Chương 210: Ngộ xà thiếu nữ


Hy Bình mỗi ngày từ bình minh đến hoàng hôn, đầu tiên là lo kiếm thức ăn cho bốn nữ nhân, sau đó thì bị các nàng ép đi đốn gỗ để làm nhà.

Hắn dựa vào thân thể cường tráng, cùng với việc lớn lên ở trong núi, nên giờ đây ở trên hoang đảo này động thủ động cước, bất luận là săn bắt dã thú hay là đốn gỗ làm nhà đều là rất tệ. Nhờ có bốn nữ nhân giúp đỡ, đến tối thì bọn họ cũng dựng được một căn nhà gỗ rộng chừng năm, sáu mươi thước vuông, là một công trình nhân tạo đầu tiên ở trên hoang đảo này.

Phỉ Sa quả nhiên rất giữ lời, ngay đêm đó đã cùng ba nữ nhân kia giáp chiến với Hy Bình ở trong căn mộc ốc, bị hắn làm cho phải kêu la thảm thiết suốt đêm. Những giống điểu thú ở vùng phụ cận bị hàng loạt các âm thanh kỳ lạ của cái giống động vật mới đến cư ngụ ở đây làm phá giấc ngủ và không thể nào nghỉ ngơi được.

Hôm sau tỉnh dậy, Hy Bình phát một cái vào bờ mông xinh đẹp của A Mật Y, rồi nói: "Dậy mau, chúng ta đi dạo trên đảo một chút."

A Mật Y hé đôi mắt ngái ngủ, nằm tựa lên người Hy Bình, dịu dàng nói: "Thiếp còn muốn ngủ thêm mà, đêm qua chàng hành hạ người ta như vậy, khiến cho người ta thật là mệt mỏi a."

"A, một mình ta đối phó với bốn người các nàng, ta đã không than mệt thì thôi, cớ sao nàng lại than?"

Phỉ Sa nói: "Chàng không phải là con người mà, người ta quả thật không ngờ được là chàng lại mạnh mẽ như vậy. Xem ra phụ tử Lạc Hùng còn kém cả sợi lông của chàng."

Hy Bình la lớn: "Tên Lạc cẩu Hùng kia đương nhiên là không thể so bì được với ta rồi, lão mà tính cái gì? Ta đường đường là một quyền vương, chỉ cần một quyền thôi là có thể khiến cho lão nằm liệt trên giường rồi."

Phỉ Sa phản bác: "Thiếp không hề nói tới chuyện đánh nhau, mà là thiếp đang nói về bản lãnh phòng the của chàng kìa. Làm sao mà chàng lại nghĩ tới chuyện đánh nhau cơ chứ?"

Lý Ngọc nói: "Lúc trước ta từng nghe nói, chàng ngoại trừ thích ca hát ra thì lại còn rất thích đánh nhau. Chắc điều đó chính là nguyên nhân rồi."

Hy Bình cười nói: "Đúng vậy, nam nhân mà không thích đánh nhau thì còn gọi là nam nhân được sao? Nam nhân phải dùng sức mạnh để lập nên thế đứng trong giang hồ, tất nhiên là phải tỏ ra sự lợi hại của mình trong các trận đánh nhau."

Phỉ Sa nói: "Là nữ nhân, thiếp rất thích sự lợi hại của chàng trong lúc hoan ái. Chàng đích thực là một phần rất quan trọng trong đời sống của nữ nhân."

"Cái nàng Phỉ Sa tao bà nương này, ta là nam nhân chứ không phải vật phẩm. Nàng còn dám tỷ dụ ta như thế thì ta sẽ cho nàng biết thế nào là chết."

Phỉ Sa uốn éo người rồi bày ra một tư thế dụ người, nói: "Lại đây nào, thiếp nhường chàng đó."

Hy Bình ôm đầu, kêu lớn: "Ta sợ nàng luôn, nàng so với nhạc mẫu của ta có vẻ không thua gì mấy!"

"Ai?"

"Lãnh Tinh Oánh."

"Là môn chủ Hồ Điệp môn?"

"Đúng vậy! Chúng ta đi ra ngoài hít thở không khí chút nào." Hy Bình nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

A Mật Y chúng nữ vội vàng nhìn quanh tìm y phục. Phỉ Sa nói: "Ta không còn chút khí lực nào nữa."

Hy Bình nhìn chằm chằm nàng, nói: "Lạ nha, chẳng phải lúc nãy nàng nói cứng lắm sao?"

Phỉ Sa ủy khuất nói: "Thiếp chỉ nói cứng thế thôi, nhưng đêm qua thiếp là người tiếp chiêu của chàng nhiều nhất, thiếp quả thật là không còn chút khí lực nào. Thiếp không muốn đi tản bộ, thiếp muốn ở lại đây ngủ thêm một giấc để tối nay còn phải bồi tiếp chàng nữa."

Hy Bình nhún nhún vai, nói: "Ta sợ nàng sẽ dạy hư các thê tử khác của ta a."

Phỉ Sa cười nói: "Thiếp sẽ dạy hư cho họ, nhưng đó chỉ là khi họ đối xử với chàng thôi. Còn khi đối xử với người khác, thì thiếp sẽ dạy họ làm cách nào để thành thánh nữ, hì hì."

"Nàng mà biết dạy kẻ khác làm sao để trở thành thánh nữ sao?" Hy Bình nghi ngờ hỏi.

