Chương 241:


Mặt trời đã lên cao!
 
Trong quảng trường trung tâm của thành Tử Nguyệt, khán giả đã sớm đứng chật khắp quảng trường rồi. Bọn họ đã đến từ lâu để chọn được vị trí có lợi nhất!
 
Tuy rằng Hội giao lưu Học viện đến ngày hôm qua cơ bản đã chấm dứt nhưng hôm nay Học viện Tử Diệp lại khiêu chiến Học viện Càn Khôn, đối với người bình thường cũng có lực hấp dẫn rất lớn!
 
Còn nguyên nhân thì chỉ có một!
 
Học viện Tử Diệp vốn thuộc nhóm Học viện thứ hai mà lúc này lại có năng lực đi khiêu chiến Học viện thuộc nhóm thứ nhất! Điều này khiến cho nhiều người muốn tới nhìn một chút Học Viện Tử Diệp rốt cuộc có thể giành được chiến thắng hay không!
 
Nếu là hai học viện thực lực tương đương nhau như Học viện Sơn Phong và Học viện Lang Tà so đấu thì có lẽ cũng không hấp dẫn nhiều người đến xem như thế! Nhưng một khi nếu có Học viện vốn luôn yếu kém hơn mà lại khiêu chiến với Học viện có thực lực mạnh mẽ hơn thì càng có nhiều người bị hấp dẫn mà đến.
 
Loại tâm lý như thế cũng là bình thường!
 
Mà đám người Lưu tiên sinh, Khải tiên sinh hôm nay cũng tự thân đến xem.
 
Ngay cả sáu Viện trưởng và các học viên của các Học viện nhất lưu còn lại cũng đi vào quảng trường trung tâm này để quan khán.
 
Tham gia Hội giao lưu Học viện đều là những học viên có độ tuổi còn trẻ. Võ kỹ mà bọn họ tu luyện đa phần đều là những võ kỹ mạnh nhất của Học viện mình. Do đó những Viện trưởng và học viên của các Học viện khác cũng không lãng phi cơ hội được quan khán miễn phí này!
 
- Các ngươi hãy nhìn cho kỹ, xem võ kỹ mà những học viên kia thi triển, không chừng có thể lĩnh ngộ ra một vài thứ đó!
 
Viện trưởng Khúc Thủy của Học viện Hỏa Ly dặn dò mấy học viên ở bên cạnh.
 
Mấy tên học viên kia đều gật đầu đáp lại.
 
Theo con đường mà được nhiều hộ vệ Thánh điện được võ trang tạo ra, đám người Hạ Ngôn cũng đi vào đài cao bên cạnh.
 
- Hạ Ngôn, Vương Thiên Hà, Mễ Tuyết, hôm nay chúng ta có thắng được Học viện Càn Khôn hay không sẽ quyết định lần Hội giao lưu Học viện lần này có hoàn toàn kết thúc hay không đó!
 
Liễu Vân đột nhiên dừng lại, nghiêng người cười nói.
 
Nếu Học Viện Tử Diệp thua thì lần Hội giao lưu Học viện này cũng sẽ hoàn toàn kết thúc. Nếu Học Viện Tử Diệp giành được thắng lợi thì có quyền tiếp tục khiêu chiến. Ba người Hạ Ngôn tự nhiên cũng hiểu được điều đó.
 
- "Đêm qua ta cùng Vương Thiên Hà, Mễ Tuyết đã nghiên cứu võ kỹ của ba tên Học viện Càn Khôn cả một đêm. Tin chắc rằng hai người bọn hắn cũng đã nắm rõ. Lát nữa lên lôi đài cũng hy vọng vào biểu hiện của hai người mà thôi!"
 
Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.
 
Vương Thiên Hà tự tin nói:
 
-Có Hạ Ngôn ở đây, hơn nữa tối qua chúng con đã luyện tập một phen rồi! Lần này Học Viện Tử Diệp tất thắng!
 
Lúc này, ba gã học viên của Học viện Càn Khôn cùng đưa mắt nhìn qua nơi này.
 
