Chương 189: Ám Thất Sinh Hương


"Đình Đình, dừng tay"
Một tiếng hét thanh tao, làm Âu Dương Đình Đình dừng kiếm lại ngay trên cổ Hy Bình. Nàng đưa mặt nhìn sư phụ của mình, A Mật Y!
Lúc hoàng hôn toả sáng, A Mật Y run rẩy tiến vào, dừng lại tại hiện trường, nhãn thần ngưng động trên mặt Hy Bình. Gương mặt này, bà đã thương nhớ hai mươi năm, thời khắc ánh sáng chiếu rọi, bà nghĩ Hy Bình là Lâm Khiếu Thiên thời trẻ.
Hy Bình cũng nhìn chăm chú vào bà ta. Y phục của bà ta toàn một màu vàng. Lúc hoàng hôn buông xuống, bà ta giống nàng tiên mỹ lệ với sắc vàng mông lung mơ hồ, phảng phất một loại thánh quang bao bọc bà ta, làm nét mỹ lệ tăng lên rất nhiều.
Không còn nghi ngờ Âu Dương Đình Đình quả là tuyệt sắc, nhưng bà ta mới thực sự chiếm vị trí vô địch. Hy Bình nhìn bà ta rất lâu, trong thời gian này, sư phụ của nàng tiến lại với tâm trạng thay đổi.
Gương mặt của A Mật Y với Âu Dương Đình Đình không giống nhau. Mặt bà ta nhỏ dài, cằm nhô ra rất đẹp, cảm giác là một người tao nhã, tuy nhiên, đôi chân mày mỏng manh bay lượn, làm cho người ta cảm thấy kiên nghị và sát khí. Có thể tưởng tượng, bà ta tuy xinh đẹp nhưng lại là một loại tàn bạo, hơn nữa song nhắn rất sắc bén, minh chứng sự nhẫn nại hơn hẳn trí tuệ của bà ta.
" Bà là A Mật Y?" Hy Bình hỏi trước.
" Ừ". A Mật Y phát lên một tiếng nhỏ, chậm rãi đi tới. Bà ta tiến lại gần nhìn rất cẩn thận, nhìn kỹ Hoàng Hy Bình, một nam nhân đáo để, vì sao lại giống nam nhân mà ba ta tương tư rất lâu.
Âu Dương Đình Đình đang dừng kiếm trước cổ Hoàng Hy Bình, không biết nên tiến hay lui.
Hy Bình nói: "Âu Duơng Đình Đình, nếu không đâm, thì đưa miếng thiết mục nát đáng ghét này ra …. Nàng thật sự là con người vô tình!"
Kiếm của Âu Duơng Đình Đình đang rung rẩy, quay mặt lại A Mật Y hét lên:" Sư phụ"
Đây là lời thỉnh cầu của nàng ta, cũng để biểu đạt tâm trạng bất mãn khi a mật Y bắt nàng dừng tay. Hy Bình nghe thấy, đắc ý nói:" Âu Dương Đình Đình, nàng hãy tỉnh lại! Bà ta không thể bắt nàng giết ta, ha… ha…!"
" Ngươi nghĩ ngươi là ai?" Âu dương Đình Đình khinh thường nói.
" Ngươi là ai?" A Mật Y hỏi.
Làm Âu Dương Đình Đình trong lòng kinh ngạc: tại sao sư phụ hỏi vấn đề này?
" Ta là nâm nhân, gọi là Hoàng Hy Bình." Hy Bình nghĩ nói hai chữ "nam nhân" quá cường điệu. Trong loại tình huống này, hắn bị hai nữ nhân thẩm vấn, hiện tại thật mất mặt. Có thể trong ngôn ngữ quá cường điệu để cho mình là nam nhân duy nhất đầy tôn nghiêm và áp đảo, nam nhân thì áp đảo nữ nhân phải không? Bởi vậy, hắn phải thanh minh mình là nam nhân… … vấn đề mất mặt.
Âu Dương Đình Đình tức giận nói: " Ngươi là dạng chi, chứ nam nhân gì?"
" Mẹ, không nhớ sự việc ở Mê Giang, vài ngày trước còn muốn gia nhập vào nữ nhân của ta…."
" Hay thật, các ngươi không được cãi nhau." A Mật Y cau mày. Hiện tại bà ta chung quy chưa khẳng định Hy Bình không phải Lâm Khiếu Thiên, bởi vì Lâm Khiếu Thiên thì tuyệt đối không bao giờ nói lời thô bỉ đó.
Âu Dương Đình Đình không nghe nói:" Sư phụ, hắn là dâm tặc nên con… … sao bây giờ người lại bảo vệ hắn?
"
Đình Đình, con để sư phụ hỏi một số chuyện. Sư phụ hỏi minh bạch rồi sẽ để con tự xử lý, được không?"
Âu Dương Dương Đình Đình suy nghĩ, nói:"
Tốt quá! Nhưng, sư phụ, hắn là người rất đáng ghét."
"
Sư phụ biết." A Mật Y tuỳ tiện ứng lời, nhìn Hy Bình nói:" Ta hỏi ngươi, phụ thân ngươi là ai?"
Hy Bình nói:"
Bà hỏi phụ thân ta? Bà là nhân tình của phụ thân ta?"
A Mật Y tâm não đại chấn, thần sắc có một điểm không tự nhiên, bà nói:"
Ngươi hãy đáp lời ta"
"
Phụ thân ta gọi là Hoàng Dương, là một người vô địch ở Trường Xuân Đường, bà biết không?"
Tâm trạng A Mật Y lần nữa thất vọng, nói:"
Hoàng Dương? Không hề nghe nói… … Hoàng Dương ở Trường Xuân Đường?"
"
Phụ thân ta có thể đi chơi? Hôm nay ta e bà không gặp ông ấy. Bất quá, bà phải cẩn thận với mẫu thân ta. Bà ấy rất hay ghen."
"
Nhìn ngươi nhất định không phải con ông ta…." A Mật Y thì thầm tự nói. Trên khuôn mặt hiện lên vẻ thất vọng, nhãn tình bà ta nhìn chầm chầm vào Hy Bình, si si dai dại, tiếp tục tự nói:" Nhưng vì sao ngươi lại giống người đó dữ vậy? Không, cũng không thể nói giống, khuôn mặt ngươi tuấn mỹ hơn người đó nhiều. Tuy nhiên, vì sao lại cho ta cảm giác đã gặp ở đâu đó? Hay chỉ là ảo giác của ta?"
Âu Dương Đình Đình lây tỉnh bà ta, khi bà ta tỉnh lại, giận dổi nói:"
Sư phụ, người đang nói gì vậy? Hắn giống ai?"
