Chương 112: Không có khăn giấy


Sáng sớmYến tỷ đến giúp Trần Thiên Minh kiểm tra vết thương. Khi cô tháo miếng gạc băng tay ra, cô không tin vào mắt mình:"Thiên Minh, em sao lại bình phục nhanh như vậy, em xem tay em ngay một vết sẹo nhỏ cũng không có".
"Em đã nói em không việc gì mà" Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Yến tỷ, cười cười, sau cùng hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô, nắm lấy chỗ xxx của cô.
Oa, cảm giác thật khác biệt, đã mấy ngày không chạm vào, giờ chạm vào một chút, cảm giác mềm mại đó đã bốc lên tới đầu mình rồi, đã thế cái địa phương phía dưới lại không nghe lời rồi.
"Thiên, Thiên Minh, em không được, đây là bệnh viện, người ta nhìn thấy bây giờ" Yến tỷ cố sức giãy dụa thoát khỏi bàn tay lang sói của Thiên Minh. Lúc này là giờ làm việc của cô, nếu để người khác nhìn thấy, cô rất khó có thể ngẩng đầu ở bệnh viện.
" Hay, hay, tối nay chúng ta về nhà, từ từ làm lại chuyện này nhá" Tay Trần Thiên Minh lại chạm vào chỗ xxx đầy đặn của Yến tỷ, rồi hắn bỏ tay, cười dê.
"Đáng ghét, em nhìn em kìa, quần áo sộc xệch lên hết rồi" Yến tỷ trừng mắt nhìn Thiên Minh, cô từ từ kéo lại quần áo của mình lại.
"Chị, em bị bức bách quá mà, hơn nữa mấy ngày qua em bị thương, chị không biết em nhớ chị biết bao ?" Trần Thiên Minh lại đang rán mắt ở chỗ bộ ngực của Yến tỷ.
"Biết, chị nhìn em là biết em đang nhớ Mỹ Cầm" Yến tỷ bắt đầu tháo miếng băng gạc ở bụng Thiên Minh.
"Nghĩ đến Mỹ Cầm là việc khác, em vẫn nghĩ nhiều đến chị" Trần Thiên Minh miệng lưỡi trơn tru, hắn bây giờ hiểu được đi với bụt mặc áo cà xa, đi với ma mặc áo giấy. Trước mặt Yến tỷ đương nhiên hắn phải nói hắn nghĩ đến cô.
"Miệng lưỡi trơn tru, chuyên lừa gạt con gái" Yến tỷ cẩn thận quan sát bụng Thiên Minh" Thiên Minh, thật ra chuyện gì đã xảy ra với em? Cơ thể em sao lại hồi phục nhanh như vậy?" Yến tỷ nhìn bụng hắn, nghi ngờ hỏi. Nếu ngày đó không phỉ cô tận mắt thấy Trần Thiên Minh bị ba trúng ba phát súng, cô cũng không thể tin được Trần Thiên Minh lại hồi phục nhanh đến như vậy chỉ trong mấy ngày.
"Chị, dĩ nhiên do thể chất của em, hơn nữa mấy ngày nay, chị đều bồi dưỡng cho em như vậy, em bình phục nhanh là đúng thôi" Trần Thiên Minh không dám nói, hắn thực ra đã bình phục từ ngay hôm đó.
"Xem ra thể chất của em rất tốt, nhưng nhanh quá" Bản thân là bác sỹ, Yến tỷ có chút hoài nghi việc Trần Thiên Minh bình phục quá nhanh.
"Chị, em muốn đi vệ sinh" Trần Thiên Minh vừa nói vừa kéo Yến tỷ đi vào phòng vệ sinh, hắn rất nóng vội. Đương nhiên việc cấp bách này không phải vội đi vệ sinh, mà do dục hỏa bốc lên làm hắn nóng vội.
"Em, em muốn làm gì? Thiên Minh" Yến tỷ thấy Thiên Minh lôi kéo cô đi vào phòng vệ sinh, đỏ mặt khẽ kêu lên.
"Em muốn đi vệ sinh, chị đương nhiên phải giúp em" Trần Thiên Minh cười dâm, đêm đó ở chính nơi này chính Yến tỷ đã giúp hắn giải quyết vấn đề cấp bách của địa phương phía dưới của hắn.
Yến tỷ liếc thấy địa phương phía dưới của Trần Thiên Minh đã khởi động, cô đỏ mặt quát:"Thiên Minh, em không được hồ đồ, tay em khỏi rồi. Chị, chị phải đi làm việc,em sao có thể nói những điều đó? Em, em còn như vậy, chị giận đấy" Yến tỷ nói xong, sắc mặt lộ vẻ tức giận.
"Thôi, thôi mà, chị, em chỉ muốn trêu đùa chị, chị đừng tức giận nhé" Trần Thiên Minh vừa cười nói, tay hắn vừa vuốt ve cái mông vểnh của Yến tỷ.
