Chương 192: Thuỳ thị độc xà


Lúc Lạc Hùng trở về Bắc Lăng trang, Bắc Lăng trang trông rất thê thảm. Võ sĩ Đại Địa minh lưu tại Bắc Lăng trang tử thuơng hơn bảy phần. Thật kỳ quái, ở lại giữ Bắc Lăng trang có hơn chín phần là người của Đại Địa Minh.Ha ha, lúc này tổn thất là con người, thay vì biến thành Đại địa minh bị tổn thất trầm trọng.
Kỳ thật Lạc Hùng cũng biết, nguyên tưởng bảo lưu được thực lực của Đại Địa Minh, ai mà biết được sự việc lại xảy ra ngược lại?
Cái mà Lạc Hùng cảm thấy an tâm là, Quyền Khuynh Quốc thật sự không bị tổn thất gì. Sau khi Lạc Hùng nhìn qua Quyền Khuynh Quốc, Quyền Khuynh Quốc chỉ nói một câu:" ông trở về muộn, bọn họ bị ta cản lại. nhưng phu phụ La Niên bị thụ thương" Điều này làm tim của Lạc hùng trầm xuống.
Cuối cùng thì cũng biết, đám người đó không nhiều, chỉ có vài trăm người, nhưng có lẽ mỗi người đều có trình độ võ học nhất định, vì làm cho hai trăm trong số ba trăm người thủ giữ Bắc Lăng trang chết. Con số này thật đáng ngại, vì đối với sự cường thịnh của Đại Địa minh mà nói là một điều đại sỉ nhục.
Lạc Thiên nhanh chóng quay trở lại, xử lý hậu sự, nhân tiện bị phụ thân gọi vào phòng nghị sự. Lúc này, nhiều nhân vật trọng yếu cũng ở đó.
Vừa đúng lúc Quyền Khuynh Quốc bắt đầu hỏi:" Thủ lĩnh của đám người đó là một thiếu nữ, nàng ta tự xưng là " Phục Cừu chi xà", không biết trong võ lâm có môn phái này không?"
Lạc Hùng nghi hoặc:" Phục Cừu chi xà? Trong võ lâm trung nguyên không có một nhật vật nào như vậy."
" Phụ thân…" Lạc Thiên buột miệng nói ra liền dừng lại.
Lạc Hùng nói:" Thiên nhi, con có gì muốn nói."
Lạc Thiên trả lời:" Con nghe nói, thời gian trước có tin tức của Ngọc Xà môn, không biết " phục cừu chi xà" và Ngọc xà môn có liên quan gì không?"
"Ngọc Xà môn?" Lạc hùng kinh ngạc kêu.
" Đúng vậy, phụ thân, con nghe nói Ngọc Xà môn cũng có hậu nhân, bởi vì có người chính mắt trông thấy họ. Nhưng thời gian gần đây, các tiểu ma môn và ma nhân bị thế lực mới xâm lược, con nghĩ, thế lực mới nổi lên này đó là Ngọc xà môn. Bọn họ dàn cảnh trở về, cũng nhòm ngó Đại Địa minh chúng ta, như muốn báo diệt môn chi cừu năm đó. Có lẽ thế nàng ta mới tự xưng là " phục cừu chi xà" là duyên cớ như vậy."
Lạc Hùng đồng ý:"Ừ, con nói rất có lý, hiện tại chỉ có thể giải thích như vậy."
" Nhưng, bọn họ ẩn nấp ở đâu? Vì sao có thể biết chúng ta đánh Thái Âm Giáo vào lúc này?" Đó là lời nói cùa Quyền Hành, y bình thường rất ít nói, nhưng câu nói này phải nói là rất đúng trọng điểm. Mọi người không thể không đưa ánh mắt đặc biệt cảm kích vào y.
Lạc Thiên nói:" Có thể là Long Tư trấn! Long Tư Trấn và Gia Lăng trấn gần bên nhau. Chúng ta ban đầu nghĩ Thái Âm giáo ở Long tu trấn, sau này mới biết Thái Âm giáo không ở Long Tu trấn. Tuy nhiên, mọi người đều biết, Long Tu Trần từ trước đến nay đều có thế lực võ lâm tồn tại. Trừ Long Tu trấn, Ngọc xà môn vô tình lạc bước đến, bởi vì Gia Lăng trấn, không bao giờ dung tha cho bọn họ."
