Chương 45: Bạch Hoạt chi nhân


Dương quang chiếu rọi khắp đại địa.
Vạn vật tỉnh lại, sinh cơ dào dạt.
Tiểu Nguyệt do ngủ nghiêng trên người của Hy Bình, biến thành như giờ cả người nằm sấp ngủ trên phần ngực cường tráng của Hy Bình.
Hy Bình cười khổ nói: "Sâu lười, dậy đi."
Tiểu Nguyệt tựa hồ còn đang nằm ngủ, không nỡ tỉnh lại.
Bàn tay to của Hy Bình trên phần mông tràn đầy đàn hồi của nàng ta, "chát" cho nàng ta một bàn tay.
"Ai da" một tiếng, Tiểu Nguyệt căng mở con mắt lim dim, hùng dữ trừng hắn, giống như oán trách hắn cắt đứt mộng đẹp của nàng ta.
Tiểu Nguyệt trách móc: "Đại ca, huynh thì không thể nhẹ chút sao? Mông của Nguyệt Nhi rất đau da!"
Hy Bình sợ thế này đi xuống nữa, thực phải nhịn không nổi xâm chiếm nàng ta, vội vàng nói: "Giỏi nào, đừng bướng bỉnh, nhanh dậy đi, lấy y phục mặc lên, chúng ta còn phải lên đường!"
Tiểu Nguyệt lưu luyến không nỡ rời khỏi lòng ngực hắn, đứng dậy, da thịt tuyết bạch không có mặt trời chiến đến ở trong nắng sớm tỏa ra hào quang mê người, đường cong mềm đẹp đặc biệt phác thảo ra ảo tưởng hấp dẫn người nhất.
Hai bờ môi đỏ tươi đó của nàng ta nhẹ mở, hỏi: "Đại ca, Nguyệt Nhi đẹp chứ?"
Hy Bình phác giác bản thân nhìn ngây dại, lúng túng đáp: "Đẹp! Cầm y phục mặc lên!"
"Muội muốn đại ca giúp Nguyệt Nhi mặc!" Nàng ta làm nũng đến cùng.
Hy Bình tức giận nói: "Muội …" Bỗng nhiêu lại tiêu giận, không biết làm sao nói: "Tốt thôi! Đại ca giúp muội mặc lên … không được loạn động đấy! Giơ chân, chân phải, không, là chân trái …"
Khi Hy Bình giúp Tiểu Nguyệt mặc y phục chỉnh tề, đã đầy đầu mồ hôi, hổn hễn không ngừng.
Tiểu Nguyệt ôm lấy hắn hôn không nghỉ.
Xem ra quan hê của hai huynh muội bọn họ hoàn toàn lộn xộn, Hy Bình cũng không quản nhiêu như vậy, mặc cho nàng ta hôn, ai kêu hắn cưng chiều nàng ta như vậy chứ?
Oan nghiệt!
Sau khi hai huynh muội ăn thịt nai nướng sót lại tối qua, men theo sông nhỏ một mực hướng xuống đi.
Hai bờ sông có dê thành bầy, nghĩ chừng là có người nuôi thả.
Một trận tiếng vó ngựa gấp gáp từ phía sau bọn họ truyền lại, càng lúc càng gần, không lâu liền đến gần sau lưng bọn họ.
Hai người quay người lại, thấy được tám tuấn kị, dẫn đầu là một lão nhân cao lớn bốn năm chục tuổi, xem ra rất cường tráng, bảy người còn lại giống gia tướng của ông ta. Mỗi người trên thân đều y phục da thú.
Lão nhân cao lớn trên ngựa nói: "Ô, người bên ngoài, các người từ nơi đâu tới?"
Hy Bình đáp: "Trung Nguyên."
Lão nhân cười nói: "Đó là một địa phương tốt!" Ông ta xuống ngựa, đứng thẳng ở trước mặt Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt, ngây ngốc nhìn Tiểu Nguyệt, đột nhiên nói: "Ta cho ngươi 100 con dê, đổi nữ nhân của ngươi!"
"Ai da" một tiếng kêu thảm, gương mặt của lão nhân cao lớn trúng một trọng quyền của Hy Bình, không tự giác lùi lại ba bước.
