Chương 208: Sơ Lâm Diệu Đảo


Nhân thế này có rất nhiều điều mà người ta không biết đến, hoặc là khó có thể tin tưởng được. Những điều mà người ta không thể lý giải được đích xác là rất nhiều, và đối với những sự việc mà chúng ta không thể giải thích được đó….

Chúng ta gọi nói là kỳ tích.

Sở dĩ kỳ tích tồn tại được đó là bởi vì nó không phát triển theo lẽ thường.

Tại sau lưng dãy Vu Sơn dài liên miên bất tận, là một bờ biển rộng mênh mông, nhưng nếu muốn vượt qua Vu Sơn để đến được bờ biển này thì cũng phải mất hết hai, ba ngày thời gian. Còn về việc ở bên kia bờ đại dương là địa phương nào thì đến cả những cư dân sống tại Vu Sơn cũng không thể tìm hiểu được.

Đương nhiên không có ai hiểu được biển rộng bao nhiêu, cũng như không có ai hiểu được Vu Sơn chứa đựng bao nhiêu sự thần bí.

Biển rộng mênh mông, mặt biển tĩnh lặng, khắp nơi là một màu xanh biếc.

Nước biển màu xanh, bầu trời cũng màu xanh, trông giống như một thế giới thủy tinh màu xanh, tuy mỹ lệ nhưng không chân thật.

Trong cái thế giới màu xanh vô cùng vô tận ấy, đột nhiên lại có một cột nước phún trào lên không, một con kình ngư thật lớn dường như bị mất đi sự khống chế, phóng vọt lên không rồi rơi ùm xuống mặt nước, làm cho vô số bọn nước bắn lên tung tóe, sau đó con kình ngư ấy lại nhanh chóng phóng đi về một hướng…..

Nó đúng là mù quáng lao đi về hướng đất liền……

Rốt cuộc là điều gì đã khiến cho con kình ngư này trở nên điên cuồng như thế?

Nhắc lại Hy Bình và chúng nhân bị dòng xoáy cuốn trôi đi nhưng không hề hấn gì, dòng xoáy đó thông với vùng biển này, nó nhanh chóng mang mọi người đến đây, vừa gặp lúc con kình ngư bơi ngang qua liền há miệng nuốt chửng lấy đám người nửa sống nửa chết ấy vào chiếc bụng cũng to lớn khác thường của nó.

Chỉ chốc lát sau, Hy Bình đã tỉnh lại từ cơn hôn mê, thân thể hắn phát ra ánh kim quang và bạch quang, chiếu sáng toàn bộ không gian bên trong bụng của con kình ngư, hơn nữa ánh kim quang và bạch quang đó còn tạo thành một tấm lá chắn bảo vệ mọi người, không để cho bao tử của kình ngư dung hóa. Điều này nói ra thật khó có ai có thể tin được.

Kình ngư bị cường quang kích thích, mẹ kiếp, bị đau bụng đến phát cuồng, vì vậy nên nó không ngừng phun nước ra ngoài, nghĩ rằng có thể theo đó mà cũng phun hết thức ăn ở trong bụng ra ngoài.

Điều này khiến cho bậc thiên tài đang ở trong bụng kình ngư cảm thấy khó chịu vô cùng, đầu óc choáng váng, nghĩ thầm: "Ta đang ở đâu đây? Tại sao lại bị chóng mặt thế này? Sao ta lại bị thảy lên xuống với thịt cá thế này?"

Hắn nhìn cái tường thịt, dường như nơi đây là một cái động da? Hắn tiện tay rút thanh Liệt Dương chân đao, vốn vẫn được hắn cột chặt trên lưng, nhằm vào "bức tường" chém một nhát, khiến thanh đao xuyên thủng qua vách, rồi có rất nhiều chất lỏng chảy ra, trời đất, sao lại còn có máu thế này?

Nội tạng kình ngư bị thương, nó bất chấp tất cả, lướt đi như điên cuồng…….

Những người khác ở trong bụng của kình ngư cũng lần lượt tỉnh lại, tuy vẫn còn hơi choáng váng, nhưng đó cũng chỉ kéo dài trong chốc lát, và không làm bọn họ chết đi được. Dòng xoáy đó đã cuốn họ ra khỏi tử môn quan.

