Chương 223: Cửu Dương Trọng Thể



"Hãy làm tình cùng thiếp, đây là lời thỉnh cầu thứ nhất của thiếp."

Lúc Thủy Khiết Thu tìm Hy Bình, trời đã về chiều yên tĩnh. Nhưng câu nói này của nàng lại giống như một quả bom phát nổ tại Đại Trạch môn. Rất nhiều người đều biết Thủy Khiết Thu chính là Tuyết Kình Chi Thân. Theo ý kiến của Hoa Tiểu Ba thì cùng với nữ nhân như thế này làm tình, nam nữ song phương đều cố thể chết rất khó coi. Tuy rằng được làm quỷ phong lưu, nhưng tuyệt đối không phải là phong quang gì cả.

Hoa Tiểu Ba và Hoa Tiểu Thiến kiên quyết không cho phép Hy Bình đáp ứng lời thỉnh cầu quan hệ nam nữ đó của Thủy Khiết Thu . Những người khác thấy hai tỷ đệ họ khẩn trương như vậy, cũng không muốn Hy Bình lại phong lưu. Hy Bình nói, hắn sao có thể cự tuyệt được chứ, những lời thỉnh cầu kiểu như vậy hắn thật không thể nào cự thuyệt được. Hắn nói một tên sắc lang chính hiệu như hắn, dựa vào cái gì mà bảo hắn cự tuyệt lời mời chào của một tuyệt đỉnh mỹ nhân?

Hắn muốn có một căn phòng. Trước lúc đóng cửa, hắn quay lại nói với chúng nhân đang ríu rít ở đằng sau, ta không dễ chết như vậy đâu, nếu như cứ cùng với nữ nhân làm tình một lần mà lăn ra chết, ta chắc đã chết đến trăm ngàn lần rồi.

Hắn cười với mọi người, trong tiếng cười chứa đựng lòng tự tin sung mãn vô bỉ, Hoa Tiểu Ba đột nhiên nói, ta tin rằng cử dương trọng thể của tỷ phu là chiến vô bất thắng.

Khi trong phòng chỉ còn lại Hy Bình và Thủy Khiết Thu , Thủy Khiết Thu lặng lẽ ngồi trên giường.

Hy Bình nói: "Nàng nghĩ kỹ chưa?"

Thủy Khiết Thu nói: "Lạc Thiên nói rằng thiếp chỉ có thể trong hôm nay tìm chàng, nếu như thiếp trở thành chân chính nữ nhân, thì hôn ước giữa thiếp và hắn, sau khi chàng trong nháy mắt sẽ tiến nhập vào thiếp, sẽ được giải trừ. "

"Cái gì?"

Thủy Khiết Thu không dám nhìn Hy Bình, cúi mặt tiếp tục nói: "Thiếp không muốn xem bất cứ chuyện gì giữa chúng ta cũng trở thành giao dịch. Thiếp cũng biết nếu như chàng tiến nhập vào nhục thể của thiếp, có thể cả hai chúng ta sẽ chết, do đó thiếp không muốn để cho cảm tình liên lụy. Thiếp chỉ đề xuất lời thỉnh cầu, chàng chỉ cần hoàn thành lời hứa. Khi tất cả qua đi, hôn ước giữa thiếp và Lạc Thiên sẽ được hủy bỏ, lúc đó, thiếp sẽ trao cho chàng tình yêu thuần khiết nhất của thiếp."

"Danh tự của thiếp là Khiết Thu , là một sự tồn tại rất mâu thuẫn. Nhu, đại biểu cho sự thành thục, bản thân nó không thể gọi là thuần khiết, giống như thiếp, trong mắt của người khác là vũ mị phong tao (xinh đẹp lẳng lơ). Thiếp thật sự như thế, ai có thể nói là không thuần khiết chứ? Nếu như không gặp chàng, thiếp có thể tiếp tục gìn giữ được sự thuần khiết của mình cho đến khi chết. Chàng là nam nhân mà thiếp yêu sâu đậm, phụ mẫu thiếp nói chỉ có nam nhân mà thiếp yêu mới có thể dung hóa được sự thuần khiết của thiếp."

Hy Bình nghe nàng nói xong, cũng ngồi bên cạnh nàng, nhẹ nhàng nói: "Đá ngọc thành thật thuần khiết, hoa đao chính là sự phong tao. Nàng chính là nữ nhân khó gặp, loại nữ nhân như nàng, trên đời có lẽ chỉ có một mà thôi."

Thủy Khiết Thu ngẩng mặt lên mang theo nự cười với vẻ áy náy, nói: "Nam nhân như chàng, trên đời cũng thật khó gặp."

"Chúng ta nếu như chết rồi, Lạc Thiên sẽ có thể nói, những người như chúng ta căn bản không nên sống trên cõi đời này, đúng không?"

Thủy Khiết Thu nói: "Thiếp cũng không hiểu vì sao hắn lại hận chàng."

Hy Bình cười cười: "Đừng nói đến hắn, cứ khi nào nói về hắn, ta lại muốn đánh người. Khiết Thu , nàng và U Nhi đã nói những gì?"