"Hừ, chàng không tin người ta à? Sau này rồi chàng sẽ biết. Người ta chỉ có thái độ dâm đãng ở trước mặt chàng thôi, còn lúc nào ở trước mặt người khác thì người ta chỉ có một vẻ lãnh diễm mà thôi."

Hy Bình cười cười, ôm lấy A Mật Y rồi nhẹ giọng hỏi: "Bộ làm thánh nữ dễ dàng đến thế sao?"

A Mật Y trả lời: "Điều đó không khó chút nào. Thiếp cũng từng làm thánh nữ suốt nửa đời người rồi, nhưng sau này sẽ không làm nữa."

Phỉ Sa nhìn bốn người rời khỏi mộc ốc, rồi tự lẩm bẩm: "Sao lại không tin ta chứ? A Mật Y có thể làm thánh nữ được thì ta sao lại không được? Hừ, ta sẽ chứng minh cho các người xem."
Nàng nói xong liền đứng lên định đi ra ngoài, nhưng lại không còn mảy may chút khí lực. Đêm qua nàng làm "thượng nữ", đã phải đứng đến rời rã cả hai chân. Thì ra làm "thượng nữ" rất mất sức, chẳng trách nào A Mật Y không muốn lập lại chiêu thức đó, rốt cuộc là nàng phải làm thay, đến nỗi giờ đây muốn đi đứng cũng rất khó khăn.

Hy Bình vốn không thể dự liệu tới việc Phỉ Sa không thể đi đứng được, bởi vì đêm qua nữ nhân này đã quấn quýt lấy hắn, làm như thể là dù có chết thì cũng phải chết trong lúc hoan lạc. Hắn nghĩ nữ nhân này có lẽ đã lâu không được hoan ái với nam nhân rồi, đứng trên một phương diện nào đó mà nói, nàng đã cố nén dục vọng của mình đã rất lâu, chỉ có khi ở trong lòng hắn thì mới có thể buông thả như thế.

Hắn dẫn theo tam nữ của Thái Âm giáo đi xem xét hòn đảo hoang, tuy nhìn thấy đủ các loại điểu thú, nhưng không thấy được một con rắn nào. Ba nữ nhân này truớc lúc ra ngoài đã lo lắng là sẽ gặp rắn, hà, đừng thấy các nàng có võ công cao cường như vậy mà cho rằng các nàng không biết sợ. Có lẽ nữ nhân sinh ra đã biết sợ rắn từ bẩm sinh rồi

Các nàng bắt Hy Bình trèo lên cây hái quả dại cho họ ăn. Lúc đầu, Hy Bình nghĩ là có thể dùng khinh công, nhưng hắn lại quên mất làm sao có thể sử ra khinh công, nên chỉ còn cách là trèo lên. Mà không có cầu thang để trèo cây, thật chẳng khác nào là muốn làm khó hắn.

Trèo cây cả nửa ngày, thân thể trần trụi của hắn bắt đầu dơ bẩn, tam nữ đề nghị đến bãi biển tắm rửa.

Hy Bình liền lớn tiếng đề nghị: "Chúng ta ra biển hoan ái được không?"

A Mật Y nói: "Tùy chàng, ở đâu chàng cũng có thể làm mà."

Hy Bình ôm lấy nàng, ôn nhu hôn lên khuôn mặt của nàng, rồi nói: "Ngoan lắm! Trong số các lão bà của ta, nàng là một trong số những người đẹp nhất."

"U Nhi không mỹ lệ sao?" A Mật Y nhớ đến Lạc U Nhi nên cất tiếng hỏi.

Hy Bình thở dài: "Nàng ta không phải là nữ nhân của ta."

A Mật Y không vui, hỏi: "Trong bụng của nàng ta đã có hài tử của chàng, vậy tại sao lại có thể không phải là nữ nhân của chàng?"

Hy Bình trả lời: "Nàng ta không giống nàng, bởi vì nàng ta chỉ yêu Lâm Khiếu Thiên, còn nàng thì lại cho ta cả thân thể lẫn trái tim. Lần đầu tiên ta đến với nàng ta thì đã xảy ra một chuyện đáng tiếc và bất hạnh. Nàng ta đã từng nói, dù ta có thể chiếm lấy thân thể của nàng ta thì cũng không thể chiếm được trái tim của nàng ta. Những nữ nhân của ta, dù là thân thể hoặc là trái tim của họ đều hoàn toàn thuộc về ta, nhưng đối với Lạc U Nhi, bất luận là thân thể hay tâm linh đều không thuộc về ta. Bởi vậy, ta không thể xem nàng ta là nữ nhân của ta được."

A Mật Y nói: "Chàng sai rồi! U Nhi rất đơn thuần, trái tim của nàng vốn không thể dung nạp được hai mối tình. Nếu nàng đã vì ngươi mà đến Gia Lăng trấn, vậy thì điều đó chứng minh rằng trong tâm nàng đã có chàng. Và một khi trong tâm nàng đã có chàng, vậy thì vị trí của Khiếu Thiên ở trong lòng nàng sẽ rất dễ bị thay đổi. Nếu sau này chàng dám gây tổn thương đến trái tim của U Nhi, thiếp sẽ không lý tới chàng nữa. Thiếp và U Nhi cùng đứng chung một trận tuyến, bởi vì thiếp và nàng ta có định mệnh giống nhau."

Hy Bình nói: "Đợi chúng ta rời khỏi hòn đảo này rồi hãy nói. Việc này mà đem ra thảo luận ở trên hòn đảo hoang này thì thật là chẳng có ý nghĩa gì."

