học!"Người bảo an vuốt vuốt mái tóc của hắn, ngẫm lại nói. Bây giờ, hắn vô cùng nghe lời Trần Thiên Minh, cho dù không nể mặt Trần Thiên Minh, nhưng cũng nể mặt gói thuốc!

“Phòng học của nàng ờ đâu?"Trần Thiên Minh sốt ruột, hắn hận bây giờ không thể đi tìm tiểu Trữ., sau đó mời nàng đi ãn cơm, gia tăng tình cảm lên. Bời vì theo hắn biết, tiều Trữ còn có một sư huynh, bộ dáng cũng rất đẹp trai.

“Ông chủ, ông đừng đi vội, tôi dẫn ông đi!"Người bảo an vừa nói vừa mờ cửa xe Trần Thiên Minh, sau đó đóng cồng lại.

“Vậy làm phiền anh!"Trần Thiên Minh cười nói.

“Không phiền, chúng ta là bằng hữu, sao tôi lại không giúp ông chú?"Bảo an nói : “Ồ, trong xe còn có điều hòa"Người bảo an vừa ngồi vừa nhìn.

“Chúng ta đi bên nào?"Trần Thiên Minh thấy tên bảo an cứ ngồi nhìn xe mình, không chi chổ, nhíu mày.

“Trái, đi bên trái"Tên bảo an nghe Trần Thiên Minh nói, mới biết mình chưa chi đường, vội vàng lấy tay chi bên trái.

Dưới sự chi dẫn của người bản an, xe của Trần Thiên Minh dừng lại trước một tòa nhà lớn"Đây là khu tiếng trung, lầu ba là nãm ba, ông có thể đến tìm một chút"Tên bảo an chi vào toàn nhà ba tầng nói với Trần Thiên Minh.

“Tốt, tôi biết"Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện,YY

Nhưng mà, tên bảo an vẫn còn ngó đông ngó tây chiếc xe, vẫn không có ý bước xuống.

Trần Thiên Minh nhìn bộ dáng của hắn, vẻ mặt tức giận, nói : “Bằng hữu, anh không trực cổng sao?”

Bảo an lắc đầu nói: “Không vội, không vội, khó lắm mới ngồi cùng với ông"

Trần Thiên Minh không nói gì, sao lại khó ngồi cùng với mình? Bản thân còn phải đi tìm tiểu tình nhân trong mộng nữa là! Ai rãnh rỗi ngồi với hắn “Nhưng ... nhưng tôi muốn đi lên trên tìm cô gái kia!"Nhìn bộ dáng của tên bảo an, Trần Thiên Minh không cách nào khác, đành hạ lệnh trục khách.

“ồ, tốt tốt, tôi cũng nên đi” Tên bảo an rốt cục cũng phát hiện mình không thể ngồi mãi trên xe, vội vàng đẩy cửa bước ra. Sau khi bước ra hắn còn quay đầu lại đưa tay lên chào Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh bước xuống xe, nhẹ nhàng thờ phào một hơi, sau đó đóng cửa xe đi lên lầu.

Đến lầu ba, Trần Thiên Minh nhìn vào từng phòng một. Cuối cùng đến cái phòng gần thanh máy, phát hiện tiều Trữ, Trần Thiên Minh nhìn lén vào cửa sổ một chút, tiễu Trữ đang tập trung nghe giảng, cũng không phát hiện hắn đến đây. Vị giáo sư tóc bạc trên bục giảng, giảng bài rất sinh động, khó trách sinh viên bên dưới chăm chú như vậy.

Khó a, sinh viên bây giờ chăm học ghê. Trong lòng Trần Thiên Minh cảm thán. Mấy nãm trước, lúc mình còn đọc sách, trong lớp chi biết chơi đùa thôi, nói chuyện yêu đương này nọ. Nghe giảng trong lớp, không phải là đồ ngu, thì cũng không được ai coi trọng.

Phát hiện tiểu Trữ trong phòng học, Trần Thiên Minh yên tân rời đi, hắn xuống lầu, dù sao tiểu Trữ vẫn ờ đây, mình ờ dưới chờ nàng hết tiết, sau đó mời nàng đi ăn cơm.

Trần Thiên Minh xuống dưới lầu, liền đứng bên cạnh xe của mình chờ. Nhưng cũng có vài sinh viên đi lại, trong đại học là thế, chi cần không có khóa, mày thích đi đâu cũng được.

“Reng reng reng.. .”Một hồi chuông dài vang lên, đây là tiếng chuông hết tiết.

Trần Thiên Minh nghe tiếng chuông này, lập tức đứng thẳng lên, sau đó dùng tay vuốt nhẹ mái tóc của mình, chinh sửa quần áo, hai mắt nhìn chằm chằm vào cầu thang, hắn sợ không chú ý, tiều Trữ bước xuống cũng không biết.

Một đám sinh viên đi xuống, Trần Thiên Minh nhìn từng người một, vẫn chưa thấy tiểu Trữ.

Không thể nào? Nàng còn ờ trong lớp, hay là có việc? Trần Thiên Minh nhìn cầu thang, thầm than vận khí không tốt. Mắt thấy đám sinh viên đã đi xuống hết, mà cầu thang vẫn chưa có người.

