Chương 411: Địch nhân của Địch nhân chính là bằng hữu


Năm người đều mắt trợn trừng, cắn chặt răng, bọn họ chỉ cảm thấy được một cỗ lực lượng hung hăng áp bách thân thể mình rơi xuống, bất kể giãy dụa hay phản kháng thế nào thân hình cũng không thể cân bằng lại, linh lực toàn thân ngưng kết, toàn thân đều bị trói buộc chặt chẽ.
 
"Bịch bịch bịch bịch bịch"
 
Năm tiếng vang lên, thân hình nằm người toàn bộ đều va chạm lên mặt đất, mặt nền làm bằng đá tảng vô cùng chắc chắn cũng xuất hiện từng đạo vết nứt khủng bố. Mà Hạ Ngôn vẫn trôi nổi trên không trung, khuôn mặt lãnh khốc, trên thân Thân Hi Kiếm liên tục phun ra nuốt vào kiếm quang kinh người, trong hai mắt Hạ Ngôn tỏa ra một luồng tinh thần sáng rọi.
 
Ngay cả Vu Thanh Viễn nhìn thấy một màn trước mắt này cũng chấn động tâm thần.
 
"Cảnh giới của hắn rõ ràng chỉ có Linh Tông trung kỳ, vì sao.? Thật sự khiến người khác không thể tin được. Linh lực của hắn không ngờ có thể bộc phát ra uy lực võ kỹ tám mươi vạn độ. Loại thực lực này đẳng cấp dưới Linh Hoàng còn ai có thể đánh bại hắn chứ? Nếu đợi cảnh giới hắn tăng lên tới Hậu kỳ, vậy chẳng phải là vô địch dưới Linh Hoàng sao? Cho dù là Linh Hoàng, sợ rằng cũng không thể dễ dàng giết chết hắn?"
 
Trong lòng Vu Thanh Viễn chấn động một chút. Tuy rằng lão cũng nghe nói đến biểu hiện của Hạ Ngôn ở trong Thiên Cung trên Thánh sơn, nhưng tận mắt nhìn thấy khiến cho chấn động lớn hơn nhiều so với nghe nói.
 
Nếu không tận mắt nhìn thấy, ai có thể tin được một người mười sáu tuổi đã bước vào cảnh giới Linh Tông trung kỳ? Hơn nữa, lấy thực lực Linh Tông trung kỳ có thể đánh bại năm cường giả cảnh giới Linh Tông hậu kỳ?
 
Nếu không phải Vu Thanh Viễn đeo mặt nạ thì Hạ Ngôn đã có thể thấy được biểu tình khiếp sợ trên mặt lão, cho dù lão là thủ lĩnh Phong Ảnh, đã gặp qua vô số tình cảnh lớn nhỏ, lúc này cũng không có thể trấn định tự nhiên.
 
Vu Thanh Viễn không biết thực ra Hạ Ngôn còn chưa sử dụng toàn lực!
 
Mà Cao Minh Nguyệt ở bên cạnh cũng đã sớm choáng váng, lúc này đứng ngây ra như phỗng. Hắn tuyệt đối không thể tưởng được, thực lực Hạ Ngôn đã khủng bố đến mức thế này!
 
Một số cường giả của tổ chức Phong Ảnh ở xung quanh không có bất cứ người nào lên tiếng, bọn họ ngây ngẩn nhìn năm người bị đánh nằm trên mặt đất, trong lòng một cỗ khí lạnh đang lan tràn.
 
Qua một hồi lâu, bọn họ mới nghe được tiếng nuốt nước miếng phát ra từ yết hầu mình, liếc mắt nhìn lẫn nhau, trong mắt đều tràn đầy vẻ kinh hãi cùng khó tin.
 
" Chuyện này.chuyện này sao có thể chứ?"
 
" Lực lượng như vậy ta có thể chống đỡ được không?"
 
Chúng cường giả Phong Ảnh đều tự hỏi trong lòng.
 
- Tiền bối. Hiện tại ngài đã vừa lòng chưa?
 
Hạ Ngôn cũng không có lập tức hạ xuống mặt đất, mà lớn tiếng hỏi. Hắn cũng cảm thấy bất mãn đối với Vu Thanh Viễn, ban đầu lão nói để hai hộ vệ giao thủ với hắn, sau đó lại cho ba gã cường giả Linh Tông của Phong Ảnh gia nhập vòng chiến, điều này khiến cho Hạ Ngôn rất không thoải mái.
 