Bảy gia tướng lập tức rút loan đao tùy thân mang theo, chuẩn bị liền vọt tới trước, lại bị lão nhân cao lớn ngăn cản.
Lão nhân hướng Hy Bình nói: "Người trẻ tuổi, đừng kích động, ta bất quá là đề nghị một giao dịch, ngươi không nguyện ý thì thôi, hà tất đánh lão hán? Ta thấy trong người Trung Nguyên, ngươi là một người không có giáo dưỡng nhất. Ấn tượng của ta đối với người Trung Nguyên rất tốt, lần này bỏ qua. Ai, rất lâu không chịu đánh qua, nguyên lai mùi vị chịu đánh khó chịu như vậy!"
Tiểu Nguyệt nhìn lão đầu khả ái này, cười "hi hi".
Hy Bình nói: "Ông cũng không nhìn bản thân mình, già đến không thể cử động, còn muốn chiếm tiện nghi của muội muội ta, không phải muốn chịu đòn sao?"
Lão nhân cười nói: "Không rõ, không rõ. Tiểu hỏa tử, tính khí của ngươi hợp với khẩu vị lão phu, lão gọi là Bạch Hoạt, ngươi như vui lòng, xin làm khách nhân của lão."
Tiểu Nguyệt cảm thấy hứng thú, nói: "Bạch Hoạt, tên thật kì lạ."
Bạch Hoạt nói: "Không lạ, không lạ! Kết cục, người nào không phải sống không một đời."
Hy Bình nói: "Bạch lão, lão xem ăn mặc này của ta, làm phiền lão cho ta mược trước một mảnh vải, để ta che đậy tốt trần trụi."
Bạch Hoạt sảng khoái cười, từ trên yên ngựa lấy ra khối da hổ rất lớn, Hy Bình tiếp lấy, xoay lưng quay người đi, cởi những cành lá đó xuống, đem da hổ vòng lấy trên eo lưng, giống như một chiếc quần ngắn hoa sắc, vừa hay che chở bảo bối của hắn.
Quay đầu lại nhìn thấy Bạch Hoạt mê sắc chăm chú nhìn Tiểu Nguyệt, Hy Bình lớn tiếng quát nói: "Bạch lão, đừng tồn giữ ảo tưởng đối với muội muội của ta!"
Mặt mo của Bạch Hoạt liền đỏ, nói: "Muội muội của ngươi là nữ nhân mĩ lệ nhất cả đời này của ta mới thấy qua, cả đệ nhất mĩ nữ Bạch Liên trong tộc chúng ta cũng không cách nào sánh ngang với nàng ta, nếu ta trẻ đi 20 tuổi, ta liều mạng cũng phải theo đuổi đến cùng. Nói như quả ta trẻ đi 20 tuổi, tiểu cô nương, có không thể cự tuyệt ta chứ?"
Hy Bình nói: "Đừng mộng tưởng, lão chỉ có tiếp tục già thêm 20 tuổi, tuyệt không thể trẻ thêm 20 tuổi nữa, lão tỉnh đi thôi!"
Bạch Hoạt cười to nói: "Tiểu tử, ngươi quả nhiên thú vị. Đi, đến lều bạt của lão hán, chúng ta ra sức uống 3000 chén."
Sau đấy, hai huynh muội liền đi theo Bạch Hoạt khởi hành về lều bạt của ông ta.
Bạch Hoạt kêu bọn gia tướng của ông ta ra hai con ngựa cho hai huynh muội bọn họ, thế nhưng Tiểu Nguyệt thế nào cũng muốn cùng Hy Bình cưỡi chung một con, Hy Bình chỉ đành đem nàng ta bế lên ngựa, để nàng ta ngồi trước ngực của hắn.
Bạch Hoạt tuy cảm thấy giữa hai huynh muội này quái lạ, nhưng ông ta là người tinh minh, biết có loại chuyện không dễ hỏi qua, cũng liền không đi điều tra tỉ mĩ.
Trên đường, Hy Bình giới thiệu bản thân một lượt, Bạch Hoạt cũng tự mình giới thiệu.