Thực lực ba gã học viên này khá cân bằng nhau. Có hai người tương đương với thực lực của Trương Tùng, cách Đại Linh Sư cùng chỉ một bước nhỏ mà thôi!
 
- Ha hạ Liễu Vân Viện trưởng, Du Thanh Phúc Viện trưởng, hai Học viện các ngươi đã chuẩn bị tốt chưa?
 
Lưu tiên sinh hỏi hai vị Viện trưởng, Du Thanh Phúc chính là Viện trưởng của Học viện Càn Khôn.
 
Liễu Vân và Du Thanh Phúc nhìn nhau, đều khẽ cười gật đầu. Du Thanh Phúc nhếch môi lên nói với Liễu Vân:
 
-Liễu Vân à, tên đệ tử xuất sắc của ngài lần này bức ta quá rồi! Trong khi nói chuyện, Du Thanh Phúc còn đưa mắt nhìn sang Hạ Ngôn.
 
- Ha ha, cũng không biết phải thế nào! Dù Học viện Càn Khôn lúc này thua Học Viện Tử Diệp ta thì cũng coi như chiến thắng trở vê! Hơn nữa, thực lực của Học viện Càn Khôn rất mạnh mẽ, chắc gì đã thua Học Viện Tử Diệp ta!
 
Liễu Vân vuốt vuốt chòm râu nói rồi ngồi xuống vị trí của mình.
 
- Hai vị Viện trưởng cũng không cần nhiều lời, hiện tại bắt đầu đi! Lưu tiên sinh hướng về phía quảng trường xa xa làm ra một cái thủ thế.
 
Những người quan khán lập tức phát ra những âm thanh reo hò cổ vũ vang trời! - Ba học viên Học Viện Tử Diệp, ba học viên Học viện Càn Khôn bắt đầu trao đổi, mời lên lôi đài!
 
Sáu người đồng thời đi về phía quảng trường.
 
Học viện Càn Khôn không có học viên nào đạt tới cảnh giới Đại Linh Sư, 0 một trận này đương nhiên không có tình uy hiếp đối với Hạ Ngôn.
 
Mà học viên của Học viện Càn Khôn cũng không từ bỏ một trận này. Sau khi lên đài, ba học viên Học viện Càn Khôn vẫn biểu hiện bình thường, cùng với hai người Vương Thiên Hà và Mễ Tuyết đẩy nhanh tốc độ, không hơn kém nhau chút nào!
 
Hạ Ngôn dẫn đầu rất nhanh xông quan Cơ quan trận.
 
Hiện tại ai cũng đã biết hắn có thực lực Đại Linh Sư, Hạ Ngôn tụ nhiên không che dấu thêm nữa!
 
Dựa theo sự an bài trước đó, Học Viện Tử Diệp sẽ do Vương Thiên Hà xuất thủ trước, giao đấu với học viên Học viện Càn Khôn.
 
Ngày hôm qua, Hạ Ngôn đã nói tỉ mỉ về võ kỹ và đặc điểm công kích của ba học viên Học viện Càn Khôn. Ánh mắt Vương Thiên Hà nhìn chằm chằm vào ba người này. Hắn thoáng đánh giá, nhớ lại đặc điểm của mỗi người trong ba người này.
 
- "Người xuất tràng đầu tiên bên phía họ là gã có thực lực yếu nhất!" Vương Thiên Hà nhìn về phía học viên Học viện Càn Khôn, thấy người đi ra thì thầm nghĩ.
 
Học viên vừa bước ra chính là người có thực lực yếu nhất, Cam Đường Lục của Học viện Càn Khôn.
 
Trong Hội giao lưu Học viện ngày hôm qua, Cam Đường Lục chỉ chiến thắng được một trận, mà thực lực của hai học viên còn lại của Học viện Càn Khôn lại mạnh hơn Cam Đường Lục một chút.
 
Cam Đường Lục và Vương Thiên Hà đồng thời từ nhân viên công tác lấy ra mộc côn đặc biệt để trao đổi võ kỹ.
 