"
Giống một người" A Mật Y phảng phất không nguyện ý hồi đáp.
Âu Dương Đình Đình không dẽ bỏ qua cho bà ta, vẫn kiên trì hỏi:"
Giống ai, sư phụ, người nói đi!"
"
Lâm Khiếu Thiên" Hy Bình nói ra ba chữ đó, cả hai nữ nhân cùng một lúc ngó hắn chăm chú. Hắn thản nhiên đáp:" Nhiều người nói ta giống ông ta. Riêng Lạc U Nhi phu nhân quan tâm đến ta như với ông ta, hắc hắc!"
"
Lạc U Nhi?" A Mật Y cảm thán nói:" Ngươi đã gặp qua nàng ta?"
Hy Bình nói:"
Đúng vậy, đã gặp qua. Hứa giúp nàng ta tìm nam nhân giống như ta. Chắc bà cũng không thỉnh cầu như thế chứ?"
A Mật Y trầm mặt.
Hy Bình thở dài:"
Có lẽ ta có thể tìm được ông ta, bời vì ông ta nợ ta rất nhiều, ta phải đòi lại tất cả"
"
Ông ta thiếu ngươi những gì?" A Mật Y hỏi.
"
Bà không hiểu, ta cũng không cần nói. Chỉ vì ta rất giống ông ta, ta rất giống bức hoạ ở trong phòng Lạc U Nhi. Nữ nhân đó ngu khủng khiếp, bức hoạ đã được vẽ hai mươi năm. Thật là một nữ nhân si dại."
"
Ngươi không được vũ nhục U Nhi!" A Mật Y hét lớn.
"
Cái gì? Nàng ta không phải là tình địch của bà à, sao bà bảo vệ nàng ta?"
"
Nàng ấy là một nữ nhân đáng thương…." A Mật Y đột nhiên nghĩ tới mình, cũng là một nữ nhân đáng thương sao?
"
Bà cũng là nữ nhân đáng thương!" Hy Bình nói ra lời trong thâm tâm bà ta, " Bà cũng giống ông ta hai mươi năm trước. Tuy nhiên, ta nói cho bà hay, giữa bà và ông ta không hy vọng có kết quả"
A Mật Y cảm thán nói:"
Có lẽ thế! Trong tim ông ta, ta và U Nhi chỉ là muội muội, nhưng trong tim ông ta, chỉ có Mộng Tình, bà ấy thật hạnh phúc."
"
Bà ấy đáng thương hơn bà." Hy Bình hét lên.
A Mật Y nhìn chắm chú vào Hy Bình:"
Ngươi hình như biết Mộng Tình? Và bốn người phụ nữ có liên quan đến Lâm Khiếu Thiên, ngươi đột nhiên biết ba là sao?"
Hy Bình nói: "
Mộng Tình là là dưỡng mẫu của ta, ta tự nhiên biết. Hiện tại cộng thêm bà, vừa đủ ba, người thứ tư hình như chưa xuất hiện."
"
Ngươi cũng biết Lạc Hùng à"
"
Lạc Cẩu Hùng, võ lâm minh chủ, ai mà không biết cái tên thối nát đó hả?"
"
Nữ nhân thứ tư là thê tử thân ái của Lạc Hùng"
"
A a, ông ta làm gì thê tử Lạc Cẩu Hùng?"
"
Ông ta không làm gì cả. Chỉ là thê tử thân ái của Lạc Cẩu Hùng yêu ông ta. Bà ta bởi vì nhớ ông ta dần dần hương tiêu ngọc vẫn."
Hy Bình cuối cùng cũng minh bạch, thở dài:"
Từ hồi ông ta chỉ có quan hệ với nữ nhân, vận mệnh tất cả là chờ đợi hoặc chết. Cuộc sống tất cả đều đáng thương. Ôi, nam nhân này, bà không nên quen biết. Ta có thể hỏi một vấn đề?"
A Mật Y nói:"
Ngươi hỏi đi"
"
Tự nhiên ta rất giống ông ta, nhưng lại trẻ hơn. Bà có khi nào nghĩ ta có thể thay thế ông ta thành nhân tình của bà không?"
"
Hoàng Hy Bình sao ngươi có thể nói những lời này?" Âu Dương Đình Đình không thể nghe nổi.
Hy Bình mỉm cười:"
Chỉ là để hỏi, đương sự không có ý kiến, nàng hà tất phản ứng làm gì? Ta không hỏi nàng."
A Mật Y cười cười:"
Lời đề nghị của ngươi rất dụ hoặc, tuy nhiên, ngươi cũng tốt bụng."
"
Bà vẫn chưa già!" phản đối nói.
"
Đa tạ lời khen, nhưng ngươi hoàn toàn không có tư cách thay thế ông ta."
Hy Bình thở ra:"
Lạc U Nhi cũng tin như vậy. Trong trường hợp này, các người đều cho là ông ta thật tốt, ngược lại nữ nhân của lão tử có rất nhiều."
"
Hoàng Hy Bình" Âu Dương Đình Đình hét lên, kiếm trong tay liền đặt trước cổ Hy Bình.
A Mật Y bị hành động của nàng làm kinh hãi, gay gắt hỏi:"
Đình Đình, con định làm gì?"
Âu Dương Đình Đình dừng tay nhưng không hồi đáp A Mật Y, thịnh nộ nhìn chầm chầm vào Hy Bình, lành lùng nói:"
Tử dâm tặc, ngươi còn gì nói nữa?"
Hy Bình không tưởng tượng đuợc vì sao nữ nhân này nổi nóng, hắn nói:"
Ta bị nàng doạ quên hết rồi."
A Mật Y nói:"
Đình Đình, lấy kiếm ra"
Âu Dương Đình Đình thật sự uỷ khuất:"
Sư phụ, hắn nói hắn có nhiều nữ nhân, con … con…"
A Mật Y ngưng mắt nhìn nàng, từ trong nộ nhắn xuất hiện một màng lệ quang, tự hồ đã hiểu được điều gì,"
Đình Đình, hắn có nhiều nữ nhân, cũng không quan hệ đến con."
"
Ra là vậy! Chuyện của nàng thật bình thường! Bỏ kiếm ra, nhìn thanh kiếm mục nát này đu đưa trước mặt ta, không hay chút nào." Hy Bình mệt mỏi nói.
Âu Dương Đình Đình thần hồn run rẩy, nàng dùng kiếm chỉ vào Hy Bình, giọng lạnh buốt:"
Ngươi thật sự nghĩ không có quan hệ nào với ta? Ngươi là dâm tặc, ngươi đã làm gì ta? Ngươi thình lình có nhiều nữ nhân, có phải khiếu nhã với ta không? Hôm nay nhất định giết ngươi, mới giải đuợc mói hận trong lòng ta!"
