Chương 165: Thiên niên hàn thiết


Hạ Ngôn gõ nhẹ vài cái lên cái cửa gỗ của tiểu viện. Thổ cẩu đứng bên cạnh Hạ Ngôn cái miệng há ra thở phì phò để lộ ra hàm răng trắng sắc nhọn, cái đuôi thì không ngừng vẫy qua vẫy lại, đầu của nó thì nghiêng nghiêng ghé mắt nhìn qua khe cửa.
 
"Cộp Cộp"
 
Đợi một lát cũng không thấy ai bên trong đi ra. Hạ Ngôn lại gõ thêm hai tiếng nữa.
 
" Ơ!" Từ cổng vào tới chỗ hán tử kia đang rèn vũ khí cũng chỉ khoảng năm thước, khẳng định có thể nghe thấy tiếng gõ cửa của ta, sao lại không lên tiếng? Chân mày khẽ nhíu thân người hơi lùi lại phía sau lại ghe mắt qua khe cửa nhìn vào bên trong.
 
" Leng Keng. "
 
Bên trong vẫn truyền ra tiếng quai búa đều đặn, dường như hoàn toàn không nghe thấy tiếng gõ cửa của Hạ Ngôn.
 
"Kẹt. "
 
Hạ Ngôn định đẩy cửa bước vào, đột nhiên lại nhớ tới lời dặn dò ngày hôm qua của viện trưởng. Đối với nhân vật này phải mười phần kính trọng, nếu không cũng không nể mặt của viện trưởng. Nghĩ tới đó Hạ Ngôn lại thu tay lại.
 
Hai suy tính một chút, rồi quay qua nhìn thổ cẩu, nói, "Thôi vậy, đành chờ ở nơi này!"
 
Dứt lời, Hạ Ngôn tiến lên thềm cửa ngồi xuống xếp bằng, thổ cẩu cũng tiến tới bên cạnh Hạ Ngôn ngồi xuống.
 
Hạ Ngôn nhìn trái phải xung quanh một chút thấy không có gì bất thường sau đó bắt đầu vận chuyển Linh La tâm pháp. Tử vân trong linh hải bắt đầu chậm rãi hấp thu thiên địa linh khí.
 
Trong kinh mạch và toàn bộ cơ thể Hạ Ngôn những quang điểm linh lực giống như những đàn bướm tung tăng bay lượn. Trong mỗi đường kinh mạch vô số những quang điểm tạo thành những giải như sợi tơ không ngừng uyển chuyển lưu động. Có những nơi hai kinh mạch giao thoa những dải quang điểm này giao thoa rồi hòa hợp vào nhau, sao đó lại tách ra.
 
Mà tử vân trong linh hải vẫn không ngừng phóng xuất tử khí, không ngưng phình ra rồi lại co lại. Một khi đã tiến vào trạng thái nhập định, Hạ Ngôn dường như cảm giác thời gian ngưng lại. Khi từ trạng thái nhập định tỉnh lại, thì lúc này đã là hoàng hôn rồi.
 
Thổ cẩu vẫn đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Hạ Ngôn, bộ giáng như một lão tăng dường như cũng tiến vào trạng thái nhập định như con người vậy, hai mắt khép hờ không hề lay động!
 
"Oh!?" Hạ Ngôn đột ngột đứng dậy, "Đã không còn tiếng búa nữa!"
 
Lại ghé mắt qua khe cửa nhìn vào sân tiểu viện, Hạ Ngôn thấy một đạo bóng đen chợt xuất hiện.
 
"Két. "
 
Âm thanh rin rít nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa gỗ bị mở tung ra, người đứng đó chính là hán tử khi nãy rèn binh khí trong sân, trên làn da màu cổ đồng vẫn bóng loáng những giọt mồ hôi.
 
"Khi nãy là ngươi gõ cửa?" Hán tử kia nhìn Hạ Ngôn một chút rồi hỏi.
 
Hạ Ngôn cười, nói: "Đúng vậy, chính là ta!"
 
Trong lòng đồng thời cũng thầm nghĩ: "Lại còn hỏi mới vừa rồi! Ta tới nơi này lúc giữa trưa bây giờ đã là hoàng hôn rồi. Vậy là cũng đã qua vài canh giờ rồi còn gì!"
 
"Ngươi tới đây có chuyện gì?" Hán tử này ánh mắt chợt trở nên ngưng trọng, không có chút khách khí nào hỏi.
 
