Chương 191: Tứ Đoá Úc Kim


Những cường nhân võ Lâm tứ đại thế gia hùng dũng vượt qua đám đông tiến về Hy Bình, không cần biết địch ta, đem những võ sĩ đang đứng của hai bên ném ra ngoài.
Quả nhiên đám cường nhân vô lại này cũng chẳng màn đạo lý.
" Tỷ phu, tay của người chảy rất nhiều máu, đúng vậy không? Hoa Tiểu Ba hấp tấp hỏi.
Hy Bình bị mọi người bao quanh, nhìn mặt từng người, sát khí trên mặt hắn và nét tà mị trong mắt dần dần tiêu tan, khôi phục lại thần sắc:"
Việc của ta không thể đứng trước mọi người nói được."
"
Đó là, đó là" Tứ Cẩu cười.
Hoa Tiểu Ba gấp gáp:"
Tỷ phu, đệ sẽ giúp huynh."
"
Không cần thiết, một hồi máu sẽ ngừng chảy. Máu của ta không thích chảy rộng khắp nơi"
Mọi người mắt mở trừng trừng: không thích chảy rộng ra khắc nơi? Câu nói này từ đâu có, thật là điên!
"
Hoàng Hy Bình, ngươi nói thế là có ý gì?" Lạc Thiên hét lên.
Hoa Tiểu Ba và Tứ Cẩu ngay lập tức tránh Hy Bình ra, để cho Hy Bình tiếp Lạc Thiên. Nhưng Hy Bình không nói lời nào, chỉ đưa đầu quay lại A Mật Y nói:"
Có thể tháo khóa ở chân của ta ra không? Ta như thế này, với bộ dạng này mọi người nhìn thấy thật mất mặt."
Tai của A mật Y nhe tiếng chàng nói thì nóng dần lên, tâm hồn kinh động, liền mở song nhãn, thân hình đứng lên, liền hỏi:"
Ngươi không phải Khiếu Thiên?"
Hy Bình trả lời:"
Bà sớm biết là không phải rồi."
A Mật Y khuôn mặt đẹp như thiếu nữ thoáng hồng, nhè nhẹ phản kháng:"
Ta không biết…"
"
Hoàng Hy Bình" Lạc Thiên hét lên." Ngươi hãy giải thích cho ta!"
Hy Bình nhìn hắn rồi nói:"
Ta vừa thoát khỏi vòng lao lý, tiểu tử ngươi lấy kiếm đánh ta liền. Ta nghĩ tiểu tử ngươi muốn thuận lợi lấy cái mạng này của ta. Tuy nhiên cho ngươi biết một quyền.. … May mắn là ta cho ngươi một quyền là đánh ngươi bay, hơn nữa nếu ngươi muốn tiếp tục, ngươi không thể đánh ta thành đoạn phải không? Mẹ nó ta không cần giải thích cho ngươi, sao ngươi làm ta kẹt ở đây? Có ý tứ gì? Ý đó là.."
Hoàng Sơn thôn đệ nhất thiên tài, cuối cùng thì hắn cũng khôi lại bản sắc vô lại, mạnh mẽ.
"
Nhi tử, gọi tất cả đình thủ , tình thế hiện tại, đối với chúng ta không có ích, đợi sau này nói lại." Lạc Thiên tiếng truyền âm của Lạc Hùng. Lạc Thiên đứng yên quát to:" Dừng tay".
Sau tiếng hét của hắn, quả nhiên hầu hết mọi người thoái lui. Mọi người của Thái Âm giáo cũng không tuy kích, chỉ có một số lúc khẩn yếu vô phương đình thủ, vẫn phải tiếp tục đấu nếu dừng tay, thì phải nhanh chóng giao sinh mện cho diêm la lão tử. Không thể dừng tay được, hai người phải có một người chết, phải tiếp tục đánh, thật là ngu ngốc!
Theo thứ tự trở về trận tuyến của mình, hiện trường rất an tĩnh, khả năng vì lúc trước máu nóng sôi động trong người toàn bộ lắng xuống?
Sau trận bạo phong vũ thì bình lặng, đó chỉ câu nói chân thực.
"
Ta không có chìa khoá." A Mật Y nép trong lòng Hy Bình nhỏ nhẹ nói. Bà ta không nghĩ phải ra khỏi lòng Hy Bình, hoàn toàn không che giấu cảm giác này?
"
Tiểu Ba, đưa đao cho huynh!"
Hoa Tiểu Ba nói:"
Tỷ phu, để đệ, tay huynh đang ôm mỹ nữ, làm sao huynh làm được việc quá độ như thế?"
Nói thế, hắn nâng đao lên:"
Tỷ phu, mở hai chân ra, đệ muốn chặt!"
Song cước của Hy Bình phân khai, Hoa Tiểu Ba ngồi xuống, đưa đao chuẩn bị chém xuống…
"
Cẩn thận, không được chém vào bảo bối của ta!"
"
Không cần quan tâm" Hoa Tiểu Ba như không nghe, rồi hắn một đao chém xuống, "tranh" một tiếng, ngây dại, do thô thiết liên đột nhiên không gẫy? Mẻ một miếng cũng không có? Hoa Tiểu Ba hắn không thể ngờ? Chém tiếp…
"
Ngươi đừng lãng phí khí lực, cây đao mục nát của ngươi không thể chém gẫy." Thanh âm của Âu Dương Đình Đình vang lên. Hoa Tiểu Ba nhìn lên, ngây dại, Âu Duơng Đình Đình đúng là vô địch đại mỹ nhân, hiện giờ đột nhiên nét xuân trên mi, thể hiện phong vận đầy đủ, mỹ hoặc thế nhân.
"
Đó là điều tất yếu" Hy Bình đưa tay phải về phía Hoa Tiểu Ba, nói:" Tiểu Ba, đưa đao cho huynh!"
