Chương 47 – Mĩ nữ Tuyết Lị,liệt diễm tiêu phong mã


Tuyết Lị - Đan Trạch Nhĩ, hai mươi tuổi, là con gái duy nhất của đại công Ước Hàn – Đan Trạch Nhĩ ở dực nhân vương quốc, thiên sanh lệ chất, mày liễu mắt phượng, mũi ngọc môi anh đào, tư sắc tuyệt giai, còn thêm một mái tóc dài màu trắng biểu tượng của dực nhân tộc. Phía sau là đôi cánh màu trắng, phẩm chất cao quý thánh khiết, có điểm nổi bật khác biệt!
Do đặc thù của quang ám lưỡng hệ cùng với vấn đề tín ngưỡng, người tu luyện cùng lúc lưỡng hệ ma pháp, thì được gọi là mục sư, mà không được gọi là pháp sư.Trời sanh dực nhân có được năng lực cảm ứng quang nguyên tố. Tuyết Lị từ thuở nhỏ đã ma vũ song tu, mười tám tưởi thì đã được phụ thân gửi vào Thiết Huyết học viện. Sau hai năm gian khổ tu luyện, từ ngũ giai quang minh ma kiếm sĩ, nàng ta đã thăng lên thất giai quang minh ma kiếm sĩ. Nói cách khác thì hiện tại nàng là thất giai quang minh mục sư, cũng đồng thời có thực lực thất giai quang minh kiếm sĩ
Từ khi bọn ma thú bắt đầu tiến hành tàn phá, Thiết Huyết học viện một mặt muốn làm giảm số lượng ma thú, mặt khác muốn đệ tử có thêm kinh nghiệm thực chiến, nên đã cho phép những nhóm đệ tử xuất ngoại, để săn bắt hay thu phục bọn ma thú.
Tuyết Lị ở học viện là một trong tứ đại mĩ nhân, là Quang minh kiếm sĩ mạnh nhất, đồng thời có nhiều mị lực. Bởi thế đạo sư của nàng đã cho phép nàng dẫn hơn bốn trăm dực nhân đệ tử phi hành tại Hỗn Loạn hoang nguyên tìm kiếm ma thú để săn bắt hay thu phục chúng. Đáng tiếc là những loại ma thú cấp cao mà bọn người của nàng tìm được không nhiều, chỉ là đống rác rưởi tứ giai trở xuống. Ma thú bị giết không ít, có thể nói là có cũng còn hơn không!
Vào đêm nay, bọn người Tuyết Lị truy giết sau một ngày, đang chuẩn bị rút về học việc, thì phát hiện một thất giai hỏa hệ ma thú, "Liệt Diễm tiêu phong vương", và một trăm lục giai hỏa hệ ma thú " Liệt Diễm tiêu phong mã". Bọn nàng lập tức mừng rỡ, liền triển khai truy kích. Nhưng lại không ngờ cái con Liệt Diễm tiêu phong vương này lại quá ranh mãnh, vừa thấy bọn nàng đông người, đánh không lại liền bỏ chạy.
Dù Liệt Diễm tiêu phong vương chỉ có thể chạy trên đường, đối với bọn dực nhân thật dễ đối phó. Nhưng mà đám lục giai hỏa hệ ma tinh thì cũng có giá trị không thấp, và bọn người Tuyết Lị dĩ nhiên không tha cho chúng, liền truy giết không ngừng đến cái ngọn núi không tên đó. Những tiếng điêu kêu thất thanh từ phía nam làm bọn nàng cảm thấy tò mò, lại thêm trùng hợp con Liệt Diễm tiêu phong vương dẫn đám Liệt Diễm tiêu phong mã hướng về phía nam mà chạy. Các nàng dĩ nhiên bay theo bọn chúng.
Bọn người Tư Lược đoàn cùng Diệp Phong thấy đột nhiên có đến hơn bốn trăm dực nhân xuất hiện, và trên mặt đất thì có con Liệt Diễm tiêu phong vương cùng đám Liệt Diễm tiêu phong mã. Tất cả đều giật mình ngây ngốc.
Con Liệt Diễm tiêu phong vương nhìn thấy bên cạnh bọn họ là một trăm cái xác của Quang Minh bạch vũ điêu, thì cũng tự động hiểu được đám Quang Minh bạch vũ điều này do bọn họ giết chết. Nó liền ngâm lên một tiếng, thống lĩnh đám Liệt Diễm tiêu phong mã còn lại dừng cước bộ. Phía trước có người cản, phía sau có truy binh, hai bên tả hữu thì đều là những dốc đá gập ghềnh không thể trốn. Nó cảm thấy rất tuyệt vọng!
