Chương 216: Quy lai chi chương


Long Thành tình thế khẩn trương, không phải một hai câu có thể nói hết, Ngọc Xà Môn cùng Địa Ngục Môn xuất hiện, đối với Đại Địa Minh mà nói, thì chưa bao giờ có khiêu chiến hoặc uy hiếp. Ngọc Xà Môn cùng Địa Ngục Môn hợp tác, thì ai ai cũng biết. Hai Ma Môn này có đến trăm năm lịch sử, cuối cùng liên minh, đối với võ lâm chánh đạo mà nói, thì cũng chưa bao giờ có uy hiếp.

Tuy nhiên, tứ đại võ lâm thế gia cũng không biết có dụng ý gì, mà đối với việc ấy thờ ơ lãnh đạm, Ngọc Xà Môn cũng được, Địa Ngục Môn cũng xong, bọn họ đều mặc kệ, chỉ biết ở "Tiểu Trạch Môn" chờ đợi. Long Thành phát sinh tranh giành cấu xé lẫn nhau với bọn họ đều không có liên can, chỉ cần không trêu chọc đến bọn họ, bọn họ thong thả cho qua.

Nhưng Tứ Cẩu làm Cái Bang tân nhiệm bang chủ, mà không biết thế lực của Cái Bang đã có tám mươi phần trăm tiến vào Long Thành .

Hy Bình mất tích cũng gần một tháng, Lạc Hùng giữa trăm công việc bề bộn, không dám quên để ý Hy Bình và đám người Quyền Hành có đột nhiên xuất hiện hay không? Nhưng trước khi Hy Bình xuất hiện, lão hầu như đem toàn bộ tinh lực dùng ở việc tiêu diệt Ma Môn liên minh. Lão dùng thân phận võ lâm minh chủ hiệu lệnh võ lâm chánh đạo, không ngừng tập trung nhân lực cùng tài lực.

Trong lúc này, thật không có xuất hiện quá nhiều vấn đề, ngoại trừ Minh Nguyệt Phong, cùng theo Minh Nguyệt Phong là Thiếu Lâm, Võ Đang hai đại phái, biểu hiện bên ngoài có chút tiêu cực, các võ lâm chính phái đều tự cho rằng là nhân sĩ võ lâm của võ lâm chính phái, đều tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của Đại Địa Minh.

Minh Nguyệt Phong vốn cùng Đại Địa Minh có địa vị ngang bằng, không theo Đại Địa Minh mà hành sự. Sau khi tự trở lại Long Thành, Mồng Tình biết được Hy Bình mất tích, tâm tình sầu muộn. Mộng Hương nhìn ở trong mắt, đau đớn ở trong lòng, tuy nói Mộng Tình đã đem quyền lực nhường lại cho nàng, nhưng Mộng Tình dù sao từ nhỏ giữ nàng nuôi lớn, Mộng Tình trong mắt nàng, chắc chắn là mẫu thân của nàng. Giờ đây mẫu thân vì duyên cớ của nhi tử bà mà đau buồn, Mộng Hương nàng có thể tích cực đến tham dự việc võ lâm gì đó sao?

Nữ nhân, mặc kệ là dạng nữ nhân nào, đến một lúc nào đó, đối với việc công và tư, đều là lấy chuyện tư làm đầu. Minh Nguyệt Phong tuy là trụ cột của võ lâm chính đạo, song đã trải qua hơn trăm năm, tôn chỉ (mục đích) dần dần, cũng sẽ thay đổi, giống như Mộng Tiên trước đây, không phải bởi vì vấn đề của cá nhân, mà định hạ bỏ quy định của cái màng che mặt sao?

Có lẽ, ở trong lòng Mộng Hương, không chỉ vì Hy Bình đơn giản là nhi tử của Mộng Tình, đương nhiên cũng không phải ngớ ngẩn bởi vì Hy Bình trên danh nghĩa là ca ca của nàng. Nàng tuy không thừa nhận, nhưng Mộng Tình cũng nói như thế. Trong đầu của nàng có suy nghĩ của nàng, loại ý nghĩ này từ lần đầu tiên nàng gặp mặt Hy Bình lúc đó đã tồn tại, chỉ là luôn không để ý, bị nàng chôn sâu tại đáy lòng.