" À, từ Long Tư trấng đến Gia Lăng trấn, đi lại chỉ có hai thời thần, nếu bọn họ lạc bước đến đó, chỉ có thể là Long Tu trấn." Lạc Hùng tán thành nói.
Quyền Khuynh Quốc thêm vào:" Từ khi bước chân đến hai trấn này, nhưng thật sự có khả năng tiến ra ngoài! Mỹ nhân thì có rất nhiều! Lạc bá, tiểu diệt truớc sau, cùng người thương lượng! Tiểu diệt đối với sự việc này không có hứng thú. Sau sự việc này của bá bá, trở lại cùng tiểu diệt đánh cờ."
Hắn quả nhiên đứng dậy bỏ đi, La Niên phu phụ và Quyền Hành cũng bỏ đi theo, chỉ nghe hắn hỏi:" La niên, bọn người Mĩ Mĩ không hoảng sợ chứ?"
La Niên đáp:" Không có, lòng can đảm của chúng tôi rất lớn."
" Thật sự không nên để bọn ngươi đi theo, võ lâm rất đa sự!"
Lúc Quyền Khuynh Quốc nói câu này, thật sự đã đi ra ngoài cửa. Mọi người nhìn bọn họ bỏ đi, tiếp tục bàn bạc tiếp.
Lạc Hùng nói:" Thiên nhi, con lập tức phái người đến Long Tu trấn, xác định có phải Ngọc xà môn ở đó không? Bởi vì biết chắc Thái Âm giáo thật sự ở Gia Lăng trấn, ta thật sự bỏ quên Long Tu trấn. Lúc trước ta tự nói trong trấn có vấn đề, quả nhiên có xuật hiện đại địch võ lâm. Ngọc Xà môn so với Thái Âm giáo đáng hận hơn. Lúc trước làm cho võ lâm mưa gió đầy trời, bị tổ tiên chúng ta diệt môn, tưởng không bao giờ quay trở lại. Trong trận chiến năm đó, có người nói, Ngọc Xà môn phó môn chủ không thấy ra xuất chiến, khả năng là đào thoát trước. Ngọc xà môn, bây giờ y dựng lại.
Một số người đại biểu của võ lâm cảm thấy ông ta nói rất có lý, vì Ngọc xà môn thực sự thanh dánh rất xấu. Có vài trải nghiệm, có một số người ghi lại, hầu hết đều ghi là dâm đãng.
Môn đồ Ngọc xà môn, nam thì háo sắc, nữ thì khiêu gợi, thật sự suy đoài đạo đức!
"
Kế hoạch này thất bại, chủ yếu chỉ có hai nguyên nhân. Thứ nhất là Hoàng Hy Bình và võ lâm tứ đại thế gia, khác nữa là hoài nghi Ngọc xà môn. Về việc này, ta cảm thấy rất xấu hổ." Lạc thiến đối với đại biểu võ lâm nhận lỗi.
"
Thiếu minh chủ, ngài thật sự làm việc rất tốt!"
"
Thiếu minh chủ, phải chịu tránh nhiệm chỉ có thể chịu trách nhiệm Hoàng Hy Bình náo loạn. Đương thời chúng ta nghĩ cũng muốn giết hắn, hắn không có một điểm chánh nghĩa, vì nữ nhân, không một việc gì không dám làm!"
"
Thiếu minh chủ, hắn không chỉ vô lại mà còn vô sỉ, hắn căn bản không giống võ lâm đạo nghĩa!"
"
Thiếu minh chủ, anh minh thần võ…., anh hùng cái thế…."
"
thiếu minh chủ…. thiếu minh chủ…."
Vô số âm thanh tán duơng Lạc Thiên, cùng vô số âm thanh chửi rủa Hy Bình, làm cho mọi người của đại Địa Minh rất thích thú, làm cho lòng Lạc Thiên sảng khoái vô cùng, thở ra một hơi, với khẩu khí cao thượng nói:"
Đa tạ mọi người ủng hộ, tại hạ nhất không phụ lòng mong đợi của mọi người trong võ lâm, chắc chắn xuất lĩnh mọi người đánh đuổi Thái Âm giáo trở về Tây vực, đánh cho Ngọc Xa môn biến mất!"