Hy Bình trơ tráo: "
Ta khiếu nhã với nàng? Ta có làm? Đó là chuyện gì?"
Ra là vậy, bị doạ đến quên hết mọi chuyện, thật thiên tài!
"
Thì tại Mê Giang ….." Âu Dương Đình Đình không thể tiếp tục nói.
"
Tại Mê Giang xảy ra chuyện gì?
" ngươi … ta …." Âu Dương Đình Đình không thể nói ra, kiếm lại phóng tới. Hy Bình ngã thân về phía sau, hai tay hai chân tung ra loạn xạ.
A Mật Y nói:" Đình Đình, chuyện đó rất mơ hồ, hắn không chiếm ưu thế, đừng tính toán!"
"
Sự phụ, người không biết, đương nhiên nói không tính toán. Nếu đổi lại là người, bây giờ người thật sự cũng vì con mà trả hận."
A Mật Y im lặng, Âu Dương Đình Đình nói như thế phải có đạo lý. Là việc gì, sau bản thân không thể không hận.
" Tất cả do con! Sư phụ không quản con, con muốn làm gì hắn thì làm."
"
Con muốn giết hắn" âu Dương Đình Đình lập lại mong muốn của nàng ta.
A Mật Y nghe những lời này, muốn nói, u u than dài, chuyển thân muốn đi!
" Quả như ta bị giết, bà đừng vọng tuởng gặp lại người trong đời này" Hy Bình mỉm cười gọi A Mật Y lại nói.
A Mật y quay lại, ngưng thị nhìn Hy Bình, chỉ còn một lần này thôi, rồi nói:" Ngươi lấy gì khẳng định?"
"
Không cần khẳng định, bàn điều kiền với bà thôi?"
A Mật Y quay mặt nhìn Âu Dương đình Đình:" Đình Đình, giết hắn cũng không thể giải hận. Do tay hắn khiếu nhã với con, con có thể chặt tay hắn xuống mà."
"
A, mụ so với Âu Dương Đình Đình thâm độc hơn, đột nhiên đưa ra chủ ý hại ta? Ta tình nguyện chết, không muốn thành thiếu chân thiếu tay. Âu Dương Đình Đình, không được nghe bà ta. Tới đây, đâm kiếm vào cổ ta, mặt khác ta vẫn tiếp tục ca hát."
Thân hình Hy Bình tiến về phía trước, để cổ mình hướng về mũi kiếm, Âu Dương Đình Đình kinh hô, liền mang bảo kiếm rút lại, chua chát dậm chân:" Tứ dâm tặc, ngươi tưởng có thể được chết dễ dàng. Cũng được, ngươi dám hát, ta sẽ cắt lưỡi ngươi."
"
Đuợc, sư phụ, con sẽ chặt tay hắn."
Âu Dương Đình Đình nói, nhìn bóng dáng xinh đẹp sư phụ nàng biến mất. Quay đầu lại, nhìn Hy Bình đang cười rồ dại, trong lòng nàng nổi lên một cổ tử khí, cảm thấy hiếu kỳ, nhân tiện hỏi:" Ngươi cười cái gì?"
"
Ta nghĩ, nếu như sư phụ nàng là tình nhân của ta, nàng xưng hô thế nào?" Hy Bình lén lút nói.
Âu Dương Đình Đình mỹ mi toé lửa:" Ngươi nằm mộng!"
"
Ta thường có những giấc mộng rất đẹp. Tất cả cũng có thể trở thành hiện thực."
"
Nói, ngươi có rất nhiều nữ nhân?" Âu Dương Đình Đình không tuởng đã bao hàm luôn sư phụ nàng ta, chỉ chuyển đổi đề tài. Kỳ thật vấn đề này nàng cũng muôn minh bạch.
Hy Bình nói:" Rất nhiều."
"
Nhiều là bao nhiêu?"
Hy Bình làm mặt khổ nói:" Xin nàng, hãy nghe ta đếm, tất cả ngón chân, ngón tay cộng lại không đủ."
Âu Dương Đình Đình thống hận:" Nếu như chặt xuống, không có gì là không được?"
"
Nàng nói đúng". Hy Bình tán thành. Hắn lập tức đưa song thủ ra, "Đây, nàng cứ chặt! Chặt bằng cả sức lực, ta nhắm mắt cho nàng chặt."
"
Ngươi… ngươi nghĩ ta không dám? Âu Dương Đình Đình kiều khu run rẩy, thanh âm run run.
Hy Bình hít một hơi nói:" Ta biết nàng không dám. Nếu thật sự chặt, nàng, vợ của ta không thể ra yêu sách."
Hắn quả nhiên nhắm chặt song nhãn….
Âu Dương Đình Đình nhìn chằm chằm vào hắn. Trong ánh sáng hoàng hôn, gương mặt hắn rất bình tỉnh, thần sắc có rất ít nét vô lại. Đó là một diện mạo nam tính tuấn mỹ vô cùng, rất an tĩnh, phảng phất nét mê hoắc hấp dẫn nữ nhân vô cùng, làm nàng nhìn mê mệt, nhất thời trở thành ngây ngốc!
Đột nhiên nàng nghĩ đến tại Mê Giang nàng nương tựa vào trong ngực hắn, cũng có cảm giác đập nhanh, hoàn toàn từ trong tim nổi lên một loại dục vọng. Có lẽ nói rằng là tình cảm, nàng không hiểu vì sao. Đột nhiên nàng nghe hắn nói có nhiều nữ nhân cảm thấy phẫn nộ. Kỳ thật nếu như tại Mê Giang hắn động thủ động cước với lúc nàng dựa vào. Sau này nàng cũng rất nhanh tiêu tan tức khí. Mỗi lần nhớ tới hắn là nhớ tới nụ hôn của chàng, trong lòng nàng dâng trào một cảm giác mật ngọt….
Nhưng đột nhiên trước mặt nàng, hắn lại nói có nhiều nữ nhân! Là dâm tặc mới có nhiều nữ nhân chứ còn gì nữa?
"
Nàng nếu như không nhẫn tâm, để ta! Sau này ta sẽ không thể mời người đến đánh Thái Âm giao của nàng." Lâp tức Hy Bình bình tỉnh mở mắt ra, nhìn nàng đang trầm tư. Sau đó nàng an tĩnh trở lại, nộ sắc trên mặt thay đổi thành cân nhắc thiệt hại. Lúc này nét mặt của nàng rất mỹ lệ, phảng phát một loại làm cho người ta cảm thấy đau thương, trong mắt hiện lên một tia uỷ khuất mơ hồ, làm lòng của hắn có nhiều bất nhẫn muốn lên tiếng quan tâm nàng.