Minh Ngọc quả quyết: "Thiếp tin rằng chúng ta sẽ rời khỏi đây được."

Lý Ngọc hỏi: "Tại sao thế?"

Minh Ngọc tựa vào tay Hy Bình, rồi khẳng định: "Bởi vì cho đến bây giờ ta vẫn không cảm giác được sự lo lắng của chàng. Chàng là một loại nam nhân tuyệt sẽ không bỏ rơi nữ nhân của mình, mà nữ nhân của chàng thì có rất nhiều người không có mặt tại đây. Vì thế, ta nghĩ rằng chàng có mười phần tự tin sẽ rời khỏi hòn đảo hoang này, mà đối với chàng, ta cũng có mười phần tin tưởng, vì chàng chính là nam nhân của người ta."

"Thật là nhột nhạt a!" Hai nàng kia nghe vậy thì cười mắng.

Bốn người cười cười nói nói rồi đi về hướng bờ biển. Từ xa xa trông lại, họ thấy được trên bãi cát đang có nhiều người nằm ngủ dưới ánh mặt trời. Họ nhận ra đó là bọn người của Quyền Hành.

Hy Bình liền đi tới bên cạnh Quyền Hành, những nữ nhân khác nghe động cũng đều ngồi dậy nhìn hắn. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn Quyền Hành đang chìm trong giấc ngủ, trên mắt còn vương ngấn lệ.

A Mật Y bắt chuyện với Mục Thu trước: "Các người tối qua ngủ ở đây sao?"

Mục Thu đáp: "Hoang đảo có nhiều dã thú, rắn cũng rất nhiều, chúng ta không tim được chỗ, thấy bờ biển này tương đối an toàn, đợi trời sáng mới từ trong rừng quay lại đây, nghỉ ngơi đến bây giờ". Trong giọng nói của nàng có chút u oán không nói ra, thù hằn trừng mắt nhìn Hy Bình.

Minh Ngọc hỏi: "Các ngươi chưa dựng mộc ốc sao?"

Mục Thu trả lời: "Chúng ta ở đây toàn là phụ nữ, huống hồ cho dù có mộc ốc, nơi này vẫn có nhiều rắn, hay là cứ đi tiếp."

Lý Ngọc kỳ quái: "Nhưng mà đúng là chúng ta không có nhìn thấy rắn."

Mục Thu nói: "Chúng ta cơ hồ đến đâu cũng nhìn thấy rắn, bọn tỷ muội sợ đến hai chân nhũn ra."

Lời của ba nữ nhân Thái Âm giáo rất khó tin, làm sao có chuyện này được chứ?

A Mật Y hỏi: "Các ngươi đã ăn gì chưa?"

Mục Thu nói: "Đã ăn chút quả dại, mùi vị không tệ, chưa chết được đâu."

A Mật Y tốt bụng: "Không bằng các ngươi đi theo chúng ta đi! Chúng ta bảo Hy Bình làm mộc ốc cho các ngươi, cho các ngươi ở bên cạnh, như vậy mọi người có thể tiếp ứng lẫn nha, ở hải đảo này còn so đo cừu hận gì nữa?"

Mục Thu hơi ngần ngại: "Nhưng mà chúng ta có chết cũng không chịu cùng hắn ở một chỗ đâu."

Tám nữ nhân kia cũng gật đầu, A Mật Y bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đi tới bên cạnh Hy Bình, nhìn cô gái xinh đẹp trên mặt đất hỏi: "Nàng vẫn chưa tỉnh?"

Hy Bình nhìn sang A Mật Y nói: "Nàng ta quá mệt mỏi, còn muốn nghỉ ngơi, mặt trời tuy không gắt nhưng cứ phơi nắng như vậy, sau này sẽ biến thành hắc mĩ nhân mất! A Mật Y, chúng ta bơi về bên kia thôi! Sợ nàng ta tỉnh lại lại tranh cãi với ta, Quyền Hành này vô luận là nam hay nữ đều cằn nhằn quá nhiều, làm ta cũng phát sợ."

Dứt lời, hắn xoay người đứng lên, vừa muôn rời đi đã nghe Quyến Hành mắng: "Hoàng Hy Bình, ngươi đi càng xa càng tốt, càng xa càng tốt … … Hỗn đản! Trên đời này ngươi là tên đệ nhất hỗn đản, dẫn ta đến cái hoang đảo toàn rắn này, ô ô, ngươi tại sao không để ta chết trên biển? Ta hận ngươi, ngươi cút đi, vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt ta nữa!" 

Hy Bình quay lại nhìn, chỉ thấy nàng khóc rất thảm thiết, hoàn toàn không giống nàng trước kia - kỳ thực thân phận nàng bị phá vỡ, tiếp theo bị Hy Bình cường bạo, nàng đã sớm không còn là bộ dạng nam nhi nữa rồi, ở chỗ này nàng chỉ là một cô gái bất lực mà thôi.

Hy Bình nói: "Ta sẽ dẫn nàng rời nơi này trở lại Trung Nguyên."

"Trở lại Trung Nguyên ngươi chắc chắn chết không có chỗ chôn."

"Đừng quên, thầy tướng số đã nói mạng ta rất dài." Hy Bình cười cười trả lời nàng, mang theo mười phần tự tin.

Quyền Hành thấy vậy bĩu môi: "Cứ chờ xem."