Nguyên lai đây là một dân tột du mục, gọi là Bạch Dương Tộc.
Bạch Hoạt ở trong tộc tính được giàu nhất một phương, rất có địa vị cùng thân phận, cơ hồ có thể ngang vai ngang vế với tộc trưởng Bạch Dương.
Ông ta trước giờ yêu thích sáng sớm đến trên thảo nguyên dạo chơi, hôm nay vừa khéo đụng phải Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt ---- không đạt được mĩ nữ, lại chịu một quyền thô bạo của tuấn nam, còn đánh ra tình cảm.
Hai huynh muội theo Bạch Hoạt đến một viện tử rất lớn.
Cái gọi là viện tử, bất quá là dùng hàng rào gỗ trên thảo nguyên vây lên một vòng lớn, trong vòng có bốn năm chục lều bạt kích thước không đều, trong đó có hai cái đặc biệt lớn, ở chính giữa nhất của viện tử.
Bạch Hoạt dẫn bọn tới trong một cái lều bạt đặc biệt to trong đấy, bên trong đã có bốn trung lão niên phụ nữ, hiển nhiên là phu nhân của Bạch Hoạt. Trong đấy một đặc biệt trẻ tuổi, xem chừng chỉ có 27 28 tuổi.
Trong trướng thì tính nữ nhân này mặc ít nhất, chỉ dùng một khối vải kề ở chỗ kín của họ, hai nhũ phòng to lớn ở trước ngực lắc lư không ngừng, ba phụ nữ khác trước ngực đều có mảnh vải băng bọc, khả năng là bởi vì tuổi tác tương đối lớn, nhũ phòng rũ xuống không mĩ quan, không tiện lộ ra bày cái xấu chăng?
Tiểu Nguyệt vừa thấy khung cảnh này, gương mặt non mềm lập tức ửng đỏ, quay mắt thấy Hy Bình sắc mê chăm chú nhìn hai cự nhũ đó, không cao hứng khó chịu hứ một tiếng.
Hy Bình kinh tỉnh lại, ngượng ngùng nói: "Bạch lão, lão kiếm trước hai bộ y phục cho tiểu tử mặc lên."
"A! Ngươi xem, ta đã quên đi tập quán của người Trung Nguyên các người. Uyển Dung, nàng dẫn vị công tử này đi đổi một bộ y phục, ghi nhớ phải chu đáo chút a!" Ông ta hướng về một phụ nữ phong còn giữ thần bí nháy mắt cười.
Phụ nữ gọi là Uyển Dung đó lập tức vui vẻ đi qua, uốn éo đến Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt cả người da gà gai ốc nổi lên nói: "Công tử, mời theo nô gia đi!"
Hy Bình theo bà ta rời trướng bồng lớn, lại tiến vào một trướng bồng nhỏ, bên trong để đầy y phục.
Uyển Dung chọn một bộ so sánh, tựa hồ cảm thấy thích hợp, cầm qua nói với Hy Bình: "Công tử, xin người đem da hổ trên eo lấy xuống, nô gia phải thay người mặc y phục."
Hy Bình nghe được hồn phi phách tán, vội vàng nói: "Đừng, không cần, ta tự mình có thể mặc."
Uyển Dung nói: "Công tử, người Trung Nguyên các vị chính là xấu như vậy, trong lòng rõ ràng muốn người ta, trong miệng lại luôn là cự tuyệt, khẩu thị tâm phi! Bề ngoài của người so với những khách nhân Trung Nguyên trước đây tới đều phải cường tráng xinh đẹp hơn, cả đại gia khi trẻ tuổi đều không so bằng người được! Thực là cơ bắp cường tráng!" Nàng ta dùng tay ở trên ngực của Hy Bình vuốt ve.
Hy Bình vội vàng kéo tay bà ta ra, hét lên: "Đi ra!"
Uyển Dung lộ ra một chút sợ hãi, lại y nguyên không quanh co không khuất phục nói: "Công tử, có phải người ghét bỏ nô gia hay không? Nô gia tuy đã là người hơn 40 tuổi, hai nữ nhi cũng đều gả, lại còn là tư sắc vẫn giữ, hơn nữa một khi đến trên giường càng vượt tráng niên, không tin người có thể thử xem."
