Chương 60 - Từ chức,Thất vọng,Quái dị


Hoàng cung Mạt La đế quốc, thư phòng quốc vương, Tĩnh Hương tâm tình đang rất xấu, cỡi điêu bay trở về, rồi báo cáo về thu nhập của Tư Lược đoàn trong lúc nàng nhậm chức phó đoàn trưởng cho quốc vương bệ hạ. Đồng thời nàng cũng xin từ chức phó đoàn trưởng!
"Thật không thể tưởng nỗi Tư Lược đoàn năm đầu tiên đã có được thu nhập như thế này?!"
Lao Nhĩ cầm tờ trình về các trương mục của Tĩnh Hương, càng đọc càng giật mình. Thêm cái việc Lôi Ân dùng ba trăm ma sủng để nâng cao khả năng chiến đấu, cũng làm cho ông có cảm giác mơ hồ. Nhờ vào thu nhập của Tư Lược đoàn năm nay thì ông ta đã có được khoảng hai trăm vạn kim tệ. Nói không quá thì không có một Tư Lược đoàn của các quốc gia khác ngay năm đầu có thể đạt được mức thu nhập nhiều như vậy!
Tên Lôi Ân này quả thật không đơn giản. Tả La đang đứng ở phía sau chỗ Lao Nhĩ ngồi, nhìn thấy trương mục mà thở dài. Y nghĩ mình lại quá xem thường tên Lôi Ân
"Tĩnh Hương, ngươi vì sao đột nhiên lại không tiếp tục nhận chức Phó đoàn trưởng nữa?" Lao Nhĩ hoảng hốt không nghĩ tới việc Tĩnh Hương không chịu tái nhậm chức phó đoàn trưởng, nghi hoặc hỏi.
Mỗi nữ nhân đều không có khả năng quên nam nhân đầu tiên của mình. Lúc rời Hồ Lô sơn cốc, trong đầu nàng luôn hiện ra những cảnh ở chung cùng Diệp Phong. Trong lòng rất mệt mỏi vì không muốn mọi người biết chuyển đã xảy ra giữa nàng và Diệp Phong. Và nàng cũng muốn dùng thời gian để mà quên nó đi. Khi nghe Lao Nhĩ hỏi xong, nàng liền lập tức cung kính quỳ xuống thỉnh cầu: "Bệ hạ, thần và Lôi Ân đoàn trưởng có chút hiểu lầm, không thể tiếp tục hợp tác. Thỉnh người cho phép thần được từ chức phó đoàn trưởng!"
" Ngươi và Lôi Ân vì vấn đề gì mà hiểu lầm? Không thể hòa giả sao?" Lao Nhĩ tò mò hỏi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Cái này thuộc về tác phong sống. Bọn thần căn bản không thể ở chung được. Thỉnh bệ hạ đồng ý cho thần được từ chức!" Tĩnh Hương lần đầu tiên phải nói dối với quốc vương bệ hạ!
Tác phong sống của Lôi Ân cực kỳ hoang dâm, điều này đa số người ở đế đều đều biết rõ. Lao Nhĩ lại rất tín nhiệm Tĩnh Hương, thấy thái độ kiên quyết của nàng, không muốn tiếp tục đảm nhiệm chức phó đoàn trưởng nữa. Mặc dù việc tìm người thay thế rất khó khăn, nhưng ông cũng không miễn cưỡng Tĩnh Hương, gật đầu đồng ý, rồi bảo nàng lui đi!
" Bệ hạ, Tĩnh Hương tử tước không còn giữ chức Phó đoàn trưởng, ngài có nhân tuyển thích hợp thay thế thích hợp chưa?" Tả La nhìn Tĩnh Hương lui xuống, rồi tò mò hỏi quốc vương.
Lôi Ân là tôn tử của Lạc Khắc, muốn tìm người nhận chức phó đoàn trưởng Tư Lược đoàn, dĩ nhiên không thể dùng người của Lạc Khắc được. Nếu không thì phó đoàn trưởng đó sẽ hoàn toàn nghe lệnh của Lôi Ân. Nhưng cũng không thể dùng người của Uy Nhĩ, bởi vì sợ rẳng được một vài ngày thì phó đoàn trưởng này đột nhiên chết không biết lý do.