Ý nghĩ đầu tiên của mọi người sau khi tỉnh lại là: Ta ở đâu đây?

Bọn họ nhìn thấy Hy Bình toàn thân xích lõa, đang cầm đao chém lung tung vào cái nơi mà bọn họ vừa tìm lại sự sống, hơn nữa lại cảm thấy địa phương này không ngừng rung động, thật là kỳ quái. Hy Bình cũng biết được bọn họ đã tỉnh dậy liền vừa chém vừa quay đầu lại định nói gì đó, nhưng hắn chỉ há hốc miệng mà không thốt thành lời. Làm sao mà trong cái động này toàn là nữ nhân thế? Quyền Hành và tám tên đồng bọn của gã đâu? Bọn họ chạy đi đâu rồi?

Hơ, mấy người kia không phải là ba nàng tiểu thiếp của La Tùng sao?

Bọn họ làm sao lại đến được đây? Chẳng lẽ hắn đang nằm mơ? Nếu không thì hẳn là hắn đã đến địa phủ rồi ư? Còn ba nữ nhân kia chắc là sau khi hắn rời đi thì từng người một cũng chết đi, và giờ đây hắn và các nàng gặp lại nhau tại âm tào địa phủ. Ý, không được, hắn tuyệt đối không thể chết được, hắn phải khai mở địa ngục rồi chạy đi tìm sinh lộ. Nhất định khởi tử hồi sinh!

Trong lòng nghĩ vậy, rồi bất chấp có nhiều sự việc chưa biết được rõ ràng, Hy Bình quát lớn: "Mau rút kiếm của các nàng ra, tận lực khai phá cái địa ngục này mà tìm sinh lộ. Ta không có chết. Ta là thiên tài, ta không thể chết được."

Những người khác cũng mơ mơ hồ hồ như hắn, cũng có nhiều sự việc không hiểu được rõ ràng, nhưng nghe hắn nói vậy, liền cầm lấy vũ khí đi khai mở thông lộ trước rồi tính sau, gia dĩ nơi đây không phải là Phong Khiếu động thì có thể thực hiện được.

Kình ngư bị công kích, càng thêm điên cuồng lao về phía đất liền……..

Nước biển tràn nhanh vào động…….

Hy Bình la lên: "Oa, nước!"

Hắn nhanh chóng dẫn đầu đoàn người bơi ra ngoài, nói ra thật kỳ quái, sợi dây vải vẫn không bị đứt đoạn, vẫn nối liền mọi người lại với nhau…..

"Hê, tại sao nước ở đây lại mặn thế này?"

Hy Bình rời khỏi miệng cá rồi bơi lên mặt nước. Hắn nhìn thấy toàn là nước, không, ngoài nước ra, tựa hồ như còn có gì khác nữa.

A Mật Y không có bị ngất đi, nàng là người thứ hai sau Hy Bình trồi lên mặt nước, vui mừng kêu lên: "Tiểu đảo, là một tiểu đảo xinh đẹp. Chúng ta đã ra tới giữa biển rồi."

Hy Bình kéo theo các nàng, liều mạng bơi về phía tiểu đảo. Thật ra, ngay từ lúc đầu thì kình ngư đã bơi về phía tiểu đảo nảy, chỉ còn một cự ly khoảng mười thước nữa là tới, chỉ một chút nữa thôi….chỉ còn một chút nữa là sẽ tới đất liền…..

Có bốn người đã bị ngất xỉu, đó là Quyền Hành và ba tiểu thiếp của La Tùng.

Mọi người hợp lực kéo bọn họ lên bờ, rồi ngã lăn ra mặt cát thành một hàng người. Hy Bình nhìn bốn nữ nhân bị ngất, rồi nhìn sang năm nữ nhân kia. Mặc dù lúc này y phục của các nàng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bộ dáng của các nàng đã hoàn toàn thay đổi thành người khác, mỗi một người đều mang hình dáng của nữ nhân, chẳng những vậy mà còn là những nữ nhân xinh đẹp.

Cái này……sao lại như vậy? Tên gia hỏa nương nương khang này thì ra là một nữ nhân ư? Thì ra hắn đã bị mắc lừa, thật là mất mặt a. Thân thể của nữ nhân xa lạ đang nằm ngay trước mắt kia…..

