Chương 291:


Khoảng cách mười mấy thước ngắn ngủn, Đổng Thanh Thiện lại cảm thấy tâm thần mình có chút hoảng hốt.
 
Sau khi đổi vũ khí, đôi mắt Đổng Thanh Thiện chợt ngưng, tâm thần thu liễm. Khi tỷ đấu, tuyệt đối không thể phân tâm, chỉ nhìn Hạ Ngôn, trong lòng Đổng Thanh Thiện càng tỏ ra không còn lo lắng.
 
- Hạ Ngôn này thật sự chỉ có thực lực Đại Linh Sư trung kỳ sao? Đổng Thanh Thiện trong lòng run lên.
 
- Hạ Ngôn, Đổng Thanh Thiện! Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
 
- Tỷ đấu bắt đầu!
 
- Bắt đầu rồi! Đổng Thanh Thiện là một trong những học viên mạnh nhất trong lần tham gia Hội Giao Lưu Học Viện này của Học Viên Siêu cấp Yến Toa, không biết hắn với Hạ Ngôn rốt cuộc ai có thực lực mạnh hơn.
 
Một người có chút hiểu biết về Học Viện Siêu cấp, trong đôi mắt bắn ra tia sáng kì dị
 
nói.
 
- Hạ Ngôn đánh đâu thắng đó, thiên hạ vô địch! Một cô gái trẻ tuổi nói một cách chắc chắn.
 
Thực lực Hạ Ngôn cùng theo từng trận tỷ đấu thắng lợi, ấn tượng trong lòng những người này dần dần tốt hơn.
 
Trước lúc tỷ đấu, chỉ sợ không có bao nhiêu người thật sự xem trọng hắn.
 
Dù sao Học Viện Yến Toa là Học Viện Siêu cấp.
 
Chiếu theo tư duy quán tính, gần như mọi người e rằng đều cho Học Viện siêu cấp mạnh hơn Học Viện hạng nhất nhiều lắm. Nhưng sau hai trận thắng lợi mà Hạ Ngôn không chút nào cố sức hơn nữa còn quỷ dị khó lường. Thực lực Hạ Ngôn trong mắt mọi người cùng đột nhiên thăng hoa mạnh hơn.
 
Hiện tại, thậm chí rất nhiều người đều cảm thấy Hạ Ngôn có thể đánh bại Đổng Thanh Thiện của Học Viện Yến Toa.
 
Ở trên đài cao, phó Viện trưởng Manh Tòng Phương của Học Viện Long Đằng, cũng ngẫu nhiên chuyển tầm mắt về chiến trường giữa Học Viện Tử Diệp và Học Viện Yến Toa. Tuy rằng trong lòng lão cùng không đặt hai học viện này ở trong lòng, tuy nhiên làm phó viện trưởng của Học Viện Long Đằng, có lẽ là phải có chút hiểu biết với đối thủ kế tiếp.
 
Khi hắn nhìn thấy Hạ Ngôn thắng liên tiếp Cao Triêu Dương và Phương Khoát, không khỏi nở nụ cười.
 
- Lão Vu! Thoạt nhìn tình huống của Học Viện Yến Toa ngươi không ổn đấy. Thương thế của Phương Khoát kia cũng không biết như thế nào. Nếu như lát nữa tỷ đấu. Ừ! Có chút ngoài ý muốn, vậy.
 
Nghe Manh Tòng Phương nói ra những lời này, sắc mặt Vu Tứ Hợp càng đen thêm. Manh Tòng Phương này nói chuyện cùng hơi quá đáng!
 
-Hừ!
 
Vu Tứ Hợp hừ lạnh một tiếng trong mũi, không đáp lại Manh Tòng Phương.
 
- Ái chà! Tốt, đánh tốt lắm.
 
Manh Tòng Phương lại chuyển ánh mắt nhìn về phía chiến trường giữa Học Viện Long Đằng và Học Viện Không Linh, nhìn thấy học viên của Học Viện Long Đằng thắng lợi, mạnh mẽ vỗ tay một cái, cao hứng phấn chấn nói:
 
- Lão Dư! Học Viện Không Linh của người xem ra không quá tốt đấy. Ha ha! Học viên của Học Viện Long Đằng chúng ta vẫn là mạnh nhất.
 
