Chương 137: Em đẹp không?


“Đừng sợ, đừng sợ, có anh đây!'Trần Thiên Minh nhò giọng an ủi, tay hắn nắm lấy bả vai nàng, sờ sờ sau lưng nàng, nhưng nhìn thấy Tiểu Hồng vẫn còn đang khòa thân, hắn không dám làm loạn nữa.

“Em sợ...'Trong lòng ngực Trần Thiên Minh, Tiểu Hồng cảm thấy thoải mái, một mùi vị của đàn ông đi đến mũi nàng, chút nữa làm cho nàng hạnh phúc đến ngất xiu.

“Vậy con chuột đâu?”Ôm Tiểu Hồng rồi nhìn trái nhìn phải, vậy chẳng thấy con chuột nào cả, chạy nhanh thật, nếu để lão tử nhìn thấy, nhất định sẽ móc tiền ra ném chết. Trong túi của Trần Thiên Minh bây giờ mấy đồng tiền cắc, có thể dùng làm súng.

“Em ... em không biết!'Tiểu Hồng vẫn vùi đầu trong ngực hắn, mà, nàng cũng nói thật đấy, vì sự thật nàng cũng chẳng biết con chuột ờ đâu, và quan trong hon là nàng chẳng thấy con chuột nào cả.

Bây giờ, nàng vừa hạnh phúc vừa thẹn thùng, trong lóp, có vài bạn học nữ nói về chuyện tình cảm, toàn nói về bạn trai của mình. Tiểu Hồng chẳng buồn nói chuyện, vì đon giản là nàng muốn tìm một người mình thích, như Trần Thiên Minh vậy. Hôm nay, nàng rốt cục đã thực hiện được, thân mật với thầy giáo của mình, đem địa phưong đẹp nhất của mình cho hắn nhìn.

Cho nên, mặc dù khi nãy rất to gan, không để ý đến cơ thể của mình, để cho Trần Thiên Minh nhìn. Nhưng mà bây giờ, chuyện qua rồi, nàng lại thấy thẹn thùng, mặt đò đến nổi có thể thấy rồ máu.

“Vậy, vậy .. .'Trần Thiên Minh không biết nói gì, không biết con chuột ờ đâu, vậy làm sao mà tìm, hôm nữa tiểu mỹ nữ trong lòng, cũng không muốn mình đi tìm!

Nhìn lên giường, Trần Thiên Minh trong lòng vừa động, ôm Tiểu Hồng đến bên giường.

Tiểu Hồng Trần Thiên Minh ôm mình đến giường, trong lòng vừa mừng vừa khẩn trường, thật không ngờ, điều mình suy nghĩ mỗi ngày đã đến, giờ phút này thầy muốn thân thể của mình? Hắn muốn đưa mình lên giường, rồi làm chuyện đó ... Nghĩ đến đẩy, Tiểu Hồng cảm thấy tim mình đập vô cùng nhanh, hình như muốn nhảy ra ngoài. Nàng thật không ngờ, chuyện tình thần thánh lại đến nhanh như vậy,nhanh đến mức nàng không chấp nhận kịp. Dù không chấp nhận nhưng cũng không cự tuyệt!!

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng ôm Tiểu Hồng đặt lên giường, sau đó kéo chăn đắp lên thân thể nàng, nhẹ nhàng nói : “Tiểu Hồng, em đừng sợ, em đắp chăn lại trước đi, cẩn thận kẻo lạnh!'’Vừa rồi khi buông Tiểu Hồng ra, không cách nào mà không nhìn thấy cơ thể nàng, một bộ ngực trắng noãn cùng mùi thơm của cơ thể, làm cho trong lòng hắn rung động. Bất quá hắn vẫn khống chế được cảm xúc của mình.

“Thầy ơi, em .. cơ thể của em có đẹp không?'Tiểu Hồng nhìn Trần Thiên Minh, nhò giọng hòi.

“Đẹp, đẹp lắm ... .'Trần Thiên Minh nhất thời không suy nghĩ, lập tức trả lời. Nhưng hắn cũng ngay lập tức phát hiện ra mình nói bậy, vội vàng nói thêm : “Anh không nhìn thấy gì cả, cái gì cũng không thấy'’

“Hì hì, thầy ơi, em đẹp là được, em còn sợ thầy không thích? Thầy, thầy nhìn thấy cơ thể của em rồi, thầy phải nhớ kỹ đó!”Tiểu Hồng nói xong, thẹn thùng kéo chăn lên, che luôn cái đầu.

