Chương 266:


Lý Đại Vĩ ngã ngồi ở mặt lôi đài, khóe môi ứa ra một vệt máu, sắc mặt tái nhợt. Hắn bại dưới tay Lưu Hải, vậy có nghĩa Tử Quỳnh Tương, hắn thiên tân vạn khổ mạo hiểm vào sinh ra tử mới lấy được, đã không còn thuộc về hắn nữa.
 
Hạ Ngôn nhìn đến, lúc này trong hai mắt Lý Đại Vĩ đều một mảnh mờ mịt, dường như tinh thần toàn thân đều theo trận thất bại này mà hỏng mất.
 
Hạ Ngôn lắc đầu, trong lòng thờ dài một tiếng. Lý Đại Vĩ nậy cũng là muốn muốn thắng hai trăm vạn kim tệ kia. Trách không được người khác.
 
Gà nhân viên công tác của Đại sảnh Khiêu chiến, lại xuất hiện trên lôi đài, ánh mắt tùy ý đảo qua gã Lý Đại Vĩ hai mắt vô thần ngồi dưới đất, sau đó liền mỉm cười nhìn khán giả bốn phía mở miệng tuyên bố:
 
- Khiêu chiến lần này, Lưu Hải thắng. Đồng thời, Lưu Hải tiên sinh thắng được Tử Quỳnh Tương của Lý Đại Vĩ tiên sinh.
 
Trên mặt Lưu Hải lộ ra một vẻ tươi cười đắc ý. Chợt khuôn mặt lại lộ ra vẻ trầm trọng, bước vài bước đến gần Lý Đại Vĩ.
 
- Khiêu chiến lần này ta có thể thắng lợi, cũng là may mắn. Ha ha! Huynh đệ! Ngươi cũng không nên lo lắng. Ai cũng có lúc thất bại. Tuy rằng lúc này đây ngươi thua mất Tử Quỳnh Tương, nhưng lần sau, ngươi cũng có thể thắng được trong tay ta nhiều thứ gì đó.
 
Lưu Hải nói với Lý Đại Vĩ.
 
Nghe vậy, Hạ Ngôn thoáng nao nao!
 
"Lưu Hải này, rõ ràng thực lực cao hơn so với Lý Đại Vĩ. Mà trong miệng lại nói may mắn thắng lợi. Còn có gã Lưu Dương này. "
 
Hạ Ngôn thầm nghĩ đến đây, bất giác khóe miệng hiện lên chút tươi cười.
 
"Xem ra hai huynh đệ Lưu Hải Lưu Dương này là lấy khiêu chiến mà sống, chuyên môn tìm kiếm một số mục tiêu thân mang tài phú lớn mà lại dễ dàng xuống tay. Ha ha! Ta đây liền đợi lát nữa, để xem hai huynh đệ này có ý tứ khiêu chiến cùng ta hay không? Nếu bọn họ thật sự làm như vậy, vậy khẳng định là y như dự đoán ta rồi. " Trong lòng Hạ Ngôn chợt sáng tỏ, tất cả mối hoài nghi trong lòng cũng được giải tòa.
 
- Ha ha! Đại ca thắng được dược liệu đặc thù Tử Quỳnh Tương rồi. Lưu Dương hung phấn hô lên.
 
- Lưu Dương này! Hai huynh đệ các ngươi, gần đây buôn bán thật cũng lời không ít nha. Ngày hôm qua thắng tên lùn kia một trăm vạn kim tệ, hôm nay lại thắng tên to con này Tử Quỳnh Tương. Chậc chậc! Ta thấy, cho dù là Thánh Hoàng đại nhân trên Thánh sơn cũng chưa kiếm tiền mau bằng hai huynh đệ các ngươi đó.
 
Nữ nhân vừa mới được Lưu Dương gọi là Thu tỷ, lúc này đột nhiên chắc lưỡi châm biếm nói với Lưu Dương.
 
Hạ Ngôn cùng Lưu Dương đều không khỏi chuyển ánh mắt nhìn về phía Thu tỷ.
 
Thu tỷ cũng nhìn thoáng qua Hạ Ngôn, thần sắc ngưng lại một chút.
 
- Thu muội! Người ta có thể kiếm tiền là bản lãnh của người ta, đừng nhiều lời. Cao đại ca cau mày, bất mãn nói với Thu tỷ.
 
Thoạt nhìn, Cao đại ca này cùng Thu tỷ hẳn là quan hệ vợ chồng. Mà trước ngực Cao đại ca cũng đeo một huân chương dong binh lục cấp màu vàng.
 
-Nhiều lời!
 
Thu tỷ lại hừ lạnh một tiếng.
 
