Chương 89: Thần dạ giao tế


Hy Bình ôm Đỗ Quyên trở lại phòng của hắn, trong phòng chỉ có 3 cái giường không, Độc Cô Minh, Hoa Tiểu Ba cùng Tứ Cẩu sớm đã chạy đi cùng Thần Đao Tứ Hoa trác táng.

Hắn đặt Đỗ Quyên ở trên giường mình, đang định cởi hài ra rồi lên giường, Đỗ Quyên đã tỉnh dậy, thấy Hy Bình ngồi ở bên cạnh mình, nàng ta liền kinh sợ, lập tức phát giác mình đã không phải tại trong phòng mình nữa.

Nàng kinh ngạc nói: "Nơi này là phòng của ai vậy? là ngươi đem ta ôm tới đây? nàng bắt đầu giãy dụa, muốn xuống giường, chợt phát hiện không có đi hài.

Hy Bình đem nàng án tại trên giường, nói: "
Ngoan, ngoan nằm xuống"

Đỗ Quyên một bên hô kêu một bên giãy dụa, Hy Bình xoay người chặn nàng lại, hơn nữa còn dùng miệng bịt lấy đôi môi đỏ mọng đang bất an của nàng, khiến nàng ta động cũng không được, nói cũng không ra.

Hy Bình hôn xong, nàng thở không ra hơi, vẫn lưu luyến không có rời khỏi môi nàng: "
Nàng nếu còn kêu, ta liền hôn tới khi nàng nói chuyện cũng không còn khí lực."

Đỗ Quyên đôi mắt lộ vẽ khủng khiếp nhìn hắn, không có giãy dụa cũng không có kêu lên, chỉ nhẹ giọng nói: "
Ngươi muốn làm gì? để ta trở về, được không? Đỗ Quyên còn nhỏ, ngươi không được thương tổn ta, ta thật sự rất sợ ngươi."

Hy Bình cười thật ám muội, nói: "
Ngươi là bởi vì sợ ta, đến trong mộng cũng kêu tên ta?"

Đỗ Quyên vẻ mặt ngạc nhiên, ngập ngừng nói: "
Ta? Trong mộng kêu ngươi?"

Hy Bình khẳng định nói: "
Còn kêu rất là thân thiết!"

"
Phải không? ta như thế nào không có nghe thấy?" Đỗ Quyên hai má đỏ hồng, cãi lại: "Ngươi gạt người! ta như thế nào lại có thể trong mộng kêu ngươi? ta với ngươi không quen không biết, ngươi khẳng định là nghe sai rồi."

Hy Bình xoay người từ bên cạnh nàng, nằm ngửa ra, sau đó lại đặt nàng nằm lên ngực mình, tiện tay lấy cái chăn phủ lên trên thân thể cả hai, không để cho giãi bày, nói: "
Cho dù là ta nghe sai, đêm nay nàng cũng phải lưu lại qua đêm tại chỗ này, nàng không có đường lựa chọn. Nàng nói vẫn còn nhỏ, rốt cục là bao nhiêu tuổi?"

Đỗ Quyên thành thật nói: "
Cũng sắp mười bốn tuổi"

Hy Bình toàn thân run lên, nói: "
Cái gì? nàng mới mười ba tuổi? tại sao thân thể so với nữ nhân ba mươi tuổi cũng không khác, nàng không phải gạt ta đấy chứ?"

Đỗ Quyên buồn nói: "
Cho dù không tin, ta cũng không cùng ngươi đại sắc ma này nói nữa, ta muốn đi ngủ rồi, ngươi đừng thương tổn ta!" nàng quả nhiên nằm ở trong ngực Hy Bình chuẩn bị nhập mộng, xem ra nàng tịnh không có sợ Hy Bình nhân cơ hội chiếm hữu nàng.

Hy Bình vội đẩy nàng ra, nói: "
Tiểu cô nương mười ba tuổi, ngươi trở về ngủ đi! ta có cảm giác như đang phạm tội, ngươi ngủ tại trên người ta, khiến ta trong lòng giống như là bị một khối đá lớn đè vậy."

