Chương 494: Bá đạo, vậy thì thế nào


Thiếu gia này sắc mặt cực kỳ âm trầm, trong hai mắt chớp động hung quang làm người ta sợ hãi. Còn hai gã tân khách Miêu gia kia, lúc này trong lòng cũng vô cùng nghi hoặc. Vị thiếu gia chỗ gia tộc bọn họ là cái hạng người gì, bọn họ đương nhiên rõ ràng.
 
Nếu như bình thường đụng tới nữ nhân xinh đẹp như Bạch Nhị, nếu không lên đùa giỡn vài câu, vậy tuyệt đối có thể nói là không bình thường. Mà biểu hiện của thiếu gia lúc này, làm hai người bọn họ không nắm bắt được ý nghĩ.
 
- Bạch Nhị tiểu thư?
 
Người thanh niên họ Phong kia nhăn mày lại, nhìn Bạch Nhị ngực không ngừng phập phồng, hắn xác thật không nghe nói qua cái tên Bạch Nhị này, trong lòng thầm nghĩ:
 
"Chẳng lẽ là tiểu thư một đại gia tộc? Không đúng, trong thiếu gia tiểu thư mấy đại gia tộc thành Tử Nguyệt, tuyệt đối không có một người gọi là Bạch Nhị. Dù cả gia tộc hạng hai, hạng ba, cũng không có gia tộc họ Bạch."
 
- Ha ha, Bạch Nhị tiểu thư, cô không sao chứ? Hai tên phế vật bọn chúng có làm cô sợ không?
 
Thiếu gia kia ánh mắt lóe lên, ánh mắt nhìn Bạch Nhị, giọng nói ôn hòa:
 
- Ta là Miêu Hoa, phụ thân ta là tộc trưởng Miêu gia. Phụ thân thường nói với ta, cuộc đời này không thể may mắn gặp được điện chủ đại nhân, thật là hối hận cả đời.
 
Miêu Hoa nói xong câu cuối, tràn đầy tiếng thở dài, lắc lắc đầu nói. Phụ thân hắn là tộc trưởng một gia tộc hạng hai, ở tình huống bình thường xác thật không có tư cách gặp điện chủ Thánh điện.
 
Khi đó Cam gia còn là một trong ba đại gia tộc thành Tử Nguyệt, đắc tội Hạ gia, bị Hạ Ngôn sử dụng thủ đoạn trực tiếp đuổi ra khỏi thành Tử Nguyệt. Lúc người Cam gia gây sóng gió cùng bọn người Bạch Nhị, Bạch Hoa ở tửu lâu Vịnh Nguyệt, Miêu Hoa này vừa lúc ở đó, cho nên hắn biết mấy người Bạch Nhị là bằng hữu của Hạ Ngôn, đồng thời ấn tượng khắc rất sâu.
 
Lúc này thấy hai tân khách gia tộc lại dám ra tay với Bạch Nhị, hắn đương nhiên đứng ra quát ngừng lại. Nếu như đắc tội Bạch Nhị từ đó đắc tội Hạ Ngôn, vậy chỉ sợ gia tộc bọn họ cũng sẽ giống như Cam gia, bị ép rời khỏi thành Tử Nguyệt. Hơn nữa có người nói sau khi Cam gia rời thành Tử Nguyệt, tất cả trưởng lão gia tộc đều bị đánh chết. Cho đến giờ, vẫn không tra ra chân tướng chuyện này.
 
Phụ thân hắn từng phỏng đoán, nói rất có thể chuyện này là do điện chủ Hạ Ngôn một tay bày ra. Nếu như không, làm sao có chuyện trùng hợp như vậy?
 
Cam gia vừa mới rời thành Tử Nguyệt, làm sao lại xuất hiện linh thú lợi hại? Sớm không xuất hiện, trễ không xuất hiện, hết lần này tới lần khác lại xuất hiện lúc này, lại còn cứ một mực giết hại cường giả cảnh giới Linh Sư trở lên trong Cam gia.
 