Một người trong đám người đại diện võ lâm dứng ra hô tô: "
Ủng hộ, ủng hộ"
Vỗ tay, vỗ tay!
Vì thất bại vỗ tay, vì giết người vỗ tay!
Vì thất bại sau này có thể lập lại vỗ tay!
Vì bị người khác giết từ cho có lý do giết người khác, vỗ tay!
vỗ tay a vỗ tay….
Lạc Hùng tiến vào phòng Quyền Khuynh Quốc, Quyền Khuynh Quốc lãnh dạm nói:"
Ngươi lại tới."
"
Hoàng thượng, thần chiếu cố không đầy đủ."
"
Không cần nói những lời dư thừa, ta đang sống tốt, nhưng cũng không muốn ngươi chiếu cố sinh hoạt." Quyền Khuynh Quốc không ai than phiền nói.
Lạc Hùng kinh hoảng:"
Gì, thần không nói, hoàng thượng, tìm thần có việc gì?"
Lạc Hùng nhìn và La Niên phu phụ cũng như Quyền Hành, Quyền khuynh Quốc biết trong lòng ông đang lo lắng:"
Ngươi cứ thoải mái, mọi người đều là tâm phúc của ta, tuy nhiên không còn ở trong triều. Thật sự giống như ở trong triều quả nhân tin tưởng."
Lạc hùng thoải mái hơn:"
Hoàng Hy Bình thật sự khuấy động làm chúng nhân thịnh nộ, tin rằng một thời gian nữa cây thánh hoả đao nhanh chóng trở về tay ngài, thỉnh thánh thượng chờ đợi một thời gian, chỉ vì Nguyên Chân thật sự…."
"
Như thế nào" Quyền Khuynh Quốc khẩn trương hỏi.
Lạc Hùng nói Nguyên Chân không có khả năng làm việc của con người.
Quyền Khuynh Quốc nghe, buồn bã thở dài:"
Làm sao lại có việc kỳ quái như thế? Ai, Nguyên Chân thì không được, ngươi để Nguyên Hà ba người bọn họ bồi tiếp ta!"
Lạc Hùng rụt rè:"
Chuyện đó cũng không được, trừ khi dùng cường lực."
Quyền Khuynh Quốc mắng:"
Ta không cần biết gì hết? Ta muốn nữ nhân, nhưng không phải dùng cường lực?"
Lạc hùng khiếp hãi không thể nói ra lời.
Quyền Khuynh Quốc nói tiếp:"
Cứ toan tính đi, nữ nhân có nhiều không thể dùng hết. Ta đi ra ngoài, chủ yếu vì thánh hoả đao, thuận tiện rời cung tụ tập nữ nhân, không có nữ nhân nào tốt nhất. Nữ nhân rất phiền phức, lúc này ta đang thời kỳ nghỉ ngơi. Trong cùng quần phi tử không có chút hứng thú nhục dục, hận rất nhiều. Ta nổ lực rất nhiều, bọn họ thình lình không sinh cho ta một nhi nữ. Thật độc ác, quả nhân không tin! Mghỉ ngơi sẽ lành mạnh trở lại, nhất định phải làm đại phi tử có nhi tử! Lạc Hùng, ngươi có thể ra ngoài, không nên cố đánh Thái Âm giáo, mà còn giúp ta mang thánh hoả đao về tay ta. Nếu không ta tìm người thây thế ngươi, hoặc diệt trừ ngươi."
Sau khi Lạc Hùng lui ra, Quyền Khuynh Quốc thình lình quay qua La Niên nói:"
Dương căn của Hoàng Hy Bình này thật sự rất dễ nhìn, quả nhân đã thấy qua, thật là mạnh mẽ đầy quyến rũ. Hơn nữa hắn rất hứng thú, không thể ngạc nhiên khi Mĩ Mĩ thích hắn."
La Niên đáp:"
Hoàng thượng, Hoàng Hy Bình chính xác là một thanh niên rất tốt."
Lương Lệ Quỳnh hầm hừ:"
Đối với ta hắn cái gì cũng không tốt?"
La Niên cười cười:"
Do nàng đối với hắn có thiên kiến."