Đỗ Quyên không đáp trả.

Hy Bình rung rung người nàng, nói lại: "
Ngươi rốt cuộc nghe thấy không?"

Đỗ quyên đầu cũng không động, chỉ là tại hắn bên tai nói: "
Nghe được, ngươi rầm rĩ cái gì? người ta phải ngủ. Đúng là! nhục sàng có thể ngủ so với giường gỗ thoải mái hơn, không ngủ thử một lần, làm sao biết tốt như thế?"

Hy Bình nhíu mày, nói: "
Ta gọi là ngươi trở về ngủ!"

Đỗ Quyên sẵng giọng: "
Ta không có hài đi, làm thế nào đi đường?"

Lý do như vậy cũng có thể thành lập, quả nhiên là mười ba tuổi thật ngây thơ.

Hy Bình rốt cuộc giác ngộ nói: "
Ngươi là tại chỗ này không đi?"

Đỗ Quyên cả giận: "
Cái gì mà ta? là ngươi chính mình đem ta ôm tới, ngươi tự bế ta về." dừng một chút, chợt đối mặt Hy Bình đang trợn mắt há mồm nói: "Ngươi vừa rồi hôn qua người ta, chính là nam nhân đầu tiên cùng ta hôn môi, ta nghe tiểu thư nói qua, ta cùng thủy tiên có thể cùng Lạc Thiên thiếu gia hôn môi. Ngươi hôn người ta, về sau tiểu thư nhất định đại nộ đó.

Hy Bình nắm lấy cái mũi nàng, bật cười nói: "Đồ ngốc, ngươi không nói cho nàng ta, sao nàng ta biết?"

Đỗ quyên nói thật: "Ta không nghĩ sẽ nói dối tiểu thư"

Hy Bình không nhịn được nói: "Tùy tiện ngươi, dù sao đêm nay ngươi không được ngủ chỗ này"

Đỗ Quyên ngẩng mặt lên, vẻ mặt phẫn nộ, kéo lấy cổ áo hắn, quát: "ngươi này hỗn đản, là chính mình ôm ta tới đây, bây giờ lại vô duyên vô cớ đuổi ta ra ngoài, ngươi tưởng ngươi là ai? có ngươi đi ra ngoài, dù sao ngươi cũng có khí lưc, đại công ngưu !"

Hy Bình bất đắc dĩ thở dài: "Tiểu muội muội, đừng nghịch nữa! lão tử biết ngươi như vậy, thì dù có dùng đao gác trên cổ, ta cũng sẽ không đem ngươi ôm quá tới đây. Ngươi tại sao lại phải tỉnh dậy? không ngủ một mạch tới sáng có phải tốt hơn không? dứt lời, hắn nhắm hai mắt lại chuẩn bị đi ngủ."

Đỗ Quyên áp người lên trên thân thể hắn, nhìn hắn một hồi lâu, cong miệng, hai tay đồng thời ở tại hai cánh tay cường tráng của hắn véo nhẹ một cái, liền nghe được hắn hừ một cái, nàng lập tức đặt má lên cổ hắn, giả vờ ngủ chuyện gì cũng không phát sinh nữa.

Hy Bình trừng mắt, vỗ ba cái lên trên đôi mông đầy đăn, rồi nhắm mắt, nói: "Ngày mai không được quảng ta nữa."


Một trận đập cửa dồn dập đánh thức Hy Bình và Đỗ Quyên đang say giấc, Hy Bình đặt Đỗ Quyên ôm sang một bên, nói: "Ai sớm vậy đã tới gõ cửa?"

Ngoài cửa truyền đến tiếng Khiết Nhu giận dữ: "Hoàng Hy Bình, ngươi quả là đại công cẩu, chuyện gì cũng dám làm, mau mở cửa, bà nội ngươi quyết không tha cho ngươi!"

