Chương 72 – Khoáng mạch, khô lâu quỷ dị gian trá


"Hô, mệt chết ta đươc, đánh nhau với đám vong linh sinh vật không biết mệt này, thật đúng lạ mẹ nó không phải người. Nếu số lượng bọn chúng nhiều hơn, sợ rằng không có quốc gia nào có thể là đối thủ của chúng nó!"
Dẫn mọi người đi qua thi thể của đón vong linh sinh vật đến chỗ bốn người Mạn Nỗ Ai Nhĩ, Diệp Phong thu hồi song kiếm, rồi ngồi xuống mặt đấy, điểm lên cây thanh sảng tiêu hồn, và lắc đầu thở dài.
"Dĩ nhiên, không ăn không uống tác chiến cùng đám vong linh sinh vật chẳng biết mệt mỏi đau đớn này, có mấy quốc gia có khả năng. May mà bọn chúng không nhiều, cũng là mục tiêu tiêu diệt của Quang Minh giáo đình, nếu không khẳng định hậu quả thật nghiêm trọng!" Mạn Nỗ Ai Nhĩ cũng đồng tình.
"Thế sự vô thường, nói không chừng đến một lúc nào đó sẽ có một đoàn vong linh sinh vậy khiêu chiến các nước!" Diệp Phong đùa giỡn, rồi quan sát thạch bích chung quanh, hướng Mạn Nỗ Ai Nhĩ hỏi:" Đại sư, người ở đây có phát hiện vị trí của quáng mạch (mỏ khoáng thạch) không?"
"Bên trái, phía dưới bên trái thạch bích, mau theo ta!" Ma Nỗ Ai Nhĩ thở một hơi, nghe hỏi xong liền chỉ cho mọi người về phía bên trái của thạch bích. Cũng chỉ bởi lão vừa lúc trước để ý rồi phát hiện ra chỗ của quáng mạch.
Diệp Phong nhìn theo hướng chỉ của Mạn Nỗ Ai Nhĩ, và lập tức gọi mọi người lên đường. Mạn Nỗ Ai Nhĩ gọi hai gã cực điện kiếm sĩ, đem quáng mạch mà lão lúc trước phát hiện ở địa phương này. Lão hưng phấn rồi đưa ra một khối quáng mạch gần bằng nắm tay, đối diện với Diệp Phong mà nói: "Đoàn trưởng, người xem, năm đó ta bị khối quáng mạch này hấp dẫn, mới phái hiện ra nơi này có quáng mạch. Thật không tưởng được, sau nhiều năm quay lại, chúng vẫn còn ở đây!"
Nơi này đều có vong linh sinh vật, căn bản không ai có thể vào đây được. Diệp Phong nhìn sự hưng phấn của Mạn Nỗ Ai Nhĩ, trong lòng cười thầm, cầm lấy miếng quáng thạch mà quan sát, cảm giác như đây giống như thiết, không nghĩ cái địa phương này cổ quái thật. Tên gia hỏa này căn bản không hiểu cái đồ này!
"Đoàn trưởng, cái miếng này có thể giống như cương thiết, người để Ai Đức dùng cương đao chặt thử xem độ cứng của nó." Mạn Nỗ Ai Nhĩ nhìn thấy hình dáng khó hiểu của Diệp Phong, mở miệng nhắc nhở, khẩu khí có phần tự tin.
Đúng a. Diệp Phong nghe xong liền tỉnh ngộ, đem miếng quáng thạch đưa cho Ai Đức, bảo gã chém một đao xuống xem.
"Cái thứ đồ chơi này bị ta chém một đao mà không tan thành mảnh vụn ư?" Ai Đức tiếp nhận quáng thạch nhìn một lúc, cảm giác hình như nó cũng có điểm phân lượng, bất quá, có thế nào thì nó cũng trông như thiết, trong lòng cười thầm một trận, phóng người lên, phất tay bổ một đao xuống quáng thạch, nhất thời tiếng kim thiết vang lên loảng xoảng, cương đao của Ai Đức mở ra được một lỗ hổng nhỏ.
"Trời ơi, không thể nào!" Ai Đức yêu thương nhìn khảm đao bảo bối của mình, không tài nào nghĩ được tại sao miếng khoáng thạch lại cứng rắn như vậy.