Hoa Tiểu Ba liền đưa đao cho hắn. Tay phải hắn cầm đao, mũi đao chỉa xuống dưới, để cập trước ngực. Đao đột nhiên phát ra hoả hồng chi quang, có ẩn ước tiếng sấm bên trong. Thân đao tự nhiên hoả diễm bốc cháy. Tay phải của hắn mãnh liệt chém xuống, miệng hét một tiếng:"
Ra".
Tiếng sấm tiêu tan, thân đao vẫn như cũ, chỉ có liệt dương chân đao cắm xuống đất, còn thiết liên dĩ nhiên tách làm hai đoạn!
"
Có thấy lôi đình của ta mãnh mẽ không? Hy Bình nhìn Âu Dương Đình Đình.
Âu Dương Đình Đình chòng chọc vào A Mật Y trong lòng chàng, một hồi mới nói:" Ngươi chuyện gì … mà ôm sư phụ của ta?"
A Mật Y nghe đệ tự nói câu đó, mãnh liệt đẩy ra. Hy Bình cố ý thả bà ra, bà tiện thể đứng qua một bên, cảm giác trong đầu có điểm mơ hồ, thân hình run rẩy. Lý Ngọc và Minh Ngọc lập tức đi tới, nâng đỡ bà, Minh Ngọc nói:" Tỷ tỷ, tỷ bị thương à?"
A Mật Y đáp:" Điều dưỡng một lúc sẽ khỏi"
"
Sư phụ, người bị thuơng à?" Âu Dương Đình Đình phảng phất nhận biết chuyện gì xảy ra, lo lắng cho sư phụ mình, lập tức tiến lại, nhìn thấy mặt của A Mật Y trắng bệch, tiên thể nói:" Sư phụ, ai đã thương người? Đình Đình sẽ báo thù cho người!"
A Mật Y cười khổ:" Con không phải là địch thủ của hắn… Sư phụ có thể còn mạng gặp con, cũng cảm ơn con không giết Hoàng Hy Bình, chính Hoàng Hy Bình cứu ta."
Âu Dương Đình Đình cúi đầu lí nhí:" Kỳ thực con không muốn giết hắn, nhưng khôngthể không giết hắn, hắn…"
"
Hoàng Hy Bình, ngươi đứng đó, có phải người của võ lâm tứ đại thế gia đã theo Thái Âm giáo rồi không?" Lạc Thiên sắp xếp lại mọi chuyện, rất mẫn cảm với vấn đề tứ đại gia tộc này.
" Tại sao không gộp thêm Cai bang vào?" Tứ Cẩu bất mãn.
Triệu Tử Hào nói:" Lạc Thiên, ngươi nói chuyện hới thái quá rồi đó?"
Lạc Thiên lạnh lùng cười:" Nhìn lại tình hình hiện tại, không có ai đại diện."
Lúc này Lãng Vô Tâm bên cạnh hắn tiến lên, đi đến bên Âu Dương Đình Đình, hữu lễ cực kỳ:" Thỉnh phương danh của cô nương?"
Mẹ nó, vậy cũng đến, Lãng vô Tâm thật đa tình, phong lưu
" Sư huynh, lúc này không phải thời gian săn gái." Lạc Thiên không ngại nói thẳng.
Lãnh Vô Tâm nghe được, đôi mắt rực lên như thiêu đốt, không nói gì, làm thinh rời khỏi Âu Dương Đình Đình, làm thinh rời đi, không chào hỏi Lạc Thiên sư đệ hắn một tiếng. Chính là tính cách của hắn.
Hoàng Đại Hải nói:" Tuỳ ngươi muốn nói gì, nếu chúng ta là ma đạo, mặc dù thả một con ngựa tốt hơn, toàn lời nói nhảm, ngươi có mệt không?"
Hy Bình vỗ vai hắn một cái, cười cười:" Đại Hải, thật tốt, huynh ủng hộ đệ. Hắn đe doạ, huynh sẽ đánh hắn chạy về, huynh là quyền vương bất bại mà phải không? Mẹ nó, huynh mà không đi ra, hắn bao vây hết mọi người. Huynh ra rồi, một mình hắn lấy kiếm đâm huynh. Nếu huynh không cùng hắn lập một truờng đấu, thì huynh không phải là Hoàng Hy Bình? Hãy xem, tên Lãng dâm côn cũng bỏ hắn."
"
Chàng nói công tử là dâm côn?" Đỗ Quyên kinh ngạc.
" Không phải à?"
Tứ Cẩu khẳng định:" Chính xác, chính từ miệng hắn nói ra, mùi vị rất khác biệt."
Lạc Thiên hít vào ngực một hơi ngột ngạt, với ngữ khí bình tỉnh:" Ngươi có thái độ này, cùng lập trường với Thái Âm giáo, hoặc cùng lập trường với võ lâm trung nguyên?"
Hiện trường trầm tĩnh như tuyết mùa đông, tất cả mọi người yên lặng chờ đợi.
" Thiếu Minh chủ, không hay rồi, có người tấn công Bắc Lăng trang…" một Đại Địa Minh võ sĩ cấp tốc chạy tới.
" Chuyện gì?" Lạc Thiên kinh hãi, hỏi:" Ai vậy? Tình huống như thế nào?"
Đại Địa võ sĩ trả lời:" Dẫn đầu là một thiếu nữ trẻ rất đẹp, cô ta nói, bọn họ là phục cừu chi xà!"
"
Phục cừu chi xà?" Lạc Thiên thì thầm nói, bên tai nghe tiếng truyền âm của Lạc Hùng:" Nhi tử, ta trở về đây, hãy tháo bỏ bao vây. Quyền đại ca đang ở Bắc Lăng trang, ta tạm thời không muốn người bị gì."
Lúc thanh âm của ông tan biến, Lạc Thiên cảm thấy tốt nhất là rời xa chỗ này.
Lạc Thiên chỉnh lại thần sắc, không cần biết cảm tưởng mọi người ra sao, mở miệng nói:" Hôm nay ngừng tại đây, trước hết chúng ta trở về ứng cứu, nhanh chóng trở về Bắc Lăng trang."