Bọn dực nhân Tuyết Lị quan sát có đến một trăm cái xác của Quang Minh bạch vũ điêu, rồi cũng nhìn vào đám linh ngưu chiến sĩ mặc cương thiết khải giáp, bạch lang chiến sĩ với cây trường thương cổ quái, và đám tinh linh xạ thủ tối kỵ của dực nhân. Bọn họ đã khẳng định đám Quang Minh bạch vũ điệu này do đám người đó giết. Bởi vậy bọn họ dừng lại việc tấn công Liệt Diễm tiêu phong mã, để tránh gây ra hiểu lầm với đám người phía dưới!
"Thật là ngựa tốt a!" Diệp Phong nhìn con Liệt Diễm tiêu phong mã lông đỏ toàn thân, hai mắt hắn cứ đảo qua đảo lại, lộ ra vẻ tham lam.
Thành viên Tư Lược đoàn đã sớm thấu hiểu tính tình của vị đoàn trường, vừa thấy vẻ mặt, thì đã biết hắn muốn xử lý đám Liệt Diễm tiêu phong mã này, tất cả đều đã vào tư thế sẵn sàng. Đặc biệt là đám Liệt Diễm kỵ sĩ của Khải Đặc, đối với đám Liệt Diễm tiêu phong mã này đúng là chiến mã tốt, nếu có được thì chắc chắn thuộc về phần bọn chúng.
"Vị tiên sinh kiếm sĩ này, Liệt Diễm tiêu phong mã là con mồi của bọn ta!" Tuyết Lị nghe Diệp Phong nói xong, rồi thấy vẻ mặt tham lam của hắn, thập phần khinh thường, và lên tiếng nhắc nhở nhỏ.
Đang lúc Diệp Phong quan sát đám Liệt Diễm tiêu phong mã, nghe tiếng của Tuyết Lị, thì giờ này mới chú ý đến dực nhân mỹ nữ trên không trung. Nhưng mà bắt gặp vẻ mặt xem thường mình của nàng ta, trên mặt hiện lên vẻ không vừa lòng, cũng không để vẻ đẹp của nàng ta vào đâu, hừ nhẹ một tiếng rồi nói:" Vị điểu…. dực nhân tiểu tỷ, trên thân của Liệt Diễm tiêu phong mã có khắc tên của ngươi à?"
"Đương nhiên là không có" Tuyết Lị trả lời đơn giản. Diệp Phong nhìn nàng, rồi mỉm cười:" Thế ngươi dựa vào cái gì mà nói bọn chúng là con mồi của bọn ngươi!"
"Ngươi không thấy bọn ta đang đuổi theo bọn chúng sao?" Tuyết Lị nhíu mà trả lời.
Diệp Phong làm như hiểu ra, gật gật đầu:" Ồ….. Thì ra là như vậy. Các ngươi truy bắt con mồi của các ngươi? Ta đây cũng truy bắt con mồi của bọn ta không được sao?!"
"Tuyết Lị, không cần nói nhảm với hắn. Hắn đã có ý với Liệt Diễm tiêu phong mã, chúng ta cũng tiêu diệt luôn bọn chúng đi!" Một đám nam dực nhân tức giận la mắng. Nguồn: http://truyenyy.com
" Sách sách, thật không nghĩ tới. Nguyên lai dực nhân cũng vì tình ái mà trở nên ngưu B ( ngu ngốc)." Khải Đặc khinh thường cười nhỏ. Trừ lão đại ra, công phu miệng của gã chưa từ một ai mà thi triển.
Tuyết Lị tức giận nhìn Khải Đặc, rồi nhíu mày sang Diệp Phong nói:" Kiếm sĩ tiên sinh, đám Liệt Diễm tiêu phong mã này là của chúng tôi, hy vọng ngài đừng làm mất hòa nhã. Nếu không đám dực nhân Thiết Huyết học viện bọn ta chỉ còn cách động thủ với bọn ngài!"