Lúc ánh sáng hoàng hôn mờ ảo, Hy Bình lần thứ nhất cảm giác thân hình của nàng toả ánh sáng. Nàng đúng là thánh nữ Thái Âm giáo. Thực vậy vào một lúc nào đó sẽ cho người ta một cái cảm giác "
thanh khiết" mơ hồ, chỉ có nhiều hơn. Nàng giống như một cô gái ngây thơ tinh nghịch, hoàn toàn giống với nữ hài, nhưng đối đãi với hắn, thật sự có một điểm tàn khốc.
Âu Dương Đình Đình bị Hy Bình dùng lời nói làm gián đoạn suy nghĩ. Nàng khôi phục thần sắc băng lãnh và phẫn nộ:"
Ta hỏi ngươi một câu, ngươi đã có rất nhiều nữ nhân, tại sao đối đãi với ta như vậy?"
"
Nàng muốn nghe lời nói chân chính, hay lời nói dối?
" Muốn nghe cả hai"
"
Lời nói dối thì mỹ sắc của nàng làm ta động tâm, ta rất thích nàng!"
Âu Dương Đình Đình thần sắc hoà hoãn một ít, nói:" Còn lời chân thật thì sao?"
Hy Bình làm ra vẻ khó khăn:" Đó là, rất khó nói ra miệng, hoàn toàn không muốn nói"
"
Nhưng, nhất định phải nói"
"
Kỳ thật với lời nói dối không khác biệt mấy…"
"
Có một chút khác biệt cũng phải nói, nhanh!"
"
Tốt thôi! Lời nói chân thân là. nàng không được chặt tay ta!" Hy Bình lo lắng.
Âu Dương Đình Đình nhìn hắn e ngại bộ dạng rất buồn cười, nói:" Ta không chặt ngươi, mau nói !"
Hy Bình thông cổ rồi nói lớn:" Ta rất muốn tiến nhập vào nàng!"
"
Ngươi là hỗn đản, ta chém chết ngươi!"
Âu Dương Đình Đình nghe tuyên ngôn hôi thối của hắn xong, thanh kiếm trong tay rung động hạ xuống, nhắm song thủ Hy Bình chém tới. Ngay lập tức, ánh tà mang trong mắt Hy Bình nhanh chóng hiển hiện, song thủ tốc độ ránh nhanh nhẹn nghênh tiếp lợi kiếm của nàng, "tranh"
Một âm thanh kim khí chạm nhau vang lên, kiếm của Âu Dương Đình Đình chém vào khoảng giữa song thủ Hy Bình, song thủ Hy Bình khoá chặt đoạn gãy. Âu Dương Đình Đình kinh ngạc, thân ảnh Hy Bình lao vào, nàng từ trong kinh ngạc lai tỉnh. Hữu thủ của hắn ôm chặt eo của nàng, đồng thời tả thủ nắm chặt ác kiếm trên hữu thủ của nàng.
Hy Bình Lạnh lùng nói:" Âu Dương Đình Đình, nàng quá lơ đểnh. Có nghĩ qua ta là loại thiên tài, khả năng song thủ bị nàng chém không có vấn đề là gì không?"
"
Thả ta ra" Âu Dương Đình Đình phản ứng trước tiên là vùng vẫy và hét lên. Nhưng nàng hiểu rõ ràng, một lần bị người này ôm căn bản không thể thoát ra đuợc. Trừ khi kỳ tích xuất hiện.
Nhưng kỳ tích đã xuất hiện?
Tả thủ Hy Bình cố gắng nắm chặt, Âu Dương Đình Đình cảm thấy nắm tay rất đau đớn, nàng kiên cuờng nhẫn nại không thúc thủ, Hy Bình nói:" Nếu tay nàng không bỏ kiếm ra, ta sẽ bóp tay nàng thành mảnh vụn. Vô luận nội lục của nàng có cao cường, ta tuyệt đối tin có đủ sức mạnh khả dĩ bóp tiểu thủ mỹ lệ của nàng thành bụi phấn, nếu không tin cứ tiếp tục kiên trì!"
Âu Dương Đình Đình từ trong lời nói trầm trọng của hắn rất tàn khốc, trong lòng nàng kinh hãi, đột nhiên cảm thấy rất uỷ khuất, phảng phất trong não nổi lên một tiếng khóc. Tay nàng mỏi mòn, thả kiếm xuống đất, sau đó quay mặt thống khổ nhìn Hy Bình. Thật sự nàng nhìn thấy song nhãn ánh lên vẻ lãnh đạm của chàng.
Hai dòng lệ trẻ thơ không giúp đuợc nàng chảy xuống!
" Thế mới là nữ nhân ngoan của ta, không được nghĩ giết ta, cũng như muốn ta thành tàn phế. Nàng tưởng thanh thản để ta thả nàng, nàng nghĩ là vui lắm hả?" Hy Bình nói, thanh âm dậm chân vang lên. Hắn ôm lấy nàng, phóng thẳng qua bên tường, ép thân hình thanh nhã mềm mại của nàng lên tường.
Nàng vùng vẫy một hồi, cảm thấy thật vô dụng, sau đó từ bỏ, thân thể biến thành an tĩnh, nhưng miệng thì không an tĩnh:" Ngươi bức ta"
"
Ta bức nàng? Ta hát thì nàng nghe, nàng nghe được hai câu, thì chém ta, đó cũng là ta bức nàng?" Thần sắc Hy Bình hoà hoãn nhiều, tà mang dần dần tiêu thất trong song nhãn lạnh lùng.
Âu Dương Đình Đình nói:" Ngươi hát toàn những bài mục nát, làm ta nghe là muốn muốn giết."
Hy Bình thình lình đứng ngây ra, đột nhiên hét lớn:" Ôi, ôi, nàng nói nghe ta hát nghĩ đến giết người? Đột nhiên tội lỗi của nàng toàn do thân ta gây ra hả?"
Âu Dương Đình Đình nhìn thần sắc của hắn đột nhiên khôi phục thần thái vô lại, trong lòng mong mỏi vô cùng, cảm thấy khí tức trong người thư sướng rất nhiều, tuỳ tiện nói:" Bổn lai thì ra như vậy!"
"
Âu Dương Đình Đình, chúng ta trao đổi điều kiện! Nàng nếu nói ta ca hát nghe rất hay, sau này rất yêu thích nghe ta ca hát, ta liền thả nàng, thế nào?"