"Hảo, cứ chờ xem, A Mật Y, chúng ta đi thôi! Đi xem biển rộng này, chúng ta ra bờ biển tìm một chỗ, ta và các nàng đi tìm một chỗ tố ái, ha ha!"

Quyền Hành giận đến phát điên hét: "Hoàng Hy Bình, đại sắc ma, ngươi……ngươi……dĩ nhiên cũng như vậy? Oa ô ô, ngươi quay lại, ta phải đánh ngươi, đánh chết ngươi!"

Nàng nổi cơn ghen, chống tay đứng dậy, nhưng ngày hôm qua bị thương quá nặng, vừa đứng lên đi vài bước, kêu "ai nha" một tiếng lại ngã ngồi xuống cát.

Nàng nhìn Hy Bình cùng ba nữ nhân bỏ đi, khóc mắng: "Sắc ma đáng chết, dám ở trước mặt ta cùng bọn A Mật Y nói chuyện yêu đương, khi dễ ta!"

Dương Đình nói: "Công chúa, hắn đâu có khi dễ ngươi, hắn cùng tam nữ Thái Âm làm chuyện đó, còn với người lại dùng sức mạnh, người cần phải ca hứng mới đúng chứ?"

Lúc này Hy Bình và ba nữ nhân đã sớm đi rất xa, căn bản không nghe được các nàng nói chuyện.

Quyền Hành mắng: "Ngươi thì biết cái gì?"

Dương Đình khiếp vía thốt: "Dạ, công chúa, nô tỳ cái gì cũng không biết."

Quyền Hành nói: "Đỡ ta lên, ta phải vào trong đảo, ta trong lòng không thoải mái, biển này … … bọn họ dĩ nhiên cũng ở chỗ này chứ? Ô ô, nhìn thấy biển trong lòng ta lại không thoải mái."

Mục Thu sợ sệt: "Công chúa, hình như trên đảo có rất nhiều rắn."

"Bị rắn cắn chết cũng tốt hơn đợi ở chỗ này."

Hy Bình cùng tam nữ bơi về, lại tiếp tục khổ lực, lần này dĩ nhiên là hắn tự nguyện, hắn cầm Liệt Dương đao chặt rất nhiều cây, muốn tạo nên một chiếc thuyện lớn nhất thế giới, tứ nữ sớm về nhà gỗ nướng thịt trước, mặc hắn phát huy thiên tài.

Hắn loay hoay nửa ngày, đột nhiên hoan hô: "Ha ha, thuyền làm tốt lắm, chúng ta có thể trở về."

Bốn nữ nhân lao đến xem, đã thấy hắn theo như lời dùng, chỉ là một cái bè gỗ không lớn không nhỏ.

Phỉ Sa nói: "Cái này không phải, không phải thuyền mà là bè gỗ, ở sông nhỏ còn có thể dùng được chứ trên biển rộng, hì hì!"

"Sao?" Hy Bình tựa hồ như bị đả kích không nhỏ

Phỉ Sa tiếp tục: "Cũng có thể dùng được, dù cho cái bè gỗ này đi đến bờ biển, chúng ta cũng có thể tác ái trên bè.

Hy Bình mắng: Con mẹ nó, chỉ muốn tố ái, ta làm thuyền này chỉ dùng để về Trung Nguyên, không phải để làm hải sàng.

A Mật Y lắc đầu: "
Nếu chàng thích thì cứ tiếp tục làm thuyền, trời đã tối rồi, thiếp ăn no cũng cần phải ngủ."

Tam nữ cũng theo nàng trở về, Hy Bình nhìn đống lửa trước mộc ốc, chỉ còn lại nửa miếng thịt dê nướng, hắn liền chạy tới, ngồi trước đống lửa, nhấc miếng thịt lên cắn một miếng đến tận xương nói: "
Mẹ kiếp, lão tử bận rộn khổ cực cả một ngày, cuối cùng lại nói ta chỉ làm được cái mộc bài (bè gỗ), ta ăn dương bài (thịt dê) của các nàng, thật là con mẹ nó!"

"
Hy Bình, đến nhanh lên một chút nào! Mọi người cần!" Phỉ Sa ở trong ốc yêu kiều gọi.

Hy Bình la lên: "
Oa, được lắm, ta phải khiến nàng không còn đầu khớp xương nào."

Phỉ Sa lại nói: "
Hy Bình, đừng nhìn thịt dê đó!"

Hy Bình quay lại nhìn mộc ốc, thấy có ánh sáng, hắn quay đầu lại hung hăng cắn mạnh miếng thịt dê, cầm miếng thịt đã mất một nửa, quay người tiến vào nhà, quát: "
Phỉ Sa, nàng muốn chết ư?"

"
Ô áo, mọi người đòi phải dục tiên dục tử……"

"
Ta tới đây!" Hy Bình hét lớn, nhào tới thân thể xích lõa của Phỉ Sa, cự côn tiến mạnh vào vùng huyệt của nàng.

Phỉ Sa la lên một tiếng, rên rỉ: "
Chậm một chút...…ta chịu không được chàng……"

Hy Bình hô lớn một tiếng: "
Nàng không phải rất muốn sao?"

"
Mọi người chưa được thấy cái rất lớn của chàng, kết hợp cùng chàng…… sung sướng chết đi được……"

"
Ta sẽ làm cho nàng dục tiên dục tử, phải há mồm gọi mẹ!"

