Chương 73: Li Tiền Kích Tình


Hy Bình cùng Nguyên na, Nguyên Thu, Nguyên Linh tam nữ tiến nhập nơi bọn Lôi Long bị giam giữ, Đỗ Manh Manh tuy không thực sự đáng lo, nhưng hành động hoàn toàn bất tiện.

Chúng nhân nhìn thấy tam nữ, sắc mặt đại biến. Đỗ Manh Manh nếu như toàn thân không vô lực, sớm đã xông vào quyết một trận sống chết.

Hy Bình đỡ Đỗ Manh Manh lại hỏi: "Sao muội lại như vậy?"

Đỗ Manh Manh khóc thảm: "Đại ca, bọn họ đã cướp đi trinh tiết của Manh Manh, huynh phải vì Manh Manh mà báo thù nha"

Hy Bình phẫn nỗ vô cùng, quay sang tam nữ quát lớn: "Sao lại như vậy?"

Nguyên Na biến sắc không biết nói gì, lúng túng bào chữa: "Đó chỉ là một sự hiểu lầm, chàng không nên hỏi đến"

Đỗ Manh Manh nói : "Ta phải biết kẻ đó là ai"

Nguyên Na trầm mặc một hồi rồi thở nhẹ: "Ngươi thực sự muốn biết đó là ai?"

Đỗ Manh Manh ừ một tiếng.

Nguyên Na nói: "Ngươi ra đây với ta, ta chỉ nói tên người đó cho ngươi"

Đỗ Manh Manh và Nguyên Na đi ra ngoài, sau đó quay lại. Trên mặt Manh Manh không còn sự bi phẫn, đổi lại rất vui vẻ và kích động.

Nhãn thần của Manh Manh cũng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, yêu kiều nhìn Hy Bình nói: "Đại ca, Manh Manh không muốn trả thù nữa, chúng ta quay về thôi."

Hy Bình hỏi: "Tại sao?"

Má Đỗ Manh Manh ứng hồng, nói: "Huynh đừng hỏi, muội không muốn trả lời" rồi quay sang chui vào lòng Hoàng Đại Hải nói tiếp: "Sư huynh, chúng ta sẽ thành hôn khi quay lại chứ?"

Hoàng Đại Hải nhẹ nhàng gật đầu, rồi ôm nàng thật chặt.

Nguyên Na bảo Nguyên Linh cầm giải dược Hổ Yên Vụ cấp cho bọn Lôi Long mấy người, mấy người đó cuối cùng cũng chân chính mà khôi phục được tự do.

Tứ Cẩu, Hoa Tiểu Ba, Độc Cô Minh cũng như Triệu Tử Uy lập tức đi ngay ra ngoài lều, tìm kiếm các trinh nữ để cùng họ hoan lạc vì Nguyên Na đã đáp ứng cho họ làm việc này, lúc đó mới phát hiện ra tất cả đều đã bị khai liễu, hơn nữa giao hợp cũng không thực sự thoải mái vì không thể nào làm họ sung sướng được.

Bốn người đi ra từ lều của các trinh nữ , tinh thần thực sự đi xuống, gặp Nguyên Na mà than rằng vì ngày hôm nay là ngày cuối cùng họ ở lại Dã Mã tộc, rất muốn phong lưu trước khi quay về, may thay đích thân tộc trưởng truyền lệnh cho phép họ tùy tiện có thể cùng các nữ nhân còn lại hoan hảo, bọn họ nhanh chóng tìm được cho mình những nữ nhân ưng ý rồi điên cuồng hoan hảo một ngày một đêm liền.

Những gã hỗn đản này thực sự hiểu được giá trị vàng ngọc của thời gian trong ngày cuối ở Dã Mã tộc.

Hy Bình an ủi Tiểu Nguyệt ở phía sau trướng bồng của Nguyên Na.

