Chương 158: Kinh Biến, Ma Thối, Vô Thị Thần Tượng Trình Dâm Uy


La Kiệt, Khắc Lạp Khắc, Ôn Tư ba người đã chết, không thể tránh khỏi gây nên một cơn sóng lớn tại Nam Bắc đại lục, đặc biết là Quang Minh giáo đồ ở các nơi. Tất cả đối với các chết của Ôn Tư giáo hoàng đều cảm thấy bi thống vạn phần.
Khắc Lạp Khắc chỉ là thủ lĩnh của Dong Nham bộ lạc, cái chết của gã không đem đến vấn đề quá lớn cho cự nhân vương quốc. Nhưng cái chết của Ôn Tư giáo hoàng và La kiệt bệ hạ lại gây vấn đề lớn cho Quang Minh giáo đình và Quang Minh đế quốc. Trước hết là một số thành viên giáo đình không phục Á Sắt Lâm đảm nhiệm vị trí giáo hoàng, tiếp đến là ba vị hoàng tử gây bè kết đảng tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, tình huống xem ra rất không lạc quan!
So sánh với chuyện đó, Diệp Phong có Quang Minh sáo trang, thêm vào Tiểu Hắc có lực lượng biến thái, liên thủ đánh cho Hắc Ám đại ma vương tàn phế trở thành một sự tích anh dũng, đã truyền khắp Nam Bắc đại lục, khiền hắn và Tiểu Hắc trở thành tiêu điểm nghị sự của vô số kẻ hiếu sự. Danh hào kiếm khách của hắn cũng theo đó mà vang khắp Nam Bắc đại lục, ẩn ước được cường giả các nơi tiếp thụ!
Vì tránh những người có ý đồ với Quang Minh sáo trang, Liên Na nữ vương phong tước vị cho Diệp Phong, một lần thăng thẳng đến công tước, hơn nữa công khai quan hệ tình lữ giữa nàng và Diệp Phong. Ý tứ rất rõ ràng là cảnh cáo những kẻ tham lam, có ý đồ với Quang Minh sáo trang, chính là kẻ địch của Mạt La đế quốc!
Do một số kẻ không phục chỉ bằng mặt mà không bằng lòng, mĩ diễm dực nữ Á Sắt Lâm, để giải quyết vấn đề thành viên giáo đình muốn thu hồi ba kiện Quang Minh sáo trang, với danh nghĩa của giáo hoàng, sắc phong Diệp Phong thành thánh điện kiếm khách, cho hắn trở thành thủ hộ giả của Quang Minh giáo đình, hóa giải vấn đề thành viên giáo đình muốn thu hồi sáo trang!
Đương nhiên, Diệp Phong trở thành thủ hộ giả của Quang Minh giáo đình, trực tiếp lưu giữ Quang Minh sáo trang của giáo đình, đa số thành viên trung thành với giáo đình tự nhiên sẽ không phản đối. Chỉ có một ít thành viên không phục Á Sắt Lâm, thập phần bất mãn việc nàng có thêm một vị siêu cấp cường giả trợ lực, nhưng lại không tìm được lý do phản đối!
Danh hiệu Thánh điện kiếm sĩ mới được sáng lập, trực tiếp trở thành xưng hào kiếm khách được Quang Minh giáo đình thừa nhận, tâm tình gần đây của tên gia hỏa Diệp Phong chỉ có thể dùng hai chữ "siêu sảng" để hình dung!
Lực hấp dẫn của Quang Minh sáo trang thật sự quá lớn. Mặc dù cường giả các tộc đều biết Diệp Phong có Mạt La đế quốc và Quang Minh giáo đình làm chỗ dựa, nhưng vẫn có một số kẻ tham lam, muốn đến Tinh Quang bình nguyên để lén trộm Quang Minh sáo trang. Kết quả chưa đến được rìa của Phong Diệp thành thì đã bị Tư Lược đoàn thành viên tru sát!
Diệp Phong đối với bọn tham lam muốn chết này, luốn có ý nghĩ giết không tha. Đối phó loại người đó thì phải ác, nếu ngươi càng mềm lòng, bọn chúng càng không biết tốt xấu!