"Hừ, mấy tên khốn nạn này……" thoáng dừng lại một chút, thấy không nên thóa mạ, hắn liền sửa giọng "nương nương khang….." Hắn mở miệng một cách khó khăn: "Nương….nương….môn, các nàng lừa gạt lão tử đến thảm a. Ta sẽ đem các ngươi từng người một mà……"

Lúc này, trong mắt năm nữ nhân chưa bị ngất kia đều lộ ra tia khiếp hãi cùng với vẻ ngượng ngùng hiển hiện trên mặt.

Kỳ thật, những người này đều là nữ nhân cải nam trang, chỉ là thuật dịch dung của họ rất cao minh, lại thêm Quyền Hành cố ý giả giọng cho giống với nam nhân, những người còn lại vì không thể biến giọng nên chỉ đành chọn cách là không nói chuyện. Huống chi những nữ nhân này đều cao khoảng một thước bảy, tức là chiều cao trung bình của hầu hết nam nhân, vì vậy mà rất khó phân biệt.

Tấu xảo thay, cái loại dược vật dùng để dịch dung của bọn họ hễ gặp nước muối là sẽ tự động bị tiêu trừ. Các nàng làm sao có thể ngờ nổi bản thân sẽ bị trôi dạt ra biển đây? Sau khi đi ra từ đáy biển, các nàng đương nhiên là phục hồi lại nguyên trạng là những nữ nhân xinh đẹp.

Hy Bình hỏi: "Người nào là nương…..à….Quyền Hành vậy?"

Một trong năm nữ nhân kia đưa tay chỉ vào chỗ bốn người đang bị ngất ở dưới đất, Hy Bình đưa mắt nhìn sang họ, ngoài Mục Thu, Chu Mỹ Tĩnh, và Dương Đình Chi ra, thì còn có một thiếu nữ cực kỳ mỹ lệ mà hắn không nhận biết. Hắn chỉ vào thiếu nữ xa lạ, hỏi: "Có phải là nàng ta không?"

Năm thiếu nữ gật đầu xác nhận, chứng minh rằng thiếu nữ kia chính là người có cái tên "nương nương khang" Quyền Hành.

"Này nương……cô nương, ha, ta gọi đã quen miệng rồi, nhất thời không sửa được. Nàng ta từng nói sinh mệnh của nàng rất dài, lại còn cho rằng mạng của ta không được dài, hừ, bây giờ thì chết mất rồi." Hy Bình than với giọng đầy thương tiếc.

Bọn A Mật Y bốn người đang xem xét những người nằm dưới đất, nói: "Hy Bình, bọn họ không có chết, chỉ là bị ngất xỉu thôi."

Hy Bình nhảy dựng lên, hỏi: "Úi, không chết à? Đó không phải là muốn chống đối với ta sao? Đồ nương…..nha đầu đáng ghét!"

"Ngươi muốn làm gì?"

Hy Bình đang định cúi xuống, nghe hỏi vậy thì dừng lại, nói: "Bọn họ bị ngạt nước, ta phải làm hô hấp nhân tạo cho họ. Các ngươi có làm được không?"

Năm nữ nhân kia nghẹn lời, mặt đỏ bừng lên rồi không nói gì nữa.

Hy Bình lại nhìn sang Quyền Hành, cười nói: "Hắc hắc, cứ để nàng ta đợi một chút, ta sẽ cứu nàng ta sau cùng. Thật là hay à."

Phỉ Sa không hiểu, hỏi: "Cứu trước hay sau cũng đâu có gì khác biệt, có gì mà hay ho?"

Hy Bình ra vẻ cao thâm, nói: "Nàng là nữ nhân, không hiểu được đâu."

Hắn rời khỏi thân thể Quyền Hành, bước đến bên người Mục Thu. Mặc dù nàng đã hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn xinh đẹp như hồi còn trẻ, thân hình thon thả, chỉ có điều là sắc mặt tái nhợt mà thôi. Điều này cũng dễ hiểu, bị ngâm trong nước lâu như vậy thì cũng không tránh khỏi sẽ bị như thế.

Hy Bình chỉ mới nhìn một lát mà hạ thể của hắn đã cương cứng lên rồi. Hắn áp sát vào hạ thể của Mục Thu, khiến cho những nữ nhân đang nhìn, đặc biệt là năm nữ nhân kia, thấy vậy liền bật lên tiếng la hoảng.