Đỗ Quyên dụi dụi mắt, cả kinh nói: "Là tiểu thư!"

Hy Bình trừng mắt liếc sang nàng, nói: "Ta lại không biết sao?"

Hắn tung chăn đứng dậy, đi hài xuống giường bước ra ngoài mở cửa, không ngờ liền bị Thủy Khiết Nhu đánh tới ba chưởng, trên mặt lập tức hiện ra năm ngón tay.

Thủy Khiến Nhu nghiêm mặt giương mắt với Hy Bình nói: "Ngươi thật sự là sắc đảm bao thiên! Cả Đỗ Quyên cũng dám làm, ngươi thật sự không phải là người ! Nói, ngươi đối với Đỗ Quyên như thế nào?"

Hy Bình nhìn thoáng qua phía sau nàng là Bạch Tư cùng Thủy Tiên, rồi quay mặt lạnh lùng nhìn Thủy Khiết Nhu, đột nhiên hai tay quơ tới cổ áo nàng, cả giận nói: "Ngươi lại dám đánh ta? ta còn chưa giáo huấn ngươi một lần. mẹ nó, lão tử đau rát cả mặt!" 

Hắn đem Thủy Khiết Nhu nhắc tới trước giường, vứt nàng xuống, sau đó lật nàng nằm xuống, khiến mặt đối diện với mặt giường, một tay hắn đặt trên lưng, tay kia ở trên đôi mông đầy đặn ra sức đánh xuống, hô lên: "Tiểu tao bao, dám đánh lão tử, nàng thì nhận lần phạt này!"

Thủy Khiết Nhu đau quá oa oa kêu to, nước mắt đều chảy ra ngoài, nàng giãy dụa đều không có kết quả, công cẩu này khí lực so với voi còn muốn hơn, chỉ cần hắn một tay đặt tại lưng nàng thì giống như một tòa núi, khiến nàng không thể xoay người, chỉ có thể là vung vẩy tứ chi, rồi lại không thể đánh trúng hắn, mà cho dù có đánh trúng, hắn giống như một điểm cũng không sao, căn bản không thể cấu thành thương tổn.

Thủy Tiên cầu xin nói: "Ngươi không được đánh tiểu thư nữa."

Bạch Tư cũng nói: "Hi..., ngươi thả sư muội, được không?"

Hy Bình quay đầu lại ngưng thị nhìn bạch tư, nói: "Nàng tới tên ta đều không muốn gọi? trừ phi nàng chủ động hôn ta, ta sẽ thả nàng ta ra. Ta nhớ rõ, nàng cho tới bây giờ cũng không có chủ động hôn qua ta."

Thủy Khiết Thu chịu đau, kêu lên: "Sư tỷ, không phải hôn hắn!" xoay mặt đối Hy Bình nói: "Ngươi này hỗn đản, ngoại trừ sử dụng bạo lực và uy hiếp hai loại thủ đoạn, ngươi còn có thể làm gì? ta Thủy Khiết Thu tuyệt sẽ không khuất phục ngươi, ngươi muốn đánh cứ đánh, đừng tưởng cho ta sợ ngươi! hôm nay ta nhất định phải giúp Đõ Quyên lấy lại công bình, dám đem nữ nhân của biểu ca ta ôm ngủ! ta không giết ngươi không được! Buông ta ra, chúng ta công bình quyết đấu, hừ! Hoàng Hy Bình, ngươi sao lại gia tăng khí lực? mông ta đều bị ngươi đánh nát, ta mặc kệ, ngươi không nói lý chính là dã man nhân."

Đỗ Quyên chân trần đi tới, nói: "Hoàng Hy Bình, ngươi đừng đánh tiểu thư nửa có được không, nàng rất đau đó."

Hy Bình xoay mặt đối với nàng quát lên: "Ngươi im lặng cho ta! tối hôm qua cho ngươi về ngủ, ngược lại nhất quyết không đi, hại lão tử sáng sớm đã bị xú tam bát này đánh ba chưởng."