"Ha ha ha, phát tài, phát tài rồi, nhanh , La Phi, nhanh đào cho ta xem diện tích quáng mạch như thế nào…" Diệp Phong thấy cương đao không chỉ chém đứt quáng thạch mà còn tạo ra một vết nứt nhất thời song nhãn hưng phấn phóng xuất sắc thái tham lam, gợi ý linh ngưu chiến sĩ La Phi mượn bọn Liệt Diễm kỵ sĩ loại Kích phương thiên họa, giao cho Mạn Nỗ Ai Đức chỉ huy bắt đầu đào bới.
Ngoại trừ linh ngưu chiến sĩ không có tham gia trận chiến cùng bốn người Mạn Nỗ Ai Nhĩ, những thành viên Tư Lược đoàn còn lại vừa mới đánh nhau xong với vong linh sinh vật đều hết sức mỏi mệt. Bất quá mắt đã kiến thức độ cứng rắn của quáng thạch vô danh này, trong lúc nghỉ ngơi nhàn nhã liền tập trung xung quanh linh ngưu chiến sĩ xem bọn họ đào bới, trong lòng thầm cảm khái, nếu như có thứ quáng thạch này làm vũ khí và khải giáp khẳng định có thể tăng cường lực công kích cùng phòng ngự.
Dưới sự chỉ huy của Mạn Nỗ Ai Nhĩ, những linh ngưu chiến sĩ lực đại không biết mỏi mệt điên cuồng đào bới, phát hiện quáng mạch dưới đất diện tích kéo dài vô cùng tận, căn bản nhất thời không thể chỉ vài trăm tên linh ngưu chiến sĩ mà đào hết được.
Diệp Phong thấy vậy, miệng cười cơ hồ không thể đóng lại được, trong đầu sảng khoái liếc nhìn thành viên của Tư Lược đoàn một cách gian trá rồi mơ tưởng đến khi dùng thứ quáng thạch này kiến tạo vũ khí và trang bị.
Mạn Nỗ Ai Nhĩ đang lúc cao hứng bất chợt nghĩ đến vấn đề Diệp Phong có thể sử dụng cả Quang Minh đấu khí lẫn Hắc Ám đấu khí, lại nhờ cực điện kiếm sĩ đưa lão bước đến trước mặt Diệp Phong, nghi vấn hỏi: "Đoàn trưởng, người làm sao có thể cùng lúc sử dụng Quang Minh và Hắc Ám đấu khí vậy?"
Tên Ai Nhĩ này vốn là một luyện kim thuật sĩ bị tàn phế cả hai chân, bây giờ sống cùng mọi người ở đây rất hòa thuận, Diệp Phong thập phần coi trọng lão, nghe lão hỏi liền mỉm cười giải thích, nhân vì liên quan đến việc vô ý dung hợp Hắc Ám ma kiếm nên ngoài ý liệu đạt được Hắc Ám đấu khí.
Mạn Nỗ Ai Nhĩ vừa được nghe nói hắc sắc trường kiếm mà Diệp phong sở hữu chính là vật chí bảo của Ma tộc trong truyền thuyết, lập tức chấn động nhìn Diệp Phong thỉnh cầu: "Đoàn… đoàn trưởng, có thể để ta xem Hắc Ám ma kiếm một chút được không?"
Diệp Phong trong lòng cũng không câu nệ chuyện gì cả, việc nhỏ này tự nhiên chẳng cự tuyệt, hoán xuất Hắc Ám ma kiếm, để mặc Mạn Nỗ Ai Nhĩ tùy ý đánh giá. Đối với sự si mê của Mạn Nỗ Ai Nhĩ mà nói, không có sự vụ gì lại có thể sánh ngang được với sự hấp dẫn của thần khí.
Kiệt Nã Tư trông vào sơn động tối tăm không nhìn thấy tận cùng, đồng thời cẩn thận quan sát Hắc ám ma kiếm ở trong tay Mạn Nỗ Ai Nhĩ, hướng tới Diệp Phong hỏi: "Đoàn trưởng, chúng ta đi được chẳng mấy thời gian thì vô tình chạm mặt bọn vong linh sinh vật, bây giờ đã đào tới quáng mạch rồi, chẳng lẽ chúng ta còn phải tiếp tục thâm nhập nữa hay sao?"