Trần Thiên Minh đang muốn lên lầu tìm tiều trữ, đột nhiên thấy hai cô gái và vị giáo sư già đi xuống, hai người cẩn thận đờ lấy ông xuống cầu thanh, trong hai cô đó, một là tiểu Trữ, nhìn thấy cảnh này, trong lòng Trần Thiên Minh mừng thầm.

“Giáo sư, cảm ơn ngài, đã giải đáp nan đề cho chúng coùTiểu Trữ nói với vị giáo sư kia.

“Không khách khí, bây giờ sinh viên chịu học như con cũng không nhiều lắm, tiểu Trữ, sau này con không biết cái gì thì cứ đến tìm ta!'’VỊ giáo sư nọ khoát tay với tiểu Trữ, cười cười, sau đó xoay người đi.

Trần Thiên Minh nhìn thấy vị giáo sư kia đã đi, vội vàng chạy đến trước mặt tiểu Trữ, cao hứng nói : “Tiểu Trữ, thật trùng hợp, anh vừa mới đền trường bàn việc với giáo sư ờ đây, ai ngờ lại gặp em!”

“Thật sao?'Tiểu Trữ ngẩng đầu lên. nhìn thấy Trần Thiên Minh, sắc mặt biến đổi, không hờn giận nói.

Thật ra thì ... nàng nhìn vẻ mặt của hắn, biết rằng hắn không đến đây để bàn việc, khẳng định là cố tình tìm mình.

“ừ, thật là khéo léo, nói rồ chúng ta có duyên phận!'Trần Thiên Minh vội vàng gật đầu, cười nói.

“Vậy anh làm việc đi, chúng tôi phải đi, Tiểu Phiêu, chúng ta đi!'Tiểu Trữ vừa nói vừa nắm tay của người bạn học lôi đi.

Cô bạn học của tiểu Trữ, từ khi Trần Thiên Minh xuất hiện, nàng vẫn một mực đứng sau lưng tiểu Trữ nhìn Trần Thiên Minh.

“Tiểu Trử, em đừng như vậy, anh vừa giải quyết xong chuyện của mình, bây giờ cũng đang rãnh, các em muốn đi đâu? Anh chờ đrTrần Thiên Minh vừa nói vừa tựa hào nhìn chiếc xe của mình. Xe cũng khác đó nha, nếu hắn đi xe máy đến, còn dám nói những lời này sao?

“Chúng tôi không cần anh chờ, chúng tôi đi ãn com'Tiểu Trữ liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, nói. Tên thầy giáo này da mặt dày kinh khủng, trong lòng đặc biệt không thoải mái, mặc kệ mình ờ đâu, hắn cứ như âm hồn bám theo vậy, làm nàng phiền muốn chết.

“Vậy cũng tốt, anh cũng đang muốn đi ăn com! Như vậy đi, các em muốn ãn cái gì, anh mời khác!'Trần Thiên Minh vừa nói vừa vỗ ngực, lớn tiếng nói. Vì kéo theo người cùng trận tuyến, hắn quay sang cô bạn học của tiểu Trữ : “Tiểu Phiêu đúng không? Anh mời em và tiểu Trữ ăn com, như thế nào?'Trần Thiên Minh nói xong, đột nhiên cảm thấy cô bạn học của tiểu Trữ này mình đã gặp ờ đâu đó rồi.

“Không cần anh mời, chúng tôi có tiền tự trả được'Tiểu Trữ lần này không muốn nói nhiều với Trần Thiên Minh, nàng kéo tay của tiểu Phiêu đi.

“Anh mời em mà, em đừng như vậy'Trần Thiên Minh thấy các nàng phải đi, vội vàng vọt đến trước mặt, vừa cười vừa nói.

“Này, anh có phải thầy giáo không vậy, sao lại giống một tên lưu manh thế?'Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh cản đường mình, tức giận, nàng chi vào mặt Trần Thiên Minh mắng. Tiểu Trữ lần này tức giận lắm rồi, cái miệng nhò nhắn giận run lên.

“Cái gì? Hắn là thầy giáo? Không phải bác sĩ sao?'Tiểu Phiêu, cô bạn học của tiểu Trữ la lên.

“Hừ, hắn làm bác sĩ cái nồi gì, hắn là một tên thầy giáo lưu manh'Tiểu Trữ hừ giọng nói.

Trần Thiên Minh nghe tiểu Phiêu nói như vậy, cũng thấy kỳ quái, sao lại nói mình là bác sĩ? Rồ ràng minh là thầy giáo mà ... tiểu Phiêu có nhận lầm người không? Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ, vừa cẩn thận đánh giá tiểu Phiêu.

Là nàng? Trong lòng Trần Thiên Minh chấn động, không khòi thầm kêu to.

Lưu Manh Lào Sư

Thì ra ... thì ra là tiểu Phiêu, ngày đó khi chị Yến đi wc, chính mình giả mạo bác sĩ để giúp cô gái xinh đẹp xem bệnh .... Nàng thoạt nhìn không giống hôm bữa. nhưng nhìn kỹ lại, thì có một chút quen quen, khó trách, khi mình nhìn nàng, liền có một cảm giác quen thuộc.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/2001