Tâm của nàng trước kia thì rất bình tĩnh, chẳng biết vì sao, sau mỗi lần đối mặt Hy Bình, đều không thể duy trì bình tĩnh. Có lẽ nàng ở trước mặt bất cứ người nào đều có thể duy trì bình tĩnh, cái loại giữ gìn này điệu bộ như mộng lúc ẩn lúc hiện, duy nhất khi Hy Bình xuất hiện , khiến nàng dáng vẻ đại biến.

Chuyện này đã không phải một hai lần.

Mộng Tình không muốn đến Tiểu Trạch Môn, Mộng Hương cũng đành phải cùng đi theo tiến vào, võ lâm chính phái luôn do Minh Nguyệt Phong dẫn đầu, y như cũ dừng chân ở Đại Địa Minh.

Bắt đầu từ thời khắc Hy Bình bị chôn sống tại động Phong Khiếu, Mộng Hương cũng thấy được nguyên nhân sự tình không phải tự nhiên đơn giản vậy. Nàng sau này trong lòng nghi vấn hỏi Mộng Tình, Mộng Tình thật lâu mới nói ra hai chữ: Lạc Hùng.

Bảo Nguyệt ở cùng đám nữ nhân của Hy Bình. Đám nữ nhân Vưu Túy cũng hoàn toàn đem nàng đối đãi như chị em, Mộng Hương cũng không qua hỏi chuyện Bảo Nguyệt, Bảo Nguyệt mỗi lần ở trước mặt nàng khóc, nàng cũng không hiểu vì sao cái mũi buốt buốt ..

Triệu Tử Uy không có việc làm thì chạy đi theo đuổi Mộng Hương. Về sau, Mộng Hương thật sự phiền, đối mặt hắn nói ra loại lời đã từng đối với Độc Cô Minh nói ra. Triệu nhị công tử buồn bực xong vài ngày. Độc Cô Minh đồng tình với tên em rễ này giống nhau tìm đến gặp hắn, trong lúc đồng bệnh tương lân, cùng Hoa Tiểu Ba đem Triệu nhị công tử từ bi thương lôi kéo đi. Ba tên này lại chạy đến Thiên Phong tam anh biểu đạt tình ý, có được cảm xúc mạnh mẽ mới, Triệu nhị công tử si tình thần kinh lần nữa ló ra hùng vĩ oai phong.

Rất nhanh, lời âu yếm của Độc Cô Minh ngọt ngào đánh lừa được Đinh Phù, Hoa Tiểu Ba làm cho Diệp Phân lớn hơn hắn năm sáu tuổi kêu hắn bằng thân ca ca, Triệu nhị công tử cũng khí thế bá vương đem Tôn Vi áp đảo trên giường , tâm linh của hắn rốt cuộc được an ủi, thì ra Triệu nhị công tử hắn mị lực vẫn bắn ra tứ phía. Ở trước mặt nữ nhân "oai" cả dặm, chỉ là Mộng Hương không biết phân biệt hàng mà thôi, đáng tiếc mà.

Tứ Cẩu biết được tin tức đã quá muộn, hắn mở miệng mắng to, mắng chửi ba tên này tán gái không mang hắn theo, hại hắn không có chỗ dựa (dừng chân).

Triệu Tử Uy nói: "Thiên Phong tam anh chỉ có ba người, có thay phiên thế nào cũng không đến phiên ngươi đâu? Ngươi cũng không nhìn xem, giữa bốn người chúng ta, ngươi là kẻ tệ nhất."

Hoa Tiểu Ba muốn giữ thể diện cho sư phó của hắn, hắn rất khách khí hướng Tứ Cẩu nói: "Sư phụ, nữ nhân của người nhiều như thế, nhường chút cơ hội cho đồ đệ không được sao? Nếu người tới, bằng thủ đoạn cao cường của người, đồ đệ người thật không có cơ hội."