Dư Ngôn chuyển ánh mắt liếc nhìn Manh Tòng Phương, nói:
 
- Thắng bại là chuyện bình thường, có thắng thì phải có thua. Ta cùng thừa nhặn, luận thực lực học viên, Học Viện Không Linh chúng ta so với Học Viện Long Đằng thì kém hơn một chút.
 
-Ha ha!
 
Manh Tòng Phương đắc ý cười như điên. Ầm!
 
Mặt đất bằng nham thạch cứng rắn của sân tỷ đấu chấn động rung động kịch liệt. Trong không khí truyền ra một tiếng nổ, nương theo khí lãng mãnh liệt quét ngang ra.
 
Chỉ thấy Đổng Thanh Thiện nhảy vọt lên cao, hai chân hiện lên hình dạng như giương cung, trường côn trong tay hình thành công kích hình quạt. Mà Hạ Ngôn cũng xoay người, hai chân hơi hơi chùng xuống, trường côn trong tay nâng lên đỉnh đầu, sau đó toàn bộ thân thể mạnh mẽ bắn lên từ trên mặt đất.
 
Tiếp theo, tiếng nổ truyền ra, khí lãng tràn ngập cuồn cuộn.
 
Tê tê tê.
 
Một phần khí lãng được hình thành bởi linh lực, kịch liệt va chạm với mặt đất bằng nham thạch, phát ra âm thanh trầm thấp. Trên mặt đất, một tầng đá bột phấn bay lên, giống như ngay cả thiên địa cùng phải biến sắc.
 
Vù!
 
Đổng Thanh Thiện kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lao xuống. Bị Hạ Ngôn từ dưới bay lên trên trực tiếp nhảy ra, quay mấy võng trên không trung, rồi sau đó va chạm thật mạnh trên mặt đất, trượt đi rất xa mới dừng lại.
 
Mà Hạ Ngôn hơi hơi dừng lại phía sau trên không trung, lại tiếp tục cách nhau một khoảng, lúc này mới một lần nữa trở lại mặt đất.
 
Một chiêu!
 
Đổng Thanh Thiện bại, bị đánh bại một cách gọn gãng và dứt khoát.
 
Đổng Thanh Thiện phát ra uy lực võ kỹ bảy ngàn độ, mà Hạ Ngôn dùng uy lực võ kỹ một vạn độ, dùng một chiêu đánh bại Đổng Thanh Thiện. Luận võ kỹ, Linh La kiếm đã trải qua một đoạn thời gian rèn luyện và tinh luyện của Hạ Ngôn, đủ để so với bí điển Thiên cấp đỉnh. Linh La kiếm có thể nói là kiếm phép hoàn mỹ nhất trên đại lực. Nếu như đối phương không có uy lực võ kỹ có tính áp đảo. Linh La kiếm gần như có thể phòng ngự công kích của bất cứ võ kỹ nào.
 
Vô số người thấy một màn như vậy, đều hít một ngụm khí lạnh.
 
Quá đã nghiền, quả thực rất đã nghiền!
 
Vốn tất cả mọi người nghĩ tỷ đấu giữa Hạ Ngôn và Đổng Thanh Thiện sẽ là một hồi tỷ đấu liên tục kịch liệt, nhưng cùng không nghĩ rằng, chỉ có một chiêu, Đổng Thanh Thiện của Học Viện Yến Toa bị đánh bại. Tuy rằng thời gian ngắn nhưng lại rất đã nghiền, nhất là đầy trời bột phấn đá, còn có khí lãng linh lực xoay tròn bay ra chung quanh.
 
Trên đài cao, tất cả mọi người hầu như trong nháy mắt đều đứng lên, nhìn Hạ Ngôn và Đổng Thạch Thiện trong sân.
 
Trong những người này bao gồm viện trưởng Vu Tứ Hợp của Học Viện Yến Toa. Vu Tứ Hợp cũng tuyệt đối không thể tưởng được sẽ có kết quả như vậy.
 
"Hạ Ngôn này chẳng lẽ có cảnh giới Đại Linh Sư hậu kỳ?" Vu Tứ Hợp run lên trong lòng.
 
Nếu không, Đổng Thanh Thiện không có khả năng bị đánh bại bởi một chiêu.
 
Phần lớn một loạt Thánh địa đại lão ngồi với Lưu tiên sinh, đều trợn tròn mắt, trong đôi mắt liên tiếp chớp động tia sáng kỳ dị, nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, thật giống như là bảo vật tuyệt thế.
 