Bức Ma tộc lui về Ma giới, phong ấn Ma giới chi môn là sự tình trọng yếu nhất. Ôn Tư giáo hoàng rời khỏi cõi đời, Quang Minh giáo đình tự nhiên do Á Sắt Lâm giáo hoàng ra mặt. Cự nhân vương quốc cũng phái băng sương cự nhân thủ lĩnh Lạc Tạp - Cách Mộc làm chủ soái.
Ba vị hoàng tử của Quang Minh đế quốc mặc dù hung hăng tranh giành hoàng vị, nhưng Ma tộc chính là hoành hành tàn ác trong lãnh thổ của họ, họ tự nhiên không thể ngồi yên không lý đến, nhất trí để cho nguyên soái Kiều Trì - Bố Lỗ, vốn không thuộc bất cứ bè đảng nào của họ, lĩnh quân kháng ma.
Ma tộc đại quân từ lúc Hắc Ám đại ma vương thảm bại bỏ chạy, vẫn không có bất kì động tác nào. Chủ soái của ngũ quốc nhất giáo trải qua thương nghị, đối với ba nơi tụ tập lớn còn lại của Ma tộc, triển khai mãnh công. Lưu manh đoàn trưởng phụ trách đem hỏa pháo bộ đội phân ẩn tàn trong đại quân các nuớc, dùng độc khí pháo đạn hiệp trợ công kích!
Công thành có độc khí pháo đạn hiệp trợ, tự nhiên chiếm ưu thế lớn, ba nới tụ tập lớn của Ma tộc khai chiến chưa bao lâu đã bị công phá đến nguy cơ trùng trùng.
Song, ngay thời khắc liên quân chủ soái thấy muốn mở tiệc ăn mừng. Đột biến lớn xảy ra, Ma tộc đối mặt mãnh công của liên quân, không phải là không có động tác, chỉ vì mục tiêu của chúng không phải là binh tướng của liên quân, mà là quốc vương các nước!
Cứ tưởng tượng Ma tộc lục đại vương giả, đái lĩnh ba trăm con Hắc Ám cự long, đến tập kích bất ngờ hoàng cung. Hoàng cung của quốc gia đó còn có thể trụ nổi sao? Có lẽ quốc gia trên các đại lục khác còn có thể, nhưng bảy nước của Nam Bắc đại lục thì không chịu nổi.
Bởi vì tốc độ phi hành của Hắc Ám cự long cực nhanh, thêm vào đó lục đại vương giả sau khi tiêu diệt mục tiêu, thì lập tức rút lui chạy đến một nước khác, bởi vậy đợi đến lúc sự việc truyền khai thì tinh linh, cự nhân, dực nhân, Mạt La bốn nước hoàng cung đều bị tập kích vô tình, có thêm hơi thở mang tính hủ thực của Hắc Ám ma long, khiến hoàng cung bốn nước cơ hồ biến thành nơi hoang phế.
Ngoại trừ khi thấy tình thế không ổn đã thông qua Truyện Tống Trân chạy trốn như Liên Na nữ vương, cự nhân quốc vương, dực nhân quốc vương, tinh linh nữ vương, còn lại đã chết dưới sự tập kích của Ma tộc lục đại vương giả cùng ba trăm Hắc Ám cự long, đem tới đả kích trí mạng cho liên quân, tạo ra đại loạn chưa từng có!
Đối mặt cục diện hỏng bét này, chủ tướng của ngũ quốc nhất giáo, đều không nghĩ ra Ma tộc lục đại vương gia cùng hai trăm Hắc Ám cự long làm thế nào li khai khỏi vòng vây của liên quân!
Vì phòng bị đọa lạc thiên sứ và Hắc Ám cự long rời khỏi vòng vây, lên quân đã bố trí một lượng lớn không quân tuần tra tại chung quanh vòng vây, bây giờ mục tiêu lớn như lục đại vương gia cùng hai trăm Hắc Ám cự long rời khỏi vòng vây. Bộ đội tuần tra lại không biết chút gì, thật sự khiến mấy vị đầu não của liên quân mờ mịt khó hiểu!