Tiểu Nguyệt nói: "Đại ca, huynh nên đi cùng với bọn họ"

Hy Bình nói: "Nếu như muội không muốn ta đi, ta không đi"

Tiểu Nguyệt biết hắn cùng một ruộc với bọn họ, liền nói: "Đại ca, đi đi! Nguyệt nhi không coi chuyện của huynh và bọn họ vào đâu đâu, đại ca đi vui vẻ với bọn họ một chút, dù sao thì chúng ta cũng quay về vào ngày mai. Muội trước kia vốn không thích họ, vì họ cướp mất nhị huynh, bây giờ họ phóng thích nhị ca rồi, muội không quản đến họ nữa. Hơn nữa, bằng vào trực giác của nữ nhân, Nguyệt nhi nhận thấy Nguyên Na rất phù hợp với đại ca, muội nghĩ nàng ta cũng thực sự yêu huynh rồi."

Hy Bình nói: "Đại ca nghe Nguyệt nhi nói chuyện, xem ra Nguyệt nhi không vui vẻ nếu đại ca đi, đại ca không dám đi"

Tiểu Nguyệt yêu kiều mắng: "Muội nói không vấn đề gì là không vấn đề gì mà. Nhưng mà, đại ca đừng đi vội, lại đây cho Nguyệt nhi hôn nào."

Hy Bình đi vào trướng bồng của Nguyên Na, lúc đó Nguyên Na, Nguyên Linh cùng Nguyên Thu đang tắm rửa tại chính trung tâm của trướng bồng.

Hy Bình nói: "Tam vị mỹ nhân đợi ta có lâu không?"

Nguyên Na ép Hy Bình ra ngoài lẩy táo, nhưng không ngờ, bốn nữ nhân tắm rửa cho hắn bị hắn hý lộng đến tê liệt.

Sau khi tắm rửa, Hy Bình đi vào lều của Nguyên Na một lần nữa, ba nữ nhân đã hoàn toàn lõa thể đợi gã.

Hy Bình vừa cười vừa nói : "Các người hành động thật là nhanh nhẹ quá ta"

Nguyên Na giận dỗi nói: "Tại sao chàng lại tắm lâu đến vậy?"

Hy Bình ngồi vào giữa bọn họ, ôm lấy nàng và Nguyên Linh, cười nói: "Ta cũng giúp họ tắm táp, hơn nữa tiện thể du hý với họ một chút, nên cũng hơi tốn thời gian một chút"

Nguyên Linh kinh nghi: "Nhà người lại ăn vụng?"

Hy Bình hôn vào miệng nàng ta, nói: "Làm sao có thể trách ta được! Bọn họ tự dâng vào tận miệng ta, nàng bảo ta có thể từ chối bữa ăn ngon đó sao? Giống như bọn các nàng lúc này, nếu như ta không làm các nàng sống dở, chết dở các nàng có để cho ta đi không? "

Nguyên Na nói: "Chàng không được lười nhác nha, hôm nay là đêm cuối cùng, nếu chàng không phục vụ chúng ta bằng toàn bộ sức lực, chàng đừng hòng quay lại Bạch Dương tộc"

Hy Bình cười nói : "Nếu nói như vậy, các nàng còn chờ đợi gì nữa? Ai muốn làm đây?"

Nguyên Linh không kịp nói, Nguyên Na đã nói: "Tối qua ta vừa mới cùng chàng hoan hảo, còn bọn họ thì chưa, để bọn họ trước đi!"

Nguyên Thu vốn ngồi đằng sau, ôm vai Hy Bình, miêng ghé sát tai Hy Bình nói: "Vậy để Thu Thu trước nha?"

Hy Bình giải phóng lưỡng nữ, quay lại ôm lấy Nguyên Thu, đè nàng xuống tấm da thú, miệng chàng lúc này tấn công vào khu rừng cấm của Nguyên Thu, tay tấn công loạn vào thượng thể nàng. Nguyên Thu bị Hy Bình làm cho sung sướng phát cuồng, nắm chặt lấy đầu chàng mà rên rỉ.

Hy Bình chuyển người lên trên, sờ nắn khắp thân thể nàng, rồi trườn lên bên trên, dừng lại ở miệng nàng, hôn nàng thật nồng ấm, cả hai vừa hôn nhau vừa tiến hành nhập thể.

