Chương 460: Đi Khu vực Mê Loạn


"Boong! Boong! Boong!"
 
Ánh mặt trời mới lên, trong Thiên Cung truyền ra tiếng chuông vang vọng toàn bộ Thánh sơn. Trải qua gần một canh giờ nghỉ ngơi, tinh khí thần của Hạ Ngôn đều đạt tới trạng thái tốt nhất.
 
Cùng một lúc với tiếng chuông vang vọng, Hạ Ngôn cũng rời chỗ ở của mình, phi hành bay về hướng Điện Hoàng Giả. Trên mặt đất rừng cây xanh um tươi tốt, rất nhanh chạy lùi về phía sau Hạ Ngôn. Thời gian chỉ chốc lát, Hạ Ngôn đã tới lối vào Điện Hoàng Giả.
 
- Ồ?
 
Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, cấp tốc giảm tốc độ, cuối cùng chậm rãi dừng lại. Ánh mắt dừng ở trên một bóng người. Bóng người này đúng là Thánh Hoàng mặc trường bào màu vàng lợt. Thánh Hoàng lơ lửng phía trên Điện Hoàng Giả, ánh mắt nhìn xa xa. Lúc này là đưa lưng về phía Hạ Ngôn.
 
Đang lúc Hạ Ngôn định lên tiếng, Thánh Hoàng khẽ xoay người lại, ánh mắt tập trung trên mặt Hạ Ngôn. Trên mặt Thánh Hoàng hờ hững không một chút biểu tình gì. Hai tay chắp ở sau lưng, không ngừng trào ra một luồng khí tức ôn hòa, nhưng lại bị thu hồi vào trong cơ thể.
 
Hạ Ngôn hiện tại cảm ứng về linh lực, đã đạt tới trình độ đăng phong tạo cực. Mặc dù là tia dao động linh lực mong manh, Hạ Ngôn đều có thể cảm ứng được rõ ràng.
 
- Hạ Ngôn! Ngươi chuẩn bị xong chưa?
 
Thánh Hoàng không đợi Hạ Ngôn mở miệng nói chuyện, liền lên tiếng hỏi trước, bên trong giọng nói không biến đổi, không mang theo một chút hứng thú gì.
 
Hạ Ngôn gật gật đầu. Hơi thở trầm xuống, ngưng thanh nói:
 
- Thánh Hoàng đại nhân! Ta chuẩn bị xong! Hiện tại liền có thể đi Khu vực Mê Loạn.
 
Đối với Khu vực Mê Loạn, Hạ Ngôn tự nhiên cũng rất hiếu kỳ muốn biết. Người tu luyện trong Thiên Cung, chỉ có thông qua Ma Quỷ Trận thất cấp khó khăn, mới có tư cách đi vào Khu vực Mê Loạn. Khu vực Mê Loạn này, không biết rốt cuộc là bộ dáng gì nữa. Mà quan trọng nhất là Khu vực Mê Loạn chính là thông đạo nối tiếp với Chủ thế giới!
 
"Với thực lực của ta hiện tại, cộng thêm Kinh Lôi Kiếm, ở Khu vực Mê Loạn cũng có thể đủ sức tự bảo vệ minh. Cho dù gặp phải nhiều cường giả vây sát. Ta dựa vào tốc độ cũng có thể thuận lợi đào thoát" Trong đầu Hạ Ngôn chớp động ý niệm, hít vào một hơi rất nhẹ, ánh mắt kiên định nhìn về phía Thánh Hoàng.
 
- Ừ! Hạ Ngôn! Nghe nói hôm qua ở trong kho báu Thanh Hoàng đổi bảo vật cửu cấp, ngươi lựa chọn chính là bản bí điển vô danh kia à?
 
Thánh Hoàng đột nhiên vừa chuyển câu chuyện, nói đến Hạ Ngôn hôm qua đổi bản bí điển kia.
 
Hạ Ngôn nghe vậy, trong lòng bỗng vừa động, tuy nhiên biểu tình trên mặt cũng không có biến hóa gì quá lớn.
 
- Đúng vậy!
 