"
Ta không" Âu Dương Đình Đình hoàn toàn cự tuyệt.
" Nhìn nàng giống như tưởng ta lừa dối nàng, hừ?" Hy Bình uy hiếp.
Âu Dương Đình Đình thực sự kiên trì, không một chút thay đổi nói:" Dù ngươi cưỡng gian ta, ta cũng không thừa nhân ngươi ca hát dễ nghe. Ngươi là thiên hạ đệ nhất hát dở."
"
Ta là thiên hạ đệ nhất ca thần!" Hy Bình kháng nghị mãnh liệt, thình lình nghĩ ra chuyện gì hỏi:" Nàng thích bị ta cưỡng gian à?"
Âu Dương Đình Đình "hừm" một tiếng, không quan tâm đến lời của hắn.
Thân thể Hy Bình thình lình áp tới, áp sát vào nàng, tay nâng cằm nàng lên, kéo về mặt hắn, lật ngửa lên, rồi hắn cúi xuống nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp mơ màng của nàng và nói:" Lúc này nàng rất giống La Mỹ mỹ …."
"
La Mỹ Mỹ là ai?" Âu Dương Đình Đình giận dổi nói.
" Là một nữ nhân bị ta cưỡng gian. Sau này ta phát giác, nguyên lai nàng ta cố ý để ta cưỡng gian.Chuyện đó khiến cho ta cảm giác không được thành tựu. Tuy nhiên ta cũng đã cưỡng gian một nữ nhân khác"
Âu Dương Đình Đình nghe qua, trong lòng không thú vị:nguyên lai dâm tặc nói hắn có nhiều nữ nhân, quả nhiên là sự thật!
Đầu của nàng hút mạnh vào ngực hắn:" Ta phải đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!"
Hy Bình hung tợn đẩy mặt nàng ra, đặt đầu nàng át sát vào tường, cúi đầu hôn lên lên đôi môi mềm mại của nàng. Nàng rên vài tiếng, cảm thấy đầu lưỡi của Hy Bình tiến qua đôi môi cố gắng lấp đầy miệng nàng. Nàng cắn chặt hàm dưới không cho tiến nhập, tay của hắn dùng lực véo hai bên má nàng. Nàng không thể duy trì, hàm răng mở ra, một cái long thiệt (lưỡi rồng) nóng ấm duổi thẳng tiến vào, cho nàng ta một cảm giác bối rối.
Trong tâm hồn nàng đồng thời cũng xuất hiện một loại trạng thái không rõ ràng, cũng giống lúc nàng ở Mê Giang bị Hy Bình hôn lần đầu. Thời khắc đó, quả nhiên nàng không có khả năng đề kháng cái cảm giác này. Có lẽ nàng loại bỏ cảm giác ấy, thật sự không nghĩ đến điều đó. Nó là cảm giác giống như tim nàng thình lình bị vật gì đó đập vào, rất mạnh, làm cho huyết dịch chảy mạnh, toàn thân nàng nóng dần lên. Một cảm giác ngột ngạt dần dần xâm chiếm tâm hồn nàng, từ tâm hồn nàng phát tán khắp toàn thân….
Trong ngôn ngữ truyền đạt quá trình, thì hai đầu lưỡi đã tiếp xúc với nhau, truyền cho nhau những tin tức hết sức sâu sắc.
Vô luận như thế nào, Âu Dương Đình Đình mặc nhiên chấp nhân đôi môi này, do e sợ làm nàng rơi lệ, đinh hương của mình tự động hoà nhập với sức nóng triền miên của đầu lưỡi hắn….
" Ta muốn tiến vào bên trong nàng!" Hy Bình nói.
Lúc này nụ hôn đã kết thúc, nàng tự hồ dịu dàng ngã vào ngực hắn. Tuy nhiên, vẫn nghe được câu nói của hắn, nàng lập tức đứng thẳng lên:" Ta không chấp nhận."
Khi nàng nói câu đó, sau đó tự mình tiếc đã nói như vậy. Lời nói này giống như đầu lưỡi mêm mại của nàng.
Tay Hy Bình thực tế đã cởi váy nàng. Tay nàng vô lực kháng cự lại sức mạnh của Hy Bình, nhưng thủ trảo cũng nhanh giữ chặt khuy áo. Hiện giờ áo liền quần chứ không phải lúc ở Mê Giang, nhưng váy đã bị kéo xuống. Lúc tay Hy Bình tìm cách cởi áo nàng, thủ trảo của nàng cũng nhanh chóng năm giữ mảnh áo.
Hy Bình thì thầm:" Nàng nghĩ làm như vậy có thể cản trở ta à?"
"
Xin ngươi… ta không muốn như vậy…."
"
Nếu như ta xin nàng, nàng có thể đáp ứng ta?"
Âu Dương Đình Đình nói:"
Ngươi không cầu qua ta!"
"
Đương nhiên, lão tử không chuyện gì phải cầu nữ nhân?" Tay Hy Bình đặt xuống eo nàng, bàn tay của hắn trên dây lưng, hung tợn giật xuống, kéo cả tề tất màu trắng của nàng xuống. Cái váy này của nàng chưa gặp tình huống như thế, rơi xuống dưới chân nàng, phần hạ thể của cảm thấy lạnh, tim nàng cũng lạnh.
Đặt trọng tâm vào hạ bàn của nàng, cố gắng ngồi xuống váy của nàng, nhưng song thủ Hy Bình đặt ở hai bên nách của nàng. Nàng căn bản không thể ngồi xuống, nàng rất lo lắng, hai tay đánh thùm thụp vào hai tay Hy Bình, hét lớn:" Thả ra, thả ra, để ta mặc váy vào."
"
Trời hôm nay rất lạnh, nàng muốn mặc váy vào hả?" Hy Bình cảm thấy buồn cười. Hắc hắc, rất khó khăn mới cởi váy của nàng được, làm gì có chuyện cho nàng mặc lại dễ dàng?
Hắn nói:" Nàng muốn đánh ta, gặp phiền phức lớn rồi. Thân thể ta đang rất khó chịu, nàng phải giúp ta."
Âu Dương Đình Đình ngước đầu lên muốn chửi hắn, nhìn thấy song nhãn toả ra ánh sáng mê mụi của hắn lưu trên đôi chân truyệt mỹ của nàng, tim nàng đập nhanh, song thủ duổi thẳng, che đôi mắt hắn:" Không được nhìn."
"
Ê, Âu Dương Đình Đình, không tay ra, ta đánh nàng đó!" Hy Bình hét lớn.