Hy Bình cũng rất muốn thử xem, thế nhưng vừa nghĩ đến Bạch Hoạt cùng Tiểu Nguyệt, đành phải bỏ qua nói: "Sau này đi! Nàng hiện tại đi ra trước, ta đổi y phục, còn phải cùng trượng phu của nàng uống rượu."
Hắn kiên quyết đem Uyển Dung đẩy ra ngoài trướng, sau đó mới quay lại đổi y phục. Khi đi ra, Uyển Dung đã không còn trước cửa, hắn liền tự mình hướng tới đại trướng bồng đó đi.
"A …"
Một tiếng kêu kinh hãi, ra từ miệng của Tiểu Nguyệt.
Hy Bình bước gấp xông vào trong trướng, lại thấy Bạch Hoạt không mảnh vải che thân ngồi trên đất, trên thảm trước mặt ông ta bày đầy rượu và thức ăn.
Tiểu Nguyệt chính hướng về cửa trướng vọt ra, chạm đến trên người của Hy Bình, đem Hy Bình ôm chặt cứng.
Bạch Hoạt nhìn thấy Hy Bình tiến vào, hướng tới hắn vẫy tay cười nói: "Tiểu hỏa tử qua đây, chúng ta uống thống khoái!"
Hy Bình không dám tin hỏi: "Lão, lão thế nào cởi ra sạch?"
Bạch Hoạt đáp: "Ngươi đi qua ngồi xuống, ta vừa uống rượu vừa giải thích cho ngươi."
Hy Bình ôm lấy Tiểu Nguyệt đi đến trước mặt Bạch Hoạt ngồi xuống, Tiểu Nguyệt vùi mặt ở lòng ngực của hắn không dám nhìn Bạch Hoạt.
Nói cũng kì quái, nàng ta thấy Hy Bình lõa thể, chẳng những không cảm thấy xấu hổ, trái lại nhìn ưa thích; thế nhưng nam nhân khác lõa thể thôi, nàng ta lại nhìn liền chán ghét.
Lúc này, Uyển Dung đi qua rót rượu cho Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt, thiếu phụ ngực lộ có chút tư sắc đó đến ngồi bên cạnh Bạch Hoạt, một nữ phụ trung niên tương đối cao khỏe khác cũng đến ngồi một bên khác của Bạch Hoạt, phụ nữ còn lại lộ ra tương đối lớn tuổi, từ đường nét nhìn lên, khi trẻ nhất định là nhân nhi rất đẹp, chí ít phải đẹp hơn ba nương tử khác của Bạch Hoạt.
Bạch Hoạt cùng Hy Bình cạn một chén, nói: "Nam nhân của Bạch Dương Tộc chúng ta vừa đến trướng của mình liền có thể cởi ra sạch tất, để nữ nhân của hắn tùy lúc âu yếm hắn hoặc tiếp nhận ân tứ của hắn. Mà bọn nữ nhân được tiện lợi hành sự với trượng phu, bình thường sau khi đến trong trướng đều có thể mặc rất ít, thậm chí không mặc. Bạch Dương chúng ta xem trọng hưởng thụ ái tình nhất, không giống người Trung Nguyên các người, một đống lớn lễ giáo luân thường, làm chuyện rườm rà run rẩy. Ở trong Bạch Dương Tộc chúng ta, nhi tử có thể nữ nhân của phụ thân tương hảo, phụ thân cũng có thể sủng ái nữ nhân của nhi tử, chỉ có giữa phụ nữ thân sinh, mẫu tử thân sinh, huynh muội thân sinh không thể phát sinh quan hệ tính dục. Ở trong Bạch Dương Tộc, tất cả nữ nhân đều phải xem trượng phu của bọn họ là thần, trượng phu muốn bọn họ làm gì đều không thể có chút chống lại, nữ nhân ở Bạch Dương Tộc chỉ là phụ thuộc của nam nhân. Chỉ cần trượng phu đồng ý, nữ nhân của hắn có thể tùy tiện cùng nam nhân bên ngoài tương hảo, lại không thể li khai trượng phu hoặc có mang giống của nam nhân ngoài trượng phu. Nay, tiểu hỏa tử, ngươi nếu yêu thích người nào trong số bọn họ, có thể lập tức cùng bọn họ tương hảo, bọn họ trên giường thực là lẳng lơ khách khách vang giá a, khà khà!"