Đỗ Quyên cúi đầu không nói gì, mặt đỏ như quả hồng chín.

Bạch Tư nhỏ giọng nói: "Ta đáp ứng ngươi, ngươi buông sư muội ra?"

Hy Bình quay nhìn nàng, hồi lâu, y ngôn buông cánh tay đặt trên lưng Thủy Khiết Thu, xoay người đối diện Bạch Tư nói: "Nàng hứa phải giữ lời."

Bạch Tư nhìn trước mặt mình nam nhân cường tráng tuấn mĩ, không hiểu sao tim đập nhanh, hai má đỏ ửng, mặc kệ như thế nào, nàng cũng phải thừa nhận nam nhân này khuôn mặt đúng là nhất lưu, lãng vô tâm cũng không tuấn mĩ bằng, lại không cường tráng bằng một nửa hắn, nàng chợt cảm thấy nam nhân này mị lực quả thực khó có nữ nhân nào có thể chống lại, lúc trước nàng là thế nào lại kháng cự hắn?

Về điểm này, đến nàng chính mình cũng không được rõ ràng lắm. Mặc dù nàng cùng hắn từng có nhiều lần thân mật tiếp xúc, nhưng đều là hắn chủ động, thậm chí bắt buộc. Hôm nay, nàng lại chủ động hôn hắn, nàng phải làm sao bây giờ? thật sự phải hôn hắn?

Hy Bình thấy nàng bộ dạng khó xử, thở dài: "Không nguyện ý thì thôi vậy, tâm nàng cho tới bây giờ vẫn chưa từng thuộc về ta, nếu lúc trước không vì cứu nàng ta cũng sẽ không làm, nếu Lãng Vô Tâm đối với nàng không tốt, nàng hãy quay lại Bạch Dương tộc, nơi đó chính là nhà nàng, có thân nhân, trên thảo nguyên kia có lẽ nàng có thể quên đi hết thảy, tốt nhất cũng quên cả ta đi, bởi vì ta khiến cho nàng hồi tưởng đều là những kí ức không vui, quên, đối với nàng mới có lợi"

Bạch Tư sửng sốt.

Nam nhân này vừa nói cái gì? Nói nàng phải quên hắn? Hắn chẳng lẽ không biết hắn làm nàng thương tổn thật sâu đậm sao? Thương tổn khắc cốt ghi tâm này nàng như thế nào có thể quên? Nàng phải hận hắn cả đời!

Đúng vậy, hận! nhưng vì cái gì nàng phải đau lòng như thế? nàng nên phẫn nộ mới đúng. Đồ hỗn đản này, vậy mà nói không nghĩ cho nàng, chẳng lẽ lúc trước chính là vì cứu lấy mạng của nàng? Không, tuyệt sẽ không là như thế, trong lúc đó, nàng rõ ràng cảm nhận được hắn trong lòng yêu thích nàng, cảm giác này Lãng Vô Tâm cho tới bây giờ cũng không thể tạo cho nàng cảm giác đó được.

Hắn vì cái gì lại nói như vậy? Chẳng lẽ hắn không biết lời nói này chính là thương tổn của nàng? hơn nữa so với trước kia, thương tổn này còn sâu hơn, còn đau đớn hơn, hỗn đản này từ bỏ nàng còn không đủ, giờ còn muốn nàng quên hắn, hắn rốt cuộc từ khi nào trở nên nhẫn tâm như vậy?

Nhưng nàng vì cái gì phải để ý tới cái đồ thiên hạ đệ nhất phụ tâm? nàng không phải quyết định một đao đem hắn thành hai đoạn? Hừ, nhất đao lưỡng đoạn! Không ngờ hắn cùng nàng nhất đao lưỡng đoạn? Nàng không phải nên cao hứng sao? Vì cái gì nàng ngược lại cảm thấy đau xót?