Song thủ của hắn lại khống chế Âu Dương Đình Đình, không cho cử động, tuy dùng chân trừng phạt nàng, nàng cũng không sợ, miệng thì hô:" Thích đánh thì đánh … Nha, nhưng không được đánh ở đây."
Nguyên lai Hy Bình hạ chân xuống nhè nhẹ, đầu gối cọ sát vào tiểu nội khố màu trắng của nàng, tự nhiên cọ sát vào khối thịt mẫn cảm trong khố của nàng, thiên tài!
" Không muốn ….A, dễ chịu quá."
"
Nếu nàng không để cho mắt ta nhìn, ta sẽ dùng chân dễ dàng thay thế mắt ta, trông hoàn toàn hiệu quả hơn mắt, cáp cáp."
Hy Bình cười dài, đầu gối lại tiếp tục siêng năng cọ sát chỗ thầm kín của nàng. Nàng nhanh chóng kẹp chặt hai chân, chỉ là một loại cảm giác dễ chịu hỗn tạp nổi lên. Nàng đưa chân chạm vào chân Hy Bình, ai biết nàng nâng chân lên, đầu gối Hy Bình thuận thế xuyên qua hai chân nàng, dùng bắp đùi áp sát khe rãnh của nàng. Bắp đùi rắn chắc cọ sát tới lui, làm cái khe rãnh hồng của nàng thình lình có cảm giác mãnh liệt.
Nàng vô lực thả chân xuống đất, thì thầm:" Không… không muốn…."
"
Lấy tay ra không?"
Âu Dương Đình Đình không hồi đáp, nhưng cũng y lời bỏ hai tay ra, nắm chặt hai tay Hy Bình:" Ta thả rồi, ngươi cái chân đáng ghét của ngươi … bỏ xuống!"
Hy Bình đắc ý cười, cười độc ác:" Khi nào nàng hứa đáp ứng ta mới bỏ chân xuống? Ta nâng chân lên, nhẹ nhành làm nàng mê mệt. Mùi vị mê mệt của nàng chưa chính xác phải không? Ta nghĩ nàng rất thích…."
"
Có quỷ mới thích… a?" Âu Dương Đình Đình hét lớn, bởi vì nàng cảm thấy ẩm ướt giữa hai đùi, khó hiểu như ở Mê Giang, cũng có một loại cảm giác, nhưng hiện giờ ẩm ướt là sao?
Nàng gọi lớn: " Dâm tặc, bỏ ngay chân ngươi ra."
"
Tại sao muốn ta bỏ chân ra?"
Thật hả! phải cọ sát làm say mê, ha … ha…! Cọ sát làm chảy sữa ….
Âu Dương Đình Đình không đỏ mặt, mặc dù chiếu ra vẻ mê say, rất khó hiểu, tuy nhiên Hy Bình nhìn là thấy ngay:"À, mặt của nàng làm sao như thế?""
"
Ta … ta không thích ngươi"
"
Ta nghĩ nàng thích ta"
"
Ta không thích ngươi…" Âu Dương Đình Đình líu ríu.
"
Hô hấp của nàng rất gấp. Trông kìa, nhiệt khí toả ra đầy mặt nàng, đáng đánh, đáng đánh…" Hy Bình cố ý chọc ghẹo nàng.
Âu Dương Đình Đình đương nhiên biết, bởi vì trong lòng nàng giật mình lo lắng, thình thịch nhảy loạn, hô hấp tuỳ tâm biến đổi cấp tốc.
"
Ngươi mới thật đáng đánh ---"
Âu Dương Đình Đình mở miệng chửi, nhưng Hy Bình thình lình đưa mặt tới, lại hôn vào cái miệng nhỏ. Nàng đang mở miệng biến thành nghênh tiếp nụ hôn đột ngột của Hy Bình, muốn kháng cự cũng không đủ thời gian. Nàng muốn ngậm chặt hàm dưới, nhưng cuối cùng thì không làm được, nàng không biết vì sao, nàng … đột nhiên bất nhẫn không cắn đứt đầu lưỡi của tên dâm tặc?
Trong lúc hôn, nàng cảm giác Hy Bình thu lại tả thủ đặt trên tường, bỏ khỏi khuy áo nàng, nàng sử dung hữu thủ đẩy ra ngoài, nhưng đinh hương ẩm ướt của nàng thình lình bị Hy Bình kiềm chế. Nàng cảm thấy đau đớn, càng ngày càng đau, nàng minh bạch dâm tạc này đang uy hiếp nàng, nàng có thích như thế không?
Vì sao bản thân lại thích nụ hôn thô bạo này?
Tay nàng không cử động, hàm dưới Hy Bình mở ra, để cho đầu lưỡi của nàng được tự do. Tuy nhiên, nàng đã biết, toàn bộ khuy áo đã bị Hy Bình mở ra, bời toàn thân trên truyền lại một cảm giác lành lạnh….
Tay Hi Binh vuốt ve từ dưới lên trên, thâm nhập đỗ đậu, đặt trên đỉnh ngọc phong trên ngực nàng. Nàng sửng sốt, eo nàng lắc lư, khuôn mặt muốn đến một nơi nào khác. Một tay của Hy Bình rời tường, giữ cằm nàng lại, không để nàng cử động. Còn tả thủ đặt trên ngực nàng đang ra sức chà xát mạnh mẽ.
Thân thể nàng bốc lửa, phảng phất trong nội thể nàng một loại lửa đang bốc cháy trong đống cỏ.
Một loại lửa, bốc cháy từ trong lý trí nàng…Tuyệt không có khả năng để dâm tặc này không tiếp tục! Trong lòng nàng khóc lên.
Lúc này, chân của Hy Bình sớm tác quái phía dưới, nàng đưa chân lên, đạp vào giữa khố Hy Bình một phát mãnh liệt, trong lòng nói:"
Tử dâm tặc, huỷ diệt ngươi!"
Hy Bình nhận một đạp tàn nhẫn này, mặt hung tợn lên, nhìn chằm chằm vào Âu Dương Đình Đình, giọng lạnh lùng:"
Sao nàng âm hiểm thế?"
Âu Dương Đình Đình phát cuồng:"
Ta phải huỷ diệt ngươi!"
"
Vậy hả, nàng tính nhậm rồi. Ta đây, đao thuơng bất nhập, đối với thường nhân, kiên cường hơn gấp ngàn lần!" Hy Bình cười lạnh nói.
Song thủ của chàng tiếp tục mở rộng y phục của nàng. Ngoại y đã rời khỏi thân thể, sau đó xác định nắm chặt đỗ đậu của nàng, cố gắng dùng lực kéo, kéo day lưng ra một đoạn, ném đỗ đậu màu tráng của nàng xuống.