Bàn tay của Hy Bình xoa nắn khắp thân thể Nguyên Thu rồi tiến nhập thông đạo của Nguyên Thu quấy rầy, Nguyên Thu tiếp nhận sự chọc phá của Hy Bình, trong hạ thể cảm thấy như tan chảy, cảm giác này lan tỏa trong toàn bộ hang động.

Nguyên Thu nắm chặt tay vào nam căn đang dựng đứng của Hy Bình, nhiều lần muốn kéo dương căn của Hy Bình vào hạ thể nàng nhưng cuối cùng vẫn không đạt được mục đích.

Hy Bình nói: "Nàng muốn rồi chứ?"

Nguyên Na ở bên cạnh nói: "Chàng thật là quỷ quyệt, chàng không thấy bạch thủy của y xuất ra rồi hay sao?"

Hy Bình chú ý nhìn xuống, tấm lông cừu đã sớm ướt hết, vừa cười vừa nói rằng: "Được rồi, xem ra ta không thể lười nhác được nữa rồi, lụt lội thật là nghiên trọng! Nguyên Thu, ta sẽ tiến vào nạo vét dòng sông của nàng đây."

Khi Hy Bình tiến nhập hạ thể Nguyên Thu, cảm giác thông đạo của nàng rất hẹp và chặt, điều này có nghĩa là dương căn của chàng không thể lớn hết cỡ, thực tế thì kích cỡ dương căn của chàng lúc này chỉ lớn gấp đôi kích cỡ thường, chàng không thể tưởng tượng nổi tại sao Nguyên Thu to lớn như Nguyên Na mà bên trong hạ thể lại có thể nhỏ hẹp vậy.

Hy Bình rút tay ra, hỏi: "Nguyên Thu, mật đạo của nàng dường như không hoành tráng như bề ngoài của nàng? "

Nguyên Linh ở bên ngoài yêu kiều cười nói: "Thu nhi tuy thân thể cao lớn, nhưng em nhỏ của thị đích xác là rất nhỏ, vì thế mà đàn ông trong tộc tất cả đều vừa với thị luôn kiếm được người để đáp ứng nhu cầu "

Hy Bình dùng lực nhấp mạnh, nói: "Còn nàng, Nguyên Linh?"

Nguyên Linh giận dỗi nói: "Sao chàng không hỏi người khác, muốn biết thì lát nữa kiểm tra thì biết"

Nguyên Na nói: "Hy Bình, chàng đừng trách Nguyên Thu nhỏ, hẹp, nhưng của thị còn rất bền bỉ đó, thậm chí nếu chàng mãnh liệt hơn nữa, thì cũng không lo bị rách đâu, bất quá, Nguyên Thu cũng cảm thấy rất đau đớn "

"Ồ?" Hy Bình tập trung cảm nhận hứng thú, bởi vì lúc này chàng đã có thể đạt tới kích cỡ lớn nhất bên trong hạ thể Nguyên Thu, nguyên lai chàng nghĩ nàng ta không thể tiếp thụ được một khi dương căn của chàng lớn lên, nhưng sau khi nghe Nguyên Na nói, chàng đột nhiên muốn thử, dần dần tăng kích cỡ dương căn trong khi hành động.

Quả nhiên, Nguyên Thu liền bó chặt lấy cái đó của chàng, làm chàng kéo ra, kéo vào rất phí lực, kinh ngạc thầm nghĩ nếu không phải thể lực kinh nhân của chàng, có lẽ đã sớm bỏ cuộc vì mệt mỏi.

Nguyên Thu bị Hy Bình tăng từ từ kích cỡ dương căn, cùng với cảm giác đau đớn ngày càng tăng là cảm giác sung sướng dâng trào. Hy Bình nhìn biểu cảm đau đớn của nàng, đột nhiên nghĩ ra trò đùa quái ác, đột ngột tăng nhanh kích cỡ bảo bối của mình .