Bạch Tư như thế miên man suy nghĩ, đến nước mắt cũng ngừng rơi, nàng đang rơi vào trạng thái vô cùng bi phẫn.

Hy Bình thở dài, nhấc tay thay nàng lau nước mắt.

Thân thể mềm mại run lên, không kịp nghĩ gì lao tới đầu nhập vào trong ngực hắn, rồi lại đột nhiên giãy dụa đòi ra, ngửa dầu giương mắt nhìn Hy Bình, nói: "Ngươi vì cái gì đem ta ôm vào trong ngực ngươi?"

Hy Bình giơ hai tay ra, không có cách nào, nói: "Nàng hỏi chình mình đi!"

Bạch Tư khuôn mặt đỏ lựng, nhìn quanh phòng hắn chỉ có tam nữ, liền xoay mặt đối Hy Bình nói: "Ngươi, ngươi cúi đầu xuống một chút, được không?"

Hy Bình ngạc nhiên nói: "Để làm gì?"

Bạch Tư sẵn giọng: "Ngươi đứng thẳng như vậy, ta như thế nào hôn ngươi?"

Hy Bình giật mình hiểu ra, nhưng vẫn nói: "Nguơi không phải không muốn sao?"

Bạch Tư không có tức giận nói: "Ai nói ta nguyện ý? nhưng ta Bạch Tư đã nói ra được thì cũng làm được, ta không muốn người khác cho ta là người không giữ lời."

Hy Bình sắc mặt trầm xuống, nói: "Cho dù vậy, không phải cam tâm tình nguyện hôn, không muốn thì thôi."

Bạch Tư buồn bã nói: "Lúc trước ta cũng không phải cam tâm tình nguyện, ngươi vì cái gì bắt buộc? ngươi tên hỗn đản này!" nàng hai tay ôm gì lấy cổ Hy Bình, cho hắn cúi xuống, sau đó bắt đầu kiễng chân hôn vào đôi môi hắn.

Hy Bình hai tay cũng đồng thời ôm lấy nàng, cùng nàng môi lưỡi triền miên.

Đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền đến rất nhiều tiếng bước chân, lại nghe thấy Lãng Vô Tâm nói: "Hoàng Hy Bình, ngươi đang làm gì với nữ nhân của ta?"

Từ phòng ngoài tiến đến đây có một đám người, Tứ Cẩu, Lôi Long, Hoàng Đại Hải, mọi người đều tới cả.

Hôn xong, Hy Bình buông Bạch Tư ra, lạnh lùng nói: "Lãng Vô Tâm, ta đối với Tư nhi làm cái gì không khiến ngươi quản, ngươi quản tốt người của mình đi."

Bạch Tư xấu hổ, đứng giữa hai người, chẳng biết làm thế nào cho đúng. 

Thủy Khiết Nhu nói xem vào: "Tâm ca, là hắn bắt buộc sư tỷ"

Lãng Vô Tâm nói: "Ồ, phải không? thật buồn cười! Hoàng Hy Bình, ngươi là không phục ta đoạt tư nhân từ bên người của ngươi về phải không? ta nói cho ngươi, Tư nhi trong lòng chỉ có một mình Lãng Vô Tâm ta, cho dù ta chắp tay đem nàng hoàn lại cho ngươi, trong lòng nàng địa vị của ta cũng sẽ không thay đổi, huống chi nàng trong bụng còn có hài tử của ta? ngươi tỉnh lại đi! sư muội trở lại bên người huynh nào."

Bạch Tư hướng mắt nhìn Lãng Vô Tâm, rốt cuộc thở dài một tiếng cúi đầu đi đến phía sau Lãng Vô Tâm.

Thủy Khiết Nhu nằm ở trên giường hướng Lãng Vô Tâm cầu cứu nói: "Tâm ca, hỗn đản này canh ba nửa đêm chạy đến phòng của bọn ta, đem Đỗ Quyên ôm tới phòng hắn, ta tìm hắn lý luận, hắn còn đánh người ta nữa, ngươi nhất định phải thay ta lên tiếng." 