***********
Hy Bình cùng mọi người của Võ lâm tứ đại thế gia đường hoàng được thỉnh nhập quả phụ ốc. Lúc đầu mọi người muốn tiến nhập, bọn họ không cho phép vào, hiện giờ thì lại thỉnh vào, thật là một thay đổi to lớn.
Cùm chân của Hy Bình tự nhiên phải dùng chìa khoá mở ra, nhưng Âu Dương Đình Đình phát thệ lần sau sẽ khoá hắn thật chắc chắn. Tuy nhiên thiên tài rất thích tự do, nàng có thể khoá hắn lại được không?
" Thật đa tạ ngươi đã cứu ta" A Mật Y quyết định.
Hy Bình cố ý nói:" Bà định lấy gì đa tạ ta?"
"
Ta không nghĩ …"
"
Hay thật! Ta giúp bà, ta nghĩ, hắc hắc, đem thân đền đáp thế nào?" Hắc hắc, anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân không đem thân đền đáp à?
A Mật y mặt đỏ hồng, thần sắc trên mặt biến đổi, như muốn nói, đồ đệ bà kinh ngạc khai khẩu chửi lớn:" Ngươi là dâm tặc, lúc nào cũng không thay đổi bản sắc, đem thân đền đáp? Ngươi giảng giải thử coi."
"
Có chuyện gì cần giảng giải chứ. Đối với mĩ nữ, nam nhân không cần đặt yêu cầu gì, rõ ràng là khuất phục. Ta làm, không phải là ta khuyết đức, kỳ thực là chuyện bình thường, hơn nữa ai lại nguyện ý đỡ một kiếm chứ? Nàng không thấy huyết nhục của ta chảy ra. Này này, nang nhìn đi, nhìn kỹ vào!" Hy Bình đưa tay trái ra trước mặt Âu Dương Đình Đình, "Nhìn thấy chưa? Cái giá phải trả đây này."
A Mật Y nói:" Ngươi yêu cầu thái quá, thứ cho ta không tiếp thu."
Hy Bình mỉm cười:" Chỉ là tình nhân của ta đuợc không?"
"
Hoàng Hy Bình, ngươi dám trước mặt sư phụ ta nói ra câu đó, ta phải giết ngươi." Âu Dương Đình Đình giận dữ hét lên.
" Ta không phải nói với nàng? Nói lại, tuy sư phụ nàng trông rất trẻ, nhưng thật sự đã già không còn trẻ, nên tìm kiếm một nam nhân? Hơn nữa, không thấy bà ta nép vào lòng ta một thời gian rất thoải mái sao?"
A Mật Y không lấy một điểm nhỏ thanh lịch nào như mọi người biết, không muốn cả thế giới biết được bà nép vào lòng hắn vậy? Ái, thật xấu hổ!
Bà phảng phất trở về thời thiếu nữ…..
" Ngươi…" Âu Dương Đình Đình mặt đỏ hồng, thình lình nắm lấy tay trái Hy Bình kéo đi, " Ngươi đi với ta, ta cần nói với ngươi một câu. Ngươi là dâm tặc, nói chuyện không sạch sẻ!
"
A a, âu Dương Đình Đình, đừng nắm chặt tay ta, ta rất đau. Oa oa đau quá, Lạc Thiên thật ác, nhất định phải chém ta bằng đuợc…."
Hy Bình cực kỳ không nguyện ý bị Âu Dương Đình Đình kéo đi. Âu Dương Đình Đình kéo hắn về tẩm thất của nàng.
"
Nàng kéo ta về đây có chuyện gì? Đây là phòng của nàng? Mẹ nó mùi rất thơm!" Ngửi mùi… Hy Bình mãnh liệt hít vào mũi, giống như bị nước mũi nhanh chóng chạy xuống, thật không hay chút nào.
Âu Dương Đình Đình buồn rầu:"
Chàng giống như con chó đói ngửi lung tung!"
Hy Bình nói:"
Bị nàng nhốt trong địa lao ẩm thấp u ám một thời gian dài, có bị thương phong cảm mạo cũng là chuyện thuờng."
"
Chuyện thuờng? Thiếp biết chàng có một điều không phải chuyện thường."
Mông của Hy Bình ngồi trên giường của nàng, hắn nói lớn: "
Ta không muốn làm trên giuờng nàng, mông của ta rất dơ bẩn."
"
Thiếp không nhìn!"
"
Nàng đương nhiên không nhìn, có người nào nhìn mông của chính mình chứ?" Âu Duơng Đình Đình bị hắn làm cho điên khùng.
Hy Bình nghiêng mình nằm xuống, hài trên hai chân cũng không tháo ra, lăn qua lăn lại trên giường. Mắt rối loạn cực kỳ.
Âu Dương đình Đình thở ra, không tranh cãi với hắn chuyện gì, đên bên cùng ngồi xuống giường, nói:"
Chàng không được phép có chủ ý với sư phụ thiếp"
"
Vì sao vậy?"
"
Vì sư phụ thiếp lớn hơn chàng rất nhiều"
"
Nàng chỉ vì tuổi tác?"
"
Đuơng nhiên."
"
Đó đâu phải là vấn đề. Ta có rất nhiều nữ nhân lớn hơn ta rất nhiều, như là Hoa Lôi. Với nàng ấy ta giống như đứa bé ôm, để ta cho đi ngoài, hiện giờ không phải là nữ nhân của ta à?"
"
Chàng…. Chàng khi phụ thiếp, ô ô!" Âu Dương Duơng Đình đột nhiên khóc lên, giống như lá màu vàng đột nhiên biến thành màu xanh. Đồng thời làm mọi người kinh sợ, không thể nào hiểu nổi.
Hy Bình ngồi lên, nghi hoặc:"
Tại sao nàng khóc?"
"
Do chàng có nhiều nữ nhân …."
Hy Bình nói:"
Thì ta thật nói có nhiều hơn một, ta là người có nhiều mị lực, hắc hắc."