"Hừ" Yến tỷ trừng mắt nhìn hắn " em ở đây, chị gọi Tiểu Mẫn đến giúp em đi kiểm tra lại, nếu em không sao, hôm nay em có thể xuất viện" Yến tỷ nói xong, yêu kiều liếc nhìn hắn và đi ra ngoài.
"Ôi, xem ra không có ai cởi quần giúp mình để sảng khoái rồi" Trần Thiên Minh vừa nói, vừa kéo vật gì đó căng cứng ra ngoài.
Hay, không phải Yến tỷ đã nói Tiểu Mẫn muốn đến đây sao? Ánh mắt sáng rực, Trần Thiên Minh vội vàng tìm đi vào phòng vệ sinh, hắn tìm miếng băng gạc trước đó Yến tỷ đã tháogiúp hắn, sau đó hắn tự mình băng lại cánh tay.
Sau khi băng lại chắc chắn, Trần Thiên Minh cẩn thận kiểm tra lại, mặc dù hắn băng lại không tốt lắm, nhưng thoạt nhìn cũng giống như bị thương, hắn có thể giấu diếm được Tiểu Mẫn. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh làm bộ không thoải mái nằm trên giường bệnh.
"Trần Thiên Minh, bây giờ anh sao rồi?" Tiểu Mẫn vừa tiến đến, phát hiện Trần Thiên Minh đang che mặt ngủ, theo thói quen nghề nghiệp, cô hỏi thăm tình hình của hắn.
"Anh, ôi, sao lại như vậy, cái gì cũng không tốt" Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đẩy chiếc chăn xuống, nhìn Tiểu Mẫn thở dài, cười ảo não.
"Không sao đâu, tôi nghe chị Yến nói, bệnh của anh đã thuyên giảm, anh dậy đi, tôi giúp anh kiểm tra lại" Tiểu Mẫn kéo chăn của Trần Thiên Minh ra, cô nhẹ nhàng nâng hắn dậy.
Trần Thiên Minh đột nhiên ngửi thấy mùi hương thơm ngát đặc biệt của con gái, tinh thần khoan khoái, dục vọng nổi lên, hắn liếc nhìn khuôn ngực cao của Tiểu Mẫn nói:"Tiểu Mẫn, tôi muốn, tôi muốn đi vệ sinh".
"Anh, anh muốn giải quyết?" Tiểu Mẫn nghe Trần Thiên Minh muốn đi vệ sinh, khuôn mắt đỏ ửng lên.
" Đúng, tôi muốn đi vệ sinh. Tôi, tôi không thoải mái lắm" Trần Thiên Minh nghiêm túc gật đầu, hắn tuyệt đối tin tưởng vẻ mặt ra chiều đứng đắn, nghiêm chỉnh của hắn, hay có thể nói đó là bộ mặt của " chính nhân quân tử".
"Cái này……… " Tiểu Mẫn suy nghĩ, thấy không có cách nào tốt hơn bèn nói "Thôi được" nói xong cô gật đầu với hắn.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu mẫn đồng ý giúp hắn, hắn cao hứng đi vào phòng vệ sinh.
Tiểu mẫn thấy Trần Thiên Minh đi vào phòng vệ sinh, cô cũng cúi đầu, đỏ mặt đi vào.
Tiểu Mẫn tới sau lưng Trần Thiên Minh, cô nhẹ nhàng kéo quần hắn xuống. Lần này cô không hành động thô lỗ như lúc trước, báo hại hắn phải lo lắng suy nghĩ, hắn tưởng phải chịu đựng đau đớn khi kéo quần xuống.
Sau khi Tiểu Mẫn nhẹ nhàng kéo quần Trần Thiên Minh xuống, cô đi tới chỗ ống để khăn giấy "Ô, sao lại không có khăn giấy?".
"Không có khăn giấy? chất lượng phục vụ ở bệnh viện các cô kém như thế sao?".
"Không có khăn giấy, không ai đổi cái mới, hôm nào tôi tìm viện trưởng Mạch phản ánh việc này mới được" Trần Thiên Minh nghe nói, trong lòng thầm vui mừng.
Sự thật, khăn giấy đó hắn đã lấy ra, giấu ở dưới gối. Hắn sợ Tiểu Mẫn tìm khăn giấy để bao bọc cái bộ phận phía dưới, như vậy sao có thể được? Điều này sẽ làm cho địa phương đó của hắn bị tổn thương nghiêm trọng.
Trần Thiên Minh đang lúc cao hứng, chờ Tiểu Mẫn dùng tay cầm cái vật phía dưới của hắn. Tiểu Mẫn bỗng rút từ túi áo y tá của cô một bao khăn giấy nhỏ, rút ra hai tấm khăn giấy.
"Ô, sao không thấy thoải mái chút nào thế? Trần Thiên Minh mở mắt nhìn xuống,hắn đờ đẫn người. Thì ra Tiểu Mẫn lại dùng khăn tay để giúp hắn.
Ôi, thiên tính không bằng người tính! Trần Thiên Minh thở dài, để làm cho cái địa phương bên dưới của hắn sảng khoái, Trần Thiên Minh lén di chuyển mông của hắn.
