Chương 116: Dỡ bỏ


Thổ cẩu nghe tiếng la của Hạ Ngôn, đôi mắt sâu kín quỷ dị chuyển vòng quanh, nanh sắc mỏ nhọn uy phong lẫm liệt đặt mông ngồi cạnh Mã Tang.
 
-Hạ Ngôn ca!
 
Khoé miệng Tiểu Thanh lộ ra nụ cười mỏng manh, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn sau đó duỗi ngón tay thon dài chỉ vào lão nhân trên mặt đất:
 
- Vị lão nhân gia này là bởi vì ta mới bị hai người kia đả thương.
 
Lúc này, Tiểu Thanh vẫn còn nhớ tới lão nhân gia kia.
 
Hạ Ngôn gật mạnh đầu, nhìn Tiểu Thanh nói:
 
-Ta biết rồi!
 
-Này…
 
Đột nhiên, Hạ Ngôn duỗi ngón tay chỉ vào Từ Dương Thuỷ:
 
-Vừa rồi là ngươi ra tay sao?
 
Lúc nói chuyện, trên mặt Hạ Ngôn bao trùm một tầng sương lạnh, dường như hàn băng vạn năm không đổi.
 
Nghe giọng nói lạnh băng như vậy, Từ Dương Thuỷ bị doạ cả người run run, thiếu chút nữa trực tiếp quỳ trên mặt đất.
 
-Ngươi. ngươi là ai?
 
Thân thể Từ Dương Thuỷ run rẩy, hắn còn muốn dựa vào thân phận để áp chế đối phương:
 
-Ngươi có biết… ngươi có biết chúng ta là ai không?
 
-Hừ! Ta mặc kệ ngươi là ai. Đắc tội ta, ta biến các ngươi thành người chết!
 
Bốp bốp!
 
Một loạt tiếng nổ vang lên, nội lực nhanh chóng lưu động một vòng trong kinh mạch, khí thế toàn thân cũng tăng lên không ngừng.
 
Từ Dương Thuỷ chỉ cảm thấy mình như tiến vào hầm băng, toàn thân toát ra khí lạnh, nhìn chằm chằm vào Mã Tang đang nằm kêu rên trên mặt đất, còn có mấy tên hộ vệ bị chặt đứt cánh tay. Lần đầu tiên Từ Dương Thuỷ cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng. Đáng sợ! Thật sự là rất đáng sợ!
 
-Hạ Ngôn ca. Bụng ta thật đau!
 
Giọng nói yếu ớt của Tiểu Thanh vang lên.
 
Hạ Ngôn đưa tay ra sau, áp bàn tay vào bụng Tiểu Thanh, chậm rãi đưa nội lực vào.
 
-Làm sao lại thế?
 
Hạ Ngôn biến sắc. Máu tụ đã ngăn cản khí huyết lưu thông. Không xong! phải nhanh chóng khơi thông khí huyết mới được!
 
-Người trẻ tuổi này là ai?
 
-Con Thổ Cẩu kia thật hung dữ. Ta thấy nó giống một con dã lang hung ác vậy. Các ngươi nhìn xem, mắt nó là màu lục!
 
-Thực lực người tre tuổi này thật mạnh. Mấy tên hộ vệ kia không ngờ một chiêu liền toàn bộ bị phế!
 
-Ta đều không nhìn rõ hắn dùng võ kỹ gì. Trời ạ! Chênh lệch thật quá lớn.
 
Đám người bốn phía truyền ra tiếng bàn tán xôn xao.
 
-Đó là…
 
Lại có một giọng nói kinh ngạc:
 
-Đó là Hạ Ngôn thiếu gia của Hạ gia!
 
Trong đám người có một người nhận ra Hạ Ngôn, lập tức kinh ngạc kêu to. Mọi người tuy rằng không gặp bản thân Hạ Ngôn, nhưng đều nghe nói qua cái tên Hạ Ngôn. Hạ Ngôn- Người được chọn làm tộc trưởng Hạ gia kế tiếp! Người thường thường qua lại phường thị Hạ gia, làm sao không từng nghe nói qua?
 