"Đương nhiên, đào được quáng mạch rồi thì tiến hành điều tra mục đích của bọn vong linh sinh vật tại sao tụ tập lại hết vào lúc này. Nếu không sau này sao chúng ta có thể an tâm được chứ? Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một lát đi rồi chúng ta tiếp tục do thám tình hình ở đây. Nếu thấy có siêu câp vong linh sinh vật, trước tiên sẽ lui ra ngoài rồi tìm biện pháp loại trừ tiêu diệt triệt để."
Diệp Phong cao hứng chỉnh sắc hạ lệnh. Trước tiên để cực điện kiếm sĩ đưa Mạn Nỗ Ai Nhĩ đi ra ngoài thông tri cho bọn người Lộ Lộ yên tâm. Cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một lúc để liễu giải bớt sự mệt nhọc sau trận kịch chiến rồi dẫn bọn người còn lại cẩn thận hướng đến sơn động trong thâm sơn đi tới. Vì quáng mạch quý giá, nhất định phải dọn dẹp hết cái mầm hậu họa này.
Cùng với sự di động của Tư Lược Đoàn, mặt trước của sơn động âm u cũng dần dần bị ánh sáng chiếu soi, ở cái sơn động tĩnh lặng này, ngoại trừ tiếng bước chân của đoàn người, tuyệt không có bất cứ thanh âm nào khác nữa. Sự yên lặng đến mức rùng rợn làm bọn họ đôi khi cảm thấy vô cùng khủng bố, tâm trạng càng lúc càng kinh hãi cùng với bước chân càng lúc càng đi tới gần sơn động. Dù sao nơi này cũng tụ tập các siêu cấp vong linh sinh vật, trước khi chưa định hình được hoàn cảnh ở đây, hay là cẩn thận là tốt hơn cả!"
"
Đoàn trưởng, đích thực địa hình ở đây hết sức cổ quái, lúc chúng ta tiến vào động thì nó như càng lúc càng mở rộng ra, bây giờ thì thật sự càng bước thì sơn động càng hẹp lại." Bạch lang kỵ sĩ Kiệt Khắc, cưỡi kỵ lang, xem xét khắp nơi trong động, do thám khắp địa hình xung quanh rồi quay lại hướng đoàn trưởng bẩm báo mọi sự.
"
Ài, ta cũng nhận thấy cái này có vấn đề, mọi người hãy cẩn thận, gặp nguy hiểm lập tức lui lại!" Diệp Phong gật đầu ứng thanh, chỉnh sắc nhắc nhở mọi người.
Chúng nhân tay cầm ngọn đuốc, bước dọc theo con đường càng đi càng hẹp ở sơn động thâm sâu, đến được một địa phương có thể chứa đến mười người, phát hiện phía trước có góc ngoặt, hơn nữa ẩn ước có ánh sáng phát ra từ đó.
Diệp Phong nhíu mày giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại, Ai Đức nhìn ánh sáng chỗ góc rẽ, nuốt nước miếng, lo lắng hỏi Diệp Phong: "Lão đại, làm gì bây giờ? Chỗ xó xỉnh kia không biết có mai phục không nữa?"
"
Các người lui về sau hết đi, để ta đi xem thử." Diệp Phong tay phải hoán xuất Hắc Ám ma kiếm, phân phó mọi người lùi lại phía sau, tự mình từng bước một đi tới góc rẽ, xoay người nhìn vào, ánh mắt kinh hãi nhìn thấy một tình cảnh hết sức rúng động lòng người, không nhịn được, trợn mắt há hốc cả mồm ra.
Sau ngã rẽ là một không gian trống trải, rộng lớn, chỉ có duy nhất một ngọn du đăng đang cháy, quy mô so sánh với nơi bọn người Diệp Phong vừa chém giết với vong linh sinh vật đều chỉ có hơn chứ không kém, dung nạp cả ngàn người cũng không thành vấn đề.
