Chương 426: Một tháng


Tuy rằng Hạ Ngôn có Thần khí nhưng hiện giờ lại không thể lấy ra sử dụng công khai. Bằng thực lực trước mắt của hắn nếu mạo muội sử dụng Thần khí đối địch nói không chừng sẽ chọc phải tồn tại đáng sợ hơn nữa. Ngay cả Thánh Hoàng, Hạ Ngôn cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm. Thánh Hoàng sở dĩ bồi dưỡng hắn cũng là vì sớm ngày có thể đi chủ thế giới mà thôi.
 
Nghe Thánh Hoàng nói muốn giúp mình rèn Thần Hi Kiếm thành Thần khí, Hạ Ngôn đương nhiên vui. Thần Hi Kiếm trở thành Thần khí, Hạ Ngôn sẽ không cần cố ý che dấu, thời điểm đối địch trực tiếp xuất ra sử dụng, cũng không cần lo lắng điều gì.
 
- Đa tạ Thánh Hoàng đại nhân!
 
Hạ Ngôn vội kích động nói lời cảm tạ. Kỳ thật Hạ Ngôn lúc này rất muốn hỏi Thánh Hoàng một ít về chuyện tình chủ thế giới, còn trận chiến bốn ngàn năm trước nữa. Tuy nhiên xem ý tứ Thánh Hoàng dường như là không chuẩn bị nói nhiều cùng Hạ Ngôn như vậy. Hạ Ngôn lo lắng nếu là mình hỏi quá nhiều, sẽ khiến cho Thánh Hoàng phản cảm, chỉ đành áp chế tò mò trong lòng.
 
- Hạ Ngôn, ngươi quay về thu thập một chút, hai ngày sau ta mang ngươi đi Khu vực Mê Loạn!
 
Thánh Hoàng xoay người, đưa lưng về phía Hạ Ngôn nói.
 
Hạ Ngôn hơi sửng sốt. Hắn không nghĩ tới, nhanh như vậy Thánh Hoàng đã muốn dẫn hắn đi Tội Ác Sâm Lâm, Khu vực Mê Loạn.
 
"Trong kho báu Thánh Hoàng, bộ phận thứ hai của Linh La tâm pháp còn chưa lấy đến tay, nếu ta đi Khu vực Mê Loạn thì bao giờ mới có thể lấy bộ phận tâm pháp thứ hai? Không được, Linh La tâm pháp với ta quá quan trọng, ta cần phải lấy Linh La tâm pháp trước, nếu không ta sẽ không an tâm." Hạ Ngôn cau mày, trong lòng lập tức suy nghĩ.
 
- Thánh Hoàng đại nhân, vãn bối muốn ở lại Thiên Cung thêm một tháng!
 
Chân mày Hạ Ngôn rất nhanh đã giãn ra, cúi đầu nói.
 
- À? Vì sao?
 
Thánh Hoàng quay người lại, nhìn Hạ Ngôn đang khom người, kinh ngạc hỏi.
 
- Hiện tại vãn bối đã bước vào bình cảnh của Linh Tông trung kỳ, thậm chí vãn bối còn cảm giác được sắp đột phá, cho nên vãn bối muốn chờ đột phá đến cảnh giới Linh Tông hậu kỳ rồi mới đi Khu vực Mê Loạn. Đến lúc ấy thì năng lực tự bảo vệ của vãn bối cũng lớn hơn vài phần.
 
Hạ Ngôn nhanh chóng suy nghĩ, liền nghĩ ra được một lý do thoái thác.
 
Hắn cũng không sao nói là vì cửu cấp bảo vật trong kho báu Thánh Hoàng, càng không thể nói ra là vì bản Linh La tâm pháp kia. Mà nói sắp sửa đột phá cũng hợp tình hợp lý, Thánh Hoàng sẽ không hoài nghi nhiều.
 
- Ừ, được rồi. Nếu như vậy, vậy ngươi liền ở lại Thiên Cung một đoạn thời gian. Tốt lắm, Hạ Ngôn ngươi trở về tiếp tục tu luyện đi, sớm ngày đột phá đến Linh Tông hậu kỳ.
 