Lưu Dương bị Thu tỷ châm chọc như vậy, trên mặt vẫn duy trì vẻ tươi cười, giống như là hoàn toàn không có nghe ra ý châm chọc trong giọng nói của Thu tỷ.
 
- Cao đại ca. Thu tỷ! Cảm tạ nhiều. Lưu Dương ôm quyền cười nói.
 
- Các ngươi. thường thường ở trong này khiêu chiến các người tu luyện khác sao? Hạ Ngôn cố ý nhìn nhìn tả hữu, hạ giọng hỏi Lưu Dương.
 
Lưu Dương xoay chuyển ánh mắt, nhìn Hạ Ngôn cười nói:
 
- Đại ca của ta rất thích luận bàn võ kỹ với người khác. Cho nên tự nhiên phải thường xuyên xuất hiện tại so tài khiêu chiến này rồi Ha ha! Hạ Ngôn huynh đệ! Một hồi đại ca của ta xuống đây, ta giới thiệu với ngươi một chút.
 
- Ừ, tốt quá!
 
Hạ Ngôn gật đầu:
 
- Đại ca ngươi, thực lực rất mạnh.
 
Qua một lát sau, Lưu Hải quả nhiên từ trên lôi đài đi xuống. Sau đó liền tới chỗ quầy lấy Tử Quỳnh Tương cùng kim phiếu hai trăm vạn kim tệ.
 
Đám người bốn phía phần lớn đều lộ ra vẻ hâm mộ.
 
Một trận so tài khiêu chiến, liền thắng một lọ Tử Quỳnh Tương!
 
Ngay cả Hạ Ngôn cũng không thể không lộ vẻ hâm mộ!
 
Lý Đại Vĩ thân ảnh có vẻ thê lương cũng từ trên lôi đài xuống, tuy nhiên lại cô độc một mình ra khỏi Đại sảnh Khiêu chiến. Đối với tiếng bàn luận bên người dường như toàn bộ đều không có nghe thấy.
 
- Đại ca!
 
Lưu Dương trông thấy Lưu Hải đi tới, vui mừng kêu lên. -Ừm!
 
Lưu Hải bước nhanh đi tới, liếc mắt nhìn Hạ Ngôn bên cạnh Lưu Dương một cái, ánh mắt lóe sáng.
 
- Đại ca! Đệ giới thiệu với huynh một chút, vị này chính là Hạ Ngôn huynh đệ. Ha ha! Hạ Ngôn huynh đệ là vừa theo sư phụ hắn đi vào Thánh địa.
 
Lưu Dương vừa cười vừa giới thiệu nói.
 
- Ồ!? Hạ Ngôn huynh đệ là mới đến Thánh địa lần đầu sao? Lưu Hải làm ra vẻ kinh ngạc.
 
- Đúng vậy! Ta hôm nay mới tới Thánh thành. Hạ Ngôn gật gật đầu:
 
- Lưu đại ca! Thực lực của huynh thật mạnh nha! Ta vừa rồi nhìn vũ kỹ của huynh, uy lực rất lớn.
 
Hạ Ngôn lộ ra ánh mắt nóng cháy.
 
Hạ Ngôn tu luyện Linh La tâm pháp, linh lực trên người cũng không tiết ra ngoài, cho nên người khác căn bản là không thể cảm giác được thực lực của hắn. Thêm vào đó Hạ Ngôn còn rất trẻ tuổi cho nên rắt khó để cho người ta tưởng tượng Hạ Ngôn lại có thực lực Đại Linh Sư.
 
- Ha ha! Hạ Ngôn huynh đệ quá khen, kỳ thật thực lực của ta cũng bình thường thôi. Lưu Hải vội vàng nói:
 
- Hạ Ngôn huynh đệ! Ngươi cứ luôn nhìn Tử Quỳnh Tương trong tay ta, hay là ngươi rất thích Tử Quỳnh Tương?
 
Lưu Hải từ quầy Đại sảnh Khiêu chiến lấy đến kim phiếu cùng Tử Quỳnh Tương. Tuy rằng Kim phiếu cất vào trong vào vạt áo. Tuy nhiên Tử Quỳnh Tương lại còn cầm trong tay. Ở trong này, căn bản là không ai dám trực tiếp cướp đoạt.
 
Kim Long Điện cách rất gần Thánh sơn.
 
Nếu ở trong này cướp đoạt vật phẩm của người khác, như vậy căn bản là không thể rời Thánh thành được rồi. Cho dù là cường giả Linh Tông cùng không thể chạy thoát.
 
- Ồ! Ta biết Tử Quỳnh Tương là dược liệu đặc thù, rất quý báu.
 