Hạ Ngôn liền đi thẳng vào vấn đề: "Ta là đệ tử của viện trưởng học viện Tử Diệp Liễu Vân, ta tới đây để tìm người đoán tạo giúp ta một kiện binh khí"
 
Vừa nói Hạ Ngôn vừa lấy Bích Thủy Chi Tâm đưa ra trước mặt hán tử.
 
"Liễu Vân? Đó là bằng hữu của sư phụ ta! Vậy ngươi vào đi!" Hắn tử này gật gật đầu nói, thần sắc hòa hoãn hơn một chút, rồi lui lại phía sau vài bước, đề cửa cho Hạ Ngôn tiến vào trong sân.
 
Hạ Ngôn và thổ cẩu cùng chậm rãi tiến vào trong sân của tiểu viện.
 
Xung quanh cái sân này là từng đống các loại binh khí các loại để lẫn lộn lung tung. Nhưng binh khí này phần nhiều là kiếm và đao các loại, nhưng không có vỏ kiếm hay đao, chỉ chất đống lung tung lộn xộn.
 
Hạ Ngôn cẩn thận nhìn quanh một vòng, trong lòng thầm chấn động.
 
Những binh khí này xo với những binh khí bán trong các cửa hàng binh khí trên mặt phố phẩm chất tốt hơn rất nhiều. Nhưng ở đây lại coi như là củi đun vậy chất đống khắp nơi. Hạ Ngôn cúi xuống nhìn một chút thanh trường kiếm trong tay của mình, rồi sau đó lại quy sang nhìn nhưng thanh kiếm chất đống dưới đất, cho dù là nhắm mắt nhặt bất cứ một thanh trường kiếm tinh xảo nào ở nơi này cũng hơn hẳn thanh trường kiếm hiện tại của Hạ Ngôn.
 
"Quả nhiên không không tầm thường!" Trong lòng Hạ Ngôn thầm nghĩ.
 
"Cũng may sư phụ ta đang ở nhà, ta bây giờ đi gọi sư phụ. Xin ngươi hãy chờ ở nơi này!" Hán tử bất ngờ xoay người lại nói với Hạ Ngôn.
 
Hạ Ngôn trên môi nở một nụ cười vội vàng gật đầu, thổ cẩu đi theo bên cạnh Hạ Ngôn cũng gật đầu lia lịa.
 
"Ai là đệ tử của Liễu Vân vậy?"
 
Sau thời gian uống hết một chén trà nhỏ, một đạo thanh âm từ nội viện truyền ra.
 
Hạ Ngôn vội vàng quay lại, liền thấy một lão giả mặc hoa phục, thân hình trung bình, hai mắt hữu thần có quang mang lưu động.
 
Hạ Ngôn không dám chậm trễ, vì viện trưởng đã dặn dò phải hết sức cung kính với người này, vội vàng cúi đầu hành lẽ, nói: "Đệ tử Hạ Ngôn, xin ra mắt tiền bối!"
 
Lão giả vừa tiến tới khẽ gật đầu, tay khẽ vuốt chòm râu, trầm ngâm nói: "Lão gia hỏa Liễu Vân kia, vẫn tốt chứ?"
 
"Sư phụ vẫn rất khỏe ạ!" Hạ Ngôn vội vàng đáp.
 
"Sư phụ ngươi sai ngươi tới đây có chuyện gì sao?" Khuôn mặt lão giả hơi chút tươi cười nói.
 
"Sư phụ chỉ vãn bối tới đây cầu tiền bối đoán tạo cho đệ tử một kiện binh khí!" Hạ Ngôn vừa dứt lời liền lấy Bích Thủy Chi Tâm ra.
 
Bích Thủy Chi Tâm có màu xanh biếc, dưới ánh sáng nhàn nhạt của trời chiều lục quang chớp động vô cùng đẹp mắt!
 
"Bích Thủy Chi Tâm?!" Lão giả thất kinh, thân thể không khỏi chấn động một chút hai mắt sáng ngời.
 
Nhưng rất nhanh lại khôi phục lại dáng vẻ bình thường, ánh mắt thu liễm. Quan sát khoáng thạch đặc thù trên tay của Hạ Ngôn. Quáng thạch này phi thường khó tìm. Hơn nữa để đoán tạo binh khí từ nó cũng là vô cùng khó khăn, vì quáng thạch này rất cứng rắn, với phương pháp bình thường không thể nào thực hiện được.
 
Lão giả lắc đầu nói, "Lão gia hỏa Liễu Vân này, thật đúng là làm khó ta mà!"
 
Nghe khẩu khí của lão gia này. Hình như quan hệ với viện trưởng là hết sức thân thiết! Hơn nữa, trong ngữ khí có thể thấy được địa vị của hai người dường như là ngang nhau.
 