Mà đám chủ của hàng, đối với chuyện này lại càng quan tâm.
 
-Đã vậy lại còn quá trẻ?
 
Có một giọng không thể tin được vang lên.
 
-Côp cộp cộp!
 
Mặt đất truyền đến một trận rung nho nhỏ.
 
Mọi người chuyển ánh mắt nhìn lại, một đội hộ vệ phường thị hơn mười người đang chạy tới. Vũ khí và trang phục đồng bộ làm người ta có một cảm giác nặng nề, uy lực. Hộ vệ phường thị phần lớn là dong binh được thuê, tuy nhiên trải qua hệ thống Hạ gia huấn luyện, sức chiến đấu của những người này đều rất mạnh, đại khái đều là người tu luyện đã đả thông bảy, tám mươi đường kinh mạch.
 
-Người nào quấy rối phường thị Hạ gia?
 
Đội trưởng cầm đầu đi đằng trước, người còn chưa tới đã khí thế mười phần quát lớn.
 
-Hộ vệ đội trưởng này còn không biết Hạ Ngôn thiếu gia ở đây!
 
Trong đám đông có người thấp dọng nói.
 
-Đến rồi, đến rồi. Rốt cục cũng đến rồi.
 
Từ Dương Thuỷ nghe thấy hộ vệ phường thị đến lập tức trong lòng bình tĩnh, thầm nghĩ cho dù ác ma này có hung dữ cỡ nào cũng không dám đối địch với Hạ gia! Chỉ cần hộ vệ phường thị tới, như vậy hắn cũng an toàn. Hiện tại Từ Dương Thuỷ rất muốn nhìn thấy hộ vệ phường thị.
 
Nghĩ tới lập tức có thể bình yên rời khỏi, khuôn mặt Từ Dương Thuỷ vốn trắng bệch dần dần khôi phục lại màu hồng nhuận. Ánh mắt chờ mong, vui sướng nhìn hộ vệ phường thị chạy tới.
 
-Thật kiêu căng ngạo mạn!
 
Hạ Ngôn lạnh lùng nói, ánh mắt dừng trên người hộ vệ đội trưởng.
 
Hộ vệ đội trưởng kia sửng sốt, ánh mắt chớp chớp còn tưởng mình nhìn nhầm. Hộ vệ đội trưởng này là con cháu Hạ gia, đương nhiên nhận ra Hạ Ngôn.
 
-Hạ Ngôn thiếu gia?
 
Kinh ngạc kêu một tiếng, hộ vệ trưởng vội vang chạy nhanh tới.
 
Lúc này Từ Dương Thuỷ bị ngây người ra!
 
"Hạ Ngôn thiếu gia?" Trong đầu Từ Dương Thuỷ quanh quẩn một ý niệm. "Hạ Ngôn thiếu gia nào? Chẳng lẽ là…"
 
"Hạ gia, còn có mấy Hạ Ngôn thiếu gia?"
 
Thân thể Từ Dương Thuỷ mềm nhũn, cuối cùng đặt mông ngồi bệt xuống.
 
-Hạ Ngôn thiếu gia. Ngươi làm sao lại ở đây?
 
Hộ vệ trưởng kia vội vàng thi lễ nói.
 
Thân phận hiện tại của Hạ Ngôn là người đề cử làm tộc trưởng Hạ gia, tuy rằng không phải tộc trưởng nhưng địa vị ngang với các trưởng lão trong tộc. Trong toàn Hạ gia, cũng chỉ có tộc trưởng có thể chỉ huy, ra lệnh cho Hạ Ngôn. Ngay cả những trưởng lão khác cũng không có tư cách, Hạ Ngôn cùng bọn họ là cùng cấp.
 
Hộ vệ đội trưởng này nhìn thấy Hạ Ngôn tự nhiên là phải hết sức cung kính!
 