Quyền Khuynh Quốc nói:"
Hắn là một người tốt không sai, nhưng người tốt không sống lâu. Ngươi trông, Lạc hùng là một nguời xấu nhưng sống rất tốt, ha ha!"
Quyền Hành không hiểu:"
Nguyên lai đại ca cũng nghĩ Lạc Hùng xấu, vì sao huynh muốn đệ theo bọn họ? Muốn lấy được thánh hoả đao, dựa vào chúng ta cũng làm đuợc mà."
"
Ta làm việc này là sử dụng bọn họ như tay sai, đó là tập quán, không thể thay đổi." Quyền Khuynh Quốc cười giải thích.
Quyền Hành nói nhỏ vào tay y:"
Nhưng huynh sau này không hỗn tạp với bọn họ. Đệ muốn tự mình hành động, nhanh chóng mang thánh hoả đao về cho mọi người. Nhìn thấy đao trong tay Hoàng Hy Bình phát ra thánh hoả, thật sự làm người kích động. Đệ nhất định muốn đoạt trở lại, đó là thần đao của hoàng gia!"
Quyền Khuynh Quốc nhìn hắn cười nói:"
Nếu ngươi đến gần hắn, nhất định rất nhanh chóng có thể nắm dược thánh hoả đao. Ngươi hiện tại phát giác ra, tiểu tử thật sự rất háo sắc, ha ha…"
"
Ca…" Quyền Hành học nữ nhân lên chân!
Ô hay, nam nhân mà sao giống đứa bé hư hỏng thế?
Lạc Thiên mở cửa, đi vào là Lạc Hùng. Lúc này Lạc Thiên đang cùng Vân Tuyết trong phòng, Lạc hùng nhìn vào, đột nhiên mỉm cười.
Lạc Thiên mời phụ thân đi vào, khoá cửa lại, hỏi:"
Phụ thân, có chuyện gì?"
"
Ta và ngươi thương lượng một việc, hiện tại có thuận tiện không?"
Lạc Thiên đáp:"
Thuận tiện, Vân Tuyết là người của mình, phụ thân, người cứ nói"
Lạc hùng nói tiếp:"
Hôm nay nếu Hoàng Hy Bình không xuất hiện, A Mật Y chắc chắn chết trên tay con, Thái Âm giáo không thể vui sướng."
"
Nói đến Hoàng Hy Bình, con phát hoả!"
Lạc Hùng không hiểu: "
Thiên nhi, nói thế nào con và ta cũng dính vào chuyện này."
"
Lúc con đang truy sát, không chú ý đến hắn, không cần biết vì sao, kiếm của con nhanh chóng tước đoạt sinh mạng của A Mật Y. Kỳ tích là hắn đột nhiên xuất hiện phía sau A Mật Y, ôm A Mật y thoái lui một bộ, kiếm của con chém vào tay trái đang ôm A Mật Y của hắn, nhưng hữu quyền của hắn tốc độ siêu nhân đồng thời đánh trung ngực con. Nếu hắn không đánh con thoái lui, tả thủ của hắn sớm thành hai đoạn."
"
Nhưng, theo thuờng nhân mà xét, tay trái nhận một kiếm, không chỉ gãy tay, mà có thể chém người thành hai đoạn. Nhưng tay trái của hắn lúc đó bị thương không thấu xương, rõ ràng thân thể người này so với Lạc Kim khó bị thương hại hơn. Đồng thời tốc độ của hắn, lúc đó kể cả con không thể nhận thấy."
Mặt Lạc Hùng lộ ra một tia kinh hãi:"
Khả năng con quá phóng đại"
"
Hiện tại con không phóng đại, có thể cùng một loại hạ trường. Chứng tỏ thực lực Hoàng Hy Bình rất kinh nhân! Đương thời nếu con không thoái lui, con sẽ thụ thương, con phải điều trị trong nửa tháng." Lạc Thiên lời thật lòng.
"
Trước tiên phải tiêu diệt người này"
Vân Tuyết nghe Lạc Hùng nói câu này, nhãn thần ánh lên, phụ tử Lạc Hùng không phát giác được sự biến đổi thần sắc này.
Lạc Thiên tán thành:"
Con cũng nghĩ như vậy."
