Chương 120 : Huynh đệ


Trần Thiên Minh sau khi trả tiền xong, cầm theo mấy cái túi xách lớn dẫn hai đại mỹ nữ đi ra ngoài.
"Reng reng reng"Là điện thoại của Trần Thiên Minh.
"Chị … tay của em"Trần Thiên Minh thấy hai tay của hắn xách túi, nhưng điện thoại lại bỏ trong túi quần, ngượng ngùng nói với Lý Yến.
Lý Yến biết ý của Trần Thiên Minh, ý là nhờ nàng giúp hắn. Vì vậy, nàng gật đầu, sau đó đưa tay vào túi hắn.
Trần Thiên Minh cảm thấy tay của Lý Yến tiến vào trong túi quần của mình, đụng phải bắp đùi, thằng em lập tức ngo ngoe.
Bởi vì túi trong tay hắn ngăn cản Lý Yến duỗi tay ra, làm hại nàng phải vuốt vuốt trên đùi hắn mấy cái, và vui hơn là, dù chạm trúng cái điện thoại, nhưng không lấy ra được.
Trần Thiên Minh bị Lý Yến sờ như thế, phần dưới lập tức có phản ứng, thoáng cái đã cứng lên và đã bị nàng sờ trúng.
Lý Yến cũng cảm giác được bên dưới của Trần Thiên Minh có điểm khác thường, nàng nhẹ nhàng mắng hắn một câu : "Lưu manh cũng không nhìn giờ"Nói xong, hạ quyết tâm, dùng sức đẩy mấy cái túi ra, sau đó mò tay xuống, móc điện thoại di động của hắn ra.
"A!"Trong lòng Trần Thiên Minh hưng phấn kêu một tiếng, bởi vì khi nãy chị Yến chạm vào địa phương mẫn cảm của hắn, làm sao không hưng phấn cho được?
Lý Yến hung hăng liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, sau đó mở điện thoại ra, ấn vào nút nghe, kề sát vào lổ tai hắn để hắn tiếp điện thoại.
"Alo, ai đó?"Trần Thiên Minh căn bản không nhìn thấy số điện thoại, cho nên phải hỏi trước.
"Lão đại, là em"Trong điện thoại truyền ra tiếng của Lâm Quốc.
"A, a Quốc, có chuyện gì?"
"Lão đại, bọn em tra được một chút tin tức"
"Được, việc này chờ tôi đến hãy nói"Trần Thiên Minh thấy Lý Yến và Lưu Mỹ Cầm ở bên cạnh, có chút khó khăn, nên ngăn cản Lâm Quốc đang muốn tiếp tục nói.
"Biết, lão đại"Lâm Quốc đáp.
"Tốt, như vậy đi, tôi cúp máy!"Trần Thiên Minh nói xong, liền hướng về Lý Yến một ánh mắt, để nàng giúp hắn cúp máy.
Lý Yến vừa định cầm điện thoại nhét vào túi hắn, thì nó lại reo lên.
"Này, a Quốc, còn chuyện gì nữa sao?"Vẻ mặt Trần Thiên Minh không nhịn được, không phải là đã nói một lát hay sao? Bây giờ mình đang làm cu li cho hai mỹ nữ rồi, làm gì còn thời gian rãnh! Hơn nữa, lão để cho chị Yến cầm điện thoại như vậy, hình như không tốt lắm.
"Thiên Minh, là tôi, không phải kẻ dưới tay cậu!"Trong điện thoại di động truyền ra giọng của ba Hà Đào, là Hà Liên, Huyền kỷ ủy thư.
"Ồ, là Hà thư ký, chào ông, chào ông!"Trần Thiên Minh nghe là Hà Liên, vội vàng thay đổi thái độ.
"Thiên Minh, vết thương của cậu như thế nào rồi? Mấy ngày nay tôi bận rộn nhiều việc quá, cho nên không đi thăm cậu được, cậu cũng không trách tôi chứ!"Hà Liên cười cười.
"Sao lại có thể? Hơn nữa, Hà thư ký ngày bận ngàn việc, một tiểu thương như tôi sao có dũng khí làm phiền ngài! Mặt khác, cơ thể của tôi không có việc gì, tôi cũng đã ra viện"Trần Thiên Minh cười nói.
"Không sao thì tốt rồi"
"Mấy vết thương nhỏ này kinh động đến ngài?"Trần Thiên Minh hỏi.
"Đúng, là con gái gọi điện thoại cho tôi, nhờ tôi lên cục cảnh sát hỏi một chút! Ôi, đúng là nữ sanh ngoại tộc, cho đến giờ tôi vẫn chưa thấy nó quan tâm đến ba nó như vậy!"Hà Liên nói.