Nguyên Thu vào lúc đó đau đớn kêu to lên một tiếng, nghiến chặt răng, cặp mông khỏe mạnh vẫn không dừng lại, cặp đùi dựa vào thảm trên mặt đất mà nhịp trả, thân thể phối hợp tấn công tới Hy Bình rất mãnh liệt.

Hy Bình cũng không để nàng chiếm thượng phong, ôm nàng ta thật chặt, hướng vào giữa 2 chân nàng mà tấn công.

Nguyên Thu rên rỉ cầu khẩn: "Hy Bình, bỏ ra, bỏ ra, đừng làm như thế, ta cảm thấy rất cay đắng, đau đớn, bên trong đau như lửa đốt! Chàng hãy giảm kích cỡ cái đó đi, Thu Thu xin chàng mà, á á"

Nghe nàng nói, Hy Bình lập tức tăng cực đại kích cỡ dương căn, đồi thời gia tăng tốc độ, tấn công trên toàn thân thể nàng ta, làm nàng ta kêu gào liên hồi, chết đi, sống lại.

Hy Bình đột nhiên thấu hiểu cái cảm giác đích thực của cưỡng gian, cái cảm giác này chàng đã chìm đắm rất nhiều khi say rượu, nam nhân đôi khi biến thái tâm lý, dẫn tới cuồng bạo với nữ nhân, cảm giác vui sướng không thể tả, chàng đột nhiên muốn cưỡng gian nữ nhân, cho dù bây giờ đã biết hậu quả đối với Nguyên Thu, tuy nhiên do Nguyên Thu nguyện ý làm chuyện này, nếu như làm chuyện này với một nữ nhân không sẵn lòng, nghe nàng ta kêu thét đau đớn, cảm thụ cảm giác tâm linh nàng ta đại bi thống, tất có một tư vị rất khác, he he!

Cùng với ý tưởng cuồng bạo đó, động tác của Hy Bình liền như điên như cuồng tấn tới.

Nguyên Na cùng Nguyên Linh ngồi ngoài nhìn ngạc nhiên vô cùng, dương căn to lớn của Hy Bình khi dãn ra, đưa ra, đưa vào tại nộn nhục của Nguyên Thu, có thể biết ngay được cảm giác thống khổ mà Nguyên Thu phải chịu đựng. Tuy nhiên Hy Bình tấn công không ngừng nghỉ, cảm giác sung sướng xâm lấn tâm hồn Nguyên Thu khiến cho cuối cùng nàng cũng không cảm thấy đau đớn nữa, đạt được cảm giác hạnh phúc và thống khoái vô cùng.

Hy Bình ly khai thân thể Nguyên Thu, ôm lấy Nguyên Linh, thấy hạ thể của nàng ta đã nước nôi đầy đủ. Nguyên Linh là một phụ nữ phong mãn, hạ thể của nàng ta cũng rất phong mãn.

Hy Bình cười nói: "Xem ra nàng từ trên xuống dưới đã sẵn sàng với ta rồi, chúng ta đi luôn vào chánh đề nhé. "

Nguyên Linh hôn chàng rồi nói: "Tiểu Linh đã chờ đến phát sốt, chàng còn ngồi đây mà tán chuyện gẫu à? "

Hy Bình xô đổ nàng xuống thảm, kêu lên cuồng hãn, đè lên bên trên, tay phải nhấc chân trái của nàng lên, toàn thân tập trung cùng dương căn nhắm thẳng phùng đạo của Nguyên Linh mà tiến tới, sau khi nhập vào hạ thể nàng ta, liền phát hiện ra rằng có rất nhiều giác quan khoái cảm bên trong, trong lòng đại kinh: Không biết là của Nguyên Linh với Nguyên Na cái nào to hơn?

Nguyên Na đúng lúc này nói vào: "Thế nào? Đại thánh côn, bảo bối của Nguyên Linh có phải là rất lớn không? he he, Cho chàng biết, Nguyên Linh dù nhỏ nhất trong chúng ta, nhưng chỗ đó lại lớn nhất, chúng ta gọi đó là Dã Mã chi huyệt"

Hy Bình tâm tưởng quả nhiên có chút suy nghĩ, nói: "Thế thì làm sao nàng ta đạt được cực khoái?"