"A di nói, bà chỉ muốn sinh hài tử cho chàng, còn những chuyện khác, bà ta mặc kệ tới. Bà nhờ Khiết Thu nói với chàng, từ lúc chàng bước vào cuộc đời của bà ấy, chàng đã là toàn bộ sinh mệnh của bà, bà ấy không lựa chọn, và cũng không muốn phải lựa chọn."

"Ầy, ta đã minh bạch rồi, thế nhưng, ta sẽ chờ đợi."

"Chàng đối với a di thật không công bằng, chàng không có quyền chờ đợi, chàng thiếu nợ a di thì chàng phải trả."

Hy Bình cười nói: "Nàng nói đúng, từ câu nói này của nàng, ta biết nàng thực sự đã lớn rồi, nào để ta biến nàng trở thành một nữ nhân chân chính! Khiết Thu tỷ tỷ, để ta xé rách y phục của nàng, hay là nàng tự mình cởi?"

Thủy Khiết Thu khẩn chương nói: "Đồ thô lỗ, thiếp tự mình cởi được, tuyệt không cho phép chàng xé y phục của thiếp."

"Ha ha…" Hy Bình cất tiếng cười, vô luận là như thế nào, Thủy Khiết Thu dường như đã thoát ra khỏi tâm cảnh u sầu, dường như đã quay lại tâm thái như lúc đầu hắn gặp nàng, lúc đó nàng có lẽ rất ngạo mạn, một hài tử mười lăm tuổi ngang bướng, nhưng lại có vẻ đẹp kinh thế hãi tục.

Nàng giống như một hài tử thuần khiết, lại vừa giống như một đãng phụ thanh tao.

***************

"Tỷ tỷ, vừa rồi tỷ sao lại kích động?" Lúc Bảo Nguyệt và Mộng Hương quay lại phòng ngủ. Bảo nguyệt đối với việc Mộng Hương căm phẫn mà chỉ trích Hy Bình, lại kiên quyết phản đối Hy Bình và Thủy Khiết Thu tương hảo, nàng thật không minh bạch. Mộng Hương từ lúc nào lại bắt đầu trở nên khẩn trương đối với Hy Bình như vậy?

Mộng Hương nói: "Ta không thể bỏ qua được. Thằng cha đó có nhiều nữ nhân như vậy rồi mà vẫn còn không biết bớt phóng túng, đi đến đâu đều vác theo một đống nữ nhân quay về, đấy là chưa kể hiện tại lại ."

Bảo Nguyệt không tin: "Biết đâu Hoa Tiểu Ba nói không sai, có lẽ hắn chưa chắc đã chết đâu?"

Mộng Hương đáp: "Hoa Tiểu Ba tuy là bình thường hay nói luyên thuyên, nhưng Hoa Tiểu Thiến thì chắc không như vậy chứ?"

Bảo Nguyệt nói: "Cũng khó nói lắm, nữ nhân hầu như đều hay nói dối!"

"Muội. muốn chọc tức ta sao?"

Bảo Nguyệt cười nói: "Không có a. tỷ tỷ, tỷ nói là thật, ví dụ như trong miệng tỷ nói hận Hy Bình, nhưng từ sau khi ở Phong Khiếu Động ra, tỷ lại rơi nước mắt. Muội nghĩ, nước mặt của tỷ không phải là giả dối đâu, mà là chân thật đó."

Mộng Hương nói: "Ở đó gió to quá, ta bị gió thổi làm cay mắt."

Bảo Nguyệt kinh ngạc nói: "Tỷ nói là trong Phong Khiếu Động có gió to. Tỷ tỷ, muội phát giác tỷ từ đầu tới cuối đều nói dối. Sư phụ đã nói qua, hắn là đại ca kết nghĩa của chúng ta, cho dù tỷ không thích hắn thì cũng không nên làm tổn thương hắn!"

Mộng Hương nói: "Ta nào có làm tổn thương hắn. Sư phụ yêu thương hắn, ta cũng có nói câu gì đâu, hắn."

"Tỷ tỷ, Đó là những nữ nhân của Lãng Vô Tâm, không phải của hắn."

"Bảo Nguyệt, ả Ti Mô đó đã mang thai rồi, ngươi dám nói không phải là ả sao?"

Bảo Nguyệt nói: "Tỷ tỷ, muội và sáu nữ hài đó đã nói chuyện qua rồi, họ tuy rất kinh ngạc, nhưng tịnh không hận Hy Bình."

Mộng Hương nói: "Vào Minh Nguyệt Phong của ta rồi, nếu không có sự đồng ý của ta, họ cũng đừng có mong được gả cho Hoàng Hy Bình. Thằng cha đó vì sao cứ không ngừng muốn thu nạp nữ nhân nhỉ?"

Bảo Nguyệt nói: "Có thể là những nữ nhân đó đều yêu hắn, mà hắn thì không thể để họ phải thương tâm thất vọng!"

Mộng Hương trừng mắt nhìn Bảo Nguyệt, nói: "Loại nam nhân như vậy mà ngươi còn yêu được ư?"

Bảo Nguyệt buồn rầu nói: "Muội không quan tâm hắn thế nào. Muội cũng không nghĩ nhiều như vậy, muội chỉ biết trong tim muội chỉ có hắn, nhưng tỷ tỷ lại không cho phép."