Manh Tòng Phương của Học Viện Long Đằng, rốt cuộc trở nên ngưng trọng, trong đôi mắt hiện lên một chút âm trầm nhìn vào Hạ Ngôn.
 
- Hạ Ngôn của Học Viện Tử Diệp thắng.
 
Nhân viên công tác sau một lát xuất thần, liền tuyên bố.
 
"Hic, một chiêu này chỉ sợ có uy lực võ kỹ chừng vạn độ, cho dù là tạ đều phải bị đánh bay".
 
Nhân viên công tác nói thầm một câu trong lòng.
 
Đánh bại Đổng Thanh Thiện, Hạ Ngôn xoay người trở lại bên người Vương Thiên Hà và Mễ Tuyết.
 
- Hạ Ngôn! Đệ mạnh quá mức rồi. Vương Thiên Hà thấp giọng kêu lên.
 
Đương nhiên, hắn và Mẻ Tuyết đều biết Hạ Ngôn đã bước vào cảnh giới Đại Linh Sư hậu kỳ, cho nên cùng không có kinh ngạc giống như những người khác. Đổng Thanh Thiện mạnh đến cỡ nào cùng chỉ là cảnh giới Đại Linh Sư trung kỳ, đụng tới Đại Linh Sư hậu kỳ, đương nhiên không thể so được.
 
- Ha ha! Mễ Tuyết tỷ! Tiếp đến là tới tỷ đi lên sân rồi. Gã Phương Khoát bị thương của Học Viện Yến Toa, đệ vừa rồi thấy Đổng Thanh Thiện cho hắn dùng đan dược. Tuy nhiên một lát thực lực hắn nhiều nhất cũng chỉ phát huy được một nửa. Tỷ và Vương đại ca chiến thắng Phương Khoát, hẳn là không khó.
 
Hạ Ngôn cười nói.
 
- Mà Cao Triêu Dương lúc này linh lực của hắn cũng có thể không hoàn toàn khôi phục. Ha ha! Mễ Tuyết tỷ! Nếu như tỷ thắng liên tiếp hai người kia thì trận tỷ đấu kế tiếp của Học Viện Tử Diệp có thể hủy bỏ, chấm dứt tỷ đấu trước.
 
Đôi mắt Hạ Ngôn lóe lên.
 
- Tỷ biết! Hạ Ngôn. Mễ Tuyết gật gật đầu.
 
- Ta đi đấy.
 
Dáng người cao gầy của Mễ Tuyết hơi ngừng một chút liền tiến vào giữa sân tỷ đấu.
 
Mà đối diện, quả nhiên là Cao Triêu Dương lên sân trước. Đổng Thanh Thiện, vẻ mặt cô đơn, vẻ mặt dại ra, ánh mắt ảm đạm.
 
Hiện tại tình huống thắng thua của hai học viện, Học Viện Tử Diệp thắng ba trận, Học Viện Yên Toa chưa thắng trận nào. Trong sáu trận tiếp theo, Học Viện Yên Toa ít nhất phải thắng năm trận, nếu không Học Viện Tử Diệp sẽ đạt được thắng lợi cuối cùng.
 
"Hạ Ngôn kia quá mạnh mẽ, còn Mễ Tuyết này, Hừ"
 
Sau khi Cao Triêu Dương lên sân, trên mặt mang theo vẻ khinh miệt, hiển nhiên cũng không đặt Mễ Tuyết ở trong mắt.
 
Hắn có cảnh giới Đại Linh Sư, chỉ đối phó với Linh Sư hậu kỳ, chuyện đó thật sự đơn giản. Mặc dù hiện tại linh lực vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, cùng đủ để đánh bại Mễ Tuyết một cách thoải mái.
 
- Tỷ đấu bắt đầu!
 
Cao Triêu Dương này cũng giống như trước, vừa vào liền tiến hành toàn lực công kích. Vừa rồi lửa giận đọng lại khi chiến đấu với Hạ Ngôn, giống như muốn phát tiết ra trên người Mễ Tuyết.
 
Trường côn màu đen trong tay, hóa thành một vùng bóng côn mờ mịt, mang theo tiếng khí bạo mãnh liệt bắn ra.
 
"Hừ! Một chiêu liền đánh bại" Cao Triều Dương tự tin nghĩ.
 