Tứ Cẩu nghe xong rất thoải mái, nói: "Ta cho dù không tán Thiên Phong tam anh, cũng có thể tán nữ đồ đệ của Thiên Phong Bảo mà! Các ngươi không mang ta theo, đúng là không nói nghĩa khí huynh đệ."

Hoa Tiểu Ba nói: "Chúng ta đi theo đuổi Thái Âm tứ nữ kia không?"

Những lời này vừa ra, ba tên nam nhân còn lại tâng bốc khen thưởng. Thái Âm Tứ Ngọc này đúng là mỹ nữ khó gặp, bọn họ sớm đã quyết định nội bộ. Về việc theo đuổi, bốn tên lập tức đối tứ ngọc triển khai thế công hiếm thấy. Âu Dương Đình Đình hiểu rõ dụng ý của bọn họ, cũng mặc kệ việc của bọn họ và tứ ngọc.

Tứ Ngọc đương nhiên cũng hiểu được ý đồ của bốn tên cướp này, nhưng luôn luôn treo buộc lòng ham muốn của bọn họ, không cho bọn họ đạt ý.Nhưng bọn họ cũng không gãy không khuất phục, Độc Cô Minh tỏ tình hết bài này đến bài khác, Hoa Tiểu Ba nói dối không ngừng, Tứ Cẩu mỗi lần đến gần Tử Ngọc thường gọi to Tử Ngọc thơm, Triệu nhị công tử biến thái học giống Hoa Tiểu Ba vỗ vào cái mông ngựa của Hoàng Ngọc …

Kết quả là ---- Còn không có kết quả.

Hôm nay, Vân Tuyết ra từ phòng ngủ của Lạc Thiên, nàng đang cùng Lạc Thiên ăn chơi trác táng (sa đọa). Lạc Hùng tiện phái người đến gọi Lạc Thiên đi đến mật thất một chuyến. Nàng vốn định muốn đi cùng Lạc Thiên, nhưng bị Lạc Thiên cự tuyệt.

Lạc Thiên tiến vào mật thất, bất ngờ thấy Lạc Thủy đã trở lại, trong mật thất chỉ có Lac Hùng và Lạc Thủy, Lạc Thiên nhân tiện nói: "Phụ thân, có chuyện gấp sao?"

Lạc Hùng cười: "Lạc Thủy mang tin tức đáng ngạc nhiên về cho chúng ta."

Lạc Thủy nói: "Ta cùng sư muội trải qua một phen thẩm tra, phát hiện Huyết Ma thật sự ẩn cư ở Thiếu Lâm. Cùng ở một chỗ với Huyết Ma, còn có Cái Bang tiền nhiệm bang chủ Phong Tự Lai. Bọn họ ẩn cư trong hậu sơn của Thiếu Lâm, Huyết Ma dường như võ công đã hoàn toàn mất hết, nhưng Phong Tự Lai đi theo ở bên cạnh hắn, chúng ta không cách nào hạ thủ đem hắn bắt về đây."

"Lạc Thủy, tin tức của các người, đã vượt quá dự đoán của ta. Phong Tự Lại người này, quả nhiên không phải vô cớ mất tích. Ta lúc trước thế nào cũng không tưởng được hắn sẽ đi tìm Lâm Khiếu Thiên? Nói cho cùng, Lâm Khiếu Thiên chỉ có hắn là bằng hữu duy nhất. Ngoại trừ Phong Tự Lai, cả giang hồ đều là địch nhân của hắn. Bản thân hắn đúng là Thiên Sát Cô Tinh!" Lạc Hùng cười thâm độc.

Lạc Thủy hỏi: "Sư phụ, bước tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?"

Lạc Thiên cũng nói: "Phải đấy! Phụ thân, người không phải nói Hoàng Hy Bình có khả năng là nhi tử của Huyết Ma sao?"