Lúc này, Lưu Dương cùng Lưu Hải đưa mắt nhìn nhau một cái. Hai huynh đệ này hiển nhiên phối hợp rất ăn ý, không cần phải nói chi là một ánh mắt, liền có thể đoán được ý tứ đối phương muốn biểu đạt rồi.
 
- Không sai! Tử Quỳnh Tương này quả thật phi thường quý báu. Ha ha! Bằng không ta cũng sẽ không xuất ra hai trăm vạn kim tệ, cùng Lý Đại Vĩ kia tiến hành khiêu chiến.
 
Lưu Hải cười nói:
 
- Kỳ thật, bản thân ta cũng không phải là Luyện Đan Sư, muốn dược liệu đặc thù Tử Quỳnh Tương này, cũng không có tác dụng nhiều lắm, đơn giản chỉ là muốn đổi chút kim tệ thôi.
 
Trực tiếp dùng Tử Quỳnh Tương, có thể tăng lên trên diện rộng thực lực của người tu luyện, nhưng đúng với Đại Linh Sư hậu kỳ mà nói, hiệu quá cũng không rõ rệt lắm, tuy nhiên vẫn có thể cải thiện thể chất cho Đại Linh Sư hậu kỳ.
 
- Nếu có người muốn Tử Quỳnh Tương này, chỉ cần có giá cả thích hợp, ta cũng có thể chuyển nhượng.
 
Lưu Hải nói tiếp theo.
 
Lưu Dương tiếp lời Lưu Hải, nhìn Hạ Ngôn cười nói:
 
- Hạ Ngôn huynh đệ! Nếu ngươi có cũng đủ kim tệ, hiện tại có thể mua Tử Quỳnh Tương này.
 
Đang lúc mấy người trò chuyện, Cao đại ca Thu tỷ các người kia cùng đều ở gần đó.
 
Hạ Ngôn trong lúc vô ý lướt mắt nhìn mấv người một cái. Thu tỷ mặc hồng y nhăn mặt nhăn mày, dường như muốn nói gì đó, tuy nhiên vị Cao đại ca giữ chặt Thu tỷ lại, không muốn Thu tỷ xen vào chuyện của người khác.
 
Hạ Ngôn cười thầm trong lòng!
 
- Ta thật rất muốn mua, đáng tiếc, kim tệ không đủ. Ta mang theo tổng cộng ba trăm năm mươi vạn kim tệ, mua hai viên đan dược, liền tốn mất ba trăm bốn mươi vạn.
 
Hạ Ngôn làm ra vẻ bắt đắc dĩ nói.
 
Vừa rồi hắn mua đan dược ở Nhất Phẩm Đường, Lưu Dương cũng tận mắt trông thấy.
 
Nghe Hạ Ngôn nói như vậy, ánh mắt Lưu Hải đột nhiên trợn to. Rồi sau đó lập tức liền nhìn về phía đệ đệ Lưu Dương. Lưu Dương khẽ gật gật đầu, rồi sau đó nhíu mắt lại.
 
- Hạ Ngôn huynh đệ! Ngươi mua là đan dược gì về.
 
Lưu Hải chợt hỏi.
 
Hạ Ngôn từ trong vạt áo lấy ra hai cái hộp ngọc, rồi sau đó mở hộp ngọc ra:
 
- Đây là Đoán Thần Đan cùng Súc Linh Đan bát phẩm. Đoán Thần Đan là một trăm sáu mươi vạn, Súc Linh Đan là một trăm tám mươi vạn.
 
- Hai viên đan dược này, là sư phụ bảo ta mua. Hạ Ngôn bổ sung thêm.
 
Kỳ thật, cho dù hắn không nói, người khác cũng sẽ không cho là chính hắn mua đan dược.
 
Nhìn tuổi của hắn sao có thể xuất ra hơn ba trăm vạn kim tệ mua hai viên đan dược? Cho dù là con cháu của các gia tộc cổ lâu đời, cũng không mấy người có thể tự mình xuất ra nhiều kim tệ như vậy để mua đan dược cao cấp.
 
Trông thấy Hạ Ngôn lấy ra hai viên đan dược bát phẩm, mấy người Cao đại ca, cũng đều chấn động cả kinh. Đan dược bát phẩm người bình thường không thể mua được.
 
- Có một biện pháp!
 
Lưu Dương làm bộ như đột nhiên nghĩ ra, vỗ tay một cái:
 
- Hạ Ngôn huynh đệ! Nếu ngươi muốn Tử Quỳnh Tương, có thể cùng đại ca của ta khiêu chiến một trận đi! Cứ dùng đan dược của ngươi đánh cược với Tử Quỳnh Tương của đại ca ta đi! Như thế nào?
 