Mộng Hương thở dài: "Bảo Nguyệt, ước định trước đây của chúng ta phải bỏ đi thôi!"

Bảo Nguyệt nói: "Tỷ tỷ chẳng lẽ không thể cùng với muội đồng thời gả cho Hy Bình sao?"

"Điều đó là không thể!"

Bảo Nguyệt bị tiếng nói cao giọng của Mộng Hương làm giật thót mình, nàng nói tiếp: "Tỷ tỷ, Âu Dương Đình Đình và Thủy Khiết Thu quả thật rất xinh đẹp. Nghe Tứ Cẩu bọn họ nói, nếu thêm Thiên Diệp Bội, ba nữ nhân đó cùng với tỷ tỷ có thể gọi là võ lâm tứ đại mỹ nhân, mà cả bọn họ đều yêu thương Hy Bình, muội không tin tỷ tỷ đối với hắn một chút cảm tình cũng không có. Muội thấy rằng, lúc đối mặt với hắn tỷ tỷ đều rất không bình thường, rất đặt biệt. Tỷ tỷ không phải là người có tình cảm dễ dàng xung động, hầu như mọi lúc tỷ đều khiến cho người ta có cảm giác giống như một giấc mộng yên ả tựa hư không, chỉ có trước mặt Hy Bình tỷ mới có những cảm xúc khác lạ. Theo muội biết, Hy Bình là nam nhân duy nhất từng hôn tỷ mà không khiến tỷ phải vì thế mà tức giận."

"Muội sao biết là ta không nổi giận?" Mộng Hương đã có chút tức giận. Nói vậy tên Hoàng sắc ma đó là đối tượng duy nhất đã hôn nàng hay sao? Thế nhưng, sự thật cũng đúng là như vậy. Mỗi lần nghĩ tới nụ hôn của Hy Bình, tim nàng không khỏi cảm thấy kích động..

Bảo Nguyệt dè chừng nói: "Muội nghĩ tỷ tỷ căn bản không thể tức giận. Tỷ tỷ cũng có thể nằm mơ, tỷ trước đây nói trong mơ muội thường thét gọi tên hắn, vậy tỷ có biết trong mơ tỷ gọi tên ai hay không?"

Đôi mắt như mộng của Mộng Hương đột nhiên có chút khẩn trương, nàng nói: "Ta gọi ai?"

Bảo Nguyệt cười cười, rúc vào lòng nàng, miệng chúm chím kề sát tai nàng nói khẽ: "Muội nói ra rồi tỷ không được mắng muội đâu đó à nha! Tỷ trong mộng thường nói thế này này: 'Hỗn đản, hôn ta. lại nói sau này không hôn ta. ta vừa không thích. ngươi vừa không phải là đại ca của ta.. Hương Hương không cần đại ca gì cả". Lời nói trong mơ của tỷ cứ đứt đoạn, nói lại không rõ ràng, nhưng mà nói nhiều lắm, muội lại biết mỗi lần như thế đều sẽ lặp lại. Từ sau lần tỷ và hắn ở trong phòng vât lộn với nhau xong, tỷ lúc nằm mơ đều gọi tên hắn."

Mộng Hương hờn dỗi nói: "
Sau này không cho muội ngủ cùng ta nữa. Muội thích ngủ cùng ai thì cứ đi mà ngủ với người ấy, thật đáng ghét mà."

Bảo Nguyệt reo lên: "
Tỷ tỷ, tỷ làm nũng đó ha, mặt còn đỏ lên kìa! Muội ít thấy được tỷ như thế này lắm, thật là xinh, chỉ sợ dù có tứ đại mỹ nhân gì đấy thì tỷ tỷ vẫn là xinh đẹp nhất."

*********

Hai người thân thể lõa lồ nhìn nhau, Thủy Khiết Thu thận trọng ngồi lên giường. Thân hình của nàng đầy đặn mà mềm mại lại trắng nõn nà, giống như bức tượng nữ thể được điêu khắc bằng thủy tinh, mê người ở sự sáng bóng đến trong suốt. Trên thân thể của nàng, tựa hồ như không thể tìm thấy một sợi lông tơ, ngoại trừ mái tóc mượt mà, ngay cả ở những nơi khác cũng không hề mọc lông.

Nữ hài chỉ mới mười lăm tuổi này có lẽ có một trái tim trong trắng thế nhưng lại mang một thân thể đã trưởng thành, và mị thái lại không ngừng tỏa ra. Thân hình nàng gần như hoàn mỹ đến tuyệt đối, hai đỉnh núi nhô cao mà to tròn, cặp đùi ngọc thon dài và eo lưng mềm mại, tựa như người ngọc được điêu khắc thủ công cực kỳ tinh xảo.

Hy Bình hai mắt chuyên chú nhìn vào cái nơi bí ẩn nằm giữa hai chân sáng bóng như ngọc của nàng, hai cánh cửa cứ mãi không chịu mở ra. Hôm nay liệu có vì hắn mà dầ hé mở cánh cửa bồng lai hay không?