Hy Bình nghe giương mắt đờ đẫn, bỗng nhiên cảm thầy lồng ngực liền đau, nguyên la là Tiểu Nguyệt cắn hắn một phát, hắn nhịn đau nói: "Bạch lão, đa tạ, tiểu tử không dám lĩnh giáo."
Bạch Hoạt cười to ôm qua thiếu phụ trẻ tuổi bên cạnh ông ta ôm một cái, nói: "Khả năng là tiểu tử ngươi xấu hổ, ngoạn ý nhi (tự hiểu) đó của người Trung Nguyên các ngươi không có lớn của chúng ta, làm chuyện lên lại duy trì không lâu, bởi vậy đều không dám cùng với chúng ta phong lưu, sợ bị chúng ta hạ thấp, trên mặt không vẻ vang. Tốt, đã như thế, đợi khi ngươi thích ai liền đem ả mang đến trướng bồng của ngươi. Đông Ny, đem chút vải nát đó trên người của nàng ném đi, để Hoàng công tử thưởng thức chỗ mê người của nàng."
Thiếu phụ quả nhiên nghe lời cởi mảnh vải vây quanh ở giữa eo nàng ta, tiện tay liền ném, rơi xuống một bên, lộ ra một mảng lớn đen trội.
Hy Bình thấy mắt đều thẳng.
Bạch Hoạt tựa hồ rất hài lòng thần thái biểu hiện ra của Hy Bình, tự hào nói: "Thế nào? Nữ nhân của lão hán còn không tệ chứ? Uyển Dung, Tiểu Mai, các nàng cũng đều cởi ra, khó có được hôm nay có công tử trẻ tuổi thưởng thức các nàng mấy lão tao (lẳng lơ) phụ này!"
Hai nữ nhân vui vẻ cởi đi y vật ít không thể ít nữa trên người, lộ ra nữ thể sồn sồn của bọn họ.
Hy Bình thấy được nhũ phòng của hai nữ nhân này quả nhiên có chút rũ xuống, thế nhưng vẫn như cũ có lực hấp dẫn nhất định, có lẽ là bởi vì to lớn thái quá, mới lộ ra có chút cụp xuống thôi! Hắn thấy hạ thế phản ứng lên kịch liệt.
Vừa hay lúc này Uyển Dung dựa người qua, dùng nhũ phòng tuyết bạch đó của nàng ta ma sát khuôn mặt tuấn mĩ của hắn, hùng căn của hắn đột nhiên cứng chắc vô bì đội ngay rãnh đùi của Tiểu Nguyệt.
Tiểu Nguyệt cả người liền run, hung hãn cắn cơ ngực của hắn, tựa như oán trách hắn động tình đối với thân thể của nữ nhân khác, chính ăn giấm của đại ca hiếu sắc này của nàng ta đây!
Hy Bình đau đớn dị thường, lại không dễ biểu hiện ra, hướng về Bạch Hoạt nói: "Bạch lão, làm phiền lão, kêu Uyên Dung đừng thế này trước, ta không thấy quen."
Uyên Dung dưới lời khuyên của Bạch Hoạt, ngồi ở bên cạnh Hy Bình, bất quá cũng không ngoan bao nhiêu, thường thường dùng hào nhũ của nàng ta đẩy gạt cánh tay của Hy Bình.
Tiểu Nguyệt sáp miệng đến lên lỗ tai một bên khác của Hy Bình, nhỏ giọng nói: "Bọn họ thế nào có thể như vậy chứ? Lão đầu đó lại ở trước mặt của Tiểu Nguyệt cởi sạch y phục, thực khó nhìn! Đại ca, huynh cũng rất xấu a, thấy những nữ nhân này cũng mơ tưởng hão huyền, thứ đó đã cứng lên, đội Nguyệt Nhi rất khó chịu … thực buồn cười da, lão đầu này đã nói của huynh không to bằng của ông ta, muội thấy của đại ca so với của ông ta to hơn một trăm lần! Hứ, không cho phép cùng bọn họ tương hảo!"