-Hừ! Ta không ở đây, muội muội của ta sẽ bị người khác làm nhục!
 
Hạ Ngôn lạnh giọng nói, trong mắt chợt loé lệ quang nhìn Từ Dương Thuy, khoé miệng lộ ra một tia cười lạnh.
 
-Cái gì? Người nào to gan như vậy?
 
Hộ vệ đội trưởng nhìn tình cảnh ở đây, trong đầu rất nhanh chuyển động. "Từ Dương Thuỷ, Mã Tang. Hai tên ác ôn này, thật sự là đáng giận!"
 
-Hạ Ngôn thiếu gia. Người thấy ta nên làm gì? Hạ Ngôn thiếu gia, Tụ Tiên Lâu kia, chính là lão già Mã Tang mở!
 
Hộ vệ đội trưởng chỉ vào Tụ Tiên Lâu ở phía trước nói, lại chỉ về phía Mã Tang đã ngất bên cạnh Thổ Cẩu, ánh mắt có chút cổ quái.
 
Trên mặt đất đều là máu tươi!
 
Hạ Ngôn cười lạnh trong lòng. Hộ vệ đội trưởng này thật ra không ngốc, trước tiên ngầm cho ta biết thế lực của Mã Tang, sau đó mới hỏi ta xử lí thế nào. Tuy nhiên, ta làm sao quan tâm đến một cái Mã gia? Một con buôn hạng hai của thành Ngọc Thuỷ mà thôi. Hừ!
 
-Hai tên mập mạp này cũng không dễ dàng buông tha.
 
-Mạng có thể giữ, tuy nhiên hai cánh tay… đều không thể để lại. Bằng không về sau bọn chúng còn có thể bắt nạt người khác!
 
Giọng nói Hạ Ngôn không chút thương lượng.
 
Nghe nói như thế, Từ Dương Thuỷ ngồi dưới đất thân thể thoáng giật mình. Rồi sau đó, nơi hắn ngồi dần ẩm ướt, một mùi hôi thối tản ra.
 
Không ngờ hắn bị doạ đái ra quần!
 
-Tiểu Tang… con ta!
 
Đột nhiên, từ xa truyền tới một tiếng gào thét thê lương, tiếp theo lại thấy một quả cầu thịt lọt vào tầm mắt mọi người.
 
Hạ Ngôn vừa nhìn, thầm nghĩ đây chính là phụ thân của Mã Tang kia! Hai người thoạt nhìn quả thật rất giống, bất kể thân hình hay diện mạo.
 
-Lão gia. Chính là con chó của tên kia nuôi cắn thiếu gia bị thương!
 
Một gã hộ vệ chỉ vào Hạ Ngôn, nổi giận đùng đùng nói.
 
Hộ vệ này vừa rồi cũng ở đây, tuy nhiên vừa rồi đầu óc hắn đột nhiên thông minh, thừa dịp Hạ Ngôn không để ý chạy về, hiện tại mang theo phụ thân Mã Tang tới.
 
-Thằng khốn chết tiệt, dám đả thương con ta. Đội trưởng Hạ Hạo, ngươi còn không bắt hắn, ta muốn hắn chết không tử tế, ta muốn băm thây hắn thành vạn mảnh! Còn con chó của hắn, ta muốn làm thịt ăn!
 
Lão Mã vẻ mặt xúc động, hung tợn chỉ vào Hạ Ngôn. Thân hình mập mạp của lão rung lên dữ dội.
 
Nhìn đứa con mình trong vũng máu, lão Mã đã hoàn toàn mất đi lí trí. Lão chỉ có một đứa con bảo bối đó! Hiện tại bị chặt đứt một tay, không biết còn sống hay đã chết!
 
Thổ Cẩu nghhe nói có người muốn ăn thịt nó, lập tức lộ ra vẻ hung dữ, nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm lão Mã.
 

Linh La Giới - Chương #116


Báo Lỗi Truyện
Chương 116/1062