Thánh Hoàng đưa lưng về phía Hạ Ngôn hơi hơi xua tay.
 
- Vâng, Thánh Hoàng đại nhân!
 
Hạ Ngôn vội lên tiếng trả lời cáo lui, rồi sau đó cẩn thận lui về phía sau rời khỏi mật thất, đến cửa điện mới xoay người rời đi.
 
Nói chuyện phiếm hai ba câu với Lữ tổng quản trong nội điện, Hạ Ngôn rời Điện Hoàng Giả, quay về căn phòng của mình trong khu vực của những người tu luyện Thiên Cung.
 
"Khu vực Mê Loạn, không biết nơi đó rốt cuộc là như thế nào. Ngay cả cường giả Đại Lục Ám Dạ cũng có không ít kẻ tập trung ở Khu vực Mê Loạn."
 
Hạ Ngôn trở lại trong phòng, lược lại một lần tin tức vừa thu được. Khu vực Mê Loạn tùy thời sẽ xuất hiện bảo vật cấp bậc thần khí cũng khó trách có nhiều cường giả như vậy đều tập trung ở nơi này.
 
"Người tu luyện Thiên Cung thông qua Ma Quỷ Trận thất cấp đều đã tới Khu vực Mê Loạn. Nhiều năm như vậy dường như chưa bao giờ quay về Thiên Cung, nếu không người tu luyện đã tu luyện vài chục năm trong Thiên Cung sẽ không thể không biết." Hạ Ngôn ánh mắt lóe lên.
 
Đối với đám người Dạ lão và ba vị tuần tra, Hạ Ngôn không rõ ràng lắm họ có biết chuyện về Khu vực Mê Loạn hay không, như Hạ Ngôn đoán, những người già nhất trong Thiên Cung chắc biết về Khu vực Mê Loạn, chỉ là họ không có nhắc tới thôi. Nhưng đám người Dương Khai tuyệt đối không biết Khu vực Mê Loạn.
 
"Quên đi, không nghĩ nhiều như vậy, dù sao hiện tại tùy thời đều có thể đi Khu vực Mê Loạn. Đến lúc đó, hết thảy đều biết rồi. Khu vực Mê Loạn có cường giả Đại Lục Ám Dạ, vừa lúc ta có thể điều tra về tin tức kẻ thù của mẫu thân ở Đại Lục Ám Dạ." Hạ Ngôn chậm rãi nhắm lại, Linh La tâm pháp lập tức vận chuyển.
 
Trong chỗ ở của Lưu tuần tra.
 
Lúc này, Trương tuần tra còn có Giản tuần tra, đều ở trong phòng Lưu tuần tra.
 
- Lưu tuần tra, ngươi thật sự không muốn biết?
 
Giản tuần tra trừng mắt, nhìn về phía Lưu tuần tra, không tin hỏi.
 
Lưu tuần tra mỉm cười, ánh mắt chuyển hướng tới Giản tuần tra, lắc đầu.
 
- Ta không phải không muốn biết mà là chúng ta không thể đến hỏi như vậy. Việc này Thánh Hoàng nếu muốn cho chúng ta biết khẳng định sẽ nói cho chúng ta biết, mà hiện tại ngài không nói cho chúng ta biết, đó chính là không muốn chúng ta biết nhiều. Nếu chúng ta đến hỏi Hạ Ngôn mà Thánh Hoàng biết được, sau đó sẽ đối đãi như thế nào với chúng ta?"
 
Lời nói của Lưu tuần tra khiến Giản tuần tra và Trương tuần tra nhìn nhau.
 
Ba vị tuần tra biết Thánh Hoàng triệu kiến Hạ Ngôn, khẳng định là nói cho Hạ Ngôn một ít bí ẩn cho nên Giản tuần tra và Trương tuần tra liền tìm Lưu tuần tra, thương lượng có nên đi hỏi Hạ Ngôn một chút. Mọi người đều hiếu kỳ, nhất là những bí ẩn trong Thiên Cung. Ba vị tuần tra đương nhiên cũng muốn biết.
 