Hạ Ngôn gật đầu, thoáng nhíu mày một chút, nhẹ nhàng thở ra còn nói thêm:
 
- Bản bí điển này, ngày hôm qua ta nghiên cứu suốt cả đêm, cả bản bí điển từ đầu tới đuôi đều xem xong, vẫn là nhìn không ra huyền ảo gì che dấu trong đó. Tuy nhiên ta có cảm giác bí điển này không tầm thường, bên trong ghi lại dường như là một loại tâm pháp tu luyện.
 
Hạ Ngôn nửa thật nửa giả nói.
 
Thánh Hoàng biết mình đổi bí điển vô danh, chỉ sợ trong lòng sẽ có nghi hoặc. Phải biết rằng, bản bí điển này đã tồn tại ở trong kho báu Thánh Hoàng thời gian hơn một trăm năm qua, rất nhiều người tu luyện Thiên Cung thực lực siêu cường, gần như đều từng có người định đổi, nhưng cuối cùng bọn họ cũng không có lựa chọn đổi bản bí điển này.
 
- Ừ! Bí điển này ghi lại đích thật là một loại tâm pháp tu luyện. Tuy nhiên, bản bí điển này cũng không đầy đủ, không có đầu, cũng không có đuôi. Người bình thường cho dù được nó, cũng không dùng được. Ta ở thời điểm vừa mới thu được bản bí điển này, từng tiêu phí suốt thời gian ba năm nghiên cứu, cuối cùng vẫn là không có chút tiến triển gì, chỉ có thể lựa chọn buông bỏ.
 
Thánh Hoàng khẽ gật đầu nói, ánh mắt lóe sáng;
 
- Hạ Ngôn! Nếu ngươi muốn tu luyện bản bí điển này, chỉ sợ còn cần tìm bộ phận khác của bí điển.
 
- Bộ phận khác của bí điển, hẳn là cũng ở một nơi nào đó trên Đại Lục Long Chi. Chỉ có điều muốn tìm được nó rất khó.
 
Thánh Hoàng ngưng trọng nói.
 
Hạ Ngôn mỉm cười, nói:
 
- Bảo vật chỉ dành cho kẻ hữu duyên! Nói không chừng, ta thật sự có thể tìm được bộ phận khác cũng không biết được. Tuy nhiên ta cũng sẽ không cưỡng cầu, nên là của ta, thì là của ta, không là của ta, cưỡng cầu cũng vô đụng.
 
Hạ Ngôn đã có bộ phận thứ nhất cùng bộ phận thứ ba, tự nhiên phải làm ra bộ dáng hờ hững nói.
 
- Tốt lắm!
 
Thánh Hoàng tán thưởng nói:
 
- Hạ Ngôn, ta phát hiện tâm cảnh của ngươi so với trước kia đã có lột xác rất lớn. Linh lực của ngươi cũng tùy thời có thể giúp ngươi bước vào cảnh giới Linh Hoàng. Tâm tình cũng đủ, lực lượng cũng đủ, như vậy chỉ cần một động lực nho nhỏ, Hạ Ngôn ngươi liền có thể chân chính bước vào cảnh giới Linh Hoàng.
 
- Bước vào cảnh giới Linh Hoàng, kỳ thật mới xem như khởi đầu con đường tu luyện của người tu luyện. Khi ngươi đột phá cảnh giới Linh Hoàng, thì sẽ phát hiện một cái thế giới tu luyện rộng lớn hơn nữa.
 
Thánh Hoàng chậm rãi nói tiếp:
 
- Ừ! Tạm thời không nói nhiều với ngươi. Bây giờ chúng ta hãy đi Khu vực Mê Loạn đi thôi. Từ hôm nay trở đi, người tu luyện Thiên Cung ở Khu vực Mê Loạn, lại nhiều thêm một người.
 
Thánh Hoàng khóe miệng hơi nhếch lên, dường như là hình thành một vẻ tươi cười.
 
Nghe Thánh Hoàng nói, Hạ Ngôn cũng rất nhanh tiêu hóa. Không biết khi mình bước vào cảnh giới Linh Hoàng, sẽ có thay đổi như thế nào!
 
Bầu trời, trong mây!
 
Hai đạo thân ảnh, rất nhanh bay vượt qua từng thành thị phía dưới, bay vút về hướng Tội Ác Sâm Lâm. Với tốc độ của Hạ Ngôn và Thánh Hoàng, từ Thánh thành đến Tội Ác Sâm Lâm cũng không tới mấy canh giờ.
 