Không thể dùng người của hai phe phái, còn dùng người mà mình tín nhiệm, thì không chừng lại giống như Tĩnh Hương không chịu được lối sống của Lôi Ân. Việc này thật sự là một điều phiền não đây. Mặc dù dù trong lòng ông có vài nhân tuyển, nhưng nhất thời không thể chọn ra người thích hợp, vì thế đành phải để việc đó sau này xem xét lại!
Sơn mạch Trác Lạc Tư, nằm ở phía tây biên cảnh của Thiên Vũ đế quốc và Mạt La đế quốc. Thế núi thì gập ghềnh khó khắn, trên trời thì mây phủ đầy, không khí dịu mát, cảnh sắc mê người. Phía sau sơn mạch cớ một cái động không đáy lớn. Đó là nơi tọa lạc của Hắc Ám giáo đình!
Hắc Ám giáo đình, bốn trăm năm trước, do Áo Kì – Bỉ Nại, cửu giai hắc ám mục sư, có huyết thống của ma tộc và nhân tộc, tập hợp một ít nhưng người có huyết thống ma tộc, tức hỗn huyết nhân, sáng lập nên. Mục đích lúc ấy, quả thật như lời của U Nguyệt Nhi, vì sợ Quang Minh giáo đình giết hại, mà âm thầm tạo nên một tổ chức để tự vệ.
Nhưng mà trải qua nhiều năm phát triển, Hắc Ám giáo đình dần dần lớn mạnh, càng ngày càng nhiều hỗn huyết nhân gia nhập. Điều này làm cho dã tâm của giáo hoàng lớn lên theo thế hệ. Chúng muốn đứng lên tiêu diệt Quang Minh giáo đình, để khiến hậu thế trong đầu thờ phụng Hắc Ám giáo đình!
Tắc Tư – Lỗ Đức Nại, bốn mươi tuổi, cửu giai hắc ám ma kiếm sĩ, là giáo hoàng hiện nhậm của Hắc Ám giáo đình. Y là hỗn huyết nhân của thiên sứ ma tộc với tinh linh tộc. Bên ngoài thì là hình dáng của đọa lạc thiên sứ, cánh đã biến thành màu đen, anh tuấn bất phàm!
So với giáo hoàng tiền nhiệm trước, dã tâm của Tắc Tư lớn hơn. Y không chỉ muốn tiêu diệt Quang Minh giáo đình, đem Hắc Ám giáo đình ra ngoài nơi sáng, mà còn muốn mở cánh cửa ma giới cấm kỵ, để đại quân của ma tộc lần nữa tiến đạp Quang Minh đại lục!
Toàn bộ kiến trúc của Hắc Ám giáo đình đượt đặt ở khe núi, diện tích có thể bằng một cái thành thị nhỏ. Thành viên của giáo đình gồm hỗn huyết nhân của nhân tộc, thú nhân, tinh linh, dực nhân, ải nhân với ma tộc. Nhưng tại đây chỉ là những thành viên trọng yếu, còn lại đều phân bố ở khắp nơi đại lục!
U Nguyệt Nhi – Thước Lạp, là một trong những nhân tuyển cho chức thánh nữ của Hắc Ám giáo đình. Khi mười sáu tuổi phu mẫu đang thi hành nhiệm vụ thì bị Quang Minh giáo đình giết chết, có thể nói nàng bây giờ coi Hắc Ám giáo đình là nhà của nàng.
U Nguyệt Nhi cưỡi bạch vũ điêu trốn từ phía sau Hồ Lồ sơn cốc, nhanh chóng bay về Hắc Ám giáo đình. Nàng hướng tới giáo hoàng để bẩm báo về việc bị Lôi Ân – Pháp Nhĩ Lôi lăng nhục, cùng với việc Lôi Ân có Hắc Ám ma kiếm, rồi thỉnh cầu giáo hoàng phái người đoạt Hắc Ám ma kiếm, đồng thời cũng vì nàng mà báo thù!