Lạc Thủy nói: "Thiếu chủ, Hoàng Hy Bình đích thật là nhi tử của Huyết Ma. Bọn ta núp tại góc tối, vừa vặn nghe được Huyết Ma cùng Phong Tự Lai trò chuyện. Phong Tự Lai hỏi chuyện Hoàng Hy Bình, hỏi Huyết Ma có hậu duệ hay không. Chính miệng Huyết Ma thừa nhận, lúc hắn rời khỏi Minh Nguyệt Phong, Mộng Tình cũng đã mang thai ba tháng. Ta nghĩ Hoàng Hy Bình này đúng là nhi tử của Mộng Tình cùng Huyết Ma."

"Ta có điểm mơ hồ, việc này có liên quan thế nào đến Minh Nguyệt Phong?"

Lạc Hùng giải thích: "Thiên nhi, lúc Huyết Ma khiêu chiến Mộng Tình, hai người không phân thắng bại. Huyết Ma luôn lưu lại Minh Nguyệt Phong suốt hơn ba tháng dài, mà mẫu thân của Hoàng Hy Bình bây giờ đúng là tỳ nữ Chân Yến của Mộng Tình. Bởi vậy, có thể khẳng định, Hoàng Hy Bình này tuyệt đối là tạp chủng do Huyết Ma cùng Mộng Tình vụng trộm sinh ra. Việc này ta có chút manh mối, nhưng trước khi chưa tìm ra Huyết Ma, ta đều để lại trong lòng."

Lạc Thiên giật mình: "Phụ thân, người từng nói Hoàng Hy Bình thừa kế máu huyết cường giả truyền lại, có lẽ phải nói hắn là con Huyết Ma?"

Lạc Hùng nói: "Ừ, hiện tại xác định, Hoàng Hy Bình đúng là con của Huyết Ma và Mộng Tình, trong máu của hắn lưu động đến hai loại máu của đại cường giả đương thời. Thiên Nhi, ngươi không phát hiện ra có lúc hắn rất giống, thay đổi nhiều giống Mộng Tình sao? Chỉ có Mộng Tình mới có thể sinh ra nhi tử giống tà thần lại tuấn tú này."

Lão nghĩ đến Mộng Tình, trong lòng vô cùng tiếc nuối. Lão rất hy vọng Mộng Tình cũng giúp lão sanh một nhi tử. Đáng tiếc Mộng Tình lại giúp địch nhân của lão sinh ra một tên vô lại mạnh mẽ, vô lại tuấn tú đến mức khiến lão đau đầu.

"Ta quyết định đến Thiếu Lâm trước. Huyết Ma là địch nhân cả đời ta, ta còn sống một ngày, tuyệt không thể để hắn sống trên thế gian này, Thiên nhi, ngươi còn nhớ đám người Đông Dương chứ? Bọn chúng là cừu nhân của Hoàng Hy Bình, tìm cơ hội lôi kéo bọn chúng, đối với chúng ta có lợi. Chỉ cần là địch nhân của Hoàng Hy Bình, thì chính là bằng hữu của chúng ta."

Lạc Thiên đáp: "Con sẽ xử lý ổn thỏa việc này."

Lạc Thủy nói: "Sư phụ, người một mình đến Thiếu Lâm trước?"

Lạc Hùng cười: "Sư phụ mạnh khỏe lại, cũng không dám một mình đối phó Thiếu Lâm. Ta sẽ âm thầm đem sáu phần thế lực của chúng ta đến Thiếu Lâm, bức Viên Thông giao Huyết Ma ra."

Lạc Thiên hỏi: "Nếu như lão không giao?"

"Lão không dám đâu! Lão phải lo cho Thiếu Lâm. Nếu ta dùng đạo nghĩa võ lâm áp chế, lão buộc phải giao Huyết Ma ra. Thiên Si đã chết, nhất định không người nào muốn bảo vệ Huyết Ma. Huyết Ma là thù địch chung của võ lâm chánh đạo, mà lại ẩn nấp tại Thiếu Lâm, Thiếu Lâm có mặt mũi gì mà nhìn đồng đạo giang hồ? Bọn chúng tuyệt đối không dám cùng chúng ta đối địch. Không có phương pháp xử lý, cũng phải hy sinh Huyết Ma để làm tròn truyền thống của Thiếu Lâm. Mà tính tình của Huyết Ma, càng sẽ không muốn Thiếu Lâm vì hắn mà bị tổn hại, cho nên hắn nhất định sẽ tự dộng đến nộp mình. Còn Phong Tự Lai, hắn chỉ có thể mở to mắt ra mà nhìn Huyết Ma bị ta mang đi. Sau đó ta đoán hắn sẽ trở lại Cái Bang, nhưng mà, hắn đã vứt bỏ Cái Bang mà đi, Cái Bang còn tới phần hắn nói chuyện sao?"