Phỉ Sa yêu kiều rên rỉ: "
Không phải một lần, là hai lần, áo áo……"

Đêm trên đảo bắt đầu tấu khởi tiểu khúc mê người, động vật sống trên đảo đột nhiên nghe tiếng động làm chúng không thể an giấc, chúng dĩ nhiên không cố trí tuệ, cũng không hiểu được hành vi của con người, huống chi bọn chúng tiến hành phồn thực tính giao thì rất yên tĩnh, sao có thể nghĩ loài người vô luận lúc nào cũng đều như vậy chứ?

Khi tất cả tiếng động trong nhà gỗ đã lắng xuống, mọi người đang ngủ say, đột nhiên trong mộc ốc xuất hiện hai thiếu nữ, người trong ốc cũng bị các nàng đánh thức.

A Mật Y nhìn thấy hai người này thì kinh hòang hỏi: "
Các ngươi như thế nào lại tới đây?"

Dương Đình đáp: "
Chúng tôi… chúng tôi bị một bầy rắn đuổi bắt,mấy người kia đang cầm chân bầy rắn, chúng tôi chạy tới phía các người cầu cứu, mọi người cùng hợp lực trợ giúp nhau chạy khỏi phạm vi của bầy rắn này."

"
Một bầy rắn?"

Thiếu nữ xinh đẹp kia nói: "
Ân, mấy người kia đang bảo vệ tiểu thư, cho nên chỉ có chúng tôi đến đây, bầy rắn này thật đông lại rất khinh khủng, bọn tôi nhìn mà hai chân đã nhũn ra, chúng tôi đã giết rất nhiều rồi nhưng hình như mấy con rắn đó giết không hết được, bây giờ cũng không biết bọn họ như thế nào."

A Mật Y lẩm bẩm nói: "
Rắn ư, bọn ta cũng rất sợ rắn…."

Dương Đình chỉ vào Hy Bình vẫn còn chưa dậy: "
Hắn chắc chắn không sợ, hắn là nam nhân, trên đảo này chỉ có hắn là nam nhân."

Lý Ngọc đẩy vai lay Hy Bình tỉnh lại, Hy Bình tỉnh dậy, nhìn thấy hai nàng, liền hỏi: "
Các người không đi theo chủ nhân, lại chạy tới nơi này làm gì ?"

Dương Đình đáp: "
Chúng ta gặp một bầy rắn."

Hy Bình toàn thân chấn động, nhưng không run sợ, hắn nói: "
Rắn! Đáng sợ."

Chúng nữ không tưởng hắn phản ứng như thế, chẳng lẽ hắn cũng sợ rắn?

Dương Đình lập tực đi tới, ngồi lên tiểu huynh đệ hùng dũng đang xích lõa, hai tay nắm hai vai hắn, quát to: "
Hoàng Hy Bình, ta nhịn ngươi nhiều lắm rồi nha, ngươi mau nhanh nhanh theo ta trở về cứu bọn họ."

"
Oa,ngươi là người gì của ta, sao ta phải nghe theo lời ngươi? Ngươi không biết là ta cũng rất sợ rắn sao? Nhìn ngươi lớn lên chắc chắn rất xinh đẹp dễ thuơng, hung dữ như vậy, còn hung dữ hơn cả so với rắn, hơn nữa, cái miệng của ngươi thật nhỏ,nhìn nhỏ bé như một nụ hoa nhỏ, khi nói thật giống như nụ hoa ồn ào. Ta quyết định, ta không đi, nhìn thấy rắn, toàn thân ta trở lên yếu đuối."

Dương Đình nói: "
Tại La phủ, ta đã rất nhẫn nhịn ngươi! Tên hỗn đản này, ngươi mà sợ rắn sao, ngươi muốn bày đặt cái gì? Đứng dậy mau!"

Hy Bình bất đắc dĩ phải ý kiến: "
Ngươi đang ngồi trên bụng ta, ta làm thế nào để đứng dậy đây?"

Dương Đình đang định đứng dậy,liền bị Hy Bình níu lại, nàng e thẹn: "
Ngươi để ta đứng dậy."

Hai tay Hy Bình ôn lấy eo nàng, cười: "
Ngươi cho là ngươi đứng dậy, ta sẽ đi cứu bọn họ ư?"

Dương Đình hỏi: "
Ngươi muốn thấy người ta chết mà không cứu sao?"

"
Ta đã nói là ta cũng sợ rắn mà."

"
Ngươi…..ta muốn bắt ngươi điên lên" Dương Đình nói, hai tay túm lấy tai hắn.

Hắn đau quá la lên: "
Ối ối, Dương Đình, Ngươi đúng là đàn bà, thả ta ra, bỏ ngay cái tai ta ra."

Dương Đình hỏi một lần nữa: "
Ngươi có đi không?"

Hy Bình nói: "
Trừ phi các ngươi đáp ứng ta một điều kiện."

"
Điều kiện gì?"

Hy Bình trong ánh lửa yếu ớt bỗng nhiên hắn chú ý tới cô gái kia. Bất ngờ cảm thấy cô ta rất giống Bạch Tư, đúng vậy, trong lúc lơ mơ, hắn đến lúc này mới phát giác ra cô gái này rất giồng Bạch Tư, hắn hỏi: "
Tên nàng là gì?"

"
Lâm Hân."

Hy Bình thở dài: "
Nàng trông rất giống một nữ nhân mà ta biết, khuôn mặt của nàng và cả vóc dáng đều rất giống, làm cho ta nhớ đến nàng ta."