Hy Bình trong lòng không biết là mùi vị gì, muội muội này lại quản chuyện bậc này?
Bạch Hoạt không màng có nữ nhân ở đây, vừa cùng Hy Bình uống rượu vừa thảo luận hăng say chuyện phong lưu phong nhã của ông ta, Tiểu Nguyệt nghe được mặt đỏ tai nóng, cả Hy Bình cũng cảm thấy có chút mắc cỡ.
Tiểu Nguyệt không dám quay đầu qua, Hy Bình chỉ đành kẹp một chút thức ăn đưa tới trong miệng nàng ta, mỗi lần đều bị nhãn tình long lanh nước của nàng ta trừng cả người không tự tại, lập tức nhìn về Bạch Hoạt, gào to uống uống rượu.
Bạch Hoạt đã có ba phần túy ý, lúc này nhắc lại chuyện cũ nói: "Tiểu hỏa tử, ngươi xem ta tuy là người 45 tuổi, lại vẫn cường tráng như xưa, mà hùng phong y nguyên, bảo đao chưa già vậy, nếu muội muội của ngươi cùng lão hán thân mật, tuyệt đối so với người trẻ tuổi của Trung Nguyên các người tốt hơn vài phần. Đông Ny, nàng nói có phải không?"
Hy Bình tuy có giận, nhưng loại trường hợp này lúc này không thể cho Bạch Hoạt một quyền.
Tiểu Nguyệt có giận lại trút trên người đại ca dâm côn này của nàng ta, chiếc miệng nhỏ đó không biết cắn Hy Bình bao nhiêu lần, bộ ngực của Hy Bình sớm đã dấu răng chồng chất, khiến hắn trong lòng kêu to đau đớn, la to oan uổng.
Đông Ny ném một phát mị nhãn cho Hy Bình, sau đó dùng cự nhũ tròn trịa của nàng ta ép cánh tay trắng mịn, giọng nói ỏn ẻn nói: "Lão già lợi hại nhất, mỗi lần đều làm người ta người ta muốn sống muốn chết! Lão gia, nô gia không chịu được rồooooi, ngươi sắp sủng ái nô gia chứ?"
Bách Hoạt đem rượu trong chén một hơi uống cạn, hướng về Hy Bình nói: "Người trẻ tuổi, lão hán biểu diễn sống vài tuyệt chiêu cho ngươi xem, ngươi nên biết lão hán nói không phải hư, Đông Ny, nằm sấp!"
Đông Ny nghe lời giống như mẫu cẩu nhoài người quỳ ở bên cạnh Bách Hoạt, phần mông to đầy đặn trắng nõn chính đối với Hy Bình, khiến dâm căn cứng chắc của hắn bật lên không ngừng, cách y phục gõ đánh rãnh đùi của Tiểu Nguyệt.
Bạch Hoạt quay người qua, nâng thương liền từ sau lưng Đông Ny phá thân vào, lại với Đông Ny đương trường giao hợp …
Hy Bình không dám tin trên thế giới có loại chuyện này! Hắn đã đủ hoang đường, không ngờ lão nhân trước mặt cùng thê tử của lão trước mặt càng khoa trương, lại trước mặt người sống, giao hợp đại tứ địa.
Mẹ, thực sự tuyệt!
Hy Bình tự lo tự uống rượu Uyển Dung đổ cho hắn, thưởng thức Bạch Hoạt cùng Đông Ny biểu diễn hoạt thể xuân cung (tranh khiêu dâm sống), cảm thấy hết sức kích thích. 
Tiểu Nguyệt rúc ở trong lòng Hy Bình tuy không nhìn được chuyện phát sinh sau lưng, lại nghe được rõ ràng tinh tường, độ nhảy của tim nàng ta gia tốc, ở ven tai Hy Bình thở gấp yêu kiều nói: "Đại ca, Nguyệt Nhi muốn rời khỏi chỗ này, nếu không hậu quả huynh phụ trách!"