Ta không hiểu đám dực nhân tự nhiên lại đến đây, nguyên lai là đệ tử của Thiết Huyết học viện. Diệp Phong thầm suy tính một lúc. Hiện giờ dân số của dực nhân không lên không xuống, muốn vào Thiết Huyết học viện thì thực lực ít nhất phải thuộc hàng tứ giai. Hơn nữa bọn họ lại có lợi thến ở trên không trung, nếu mà đối đầu nhau, dù có thể thắng, nhưng thế nào cũng chết một mớ. Hơn nữa đám Liệt Diễm tiêu phong mã sẽ nhân cơ hội này mà chạy thoát!
Nhanh chóng đánh giá thực lực của đối phương, hai mắt Diệp Phong bình tĩnh lại, có điểm khác khác, nhìn Tuyết Lị rồi nói:" Dực nhân tiểu tỷ mĩ lệ, nếu mà hai bên chúng ta đánh nhau thì ắt sẽ có tử thương, lại cho bọn Liệt Diễm tiêu phong mã này có cơ hội chạy trốn. Không bằng chúng ta thực hiện một cuộc giao dịch có được không?"
Với đám linh ngưu chiến sĩ, bạch lang chiến sĩ và tối kỵ của dực nhân là tinh linh xạ thủ, Tuyết Lị cũng không muốn cùng bọn họ chém giết, nếu mà chết quá nhiều, thế nào đạo sư cũng quở trách. Khi thấy Diệp Phong đưa ra yêu cầu giao dịch, liền không nhịn được ngạc nhiên hỏi:" Cái giao dịch đó là gì?"
Diệp Phong mỉm cười:" Hiện ở chỗ này có một trăm lẻ sáu Liệt Diễm tiêu phong mã. Ta vừa mới mới giết một trăm mười Quang Minh bạch vũ điêu. Ta đưa ma tinh của bọn nó cho các ngươi, các ngươi nhượng lại đám Liệt Diễm tiêu phong mã cho ta. Giao dịch như thế có được không?"
Mục đích bọn dực nhân Tuyết Lị đuổi giết đám Liệt Diễm tiêu phong mã là cái lục giai hỏa hệ ma tinh. Giờ đây lại có được lục giai quang hệ ma tinh, đối với dực nhân thì rất hữu dụng, vả lại không cần phải ra sức tốn thời gian giết đám Liệt Diễm tiêu phong ma kia. Chuyện này dĩ nhiên tốt a!
"Tuyết Lị, mặc dù Liệt Diễm tiêu phong vương có thất giai ma tinh, nhưng mà bọn họ đổi với chúng ta một trăm mười quang hệ lục giai ma tinh. Đối với chúng ta thì sẽ không bị thua thiệt đâu!"
"Đúng vậy, đám gia hỏa này cũng biết điều đó. Chúng ta cũng không cần đánh bọn chúng, giao dịch với chúng là được!"
Tất cả dực nhân đều nghĩ cuộc giao dịch này bọn họ được phần hơn, kẻ nói một câu người khuyên một lời. Tuyết Lị thấy thế cũng quyết định, đối diện với Diệp Phong nói:" Kiếm sĩ tiên sinh, điều kiện của người đưa ra thật tốt, vì vậy chúng tôi đồng ý giao dịch!"
Diệp Phong thấy đối phương đồng ý, liền lộ ra một nụ cười cao hứng. Rối hắn sai La Phi giao ma tinh cho Tuyết Lị, đồng thời ra lệnh cho thành viên Tư Lược đoàn bao vây đám Liệt Diễm tiêu phong mã kia!
Dực nhân là chủng tộc cao ngạo cũng trọng tín. Nếu đã lấy được ma tinh của đối phương, Tuyết Lị sẽ không còn chú ý tới đám Liệt Diễm tiêu phong mã kia, đối diện Diệp Phong rồi cáo biệt một tiếng. Nàng ta dẫn đám dực nhân bay về Thiết Huyết học việc. Hôm nay có thể nói rằng bọn nàng có được mẻ thu hoạch lớn!
Nhìn đám dực nhân bay đi, Diệp Phong dù mất một trăm mười lục gia quang hệ ma tinh, nhưng lại có thể xử lý đám Liệt Diễm tiêu phong mã, trong lòng thập phần cao hứng. Nếu có đám ma sủng này, trung đội Liệt Diễm kỵ sĩ càng thêm mạnh mẽ. Việc ma tinh đã mất cũng có thể kiếm cái khác. Buổi tối hôm nay hắn lại có thể củng cố thêm thực lực!

Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/240