Nguyên Na chỉ vào hạ thể của Nguyên Linh nói: "Chàng nhìn kỹ đi, cuống hoa của ả rất dầy, có thể phù hợp với kích cỡ của nam nhân bình thường. "

Hy Bình lùi người lại nhìn kỹ, quả nhiên như thế, cuống hoa của nàng ta rất dầy, khiến cho dương căn của nam nhân đều cùng một dạng. Chàng liền hiếu kỳ chạm vào chỗ đó, đây là nơi nhậy cảm nhất của phụ nữ, Nguyên Linh bị chàng chạm vào, lập tức toàn thân chấn động.

Hy Bình thở ra nói: "Thực là một kỳ quan!"

Nguyên Na nói: "Bởi thế đó là nơi Nguyên Linh cảm nhận khoái cảm!"

Hy Bình rời khỏi cuông hoa của Nguyên Linh, trường thương tiếp tục nhập vào long đàm hổ huyệt của Nguyên Linh , dương căn lập tức lớn lên đến mức mà Nguyên Na không thể tiếp thụ.

Ở bên ngoài, Nguyên Na ngạc nhiên nhìn vào, thấy dương căn của Hy Bình đột nhiên đột nhiên lớn mạnh, tấn công như vũ bão vào cuống hoa của Nguyên Linh, Nguyên Linh liền cảm thấy khoái cảm tăng lên cực nhanh bên trong hạ thể, cuống hoa truyền lại cảm giác đau đớn và sung sướng đến phát cuồng làm nàng hoa mắt, chóng mặt.

Nguyên Na tiến tới sờ ngực Hy Bình rồi hôn chàng nồng nhiệt, Hy Bình đưa tay nàng xuống dương căn của mình, cầm vào vào hoa đạo của Nguyên Linh, cảm thụ nộn nhuc đang chuyển động của nàng ta.

Hy Bình nói: "Cái của nàng cũng rất đặc biệt phải không?"

Nguyên Na nói: "Cái của ta có thể dãn ra, co vào rất tuyệt, do đó khi gặp đàn ông của bộ tộc đều có thể thỏa mãn. Nói theo cách khác, thứ đó của đàn ông của tộc ta so với các tộc khác có thể nói là cường hãn, thường thì ta cũng có thể đưa 2 cái đó vào cùng một lúc, càng nhiều càng cảm thấy thống khoái"

Hy Bình nói: "Nàng rất cởi mở như thế, tại sao con cái lại rất ít?"

Nguyên Na nói: "Phụ nữ ở bộ tộc ta không thực sự muốn sinh con, chỉ muốn tận hưởng tình ái, đại đa số trong đời chỉ có một con. Ta nếu không là tộc trưởng, cần phải có người kế nghiệp tộc trưởng, tất sẽ giống như Nguyên Anh, nguyện không sinh con đẻ cái"

Hy Bình kỳ lạ hỏi: "Các nàng có thể chủ động việc sinh con, đẻ cái?"

Nguyên Na nói: "Phụ nữ bình thường thì không thể làm được, nhưng ở bộ tộc ta tất cả phụ nữ đều có khả năng này, nếu như họ không muốn, nam nhân không thể nào làm họ có thai được. Những nữ nhân hạ đẳng trong tộc không có khả năng này, vì thế thỉnh thoảng nếu không cẩn thận có thể có dính bầu, vào trường hợp này, họ có thể lựa chọn giữa việc giữ lại đứa bé hoặc bỏ đi, khi người phụ nữ có thai, sẽ không biết được cha thực sự của đứa bé , bởi vì phụ nữ của Dã Mã tộc thường hoan hảo với nhiều người một lúc."

Hy Bình ta thán: "Nguyên lai là như thế, vậy còn nữ nhân của Bạch Dương tộc có dùng chung phương pháp mà nàng nói chứ?"