Dương Đình mắng: "
Hãy bớt sàm ngôn đi, nhanh nói điều kiện của ngươi ra."

Hy Bình lập tức nói: "
Ta muốn hai nguời thành nữ nhân của ta, chỉ là sau khi ta cứu mấy người kia, các người bồi tiếp ta ngủ, lấy thân báo đáp."

Dương Đình giật mình,nàng quay đầu lại nhìn Lâm Hân, Lâm Hân gật đầu: "
Ta đồng ý, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã thích ngươi rồi."

Dương Đình cũng nói: "
Hỗn đản, ta cũng đáp ứng ngươi, ngươi mau theo chúng ta đi cứu người."

Hy Bình chưa chịu: "
Nhưng ngươi vẫn chưa nói ngươi thích ta."

"
Ta sẽ không thích ngươi, ta cũng sẽ không bận tâm là đang ngồi trên thân thể xích lõa của ngươi. Ngươi không biết rằng ngươi rất hấp dẫn ư?" Dương Đình thủ thỉ.

Hy Bình nói: "
Ta hấp dẫn ư? Dương Đình, hấp dẫn là để hình dung về nữ nhân. Đừng có áp dụng lên thân thể nam tính này của ta."

Dương Đình rất vội: "
Nhanh lên, chúng ta đã đáp ứng yêu cầu của sắc lang ngươi. Khi nào thì ngươi mới đi."

Hy Bình uể oải: "
Được, ta cũng nên dậy. Ai, vì nữ nhân, ngay cả nỗi sợ rắn bẩm sinh nhất của ta, ta có thể loại bỏ được sự sợ hãi….Ta thật sự cũng rất sợ rắn mà, các người sao lại không tin ta chứ?"

"
Bởi vì nơi này chỉ có mình ngươi là nam nhân, cho dù ngươi thật sự sợ rắn cũng phải thể hiện khí khái nam tử hán."

"
Thì ra là như thế, nam nhân số mệnh khổ a!"

Hy Bình bị Dương Đình lôi áo kéo đi, hắn vốn khinh công cũng rất lợi hại, nhưng hắn nói đến khi gặp rắn, hai chân lại nhũn ra. Dương Đình liền kéo áo hắn mà chạy. Hắn cũng nắm ngọc thủ mảnh mai của Duơng Đình, Heh heh, quả nhiên chạy rất nhanh!

Trong tay hắn là Liệt Dương Đao vẫn đang bừng sáng, tựa như một cây đuốc siêu cấp, soi sáng cả một khoảng hoang lâm.

Khi bọn hắn chạy đến nơi, bọn hắn sững người kinh ngạc, chỉ thấy khắp nơi không còn có lấy một con rắn nào còn sống, đúng là rất nhiều xác rắn, nhưng tám nữ tử kia, loại trừ do bị chết đói, còn sáu nữ tử khác chỉ là bị ngất đi, giống như bị trúng độc rắn. Mục Thu thấy bọn hắn đến, cũng vô lực mà ngã xuống đất.

Hy Bình nói: "
Chà, các ngươi thật lợi hại, đã giết được nhiều quá, tất cả đêu do ngươi giết ư? Vậy mà muốn quyền vương ta nửa đêm thức giấc để đi giết rắn? Hòan hảo, không có con rắn nào còn sống, nếu không chắc chắn sẽ hù chết ta mất."

Dương Đình cũng không dám tin hỏi: "
Mục Thu, ngươi đã giết tất cả bọn rắn ư?"

Mục Thu thống khổ trả lời: "
Sớm hơn lúc các người đến đây một chút, ta cũng không hiểu vì sao mà tất cả bọn rắn liền rút đi. Ta đã tưởng rằng ta không thể cầm cự được chờ ngươi đến, Khi các người bất người đến, bọn rắn liền chạy trốn."

"
Có việc này sao?"

Hy Bình cười hắc hắc nói: "
Xem ra cả bọn rắn cũng sợ quyền vương ta."

Mục Thu quay sang A Mật Y hỏi: "
Các người nói mọi nơi các ngươi đều không nhìn thấy rắn, phải vậy không?"

A Mật Y đáp: "
Đúng vậy, chúng ta cho tới bây giờ vẫn không hề thấy rắn, hơn nữa tai chỗ chúng ta ở, cũng không có lấy một con rắn nào đi vào."

Mục Thu nói: "
Đối với bọn ta đi đến đâu cũng đều thấy rắn, hơn nữa không phải chỉ có một hai con."

L‎ý Ngọc đột nhiên lên tiếng: "
Chẳng lẽ rắn cũng sợ chúng ta?"

Mục Thu giải thích: "
Rắn không sợ ngươi, mà là sợ tên hỗn đãn Hoàng Hy Bình này, vừa rồi đám rắn rút đi, nghe thấy âm thanh quái dị của hắn, có nhiều con đã chết. Ta bây giờ rốt cuộc mới nghĩ ra các ngươi vì sao lại không thấy rắn, tên hỗn đãn này có thể tại sơn động đã bức long huyết ra bên ngoài cơ thể, có thể thấy thân thể hắn có ẩn tàng long khí, rắn còn sợ xà vương, huống chi là thấy rồng? Cho nên các ngươi tới chỗ nào cũng không thấy được rắn, vì rắn phải tránh các ngươi."