Làm Diệp Phong kinh ngạc không phải vì tọa động này mà là ở trung tâm động có bộ thạch ghế đơn giản nổi bật lên một bộ xương khô mặc pháp bào màu trắng, cánh tay phải ôm bên mình một u linh câu hồn mĩ diễm xích lõa mê người, còn cánh tay trái chỉ còn lại xương thì lay động hướng đến chỗ hắn chào hỏi. Tình cảnh xem ra cực kì quỷ dị.
"Việc này, việc này…chả lẽ bà mẹ nó cũng là có chuyện như vậy à?"
Vong linh sinh vật mặc dù có sở hữu tư duy trí tuệ, nhưng chúng một khi bị vong linh pháp sư từ minh giới gọi mà đến, thì chỉ biết nghe mệnh lệnh từ vong linh Vu sư. Trước mắt trống rỗng khi không có vong linh Vu sư ở đây, một bộ xương khô thế nhưng có linh hồn, phất tay đối với chính mình chào hỏi. Loại sự tình không thể tưởng tượng được này, Diệp Phong phân vân suy nghĩ lục lọi trí nhớ trong đầu tất cả đối với vong linh sinh vật, cũng không tưởng tượng ra được một cách giải thích hợp lý.
"Chào, người sở hữu Quang minh, Kắc ám hai loại đấu khí thật là kiếm sĩ cổ quái, ngươi tốt!"
Tựu tại Diệp Phong suy nghĩ không giải thích ra được, đối diện với bộ xương khô khiến một lần nữa bộ não hắn thật sự rung động thần tình. Bộ xương khô này tự nhiên mở miệng nói chuyện, hơn thế nữa thanh âm sa sa sắc nhọn, kẻ khác nếu nghe phải, có thể nhận ra âm thanh chấn động trong tai.
Bộ xương khô đích xác có thể nói? Lại còn biết hắn sở hữu Quang Minh, Hắc Ám hai loại đấu khí? Chẳng lẽ hắn vừa mới nhìn lén trận chiến? Diệp Phong nhíu mày nhìn bộ xương khô, tâm trạng âm thầm kinh hãi, nói như thế nào hắn cũng không tưởng được trước mắt có chút gì đó không minh bạch.
Đoàn trưởng một mình tiến lên quan sát tình huống, Tư Lược quân đoàn mọi người đều khẩn trương nhìn theo, không ai dám lên tiếng, bởi âm thanh sa sa sắc bén từ bộ xương khô phát ra, tại trong sơn động tĩnh lặng âm sâm, mọi người của Tư Lược đoàn tự nhiên cũng đều nghe thấy âm thanh rất rõ tiếng bước chân.
Mắt thấy đoàn trưởng nhất bộ giật mình vẻ mặt cảnh giác bên kia, Khải Đặc, Ai Đức, Ba Nhĩ, Kiệt Khắc, La Phi, Lạp Phỉ Nhĩ, Kiệt Nã Tư bảy người đều chăm chú nhìn cảnh giác theo.
"A, chư vị võ công đúng là cường giả, các ngươi rất tốt!" Bọn Khải Đặc bảy người vừa nhìn qua, khô lâu liền phất tay mở miệng đối với bọn họ chào hỏi.
"
Cái này là khô lâu gì vậy?"
Ngoại trừ sắc mặt giật mình của Lạp Phỉ Nhĩ, sáu người còn lại đều trừng mắt hô lên kinh ngạc, lá gan của Ai Đức tương đối nhỏ, càng khẩn trương lánh mình đến sau lưng lão Đại. Tên gia hỏa này chỉ được cái khi nhuyễn phạ ngạnh ( ăn hiếp kẻ yếu).
"
Ha ha, vị này cầm quái đao chắc là chiến sĩ mập mạp, ta kinh khủng vậy sao?" Khô lâu hướng Ai Đức ở sau lưng Diệp Phong hỏi, tiếng cười cực kì khó nghe.
Trời, hôm nay lão tử rốt cục hiểu được thế nào là cười mà như khóc. Rốt cuộc nó là con gì thế? Ra tay giết nó… ôi… không được, phải bắt sống nó để tìm hiểu xem nó là cái gì… Diệp Phong trong đầu nhanh chóng suy tính.