- "Hạ Ngôn nói ta nếu đánh với tên Cam Đường Lục này thì đừng nên vội vã giành chiên thắng mà nên triền đấu. Như thế thì không khiến hai tên còn lại hoài nghi!" Vương Thiên Hà thầm nhủ!
 
Nếu vừa lên đài mà đã đánh bại kẻ có thực lực tương đương mình của đối phương khẳng định sẽ khiến đối thủ nghi hoặc. Dù nhất thời không biết nguyên nhân vì sao nhưng nhất định bọn họ sẽ cẩn thận đối phó.
 
Nếu cố ý triền đấu một lúc để mê hoặc đối phương khiển đối phương không nghi ngờ gì cả thì ở trận thứ hai sẽ dễ dàng giành chiến thắng hơn.
 
Ý niệm trong đầu khẽ chuyển, Vương Thiên Hà đã chuẩn bị công kích. Hắn biết vũ khí của Cam Đường Lục sử dụng ngoài đời chính là thiết côn cho nên dù đổi từ thiết côn thành mộc côn thì hắn vẫn có thể phát huy được uy lực cao nhất của võ kỹ.
 
Sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt Vương Thiên Hà nhìn chằm chằm vào hai tay của đối phương.
 
- Giao đấu bắt đầu!
 
Nhân viên công tác hướng về hai người hô lớn.
 
Vương Thiên Hà dẫm mạnh xuống đất, thân thể bắn nhanh về phía trước, thân mình lưu lại mấy đạo tàn ảnh. Hắc sắc trường côn trong tay hắn mang theo côn phong rất mạnh mẽ đánh về phía đầu Cam Đường Lục. Một đòn đầu tiên này thật ra cũng chính là từ kiếm kỹ mà Vương Thiên Hà rất thành thực biến ảo thành.
 
Thân thể Cam Đường Lục cấp tốc xoay ra, thanh trường côn trong tay cũng hướng lên phía trên khiến cây trương côn của Vương Thiên Hà phải đổi hướng.
 
Ầm!
 
Thanh trường côn mạnh mẽ nện xuống nền đất kiên cố, phát ra âm thanh vang dội. Toàn bộ nền đất cùng thoáng rung lên.
 
Nền đất này được dùng từ các tấm ván gỗ ghép thành một cách đặc biệt. Dù là cường giả cảnh giới Đại Linh Sư cũng khó có thể phá hư được!
 
Thanh trường côn của Vương Thiên Hà đánh xuông mặt đất, sau đó cánh tay nâng lên, hướng về bên phải quét ngang. Côn ảnh lập tức mang theo linh lực không lồ đánh ngang sang.
 
Linh khí linh hoạt sắc bén khiến không khí liên tiếp nổ vang. Đám người vây quanh quan khán không ngừng hô lớn, vỗ tay dậm chân ầm ầm.
 
Một côn quét ngang này mang theo côn phong gào thét, nhanh chóng đánh sát tới bên người Cam Đường Lục. Ánh mắt hắn bắn ra lệ quang, hung mãnh bước tới, thân mình giống như một con quay, xoay người nửa vòng.
 
Cây trường côn của Vương Thiên Hà vốn đã gần đánh tới người hắn nháy mắt đã bị chặn lại. Không ngờ một cái xoay người của hắn lại có thể né được một côn của Vương Thiên Hà.
 
- Xem ta đây!
 
Cam Đường Lục tránh được một côn liền mạnh mẽ bước tới, khí thế toàn thân nháy mắt gia tăng.
 
Cây trường côn trong tay hắn nhanh chóng điểm liên tiếp vào không khí hơn mười cái, lập tức một mảnh côn ảnh đã bao trọn toàn bộ thân mình Vương Thiên Hà.
 
Một côn công kích này của Cam Đường Lục đã được Hạ Ngôn diễn luyện qua cho Vương Thiên Hà, cho nên lúc này thấy hắn thi triển ra, Vương Thiên Hà cũng không chút bối rối nào.
 