Hạ Ngôn tuy rằng tính tình ôn hòa, người không đánh ta, ta không phạm người. Nhưng trong tâm Hạ Ngôn có một cỗ ngạo khí mạnh mẽ khó có thể nói rõ. Hạ Ngôn biết Vu Thanh Viễn không biết xuất phát từ mục đích gì, muốn thử thực lực của mình. Nhưng Hạ Ngôn tuyệt đối không hề thích loại thăm dò này.
 
Nghe được thanh âm bất mãn của Hạ Ngôn, Vu Thanh Viễn mỉm cười hai tiếng.
 
- Vừa lòng! Phi thường vừa lòng!
 
Vu Thanh Viễn cười nói:
 
- Hạ Ngôn! Ngươi xuống đây đi, ta sẽ nói những điều các ngươi muốn biết.
 
Vu Thanh Viễn nhìn Hạ Ngôn trên không trung, khẽ vung tay lên với tất cả những người xung quanh. Những người đó dần dần âm thầm biến mất. Mà năm người bị Hạ Ngôn đánh ngã cũng chỉ bị chấn thương nhẹ ngoài da, lúc này cũng đều đứng lên, có chút chật vật xoay người rời đi.
 
Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn những người đó rời đi, thân ảnh một lần nữa hạ xuống trong tiểu viện.
 
- Hạ Ngôn! Chúng ta đi vào rồi nói!
 
Vu Thanh Viễn đưa tay ra làm một động tác mời.
 
Hạ Ngôn cũng không nói gì, trực tiếp cất bước tiến vào trong phòng. Vu Thanh Viễn cũng đi theo phía sau tiến vào. Cao Minh Nguyệt thân hình run lên, từ trong khiếp sợ tỉnh lại, nhìn những vết rách trên mặt đất một chút, không kìm nổi liếm liếm môi, cũng bước theo vào trong phòng.
 
- Ngươi muốn biết hiện tại Vương Đông Cực có ở trong Kim Long Điện hay không phải không? Ta có thể nói cho ngươi, hắn hiện tại không ở đó.
 
Lúc này, Vu Thanh Viễn cũng không nói thêm bất cứ điều gì vô nghĩa nữa, trực tiếp nói thẳng.
 
- Không ở Kim Long Điện?
 
Hạ Ngôn nhãn tình sáng lên.
 
- Phải!
 
Vu Thanh Viễn gật đầu.
 
- Tuy nhiên, mặc dù bản thân Vương Đông Cực không ở đó, nhưng phụ trách trông giữ Thu Thủy ở Kim Long Điện có tám gã cường giả Linh Tông hậu kỳ, thực lực phi thường mạnh mẽ. Muốn từ trong tay tám người này cứu Thu Thủy ra, đồng dạng cũng khó như lên trời.
 
Ánh mắt Vu Thanh Viễn lấp lóe nói tiếp:
 
- Hạ Ngôn! Thực lực ngươi tuy rằng mạnh mẽ, nhưng sợ rằng vẫn không thể cứu Thu Thủy từ trong tay tám người đó ra. Theo ta được biết, tám người đó mỗi người đều là cường giả trong những cường giả Linh Tông hậu kỳ.
 
Cường giả Linh Tông hậu kỳ bình thường căn bản không phải đối thủ bọn họ. Tám người này đều là những nhân vật cấp Nguyên lão của Đông Cực, thời gian đi theo Vương Đông Cực đã rất lâu.
 
Về phần Vương Đông Cực hiện tại ở nơi nào ta cũng không biết rõ.
 
Ánh mắt Vu Thanh Viễn chân thành, lão cũng không nói sai, tuy rằng năng lực tình báo của Phong Ảnh xuất chúng, nhưng cũng không có khả năng biết tất cả mọi chuyện. Nhất là đối với nhân vật như Vương Đông Cực, muốn theo dõi hắn vậy căn bản không có khả năng làm được.
 
- Tiền bối! Ngài có biết mục đích bọn họ giam lỏng Thu Thủy tiền bối là vì cái gì không?
 
Hạ Ngôn trầm ngâm một chút nhíu mày hỏi.
 
- Mục đích? Chỉ sợ chính là muốn chế ra càng nhiều kim chi lực đó!
 
Vu Thanh Viễn thoáng do dự, liền nói.
 