Bọn họ không hiểu được, Ma tộc đã đạt mục đích cũng không cho bọn họ thời gian suy đoán, Cấm kị chi sơn lại vọt ra ba trăm vạn đại quân Ma tộc, hội hợp với bộ đội tại ba nơi tụ tập lớn, hướng về liên quân năm nước triển khai phản công mãnh liệt!
Phương diện binh lực của liên quân không đến hai trăm vạn, mà bộ đội Ma tộc mới tăng thêm cùng với bộ đội vốn có đã đạt đến bốn trăm năm mươi vạn, so sánh thực lực chênh lệch quá lớn, liên quân bị phản công đến nguy cơ tràn ngập, cuống quít rút lui!
Sự việc trên đời có đôi khi chính là làm cho người ta không thể nắm bắt, khi liên quân bị Ma tộc ép rời khỏi phương đông tỉnh, toàn quân Ma tộc lại đột nhiên cổ quái rút lui, hơn nữa là lui về Ma giới. Tại đỉnh cao nhất của Cấm kị chi sơn, khắc lại một câu nói: Lôi Ân - Pháp Lôi Nhĩ. Mối nhục chặt chân ngày đó, bổn vương ghi rõ trong lòng, ngày sau nhất định quay trở lại tìm ngươi lãnh giáo---Hắc Ám đại ma vương, Ngạo Luân-Cổ Tạp Đức!
Mặc dù không biết tại sao Ma tộc đột nhiên rút lui, nhưng đang lúc bị phản kích đến nguy cơ cận kề thì các vị đầu não liên quân đối với kì tích này đều kinh hỉ, tất cả thập phần cao hứng, sử dụng một lượng lớn phong ấn thủy tinh, đem ma giới chi môn hoàn toàn phong ấn. Hơn nữa do Quang Minh giáo đình điều khiển bộ đội canh giữ nghiêm ngặt!
Diệp Phong đối với lời nhắc nhở đặc thù mà Hắc Ám đại ma vương lưu lại cho hắn, mặt ngoài tỏ vẻ không để ý đến, trong lòng lại âm thầm kinh hãi, biết được Hắc Ám đại ma vương sẽ không sao lãng vấn đề Ma giới chi môn bị phong ấn, để lại câu nhắc nhở này, khẳng định có nguyên nhân. Hơn nữa ma giới khẳng định đã xảy ra vấn đề nào đó, bằng không hắn không có khả năng buông bỏ cơ hội phản công đánh chiếm Nam Bắc đại lục.
Liên quân của ngũ quôc nhất giáo, trong trường đại chiến thối ma này, có bốn vị vương giả và một vị giáo hoàng mất mạng, tổn thất có thể nói cực kỳ thảm trọng. Hôm nay đại chiến chấm dứt. Liên quân giải tán. Tìm ra tân vương tự nhiên trở thành sự tình trọng yếu nhất. Trong bảy nước có bốn nước trở thành quần long vô thủ. Những người có mắt nhìn đều thấy được, khẳng định xảy ra đại loạn!
Nguy cơ xâm phạm của Ma tộc được giải trừ. Lưu manh đoàn trưởng đối mặt cục diện Nam Bắc đại lục bây giờ, vô sỉ mừng thầm, chuẩn bị nhân cơ hội kiếm tiện nghi!
Lúc hoàng hôn, Quang Minh giáo đình tại trung bộ Quang Minh đế quốc, tẩm cung của giáo hoàng, Á SẮt Lâm đã thay đổi trang phục của giáo hoàng, mái tóc dài màu trắng thành thục búi lại đơn giản, mặc váy dài màu trắng. Nàng ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh sắc hoàng hôn phía chân trời, thở dài một tiếng bất đắc dĩ.
"Hắc hắc. Giáo hoàng bệ hạ của ta, thế nào lại ngồi một mình trước cửa sổ mà thở dài, rất buồn chán phải không?"
Diệp Phong sắc mị mị ôm mỹ nhân ngư công chúa đang ngượng ngùng trong lòng, thông qua Truyện Tống Trận bên trái xuất hiện trong phòng, vừa vặn nghe tiếng thở dài của giáo hoàng tình phụ, lập tức cười hắc hắc hỏi.