Lạc Thủy nói: "Lời sư phụ nói hoàn toàn chính xác."

Lạc Hùng kế thắng trong tay, cười: "Thiên nhi, Đại Địa Minh sẽ tạm thời giao cho ngươi quản. Ta sẽ lưu lại bốn phần nhân thủ, đồng thời đem ba vị đại hộ pháp cũng lưu lại bên cạnh ngươi, còn mười đại đệ tử. Địa Ngục Môn và Ngọc Xà Môn đều không đáng sợ, huống chi Long Thành còn có rất nhiều võ lâm chánh đạo cũng phải phục tùng Đại Địa Minh chúng ta. Thiên nhi, ngươi còn có điều trở ngại không?"

Lac Thiên đáp: "Phụ thân, không có, con sẽ đem Địa Ngục Môn và Ngọc Môn tiêu diệt sạch."

Lạc Hùng nói: "Muốn diệt hết bọn chúng không phải là chuyện khó. Cái khó là bọn chúng phân tán ở Long Thành rất lớn, nhiều loại người, nhất thời thật không thể tìm ra toàn bộ. Lúc này, chúng ta cùng bọn chúng tranh đấu gay gắt. Có đôi lúc phát sinh một vài trận chiến nhỏ, đều là bọn ta ở sáng, bọn chúng trong tối. Chúng ta cũng thật sự tổn thất một ít nhân thủ, ngươi không được lơ là xem thường mới ổn, ai!"

Lạc Thiên trả lời: "Phụ thân, xin tin tưởng nhi tử người."

"Ta tin tưởng ngươi" Lạc Hùng vỗ vỗ bả vai Lac Thiên, nói: "Thiên nhi, tứ đại gia bên kia tình hình thế nào?"

Lạc Thiên kể: ""Phụ thân, bọn họ cũng giống như trước kia, nhưng con từ trong miệng Đại Ny tìm được một tin tức rất kinh người, mà đối với Hoàng Hy Bình mà nói là chí mạng. Muốn ly gián quan hệ của tứ đại gia, từ điểm này ra tay rất dễ dàng."

"
Hả, Thiên nhi, nói nhanh lên."

Lạc Thiên nói: "
Đại Ny có lần vô tình đi qua trước cửa phòng của Hoàng Tiểu Nguyệt, nghe được Hoàng Tiểu Nguyệt cùng Đỗ Manh Manh trò chuyện. Từ trong câu chuyện của hai nàng ta, biết được Hoàng Tiểu Nguyệt và Hoàng Hy Bình bề ngoài là huynh muội, kỳ thật ngầm dính dáng đến việc loạn luân. Mà Đỗ Manh Manh thân là thê tử của Hoàng Đại Hải, lại đi yêu Hoàng Hy Bình, còn tấm thân xử nữ của nàng cũng giao cho Hoàng Hy Bình. Phụ thân, người nói tin tức này có phải là tin tức cực tốt không?"

Lạc Hùng vui mừng: "
Thật sự là tin tức tốt, Đại Ny ở bên cạnh bọn chúng, cũng rốt cuộc có điểm hữu dụng, a a."

Lạc Thiên cắn răng: "
Con chuẩn bị đem việc này công bố thiên hạ."

"
Không vội" Lạc Hùng nói: "Hiện tại Hoàng Hy Bình cũng không có thấy bóng, chờ ta đem Huyết Ma áp trở về khi ấy sẽ bàn lại sau. Đây là điểm sơ hở tốt, nhất định phải lợi dụng thật tốt, không được tùy tiện lãng phí."