Đương nhiên, bọn họ cũng không dám tùy tiện bàn luận chuyện này.
 
Bạch Nhị nhìn hai thanh niên hạ lưu kia, đôi mắt mỹ lệ trợn tròn. Hai tên khốn này, thiếu chút nữa liền.
 
- Bạch Nhị tiểu thư cô thấy xử lý hai tên này thế nào mới thỏa mãn đây?
 
Miêu Hoa thấy Bạch Nhị còn có lửa giận, lập tức cười nói. Người thanh niên họ Phong cùng họ Hoa kia, đã sớm mặt vàng như đất.
 
"Cái gì, nàng ta là bằng hữu Điện chủ? Làm sao có thể chứ?"
 
"Không có khả năng, tuyệt đối không thể nào! Điện chủ là tồn tại ở tít trên cao, làm sao lại có một bằng hữu cảnh giới Hậu Thiên chứ?"
 
"Lẽ nào cô nàng này là nữ nhân của Điện chủ? Hay là tình nhân? Không không không, không đâu, nếu như vậy chúng ta chết chắc rồi!"
 
Ánh mắt hai người không ngừng giao lưu, nghĩ tới những lời mình nói với Bạch Nhị, còn có thủ đoạn đã dùng tới, hai người không khỏi rùng mình, một cỗ khí lạnh từ bàn chân xông thẳng lên đầu.
 
- Thiếu gia, Bạch Nhị tiểu thư thật là bằng hữu của Điện chủ đại nhân? Bằng hữu của đại nhân Điện chủ thành Tử Nguyệt?
 
Người thanh niên họ Hoa không khỏi do dự hỏi.
 
- Các ngươi ngậm miệng cho ta, bất kính với Bạch Nhị tiểu thư, còn không mau nhanh xin lỗi!
 
Miêu Hoa quát lớn, hung hăng trừng mắt hai người này.
 
- Bạch Nhị tiểu thư, vừa rồi hai chúng ta mạo phạm thật sự là cử chỉ vô tâm. Chúng ta không biết cô là bằng hữu của Điện chủ đại nhân.
 
Người thanh niên họ Phong kia liền nói với Bạch Nhị. Thoạt nhìn là xin lỗi, tuy nhiên lời của hắn căn bản không chút thành khẩn, là thuần túy ứng phó. Tuy Miêu Hoa nói Bạch Nhị là bằng hữu Điện chủ, nhưng bọn họ vẫn có chút không tin. Hơn nữa bảo bọn họ xin lỗi một nữ nhân, bọn họ xác thật khó chịu. Nếu Bạch Nhị là nữ nhân Điện chủ, làm sao có thể đi ăn một mình? Nữ nhân Điện chủ, khẳng định phải có rất nhiều người bảo hộ, thậm chí có Linh Sư bảo vệ!
 
- Hừ! Hai người các ngươi tự chặt một tay, chuyện này ta sẽ không tiếp tục truy cứu nữa.
 
Bạch Nhị đi tới ngồi ở một chiếc ghế cách đó không xa, nhìn hai người này cười lạnh nói.
 
- Hả?
 
Hai người nhướng mày, ánh mắt nheo lại nhìn Bạch Nhị.
 
- Bạch Nhị tiểu thư cái này sợ rằng có chút quá mức nghiêm trọng rồi? Ha ha, không bằng thế này, để bọn họ bồi thường chút tiền tài, bù đắp sai lầm của bọn họ là được rồi.
 
Miêu Hoa cũng khẽ nhíu mày, cười nói.
 
- Hừ, các ngươi cho rằng ta thiếu tiền sao? Bọn họ vô sỉ như thế, không biết đã làm hại bao nhiêu nữ nhân, bảo bọn họ tự chặt một tay, khắc sâu trí nhớ, xem sau này bọn họ còn dám xằng bậy hay không.
 
Bạch Nhị nghĩ đến chuyện vừa rồi, trong lòng lửa giận bốc cao.
 