"
Nhưng chàng tuyệt đối không thể làm với sư phụ thiếp!"
Âu Dương Đình Đình vừa khóc vừa nói.
"
Nnàng không nghĩ ta lúc này trở thành tình nhân thay thế của sư phụ của nàng à?"
Âu Dương Đình Đình vừa lao nước mắt vừa nói:"
Chàng không phải Lâm Khiếu Thiên, Lâm Khiếu Thiên không phải là tình nhân của sư phụ thiếp. Nhưng chàng, trước mặt mọi người lại ôm sư phụ thiếp? Sau này thiếp biết gọi như thế nào?"
"
Nàng … sau này?" Hy Bình không tin vào tai mình nữa. Sau này nàng với hắn có quan hệ gì? Tạm thời không có.
"
Chàng đối với thiếp có một loại sự việc, thiếp cũng có thể lấy chồng mà? Sư phụ đã nói, thân thể nữ nhân chỉ để nam nhân của mình nhìn thấy thôi. Nhưng chàng không chỉ thấy thân thể của thiếp mà còn đối với thiếp động tay động chân…."
"
Nhưng, lúc trước nàng đã nói khác, thánh nữ Thái Âm giáo không muốn cũng phải độc thân mà?"
Âu Dương Đình Đình đột nhiên chuyển thân:"
Nữ nhân sinh ra là để lấy chồng, ai nói muốn độc thân chứ?"
"
Giống như nàng nói đó"
"
Thiếp không nói, chàng là tử dâm tặc, tự nhiên biết thánh nữ muốn bảo trì thánh khiết, vì sao đối với thiếp làm những chuyện như vậy? Thiếp có còn gì thánh khiết nữa không? Có thể làm thánh nữ nữa không?" Đột nhiên Âu Duơng Đình Đình nói ra những lời tự trách vấn mình, làm Hy Bình hoảng sợ run rẩy, hắn e ngại thật sự nói:" Ta không thể chống đỡ nổi."
Chà, giống như bị nữ nhân cướp đoạt vậy?
Âu Dương Đình Đình đánh hắn một quyền:"
Không được phô bày cái bộ ác độc ấy? Nói, chàng không đuợc trơ tráo có chủ ý với sư phụ của thiếp?"
"
Trơ tráo, cái gì không trơ tráo?" Hy Bình bắt đầu trơ trẽn, trên đầu cây đao đã tụ sắc, cây đao này đã dầy đủ sức sống.
"
Toan tính, trái lại sư phụ thiếp không có thích tiểu mao đầu không?"
Hy Bình không sảng khoái, oa oa phản đối:"
Nàng nói ta là tiểu mao đầu à? Lúc trước nàng không phải hoảng sợ muốn chết sao? Nói nữa, ta cũng rất lơn, tiến vào chỗ đau đến chết. Hô hô, không được cắn ta!"
Âu Dương Đình Đình điên cuồng mở miệng cắn Hy Bình. Hắn nói những lời này làm nàng không còn mặt mũi nào nhìn người. Hắn ôm lấy nàng, nàng vẫn tiếp tục cắn, nép vào ngực chàng, u u nói:"
Thiếp thích chàng -"
"
A"
"
Chàng nếu cùng với sư phụ thiếp, thì thiếp biết phải làm sao? Chàng không hiểu ý thiếp à? Trong những nữ nhân của chàng, không có ai có hoàn cảnh giống thiếp à?"
"
Nàng rất kiêu ngạo!" Hy Bình cười cười, dịu dàng nhìn nàng, thấy nàng rất ôn nhu.
"
Đúng là sự thật"
Hy Bình nói: "
Có lẽ nàng nói thật, nhưng ta rất yêu bọn họ, không cần biết trong bọn họ có hay không có nàng. Ta không thể vì nàng mà từ bỏ bọn họ"
"
Thiếp có nói là chàng từ bỏ bọn họ đâu?"
"
Nàng không ghen tỵ à?"
"
Tất cả không có!"
"
Nói dối". Hy Bình bóp chặt đầu mũi của nàng, đến bên tai nàng thì thầm:" Nàng hãy nói cho ta vì sao nàng thích ta? Phải vì muốn tiếp tục giết chết ta, nàng mới thấy hạnh phúc. Thình lình nói ra lời nói này, ta không thể tiếp thụ."
"
Chàng là nam nhân đầu tiên mà thiếp tiếp xúc."
"
Chỉ đơn giản vậy sao?"
"
Chàng nghĩ phải là gì mới phức tạp?"
"
Ta không hoà nhập với nàng, để nàng tiếp xúc nhiều nam nhân trước. Nhìn nàng thích nam nhân khác, hơn nữa sau đó nàng kết hợp với nam nhân khác, cũng rất thích. Ta không còn nợ nữa phải không?"
"
Chàng không hoà nhập với thiếp? Chàng hiện tại đang ôm ai?" Âu Dương Đình Đình bất mãn, gã dâm tặc này mở mắt ra là nói dối.
Hy Bình cười cười, ôm nàng đến bên giuờng, tiếp nài nỉ nàng ngay trên giường:"
Ta rất hấp dẫn à?"
"
Vâng"
"
Lãng Vô Tâm nhìn cũng hấp dẫn, sao nàng không thích hắn?"
"
Ai?" Âu Dương Đình Đình không hiểu.
"
Lúc trước nàng nói chỉ đón chào mỹ nam tử."
"
Hắn nha? Hắn rất hấp dẫn, nhưng, có liên quan gì tới thiếp? Thiếp không cần biết tới hắn, nhưng cũng, thiếp cảm thấy…."
Hy Bình nhìn nàng không nói tiếp nên hỏi:"
Nnàng cảm thấy cái gì?"
Âu Dương Đình Đình mặt đó hồng:"
Chàng không cần khẩn trương, thủ trảo của chàng đã làm thiếp đau chỗ đó." Nàng nhìn chòng chọc vào ma trảo của Hy Bình đang đặt trên ngọc phong của nàng, e thẹn vô cùng.