Nguyên Na nói: "Ta thực sự không biết, hai tộc chúng ta thường thì không qua lại, từ khi chàng mang quân đến, chiến tranh xảy ra, thương vong xảy ra rất nhiều, chàng có biết không? Chàng thật nhẫn tâm, đã giết biết bao nhiêu phụ nữ"

Hy Bình cười nói: "Thật không công bằng, chẳng phải các nàng cũng đã giết rất nhiều đàn ông của chúng ta?"

Nguyên Na nói: "Sau này Hi vọng không còn những chuyện như thế nữa, Na Na chẳng có hứng thú với chiến tranh, Na Na chỉ thích chiến tranh trên giường với đàn ông mà thôi"

"Vậy chúng ta chính thức giao chiến nhé!" Hy Bình đè nàng ra thảm, nhấc 2 chân nàng lên vai, hai tay tấn công đôi ngược đồ sộ của nàng, tấn công mãnh liệt.

Hai tay Nguyên Na chống xuống đất, phối hợp cùng với động tác của Hy Bình, phát lạc ở trên thảm, lên lên xuống xuống nhịp nhàng.

Nguyên Na chẳng mấy chốc mà mệt mỏi, nặng nhọc nói: "Hy Bình, thay đổi tư thế nha, Na Na hết sức lực rồi"

Hy Bình đổi chỗ với nàng, để nàng nằm sấp trên thảm, quỳ ra phía sau nàng truy hoan. Được một lúc, Nguyên Na lại đòi chuyển tư thế, Hy Bình ôm nàng ta lên, để nàng ôm tay vào cổ hắn, treo mình trên thân thể chàng, vừa đứng vừa đối kháng với Nguyên Na.

Nguyên Na không tưởng Hy Bình có thể cường tráng như thế, vừa ôm cơ thể to lớn của nàng vừa có thể hoạt động mạnh mẽ như vũ bão, nàng thực sự không tưởng được, trong đời nàng chưa được nhìn thấy một nam nhân nào cường hãn đến như vậy.

Hy Bình nói: "Na Na, nàng còn bao nhiêu lính canh nữa?"

Nguyên Na nói: "Còn khoảng 230 đang bảo vệ ngoài trướng bồng, tại sao chàng hỏi vậy? Chẳng phải chàng muốn hòa hảo với họ chứ? Ta không ngăn cản, nếu như chàng có ý đó, toàn bộ phụ nữ Dã Mã tộc sẽ rất hạnh phúc hoan hảo với chàng, chàng có thể ngủ với tất cả phụ nữ Dã Mã tộc nếu chàng muốn!"

Hy Bình cười khẩy: "Không, chỉ là ta tùy tiện hỏi nàng thế thôi."

Chàng đột nhiên đè Nguyên Na ra thảm, gập hai chân nàng lên đến tận trán, làm cho mông của Nguyên Na dựng đứng cả lên, dương căn ở phía dưới nhằm thẳng đào nguyên của nàng tiến tới, nói: "Na Na, ta sẽ làm nàng thỏa mãn bằng tư thế mạnh bạo nhất"

Nói đoạn, mông của chàng đột nhiên mãnh liệt dĩ thường nhấp tới, đồng thời miệng của chàng mở rộng cùng với Nguyên Na mút lấy lưỡi của nhau.

Nguyên Na đột nhiên cảm thấy Hy Bình tăng cường độ tấn công vào hạ thể, liền kinh hãi hô lên: "Hy Bình, ta không muốn, chàng có thể giết ta, ta đầu hàng"

Hy Bình không ngừng tăng cường độ tấn công vào thân thể nàng, nói: "Na na, chẳng phải lúc trước bảo ta hiếp dâm Nguyên Thu? Hơn nữa nàng cũng thấy Nguyên Thu đau đớn thế nào rồi, dường như rất khoái lạc, nên ta cũng muốn cho nàng thưởng thức cảm giác bị hiếp dâm, thậm chí nếu nàng muốn, ta sẽ cho nàng biết thế nào là sợ hãi!"