Tắc Tư không nghĩ tới U Nguyệt Nhi mất tích lại đột ngột trở về, hơn nữa còn mang về tin tức hạ lạc của Ma tộc chí bảo, Hắc Ám ma kiếm. Tâm trạng y rất cao hứng, nhưng mà có việc U Nguyệt Nhi bị Lôi Ân – Pháp Nhĩ Lôi lấy đi trinh tiết, thì cảm thấy không vui.
Theo qui định, hậu tuyển thánh nữ mà mất trinh tiết sẽ bị xử hỏa hình. Nhưng Tắc Tư lại thấy U Nguyệt Nhi mang về hạ lạc của Hắc Ám ma kiếm, hơn nữa là do bất đắc dĩ mới thất trinh, vì thế không có dùng hành hình nào. Nhưng lại tước đi tư cách hậu tuyển thánh nữ của nàng, lệnh cho nàng tạm thời ở lại giáo đình, sau này sẽ để cho người có công nạp làm thê thiếp!
Thân thể thánh nữ thì phải thuần khiết. U Nguyệt Nhi sớm đã biết được việc mất tư cách này. Nhưng mà nàng vạn lần không nghĩ tới việc mình bất đắc dĩ thất trinh, và đem tin tức hạ lạc của Ma tộc chí bảo Hắc Ám ma kiếm, giáo hoàng đã miễn không dùng hỏa hình đối với nàng, cũng không có phái người trả thù cho nàng, mà còn tặng nàng cho người có công!
Thất vọng, giờ khắc này, U Nguyệt Nhi đối với Hắc Ám giáo đình và giáo hoàng đại nhân chỉ có một chữ " thất vọng". Nàng một mực trung thành với giáo đình, đem về tin tức hạ lạc của Hắc Ám ma kiếm, lại còn phải trở thành thê thiếp của người có công. Việc này đó với hậu nhân tuyển thánh nữ quả thật là một sỉ nhục. Nàng thật không cam lòng!
Cùng lúc đó, vì phải đối mặt với việc ngăn chặn của bát quốc đại lục tại biên cảnh hoang nguyên, các thế lực tại Hỗn Loạn hoang nguyên đều bắt đầu thay đổi lộ tuyến. Muốn đi tới vùng thế lực ở hướng tây nam của Mạt La đế quốc, cùng với Mạt La đế quốc và Thiên Vũ đế quốc ở hướng tây, hoặc giả tới nơi biên cảnh giáp với Quang Minh đế quốc ở phương nam mà tranh thủ chỗ trống ấy. Huống chi, bọn họ có cấu kết với đám quý tộc và quan viên tham lam của các nước nơi biên cảnh. Thành thử, đa số những thế lực phạm tội sẽ lợi dụng phương pháp sử dụng khoảng đất trống, rồi thuận lợi tiến nhập nội địa của tám nước. Có lẽ chỉ có một số nhỏ là bị quân binh ở biên cảnh tiêu diệt.
Tất cả các thế lực toàn bộ rút đi, cả hoang nguyện hoàn toàn trở này ma thú nhạc viên. Thành trấn bị phá hủy, dã thú bị nuốt chửng, giống như tình hình năm trăm năm trước ở Hỗn Loạn hoang nguyên này. Nơi nơi đều ra vẻ hoang vu, không hề có một bóng người!
Và có nhiều điều mà con người không thể lý giải, ma thú lại có thể phân bố một cách có trật tự như vậy. Những ma thú biết bay thì toàn bộ tập trung ở bắc bộ, còn lại thì tập trung ở nam bộ. Giải đất ma lâm khủng bố tại trung tâm thì không có một bóng dánh ma thú nào. Tất cả ma thú đều tránh nơi này như tránh ôn dịch, tuyệt không ghé qua nơi này!
Hơn nữa, Bạo Sa cửu đầu hoàng không còn tiếp tục dẫn đám ma thú xâm phạm bát quốc, mà chỉ chiếm cứ Hỗn Loạn hoang nguyên, và không có một động tĩnh nào. Điều này làm cho tám nước tạm thời yên ắng. Giờ thì tất cả bắt đầu suy đoán về những hành vi quái dị của đám ma thú này

Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế - Chương #60


Báo Lỗi Truyện
Chương 60/240