"Cái gì? Hà Đào cũng biết?"Trần Thiên Minh ngây ngốc, thì ra Hà Đào cũng biết mình bị thương, nhưng, tại sao nàng ta không đi thăm mình? Mà lại gọi điện cho ba tìm đến cục cảnh sát? Xem ra, Hà Đào vẫn còn rất quan tâm mình, nhưng nàng không đến, xảy ra chuyện gì nữa vậy? Trần Thiên Minh nghĩ mãi vẫn không ra đầu mối nào.
"Thiên Minh, nói chuyện trong điện thoại không được tiện, chiều nay cậu đến văn phòng của tội một chuyến, tôi có việc muốn nói!"Hà Liên nói.
"Tốt, chiều nay tôi sẽ đến văn phòng tìm ngài!"Trần Thiên Minh gật đầu, nói.
"Vậy đi, gặp lại!"
"Gặp lại!"Trần Thiên Minh lại ra hiệu bằng ánh mắt cho Lý Yến, để nàng tắt máy giúp mình.
"Thiên Minh, nếu em bận thì để tụi chị trở về một mình được rồi"Lý Yến thấy Trần Thiên Minh tiếp hai cuộc điện thoại liên tục, hình như là có nhiều việc đang chờ hắn.
"Không sao đâu, không có chuyện gì quan trong. Để em đưa chị về nhà"Nói xong Trần Thiên Minh đi đến chiếc xe của mình, tay phải đặt túi xuống, mở cửa xem, rồi tống toàn bộ túi xách vào ghế sau.
"Em Cầm, em ngồi ghế sau cho thoải mái"Lý Yến nói với Lưu Mỹ Cầm xong, liền đi đến ghế đầu ngồi.
Trần Thiên Minh chờ các nàng ngồi xong, liền chạy về hướng nhà. Đến dưới lầu, hắn lấy toàn bộ túi xách ra, sau đó nói với chị Yến : "Chị, hôm nay em có việc phải về khách sạn, trưa nay sẽ không trở lại ăn cơm"
"Được, em đi lo việc của em đi"
"Mỹ Cầm, anh đi đây"Trần Thiên Minh nói với Lưu Mỹ Cầm một tiếng, rồi xuống lầu, lái xe đến khách sạn Không Thiên.
"Lão đại, anh đến rồi"Dưới lầu, Trương Ngạn Thanh phát hiện ra Trần Thiên Minh đến, vội vàng chạy ra đón.
"Ừ, đùng rồi, bây giờ khách sạn làm ăn thế nào?"Trần Thiên Minh hỏi Trương Ngạn Thanh.
"Không có phát sinh chuyện gì, hình như rất bình thường"Trương Ngạn Thanh lắc đầu, nói. Việc này có chút kỳ quái, từ sau lần Trần Thiên Minh gặp chuyện không may, vốn tưởng rằng kẻ địch sẽ tiếp tục ra tay, nhưng phát hiện thấy không phát sinh chuyện gì.
"Vậy tốt rồi"Trần Thiên Minh gật đầu, nói.
"Lão đại, anh Quốc đang ở trong phòng giám đốc lầu hai chờ anh"Trương Ngạn Thanh nói.
"Tốt, các người ở dưới phải cẩn thận một chút, nếu như phát hiện người khả nghi, lập tức chú ý"Thật ra Trần Thiên Minh không biết Thiên Tinh và Thiên Bằng là cao thủ, đám Trương Ngạn Thanh sao đấu lại chúng, bọn họ chỉ là những tên lưu manh trên đường, không biết võ. Giống như mấy người bảo vệ của bãi xe đã bị bọn Thiên Bằng đánh gục.
"Lão đại, anh đến rồi"Lâm Quốc nhìn thấy Trần Thiên Minh đẩy cửa vào, vội vàng đứng dậy.
"Ừ, a Quốc, tra được chuyện gì? Nói cho tôi nghe một chút"Trần Thiên Minh cũng rất sốt ruột muốn biết ai là kẻ đứng sau hạ độc thủ, không biết có phải là Diệp Đại Vĩ không.
"Bên Diệp Đại Vĩ không có động tĩnh, hắn không tiếp xúc với người khác. Bất quá em có hỏi vài anh em trong giang hồ, bọn họ nói ngày đó trước cửa khách sạn chúng ta có kẹt xe, hình như do Thiên Tinh bang làm"Lâm Quốc đem tình huống mấy ngày nay kể lại cho Trần Thiên Minh chi tiết.
"Thiên Tinh bang?"Trần Thiên Minh tự hỏi. Bình thường hắn rất ít giao tiếp với hắc đạo, cho nên, không biết Thiên Tinh bang là bang phái lớn nhất Huyền thành.