Nếu không phải Hạ Ngôn đã cho hắn nghiên cứu trước thì Vương Thiên Hà quá không dễ dàng gì mà có thể cản được một chiêu này!
 
Vương Thiên Hà hít sâu một hơi, trầm giọng hét lớn.
 
- Hây!
 
Sau đó, cây trường côn lập tức từ tay phải chuyển sang tay trái, lấy một góc độ cực kỳ xảo quyệt chém ra.
 
Nếu là dùng tay phải thì cây trường côn không thể đánh bại đi trường côn của đối phương được. Nhưng nếu là tay trái thì một chiêu này liền phát huy ra tác dụng của nó.
 
Một côn này chém ra vừa lúc ngăn cản được côn ánh đầy trời của Cam Đường Lục.
 
Cam Đường Lục chấn động. Hắn không ngờ tới được Vương Thiên Hà lại có thể dễ dàng ngăn trở một công kích sắc bén như thế của mình. Tuy nhiên, lúc này hắn cũng không có thời gian để ngây người ra đó.
 
Một côn bị Vương Thiên Hà ngăn cản, Cam Đường Lục vội lùi lại ba bước, sau đó thu trường côn lại, dưới chân lập tức thay đổi cước bộ để giật lùi khoảng cách với Vương Thiên Hà.
 
- Ha ha, chúng ta tiếp tục! Vương Thiên Hà cười cười, dưới chân lập tức bộc phát linh lực, ngoan độc hướng về phía Cam Đường Lục.
 
Một trận chiến này diễn ra hơn thời gian một chén trà nhỏ, cuối cùng Vương Thiên Hà giành được thắng lợi.
 
Tuy rằng Cam Đường Lục bị đánh bại nhưng hai gã học viên khác của Học viện Càn Khôn lại không lộ ra chút khó coi nào cả. Hai người này còn có chút đắc ý.
 
- Thực lực của tên Vương Thiên Hà này cũng tương đương Cam Đường Lục, hắn dễ dàng đánh thắng là do vận khí tốt! Hừ nếu là ta thượng đài thì hắn chắc chắn thua không phải nghi ngờ!
 
Tương Khánh Hợp thầm nói trong lòng!
 
- Học Viện Tử Diệp, Vương Thiên Hà thắng!
 
Nhân viên công tác tuyên bố kết quả cuộc giao đấu giữa Vương Thiên Hà và Cam Đường Lục!
 
Dưới chân Tương Khánh Hợp khẽ động, lao về phía lôi đài, ánh mắt ngạo nghễ nhìn Vương Thiên Hà.
 
- Người này gọi là Tương Khánh Họp. vốn sử dụng chùy hộc nhưng hắn sử dụng mộc côn thay chùy vẫn rất lợi hại.
 
Trong lòng Vương Thiên Hà lập tức phân tích.
 
Đêm qua Hạ Ngôn cũng đã kỹ lưỡng diễn luyện qua võ kỹ của tên này!
 
- "Đối phó với Tương Khánh Hợp, ta phải xuất kỳ bất ý!"
 
Ánh mắt Vương Thiên Hà chợt lóe lên, nắm chặt cây trường côn trong tay.
 
- "Lực lượng và tốc độ của tên Tương Khánh Hợp này đều hơn ta một chút. Tuy nhiên ta biết được các chiêu thức võ kỹ của hắn, xuất kỳ bất ý công kích, hắn chưa kịp chuẩn bị khẳng định sẽ thất bại trong một hai chiêu của ta!
 
Ý niệm trong đầu Vương Thiên Hà khẽ chuyển. Tên Tương Khánh Hợp đã chạy tới đối diện với hắn, cầm cây trường côn thay cho chùy.
 
Trao đổi giữa các học viên cũng không phải là diệt sát đối phương, chỉ cần công kích chạm vào thân thể đối phương là coi như giành được chiến thắng!
 
Cho nên, dù vũ khí của mình đổi thành mộc côn nhưng việc phát huy võ kỹ cũng không bị ánh hưởng nhiều!
 

Linh La Giới - Chương #241


Báo Lỗi Truyện
Chương 241/1062