"
Tốt, con trước đó giấu mặt bày ra chuyện này, vốn là muốn cho Đại Ny đi lừa học võ công. Đến nay lừa không được, thì cũng tính có một nội gián trong bọn chúng, đối với bọn ta có lợi ích rất nhiều."

"
Ha, người tính không bằng trời tính, Thiên nhi, phụ thận ra ngoài chuẩn bị, ngươi cùng A Thủy ở đây nói chuyện một chút. A Thủy nói, có chút việc muốn nói cùng ngươi." Lạc Hùng nói, trước tiên ra khỏi mật thất.

Lạc Thiên hỏi: "
Lạc Thủy, ngươi muốn cùng ta nói chuyện gì?"

"
Thiếu chủ, là về sư muội."

Lạc thiên tựa hồ không có bao nhiêu hứng thú, thuận tiện nói: "
Ngươi nói đi."

Lạc Thủy lên tiếng: "
Lần này ta cùng nàng ta đến Thiếu Lâm, phát giác tâm của nàng không ở trên người ta, cũng không ở trên người của thiếu chủ."

"
A?" Lạc Thiên kinh động.

"
Tâm của nàng ở trên người Hoàng Hy Bình, ta dọc đường thấy nàng buồn bực không vui, dường như suy xét đến việc ta làm hoặc là người khác, cho nên đặc biệt lưu ý. Buổi tối ta ở bên ngoài phòng vệ, nghe được nàng lầm bầm lầu bầu, đều là về Hoàng Hy Bình."

Lạc Thiên trầm ngâm xong một trận: "
Hoàng Hy Bình này thật sự là nhân tài giỏi câu dẫn nữ nhân, hắc hắc, Lạc Thủy, tùy nàng ta đi! Nam nhân nàng ta nghĩ đến, sẽ không đem lại cho nàng kết quả tốt đâu."

Lạc Thủy nổi giận: "
Ta nhất định phải giết Hoàng Hy Bình."

Lạc Thiên chăm chú nhìn hắn, đột nhiên đưa một cánh tay ra. Lạc Thủy vội vàng cũng đưa một cánh tay ra cùng Lạc Thiên cánh tay siết chặt một chỗ, Lạc Thiên nói: "
Chúng ta cùng phấn đấu!"

Vân Tuyết từ Đại Địa Minh đến, gặp Thi Nhu Vân đối diện đi đến, trên mặt nàng nở ra một nụ cười thân thiện: "
Nhu Vân, muội đến đây tìm tỷ tỷ?"

Đoạn thời gian này, Thi Nhu Vân thường ở Đại Địa Minh, đúng là tìm Vân Tuyết. Đôi khi, nàng cứ đem Vân Tuyết ảo tưởng thành ca ca của nàng. Bởi vì, Vân Tuyết và đại ca đã chết của nàng rất giống nhau. Nhưng Vân Tuyết vẫn là nữ nhân, cuối cùng cũng không thể là đại ca của nàng, huống chi đại ca của nàng đã chết.

Người đã chết, còn sống lại không?

Nàng không biết --- nàng quá đơn thuần, không thể nghĩ quá nhiều, nhưng mà nàng nghĩ, cần có khả năng sống lại. Một thiếu nữ đơn thuần, luôn có những ý nghĩ ngớ ngẩn bình thường đơn thuần. Có lẽ, lúc nào đó, đơn thuần cũng là yếu tố giải thích phức tạp trực tiếp nhất.
Thi Nhu Vân nói: "
Ừm, ta đến tìm tỷ tỷ. Tỷ tỷ, tỷ phải đi ra ngoài sao?"

Vân Tuyết nói: "
Ta ra khỏi thành, muội muốn đi cùng ta hay không?"

"
Tốt thật! Muội theo tỷ tỷ đi chơi." Thi Nhu Vân tin tưởng Vân Tuyết, cũng giống như tin tưởng đại ca đã chết của nàng hoặc là tin tưởng Vưu Túy, nàng rất ít nghĩ đến những việc đáng lo lắng.

Vân Tuyết tiện kéo tay của nàng, cùng nhau rời khỏi Long Thành.