"
A, ta sẽ nhẹ nhàng, phải nhẹ nhàng cho tốt… Ta sẽ cởi y phục cho nàng được không vậy?" Hy Bình háo hức kiến nghị.
"
Không được."
"
Thật sớm thất vọng! Lời nói của nàng nói lúc trước, tâm tình của ta rất tốt, không tức giận đối với nàng" đúng, giờ rất tức giận, có thể dùng bạo lực, khi nghĩ đến thời gian bị giam.
Âu Dương Đình Đình nhỏ nhẹ:"
Thiếp cảm thấy chàng có thể hấp dẫn sáng ngang với Lãnh vô Tâm. Hơn nữa, thiếp thích chính là chàng, vì chàng rất xấu, xấu đến nổi tất cả mọi người không cự tuyệt chàng. Thiếp nghĩ, sau khi chàng đối xử thiếp như vậy ở trong dòng sông thiếp rất thích. Có một loại cảm giác, lúc đó thiếp không biết nên rất hận, có thể là hận, thúc đẩy nữ nhân yêu, chàng nói có đúng không?"
HyBình không đáp:"
Nàng hỏi ta? Ta không phải là nữ nhân, biết gì mà nói?"
"
Chàng…."
Hy Bình không để nàng nói, hắn hôn vào miệng nàng. Miệng của nàng rất là ngọt ngào và mềm mại, tuyệt không thích hợp để nàng nói những lời nhẫn tâm. Thời khắc này, trái tim của nàng rất mềm yếu và có thể rất ngọt ngào.
"
Không cần hỏi ta hay tự hỏi về vấn đề này, cảm giác có thể mất đi. Ta luôn luôn là xấu xa, nếu như nàng cảm thấy ta xấu xa, thì làm cho trái tim nàng rung động. Sau này nàng hoà hợp cùng ta, ta đối với nàng là một kẻ xấu suốt đời. Đó là lời thề của dâm tặc!"
"
Uhm, chàng có thể hôn thiếp lần nữa?"
Hy Bình vui mừng:"
Đương nhiên là có thể. Nếu nàng để ta tiến nhập vào nàng, ta rất sương sướng được làm việc đó."
"
Cũng vào lúc này!"
"
Ngay bây giờ, nàng và sư phụ nàng nghỉ ngơi trên giuờng, đợi ta tiến nhập. A a, đó mới gọi là hoàn mỹ, cảnh tượng tốt đẹp đó có thể hình dung, có gì không gọi được chứ? Oh, ta nghĩ có thể gọi là lớn nhỏ đều ăn cả, thì sao?"
Âu Dương Đình Đình đá lén chàng một cước, giận dữ:"
Chàng muốn làm với sư phụ không làm với thiếp. Nếu chàng quên sư phụ thiếp, hai nguời kia chàng có thể chọn một, không đuợc quá tham lam."
"
Ta thì tham lam, ta muốn cả hai. Trước ta đáp ứng nàng, hôn nàng đến thiên hôn địa ám, để môi nàng phồng to kết hợp với uống nước mới thành vấn đề…."
*****
"
Áii da…a…"
Có một tiếng la lên, đồng thời có ba tiếng kinh ngạc hô lên.
Lúc này Hy Bình đang chuẩn bị cho đỉnh thương nhập động, hai thân thể loã lồ đang đưa đầu nhìn nhau. Do cánh cửa mở lớn, A Mật Y và Lý Ngọc và Minh Ngọc đứng ngoài cửa, mắt trừng trừng miệng há rộng nhìn chòng chọc vào hai thân thể loã lồ trên giường, phảng phất như bị điểm huyệt.
Nguyên lai Hy Bình không nghĩ hoàn thành việc này, có thể nàng và Âu Dương đình Đình vẫn hồ đồ hôn nhau. Nhưng Âu Dương Đình Đình thình lình cự tuyệt hắn, hai người vẫn tiếp tục hôn, không thận trọng, thình lình tất cả y phục trên người đều cởi ra, không biết ai cởi cho ai không?
Nhưng khi bọn họ đi vào, chính là cửa đã được mở. Không có ai chuẩn bị cho sự kiện xấu này, không khoá cửa có thể là chuyện thường. Cũng như tình huống bây giờ, Âu Dương Đình Đình không nghĩ phải đóng cửa, Hy Bình đương nhiên không nghĩ đến chuyện đó.
Sau khi A Mật Y đưa tiễn mọi người võ lâm tứ đại thế gia, tới trông đồ đệ của bà, cũng muốn gõ cửa, có thể khinh suất, đột nhiên cửa mở!
"
Các ngươi, sao không đóng cửa?" A Mật Y trách cứ nói, mặt bà đỏ hồng lên.
Lý Ngọc, Minh Ngọc mặt như bị che phủ, chuyển thân ra ngoài, nhưng tim thì đạp loạn không ngừng. Bọn họ đã hơn bốn mươi tuổi, thật sự lần đầu nhìn thấy sự việc này? Không thể không xấu hổ?
"
Sư phụ?" Âu Dương Đình Đình lập tức lấy tay che lại thân hình. Mặt bắt đầu chuyển sang hồng, nàng trông đợi mình và dâm tặc đó dự định làm chuyện hồ đồ gì? May mắn là sư phụ đến sớm, hơn nữa chính mình trao cho chàng….
A Mật Y nói:"
Các ngươi mặc quần áo vào, nhanh chóng đi ra."
Bà liền đóng cửa lại, Hy Bình nhảy xuống giường, thân thể tráng kiện đầy nam tính hiện ra tà mị vô cùng. A Mật Y trố mắt kinh ngạc tại chỗ, khi bà ta tỉnh lại, Hy Bình đã kéo bà vào trong phòng, trong khi thuận tiện hai tay cùng mang theo bên thân Lý Ngọc Minh Ngọc, lập tức mãnh liệt ôm bọn họ vào phòng. Sau đó nhanh chóng đóng cửa lại, đứng ở sau cửa, nhìn chòng chọc vào ba mỹ phụ xinh đẹp, nói:"
Bây giờ các người thật sự bị bắt rồi."