"
Anh, anh đang làm gì vậy? Lúc này Tiểu Mẫn vừa xấu hổ, vừa khẩn trương. Cô chờ khá lâu mà Trần Thiên Minh vẫn không giải quyết xong, Trần Thiên Minh lại lợi dụng việc cô cầm cái vật đó của hắn, cô tự nhiên lại giúp hắn thực hiện cái trò quỷ đó.
"Tôi, tôi không làm gì, không phải tôi đang ….. sao?" Trần Thiên Minh liếc nhìn ngực Tiểu Mẫn, cười dâm đãng.
"Anh, như này là giải quyết sao?, anh, lưu manh" Tiểu Mẫn tức giận ném khăn tay xuống đất, mắng hắn.
"Cô mắng ai?" Trần Thiên Minh thấy hành vi sắc lang của hắn bị Tiểu mẫn phát hiện, hắn thẹn quá hóa giận.
"Tôi mắng anh, tôi không biết sao chị Yến lại yêu thích hạng người lưu manh, hoa tâm như anh" Tiểu Mẫn dù không nói thẳng ra nhưng Trần Thiên Minh từ ý tứ của cô hiểu Tiểu Mẫn mắng hắn là " Dâm đãng"
"Này, tôi cảnh cáo cô, cô nói tôi ra sao cũng được, cô không được nói với chị Yến của tôi".
"Chị Yến thực sự mù mắt mới thích anh" Tiểu Mẫn lập tức nổi giận khi nghe Trần Thiên Minh không cho cô nói, cô càng phải nói.
"M, không cho cô biết chút thủ đoạn, cô không biết cái gì gọi là lợi hại!" Trần Thiên Minh vừa nói vừa xoay người, hắn ngẩng đầu, ưỡn ngực, tiểu đệ của hắn cũng tức giận hướng về phía Tiểu Mẫn.
"Anh, anh muốn gì, lưu manh!" Tiểu Mẫn thấy Trần Thiên Minh quay người đứng đối diện với cô, nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé, cô tức giận quát lên với hắn.
"Lưu manh, tôi hôm nay cho cô biết thế nào là lưu manh" Nói xong, Trần Thiên Minh áp sát Tiểu Mẫn.
Tiểu Mẫn bị hành động của hắn hù dọa, đặc biệt Trần Thiên Minh đã tháo băng ra khỏi tay, bàn tay hắn đang quờ quạng về phía cô, cô càng đờ đẫn đứng yên.
Thiên Minh vòng tay ôm Tiểu Mẫn, như vậy tiểu đệ đang nóng giận của hắn cũng chạm vào phía dưới Tiểu Mẫn:"Người đẹp, biết không? Đây mới gọi là lưu manh nè".
"Anh, anh muốn làm gì?" Tiểu Mẫn thực sự hoảng sợ, cô kinh hoàng, thất sắc thấy Trần Thiên Minh dám làm thế với cô. Cô vốn nghĩ Trần Thiên Minh chỉ dọa chơi thôi, ai biết hắn lại to gan như vậy.
"Làm gì? Cô không phải vừa bảo tôi là lưu manh sao? Tôi giờ đúng là lưu manh".
Trần Thiên Minh vừa nói, tay vừa chạm vào ngực Tiểu Mẫn. Ôi, cảm giác mềm mại đó càng làm cho tiểu đệ của hắn dựng lên.
"Không, không được" Tiểu Mẫn hoảng sợ cầu xin hắn.
"Cô nói điều này đã muộn rồi, người đẹp. Đúng , tôi ngày đó không chứng tỏ cái gì, hôm nay tôi sẽ chứng minh một chút" Trần Thiên Minh vừa nói, bàn tay còn lại của hắn lại lần xuống phía dưới Tiểu Mẫn.
Hắn kéo chiếc quần y tá của Tiểu Mẫn xuống, tay hắn xục xạo ở dưới đó.
"Không" Tiểu Mẫn muốn kêu lên, nhưng tay kia của Trần Thiên Minh đã bịt mồm cô.
Ô, cứng quá, hình như có vật gì đó chạm vào phía dưới của Tiểu Mẫn. Trần Thiên Minh nghĩ lại, hắn vừa cười, vừa nói "Ô, tôi biết, hôm đó ở trong phòng vệ sinh của tôi, chính cô đã cố ý mhư thế. Cô ở trong phòng vệ sinh xử lý cái vật đó đi" Nói xong, hắn bỏ tay ra, chỉnh đốn quần áo và bước ra ngoài.
Dù sao Tiểu Mẫn cũng là đồng nghiệp của chị Yến, Trần Thiên Minh không dám làm quá, hơn nữa ở đây là bệnh viện, địa bàn của người khác, nếu gặp chuyện không may thì không hay chút nào.
Tiểu Mẫn thấy Trần Thiên Minh buông tay đi ra ngoài, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy lại bình tĩnh, chỉnh sửa lại quần áo xong cô đi ra ngoài, dáng vẻ hung hăng cô trừng mắt nhìn hắn rồi cô chạy ra khỏi phòng với hai mắt đỏ rực.

Lưu Manh Lão Sư - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/2001