Trong ánh sáng u ám, nàng gần như loả lồ, chỉ chiếu ra một tia sáng hoàng bạch là tiểu nội khố.
Trong đầu Hy Bình chỉ có ý nghĩ về thân thể tuyệt diệu của nàng, mảnh khảnh như đôi chân trần, bình thản là tiểu phúc, giống như ngọc là là song phong có hai đỉnh nhọn, trên đỉnh nhọn song phong có hai điểm hồng ….
Thân hình tuyệt mỹ này phối hợp với khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Hiện thời biểu tình nàng kinh động sợ hãi, thúc dục hắn mạnh dạng chinh phục. Dục hoả thình lình bạo phát, đầu cự long trong khố cứng như thiết, từ trong khố thẳng dậy, hạ thể hắn tống mạnh ra phía trước, đâm thẳng vào nơi thầm kín mềm mại của Âu Dương Đình Đình.
Từ trong miệng phát ra:"
Âu Dương Đình Đình, cảm giác thế nào? Nàng tưởng huỷ diệt mọi chuyện. Thời khắc này chính là ta đang đi vào cổng xử nữ của nàng!"
Âu Dương Đình Đình thoái lui không được, không có cách nào ly khai Hy Bình, bộ phận tối mẫn cảm của nàng bị bộ phận tối nguy hiểm của Hy Bình đi vào, một loại cảm giác giống như cảm giác cọ đùi lúc trước mạnh hơn gấp trăm lần, nàng nói:"
Ngươi trừng phạt ta, hay quá?"
"
Nàng hoàn toàn cầu ta"
Âu Dương đình Đình cố hít một hơi, không hồi đáp.
"
Nàng thật sự thiếu thành ý." Hy Bình nói, bỏ một tay ra, nhanh chóng cởi bỏ đầu khố của mình, để quần dài và nội khố cùng cởi ra, nhắm thẳng đùi nàng:" Âu Dương Đình Đình, đưa đầu nhìn, có lẽ nàng rất thích."
Âu Dương Đình Đình cũng đã biết hắn cởi khố ra, có chết nàng cũng không đưa đầu nhìn. Hy Bình cười cười, tay kéo tiểu khố của nàng, kéo xuống, kéo tiểu nội khố của nàng xuống. Nàng kinh hãi, trong lòng Hy Bình đưa đầu nhìn xuống, ngạch đầu chạm vào ngực Hy Bình. Song nhãn nhìn trừng trừng hạ thể của hai người. Cự vật ngang nhiên thẳng đứng vượt xa tưởng tượng của nàng, thách thức vô cùng!
Hy Bình lựa đúng thời điểm tống tới, đi vào lỗ sâu mềm mại của nàng. Toàn thân nàng rung động, cảm giác đau đớn như bị kích điện truyền khắp toàn thân.
Nàng kinh hãi hét lớn:"
Không, không muốn! Của ngươi … lớn quá. Thật đáng sợ, chắc ta chết … ô ô!"
Âu Dương Đình Đình cuối cùng cũng phải khóc, nhắm mắt ôm lấy ngực Hy Bình. Từ dương vật của Hy Bình truyền nhiệt lượng qua giờ nàng mới minh bạch. Nàng không còn khả năng vùng vẫy, chỉ tiến tới và tiến tới, tự hồ chỉ có một kiểu này thôi. Thuần khiết của nàng cuối cùng bị huỷ diệt.
Cùng lúc khi nàng khóc nức nở, bên ngoài truyền ra một âm thanh hổn tạp, tự hồ như tiếng binh khi giao phong. Hy Bình dừng động tác lại, cẩn thận lắng nghe.
Âu Dương Đình Đình khóc một hồi, thấy dương vật của chàng trong nơi thầm kín của nàng chưa thật sự lấy ra, nàng yên lặng đưa đôi nhãn lệ lên, nhìn bộ dang trầm tư của của Hy Bình. Nàng khôi phục lại thần trí, mập mờ nghe thấy âm thanh bên ngoài.
"
Chuyện gì vậy?" nàng hỏi.
Hy Bình lấy lại bình tĩnh, ngưng mắt nhìn nàng:"
Khả năng có đánh nhau. Lạc Thiên hành động thật nhanh. Ta không tin hắn có thể dễ dàng tha thứ chúng ta. Để hai người bọn họ trở lại, có lẽ để thuận lợi truy tìm chúng ta. Bon họ trở lại đây một thời gian dài, không thể tìm ra đầu mối, không thể hiểu thình lình lại xuất hiện ở cửa, ồ!"
"
Ngươi thật không biết chúng ta ở đây sao?" Âu Dương Đình đình đột nhiên hỏi.
Hy Bình nhìn thẳng mặt nàng cười hỏi:"
Nàng nói gì?"
"
Ta nghĩ ngươi thật sự biết, ngươi là dâm tặc."
Hy Bình biết không thể phủ nhận:"
Ta muốn hỏi nàng một chuyện, các nàng tiến vào trung Nguyên trước hay Lạc Cẩu Hùng phái người đánh các nàng trước?"
"
Lạc Cẩu Hùng phái người sang Tây Vực quấy nhiễu chúng ta."
"
Ừ, giờ ta đã minh bạch." Hạ thể Hy Bình dùng lực cố gắng đẩy tới, mỉm cười nói:" Ta ngâm nó ở đây, muốn hay không muốn nó ở trong?"
"
Không muốn" Âu Dương Đình Đình rít lên.
Hy Bình mỉm cười:"
Là nàng cầu ta!"
Âu Dương Đình Đình hoài nghi:"
Ta lúc truớc đối với ngươi … cầu ngươi, ngươi có thể đáp ứng ta không?"
"
Có lẽ, ta có thể cố gắng"
Âu Dương Đình Đình nói:"
Ngươi không biết đó là yêu cầu gì?"
"
Ta dạy nàng! Là nữ nhân, nàng nên nói, cầu chàng, siêu cấp đại anh hùng, phạt nhẹ tiểu nữ tử, nhân gia hoàn toàn là xử nữ, chàng không được huỷ trinh khiết của nhân gia, cáp cáp!" Hy Bình cười lớn. Hắn nghĩ hắn học điều chân chính thiên phú của nữ nhân!
"
Ta không cầu ngươi!" Âu dương Đình Đình nghĩ nàng muốn nói là lời này, để cho hắn tiếp nhận, cũng là một loại sỉ nhục.
"
Ta cứ tiến vào!" Hy Bình uy hiếp.
Tim Âu Dương Đình Đình giật nhẹ, tuy vậy nói:"
Không muốn thật mà? Ta hận ngươi suốt đời."