- Ha ha. Bạch Nhị tiểu thư chỗ nên khoan dung thì khoan dung, một chút việc nhỏ liền chặt tay người ta, có phải quá bá đạo hay không?
 
Khóe miệng Miêu Hoa hiện vẻ cười lạnh, mặc dù nói là gia tộc hạng hai, nhưng Miêu Hoa ở thành Tử Nguyệt cũng có thể đi ngang, cho nên đã quen kiêu căng, mắt cao hơn đỉnh. Tuy rằng biết Bạch Nhị là bằng hữu điện chủ, thế nhưng hắn nói nhiều như vậy cũng tự thấy đã cho Bạch Nhị mặt mũi rất lớn, thậm chí có thể bồi thường một ít kim tiền. Thế nhưng Bạch Nhị lại không cho mình một chút mặt mũi.
 
- Bá đạo. vậy thì thế nào?
 
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một tiếng nói đạm mạc. Tiếng nói tuy rằng đạm mạc, nhưng ẩn chứa lực lượng áp bức người khác. Ngay sau đó, ngoài cửa đi vào một bóng người áo trắng.
 
Người vừa vào chính là Hạ Ngôn. Hạ Ngôn rời trạch viện Hạ gia liền đi tìm Bạch Nhị, lại được người hầu nói là Bạch Nhị tới tửu lâu này dùng bữa, liền đi tới đây. Đến ngoài cửa tửu lâu, chợt nghe Bạch Nhị cùng Miêu Hoa nói những lời cuối cùng, lúc này mới lên tiếng. Theo Hạ Ngôn thấy, có giết những người này thì cũng không có gì.
 
So sánh với Hạ Ngôn, bọn họ thật như là người thường cùng con kiến. Một người nếu đạp chết một con kiến, chẳng lẽ trong lòng còn tự trách?
 
Đương nhiên Hạ Ngôn cũng sẽ không nhàm chán đi đạp kiến chơi, thế nhưng nếu con kiến cắn mình, hay là cắn người thân bằng hữu mình, vậy Hạ Ngôn cũng sẽ không để ý đạp chết con kiến này. Bạch Nhị chỉ bảo hai người này tự chặt một tay, Hạ Ngôn cảm thấy rất bình thường, nếu đối phương là người tốt còn bỏ qua, mấu chốt là hai người này đều là loại cấp bại hoại.
 
- Hạ Ngôn!
 
Bạch Nhị thấy bóng người áo trắng, ánh mắt liền sáng ngời, lập tức đứng lên đến cạnh Hạ Ngôn, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở.
 
- Ha ha!
 
Hạ Ngôn cười cười với Bạch Nhị:
 
- Thế nào, có người khi dễ muội sao? Ở thành Tử Nguyệt, còn có người dám khi dễ muội, ừm, xem ra mấy người này lai lịch không nhỏ.
 
Hạ Ngôn nói rồi, ánh mắt nhìn về phía ba người Miêu Hoa.
 
Miêu Hoa từng gặp qua Hạ Ngôn, hắn thấy Hạ Ngôn xuất hiện, trong lòng lộp bộp một tiếng. Nhất là lúc Hạ Ngôn vào nói một câu "Bá đạo. vậy thì thế nào?"
 
- Bái kiến điện chủ đại nhân!
 
Miêu Hoa phản ứng thật nhanh, lúc này liền hành lễ, vẻ mặt cung kính. Không có Hạ Ngôn cùng có mặt Hạ Ngôn, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
 
Người thanh niên họ Hoa cùng họ Phong cũng mặt đầy khiếp sợ, bọn họ chưa từng gặp qua Hạ Ngôn. Thế nhưng thấy thiếu gia nhà mình hành lễ với Hạ Ngôn, hô to Điện chủ đại nhân, đương nhiên nháy mắt liền biết là ai.
 
- Bái kiến Điện chủ đại nhân!
 
Hai người này lập túc cúi người, hành lễ thật sâu.
 
- Bạch Nhị, bọn họ khi dễ muội thế nào?
 