Hy Bình biết không đi nữa, khả năng thực phải bỏ Tiểu Nguyệt ra, đem Uyển Dung tao tình bên cạnh làm nằm bò ra, thế là uống một chén rượu, hướng về Bạch Hoạt chính đang làm sống nói: "Bạch lão, tiểu tử bội phục vô cùng, nhưng tiểu tử có chút say, muốn nghỉ ngơi, không thể phụng bồi rồi."
Bạch Hoạt một mặt làm việc một mặt thở gấp nói: "Cũng được, ngươi cũng say, thì đi nghỉ ngơi, người Trung Nguyên các người chính là không thắng tửu lượng, a a, ta làm! Uyển Dung, tiễn Hoàng công tử cùng Tiểu Nguyệt cô nương đến gian khách."
Uyển Dung đứng dậy lần nữa trang điểm bộ ngực cùng giữa eo, quay mông hướng về ngoài trướng đi.
Tiểu Nguyệt từ trên vai Hy Bình lộ ra khuôn mặt nhỏ mĩ lệ, nhìn thấy Bạch Hoạt chính đang kéo lão căn đó của lão ra hướng nàng ta khoe khoang nói: "Tiểu cô nương, chưa thấy qua to như vậy sao?"
Tiểu Nguyệt kinh hãi kêu ra tiếng, rút đầu về lồng ngực của Hy Bình, nghĩ thầm ---- lão đầu này thực không biết thẹn, đồ nhỏ như vậy, lão lại nói của bản thân to, lão có thể nói ra miệng.
Kì thật, nàng ta đâu có biết, tên khốn của Bạch Hoạt trong người bình thường đã tính lớn rồi, chỉ là nàng chỉ nhìn qua hùng căn của Hy Bình, tự nhiên lấy của Hy Bình so với của Bạch Hoạt, vậy Bạch Hoạt đương nhiên không thể so.
Uyển Dung dẫn bọn họ đến một lều bạt nhỏ, trên đất bày có thảm trải sàn hoa lệ cùng chăn chiếu toàn mới, hiển nhiên là lều bạt chuyên dụng chuẩn bị tùy lúc dùng chiêu đãi khách nhân.
Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, muội thì là ngủ ở nơi đây đi!"
Tiểu Nguyệt vội hỏi: "Thế huynh sao?"
Uyển Dung chen lời đáp: "Nô gia lại an bài một gian cho công tử."
Tiểu Nguyệt nói: "Không cần an bài, ta cùng đại ca ngủ chung gian này, ngươi đi ra đi, đa tạ ngươi!"
Uyển Dung vốn muốn vì Hy Bình an bài một gian phòng khác, thuận tiện câu dẫn người trẻ tuổi xinh đẹp cường tráng này lên giường, hiện giờ xem ra không có cơ hội, trong lòng thất vọng một trận, thần sắc chán nản lui ra ngoài trướng.
Sau khi Uyển Dung đi, Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, chúng ta thế nào có thể ngủ chung một lều bạt chứ? Người khác có thể châm biếm!"
Tiểu Nguyệt đáp: "Muội không quản, thế nào muội cũng chính là muốn huynh ngủ ở bên cạnh muội, nếu không muội sẽ sợ. Đại ca, huynh có phải vì không thể cùng những tao phụ nhân đó của Bạch Hoạt tương hảo mà trách Nguyệt Nhi chăng? Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi bồi huynh …"
"Được lắm, đừng nói, đại ca không có trách muội, muội muốn ngủ ở bên cạnh của đại ca thì ngủ thôi! Nhưng không được làm chuyện mờ ám nha!" Xem ra Hy Bình la hoàn toàn khuất phục rồi.
Tiểu Nguyệt vui vẻ nói: "Đại ca, muội chính biết huynh thương Nguyệt Nhi, buổi tối nếu khi nữ nhân của lão đầu đó tới gọi chúng ta, huynh liền làm ả ta một trận, Nguyệt Nhi giả bộ ngủ, không phải quấy nhiễu huynh, thế này cuối cùng có thể chứ? Hi hi, đại ca, đồ của huynh lại đang giở trò, bụng dưới của Nguyệt Nhi đều đau!"
Hy Bình trừ cười khổ, còn có thể làm sao?

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #45


Báo Lỗi Truyện
Chương 45/248