"Đúng, Thiên Tinh bang là bang phái lớn nhất Huyền thanh, hơn nữa người bên trong lòng dạ độc ác, nghe nói người đứng đầu chúng cũng có mệnh án. Lần trước tại sòng bạc kia đã đánh chết người, mà Đại Ngưu cũng là người của Thiên Tinh bang"Lâm Quốc vội vàng giải thích.
"Ồ, thì ra là thế, tôi hình như không có đắc tội với Thiên Tinh bang, hơn nữa lần trước người của Đại Ngưu cũng không nhận ra tôi"Trần Thiên Minh ngẫm lại, nói.
"Em phỏng chừng không phải chuyện đó, nếu là chuyện đó thật, Thiên Tinh bang cũng sẽ không đợi đến bây giờ. Người của Thiên Tinh bang lòng dạ độc ác, bọn họ có thù tất báo, sẽ không đợi đến bây giờ mới ra tay. Em phỏng chừng là có người cho tiền bọn chúng, để bọn chúng làm. Em nghe nói, người của Thiên Tinh bang, chỉ cần có tiền, bọn họ sẽ giúp anh dọn dẹp mọi chuyện. Cho nên lúc này em suy đoán là có người bỏ tiền ra cho Thiên Tinh bang, về phần có phải là Diệp Đại Vĩ hay không thì em chưa tra ra"Lâm Quốc khó xử nói.
"Vậy bên cục cảnh sát mặc kệ?"Trần Thiên Minh không ngờ trong Huyền thành lại có một đại bang phái như vậy, quả thật giống y như phim.
Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói, cười cười, lắc lắc đầu, nói : "Lão đại, anh nhầm rồi, bọn họ không phải là mặc kệ, mà là không quản được. Hơn nữa, những người này có tiền, phía sau có hậu thuẫn, cục cảnh sát cũng không dám đắc tội, hơn nữa, có vài người trong cục cảnh sát còn xưng huynh gọi đệ!"
"Xem ra lần này gặp phiền toái rồi!"Trần Thiên Minh lấy tay chống cằm, tự hỏi.
"Đúng, đây mới là điều em lo lắng, cho nên em mới gọi cho anh, tìm anh thương lượng đối sách. Tác phong của chúng, nếu gây án không thành, vẫn tiếp tục xuống tay"Vẻ mặt Lâm Quốc đầy lo lắng, dù hắn biết Trần Thiên Minh võ công đầy mình, nhưng hai quyền không địch lại bốn tay, hơn nữa bọn chúng lại còn ra tay bí mật.
"Không cần lo lắng, tôi sẽ có biện pháp. Đúng rồi, các người theo tôi sẽ rất nguy hiểm, các người nên chuẩn bị một chút, nếu tôi xảy ra chuyện gì, thì các người đi trước đi"
Trần Thiên Minh nghe Lâm Quốc nói vậy, hắn cũng không muốn liên lụy bọn họ, đặc biệt là Lâm Quốc còn có một bà mẹ cần chăm sóc!
"Lão đại, anh nói như vậy là không được, khi đã là huynh đệ của Lâm Quốc thì không được nói thế. Ngày trước anh cho em tiền, cứu mẹ em, em đã đem mạng của em bán cho anh. Đặc biệt bây giờ, lão đại gặp nạn, và rất cần người, Lâm Quốc lại bỏ chạy, em còn là con người sao?"Lâm Quốc càng nói càng xúc động, đứng dậy.
"Tốt, huynh đệ tốt, tôi không có nhìn lầm. Bất quá, chuyện cũng không đáng sợ như anh nghĩ. Sát thủ lúc đó cũng không phải đối thủ của tôi, hơn nữa, bọn chúng đều thừa dịp tôi không cần thận mà ra tay. Bây giờ, nếu bọn chúng dám ra tay lần nữa, sẽ không dễ dàng như vậy"Trần Thiên Minh nghe Lâm Quốc nói, cảm động vỗ vỗ vai hắn.
Cái gì là huynh đệ, chính là có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Đặc biệt là những lúc mình gặp khó khăn, là lúc nhìn ra người nào là người anh em tốt với mình.
"Đúng rồi, Lâm Quốc, vừa rồi Hà Liên có gọi điện bảo chiều tôi qua phòng làm việc của ông ấy, có một số việc muốn nói với tôi. Anh giúp tôi đi thăm dò tình hình của Thiên Tinh bang một chút, đặc biệt là tình huống bên trong của chúng. Tôi nghĩ tối nay nên đi Thiên Tinh bang dò xét một chút"
Trần Thiên Minh nghĩ mình đã có thể thân khinh như yếu. Lần trước bay lên lâu như vậy còn chưa có vấn đề gì. Cho nên hắn quyết định đi Thiên Tinh bang một chuyến, để tìm manh mối.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #120


Báo Lỗi Truyện
Chương 120/2001