Phía sau Diệp đại sắc lang, Lộ Lộ, Nguyệt Nhi, Đế Na, Phỉ Phỉ bốn vị tuyệt sắc mỹ nhân, cũng đều cười cười nói nói đi ra khỏi Truyện Tống Trận.
"Ai, thiếp còn có thể thở dài vì cái gì. Đều là vì mấy tên gia hỏa luôn không thể bỏ qua cho thiếp!" Á Sắt Lâm giáo hoàng mĩ diễm động nhân, nghe được thanh âm của tiểu tình nhân, trên mặt lộ vẻ vui mừng qay đầu nhìn hắn.
"Hừ, bọn hỗn đản đáng chết. Ngày mai lão tử sẽ khiến cho bọn chúng hoàn toàn biến mất!" Diệp Phong nghe vậy bực bội hừ nhẹ, thấy Á Sắt Lâm nhíu mày muốn nói, lập tức tranh nói trước: "Nàng không cần phải cố kị điều gì, bọn hỗn đản này toàn bộ giao cho ta, cam đoan sẽ không để nàng khó xử!"
"Hi hi, chính thế, chính thế, giáo hoàng tỷ tỷ, bây giờ Quang Minh giáo đình thì tỷ lớn nhất. Tỷ như thế nào lại có vẻ rất sợ những người đó. Đều giao cho Lôi Ân xử lý đi!" Đế Na phong tao mặc một bộ váy ngắn màu lam, cặp đùi đẹp thon dài được tất lưới màu lam bọc lấy, phong tình vạn chủng vặn vẹo phì đồn, đi tới bên cạnh Á Sắt Lâm, ôm nàng cười hi hi.
"Hảo, chàng nhất định phải cẩn thận xử lý, nếu không cái vị trí giáo hoàng này của thiếp e là khó giữ!" Á Sắt Lâm nghe Diệp Phong và Đế Na nói, thở dài một tiếng gật đầu đáp ứng, trong lòng thấy vui mừng khi tiểu tình nhân giúp nàng phân ưu.
"Ha ha ha, yên tâm đi, đối phó bọn hỗn đản đạo mạo ngạn nhiên đó, ta có biện pháp hiệu quả!" Lưu manh đoàn trưởng tự tin ha ha cười to.
Á Sắt lâm thấy tiểu tình nhân tự tin như vậy, cũng theo đó lộ ra nụ cười, trở tay ôm Đế Na, gắt gỏng: "Tiểu tao hóa(lẳng lơ), khi không có ngoại nhân ở đây, gọi ta là tỷ tỷ được rồi, dùng dùng thêm danh xưng giáo hoàng đó để giễu cợt ta, điểm tư tâm nhỏ này của muội, ta còn không biết sao?"
"Hì hì, tốt tốt tốt, tỷ tỷ lẳng lơ của ta, không giễu cợt tỷ, không giễu cợt tỷ!" Đế Na cười duyên trả lời, vũ mĩ hôn trúng đôi môi đỏ mọng mê người của Á Sắt Lâm. Nàng mỗi lần nghĩ đến mĩ diễm thục nữ thường xuyên bị tình nhân cưỡi lên thân dưới rên rỉ phóng đãng, thoáng cái trở thành giáo hoàng của Quang Minh giáo đình, nhịn không được muốn giễu cợt một phen!
" A a, Đế Na tỷ tỷ thật là, lại thích là loại sự tình hoang đường này!" Phỉ Phỉ nhìn Á Sắt Lâm hôn Đế Na cũng là nữ triền miên nóng bỏng, nhịn không được cười khẽ.
Diệp Phong nhìn hai vị thục nữ tình phụ xinh đẹp phong tao, quay đầu đưa mắt nhìn pho tượng Quang Minh nữ thần bên phải căn phòng, hắc hắc cười xấu xa, đem mỹ nhân ngư công chúa đang ngượng ngùng đặt lên giường, liếc mắt một cái với Lộ Lộ và U Nguyệt Nhi, nhị nữ lập tức nhu thuận tiến lên giúp hắn cởi bỏ y phục!