Ầm
 
Trong thời gian một phần mười giây, hai người liền giao thủ với nhau. Giao thủ này Cao Triêu Dương mới ngộ ra, hoàn toàn không giống với tình huống mình tưởng tượng. Mễ Tuyết cũng không giống như trong tưởng tượng bị hắn trực tiếp đánh bay đi giống như vừa rồi Hạ Ngôn đánh bại hắn.
 
Thậm chí, sau khi lực lượng hai người va chạm nhau bởi vì lực lượng phản chấn không thể không lui ra sau từng bước để giảm bớt lực, mà Mễ Tuyết lại mới lui ra phía sau nửa bước.
 
- Chuyện gì đang xảy ra đây? Cao Triêu Dương sửng sốt.
 
Tuy nhiên, Mễ Tuyết cũng sẽ không cho hắn thời gian sững sờ. Sau đó, một côn của Mễ Tuyết đâm thẳng về phía dưới nách Cao Triẽu Dương. Lúc này võ kỹ mà Mễ Tuyết dùng, chính là võ kỹ Thiên cấp vừa mới tu luyện, là một loại kiếm kỹ rất nhẹ nhàng sắc bén, rất thích hợp Mễ Tuyết sử dụng.
 
Bụp bụp!
 
Cao Triêu Dương phản ứng rất nhanh, theo bản năng nháy mắt giơ trường côn lên ngăn cản, phát ra một tiếng trầm đục.
 
Thân thể hai người lướt qua nhau, thay đổi vị trí.
 
"Mễ Tuyết này cũng có được cảnh giới Đại Linh Sư sao?" Cao Triêu Dương rung động kịch liệt.
 
Bởi vì linh lực hắn vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Hiện tại so ra, dường như lực lượng Mễ Tuyết còn mạnh hơn hắn một chút.
 
Đám người Lưu tiên sinh ở trên đài cùng chú ý tới cuộc tỷ đấu giữa Mễ Tuyết và Cao Triêu Dương.
 
- Học Viện Tử Diệp, thực lực kinh người. Ngắn ngủn ba tháng, không ngờ ngay cả học viên Mễ Tuyết, cùng đột phá đến cảnh giới Đại Linh Sư rồi
 
Lưu tiên sinh cười nói.
 
- Ha ha! Đấy đều chính là sự cố gắng của học viên đấy. Liễu Vân cũng cười đáp.
 
Viện trưởng Vu Tứ Hợp của Học Viện Yến Toa ở bên cạnh, có chút ngẩn người, với định lực của lão, lúc này đều không ổn định được. Nếu như cảnh giới của Mễ Tuyết là Đại Linh Sư, vậy Học Viện Yến Toa kia nguy hiểm rồi.
 
Vốn nếu Vương Thiên Hà và Mễ Tuyết của là Linh Sư hậu kỳ, vậy thì vấn đề không lớn, tuy rằng Phương Khoát trọng thương, nhưng đối phó với một gã Linh Sư hậu kỳ, hẳn là vẫn còn có thể nắm chắc. Mà hiện tại.
 
Cho dù chỉ có một mình Mễ Tuyết đột phá Đại Linh Sư, Học Viện Yến Toa cũng lo lắng.
 
- Chẳng lẽ lúc này Học Viện Yến Toa phải bị giáng cấp thành Học Viện hạng nhất sao? Trong lòng Vu Tứ Hợp rung động một tiếng.
 
Nếu như thật sự, vậy khuôn mặt của lão, có lẽ phải tìm một cái mặt nạ để đội. Phải biết rằng, Học Viện Yến Toa yên vị ở vị trí Học Viện Siêu cấp, đã có lịch sử mấy trăm năm.
 
Giáng cấp làm Học Viện hạng nhất, từ khi Vu Tứ Hợp đảm nhiệm viện trưởng Học Viện Yến Toa tới nay, vẫn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xuất hiện tình huống này.
 
Nhưng trước mắt.
 
Dư Ngôn, sau khi khiếp sợ, may mắn sờ sờ ngực. May mắn, Học Viên Không Linh của lão không tiến hành tỷ đấu với Học Viện Tử Diệp. Nếu là Học Viện Không Linh, không biết chừng, cũng sẽ lọt vào loại đả kích này. Dư Ngôn chuyển mắt nhìn Liễu Vân, lại hơi hơi lắc đầu.
 

Linh La Giới - Chương #291


Báo Lỗi Truyện
Chương 291/1062