Trong lòng Hạ Ngôn thầm nghĩ nhưng cũng không biểu hiện ra trên mặt chút nào.
 
"Hạ Ngôn, ngươi là đệ tử của Liễu Vân, cũng có thể coi như một nửa là đệ tử của ta. Ngươi mang Bích Thủy Chi Tâm tới nhờ ta đoán tạo binh khí mặc dù là có chút khó khăn. Nhưng cũng không phải là không có cách!" Ánh mắt lão giả chớp động, vẻ mặt có chút suy tư rồi lại nói, "Bất quá, Hạ Ngôn, dùng Bích Thủy Chi Tâm đoán tạo thành binh khí đối với ta đây là lần đầu tiên. "
 
"Ngươi phải tìm được hai mươi cân thiên niên hàn thiết!" Lão giả ngữ khí biến đổi trầm giọng nói.
 
"Thiên niên hàn thiết?" Hạ Ngôn cả kinh.
 
Hàn thiết là khoáng thạch cao cấp, vô cùng trân quý mà thiên niên hàn thiết thì càng khó gặp hơn.
 
Mặc dù Hạ Ngôn cũng đã từng tiếp xúc qua hàn thiết, nhưng cũng biết rằng khoáng thạch này hết sức khó tìm.
 
"Uhm! Những quáng thạch bình thường khó có thể đoán tạo với Bích Thủy Chi Tâm. Chỉ có thiên niên hàn thiết là có thể làm được điều này. Hạ Ngôn, Thiên Tinh Các, có thể dao bán hàn thiết. Vậy thì ngươi hãy thử đi Thiên Tinh Các một chuyến xem, nếu có thể mua được hai mươi cân hàn thiết thì tới khi trời tối có thể bắt đầu." Trong lúc nói, ánh mắt có một chút thần thái khác thường.
 
Có thể thấy vị lão giả này cùng rất mong chờ được đoán tạo binh khí từ Bích Thủy Chi Tâm. Đối với vị lão giả này mà nói, có lẽ không có sự việc gì khiến hắn hưng phấn bằng việc đoán tạo thành công binh khí từ những quáng thạch đặc thù.
 
Cho nên, lão giả này mới nói Hạ Ngôn ngay lập tức đi Thiên Tinh Các tìm mua hàn thiết, để có thể ngay trong tối nay bắt đầu động công. Lão giả này dường như so với Hạ Nôn còn muốn sốt ruột hơn.
 
Hạ Ngôn gật đầu rồi lập tức nói:" Dạ, vậy vãn bối đi ngay Thiên Tinh Các! Tiền bối trước hết xin cáo từ. "
 
Hạ Ngôn đem Bích Thủy Chi Tâm giao cho vị lão giả này, rồi ôm quyền cung kính nói.
 
" Uhm! Mau đi đi. Đi nhanh về nhanh!" Lão giả cười cười, gật đầu nói.
 
Mang theo thổ cẩu, Hạ Ngôn rất nhanh rời khỏi tiểu viện, nhìn thoáng qua một chút bản đồ mà hắn mới mua hôm trước ở phường thị gần học viện, rồi hướng về phía Thiên Tinh Các rất nhanh chạy tới.
 
Thiên Tinh Các là cửa hiệu buôn khoáng thạch lớn nhất trên Long Chi đại lục. Thường buôn bán một số quáng thạch hiếm và binh khí hiếm thấy. Tại bất cứ một quận thành nào đều có một cửa hiệu chi nhánh của bọn họ, còn Tổng đàn Thiên Tinh Các, cũng là ở thánh địa.
 
Chạy hết tốc lực. Cho tới khi mặt trời khuất sau núi cuối cùng Hạ Ngôn cũng tới trước cửa Thiên Tinh Các. Tổng đàn của Thiên Tinh Các có ba tầng lầu, kiến trúc vô cùng hoành tráng, có thể nhìn thấy tràng kiến trúc này từ rất xa.
 
Trên đại môn có một biển hiệu thật lớn, bên trên trạm trổ ba chữ "Thiên Tinh Các". Nét trạm như rồng bay phượng múa!
 
Thân thể Hạ Ngôn đột ngột dừng lại, sau đó liền mang theo thổ cẩu chậm rãi tiến vào qua đại môn. Mới tiến qua đại môn đầu tiên đập vào mắt là quáng thạch, chỉ thấy khắp nơi tại tầng thứ nhất này trưng bầy rất nhiều các loại khoáng thạch. Nhưng ở tầng một này đều là những khoáng thạch cấp thấp hoặc trung cấp.
 