- Đông Cực tập hợp ba vị thợ rèn thần cấp có thể chiết xuất từ trong kim tệ ra kim chi lực. Ta nghĩ, hẳn là vì Thu Thủy không muốn phục vụ cho Đông Cực, cho nên chúng mới sử dụng loại thủ đoạn này.
 
- Thì ra là thế!
 
Hạ Ngôn gật đầu.
 
Người tu luyện nhân loại sau khi sử dụng kim chi lực có thể tạm thời tăng thực lực của mình lên một mức lớn. Giống như Cao Tùng kia, sau khi hắn sử dụng kim chi lực, thực lực liền tăng lên gấp đôi.
 
Kim chi lực đối với một tổ chức giống như Đông Cực quả thật tác dụng rất lớn.
 
- Ta còn nghe nói, hiện tại một trong ba đại thợ rèn Thần cấp là Thần Chuy đã phục vụ cho Đông Cực. Chiết xuất ra kim chi lực vô cùng khó khăn, cho dù là thợ rèn thần cấp cũng phải hao phí rất lớn tinh lực cùng thời gian.
 
Vu Thanh Viễn lại nói ra một tin tức khác.
 
- Hạ Ngôn! Ngươi nếu muốn đi cứu người, còn cần phải chuẩn bị gặp phải tám người kia sử dụng kim chi lực. Đông Cực khẳng định, nắm giữ không ít kim chi lực.
 
Vu Thanh Viễn nhìn về phía Hạ Ngôn nói.
 
- Vâng!
 
Hạ Ngôn gật đầu.
 
"Tám gã Linh Tông đỉnh phong, hơn nữa trong khi chiến đấu còn có thể sử dụng kim chi lực. Muốn cứu Thu Thủy tiền bối ra hy vọng quả thực xa vời. Nếu thực lực bọn chúng đều tương tự Cao Tùng, ba bốn người ta còn có thể ứng phó. Nếu bọn họ sử dụng kim chi lực, ta đây nhiều nhất có thể ứng phó hai người. Tám người."
 
Hạ Ngôn trong lòng cân nhắc.
 
- Hạ Ngôn! Trong tay ta có một chút kim chi lực dự trữ, ngươi nếu cần có thể cầm dùng trước.
 
Vu Thanh Viễn đột nhiên nói với Hạ Ngôn.
 
- Sao cơ?
 
Hạ Ngôn sửng sốt.
 
Vu Thanh Viễn nói như vậy là có ý gì? Chiết xuất ra kim chi lực không chỉ cần thợ rèn thần cấp mới có thể thành công, còn cần một lượng lớn kim tệ. Kim tệ sau khi bị sử dụng liền trở thành đống sắt vụn, giá trị kim chi lực thế nào có thể nghĩ được.
 
Vu Thanh Viễn này không ngờ muốn tặng mình kim chi lực vô giá?
 
Hạ Ngôn hoài nghi đánh giá Vu Thanh Viễn, Vu Thanh Viễn này rốt cuộc có mục đích gì? Lão trước tiên thử thực lực của mình, thấy thực lực của mình có thể làm hắn vừa lòng, hắn mới không cần bất cứ thù lao gì liền nói ra tin tức về Đông Cực. Hiện tại lại còn muốn tặng mình kim chi lực, nếu nói Vu Thanh Viễn không có bất cứ mục đích gì, Hạ Ngôn làm sao có thể tin được?
 
-Ha ha.!
 
Nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của Hạ Ngôn, Vu Thanh Viễn cười ha hả nhìn Hạ Ngôn nói:
 
- Hạ Ngôn! Không dối gạt ngươi, giữa ta và Vương Đông Cực trước kia sớm đã có cừu oán. Ta và ngươi, mặc dù trước đó chúng ta không có bất cứ liên hệ gì, nhưng hiện tại chúng ta có cùng địch nhân, chính là Đông Cực. Địch nhân của địch nhân, chính là bằng hữu. Không bằng chúng ta liên thủ cùng nhau đối phó Đông Cực, bao gồm cả Vương Đông Cực kia nữa. Thế nào?
 
Vu Thanh Viễn rốt cuộc nói ra mục đích chân chính của lão.
 
Lão thăm dò thực lực Hạ Ngôn trước, thấy thực lực Hạ Ngôn quả nhiên rất mạnh, có thể đạt được yêu cầu của lão, có tư cách hợp tác cùng lão, cho nên sau đó lão mới nói những lời này.
 