"Đừng..." Á Sắt Lâm thấy Diệp Phong cởi y phục trong tẩm cung giáo hoàng, lập tức kinh hoảng tránh khỏi đôi môi của Đế Na, lo lắng đi đến trước Diệp Phong, ngăn cản Lộ Lộ và U Nguyệt Nhi, nhìn Diệp Phong gắt khẽ: "Chúng ta không phải đã nói không được đùa giỡn ở chỗ này sao. Chàng muốn thì chúng ta đi đến một địa phương khác!"
"Hắc hắc, không được, hôm nay bổn đoàn trưởng sẽ tại đây cưỡi lên một mĩ diễm giáo hoàng bên ngoài thành khiết, nội tâm phong tao như nàng!" Diệp Phong nhìn Á Sắt Lâm hắc hắc phôi tiếu, ôm lấy nàng đặt lên giường, háo sắc cởi bỏ y phục, giống như một con ác lang đè lên trên.
"Không. Không muốn. Lôi Ân, nơi này có tượng của nữ thần, chúng ta không thể xích lõa tương kiến làm ra sự tình xúc phạm nữ thần!" Á Sắt Lâm giáo hoàng xinh đẹp, nhìn Diệp đại sắc lang đang ngang ngược bóp nắn cự nhũ trên người nàng, lo lắng năn nỉ tha thứ!
"Hôm nay ta sẽ trước mặt Quang Minh nữ thần, chiếm hữu đồ lẳng lơ như nàng. Đến đây đi, để nàng ta chứng kiến ái tình triền miên của chúng ta... Hắc hắc..." Diệp Phong phôi tiếu nói, không quan tâm lời năn nỉ xin tha của Á Sắt Lâm, phong trụ huyệt đạo của nàng, trong lòng tràn ngập cảm giác kích thích, hô hào Lộ Lộ, Nguyệt Nhi, Đế Na, Phỉ Phỉ, đến hỗ trợ hắn cùng xâm phạm Á Sắt Lâm.
"Đến đây, các tỷ muội, để chúng ta cùng nhau đùa giỡn giáo hoàng bệ hạ thánh khiết cao quý ... hi hi ... "
Đế Na lôi kéo Phỉ Phỉ thẹn thùng, với Lộ Lộ nhu thuận, Nguyệt Nhi vũ mị, cùng nhau kéo lên giường, lần lượt giúp Diệp Phong giữ chặt tay ngọc, đùi đẹp của Á Sắt Lâm. Nguồn: http://truyenyy.com
Mỹ nhân ngư công chúa Ái Lệ Ti mặc một chiếc áo hoa lệ bằng tơ xanh biếc, mắt thấy tử sắc lang ngang nhiên muốn trước mặt của pho tượng nữ thần, xâm phạm Á Sắt Lâm tỷ tỷ, không nhịn được ngượng ngùng cúi đầu trốn đến một cạnh của chiếc giường lớn, quay đầu không nhìn bọn họ.
"Giỏi lắm, các ngươi mấy người lại liên hợp giúp Lôi Ân khi phụ ta, bình thường ta thật sự yêu quý các ngươi!" Á Sắt Lâm bị phong tỏa khí huyệt, không thể tranh đấu với áp chế của tứ nữ, trong lòng mặc dù lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể để tiểu sắc lang tùy ý sờ soạng trên thân thể mềm mại của nàng, hai mắt trừng lên nhìn vào tứ nữ gắt gỏng.
"Xin lỗi, Á Sắt Lâm tỷ tỷ, ta chỉ làm theo phân phó của thiếu gia." Lộ Lộ ôn nhu khéo léo, giữ chặt lấy cành tay phải của Á Sắt Lâm, thấy nàng lộ ra thần sắc bất mãn nhìn mình, không nhịn được xấu hổ cúi đầu cười.
"Được lắm được lắm, đừng miễn cưỡng, chẳng lẽ nàng thành giáo hoàng, ta muốn vui vẻ một chút cũng không được?" Diệp Phong tốc chiếc váy trắng của Á Sắt Lâm lên, vuốt ve đùi đẹp trắng nõn bóng loáng của nàng, trên mặt giả vờ bất mãn, nhíu mày hỏi.