Nhìn bóng cảnh vật dưới chân chạy như bay mà qua, trong lòng Hạ Ngôn cũng sôi sục không thôi. Thời gian ngắn ngủn hai năm, chính mình đã từ một tiểu nhân vật trưởng thành cho tới hôm nay.
 
Thời gian hai năm, biết bao nhiêu địch nhân cùng bằng hữu, từng người từng người thoáng hiện ra trong đầu Hạ Ngôn. Trong hai năm này, Hạ Ngôn cũng giết không ít người. Hơn nữa, trong đó còn có không ít là cường giả cảnh giới Linh Tông.
 
So sánh với hai năm trước, Hạ Ngôn hiện tại, quả thật bá đạo rất nhiều. Một khi ra tay tuyệt không nương tay. Tồn tại uy hiếp thậm chí chỉ là tồn tại ngầm mối uy hiếp với mình hoặc là đối với thân nhân bằng hữu của mình, Hạ Ngôn đều đã nghĩ biện pháp diệt trừ. Mềm lòng trong lúc nhất thời, chính là sẽ gặp phải hối hận về sau.
 
Hạ Ngôn đối với cái chết của Hạ Tử Hân, vẫn day dứt không thể nào quên được. Đương nhiên, Hạ Tử Hân chết đi, cũng không thể hoàn toàn trách Hạ Ngôn, lúc đó thực lực Hạ Ngôn còn quá yếu.
 
- Tới Tội Ác Sâm Lâm rồi.
 
Cảnh tượng trước mắt biến đổi, con đường duy nhất từ Đại Lục Long Chi đi thông tới Tội Ác Sâm Lâm xuất hiện trong tầm mắt Hạ Ngôn. Ngưu Xà Trấn, đã ở phía sau mấy chục dặm. Mà trước mắt, là một Cứ điểm màu đen thật lớn.
 
Thánh Hoàng cùng Hạ Ngôn cũng không dừng lại ở phụ cận Cứ điểm, trực tiếp bay thẳng qua phía trên Cứ điểm, trong nháy mắt tiến vào trên không trung Tội Ác Sâm Lâm.
 
- Mau nhìn, cường giả Linh Tông kìa!
 
Một kẻ mạo hiểm chuần bị thông qua Cứ điểm tiến vào Tội Ác Sâm Lâm, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn thấy trên bầu trời xẹt qua hai nhân ảnh, lập tức kinh ngạc kêu lên. Đám người cùng một đường với hắn, nghe tiếng đều nhìn lên bầu trời.
 
- Có gì đâu?
 
Mấy kẻ mạo hiểm nhìn về phía bầu trời, không nhìn thấy bóng người nào, không khỏi bực tức nói.
 
- Bay qua rồi, hiện tại nhìn không tới, vừa rồi ta nhìn thấy hai nhân ảnh bay trên trời tiến vào Tội Ác Sâm Lâm.
 
Gã mạo hiểm kia, có chút ủy khuất lên tiếng nói.
 
- Đại Pháo! Đừng hâm mộ, chờ một ngày nào đó ngươi cũng có thể trở thành cường giả Linh Tông, sau đó bay vào Tội Ác Sâm Lâm. Tuy nhiên, đến lúc đó, ngươi rất có thể không muốn ở đoàn mạo hiểm chúng ta nữa rồi!
 
Một hán tử khác tướng mạo thô kệch, cười nói.
 
- Lục đại ca! Sao huynh nói vậy! Cho dù trở thành cường giả Linh Tông, ta cũng sẽ không rời bỏ đoàn mạo hiểm chúng ta.
 
Gã mạo hiểm kia vội vàng nói.
 
Ở trên Cứ điểm, có một số cường giả Linh Tông phụ trách bảo hộ an toàn trên đại lục, cảm ứng được khí tức cường giả, đều ra mặt quan sát. Phát hiện là người từ đại lục đi Tội Ác Sâm Lâm, đương nhiên bọn họ sẽ không ngăn cản.
 
- Hạ Ngôn! Khu vực Mê Loạn, là ở trung tâm Tội Ác Sâm Lâm, chúng ta còn phải phi hành một hồi, mới có thể tới!
 