Tuyết Kình chi nữ, chỉ dưới đôi bàn tay vuốt ve của nam nhân mà mình yêu thương mới có thể bắt đầu khai mở bồng môn.

Thủy Khiết Thu có yêu hắn hay không thì phải xem nàng có chịu vì hắn mà mở rộng cánh cửa hồng.

Nàng cũng ngây ngốc nhìn Hy Bình đang lõa thể. Nàng trước đây đã từng nhìn thấy rồi, đó là một nam thể gần như là hoàn mỹ. Lúc này cho dù có rất nhiều những vết sẹo, nhưng nàng đột nhiên cảm thấy rằng những vết sẹo này càng khiến cho hắn tăng thêm vẻ đẹp dã tính. Hắn vốn là một tên dã thú, nhiều lúc dã tính đó chính là nguyên tố khiến cho nữ nhân phải động tâm.

"
Nàng khẳng định đây không phải là một canh bạc chứ?"

Thủy Khiết Thu nói: "
Cũng có thể đây chính là một canh bạc, cái mang ra đánh cược là vận mệnh của chàng và thiếp."

"
Ta phải giao phó vận mệnh của ta cho nàng cũng tốt." Hy Bình cười nhật. Hoa Tiểu Ba tỷ muội tuy rằng nói Tuyết Kình Chi Thân khủng bố như vậy, nhưng hắn tuyệt đối không sợ, hắn từ trước đến nay không bao giờ tin rằng làm chuyện đó lại có thể dẫn đến chết người thì trên đời này có còn bao nhiêu người thích làm nữa?

Lúc hắn chạm vào người Thủy Khiết Thu , thân hình mềm mại của nàng khẽ run rẩy. Nàng nằm xuống rất nhẹ nàng, song nhãn tràn đầy vẻ thẹn thùng nhìn hắn, đôi mắt này chứa đầy thâm tình lại cũng dạt dào nhiệt tình mong chờ.

Nhãn tình của nàng như ngọn lửa đang rực cháy, toàn thân cũng dần dần ấm lên.

Hy Bình áp lên nhục thể của nàng, cười nói: "
Không cần khẩn trương, hôn một cái nào!"

Thủy Khiết Thu nhắm chặt hai mặt, hắn cúi xuống hôn lấy đôi môi hồng của nàng.

Thủy Khiết Thu không giống như những người khác. Lúc hắn hôn lên môi nàng thì từ trong miệng nàng truyền ra một mùi thơm mê người, đó là hương vị trời sanh.

Hắn say đắm hòa cùng đôi môi nóng bỏng ấy. Trải qua nhiều lần cùng Hy Bình như vậy, nàng đã không còn là nữ hài không thể tiếp nhận cái hôn như lúc trước. Nàng, cái lưỡi thơm ngát của nàng uốn lượn như rắn cuốn lấy lưỡi Hy Bình, tạo cho hắn cảm giác kích thích thật ôn nhu.

Bàn tay Hy Bình nhẹ nhàng lướt xuống cái nơi mượt mà,thầm kín của nàng. Chỗ đó thật trơn mềm vô bỉ, tỏa ra chút cảm giác mát mẻ, ma trảo của hắn không ngừng mân mê. Nhưng ngón tay không thể đi được vào trong, chỉ có thể ở tại phía ngoài vuốt ve, cảm giác giống hệt như đang vuốt ve vỏ ngoài của viên ngọc thạch trơn bóng.

Hô hấp của Thủy Khiết Thu trở lên gấp gáp hơn. Hy Bình biết nàng đã động tình. Giờ không giống như lần trước cùng nàng đánh cuộc. Lần đó mặc cho hắn hí lộng đến thế nào, hô hấp của nàng cũng không gấp gáp như thế này. Trong tim nàng, lúc này đích thực là đang vì hắn mà ôm ấp cảm tình mãnh liệt. Thứ cảm tình này thông qua hô hấp của nàng thổi lên mặt hắn, thông qua tiết tấu của nhịp đập con tim làm chấn động lòng hắn.

Hắn bắt đầu nổi điên lên,gắng gượng chống vào cạnh trong chân nàng, hắn bò dần xuống dưới. Cặp môi hồng nhuận của Thủy Khiết Thu giờ ướt đẩm. Nàng hé mở song nhãn, trong mắt chan chứa xuân ý, tựa hồ như muốn đợi Hy Bình tiếp túc hôn xuống dưới. Và Hy Bình đã hôn đến cổ , tiếp đến ngực, rồi tiểu phúc,. thẳng tới vùng tam giác. Hắn chăm chú nhìn vào Tuyết Kình Chi Âm của nàng. Từ vẻ đẹp của ngoại hình, không còn nghi ngờ gì nữa ngoại âm của Thủy Khiết Thu là nơi khiến người ta yêu thích nhất.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve, cái vùng thầm kín của nàng lúc đầu vốn nguội lạnh đã dành trở nên nóng ấm, nàng rển rỉ: "
Hy Bình, thiếp cảm thấy. chỗ đó của thiếp dường như muốn mềm ra rồi. Người thiếp nóng lắm, chỗ đó cũng nóng rồi chứ?"

"
Hy Bình cười nói: "Nàng tự mình sờ xem!"