"Thiếp... thiếp có thể đã mắc nợ chàng từ kiếp trước..." Á Sắt Lâm nghe tiểu tình nhân nói, nhìn thần sắc bất mãn của hắn, nhất thời không còn tâm tư phản kháng, hé miệng nhìn hắn gắt khẽ.
"Hắc hắc, thế mới là lão bà tốt của ta. Hôm nay ta nhất định cho nàng thữ nghiệm khoái lạc càng mĩ diệu hơn!"
Diệp Phong thấy gian kế đã đạt, lập tức đắc ý dâm tiếu, nhìn giáo hoàng xinh đẹp thành thục dưới thân, trong lòng sung mãn cảm giác chinh phục, ra hiệu Lộ Lộ tứ nữ đem nàng cởi hết, lộ ra thân thể ma quỷ dụ người phạm tội, bắt lấy đôi đùi đẹp trắng nõn gác lên vai, đưa thương công kích, thoải mái hưởng thụ vị giáo hoàng xinh đẹp này.
Cảnh tượng xuân cung kiều ngâm sống động hiện ra trước mắt, ngay cả Ái Lệ Ti công chúa còn chịu không được, sự khó chịu Lộ Lộ tứ nữ có thể tưởng tượng ra được. Đế Na phong tao cùng Nguyệt Nhi, không để ý đến Ái Lệ Ti đang thẹn thùng, tại chỗ lấy ra cái jj giả hai đầu, đùa giỡn bắt đầu cho các việc giả tạo kia.
Phỉ Phỉ nghĩ đến việc chính mình từng bị Đế Na dùng cái đồ giả đó xâm phạm, lập tức rên khẽ dựa vào ngực của Lộ Lộ. Lộ Lộ ôn nhu thể thiếp, đối với phương thức tầm hoan này của thiếu gia đã sớm quen, không còn thẹn thùng như lúc ban đầu, hai mắt tình ý liên miên nhìn thiếu gia, chờ đợi phân phó hoặc sủng hạnh của hắn.
Cho dù là dạng phụ nữ đầy ham muốn thế nào, đối đầu với tên lưu manh luyện qua dâm công như Diệp Phong, cũng không thể là đối thủ. Á Sắt Lâm có sức chịu đựng cao nhất trong chúng nữ, bị xâm phạm trước mặt thần tượng của Quang Minh nữ thần, không lâu sau đã phóng đãng rên rỉ bại trận năn nỉ xin tha. Đại sắc lang hưởng thụ khoái cảm chinh phục nữ giáo hoàng, trên người nàng ôn tồn sờ nắn một lúc, quay đầu nhìn Ái Lệ Ti công chúa trước giờ vẫn chưa chinh phục, cười hắc hắc tiến đến.
"Nào nào, mọi người đều cao hứng, nàng thế nào lại tránh ở một bên giường, đến, để ta thân thân nàng!" Đại sắc lang xích lõa tiến đến sát mỹ nhân, thâm tình nói, ôm nàng vào lòng, cúi đầu hôn.
Ái Lệ Ti mặc dù không muốn xem hắn và ngũ nữ tầm hoan, nhưng nghe những thanh âm tiêu hồn, luôn không kềm được lén nhìn. Lúc này xuân tâm sớm nhộn nhạo, bị tử sắc lang hôn môi, hưởng thụ cảm giác môi kề môi thoải mái kích thích, nhất thời quên hết mọi thứ nhắm cặp mắt lại, đưa hương thiệt ra tùy ý nhấm nháp!
"Ha, xem ra Đế Na nói để nàng mỗi ngày đều lén xem thật đúng. Tiểu mỹ nhân rốt cuộc chịu không được rồi, hôm nay ta nhất định hoàn toàn chinh phục nàng!" Cầm thú công tước ôm nhân ngư công chúa xinh đẹp trong lòng, ôn nhu hôn môi, trong đầu ý nghĩ cực kì bậy bạ, hai tay bắt đầu không có quy củ nắn bóp bộ ngực bão mãn của nhân ngư công chúa...

Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế - Chương #158


Báo Lỗi Truyện
Chương 158/240