Hạ Ngôn không thèm để ý tới ba người này, mà quay sang hỏi Bạch Nhị.
 
- Hai tên kia, rất vô sỉ.
 
Sắc mặt Bạch Nhị hơi phiếm hồng, ánh mắt nhìn chỗ khác, không dám đối mặt với Hạ Ngôn, thân thể cũng có chút ngượng nghịu, lắp bắp nói:
 
- Vừa nãy muội thiếu chút nữa bị. Bọn họ là ác ôn, muội muốn bọn họ tự chặt một tay, để sau này bọn họ không dám khi dễ nữ nhân nữa.
 
- Tự chặt một tay?
 
Hạ Ngôn nhướng mày:
 
- Có phải là quá dễ dãi hay không?
 
- Điện chủ đại nhân, chúng ta đều vô tâm mà, chúng ta không biết nàng là bằng hữu của ngài. Nếu chúng ta biết sớm, cho chúng ta mười vạn lá gan cũng sẽ không dám xúc phạm tới Bạch Nhị tiểu thư!
 
Hai người kia lập tức thanh minh, trên đầu toát ra một tầng mồ hôi hột.
 
Bạch Nhị đã đủ ác, nhưng chỉ muốn lấy một tay bọn họ, mà Điện chủ đại nhân này dường như còn ác hơn, lại còn nói là quá dễ dãi. Bị chặt một tay còn là dễ dãi? Vậy không dễ dãi, chẳng phải là muốn mạng bọn họ?
 
- À.
 
Bạch Nhị vừa đảo mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một lát
 
- Cũng không dễ dãi, để bọn họ chịu chút nghiêm phạt là được rồi
 
HạNgôn cười nói:
 
- Được, vậy để bọn họ tự chặt một tay đi.
 
Hạ Ngôn chuyển mắt nhìn về phía ba người, nói với Miêu Hoa:
 
- Hai người bọn họ là người của gia tộc ngươi sao?
 
- Hồi bẩm điện chủ đại nhãn, bọn họ là tân khách gia tộc chúng ta. Ôi, chúng ta cũng không ngờ tới bọn họ lại là người như vậy. Điện chủ đại nhân, ngài muốn xử lý bọn họ thế nào? Không cần ngài ra tay, ta sẽ xử lý bọn họ theo ý ngài!
 
Lúc này Miêu Hoa biểu thị ra phong phạm quân pháp không nể tình thân, không chỉ không có ý muốn cầu xin cho hai người kia, còn rất quả quyết biểu thị sẽ làm thay cho hắn.
 
- Được!
 
Cuối cùng Hạ Ngôn cũng gật đầu với Miêu Hoa
 
- Sau khi trở về, mỗi người chặt một cánh tay. Ừm, nếu ngày mai ta còn phát hiện bọn họ đều còn nguyên hai cánh tay. Ha ha, vậy hậu quả ngươi cũng đã biết?
 
- Điện chủ đại nhân yên tâm, chuyện này cứ đặt trên người ta.
 
Miêu Hoa ưỡn ngực nói, biểu thị không có bất kỳ vấn đề gì.
 
- Bạch Nhị, vậy chúng ta đi thôi, huynh tìm muội có chút chuyện.
 
Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía Bạch Nhị, nói.
 
- Ồ, được rồi.
 
Bạch Nhị gật đầu một cái, ánh mắt chuyển động, hai người đi ra ngoài tửu lâu.
 
Sau khi Hạ Ngôn cùng Bạch Nhị rời đi, Miêu Hoa mới lau mồ hôi trên đầu, thầm nghĩ:
 
"Điện chủ đại nhân càng thêm đáng sợ hơn ta gặp lần trước. Hắn đứng trước mặt ta, ta lại có một cảm giác không dám thở mạnh. Phụ thân nói không sai mà. Tân điện chủ của chúng ta tuy rằng trẻ tuổi, nhưng phải lợi hại hơn những điện chủ trước đây nhiều lắm."
 

Linh La Giới - Chương #494


Báo Lỗi Truyện
Chương 494/1062