Hắn kéo tay nàng xuống, nàng vừa chạm vào nơi đó của mình, lập tức hét lên, rụt ngay tay lại: "Thiếp. thực sự là nóng lên. Đây là điều trước nay chưa từng có trên thân thể thiếp! Chẳng lẽ thiếp thật sự yêu chàng rồi sao?"

"
Nàng ngốc, nàng đương nhiêu là yêu ta rồi, nếu không sao có thể vừa gặp mặt chưa lâu đã yêu cầu ta hôn nàng, lại còn muốn ta cùng nàng làm tình nữa?"

"
Chuyện đó khác. à, không. sờ thấy có chút cảm giác đó, trước đây lúc thiếp chạm vào nó không hề có cảm giác."

Hy Bình kinh ngạc: "Sao? Nàng cũng tự sờ ư?"

Thủy Khiết Thu vô cùng xấu hổ, thẹn thùng nói: "Thân thể là của thiếp, thiếp đương nhiên có lúc sờ soạng chứ. Trước đây cũng đã sờ qua Thủy Tiên và Đỗ Quyên, bọn họ không giống như thiếp, của họ mềm hơn, còn của thiếp thì cứng. Mẫu thân thiếp nói, nếu như trải qua lần đầu rồi, thiếp sẽ có thể giống như nữ nhân bình thường."

"
Thần kỳ như vậy sao?"

Thủy Khiết Thu tức giận nói: "Chàng không tin thì thiếp cũng không nhất định bắt chàng phải tin. Hiện tại thiếp đã cao hứng rồi! Thiếp đã động tình với chàng. Mẫu thân nói, chỉ cần thiếp động tình, chỗ đó của thiếp sẽ trở nên giống như của nữ nhân bình thường! Xấu hổ lắm, không nói với chàng nữa đâu."

"
Có gì mà xấu hổ chứ, chúng ta đều muốn làm loại chuyện đó, nàng còn ngại gì? Ừ ha! Để ta hôn cái chỗ khả ái đó của nàng cái nào." Hy Bình trêu nàng, nhoài người xuống hôn vào giữa hai chân nàng, cúi đầu hôn liếm chỗ thầm kín. Chỗ đó dần dần mềm ra, một chút thể dịch từ trong cái khe nhỏ chảy ra, có thể là do chút dịch thể ấm nóng này của nàng đã khiến cho lớp ngoài bắt đầu mềm ra.

Thủy Khiết Thu bị cái hôn của hắn làm cho động tình hơn, eo lưng nhè nhẹ uốn éo, hai chân bắt đều run rẩy, song thủ ôm lấy đầu Hy Bình, miệng rên rỉ: "Ư Ư, muốn tiểu rồi sao? Chàng không cần hôn thiếp nữa, thiếp ngứa lắm! Muốn tiểu.."

"
Vậy thì nàng phun ra đi! Ha ha!"

"
Chàng xấu lắm!" Thủy Khiết Thu hờn dỗi nói.

Hy Bình nói: " Nàng cũng không phải vậy sao, tiểu sắc nữ!"

"
Oa, chàng dám nói thiếp như thế, sớm biết vậy thì thiếp đã không đến!"

"
Đến rồi thì không có đường lui nữa đâu." Vừa nói đầu lưỡi của Hy Bình vừa liếm láp vùng kín đáo của nàng. Đột nhiên, đầu lưỡi của hắn lách vào trong nhục phùng của nàng, rồi kinh ngạc ngửng đầu lên.

Thủy Khiết Thu nói: "Sao thế?"

Hy Bình nói: "Khiết Thu , chỗ đó của nàng đã rất êm, rất mềm, rất ướt .."

"
Thật ư? Để thiếp xem!" Nàng duỗi tay mân mê chỗ đó, đột nhiên, nàng chọc ngón tay vào trong mật huyệt, sau đó si ngốc nhìn Hy Bình, nói: "Thật. thật có thể. thiếp đã là nữ nhân bình thường rồi. hu hu.. thiếp không còn là quái vật nữa."

Hy Bình sững sờ, hắn không ngờ nàng lại có thể kích động đến phát khóc lên như vậy, hắn nói: "Đừng khóc, nàng vốn vẫn là một nữ nhân, và là nữ nhân mĩ lệ nhất trên đời."

"
Thật không? Chàng không cần phải hôn chỗ đó nữa, thiếp sắp không chịu được nữa rồi."

"
Ta cứ muốn hôn!"

Hy Bình lập tức lại cúi đầu làm tiếp, Thủy Khiết Thu từ từ mơ màng. Vì nàng đã động tình, cho nên nguyên tố của thể nội rối loạn và bắt đầu bạo phát, tình dục vô hạn từ trong cơ thể của nàng bùng lên. Nàng là cực âm chi thể, tình dục loại này có căn nguyên là hàn tính, cùng với sự ấm nóng của chỗ kín cấu thành một tỷ lệ cường liệt, hàn lưu trong thể nội nàng trào dâng, mật động của nàng càng lúc càng nóng hơn, mềm cũng nhanh hơn.