"Thế nào, các người đâu phải là chưa thấy qua, sao không thấy lúc trước các người la làng, mà bây giờ lại kêu?" Hy Bình nói rồi, thấy năm nữ nhân đó lộ vẻ ngượng ngùng thì trong lòng cảm thấy sảng khoái vô cùng, đưa một tay ra nắm lấy chiếc mũi của Mục Thu, rồi cúi đầu "cắn" vào chiếc miệng nhỏ nhắn của nàng…..

Có lẽ nhờ trước kia đã từng giúp cho Độc Cô Tuyết hô hấp nhân tạo, nên giờ đây hắn làm việc này rất tự nhiên thuần thục và không phí sức chút nào.

Quả nhiên việc hô hấp nhân tạo rất hữu hiệu, chỉ một lát sau thì Mục Thu bật lên vài tiếng ho khan, rồi tỉnh lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt đầy thẹo của một nam nhân, nàng theo phản xạ tự nhiên định đẩy Hy Bình ra, nhưng lúc này Hy Bình đang dùng tay ra sức ép xuống bộ ngực mềm mại của nàng, cự vật ở dưới hạ thể thì đang đính tại khố gian của nàng. Điều này khiến cho Mục Thu hiểu được xú ác nam nhân đang nằm trên người nàng chính là Hoàng Hy Bình.

Nàng kêu lên: "Hoàng Hy Bình, không được đè lên ta!"

Hy Bình nói: "Ta nhớ ra nàng, nàng là tiểu thiếp của La lão đầu, cả ba người đều là tiểu thiếp của lão. Nói xem nào, tại sao các người lại đi cùng với Quyền Hành? Tại sao lại còn dám hại cả ta nữa? Chẳng lẽ các người không sợ Mỹ Mỹ trách cứ sao? Chẳng trách gì Lãng Vô Tâm đã từng bảo rằng La Mỹ Mỹ ở cùng một chỗ với Quyền Khuynh Quốc, té ra các ngươi vốn là một bọn."

Mục Thu nói: "Ngươi buông ta ra trước đã."

"Hừ, sao lại dễ như vậy? Nếu muốn ta thả nàng ra thì trước tiên hãy trả lời ta đã." 

"Ta không biết."

"Không biết?" Hy Bình đưa tay cởi khuy áo của nàng. Mục Thu giãy giụa, nhưng vô ích. Hy Bình nói tiếp: "Nàng muốn cho sau này không có quần áo để mặc nên mới giãy giụa chứ gì, vậy để ta xé hết nó ra cho nàng."

Mục Thu nghe vậy liền thôi giãy giụa, để mặc cho Hy Bình thoát y của nàng.

Hy Bình nói: "Nàng cầu ta tha cho nàng không?"

Hai mắt Mục Thu nhìn vào hắn chằm chằm, trong đôi mắt ấy không hề lộ ra vẻ khiếp vía, mà chỉ có chút bối rối.

Hy Bình than: "Miệng của nàng rất cứng, ta nghĩ là nàng không hề biết được, vì để cứu nàng, ta đã phải hút ra không biết bao nhiêu là tạp vật từ trong nội tạng của nàng, vậy mà nàng chẳng hề cảm tạ ta. Hừ, thôi đi, ta buông tha cho nàng đó. Để ta đi kiếm Quyền Hành vậy, chắc nàng biết là việc gì rồi chứ? Hắc hắc!"

Sau đó, hắn lại dùng chiêu tối lợi hại "hô hấp nhân tạo" mà cứu tỉnh Chu Mỹ Tĩnh và Dương Đình, nhưng lần này hắn không hỏi han tới hai nàng, chỉ đến lúc hai nàng tỉnh lại thì mới nói một câu: "Vừa rồi ta đã vì các nàng mà bị một phen tân khổ, sau này các nàng phải nhớ ơn của ta đấy."

Lời nói của hắn làm cho khuôn mặt đang tái nhợt của hai nàng chợt nhuốm hồng, thật không ngờ chỉ vài lời nói mà có thể khiến cho huyết dịch của họ hoạt động nhanh trở lại, thật không hổ là thiên hạ đệ nhất vô sỉ thiên tài.