Nhìn bên kia thành viên Tư Lược đoàn tò mò nghĩ tới, Diệp Phong phất tay ý bảo bọn họ dừng lại, khách khí hướng khô lâu hỏi: "Vị khô lâu… ách… tiên sinh, ngươi là vong linh Vu sư gọi về sao? Có thể mời chủ nhân của ngươi đến hay không?"
"
Ha ha, ta biết các ngươi bây giờ chắc là có rất nhiều nghi vấn, không cần lo lắng, mời đến động đàm đạo." Khô lâu không lập tức trả lời vấn đề của Diệp Phong, ngược lại còn dùng tiếng cười kinh khủng của hắn, khách khí thỉnh bọn Diệp Phong đến động.
Tình huống bên trong động một mực sáng sủa, Diệp Phong từ khiếp sợ đã khôi phục lại bình tĩnh, nghe khô lâu nói, phát giác ra đối phương là một khô lâu quái dị, phe ta nhiều người như vậy thì xá gì nguy hiểm, liền nhỏ giọng đối với bọn Khải Đặc bảy người nói, đến gần sát phía sau là lập tức động thủ chế ngự khô lâu, sau đó tiếp đón những thành viên Tư Lược Đoàn tiến vào bên trong động. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Hắc hắc, thật là ngu xuẩn, tất cả các ngươi đều đã bị lừa!"
Khô lâu vẫn lẳng lặng nhìn bọn người Diệp Phong tiến vào trong động, đột nhiên đứng dậy phát ra một trận cười quái dị chói tai. Dưới chân đám người Diệp phong trong nháy mắt xuất hiện mấy ngàn câu hồn u linh tiến vào trong cơ thể bọn họ.
Không xong!
Diệp Phong tại trong đầu các ý niệm nhanh chóng xuất hiện , thân hình cùng ý chí liền mất đi năng lực khống chế, thân người ngã xuống, linh hồn u linh bắt đầu thao túng, trong đầu thoáng hiện đủ loại sự kiện hiện ra, U Nguyệt nhi, Mộng Hinh triền miên các cảnh tượng, dục hỏa bắt đầu tăng lên.
Còn lại Tư Lược đoàn các thành viên kể cả ma sủng trong đó, cũng đều như Diệp Phong giống nhau, ngã xuống đất trên mặt đất bị câu hồ u linh khống chế, trong đầu đều nghĩ đến các cảnh tượng giao hợp, trong cơ thể dục hỏa trở nên điên cuồng không thể khống chế, kẻ thiếu định lực một chút, thậm chí đã bắt đầu tiết thân.
Câu hồn u linh, vong linh sinh vật tối quỷ dị âm độc, mặc dù chỉ là tam giai cấp bậc, nhưng linh hồn chi thể, có thể xuyên thấu hết thảy chướng ngại, thậm chí có thể ẩn khí tức nấp trong mặt đất cũng vách tường, chỉ cần là sinh vật sống có nhu cầu giao hợp, bị chúng xâm nhập trong cơ thể liền không ngừng sinh ra dâm dục. Nếu không có quang minh tịnh hóa cứu, hạ thân thoát hư mà chết. Bất quá câu hồn u linh có nhược điểm trí mạng, chính là không được thấy ánh sáng mặt trời, chỉ cần bị ánh dương chiếu vào, liền lập tức hồn phi phách tán.
Câu hồn u linh đích số lượng vượt xa thành viên tư lược quân đoàn, lúc này còn có một nửa số lượng không có con mồi. Bộ xương khô nhìn mấy người thành viên tư lược đoàn tiết thân, ha ha cười to, đi tới bên cạnh Diệp Phong, bạch cốt hung hăng dẫm nát bụng dưới Diệp Phong, mắng nói:" Bọn ngu ngốc không biết trời cao đất rộng, không ngờ giết chết nhiều vong linh sủng vật của ta như thế,còn đem ta, vị vong linh vu sư vĩ đại nhất, Luân Cát-Phách Khố Khắc, tưởng thành vong linh sanh vật. Hôm nay khống chế được kiếm sĩ cổ quái này, sau đó biến thành sủng vật tối đắc lực của mình ha ha ha…"

Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế - Chương #72


Báo Lỗi Truyện
Chương 72/240