Đầu lưỡi của Hy Bình cuối cùng cũng khả dĩ đi được vào trong mật phùng nóng ướt. Hắn ngửng mặt lên, hai tay án tại mật hộ của nàng, tách mở bạch ngọc chi hộ được bao thật chặt ra, bên trong là một màu hồng nhuận rất nhạt, trên phần thịt màu hồng nhạt trôi nổi một dòng nước lóng lánh.

Lúc này, Thủy Khiết Thu hổn hển nói: "Hy Bình, chàng làm gì vậy, chỗ đó của thiếp hơi đau. a! Thiếp bị chàng làm đau rồi.."

"
Còn chưa vào trong mà, nàng nói đau ư?" Hắn cúi đầu xuống, miệng áp vào cửa mật đạo, đầu lưỡi nóng ướt càng ra sức liếm phần thịt non nớt của nàng.

Thủy Khiết Thu đầu óc nóng bừng, hai tay ấn đầu Hy Bình, cảm thấy trung độc trong nội thể bị đầu lưỡi hắn ma sát càng kịch liệt hơn, một dòng nước âm từ nội thể mạnh mẽ trào ra, nàng thất kinh hét: "Không..Muốn ra rồi.. thiếp không chịu được nữa! Hy Bình.. thiếp sắp nổ tung rồi!"

Nàng cảm thấy thân thể trong nháy mắt như muốn nổ tung. Hàn căn chi tính bị dẫn phát đến không còn chỗ nào phát tiết, sự sung sướng xâm chiếm thân thể nàng, nhưng không thể truyền đi đâu được trừ chỗ kín. Những bộ phận khác của nàng bắt đầu cảm thấy lạnh, nàng nói giọng run rẩn: "Hy Bình, thiếp chết mất, chàng đã vào chưa? Mẫu thân thiếp đã nói rồi, nếu như tình dục của thiếp bị dẫn động, nếu không được cùng nam nhân phong cuồng giao hợp, thiếp sẽ chết.. Thiếp không muốn chết, thiếp. rất yêu chàng. Thiếp muốn vĩnh viễn được ở bên chàng. Phụ thân thiếp nói, cửu dương trọng thể chi nhân là cực dương chi nhân, rất có khả năng giải khai tuyết kình chi cấm của thiếp, thiếp. Thiếp không muốn hại chàng đâu."

Hy Bình cũng biết rằng nếu như không tiến vào đường dẫn để tiêu trừ hàn lưu của nàng thì nàng chắc chắn sẽ chết. Hắn đã cảm thấy thân thể của nàng đã biến hóa, hắn leo mạnh lên giường: "Xin lỗi, Khiết Thu , ta lần này không thể làm nhẹ nhàng được, có thể sẽ rất đau đấy. Chỗ đó của nàng rất nhỏ, nàng gắng chịu đựng, ta tiến vào trong đây, hây!"

Hắn hét to một tiếng, tay nâng dương vật cứng rắn vô bỉ lên, làm cho nó rút lại đến độ nhỏ nhất. Đầu dương vật áp thẳng vào tế phùng trơn bóng, ướt mềm, mông ưỡn thẳng lên trước, không chút do dự, dương vật áp mạnh vào tế phùng, đảm thẳng vào trong chỗ nóng bỏng, ướt mềm vô bỉ của nàng.

"Ái. đau."

Thủy Khiết Thu kêu thảm, dương vật của Hy Bình giống như con dao phân khai cái vách chật hẹp giữa hai chân nàng. Thanh côn thịt nóng bỏng đâm mạnh vào xử nữ mô của nàng.

Xung kích trầm trọng, ma sát từ trước đến nay chưa từng có đi qua chỗ thịt non nớt của nàng. Tất cả sự kích thích truyền từ nhục bích lên thần kinh, khiến cho âm kình chi lưu trong cơ thể nháy mắt đã bạo phát, hòng tìm cửa ra. Do dương khí đột nhập, âm khí của nàng tự động nghênh tiếp mà trào lên, dương vật của Hy Bình như tạo ra một luồng từ trường cường đại, làm cho âm chi lưu trong thể nội của nàng toàn bộ bị hấp dẫn. Đây là căn tính hàn lưu cường đại vô bỉ, xuyên qua dương vật của hắn, vô cùng hùng dũng!

Âm khí cường đại hòa vào thân thể hắn, khiến hắn đột nhiên rét run. Toàn thân trong chớp mắt gần như cứng đờ, không có cách nào tiếp tục các động tác, mà Thủy Khiết Thu lại vì sự thống khổ do âm hàn căn tính bạo phát, đau đớn đến mê man. Có điều, âm khí trong nội thể nàng vẫn không ngừng ùn ùn truyền thẳng vào thân thể Hy Bình.

Hàn lưu xâm nhập thể nội, nháy mắt đã chiếm ưu thế, dù cho là cửu dương chi mạch khí thiên sanh của Hy Bình cũng không có cách nào chống lại được, thế nhưng, "Thiên địa tâm kinh" khi cảm thấy sự xung kích bất ngờ này lại tự chuyển động. Thiên dương địa âm chi khí thâm nhập toàn thân, truyền qua dương vật của hắn, cùng thiên âm chi khí của Thủy Khiết Thu liên kết, tại thể nội của hai người không ngừng luân chuyển, nhằm điều hòa với âm hàn vô hạn của nàng.