Vùng ngoại ô Long Thành, có một cái hồ, tên là Long Uyên, cái hồ này không hề lớn, cũng không phải rất nổi danh, bình thường rất yên tĩnh, không phải rất nhiều người tiến đến, đặc biệt là ở đây cuộc sống cực khổ, càng không có người.

Tìm chỗ, hai nàng ngồi xuống, nhìn cái hồ yên tĩnh.

Thi Nhu Vân đột nhiên hỏi: "
Tỷ tỷ vì sao phải đối xử tốt với Nhu Vân như vậy?"

Một mảnh lá rụng rơi xuống, rơi ở trước mặt Vân Tuyết. Bàn tay đẹp của nàng duỗi ra, đem chiếc lá đón nhận trong tay, trải lòng bàn tay ra, hai mắt chăm chú nhìn chiếc lá xanh vàng, nhẹ nhàng thổi một hơi, giống như một hơi nhẹ nhàng thở dài: "
Nhu Vân, tỷ tỷ không phải đối với mỗi người đều tốt, chỉ đối với muội tốt thôi. Tỷ tỷ không phải là một người thiện lương, chỉ khi đối với muội, tỷ tỷ đều rất thiện lương."

Thi Nhu Vân nói: "
Nhu Vân không hiểu."

"
Chuyện không hiểu, thì không nên nghĩ quá nhiều. Một nữ hài, nghĩ quá nhiều, sẽ buồn phiền. Nhu Vân, muội nói với tỷ, Hoàng Hy Bình là cừu nhân của muội, muội rất hận hắn, nhưng muội lại không mong hắn chết đi. Muội nói không biết vì cái gì, Hoàng Hy Bình đã rời khỏi cuộc đời một quãng thời gian. Muội mỗi lần đến tìm ta, đều nói tới hắn, lúc nói đến hắn thì muội đều rơi lệ, muội có biết vì cái gì không?"

Thi Nhu Vân cúi thấp mặt, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, sau đó nàng dựa ở bả vai của Vân Tuyết.
Vân Tuyết đưa tay ôm nàng, nói tiếp: "
Nhu Vân, bởi vì muội yêu thích hắn. Có lẽ muội cũng biết, nhưng muội không chịu thừa nhận. Bởi vì chính mắt muội thấy ca ca muội tự sát, muội hiểu được là hắn bức tử ca ca của muội. Kỳ thật muội phải biết rằng ca muội không hề hận hắn. Nếu hắn hận Hoàng Hy Bình, hắn cũng sẽ không đem muội muội thân yêu giao cho hắn, phải không?"

"
Ừm."

Vân Tuyết tiếp tục nói: "
Hắn rất nhiều lúc đều không nói đạo lý, nhưng bất luận lúc nào đều che chở cho mỗi một nữ nhân bên cạnh hắn. Đại ca muội cho muội đi theo bên cạnh hắn, xem như muốn cho hắn bảo vệ muội. Bởi vì ngoại trừ bản thân đại ca muội, đại ca muội chỉ tin tưởng Hoàng Hy Bình, một nam nhân nhìn giống như vô lại, có thể làm ra bất cứ chuyện vô sỉ gì, nhưng mà có nguyên tắc hắn không thay đổi, nhất định yêu thương người hắn yêu. Nhu Vân, tỷ tỷ thấy được Hoàng Hy Bình cũng rất trân trọng muội, phải không?"

"
Ừm, hắn rất thương yêu muội."

"
Nếu ta bảo muội, tỷ tỷ vì sao đối xử tốt với muội như vậy, bởi vì tỷ tỷ yêu thương muội. Sự việc rất đơn giản, không cần nghĩ quá phức tạp. Muội nếu trong lòng yêu thích Hoàng Hy Bình, cũng nên đem cừu của đại ca quên đi. Nghiêm khắc mà nói, Hoàng Hy Bình chẳng phải là cừu nhân của đại ca muội. Đại ca muội không có cừu nhân, cừu nhân của hắn chính là bản thân hắn. Hắn muốn tự tay kết thúc sanh mạng của chính mình, nhưng hắn yêu thương muội muội của hắn. Bởi vậy, trước khi hắn chết, hắn phải tìm một người đến thay thế hắn, chiếu cố muội muội của hắn. Một đại ca đến tận lúc trước khi chết còn tín nhiệm nam nhân đó, thế nào lại là cừu nhân của muội? Nhu Vân, nếu Hoàng Hy Bình trở về, muội không đem hắn biến thành cừu nhân nữa, được không? Ngoại trừ đại ca muội, hắn là chỗ dựa duy nhất của muội, hắn sẽ dùng tánh mạng hắn bảo vệ các người."