- Lưu tuần tra nói đúng, chúng ta quả thật không thể mạo muội đến hỏi Hạ Ngôn. Vạn nhất Thánh Hoàng biết việc này, khẳng định sẽ bất mãn với chúng ta!
 
Trương tuần tra gật gật đầu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói.
 
- Ta thấy, chúng ta vẫn nên tu luyện cho tốt, sớm ngày thông qua Ma Quỷ Trận thất cấp đi. Đến lúc đó Thánh Hoàng tự nhiên sẽ triệu kiến chúng ta!
 
Lưu tuần tra cười cười nói.
 
- Nói là như thế nhưng muốn thông qua Ma Quỷ Trận thất cấp, nói dễ hơn làm? Ai!
 
Giản tuần tra thở dài thật mạnh nói.
 
- Cũng không biết Hạ Ngôn tiểu tử kia rốt cuộc là tu luyện như thế nào, ngắn ngủn một năm nhiều đã có thể thông qua Ma Quỷ Trận thất cấp.
 
Trương tuần tra ánh mắt sáng ngời, nhìn về phía Lưu tuần tra cùng Giản tuần tra.
 
- Cho dù thiên phú cao tới đâu cũng không có khả năng tu luyện nhanh như vậy đi? Trước cảnh giới Linh Tông, người tu luyện thiên phú cao thì tốc độ tu luyện quả thật mau. Nhưng một khi bước vào Linh Tông cảnh giới.
 
- Nói đúng. Người tu luyện Thiên Cung chúng ta có người nào thiên phú thấp? Nhưng Linh Tông cảnh giới từ lúc đầu đến trung kỳ, từ trung kỳ đến hậu kỳ, người nào không tiêu phí mấy năm, mười mấy năm thậm chí hơn mười năm? Đây đã là lợi dụng đủ loại tài nguyên Thiên Cung rồi đó. Nhưng Hạ Ngôn quả thực chính là quái vật. Ta thấy trên người Hạ Ngôn này, nhất định cất dấu một ít đại bí mật chúng ta không biết đến.
 
Giản tuần tra hít một hơi thật sâu, trong mắt bắn ra một đạo tinh quang, hai má đều có chút biến dạng.
 
- Hai vị, thực lực Hạ Ngôn so với chúng ta đều cao hơn rất nhiều. Đông Cực Phó tông chủ còn có nguyên lão, thực lực người nào chỉ sợ cũng ở phía trên chúng ta. Nhưng Đông Cực chín người cũng chưa thể lưu lại Hạ Ngôn được.
 
Lưu tuần tra lập tức lạnh giọng nói.
 
- Ha ha, Lưu tuần tra nói đúng. Thế lực Đông Cực kia nên diệt, dám khi dễ người Thiên Cung chúng ta! Ngày ấy chúng ta đi bẩm báo chuyện này cho Thánh Hoàng đại nhân, không ngờ đại nhân chẳng có phản ứng quá lớn, cũng không biết Thánh Hoàng đại nhân nghĩ như thế nào.
 
Giản tuần tra cười hai tiếng, nói sang chuyện khác.
 
- Chỉ sợ.
 
Lưu tuần tra nói ra hai chữ, từ cửa phòng nhìn về rừng cây xanh um phía bên ngoài, bỗng nhiên lại lắc đầu.
 
- Tâm tư Thánh Hoàng đại nhân ai biết được? Ừ, chúng ta vẫn là nắm chặt thời gian đi tu luyện đi, có Hạ Ngôn ở phía trước, chúng ta có thể lấy hắn làm mục tiêu theo đuổi rồi.
 
Thành Tử Nguyệt!
 
Là một trong bốn tòa chủ thành quanh Thánh thành, thành sự phồn vinh của Tử Nguyệt thành không phải một cái chủ thành trên đại lục có thể sánh bằng. Bởi vì Thánh thành, không phải người tu luyện nào cũng có thể đi vào, cho nên quanh Thánh thành có bốn chủ thành liền trở thành nơi mà đại đa số người tu luyện hướng tới, nơi này cách Thánh thành rất gần.
 