Thân thể Hy Bình dần dần phát xuất hồng sắc quang mang, cửu dương chi khí cường đại bị thiên âm chi khí của Thủy Khiết Thu bức xuất ra ngoài cơ thế, luồng hỏa diễm hồng quang phủ khắp thân thể hai người. Sau nửa khắc, hồng quang mất dần, thay vào đó là quang hoa óng ánh, giống như ánh trăng sáng trong chiếu trong đêm tối.

Hắn cuối cùng cũng chịu đựng được tuyết kình chi âm của Thủy Khiết Thu , đề kháng được sự xâm nhập của âm tính. Cửu dương chi khí quay lại thể nội, thiên dương chi khí cuồn cuộn không ngừng chảy vào kiều thể của Thủy Khiết Thu , điều hòa thiên âm trong cơ thể nàng. Thiên địa tâm kinh chung vu tại thể nội của hai người tự động vận chuyển mà không gặp trở ngại gì, đạt tới trình độ thủy nhũ giao lưu (nước sữa hòa hợp?).

"Bạch" một tiếng, Hy Bình vô lực ngã nằm lên người Thủy Khiết Thu , hơi thở gấp rút. Hạ thể của hai người vẫn dính liền vào nhau, tiếp tục tiến hành âm dương giao lưu. Hy Bình nằm mềm người, đây là lần đầu tiên hắn trong lúc làm tình mà cảm thấy vô lực. Hắn nghĩ thầm: tí nữa thì toi, cũng may lão tử đây trụ được, thật là cái con mẹ thần thánh.

Trải qua sự vận chuyện của thiên địa tâm kinh cùng với sự điều hòa của thiên dương địa âm, Thủy Khiết Thu tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, lúc mở mắt nàng nói: "Chúng ta còn sống chứ?"

Hy Bình thở gằn nói: "Sống. vẫn sống, chỉ có con mẹ nó là ta tạm thời không còn chút khí lực nào thôi."

"
Oa hu hu, thiếp đau lắm a." Thủy Khiết Thu bắt đầu khóc lớn, điều đó chứng minh nàng đích xác vẫn chưa chết, nếu như chết rồi mà còn có thể cảm giac thấy hạ thể đau rát sao?

Đương nhiên không có khả năng đó.

Nhiều người đứng thủ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng hét thảm sau một hồi lâu tĩnh mịch trong lòng liền thấy nhẹ nhõm, lại thấy Hoa Tiểu Ba tinh quái nói: "Hây a, tỷ phu thành công rồi, không thẹn là cửu dương trọng thể mãnh nam!"

Thủy Khiết Thu nghe thấy tiếng nói phát ra từ bên ngoài, đột nhiên không dám kêu nữa. Nàng gắng nhịn đau, nói nhỏ: "Cái đó của chàng sao to thế."

Hy Bình cười khổ: "Còn chưa to hết đâu, ta đã ém nhỏ nó lại rồi đấy, so với người bình thường thì còn nhỏ hơn một chút. Chỗ đó của nàng nhỏ quá, mà còn nóng đến chết người, ta cảm thấy vách thịt của nàng xiết chặt lấy thằng con hư của ta, rồi từ lúc bắt đầu tiến nhập vào nàng, bên trong nàng giống như kình ngư nuốt lấy ta, ta muốn rút ra cũng rất cực."

Thủy Khiết Thu kiêu ngạo nói: "Mẫu thân thiếp nói, thiếp đây là kình hấp chi nguyệt, nam nhân có thể hướng thụ được sự mĩ diệu của thiếp thì nhất định phải là nam nhân ư tú nhân trên thế giới này. Thật đau quá mà, mẫu thân thiếp đâu có nói là làm chuyện này lại đau đến vậy. Thiếp hận mẫu thân, người nói là sướng lắm mà sao chẳng thấy sướng gì cả, chỉ thấy đau ơi là đau thôi."

Hy Bình nói: "Nàng đừng có chuyện gì cũng nhắc đến mẫu thân nàng có được không? Kì thật ta xem như là đã cùng mẫu thân nàng làm qua chuyện này."

Thủy Khiết Thu kinh ngạc: "Sao, chàng đã làm cùng với mẫu thân thiếp ư?"

Hy Bình cười nói: "Mẫu thân nàng và U Nhi là tỷ muội sinh đôi. Họ nhìn rất giống nhau, vả lại ta sau khi làm cùng Thiên Phong Song Kkiều, bọn họ tạo cho ta cảm giác rất tương đồng, mà ta cùng U Nhi đã làm chuyện đó, mẫu thân nàng và U Nhi thì có gì khác biệt chứ? Cho nên, ta xem như là gián tiếp đã làm cùng mẫu thân nàng, có lúc ân ái cùng U Nhi mà ta cứ tưởng là mẫu thân nàng, cũng hay đấy chứ."