Ba nữ nhân vô tình nhìn thấy kiên đĩnh to lớn của hắn, thật sự tỏ ra e thẹn và bẽn lẽn, cũng có thể kinh ngạc vô cùng: nam nhân nào có một cái giống như vậy? Sao không doạ chết người được, chỉ có Đình Đình là không e sợ!
"
Bọn họ đi rồi à?" Hy Bình hỏi.
Hắn cẩn thận nhìn Lý Ngọc và Minh Ngọc, cả hai người này đều rất xinh đẹp, chỉ là không thể phân biệt họ ai đặc sắc hơn. Và bọn họ có cùng danh tự, Lý Ngọc trông có cảm giác âu sầu, Minh Ngọc thì rực rỡ chiếu sáng. Lý ngọc thì cười buồn, Minh Ngọc thì phong mãn tính cảm.
A Mật y trấn tĩnh lại, đáp:"
Bọn họ đều đã đi rồi, nhờ ta vào thông báo cho ngươi, nếu đã xong việc ở đây, lầp tức trở về."
"
Sao mọi người không đợi gặp mặt ta?"
"
Bọn họ nói, ngươi có thể phải trải qua một thời gian rất dài, lúc đó ta không hiểu, giờ thì hiểu …" A Mật Y xâu hổ không thể nói hết câu hoàn chỉnh.
Minh Ngọc yêu cầu:"
Ngươi có thể trước tiên mặc lại quần áo không?"
Hy Bình nhìn bà ta, mỉm cười:"
Ta nhất thời không tìm thấy y phục ở đâu? Giống như bị Âu Dương Đình Đình xé nát rồi, nàng ta cố gắng cưỡng gian ta, ha ha!"
"
Hoàng Hy Bình, tử dâm tắc, chàng thật trơ trẽn!" Âu Dương Đình Đình trên giường thịnh nộ quát.
Hy Bình không lý tới nàng, không quan tấm đến cuồng trảo của nàng, tiếp tục hỏi:"
Các người ai là quả phụ?"
Lý Ngọc đỏ mặt đáp:"
Chính ta."
"
À, lúc truớc sao bà không đến sống với chúng ta. Chúng ta đang ở phía sau Lạc Thiên tiểu tử đó?" Hy Bình trước tiên sỉ nhục nói.
Lý Ngọc cúi mặt, nhỏ nhẹ:"
Ta vì chuyện gì muốn gặp ngươi?"
Hy Bình lóng ngóng: nữ nhân nói như vậy là như thế nào?
Hắn nhìn qua A Mật Y rồi nói:"
ta đã cứu bà, bà không có khả năng đem thân đền đáp. Sau này, không biết dùng phuơng thức gì báo ân?"
Người nói, thi ân bất đồ báo, tiểu tử này thi ân, tất cả thời gian đều ngĩ tới người báo ân như thế nào, ai không bội phục da mặt của hắn, đặt biệt là da mặt rất mềm mại như mặt nữ nhân, da mặt của hắn là siên nhân nhất đẳng, không ai sánh bằng.
"
Phương thức gì?" A Mật Y hạ thấp đầu, không muốn nhìn hắn. Trong phòng, dám đưa mắt nhìn hắn chỉ có Âu Dương Đình Đình.
Hy Bình đáp:"
Bà không thể ngượng nghịu, chỉ để người khác ngượng nghịu à?"
"
Nhất định muốn báo ân?"
"
Đương nhiên, hơn nữa ta cứu bà để làm, ta không thể cùng với bà được rồi."
"
Hoàng Hy Bình" A Mật Y đột nhiên giận dữ, khuôn mặt đệp trở nên đỏ bừng, độc ác nhìn Hy Bình, sau đó than một tiếng dài, ngữ khí bình tĩnh lại:" Muốn ta báo ân như thế nào? Ngươi cứ nói, ta không muốn làm người giống như ngươi!"
"
Ta là loại nguời gì? Tri ân đồ báo, thông minh đạt lý."
Âu Dương Đình Đình giúp nói lại:"
sư phụ, đừng lý tới chàng, để con giúp thầy giáo huấn chàng."
Nàng muốn giáo huấn thế nào đối với Hy Bình chỉ có thể nói riêng, thình lình mở miệng cuồng ngôn?
Hy Bình không quan tâm:"
Âu Dương Đình Đình, hiện tại nàng không quên là không thể cử động à. Ta không e sợ nàng, nàng tức tối, tất cả là do nàng."
"
Chàng… ô ô, tử dâm tặc, cũng khi phụ thiếp!" Âu Dương Đình đình gục đầu khóc, thật sự không biết ở tình trạng nào?
A Mật y nói:"
Ngươi nói, muốn ta báo ân như thế nào? Ta báo xong ngươi phải rời khỏi." Bà ta hạ lênh trục khách, Hoàng Hy Bình chính xác độc ác thái quá. Hắn không gì là người tốt, đột nhiên lấy ân hiếp người vào thời khắc này điểm nhỏ nào trên thân thể cũng không biết liêm sỉ trước mọi người. Thật không thể tưởng được trên thế giới có loại người này? Lúc trước cũng tốt ….
"
Ta muốn hai nữ nhân bên cạnh bà đem thân đền đáp như thế nào? Đặc biệt là nàng ta" Hy Bình chỉ Lý Ngọc," Ta nhất định muốn."
"
A" tiếng kinh hô đầy phòng.
Âu Dương Đình Đình quấn cái chăn bông đi tới, mắng:"
Hoàng Hy Bình, sao chàng đột nhiên nói ra lời này? Chàng không phải người phải không? Chàng… chàng muốn thiếp có kết quả như thế nào?"
Chúng nữ nhìn nàng, ai cũng bất thình lình có đột biến, bọn họ nhìn nơi riêng tư ẩm ướt có vùng đen bao quanh của Âu Duơng Đình Đình …nhãn tình của bọn họ đổ đầy mồ hôi: Tân thánh nữ thái Âm giáo danh dự không còn nữa!