"Tiên sinh, xin hỏi tiên sinh muốn mua gì?"
 
Một gã nhân viên công tác vừa thấy Hạ Ngôn tiến vào, thanh âm vui vẻ hỏi hắn, trên mặt mang theo một nụ cười mê ly.
 
Hạ Ngôn nói: "Có thiên niên hàn thiết không?"
 
Thiên niên hàn thiết là khoáng thạch chế tạo binh khí thượng giai. Loại khoáng thạch này mặc dù giá cả vô cùng đắt đỏ nhưng Thiên Tinh Các thi thoảng cũng có bán ra.
 
"Thiên niên hàn thiết?" Nhân viên đứng ngây ra, ánh mắt hơi thất thần một chút.
 
Mặc dù mỗi ngày đều có rất nhiều người tới Thiên Tinh Các tìm mua các loại khoáng thạch, nhưng phần lớn bọn họ mua các loại trung cấp khoáng thạch. Số ngươi tới mua khoáng thạch cao cấp cũng rất ít thấy. Hàn thiết vốn dĩ là một loại khoáng thạch cao cấp. Mà thiên niên hàn thiết thì lại càng khó tìm.
 
Thấy độ tuổi của Hạ Ngôn không lớn, nhưng lại muốn mua thiên niên hàn thiết. Nhân viên công tác này có vẻ khó tin. Bất quá, nàng ta phản ứng rất nhanh, ngay sau đó trên mặt đã lại tươi cười, nói: "Tiên sinh, mới lên lầu hai. Vừa hay trên lầu hai có một khối thiên niên hàn thiết, người có thể đến xem qua một chút!"
 
"Hảo! Đa tạ ngươi!"
 
Hạ Ngôn thuận miệng đáp.
 
Ngay sau đó thân thể như hóa thành một cơn gió rất nhanh tiến lên lầu hai.
 
Nữ nhân viên công tác này có chút ngẩn ra, trong lòng hoảng sợ, nói: " Tốc độ quá nhanh!"
 
Chỉ qua một cái nháy mắt Hạ Ngôn đã lên tới lầu hai.
 
Hạ Ngôn khi xem Kỳ Trân đồ giám đã biết qua về thiên niên hàn thiết, tất nhiên có thể phân biệt được. Khoáng thạch trên lầu hai ít hơn lầu một rất nhiều.
 
Những khoáng thạch được trưng bầy cách nhau khá xa, trên mỗi một quáng thạch được đặt trên một cái kệ gỗ tinh xảo, mỗi một quáng thạch đều có một nữ nhân xinh đẹp đứng bên cạnh chào giá. Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua một chút trên các loại khoáng thạch nơi này.
 
"Là nó!" Hạ Ngôn trong lòng vui mừng, hắn đã thấy được vị trí của thiên niên hàn thiết.
 
Bất quá đứng trước thiên niên hàn thiết có hai thiếu nữ vóc dáng yểu điệu. Hạ Ngôn vừa tiến tới đó trên đường không khỏi cau mày quan sát một chút hai thiếu nữ này.
 
"Tiểu thư, người muốn mua khối hàn thiết này sao?" Một thiếu nữ dáng người thấp nhỏ, lên tiếng hỏi thiếu nữ bên cạnh.
 
Hạ Ngôn giật mình, nghe nữ nhân kia nói dường như là muốn mua khối thiên niên hàn thiết kia. Hiện tại Thiên Tinh Các chỉ có một khối thiên niên hàn thiết này. Nếu bị người khác mua mất, vậy không biết phải đợi tới khi nào mới có.
 
Trong lòng không ngừng cầu khấn, cầu mong vị tiểu thư này không mua nó.
 
" Được, mua!" Vị tiểu thư kia ngữ khí có vẻ tức giận nói.
 
Mặc dù Hạ Ngôn chưa thấy diện mạo của vị tiểu thư kia, nhưng chỉ nghe thanh âm thôi thì tuổi tác chắc cũng chỉ tương đương hắn. Hơn nữa xem vóc dáng, khí chất như vậy chắc hẳn dung mạo không thể bình thường được.
 
"Nhưng, thưa tiểu thư, chúng ta mua hàn thiết này để làm gì vậy?"
 
Thiếu nữ vóc dáng thấp nhỏ chắc là nha hoàn của nàng ta.
 
" Cái tên. hỗn đản ghê tởm kia!" Vị tiểu thư kia đùng đùng nổi giận, "Ta cần hàn thiết này để đoán tạo một thanh trường kiếm thật sắc bén!"
 