"
Chàng, chàng, chàng lại dám nghĩ đến mẫu thân thiếp ư. Thiếp không cho chàng nghĩ tới bà ấy. Chàng, cái tên chết bầm này, thật đúng là một tên khốn nạn! Thiếp, thiếp kẹp chết chàng luôn!" Hai chân Thủy Khiết Thu dùng lực để ép chặt, đột nhiên lại mở ra, kinh ngạc nói: "Đau quá. cái đó của chàng sao đã to lên rồi?"

Hy Bình nói: "Ta rất thích cái cảm giác được phía trong của nàng kẹp chặt, sung sướng vô cùng, nên bất giác nó mới to lên như vậy, mà còn tiếp tục to hơn nữa đấy."

"
Đừng, đừng, thiếp đau..ái, đừng to nữa, thiếp sắp bị bành căng ra rồi." Thủy Khiết Thu muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn căn bản cũng không còn chút khí lực nào nữa, hai người vừa mới trải qua âm dương giao chiến, đều đã sức cùng lực kiệt.

Giống như một dị vật cực đại lấp kín cái nơi nằm giữa hai chân nàng, mạnh mẽ chia thân thể nàng thành hai nửa, đau đớn là không thể tránh khỏi, nhưng bỗng có một cảm giác khac thường khiến cho nàng sung sướng từ sau thẳm trong tim.

Nàng noi: "Thiếp muốn nói ra lời thỉnh cầu thứ hai."

Hy Bình phục trên người nàng, tay ôm gọn bộ ngực mềm mại, hôn lên cái cổ trắng ngần, cuối cùng cắn tới rái tai nàng, rồi nàng bắt đầu rên rỉ trong mơ màng.

"Cùng thiếp ân ái." Thủy Khiết Thu nói ra bốn chữ rất giản đơn.

"Hả?" Hy Bình kinh ngạc thốt lên, đây không phải là đang cùng nàng làm chuyện đó sao? Và lại lời thỉnh cầu này và lời thình câu thứ nhất hoàn toàn giống nhau mà? Hắn nói: "Ta thật không hiểu, hai lời thỉnh cầu của nàng đều như nhau, hơn nữa cơ thể của chúng ta vẫn đang còn tương liên.."

Thủy Khiết Thu nói: "
Lời thỉnh cầu thứ nhất của thiếp là vì muốn giải khai hôn ước cùng với Lạc thiên, cũng có thể nói là vì điều kiện mà Lạc Thiên đề xuất nên thiếp mới cùng chàng ân ái, đó là muốn dùng thân thể của thiếp để hủy diệt chàng. Nhưng thiếp lại yêu chàng, vô luận là như thế nào thì thiếp cũng đã đánh cược một lần, cho nên thiếp thình cầu chàng cùng thiếp ân ái. Còn lời thỉnh cầu hiện tại của thiếp là từ chân tâm thiếp mong muốn, thiệp thật muốn cùng chàng hoan ái. Vì vậy, thiếp xin chàng đừng lo lắng gì cả, hãy hết lòng yêu thương thiếp, thiếp nguyện hiến dâng cho chàng trọn vẹn con tim và tình yêu cùng với nhục thể, và tất cả những."

Nàng chăm chú nhìn Hy Bình đầy thâm tình, nói: "Chàng là nam nhân duy nhất của thiếp! Thiếp nói cho chàng một chuyện, kỳ thật sau khi lớn khôn, thiếp đã không còn yêu Lạc Thiên nữa. Thiếp cho rằng mình yêu hắn, nhưng đó là nguyện vọng khi còn nhỏ mà thôi, không thể tính là tình yêu. Từ lúc gặp chàng, thiếp mới dâng hiến tình yêu đích thực của mình. Thiếp trước đây lúc nào cũng giận chàng. chàng đã giải khai ước định giữa thiếp và Lạc Thiên rồi. Lời thỉnh cẩu của thiếp là vì tình ái mà lập ra, cho nên thiếp cũng muốn dùng tình dục để giải khai, bởi vì hai lời thỉnh cầu của thiếp, là cùng thiếp quyết đấu trên giường, kì thật phương thức đều giống nhau, đều là muốn cùng chàng tác ái. Hi hi, thiếp không phải là rất giảo hoạt đúng không?"

Hy Bình cắn mũi nàng, nói: "Nhưng lời thỉnh cầu đầu tiên của nàng thì không tính, vì đó là yêu cầu của Lạc Thiên. Hiện tại, ta muốn cho nàng một cơ hội, cũng là cho nàng một thỉnh cầu."

Thủy Khiết Thu nói: "
Thiếp dùng lời thỉnh cầu này, xin chàng hãy yêu thiếp trọn đời, vĩnh viễn không ruồng bỏ thiếp. Hơn nữa, hiện tại, lập tức hoàn thành tất cả những động tác và phương thức làm tình, khiến cho sự thống khổ của thiếp kết thúc, mang sự sung sướng đến cho thiếp!"

Hy Bình đột nhiên chống hai tay lên, cười nói: "Ta lập tức mang đến cho nàng sự sung sướng vô cùng, sự sung sướng đơn thuần do tình ái tạo thành. Ta sẽ mang những dấu hiệu này đem vào trong thân thể nàng, khắc sâu vào linh hồn nàng."

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #223


Báo Lỗi Truyện
Chương 223/248