Hy Bình thuận tay ôm nàng, không cần nghĩ dứt khoát:"
Nàng đã nói trừ sư phụ nàng, ta muốn ai cũng được, nàng quên rồi sao?"
Âu Dương Đình Đình choang váng, nàng lúc nãy Hy Bình hý lộng mơ hồ, tự nói ra lời đó, nàng không thể nhớ nổi.
Lý Ngọc đột nhiên trả lời:"
Ta đáp ứng ngươi"
A Mật Y kinh hãi:"
Lý Ngọc?"
Lý Ngọc bình tĩnh đáp:"
Tỷ tỷ, lúc trước muội rất thích Lâm Khiếu Thiên, nhưng giờ muội biết không có hy vọng với chàng. Sau này phải tìm một nam nhân, nhân vì tìm không gặp người là tim muội rung động. Nhưng giống như tỷ tỷ đã nói, Hoàng Hy Bình này, là người chỉ huynh đầy hồ đồ."
"
Ta đến tuổi này, mắc dù năm tháng không để lại dấu tích trên mặt ta. Ta giống như còn trẻ, chỉ trái nữ nhân, bao nhiêu nam nay, luôn cô đơn tịch mịch."
"
Hắn đã ôm ty tỷ một thời gian, giống như tà thần đã đánh động trái tim muội, chỉ có Lâm Khiếu Thiên đánh động được muội như thế. Hắn tại thời điểm này thật sự chấp hành, muội rất thích nam nhân như vậy. Hơn nữa, hắn là thanh niên, và rất cuờng tráng, bộ dạng đó làm muội động tâm."
"
Lý Ngọc, đây là những lời chân thực của muội?" A Mật Y không thể tin hỏi.
"
Tỷ tỷ, câu này mạo muội nói ra, tỷ lúc đó không phải rất mê bộ ngực của hắn à?"
A Mật y miệng mở nhỏ, nếp chun không đứng dậy, ngực của bà ta nhấp nhô, hơi thở mềm mại rất nặng nề. Hy Bình đưa tay ra ôm, cũng ôm bà ta. Thế này, cả hai sư đồ đầu nằn trong lòng hắn. A Mật Y phản xạ đẩy ra, nhưng không có hữu dụng.
Hy Bình đối với Minh Ngọc nói:"
Bà tên gọi là gì?"
"
Minh Ngọc"
"
Bà cũng thích Lâm Khiếu Thiên?" Hy Bình hỏi.
"
Trước có vài điểm thích."
Hy Bình đột nhiên nói:"
Ta có kế hoạch phàm nữ nhân nào thích Lâm Khiếu Thiên đều phải bắt lấy. Ông ta thật không đạo đức, làm lãng phí thời gian và tình cảm, thân thể của bọn họ. Ta thế ông ta bồi thường lại cho bọn họ những tổn thất, thế nào?" Cứu thế chủ đã xuất hiện, đó là Thiên tài Hoàng Hy Bình.
A Mật Y thật sự không đẩy ra, ở đây chỉ có bọn họ, tự hồ không có ngoại nhân? Hoàng Hy Bình đuợc tính là không phải ngoại nhân, tới thời điểm này, không thừa nhận cũng phải thừa nhận.
Bà nói thẳng ra:"
Ngươi đâu thể so sánh với Khiếu Thiên? Ngươi không đáng sách giày cho ông ta!"
"
Ô hay, lời nói này, không sợ ta thương tâm! Ta cũng rất nổ lực để được sách giày cho ông ta, nhưng ông ta không muốn hài tử đau khổ sách giày trở lại, ha ha…"
Tứ nữ ngạc nhiên, A mật Y buồn bã:"
Ngươi ví chúng ta là giày?"
"
Đó là vì dụ, ví dụ thôi, bà không thể hiểu đâu? Bản thân là nữ nhân, không ngạc nhiên khi Lâm Khiếu Thiên không muốn bà, nguyên lai bà yêu bản thân!"
A Mât Y véo tai Hy Bình, mắng: "
Ngươi là tiểu mao đầu, ngươi không được nói vậy!"
"
Thả ra, thả ra, A Mật Y, nói gì thì ta cũng là ân nhân cứu mệnh của bà, không thể ngược đãi ta!" Hy Bình đau vô cùng, tay đang đặt trên ngực A Mật Y dụng kình bóp một cái. A Mật Y buồn bã nhìn hắn, bỏ tay ra khỏi tai hắn, nhưng tam nữ đều nhìn thấy hành động nhỏ đó. Âu Dương Đình Đình ngở nghệch nói:" Sự phụ, chàng bóp người?"
A Mật Y bị đồ đệ hỏi không có lời đáp lại, dấu mặt vào nách Hi ình, bằng thanh âm yếu ớt:"
Đình Đình đã nhìn được ta bộ dạng này, vô luận như thế nào, ta cũng là sư phụ của con, ngươi không ngượng ta cũng ngượng. Ta thích ngươi, bời vì ngươi rất giống Khiếu Thiên, hơn nữa ngươi đã cứu ta lúc trước, thực sự… ta rất thích! Lời nói này, ngươi thoả mãn chưa? Vô sỉ tiểu nam nhân!"
Hy Bình ngước đầu than dài, trong song nhãn đột nhiên xuất hiện một nét sầu bi thần bí, phảng phất tự nói:"
Chỉ vì ta rất giống Lâm Khiếu Thiên sao?"
Lúc hắn đang nói, song thủ thả eo hai nữ nhân ra, trầm mặt một hồi, quay đầu trở lại giường, tìm y phục mặc vào, A Mật Y nói:"
Ngươi thế nào?"
"
Ta muốn đi, có được không?"
Tứ nữ không hồi đáp, chỉ yên lặng nhìn hắn mặc y phục, trong thời gian đó, Âu Dương Đình Đình ném cái áo ngủ ra.