"Tiểu thư!" Nha hoàn đứng bên cạnh chợt sửng sốt rồi sau đó kinh ngạc nói: "Tiểu thư không biết vũ kỹ, đoán tạo trường kiếm làm gì? Hàn thiết này nặng như vậy, chỉ sợ người mang không nổi!"
 
Nhìn thoáng khối hàn thiết một chút, nha hoàn liền lắc đầu nói.
 
"Đồ ngốc, ta có thể đoán tạo thật nhiều vũ khí từ nó. Chỉ cần thật sắc bén là được!" Vị tiểu thư này giơ bàn tay lên ngang người rồi nắm chặt tay lại, nghiến răng nghiến lợi nói, "Tên hỗn đản kia nếu thực sự ép ta. Ta sẽ dùng kiếm chế tạo từ hàn thiết này, cắt hắn!"
 
Hạ Ngôn sửng sốt ngây người ra, hoảng sợ nhìn hai chủ tớ này! Vị tiểu thư này, thật là!
 
"Ngao.!"
 
Thổ cẩu đột nhiên thấp giọng kêu lên một tiếng, nó hiểu những gì hai nữ nhân kia nói, sự tàn nhẫn của vị tiểu thư kia cũng làm nó run lên, làm nó không nhịn được kêu lên một tiếng.
 
Hai chủ tớ kia nghe thấy tiếng thổ cẩu lập tức xoay người lại nhìn về phía Hạ Ngôn và thổ cẩu gần đó.
 
"Ngươi là ai? Sao nghe trộm chúng ta nói chuyện?" Nha hoàn kia giận giữ nhìn Hạ Ngôn, mở miệng chất vấn.
 
Hạ Ngôn nhìn thoáng qua hai chủ tớ. Quả là quốc sắc thiên hương, nhất là vị tiểu thư, duyên dáng yêu kiều, chỉ là lúc này trên mặt có vẻ lạnh lùng.
 
"Oh, ta muốn mua khoáng thạch!" Hạ Ngôn thản nhiên nói, quay qua trừng mắt một cái với thổ cẩu.
 
Con thổ cẩu này đang lúc gay cấn thì lại kêu lên một tiếng. Lần trước tại Như Ý lâu mâu thuẫn với Trương Phong cũng là vì nó. Mà lúc này rước lấy phiền toái cũng vì nó.
 
"Mua khoáng thạch, ngươi đã ở phía sau chúng ta bao lâu rồi? còn nói là không phải cố ý nghe trộm chúng ta nói chuyện sao?" Nha hoàn này hung hăng nói, tức giận tới mức hô hấp gấp gáp, ngực phồng phồng liên hồi.
 
"Ngươi có phải là người của tên hỗn đản kia đi theo dõi ta không?" Vị tiểu thư cạnh đó cũng dò hỏi.
 
"Tên hỗn đản nào?" Hạ Ngôn cau mày" Tên hỗn đản đó là ai?"
 
"Còn ai vào đây nữa, chính là Tống Ngọc Hâm! Công tử Tống gia, Ngươi là người hắn phái đi theo dõi bọn ta phải không?" Vị tiểu thư kia vẻ mặt giận dữ, hung hăng trợn mắt nhìn Hạ Nôn, nói.
 
Hạ Ngôn vội vàng nói:" Ta không quen hắn, cũng chưa từng nghe nói qua. "
 
"Nói hươu nói vượn! Tiểu thư, người này vừa nhìn đã thấy không phải người tốt! Hắn nói chưa từng nghe nói đến Tống Ngọc Hâm. Ở Tử Diệp thành này lại có người chưa từng nghe qua cái tên Tống Ngọc Hâm sao? Vừa nghe đã biết là nói dối!" Nha hoàn nhìn sang vị tiểu thư ở bên cạnh chỉ vào Hạ Ngôn rồi nói.
 
"Ta quả thực không biết hắn, ta tới Tử Diệp thành mới được bốn năm ngày. " Hạ Ngôn một lần nữa giải thích với hai thiếu nữ.
 
"Thôi đi. Không quan hệ tới chúng ta, mua khoáng thạch này rồi chúng ta đi!" Vị tiểu thư khoát khoát tay, dường như không muốn nói thêm gì nữa, quay sang nói với nha hoàn.
 
"Vâng thưa tiểu thư!" Nha hoàn gật đầu, xoay người lại định đi tìm chủ điếm.
 