Cuối cùng, hắn đến bên cạnh Quyền Hành, cẩn thận quan sát thiếu nữ xinh đẹp mỹ lệ này. Đây chính là nương nương khang mà tối ngày cứ chống đối với hắn hoài đó sao? Không, là cô nương, là một cô nương chân chân thật thật.

Quyền Hành quả là một cô nương mỹ lệ nhất trong số các nữ nhân ở đây. Mặc dù không hơn được vẻ đẹp của A Mật Y, nhưng khuôn mặt xinh xắn phối hợp với chiếc mũi cao, và chiếc miệng nhỏ mặc dù đang bị tái nhợt, nhưng cũng biểu lộ sự đau đớn, cùng với hàng mày ngài vừa dài vừa cong vút, khiến cho người ta nghĩ tới sự kiêu hãnh của nàng. Mà nàng quả thực là có đủ tư cách để kiêu ngạo, bất luận về xuất thân hay về sự mỹ lệ, nàng hoàn toàn có thể cảm thấy tự hào. Cho dù lúc này nàng vẫn đang bị hôn mê, nhưng vẫn khiến cho người ta cái cảm giác kiêu sa đài các ít ai bì được.

Hy Bình áp mạnh xuống bộ ngực mềm mại của nàng, cảm thấy khoan khoái vô cùng. Hắn không có lập tức tiến hành hô hấp nhân tạo cho nàng, bởi vì hắn biết Quyền Hành sẽ không bị chết đi nhanh như vậy.

Hắn bắt đầu cởi khuy áo của Quyền Hành, tám nữ nhân khia thấy vậy thì la lên: "Đừng, đừng làm thế!"

"Tại sao lại đừng?" Hy Bình khó chịu hỏi.

Mục Thu nói: "Ngươi chuẩn bị làm gì đối với công……đối với nàng ta?"

Hy Bình tức giận nói: "Nàng ta suốt ngày chỉ biết đối nghịch với ta, giờ đây ta có làm gì nàng ta thì cũng chỉ là muốn tốt cho nàng ta mà thôi. Còn các người nữa, hãy cầm lấy những bộ y phục ướt đem đi giặt sạch rồi phơi khô đi, mặc đồ ướt trên người mà không sợ sinh bệnh sao?"

"Không cần ngươi hảo tâm!"

Hy Bình nói: "Ta nhất định phải cởi y phục của Quyền Hành đó, ai dám có ý kiến thì lại đây so xem ai lợi hại? Mẹ nó, ta đem y phục của các ngươi quăng hết xuống biển cho cá gặm bây giờ!"

Tám nữ nhân nghe vậy thì vội vàng bước tới.

Hy Bình hỏi: "Có phải các ngươi muốn đánh nhau không?"

Mục Thu trả lời: "Ngươi không thể đối với nàng như vậy!"

Hy Bình nói: "Ta đã nói với các ngươi, chúng ta tuy đến được đây, nhưng còn chưa biết có thể rời khỏi hòn đảo này hay không, nói không chừng lại phải sống ở đây cả đời. Các ngươi đều là nữ nhân, hiển nhiên sau này cũng sẽ trở thành các lão bà của ta, hắc hắc."

"Chúng ta sẽ không làm lão bà của ngươi!"

Hy Bình cười nói: "Không được cũng phải được. Đầu tiên, ta sẽ bắt tay từ Quyền Hành, khiến cho nàng ta trở thành lão bà của ta, sau này còn sợ các người trốn được sao?"

Khuôn mặt của tám nữ nhân đỏ bừng lên. Ở trong tình huống này mà bọn họ lại đỏ mặt như thế, thật là ngoài dự liệu của mọi người.

Hy Bình lại càng vượt ngoài ý liệu của mọi người, nói: "Xem thần sắc của các người, chắc là sớm đã ái mộ ta rồi. Nếu không, tại sao lại đỏ mặt như thế? Hay lắm, hãy bước sang một bên đi, Quyền Hành sẽ không trách các người đâu. Ta cam đoan là nàng ta sẽ không dám thóa mạ các người, hừ, nàng ta làm sao lại dám đấu với ta?"

A Mật Y nói: "Hy Bình, chàng thật sự muốn đem Quyền Hành……"

"Nàng lo lắng cái gì chứ, nàng ta bất quá chỉ là một nữ nhân, tại sao ta phải sợ?"

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/248