Vân Tuyết đang nói, cảm giác Thi Nhu Vân đang nấc lên từng tiếng(khóc thút thít), hỏi: "
Muội lại khóc?"

Thi Nhu Vân nghẹn ngào: "
Nhưng hắn khi nào trở về? Hắn chưa từng rời khỏi Nhu Vân. Không có sự tồn tại của hắn, Nhu Vân thật sự không biết thế nào thì tốt, sợ cừu nhân của hắn, Nhu Vân cũng muốn hắn bên cạnh."

Vân Tuyết vỗ về: "
Hắn sẽ trở về, hắn là một nam nhân kỳ dị, sẽ không dễ dàng chết như vậy."

"
Nếu . nếu hắn trở về, Nhu Vân lại đối với hắn tốt một chút, nghe hắn nói .."

Vân Tuyết mỉm cười: "
Đúng vậy. Nhớ rõ, hắn không phải là cừu nhân của muội. Ca ca muội không phải hắn giết, cũng không phải hắn hại chết. Hắn giống dạng người, người khác không hại hắn, hắn căn bản sẽ không hại người. Muội không phải cũng nói hắn rất thiện lương sao?"

Thi Nhu Vân ngửa mặt đầy nước mắt lên, nói: "
Hắn bình thường thì hi hi cười cười. Nhưng, có lúc Nhu Vân cũng rất sợ hắn .. sợ hắn nổi điên, hắn phát điên lên, giống . giống như dã thú."

"
Ha ha, dã thú, đối với hắn ta cách hình dung này là đúng nhất. Tên này có lúc thật sự là một đầu dã thú, nếu hắn không có loại lực lượng dã thú cường đại này, thì làm sao có thể bảo vệ các người? Nhu Vân, chúng ta trở về nhé?"

Thi Nhu Vân nói: "
Ừm, Nhu Vân ra ngoài cũng đã lâu, đại tẩu nhất định đang lo lắng."

Hai nàng đi vào Long Thành, lúc này, hoàng hôn cũng đang đến.

Trước mặt một thiếu nữ đi tới, đối diện Vân Tuyết nói: "
Vân cô nương, tiểu thư chúng tôi đang tìm người."

"
Bây giờ?" Vân Tuyết chỉ nhìn Thi Nhu Vân, lời nói cực không cảm tình.

Thiếu nữ đáp: "
Phải, rất gấp."

Thi Nhu Vân nói: "
Vân Tuyết tỷ tỷ, tỷ có việc thì đi trước đi! Nhu Vân sẽ tự mình trở về."

Vân Tuyết không muốn: "
Ta muốn đưa muội trở về."

"
Không cần, Nhu Vân đã biết được đường đi, với lại rất nhanh trở về."

"
À .. thôi được! Ta không tiễn, muội .. cẩn thận một chút."

Thi Nhu Vân cười nói: "
Không sao đâu, trên đường, Nhu Vân sẽ không chạy đâu."

Vân Tuyết liền đi theo thiếu nữ đi, Thi Nhu Vân thấy bóng của bọn họ dần dần biến mất, mới xoay người muốn rời đi. Đột nhiên một bóng người lao đến, nàng còn không kịp phản ứng, sợ hãi kêu lên một tiếng, chỉ cảm giác được mình bị người ôm, hắn dùng tốc độ không thể tưởng tượng bay lên không trung ..

Nhân ảnh bắt Thi Nhu Vân đem đi vừa vượt qua tường thành, trong một đám người từ ngoài thành chạy lại bỗng nổi lên một tiếng gầm giận giữ, cũng giống như một mũi tên truy đuổi theo.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/248