“Cái gì?”Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng trong chăn, không nói gì, Tiểu Hồng này cũng quá lớn gan, nàng không biết như vậy đã dụ dỗ một người đẹp trai ưu tú sao, xảy ra chuyện gì? Nếu vừa rồi mình không đủ bình tĩnh, đã sớm đè nàng xuống, và cời quần áo ra, và ...

Nhớ đến lực khống chế của mình, Trần Thiên Minh nhìn xuống người anh em không biết giờ giấc bên dưới, cười khổ : Người anh em, không phải là tôi không muốn, mà là không thể muốn.

Hoa này còn nhò, không thể hái! Nếu như hái, như vậy là làm trái với lương tâm của mình! Trần Thiên Minh nghĩ như vậy, nhẹ nhàng dẹp đi suy nghĩ bậy bạ.

“Tiểu Hồng, còn quần áo của em thì như thế nào?”Trần Thiên Minh nhìn thấy quần áo ướt sũng của Tiểu hồng, nói với nàng.

“Em ... em cũng không biết, nếu không, để em giúp cho nó khô!”Tiểu Hồng nhìn Trần Thiên Minh cười ngọt ngào, giựt góc chăn, muốn ngồi xuống.

“Đừng, để anh giúp em” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng muốn ngồi xuống, nghĩ đến cảnh thân thể khòa thân của nàng, muốn khảo nghiệm định lực của bản thân sao? Vội vàng ngăn cản hành động của nàng. Trong mấy ngày gần đây, định lực của mình ngày càng kém, nếu không thể khống chế được, thật sự là nhảy lên giường đè Tiểu Hồng ra,„ không thể như vậy được....

Trần Thiên Minh âm thầm nói với chính mình.

“Vậy làm phiền thầy!”Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh giúp mình làm khô đồ, cảm kích mà nói.

“Khách khí cái gì, anh không phải đại ca của em sao, giúp em gái là chuyện đương nhiên”Trần Thiên Minh cười cười, không dám nhìn Tiểu Hồng, bời vì hắn sợ nhìn thấy nàng, sẽ nghĩ đến cái thân thể lồa lồ của nàng dưới chăn, bên dưới lại muốn bùng nổ.

Cầm quần áo bên ngoài, Trần Thiên Minh không cảm thấy xấu hồ gì, chi là quần áo thôi. Nhưng mà, khi hắn cầm đến cái áo lá của này, trong lòng lại bắt đầu suy nghĩ khác thường. Bời vì trước kia hắn không biết con gái mặc áo lá như thế nào, bây giờ thì đã thấy.

Trước kia, hắn còn tường rằng, cái này cũng giống như của đàn ông, nam mặc cỡ lớn, nữ thì nhò, nhưng mà, bây giờ hắn biết mình đã sai hoàn toàn.

Cái loại áo lá này, cũng mặt giống như áo ngực, như nó chi lớn bằng một nửa mà thôi, mà phía trước lại không có hoa vãn kiểu cách gì cả, cho nên gọi là áo lá!

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng xoa bóp, cảm giác thật là mềm mại, hẳn là không đắt lắm, không đến 998 đồng! Vì vậy, hắn cầm máy sấy lên, cái loại áo lá này không dày, cho nên qua một hồi,

Lưu Manh Lào Sư

Trần Thiên Minh cảm thấy nó không còn ẩm ướt nữa.

Thổi thêm một hồi, Trần Thiên Minh liền bò cái áo lá ra, cầm lấy món chưa sấy lên, là cái quần lót, chuẩn bị làm khô.

Cầm lấy cái quần lót này, trong lòng Trần Thiên Minh vừa động, đây là một cái quần lót nhò, theo cảm giác từ tay truyền đến, không được như cái loại tơ tằm của chị Yến hay dùng, mà bên phải của nó, còn có một cái hình vẽ, là hình một con thò trắng, bốn phía màu xanh, vô cùng đáng yêu.

Tiểu cô nương vẫn là tiểu cô nương, thích mặc những cái đồ đáng yêu như vậy. Trần Thiên Minh nhìn cái quần lót mà cười khổ. Bất quá, cho dù cái quần lót này không như cái loại tơ tằm gợi cảm của chị Yến, nhưng cảm giác không giống như thoạt nhìn, làm cho người ta có cảm giác thanh thuần.

“Thầy ơi, hấp dẫn không?'’Tiểu Hồng trên giường nói với Trần Thiên Minh.

“A ...'Trần Thiên Minh trong lòng cả kinh, không phải Tiểu Hồng đang đắp chăn? Sao lại thấy mình? Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tiểu Hồng đã thò đầu ar, đang nhìn mình vuốt quần lót của nàng.