Chúng nữ ngẫm nghĩ, cũng cảm thấy có lý, Hy Bình cười: "
Ta tưởng chỉ có ta sợ rắn, nguyên lai rắn cũng sợ thiên tài ta đây, ha ha. Nếu rắn đã rút đi, ta ngủ tiếp thôi."

Mục Thu nói: "
Trừ tiểu thư ở bên ngoài ra, chúng ta đều bị rắn cắn, chúng ta có lẽ không cần cứu, nhưng xin ngươi cứu tiểu thư của chúng ta, nàng cử động không được thuận tiện, các ngươi nếu để tiểu thư ở chỗ này, lát nữa các ngươi rời đi, đám rắn lại quay trở lại."

Quyền Hành phản đối: "
Ta không muốn hắn cứu." Mặc dù nói cứng, nhưng mọi người đều thấy nàng đang chảy nước mắt.

Hy Bình ra lệnh: "
Lý Ngọc, các ngươi lấy cho ta càng nhiều củi càng tốt, ta ở chỗ này nhóm lửa."

Chúng nữ liền nhặt củi rồi xếp thành một đống trên mặt đất, Hy Bình dùng nội lực truyền vào Liệt Dương chân đao đốt một hồi, đống củi liền bắt lửa.

Hy Bình nhìn chúng nữ bị trúng độc, tựa hồ còn có hai, ba người không bị hôn mê, hắn nói: "
Với loại độc này, ta có khả nangư cứu sống mọi người."

Chúng nữ cả kinh: "
Ngươi có thể cứu sống?"

Mục Thu hỏi: "
Ngươi có giải dược của độc xà?"

Hy Bình đi tới trước mặt nàng, ngồi xuống, rồi nói: "
Hôn ta, ta sẽ nói cho nàng."

Mục Thu không suy nghĩ gì, hôn một cái lên mặt của Hy Bình.

Hy Bình cao hứng: "
Thân thể ta là vạn độc bất xâm. Máu ta có thể giải vạn độc. Ha, chỉ đơn giản vậy, lợi hại không?"

Chúng nữ đều nhìn hắn, như bình thường nhìn một con quái vật. Mục Thu vui vẻ hỏi: "
Máu của ngươi có thể giải được vạn độc?"

Hy Bình cười đáp: "
Ừ, cũng thể giải được độc xà."

Dương Đình đi tới đá một cái sau lưng hắn, rồi mắng: "
Vậy sao ngươi không giải độc cho tỷ muội bọn ta?"

Hy Bình quay đầu hỏi ngược lại: "
Ta sao lại phải nghe lời nàng?"

Dương Đình nói: "
Có phải ngươi định đặt điều kiện không?"

Hy Bình trả lời: "
Nàng quả hiểu lòng ta, ta có một vài điều kiện."

"
Nói mau."

"
Ta nghĩ ta cứu bọn họ xong, các nàng có thể lấy thân báo đáp được không?"

"
Ta biết là ngươi sẽ nói như vậy" Rất nhiều nữ nhân ở đây đều đồng thanh nói.

Quyền Hành phản bác: "
Không được, ta không đáp ứng."

Hy Bình hỏi lại: "
Không phải cứu nàng, nàng khẩn trương cái gì?"

Quyền Hành trả lời: "
Các nàng ấy là người của ta. Ta không cho phép ngươi làm bọn họ."

Hy Bình chuyển thân qua trước mặt nàng ta rồi nói: "
Mạng sống của bọn họ do bọn họ quyết, không phải nghe lời của một người."

"
Ngươi sai rồi, mạng sống của họ thuộc quyền của ta."

Hy Bình cười lạnh lùng, đột nhiên quát: "
Nếu ta nói các nàng ấy là của lão tử, thì ngươi là gì được lão tử?"

Quyền Hành bị hắn đột nhiên quát to làm cho kinh sợ, rồi bất ngờ nhào tới lòng ngực của hắn, vừa đánh vừa khóc: "
Ta đánh chết ngươi, dám đối với ta hung bạo như vậy…"

Cùng lúc này, Mục Thu bất tỉnh ngả xuống đất.

Hy Bình thấy tình hình nguy cấp, liền hỏi: "
Nàng cũng bị rắn cắn?"

Quyền Hành đáp: "
Ta không bị rắn cắn, bọn họ liều mạng che chở cho ta."

"
Nàng xem các nàng ấy đối với nàng tốt như thê. Nàng cũng không thể đối tốt với bọn họ sao? Chẳng lẽ nàng muốn nhìn bọn họ chết? Thông minh chút, nếu hận ta, thì cố cắn ta một cái!"

Hy Bình đưa tay đến trước miệng của nàng.

Quyền Hành liếc hắn một cái, rồi há mồm cắn một cái vào tay hắn. Hy Bình kêu lên: "
Oa oa, đau quá!"

Hắn càng kêu to thì Quyền Hành càng cắn chặt, hắn nói: "
Chảy máu rồi, chảy máu rồi, Quyền Hành, không được cắn ta, nếu còn cắn nữa ta sẽ trở mặt với nàng đấy."

Quyền Hành vẫn cắn chặt không tha cho hắn. Hắn lấy tay còn lại bóp cái cằm của nàng, rồi từ từ rút cái ngón tay đang chảy máu ra khỏi miệng nàng, nói: "
Con mẹ nàng, khi có cơ hội, thì lại không tha, sợ nàng."