Thánh Hoàng vừa đang phi hành, chuyển ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn, trong miệng nói.
 
Hạ Ngôn gật đầu, hai người bay cách mặt đất phía dưới, độ cao có lẽ chỉ chừng một trăm thước. Một số cây thật lớn, thậm chí ngọn cây cũng có thể dán sát hai người. Hạ Ngôn mở ra toàn bộ ngũ cảm, cảm ứng hết thảy động tĩnh ở bốn phía.
 
Rất nhanh, hai người liền đã bay sâu vào mấy trăm dặm, Hạ Ngôn cũng cảm ứng được, một ít khí tức của dã thú thỉnh thoảng xuất hiện truyền tới. Đám dã thú đó khứu giác đều cực kỳ linh mẫn, cảm giác được hai khí tức cường đại trên bầu trời, lập tức liền ẩn trốn đi.
 
Thánh Hoàng cùng Hạ Ngôn, tự nhiên sẽ không ra tay đánh chết đám dã thú này. Ở trong mắt người tu luyện bình thường, chúng nó có thể là dã thú rất lợi hại, toàn thân đều là bảo bối. Thế nhưng ở trong mắt Thánh Hoàng cùng Hạ Ngôn, chúng cũng chỉ như một con thỏ, một con chó hoang bình thường cũng không khác biệt gì lớn lắm.
 
"Phù!"
 
Một đạo khí tức từ phía trước truyền lại, tâm linh Hạ Ngôn vừa động, thầm nghĩ: "Khí tức thật mạnh! Hẳn là linh thú."
 
Cảm giác được khí tức này, Hạ Ngôn tự nhiên chuyển ánh mắt nhìn tới, hai luồng lệ quang ngưng tụ nhìn về phía khí tức truyền tới. Xuyên thấu qua khoảng cách mấy ngàn thước. Hạ Ngôn nhìn thấy đó là một con đại xà màu sắc lốm đốm, quả nhiên là linh thú. Thực lực, đại khái tương đương với cảnh giới Đại Linh Sư hậu kỳ của người tu luyện nhân loại.
 
- Ở trong Tội Ác Sâm Lâm có rất nhiều linh thú. Có một số linh thú, thậm chí có thể so với Linh Tông đỉnh phong. Linh thú như vậy, bình thường đều có một vài sở trường thiên phú. Hoặc là năng lực công kích, hoặc là phòng ngự, chạy trối chết các thứ.
 
Thánh Hoàng cũng nhìn về phía con linh thú đại xà kia, lên tiếng nói.
 
Nghe vậy, Hạ Ngôn tự nhiên gật gật đầu.
 
Con đại xà nhìn đến hai người trên không trung, lập tức toàn thân run lên, lập tức lui thành một đoàn, cố sức chạy trốn. Linh thú đã có linh tính, biết nhân loại có thể phi hành, không phải nó có thể đối phó. Cho nên đương nhiên trước tiên nó liền muốn chạy trốn. Tuy nhiên, rõ ràng là nó uổng công lo lắng, hai người trên bầu trời hoàn toàn không có ý định ngừng lại đánh chết nó. Rất nhanh, hai thân ảnh liền biến mất ở trong tầm mắt đại xà.
 
Hiện tại tốc độ của Thánh Hoàng cùng Hạ Ngôn, thời gian một cái nháy mắt không sai biệt lắm liền bay xa năm trăm thước. Một canh giờ liền có thể bay xa ước chừng ba ngàn dặm. Từ ven Tội Ác Sâm Lâm đến vị ttí trung ương, cũng chỉ mất chừng hai canh giờ là tới nơi.
 
Đương nhiên, tốc độ này cũng không phải là cực hạn của Thanh Hoàng và Hạ Ngôn. Tốc độ cực hạn của Thánh Hoàng, Hạ Ngôn không biết được. Nhưng là nếu chính mình bùng phát toàn lực, tốc độ so với hiện tại còn có thể tăng lên gấp đôi. Thời gian một cái nháy mắt chính là xẹt qua khoảng cách một ngàn thước. Người bình thường, thậm chí là nhìn không thấy bóng người!
 

Linh La Giới - Chương #460


Báo Lỗi Truyện
Chương 460/1062