Hạ Ngôn trong lòng khẩn trương, nếu thực sự bị hai nữ tử này mua mất, vậy việc đoán tạo binh khí không biết phải trì hoãn tới khi nào. Nữ tử này mua thiên niên hàn thiết dường như cũng chẳng có tác dụng gì. Chế tạo binh khí sắc bén, thì những khoáng thạch khác cũng có thể làm được!
 
Hạ Ngôn nhăn mặt cau mày, ngượng ngập nói: "Vị thiểu thư này có thể hay không.!"
 
Hạ Ngôn muốn mở miệng nhưng lại không biết nên nói thế nào.
 
Thoáng dừng một chút rồi Hạ Ngôn lại nói tiếp: "Ta cũng muốn mua khối hàn thiết này! Không biết hai người có thể nhường cho ta được không? Nếu muốn đoán tạo binh khí sắc bén thì có thể dùng các loại khoáng thạch khác cũng được mà! Ta muốn mua khối hàn thiết này, có viện cấp bách cần dùng tới nó."
 
"Ngươi có việc cấp bách cần dùng? Chúng ta thì không có việc cấp bách sao?" Nha hoàn kia ngữ khí vẫn không đổi, dường như đối với sự tình khi nãy vẫn để trong lòng.
 
"Tiểu thư nhà chúng ta bị Tống Ngọc Hâm bức hôn."
 
"Bây giờ chỉ còn lại ba ngày thời gian. Ba ngày sau tiểu thư sẽ.!" Nói tới đây nha hoàn kia hai mắt chợt đỏ bừng, dường như sắp rơi lệ.
 
" Bức hôn?" Hạ Ngôn trong lòng khó hiểu. "Tống Ngọc Hâm kia rốt cuộc là người nào?"
 
Vị tiểu thư kia cảm thấy Hạ Ngôn không phải là giả tạo, thở dài một hơi nói: "Tống Ngọc Hâm là công tử của Tống gia của Tử Diệp thành. Mà Tống gia ở nơi này là đệ nhất gia tộc. Phụ thân của Tống Ngọc Hâm là Tống Lập là chấp sự của Thánh điện, quyền lực rất lớn. Mà ta chỉ là nữ nhi của một thương gia nho nhỏ. Trước sự bức ép của Tống gia cũng không có biện pháp gì."
 
"Quên đi, ta đâu cần phải nói chuyện này với ngươi!" Vị tiểu thư kia lắc đầu, khuôn mặt càng thêm âu sầu. "Nếu vị công tử này có việc cấp bách cần khoáng thạch này, vậy thì chúng ta không mua nữa. "
 
"Tiểu thư!" Nha hoàn bên cạnh khẽ nhăn mày nói. "Lão gia đã tới tổng hội dong binh mời cao thủ hỗ trợ rồi, người cũng đừng quá lo lắng."
 
Vị tiểu thư kia lại cười khổ lắc đầu, rồi sau đó ánh mắt trở lên kiên nghị. Có vẻ như đã quyết định hôm đó phải làm gì.
 
Hạ Ngôn vội vàng nói, "Cảm ơn nhân tình này của tiểu thư!"
 
Hắn vừa nói xong, liền thấy vị tiểu thư kia vội vã xuống lầu. Nha hoàn có thân hình nhỏ bé kia quay lại liếc Hạ Ngôn một cái rồi mới theo sát vị tiểu thư kia đi xuống.
 
Hạ Ngôn cau mày một chút, sau đó đi tới chỗ thiên niên hàn thiết. Khối hàn thiết này trọng lượng cũng khoảng hai mươi cân. Mặc dù chỉ nhỏ bằng hai nắm tay nhưng trọng lượng quả là kinh người,cầm vào tay thấy rất nặng.
 
Nhưng nếu đem so với Bích Thủy Chi Tâm thì vẫn còn kém một chút. Bích Thuỷ Chi Tâm so với khối thiên niên hàn thiết này thể tích có vẻ không khác nhau lắm, nhưng trọng lượng thì phải gấp đôi so với khối hàn thiết này.
 
"Điếm chủ?" Hạ Ngôn quan sát bốn phía, lúc này trên tầng hai chỉ còn lại mình hắn và thổ cẩu.
 
Vừa mới gọi dứt tiếng Hạ Ngôn đã nghe thấy từ cầu thang gỗ dưới lầu một có tiếng bước chân đi lên. Từ dưới lầu đi lên là một nữ nhân trung niên trên người mặc một bộ váy màu đen, dung mạo xinh đẹp quý phái.
 
"Tiên sinh cần gì sao?" Nữ nhân trung niên nhìn Hạ Ngôn, khách khí hỏi.
 