Nguyên Na nói: "Hy Bình, nó sẽ rất đau đớn, chàng đừng làm ta sợ nha "

Hy Bình bất quản nàng ta nói gì, không ngừng nhấp mông lên xuống, gần như phá nát thông đạo của nàng ta, không ngừng cảm thụ hạ thể Nguyên Na dãn nở, co bóp.

Nguyên Na cuối cùng cũng không chịu được hứng tình, xuất ra nhiều lần, tê liệt nằm trên tấm thảm, hôn mê.

Hy Bình dồn dập những phát cuối, tăng tốc bằng toàn bộ khả năng, tấn công vào hạ thể Nguyên Na vốn không thể nói được vì đau, chỉ còn một cảm giác bốc cháy ngùn ngụt trong tử cung.

Hy Bình trở mình đi ra, mỉm cười với Nguyên Na: "Nàng ngủ khỏe nha!"

"Ừm" Nguyên Na mê mê hô hồ trả lời một tiếng, rồi đi vào giấc ngủ sâu.

Hy Bình đi ra ngoài trướng bồng, trong khoảnh khắc ôm vào 2 nữ nhân quay lại, lưỡng nữ hoan hoan hỉ hỉ thoát y, Hy Bình ngồi xem đột nhiên cảm thấy thế giới mỹ diệu, hoang đường.

Đêm đó, Hy Bình chẳng biết đã cùng bao nữ nhân hoan hảo, chàng thực sự không đếm nổi, chỉ biết đã gọi vào toàn bộ nữ nhân hộ thủ rồi cùng từng người hôn thiên, địa ám trên tấm thảm.

Để chuẩn bị ra về, Tiểu Nguyệt đích thân đến thăm dò, thấy bên ngoài rất nhiều nhóm nữ nhân được Hy Bình đem về tối qua, thân thể không một mảnh vải, mặt mũi đờ đẫn. Hy Bình đã quay về lều, thân thể còn chưa kịp mặc quần áo, bởi vì đã bĩ đám phụ nữ kia xé mất, chàng cũng chẳng nhớ đã làm việc đó với bao nhiêu nữ nhân, và với những ai.

Bởi thế, sau đó một hồi, chàng tự đặt ra một câu hỏi: "Không biết cha có như thế này không? Hoan hảo với nữ nhân là thiên chức của ta? Làm sao ta có thể khỏe mạnh như thế? Bao nhiêu phụ nữ đã qua tay ta?"

Bọn người Hy Bình ly khai Dã Mã tộc, Nguyên Na không thể tống hành, nàng sợ đến lúc không kìm lòng được liền cùng chàng ra đi.

Sau khi Hy Bình đi, Nguyên Na đến trướng bồng của Nguyên Chân, Nguyên Chân đã có thể ngồi dậy, nhưng không thể đi được.

Nguyên Na ngồi gần Nguyên Chân, vuốt tóc nhi tử, nói: "Chân nhi, tốt chứ?"

Nguyên Chân nói: "Nương, hắn ta thế nào rồi?"

Nguyên Na nói: "Đã chết rồi"

Nguyên Chân khóc thảm: "Không thể, nương lừa dối con, nương lừa dối con"

Nguyên Na nói: "Hắn sử dụng sinh mệnh của hắn để đổi lấy sự tự do của 6 đồng bạn. Chân nhi, hãy quên hắn đi! Hắn không thể quay lại nữa"

Nguyên Chân trầm mặc, sau một hồi kiên định nói: "Nương, nữ nhân sẽ đi đến Trung Nguyên"

Nguyên Na kinh hãi nói: "Đó đâu phải là thế giới của chúng ta, con sẽ làm gì ở đó chứ?"

Nguyên Chân nói: "Con sẽ tìm kiếm một người đàn ông tốt hơn hắn, cùng hắn sống trọn cuộc đời, để cho con có thể thực sự quên được hắn."

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #73


Báo Lỗi Truyện
Chương 73/248