“Em nghĩ là khá hấp dẫn, em đặc biệt thích con thò trắng này!'Tiểu Hồng mờ to mắt, nhò giọng nói với Trần Thiên Minh.

“Ồ!'Trần Thiên Minh làm bộ kinh tâm, nhìn quần lót hình con thò trắng của nàng, sau đó dùng máy sấy thổi thổi. Sau đó muốn lật bên trong thổi luôn cho mau khô.

Trần Thiên Minh vừa lật cái quần lót lại, phát hiện bên trong có một mùi hương, hắn quay đầu lại nhìn Tiểu Hồng, phát hiện nàng đang ờ trong chăn.

Bạn đang đọc truyện copy tại Truyện.YY

Vì vậy, hắn nhanh chóng đem cái địa phương phóng ra mùi đó đưa lên mũi mình, tiếp theo, một mùi hương đậm đặc xông vào mũi, thẳng đến trái tim làm cho hắn nhộn nhạo. Trần Thiên Minh biết, đây là cái chồ ờ giữa bên dưới, cho nên mới có mùi hương đậm đặc như vậy. Hắn đưa lên mũi ngửi ngửi một chút, sau đó vội vàng cầm máy sấy thổi thổi.

Đột nhiên, Trần Thiên Minh phát hiện ra cái chồ ấy ấy, màu sắc không bình thường, hình như có chút đen đen ... chẳng lẽ ... Trần Thiên Minh suy nghĩ, chắc là không sai, lần trước nhờ mình đi mua băng vệ sinh, không phải cũng mặc một cái quần lót màu trắng sao?

Nghĩ đến đây, phía dưới của Trần Thiên Minh cũng hưng phấn lên, tiếc là, Tiểu Hồng đang ờ đây, nếu không hắn đã vọt vào toilet để thẩm du một chút.

“Khô rồi, Tiểu Hồng” Trần Thiên Minh nhẹ nhàng ho khan, hắn phát hiện ra, cứ như vậy, không thể phóng túng, thật là cực khổ. cầm quần áo đi đến bên giường đưa cho nàng.

“Cảm ơn thầy!'Tiều Hồng ngồi bật dậy, tấm chăn rớt xuống, cặp ngực nhò của nàng lộ ra trước mặt Trần Thiên Minh.

 

Trần Thiên Minh vội vàng quay đầu. không dám nhìn nữa. vừa rồi ai nloi là quần lót của Tiểu Hồng đáng yêu? Kỳ thật cặp ngực nhò trước mặt mới là đáng yêu. so với cái quần lót hình con thò còn đáng yêu gấp mấy trăm lần. không, một ngàn lần! Trần Thiên Minh âm thầm tự nói.

Tiểu Hồng mặc quần áo xong, đi đến bên người Trần Thiên Minh, nói: “Thầy ơi, em có việc muốn nhờ thầy giúp, được không?”

“Chuyện gì? Em nói đi!'Trần Thiên Minh nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Hồng, trong lòng có chút đau, nếu Tiểu Hồng yêu cầu những chuyện mình có thể làm, vậy thì cho dù là lên đao sơn xuống chảo dầu hắn cũng sẽ đáp ứng cho nàng.

“Em ... em ... muốn thứ bảy anh đi với em ra Huyền thành mua đồ lót!”Tiểu Hồng nói xong, đò mặt cúi đầu.

“Mua đồ lót?”Trần Thiên Minh nghe xong, ngẩn ngơ, mình trờ thành chuyên viên mua sắm đồ lót khi nào vậy? Hơn nữa, nhìn ngang nhìn dọc mình cũng không đủ chuyên nghiệp!

“Vâng, lần trước không phải anh nói muốn cùng em đi Huyền thành một chút sao? Còn nữa, em muốn mua thứ kia, mà em sợ, không dám đi mua. Nhiều bạn học cũng mua rồi, các nàng nói của em lớn như vậy, cũng nên mua”Tiểu Hồng nói xong, trên mặt càng đò hơn.

“Vậy được”Trần Thiên Minh ngẫm lại đáp ứng, dù sao thứ bảy này, hắn cũng rãnh rỗi, hơn nữa chuyện của Thiên Tinh bang cũng phải đến tuần sau!

“Tốt quá, thầy ơi, thầy thật tốt với emPTiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh đáp ứng, cao hứng đứng lên.

“Giờ em trờ về nhanh một chút, cây dù của anh sau cửa, còn nữa, thứ bảy 8 giờ, chờ anh ờ đây, anh đến đón em!”Trần Thiên Minh nói xong, thúc giục Tiểu Hồng về nhà.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/2001