Cách Thánh điện thành Tử Nguyệt không xa, có một khu vực phong cảnh, sân bên trong cảnh sắc đẹp không sao tả xiết, đây là nơi ở của Điện chủ Thánh điện thành Tử Nguyệt, Mục Nguyệt. Mà hiện giờ, nơi này lại có một không khí quạnh hiu. Trong sân to như vậy không ngờ ngay cả vài người hầu cũng không có, trong viện hoa rơi, lá rụng đã thật lâu không người quét tước, tràn đầy đất, mà từng căn phòng lại đóng chặt cửa, dường như đã thật lâu không có người mở ra.
 
Trong sân của một căn viện riêng biệt, có hai cô gái ngồi trên bàn đá.
 
- Tiểu thư, chúng ta làm sao bây giờ? Những người đó thực đáng giận, không ngờ, không ngờ.
 
Cô gái áo xanh vừa nói xong liền bật khóc, đôi mắt mặc dù trợn lên có vẻ hung tợn, nhưng ánh mắt lại thực nhu nhược.
 
- Bội Nhi, muội đi theo bên người ta đã mấy năm rồi?
 
Một cô gái khác nhẹ giọng hỏi, cô gái này đúng là người đã từng cùng xuất hiện ở thành Tử Nguyệt với Hạ Ngôn, Viên San. Hạ Ngôn có được Thần Thạch cũng là từ mẫu thân Viên San, Điện chủ Thánh Điện thành Tử Nguyệt, Mục Nguyệt tặng cho. Lúc trước Mục Nguyệt từng thỉnh cầu Hạ Ngôn đáp ứng chiếu cố Viên San.
 
- Tiểu thư, Bội Nhi ở bên cạnh người đã suốt tám năm.
 
Trên gương mặt nhuộm phấn hồng của Bội Nhi hiện lên nước mắt, không quá rõ ràng mục đích hỏi của Viên San.
 
- Tám năm thực là một thời gian dài. Bội Nhi, từ hôm nay muội hãy rời đây đi, ta cho muội một ít tiền, cũng đủ chi phí cho muội sau này. Tuy nhiên lúc muội rời đi phải tuyệt đối cẩn thận, trên thế giới này thực ra có rất nhiều người xấu.
 
Giọng nói của Viên San rất nhẹ.
 
Viên San vốn có tính cách rất hoạt bát, lúc này lại ngồi trên bàn đá không nhúc nhích, ngay cả biểu tình cũng không có, trong ánh mắt cũng không có bao nhiêu tình cảm, dáng vẻ thất hồn lạc phách.
 
- Tiểu thư!
 
Bội Nhi nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.
 
- Tiểu thư, người phải đuổi Bội Nhi đi sao? Bội Nhi ở bên cạnh người hầu hạ tám năm, nhưng tiểu thư chưa bao giờ đối đãi với Bội Nhi như hạ nhân. Người vẫn coi Bội Nhi là tỷ muội tốt. Tiểu thư đối Bội Nhi thật là tốt, trong lòng Bội Nhi so với ai khác đều rõ ràng. Tiểu thư hiện tại phải đuổi Bội Nhi đi, Bội Nhi không dám không đi, tuy nhiên Bội Nhi chỉ cần rời khỏi đại môn này sẽ không còn cơ hội sống.
 
Lúc này, trên khuôn mặt nhu nhược của Bội Nhi không ngờ lộ ra một cỗ bi thương quyết liệt.
 
- Muội.
 
Viên San rốt cục cũng động dung, đôi mắt đẹp nhìn về phía Bội Nhi, lông mi thật dài khẽ động, tiếp theo lại u oán than một tiếng.
 
- Sao muội phải khổ vậy chứ, nơi này chúng ta cũng không còn chịu nổi được nữa. Những người đó không biết sẽ làm gì chúng ta đây.
 

Linh La Giới - Chương #426


Báo Lỗi Truyện
Chương 426/1062