Hạ Ngôn cầm khối hàn thiết trong tay nói: "Khối khoáng thạch này giá bao nhiêu kim tệ?"
 
Nữ nhân trung niên thấy Hạ Ngôn cầm khối thiên niên hàn thiết trong tay, sắc mặt có chút khẽ biến: "Đây là thiên niên hàn thiết mỗi cân giá một vạn kim tệ!"
 
"Một vạn?!" Hạ Ngôn có chút khó tin, thì thào nhìn khối hàn thiết trong tay.
 
Vậy khối hàn thiết này giá tới hơn hai mươi vạn kim tệ, quả là đắt đỏ! Bất quá cho là đắt đỏ Hạ Ngôn cũng phải mua.
 
"Tiên sinh, loại khoáng thạch này rất hiếm có, chỉ Thiên Tinh Các chúng ta mới có bán. Hơn nữa giá cả tuyệt đối công bằng, không lừa gạt ai bao giờ!" Nữ nhân trung niên cười cười, nàng cảm thấy Hạ Ngôn thật sự muốn mua.
 
"Vậy đi tiên sinh, Nếu ngài muốn mua, vậy trước tiên ta đem cân nó. Số lẻ có thể bỏ qua!" Nữ nhân trung niên tiếp tục nói.
 
Hạ Ngôn gật đầu nói: "Hảo!"
 
Sau khi cân lên, thì khối hàn thiết này có trọng lượng là hai mươi ba cân sáu lạng. Trừ đi số lẻ vậy là Hạ Ngôn phải bỏ ra hai mươi ba vạn kim tệ để mua được khối khoáng thạch này.
 
"Tiên sinh nếu không mang đủ kim tệ, vậy có thể giữ giấy biên nhận, chúng ta sẽ giữ khối hàn thiết này lại trong thời gian một ngày." Nữ nhân trung niên sau khi cân xong xoay người qua cười nói với Hạ Ngôn.
 
Người bình thường, đâu có ai mang một lúc hơn hai mươi vạn kim tệ ra khỏi nhà?
 
Cho dù là muốn tới tìm mua khoáng thạch, cũng chẳng mấy ai mang theo nhiều kim tệ như vậy. Nhìn qua nữ nhân trung niên này tuổi tác có vẻ nhiều hơn Hạ Ngôn khoảng mười lăm mười sáu tuổi, hiển nhiên là không phải tộc trưởng của một gia tộc. Hơn hai mươi vạn kim tệ thì cho dù là gia tộc thì cũng khó có thể ngay lập tức xuất ra. Cho nên nàng mới nói với Hạ Ngôn như vậy.
 
Hạ Ngôn khoát tay, cười nói: "Không cần, ta sẽ trả ngay bây giờ!"
 
Vừa nói Hạ Ngôn liền lấy từ trong người ra một xấp kim phiêu vàng kim dày!
 
Mỗi một tấm là một vạn kim tệ!
 
Nhân viên công tác của Thiên Tinh Các nhìn về phía Hạ Ngôn, ánh mắt có vẻ bất ngờ. Cho dù là Thiên Tinh Các, bọn họ cũng chưa thấy ai mang theo một lúc hai mươi vạn kim tệ tới đây mua khoáng thạch, mà trên người người này lại mang theo tới hơn một trăm vạn kim tệ.
 
Hạ Ngôn kiểm đếm một chút, lấy ra hai mươi ba tờ kim phiếu giao cho nữ nhân trung niên, sau đó mang khối thiên nhiên hàn thiết và xấp kim phiếu cất vào trong người.
 
Ánh mắt kinh ngạc, nữ nhân trung niên tiếp nhận kim phiếu từ tay Hạ Ngôn.
 
"Đa tạ, ta xin cáo từ!" Hạ Ngôn hít vào một hơi, sau đó nói.
 
"Hảo! Hoan nghênh tiên sinh lần sau ghé tới Thiên Tinh Các!" Nữ nhân trung niên vẻ mặt tươi cười vội vàng khách khí nói.
 
Những nhân viên công tác khác đều cung kính hành lễ với Hạ Ngôn.
 
"Trên người mang nhiều kim phiếu như vậy, trời ơi! Mà tuổi của hắn!"
 
"Người này liệu có phải công tử trong tứ đại gia tộc của Tử Diệp thành chúng ta?"
 
"Ta thấy không giống, những công tử trong tứ đại gia tộc ta đều đã gặp qua. Khẳng định không thể lập tức lấy ra nhiều kim phiếu như vậy được!"
 