"
Không được." Âu Dương Đình Đình lập tức cản:" Thiếp không nói chàng giống Lâm Khiếu Thiên, thiếp chưa nhìn qua Lâm Khiếu Thiên. Thiếp làm tất cả, tất cả chỉ vì chàng là tử dâm tặc."
HyBình nói:"
Ta ở đây cũng một thời gian dài, ta phải trở về với các nữ nhân của ta sau này ta sẽ trở lại gặp nàng. Chỉ vì sư phụ nàng, ta không còn tâm đối với bà, ta nghe lời nàng, không làm gì bà ấy."
"
Chàng thật sự còn trở lại?" Âu Dương Đình Đình lo lắng hỏi.
"
Ta là dâm tặc mà, ở đây có rất nhiều mỹ nữ, có chuyện gì mà ta không thể quay trở lại?" Hy Bình nói rất miễn cưỡng, tứ nữ đều có thể nghe thấy.
Âu Dương Đình Đình nói:"
Chàng nếu như muốn đi ngay, thiếp không cho phép chàng đi, thiếp hiện tại là người của chàng."
"
Cũng nhớ nhất cái điểm đó" Hy Bình chỉ vào chỗ đó nói.
Âu Dương Đình Đình cuối mặt xuống:"
Sau này chàng tiếp tục tốt, thiếp không có vấn đề gì chàng….."
A Mật y la lớn:"
Đình Đình!"
Âu Dương Đình Đình đáp lại:"
Sư phụ, con không thể làm thánh nữ đuợc, con không đủ tư cách làm thánh nữ, con không xứng! Người không dẫn con đến đây, con nguyên lai vô ưu vô lo, mọi chuyện không thể tưởng, trong lòng con không phiền. Nhưng con bây giờ luôn nghĩ đến chàng, con yêu nhất là dâm tặc này. Sư phụ, người hãy trừng phạt con!"
A Mật Y tức giận chỉ còn biết thở dài:"
Đình Đình, sư phụ không có trách nhiệm với con, con hiểu lầm sư phụ."
"
Hai sư đồ nàng nên thống nhất, ta muốn trở về, gặp lại mọi người lần nữa. Nhưng nếu có, mọi người tốt nhất trở về Tây Vực. Ta có thể bảo vệ cuộc sống của bọn nàng thứ nhất, không thể bảo quản lần thứ hai. Ta không có khả năng thúc đẩy mọi người võ lâm tứ đại thế gia nóng nảy chống lại, cùng bọn nàng chung một lập trường. Ta là người tốt, có thể do cách nhìn của võ lâm nhân sĩ, ta là người nổi loạn, ta vô sỉ nhưng không nghĩa cổ vũ địa vị nữ nhân trong võ lâm đạo nghĩa! Đó là điều ta không minh bạch, ta không phải thiên tài. Nhưng ta chỉ có một mình, bọn nàng không hiểu ta, có thể thỉnh thoảng ta biết có thể lôi kéo rất nhiều người. Oh, bây giờ cuộc sống không còn thanh thản, bao gồm cả xướng ca, chiến đấu cũng không có tâm tình, hà huống có nhiều chuyện không như ý muốn của bọn nàng? Đi trở về các nữ nhân của ta rất thanh thản, trái tim của bọn họ đều nghĩ về ta. Hơn nữa ở cùng với ta đều để ta làm những kiểu ta thích. Nghĩ đến bọn họ, thật sự hạnh phúc, có lẽ ta phải trở về Trường Xuân đường, đã một thời gian dài không gặp họ, Băng Băng, Phượng nhi…."
Trên khuôn mặt hắn mang một sắc thái ảo tưởng nhìn giống muốn rời khỏi đây, rời khỏi quả phụ ốc, bỏ tứ nữ nhân ở lại sau lưng!
Âu Dương Đình Đình nuốt mạnh nói:"
Sư phụ, chàng sẽ trở lại?"
"
Ta không biết." A Mật Y cũng có điểm mất mác.
Lý Ngọc nói:"
Từ trong những lời hắn nói, muội có thể thấy, hắn rất ghét mọi chuyện trên giang hồ. Muội nghĩ, lòng hắn có một vấn đề khó khăn, hơn nữa hắn không hề lưu luyến giang hồ, hắn tự hồ như rất mệt mỏi."
Minh Ngọc nói thêm:"
Đây là bộ dạng thật sự của hắn, để người ta không biết đối diện với mặt nào."
"
Sư phụ, nếu như chàng rời khỏi Gia Lăng trấn hôm nay, con sẽ đi theo chàng. Con không thể trở về Tây vực làm thánh nữ, mỗi ngày tự tắm. Sau này giống mộc đầu ngồi trên thần đàn, để mọi người quỳ bái, rồi nói " thánh thần chúc phúc các ngươi" ngàn lần nếu như. Có phải con sinh ra để mọi người quỳ bái khi con muốn sao? Con tuyệt không giống đám người ngờ nghệch đó, chỉ cần con phế bỏ võ công Thái Âm giáo, con chuyện gì cũng không muốn."
Âu Dương Đình Đình nói rất kiên quyết, tam nữ không thể mong đợi nàng trước kia ghét đến nổi muốn giết Hy Bình, nhưng bây giờ, có phải muốn yêu đến chết đi sống lại không? Vì chuyện gì mà nàng đột nhiêu thay đổi như vậy?
Bọn họ không thể hiểu, chỉ là trong tim họ biết chắc: vì sao mình cũng vì Hy Bình rời khỏi mà cảm thấy ưu thương?
Một loại đau buồn ngập chìm đầy trong phòng, canh tượng trái tim của bốn nữ nhân thình lình mở ra, giống như bốn đoá úc kim hoa thần phát tán hỗn tạp với nhau. Đó chính là hương vị, sau nhập vào phương tâm nữ nhân sau đó chảy tràn ra ngoài, thật là sự thay đổi trầm trọng vô cùng.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #191


Báo Lỗi Truyện
Chương 191/248