Vân Tuyết xen vào:"
Nhưng, muốn giết hoàng Hy Bình, tựa hồ có điểm khó khăn, bởi vì phía sau hắn có thế lực rất cường đại. Nếu cùng hắn đối địch, cùng phải đối địch với Viễn Dương tiêu cục, Vũ Đấu môn, tứ đại gia và Cái bang."
Lạc Hùng gật gật đầu:"
Vân Tuyết nói không sai, chúng ta không thể chính diện đối đầu hắn. Lúc này, chúng ta hai mặt có địch, nếu như cộng thêm bọn họ, thì chúng ta ứng phó rất gian nan. Nhưng, nếu không giết Hoàng Hy Bình, người này chính là cục đá cản chân chúng ta."
"
Chúng ta có thể bí mật giải quyết hắn." Lạc Thiên đề xuất.
Lạc hùng suy nghĩ nói:"
Muốn giết người này thật sự là khó khăn."
Vân Tuyết đưa ý kiến:"
Không khó khăn, chính yếu là nắm được nhược điểm của hắn, nhưng nhược điểm của hắn là háo sắc."
Lạc Thiên hỏi:"
Nàng muốn nói là dùng mỹ nhân kế phải không?"
"
Đúng"
"
Nhưng ai sẽ làm?"
Vân Tuyết mỉm cười:"
Không dùng ai cả! Ta có một loại dược, gọi là Song tử hợp hoan tán, chuyên môn dùng thân của bào thai song sinh, loại dược này phải ăn cả hai bào thai song sinh. Và bình thường giống như nữ nhân ăn xuân duợc, lợi hại ở chỗ, là không có giải dược. Nếu muốn cứu bọn họ, phải tìm nam nhân hoan hảo, nhưng có giải trừ thì trong nội thể bọn họ là dâm dược chi tính. Nếu là nam nhân thì trên giường cường hãn vô cùng, bất luận là nam hay nữ đều chết rất nhanh. Quan trọng hơn là, sau khi nam nhân này và một trong bọn họ hoan hảo, thì tiến nhập vào nội thể ngay liền, bao hàm dâm dược là đoạn truờng chi độc lập tức phát tác, nam chắc chết không nghi."
"
Ý của nàng là dùng loại dược này lên người Thiên Phong song kiều à?"
"
Đúng, Thiên Phong song kiều rất thích Hoàng Hy Bình, đó là sự việc rất tốt, nhưng Hoàng Hy Bình cũng chú ý đến Thiên Phong song kiều. Cho nên, đương nhiên lúc dâm dược trong Thiên Phong song kiều, giải dược nhất định là Hoàng Hy Bình, không người nào khác có thể tiến nhập bọn họ. Cũng không có lối thoát nào khác, chết là điều chắc chắn, bởi vì loại dược chỉ nhận một nam nhân, nếu bọn họ muốn tìm hai nam nhân cùng Thiên Phong song kiều hoan ái. Nhưng ta dám đánh cá rằng, Hoàng Hy Bình vừa kiêu ngạo vừa ích kỷ, hắn nhất định đơn độc xung trận. Dù hắn trên giường rất cường mãnh, lúc hắn tiến nhập mật huyệt của cả hai nữ nhân, hắn liền độc phát thân vong."
"
Thật có loại độc thần kỳ như vậy?"
"
Các người không tin, có thể cố gắng tìm hai cái song thai tới, ta bào chế dược cho các người." Nàng từ trong lòng lấy ra cái bình nhỏ màu vàng rồi nói:" Hãy cố gắng nghĩ ra biện pháp cho bọn họ uống là tốt rồi, cái này đối với chúng ta rất dễ."
Lạc Thiên nhận lấy, cảm kích:"
Đa tạ nàng, Vân Tuyết."
Vân Tuyết cười ngọt ngào:"
Ta là nguời của chàng, có chuyện gì phải khách khí như thế? Ta không giúp chàng, thì ai giúp chàng, chàng là người sau này rất đáng tin cậy!"
Lạc Thiên cười đắc ý vô cùng, Vân Tuyết cáo từ đi ra ngoài.
Lạc Hùng nói:"
Thiên nhi, tìm hai cái song thai, tối nay có thể có kết quả. chuyện thì không quá khả năng con. Nếu như thuốc này hữu dụng, lập tức dùng trên người Thiên Phong song kiều."
"
Tốt quá, phụ thân, con sẽ quả việc này."

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/248