"Quả nhiên, bắt đấu dẫn ta mắc câu rồi. " Hạ Ngôn cười thầm trong lòng.
 
- Cái này.
 
Hạ Ngôn làm ra vẻ sửng sốt, nhìn Lưu Dương cùng Lưu Hải:
 
- Thực lực của ta dường như không có mạnh bằng Lưu đại ca đâu.
 
Hạ Ngôn giả ngu!
 
- Ha ha! Hạ Ngón huynh đệ! Theo ngươi nói, kỳ thật ta thấy Hạ Ngôn huynh đệ ngươi, thực lực cũng bất phàm đó. Không bằng như vậy đi: Ta dùng Tử Quỳnh Tương cộng thêm một trăm vạn kim tệ, để cược với hai viên đan dược của ngươi này! Như thế nào?
 
Lưu Hải nói với giọng trầm xuống, phất bàn tay một cái tăng thêm giọng điệu.
 
Tử Quỳnh Tương thèm một trăm vạn kim tệ, quả thật giá trị hơn hẳn hai viên đan dược của Hạ Ngôn.
 
Nghe Lưu Hải nói như vậy, Hạ Ngôn thực sự có chút tâm động. Không kìm nổi muốn cùng khiêu chiến một trận với Lưu Hải này.
 
Tuy nhiên, Hạ Ngôn cũng nhìn đến thực lực Lưu Hải thi triển ra vừa rồi. Hắn cũng không có nắm chắc lắm, vạn nhất thua trận mất hai viên đan dược, vậy cũng thực rất đau xót đây.
 
Ngẫm nghĩ một hồi, Hạ Ngôn vẫn là lắc đầu:
 
- Vẫn không được! Nếu lỡ thua mất hai viên đan dược, sư phụ khẳng định sẽ trách phạt
 
ta.
 
Hạ Ngôn lại nói tiếp:
 
- Hai vị đại ca! Ta cũng nên đi rồi! Sư phụ bảo ta mua xong đan dược thì đi tới thành Tử Nguyệt gặp ông ấy đấy.
 
"Ồ!? Sư phụ tiểu tử này ở thành Tử Nguyệt?" Lưu Dương, Lưu Hải, hai người đồng thời ánh mắt sáng ngời, lại đưa mắt ra hiệu với nhau.
 
Vừa rồi, bọn họ còn lo lắng sư phụ của Hạ Ngôn tùy thời sẽ tìm lại đây, vậy thì có thể khó gạt.
 
Hiện tại, hai người hoàn toàn yên tâm rồi
 
Hạ Ngôn ở trong mắt bọn họ, quả thực chính là một con dê béo thật lớn đây! Nếu như buông bỏ thì sao hai người này có thể cam tâm được?
 
Gặp Hạ Ngôn muốn đi, Lưu Dương vội uốn éo thân mình, thần tình tươi cười bước qua bên cạnh ngăn lại.
 
- Hạ Ngôn huynh đệ! Nếu như vậy, ta đây liền lấy Tử Quỳnh Tương, cộng thêm hai trăm vạn kim tệ. Ngươi xem, nếu ngươi thắng, vậy đúng là kiếm rất nhiều đấy.
 
Lưu Hải lại ríu rít lên tiếng, dụ dỗ Hạ Ngôn.
 
Hạ Ngôn lại thoáng do dự một chút.
 
Thấy Hạ Ngôn do dự, Lưu Hải cùng Lưu Dương, lộ ra vẻ mừng thầm.
 
- Vẫn là không được, ta còn lo lắng bị thua trận. Vừa rồi Lý Đại Vĩ bị thua mất Tử Quỳnh Tương, khi nhìn hắn rời đi, thật giống nhu kẻ mất hồn.
 
Hạ Ngôn cuối cùng vẫn còn lắc đầu, nói đến gã Lý Đại Vĩ kia.
 
Bên cạnh mấy người Hạ Ngôn, cũng có không ít người đang chú ý tới huynh đệ Lưu Hải cùng Hạ Ngôn. Tuy nhiên, bọn họ cho dù biết chiêu lừa đảo của huynh đệ Lưu Hải, cũng không tiến lên ngăn cản hoặc là nhắc nhở Hạ Ngôn. Huynh đệ Lưu Hãi bám sống được ở phụ cận Kim Long Điện này, cũng là có chút thế lực, cũng có chút quan hệ với các đại nhân vật thượng tầng. Hai huynh đệ chúng thắng tiền tài ở Đại sảnh Khiêu chiến, có một nửa, đều hiếu kính các nhân vật thượng tầng bọn họ.
 

Linh La Giới - Chương #266


Báo Lỗi Truyện
Chương 266/1062