Hy Bình chớp mắt nhìn nàng, nói giống lời nàng:"
Có phải nàng cầu ta?"
"
" âu Dương Đình Đình đề thanh ứng nói, thanh âm chỉ hai người nghe thấy.
"
Ta nghe nói Thái âm giáo thánh nữ không có khả năng cùng nam nhân kết hôn, vì sao?"
Thần tình Âu Dương Đình Đình ngớ ngẩn:"
Làm sao ngươi biết?"
Hy Bình không đáp mà phản vấn:"
Nàng là thánh nữ, thì phải nhất định muốn bảo trì thuần khiết?"
Âu Dương Đình Đình "
uhm" một tiếng nhỏ.
Hy Bình cảm thán nói:"
Ta không muốn huỷ sự thuần khiết của nàng. Nhưng ta cầu nàng một điều, ta không huỷ thuần khiết của nàng phải trao đổi một điều kiện. Nàng nghĩ như thế nào?"
Âu Dương Đình Đình suy nghĩ nói:"
Ngươi nói đi"
Hy Bình tiếp tục:"
Hãy quên tất cả về ta, không muốn hận ta, trở về làm thánh nữ tốt, thấy thế nào?"
Âu Dương Đình Đình đột nhiên ngay ngốc, ngữa mặt ứa lệ, nhìn Hy Bình đang cười ác ý. Thình lình, cảm giác nụ cười này rất đáng ghét, nụ cười của chàng là một loại dâm dục đáng ghét một trăm lần, một ngàn lần…
"
A Mật Y nhìn lại có một điểm phiền muộn, ta phải đi vào xem. Lạc Thiên biết lão tử đang thâu hương, dám làm loạn, thật không biết lễ mạo." Hy Bình không cần Âu Dương Đình Đình hồi đáp. Hắn bỏ nàng ra, hướng tới khố tử đi lại, một tay cầm khố tử một cầm dây lưng chạy ra cửa.
Thình lình, trong mắt hắn nhìn thấy thân thể nữ nhân loả lồ. Ở xa trước mặt hắn, hắn nhìn thấy ám quang trong lệ mỹ nhân, nói:"
Sao nàng không mặc quần áo vào?
Trên mặt Âu Dương Đình Đình, ngoài lệ ra, trên mặt còn có nết uỷ khuất. Nàng chỉ biết nức nở, không thể nghĩ ra câu gì hồi đáp lại Hy Bình vấn đề này.
Hy Bình cảm thấy tức giận:" Ta biết nàng không thể để ta đi dễ dàng …."
"
Chàng vì sao biến thành người tốt?" âu Dương Đình Đình vừa khóc vừa nói.
Hy Bình nói:" Nàng trông như đã sai lầm, ta luôn là người không tốt"
"
Nhưng chàng bây giờ, chàng thì … chàng đã nhìn trộm thiếp tắm, cũng đã làm thiếp thành như vậy, nhưng chàng, chàng đột nhiên không lý tới thiếp, nói đi là đi?" Âu Dương đình Đình nức nở.
" Nếu nàng có thể cho ta một lý do lưu lại đây, ta nhất định không đi."
Âu dương Đình Đình không nói, chỉ là kiều khu cảm thấy lạnh, bắt đầu run nhè nhẹ.
Hy Bình tiến tới một bộ, quan tâm nàng, hôn vào cặp môi lạnh giá:" Nàng không có khả năng đưa cho ta một lý do, chỉ vì nàng kiêu ngạo. Nàng không thể cho ta vật làm tin, chỉ vì nàng là thánh nữ! Nhiều sự việc, không như nàng nghĩ đơn giản. Hiện giờ nàng khó giải thích với sư phụ, không thể giải thích nam nhân. Ta nói cho nàng hay, ta thực sự có nhiều thê tử, đó không phải cùng nàng đừa giỡn. Trái lại, lúc truớc đối với nàng, tất cả chỉ đùa giỡn với nàng, chỉ vì thần thái mỹ lệ của nàng, thái độ kiêu ngạo, nhưng cũng quá ngờ nghệch. Ta nghĩ làm thánh nữ hợp với nàng hơn, giữ cho nàng sự thuần khiết! Nam nhân suy nghĩ rất đơn giản, tuy nhiên ta thực sự là một nam nhân đơn giản."
Hắn thả nàng ra, muốn nàng tiến lên. Nàng đứng cản trở hắn, ấm ức:" Thiếp mọi thứ không hiểu, thiếp biết chàng là dâm tặc không phải người tốt. Vui thú với người rồi, chàng còn chọc tức."
"
Quái, mặc y phục vào, ra ngoài nhanh!"
"
Không, chàng phải giải thích cho thiếp, tại sao đối xử thiếp như vậy?
Hy Bình nói:" Nàng không hiểu a? Ta chỉ đừa giỡn với nàng."
Âu dương Đình Đình ngưng mắt nhìn hắn, nhãn thần dần dần chuyển sang lạnh lùng, từ lệ quang bức ra hai luồng lợi kiếm là lãnh quang, cắn chặt môi:"
Hoàng Hy Bình, chàng thật tàn nhẫn. Sư phụ nói rất dúng về nam nhân. Tất cả nam nhân đều không là người tốt, đều làm cho nữ nhân đau khổ. Chàng… thiếp hận chàng!"
Hy Bình đột nhiên tiến tới ôm nàng, ôm nàng lao đến gần cửa, sau đó thả nàng xuống, lập tức chạy ra cửa:"
Có nhiều chuyện, sau này sẽ nói. Hiện tại nàng hãy mặc y phục lại, nhanh chóng ra ngoài! Nàng là tiểu nữ nhân, đừng làm chuyện gì không tốt. Ngàn lần đừng cố gắng ngăn cản ta ra ngoài, ta không thể bị huỷ diệt bởi nàng. Tha cho ta, thật sự ta rất khoan dung."
Âu Dương đình Đình nhìn bóng anh hùng dần dần tiêu thất, trong ám quang, đột nhiên nhớ lại sư phụ, sư phụ từng nói qua.
"
Đình Đình, trong tim nữ nhân chúng ta, thật sự ít nhiều lo lắng sai lầm, chỉ lo về tình cảm và tình yêu. Nữ nhân yêu một nam nhân không phải vì hắn có tài cũng không phải vì hắn là chánh nhân quân tử, chỉ cần hắn làm cho nữ nhân trong tim đau khổ sâu sắc. Sau này khi được ôm vào lòng nam nhân đó, thì tất cả nữ nhân rất yêu thích, không thể nào cự tuyệt."

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #189


Báo Lỗi Truyện
Chương 189/248