Lãng Vô Tâm biểu hiện lạnh lùng hỏi: " Hoàng Hy Bình, ngươi đối với Đỗ Quyên đã làm những gì?"

Hy Bình thô lỗ nói: " ngươi thật nhiểu chuyện nha!, ngươi quản cũng quá nhiều, ngươi còn hạch sách, lão tử đối với ngươi không khách khí."

Thủy Khiết Nhu reo lên: "Ngươi hủy trinh tiết của Đỗ Quyên, lại còn nói cứng? ngươi quả thực là tự mình chăng biết thế nào là cầm thú, ngươi có chịu thú nhận dùng cường hành xâm chiếm Đổ Quyên, giống như nam tử hán dám làm phải dám nhận."

Hy Bình hướng nàng quát: "Ngươi nhao nhao cái gì? ngươi chẳng lẽ không thấy nàng thân vẫn thanh bạch hả? lão tử nếu thật sự làm, nàng bây giờ còn khí lực đứng ở trước mắt ngươi? thật sự là nữ nhân xuẩn ngốc!"

Bạch Tư nghe được, mặt đỏ lên, nhớ tới mỗi lần bị hắn chiếm hữu xong, toàn thân thật sự không còn một chút cảm giác, nàng bốn năm ngày sau mới khôi phục lại bình thường.

Thủy Khiết Nhu sững sờ, hướng Đỗ Quyên nói: "Hắn thật sự không có chiếm hữu ngươi?"

Đỗ Quyên đỏ mặt gật gật đầu.

Thủy Khiết Thu lại nói: "Suốt một đêm ngươi cùng hắn rốt cuộc làm cái gì?"

Đỗ Quyên không đáp lại. 

Hy Bình kêu khổ nói: "Ta bị nàng nằm đè cả đêm, còn không tìm nàng tính toán, ngươi ngược lại sáng sớm tới thay nàng xuất đầu."

Đỗ Quyên vừa nghe, kháng nghị: "Là ngươi chính mình đem ta ôm lên người ngươi mà."

Hy Bình lập tức đáp trả: "Ngươi đừng lắm miệng, không có lần sau đâu!"

Thủy Khiết Nhu mỉm cười nói: "Ngươi thật xấu xí! ai muốn ngươi ân ái? Đỗ Quyên cùng Thủy Tiên là muốn cùng ta gả cho biểu ca, từ nay về sau có biểu ca sủng ái nàng, như thế nào cũng không tới lượt công cẩu ngươi!"

Hy Bình trừng nàng liếc mắt, cả giận nói: "Ngươi có phải muốn bị ăn đòn nữa không?"

Thủy Khiết thu không sợ nói: "Ngươi dám?"

Hy Bình cười lạnh, đột nhiên quát: "Lôi Long, Đại Hải, các người giúp ta đuổi mấy người khách không mời mà đến này ra ngoài phòng!"

Một tiếng ra lệnh, mấy kẻ điên tinh anh của võ lâm tứ đại gia lập tức bạt vũ khí đi ra.

Hoàng Đại Hải nhìn Lãng Vô Tâm nói: "Lãng công tử, xin lỗi, đại ca ta bảo các ngươi trước tiên đi ra ngoài."

Lãng Vô Tâm lãnh đạm nói: "Tốt, các ngươi toàn là những đồ điên, không có một ai là bình thường cả. Ta cảnh cáo các người, nếu hắn dám động tới một sợi tóc của Khiết Nhu, chúng ta tiên duyến cốc cùng đại địa minh nhất quyết sẽ không buông tha các người."

Lãng Vô Tâm dứt lời liền xoay người đi ra ngoài phòng, nữ nhân của hắn cũng tự nhiên lục tục đi theo.

Bọn người Lôi Long rốt cục cũng rút ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại có Hy Bình cùng Khiết Nhu hai người.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #89


Báo Lỗi Truyện
Chương 89/248