Sau khi Hạ Ngôn rời đi, các nhân viên công tác trong Thiên Tinh Các kinh hãi thấp giọng thầm than, nghị luận về Hạ Ngôn. Các nàng hết sức tò mò về thân phận của Hạ Ngôn.
 
Hạ Ngôn sau khi ra tới ngoài đường liền tăng hết tốc lực tranh thủ khi trời chưa tối nhanh chóng mang thiên niên hàn thiết trở về. Trong dáng trời chiều thân ảnh Hạ Ngôn như một con báo, rất nhanh lao qua các con phố và ngõ hẻm, trở lại con đường khi nãy vừa đi qua. Qua thời gian một chén trà nhỏ Hạ Ngôn đã từ Thiên Tinh Các trở lại tiểu viện của bằng hữu viện trưởng. Mà lão giả này đã thay một bộ quần áo khác, gọn gàng và đơn giản hơn. Dường như đã chuẩn bị sẵn sàng để động thủ.
 
"Tiền bối, vãn bối đã mua được thiên niên hàn thiết!" Hạ Ngôn sau khi tiến vào tiểu viện liền lấy ra thiên niên hàn thiết, thái độ cung kính chậm rãi nói.
 
"Uhm, làm tốt lắm, ngươi muốn dùng Bích Thủy Chi Tâm để đoán tạo một thanh trường kiếm sao?" Lão giả nhìn thanh trường kiếm Hạ Ngôn cầm trên tay một chút rồi nói.
 
Hạ Ngôn sắc mặt ngưng trọng gật đầu nói: "Đúng vậy, làm phiến tiến bối!"
 
"Ha ha, không vấn đề gì!" Lão giả khẽ cười, "Vậy, thanh trường kiếm này là làm cho ngươi?"
 
"Vâng, thưa tiền bối!" Hạ Ngôn cung kính nói!
 
"Lão gia hỏa sư phụ của ngươi, sao lại có thể yên tâm để ngươi sử dụng vật vô cùng chân quý này chứ? Dùng Bích Thủy Chi Tâm này để chế tạo trường kiếm, nếu để người khác nhận ra, thì hậu quả thật khó nói. Với năng lực của ngươi liệu có thể bảo vệ được chính vũ khí của mình sao?" Lão giả cảm thấy có chút khó hiểu, lắc đầu nói.
 
Hạ Ngôn mỉm cười, nói: "Người còn, kiếm còn!"
 
"Hảo! Hảo!" Lão giả ha hả cười sảng khoái, "Ta đã quá lo lắng rồi! Vậy đi ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ! Trước tiên đem thiên niên hàn thiết tạo thành búa rèn!"
 
"Tiểu huynh đệ ngươi hãy tạm thời trở về đi, một tuần nữa tới đây lấy kiếm! Oh! Không đúng, sáu ngày nữa ngươi trở lại đây đi, công đoạn cuối cũng cần có sự hỗ trợ của ngươi!" Lão giả hưng phấn nói với Hạ Ngôn, ánh mắt chăm chú tập trung vào hàn thiết trên tay Hạ Ngôn.
 
Hạ Ngôn sau khi rời khỏi tiểu viện, liền sau đó lại nghe lại những thanh âm quai búa truyền ra từ tiểu viện "Leng Keng.!"
 
Một tuần sau thần kiếm mới thành!
 
"Không biết binh khí đoán tạo từ Bích Thủy Chi Tâm sắc bén tới mức nào?!" Trong lòng Hạ Ngôn có chút chờ mong.
 
"Uhm, vị tiểu thư kia nhường lại cho ta thiên niên hàn thiết, vậy là ta đã nợ nàng một cái nhân tình. Nàng hình như đang gặp chuyện phiền toái. Hơn nữa phụ thân của nàng hình như đã tới tổng hội dong binh phát hành nhiệm vụ rồi, ba ngày sau…!"
 
Sự việc khi gặp vị tiểu thư nọ ở Thiên Tinh Các lại một lần nữa hiện lên trong đầu Hạ Ngôn.
 
"Ngày mai ta ghé qua đại sảnh của tổng hội dong binh xem sao. Nếu có thể ta sẽ tiếp nhận nhiệm vụ này, chỉ là rốt cuộc không biết là có chuyện gì!? Hoàn thành được nhiệm vụ này coi như đã trả nàng một món nợ nhân tình kia!" Tốc độ của Hạ Ngôn bỗng tăng lên, thân ảnh như một đạo thiểm điện lao đi trong bầu trời nhá nhem.
 

Linh La Giới - Chương #165


Báo Lỗi Truyện
Chương 165/1062