Hạ Ngôn thông minh cỡ nào chứ. Hắn biết Vu Thanh Viễn muốn lợi dụng hắn đối phó Đông Cực. Tuy nhiên, so với ý định ban đầu của hắn cũng không có bất cứ xung đột gì, dù sao cho dù không có Vu Thanh Viễn tham gia một chân, Hạ Ngôn vẫn phải đối phó Đông Cực dựa theo kế hoạch đã định, cứu Thu Thủy tiền bối ra.
 
- Tốt!
 
Hạ Ngôn thẳng thắn đáp:
 
- Nếu như vậy, chúng ta tựu hợp tác.
 
- Ta có thể cung cấp cho ngươi hết thảy tin tức về Đông Cực. Tuy nhiên, tạm thời Phong Ảnh không thể lộ diện. Hạ Ngôn! Không nói gạt ngươi, thế lực Đông Cực rất lớn. Phong Ảnh của ta còn chưa thể đối kháng chính diện với Đông Cực. Một khi thất bại, phía sau Hạ Ngôn ngươi còn có Thánh sơn làm chỗ dựa, tự nhiên không lo đường lui. Nhưng Phong Ảnh của ta không ai có thể cho chúng ta chỗ dựa. Cho nên.
 
Vu Thanh Viễn khẽ cau mày, thanh âm nói chuyện nhỏ hơn rất nhiều.
 
- Ừ, ta hiểu rồi.
 
Hạ Ngôn gật đầu.
 
- Chỉ hy vọng tiền bối ngài có thể xuất thủ đúng thời điểm nên xuất thủ là được. Vậy chúng ta không làm phiền nữa, xin cáo từ!
 
Hạ Ngôn ôm quyền cáo từ Vu Thanh Viễn, rồi quay sang nháy mắt với Cao Minh Nguyệt.
 
Cao Minh Nguyệt cũng ôm quyền hướng Vu Thanh Viễn. Hai người xoay người chuẩn bị rời đi.
 
- Hạ Ngôn! Chờ một chút.
 
Vu Thanh Viễn ngăn Hạ Ngôn và Cao Minh Nguyệt lại, từ trước ngực lấy ra một chiếc bình ngọc màu trắng:
 
- Một chút kim chi lực mang theo bên người để ngừa vạn nhất.
 
Nói xong Vu Thanh Viễn đưa bình ngọc màu trắng đến trước mặt Hạ Ngôn.
 
Hạ Ngôn do dự một chút, tuy nhiên vẫn đưa tay nhận lấy. Nếu Vu Thanh Viễn lợi dụng mình đối phó Đông Cực, vậy hắn xuất máu cũng hẳn là việc nên làm. Thứ này không thể sử dụng lãng phí được.
 
Đúng như lời Vu Thanh Viễn nói, trong thời khắc mấu chốt, thứ này có thể bảo toàn sinh mệnh.
 
Hiện tại thực lực Hạ Ngôn có thể bộc phát ra uy lực võ kỹ một trăm vạn độ, nếu sử dụng kim chi lực rất có thể thực lực còn tăng gấp đôi. Như vậy, dưới Linh Hoàng còn ai có thể giữ Hạ Ngôn lại?
 
Thấy Hạ Ngôn nhận kim chi lực, Vu Thanh Viễn vỗ tay một cái, một bóng đen rất nhanh xuất hiện tại bên ngoài cửa nhận lệnh. Sau đó Vu Thanh Viễn phân phó người này dẫn Hạ Ngôn và Cao Minh Nguyệt ra khỏi tiểu viện tổng bộ của Phong Ảnh,
 
Nếu không phải Cao Minh Nguyệt có quan hệ không bình thường với Côn tổ trưởng, Hạ Ngôn và Cao Minh Nguyệt không có khả năng có cơ hội tới nơi này.
 
Hai người được hắc y nhân dẫn đường, từ trong khu tiểu viện hẻo lánh này đi ra ngoài. Cao Minh Nguyệt rốt cuộc không kìm nổi, vừa rồi hắn vẫn nghẹn một bồ, thấy thực lực Hạ Ngôn mạnh như thế, trong lòng Cao Minh Nguyệt cũng là cuồn cuộn sôi trào không ngừng, khó có thể ngăn lại.
 

Linh La Giới - Chương #411


Báo Lỗi Truyện
Chương 411/1062