Hắn quay đầu nói với chúng nữ: "
Các nàng đem tất cả những người trúng độc lại đây. Ta nhỏ máu vào trong miệng bọn họ, các nàng ấy sẽ tỉnh lại. Máu ta có thể so sánh với linh dược."

Chúng nữ vội vàng ôm những nữ nhân đang ngất lại, xếp thành một hàng. Hy Bình banh miệng của bọn họ nhỏ máu có từng người một. Máu vô trong miệng của bọn họ, rồi chảy vào trong dạ dày.

Kỳ quái thật, máu của hắn vừa vào trong miệng bọn họ, liền được bọn họ hấp thụ. Rất nhanh, bảy nữ nhân lần lượt tỉnh lại.

Hy Bình đắc ý: "
Nhìn xem, ta rất lợi hại đó. Chỉ một giọt máu mà các nàng ta đã sống lại."

A Mật Y cầm lấy tay hắn nhìn, rồi hỏi: "
Sao máu đông lại nhanh như thế?"

Hy Bình liền nói: "
Cho nên ta mới gọi các nàng đem bọn họ lại đây. Nếu chậm một chút, ta phải kiếm người đó cắn một lần nữa. Hắc hắc, cũng là cho người đó cắn ta để tiết hận. Thật sự là lưỡng toàn kỳ mĩ."

Quyền Hành lên tiếng: "
Ta vĩnh viễn sẽ không tiết hận."

Hy Bình ôm Dương Đình và Lâm Hân, rồi mỉm cười: "
Ta không quản, ta bây giờ phải đi về mà ngủ thôi."

"
Buông Dương Đình và Lâm Hân ra."

"
Ta sao lại phải buông ra? Hai nàng đó đã hứa làm nữ nhân của ta, cho nên ta mới đến đây."

Dương Đình kể: "
Tiểu thư, hắn không chịu đến, chúng tôi không thể làm khác hơn là đáp ứng hắn."

Quyền Hành tức giận đến thân thể phát run: "
Ngươi….Ngươi hiếp người quá đáng!"

Hy Bình cười cười: "
Có sao không? Hai nàng đó nói rằng hai nàng rất thích ta."

Lưỡng nữ cúi mặt xuống, chứng tỏ lời Hy Bình là sự thật.

Hy Bình nói: "
Chúng ta trở về thôi. Nếu bọn rắn lại tới, thì nàng phái thêm hai người nữa đến tìm ta. Ta sẽ đến đây để bọn rắn chạy đi, ha ha!"

A Mật Y đề nghị: "
Quyền Hành, nếu thật sự không tốt. Các nàng có thể đến gần chỗ của bọn ta mà nghỉ. Ít nhất là gần đó không có rắn."

"
Ta tại sao phải cùng chỗ bọn ngươi?" Nàng vừa dứt lời, nhìn những nữ nhân vừa mới tỉnh lại, rồi nghĩ đến việc bọn họ liều mạng để bảo vệ nàng, thở dài: "Các ngươi, đỡ ta dậy. Chúng ta sẽ ở tạm gần bọn họ."

Chúng nữ bị rắn cắn, độc thì đã giải hết, còn những vết thương nhỏ không đáng để nói tới, cho nên mừng rỡ đở Quyền Hành lên, rồi đi theo A Mật Y.

Hy Bình đã đi phía trước, trên đường đi quả nhiên không gặp một con rắn nào.

Trở lại phía trước mộc ốc, A Mật Y hỏi: "
Các nàng không tiến vào?"

Mục Thu đáp: "
Chúng ta không đi."

A Mật Y hỏi tiếp: "
Các nàng vẫn chưa ăn gì sao?"

Chúng nữ liền gật đầu.

A Mật Y nói: "
Trong đó còn có nửa con thú, chúng ta nướng chúng, rồi các nàng lại ăn."

Mục Thu cảm kích: "
Đa tạ."

Ba nữ nhân Thái Âm Giáo liền vào trong, rồi lấy miếng thịt ra, thì thấy Mục Thu cùng những người khác đã kiếm đủ củi."


A Mật Y nhìn vào trong mộc ốc, mà nói: "Hy Bình, ra đây giúp chúng ta nhóm lửa."

"
Ta đang có việc bận." Hy Bình đưa lưỡng nữ vào trong mộc ốc, chuẩn bị đại triển tay chân, thì A Mật Y kêu hắn. Hắn thật không muốn.

A Mật Y có chút giận: "Chàng rốt cuộc có ra đây không?"

"
A Mật Y lão bà, ta ra liền." Hắn xích lảo chạy ra, cự vật trong cái khố đang giương cứng như sắt. Hắn nhận Liệt Dương đao từ trong tay Lý Ngọc, rồi vận khí lên, đao liền phát hỏa, sau đó quay đầu lại rồi chạy, cũng không quên nói: "Không có chuyện gì, đừng có gọi ta.

Quyền Hành không nhịn được liền mắng: "
Hoàng Hy Bình, ngươi coi chừng chết rất khó coi đó."

Hy Bình bị mắng, dường như nhớ ra việc gì. Hắn quay trở lại, rồi lấy một ngọn đuốc, sau đó chạy đi, vừa cầm Liệt Dương đao, vừa nói: "
Đêm động phòng, phải có chút ánh sáng cho nó lãng mạn.

Hắn lại chạy vào trong, trong phòng có thêm lửa, liền sáng lên, rồi dần dần, nghe được những tiếng rên rỉ mê tình của thiếu nữ.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #210


Báo Lỗi Truyện
Chương 210/248