Chương 184: Vạn Hoa Lâu Thượng


Tỷ phu, tỷ phu, nhanh lên!
"Cái tên này, mới sáng sớm đã rối rít ồn ào, cơ hồ hắn đã trở thành quen thói vậy", Hy Bình nhẹ nhàng đẩy Độc Cô Thi đang nằm ở trên ngực xuống.
Nàng bừng tỉnh, mở choàng mắt cười nói: "Đại ca, kỳ thật bây giờ đã không còn là sáng sớm nữa. Đỗ Quyên và Thủy Tiên đã ra ngoài từ sớm rồi, chỉ còn ta lưu lại ở chổ này, sợ rằng huynh tỉnh dậy không có ai hầu hạ."
"Ái chà, các nàng đối với ta tốt quá."
"Tiểu Ba, có chuyện gì?" Độc Cô Thi xuất ngôn hỏi.
Hoa Tiểu Ba đứng bên ngoài bậc cửa, ngửa mặt cười nói: "Thi nhi, chắc không muốn cho tỷ phu ra khỏi giường, hắn và ba tên hỗn đản vốn đã quen theo sau đít mĩ nhân, tỷ có muốn ngăn cũng không ngăn được mà."
"Có việc gì vậy?" Hy Bình chầm chậm hỏi nhỏ, đây quả là một việc tốt đối với Triệu Tử Uy, ngươi và ba tên hỗn đản cùng chung 1 ý hay chỉ là ý của một mình Tử Uy? Ta nghĩ đã ra ngoài thì nhất thiết phải phải chọn lựa cho kĩ."
Hắn ngồi xuống, kéo Độc Cô Thi đang hoàn toàn loã thể nửa thân trên lại, ma trảo tại những nơi khả ái không ngừng chuyển động, Độc Cô Thi có vẻ hơi giận: "
Chàng, không được làm thế, Thi nhi nhột lắm, chàng nhanh bỏ tay xuống, người ta không thể giúp chàng lúc này được, người ta còn phải mặc quần áo."
Bên ngoài Hoa Tiểu Ba hình như cũng nghe thấy, chỉ biết thốt lên một câu "
phóng túng" đoạn lại réo lên: "Tỷ phu với Thi nhi đã xong chưa? Đệ chờ."
"
Ngươi im đi! Hoa Tiểu Ba, ta mà còn nghe thấy một âm thanh nhỏ nữa, ta sẽ ra ngoài đạp nát cái đầu của ngươi."
Hy Bình rống lên, bước xuống đứng bên cạnh giường. Độc Cô Thi cũng theo sau bước xuống giường, dưới ánh sáng lộ ra thân hình mĩ diệu, từng bước tiến lại chỗ y phục, nhanh chóng cúi xuống mặc quần áo vào.
Hy Bình kéo nàng lại phủ lên môi nàng một trận mưa hôn, sau đó bế nàng đi lại phía giường, đặt nàng xuống rồi nói: "
Nàng hãy nằm đây chờ họ, ta phải đi đây."
Hy Bình nói đoạn mở cửa, nhanh chóng bước ra ngoài.
Thấy vẻ khẩn trương hiện rõ trên khuôn mặt của Hoa Tiểu Ba, hắn liền hỏi: "
Có việc gì mà cần gặp ta gấp vậy?"
"
Ta nói, tỷ phu, vừa rồi có năm nữ hài tử rất là khả ái, đệ lập tức nhớ đến tỷ phu, liền quay lại gọi, có mĩ nhân, làm sao có thể thiếu tài năng của tỷ phu?"
"
Thật chứ?"
Hoa Tiểu Ba gãi gãi đầu, cười cười: "
Kỳ thật là vì năm mỹ nữ kia đối với bọn đệ không cảm thấy hứng thú lắm, bọn đệ từ sáng đến tận bây giờ đều đi theo ba canh giờ rồi mà vẫn không tìm được cơ hội nào, cho nên bọn đệ đồng thời nghĩ ngay đến tỷ phu, bọn họ vội đuổi đệ trở về, đem huynh qua đó. Tứ Cẩu da mặt tuy dày nhưng không có tỷ phu lãnh đạo, cũng không có ma lực của tỷ phu, lại không có tỷ phu nói giúp vài lời, cho nên chỉ có nước mời người da mặt dày lại có mị lực."
"
Dừng, Hoa Tiểu Ba, ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ ngươi không thể thể diễn tả vắn tắt được sao?"
"
Nhưng nếu như lược bỏ bớt, đệ đâu cần cay đắng vất vả hết lực hết sức chạy trở về đây tìm tỷ phu?"
Hy Bình tựa như muốn trêu chọc bèn nói: "
Ta không đi, ta hôm nay phải đi tìm Nguyên Chân,"
"
Tỷ phu, trong số năm nàng, chỉ có một là đặc biệt hấp dẫn."
Hy Bình cảm thấy thích thú, kêu lên: "
Hấp dẫn ư?"
"
Nữ nhân đó cùng Mộng Hương, Thủy Khiết Thu là tương đương đấy, nói như vậy ổn chứ?"
"
Ngươi không nói sớm!" Hy Bình dụng lực gõ vào đầu Hoa Tiểu Ba, ai dè hắn nhanh chân lẹ mắt, nghiêng qua một bên tránh, Hy Bình cũng không buồn để ý tới, vừa đi vừa nói: "Tiểu Ba, dẫn đường nhanh lên, ta muốn xem thử, ba cái tên đó, một tên thì đần độn không biết cách tỏ tình, một tên thì tỏ tình nhiều hành động lại ít, một tên thì tự đại không có đầu óc, làm sao khiến mỹ nữ vui lòng? Chỉ có tài năng của tình thánh ta là lợi hại."
"
Tỷ phu, bọn họ đang ở Vạn Hoa Lâu, ở đó mĩ nữ cũng rất nhiều, mấy ngày hôm nay chúng ta đều đến đó để "hái hoa". Hoa Tiểu Ba hướng về phía trước rồi chạy thật nhanh.
Hy Bình cũng dùng hết tốc lực chạy theo hắn…..
Vạn Hoa Lâu được xem là tửu lâu lớn nhất tại Gia Lăng trấn, chia làm ba tầng lầu, theo như lệ thường, tầng đỉnh là nơi chỉ những người có tiền có thế mới có thể đến.
Đối diện với Vạn Hoa Lâu chính là sông Mê Giang, Vu Sơn, nên những người ngồi ở tầng đỉnh có thể hân thưởng cảnh sắc tuyệt vời của hai thắng cảnh này. Bởi vậy, rất nhiều người đều muốn đến tầng đỉnh uống rượu, thu trọn non sông tươi đẹp vào trong tầm mắt, có câu "Túy ông chi ý bất tại tửu" (câu danh ngôn: ý của Túy Ông không phải ở rượu), có lẽ cũng giống như thế này.
Vạn Hoa Lâu tuy không phải kỹ viện, nhưng nữ nhân đến đây cũng rất nhiều, ít nhiều gì thì so với cái danh tự tửu lâu cũng có liên quan, rất nhiều nữ nhân ỷ mình có chút thân phận có chút nhan sắc, đều thích chạy đến đây, tự cảm thấy bản thân mình là đóa hoa mê người nhất trong cả rừng hoa, dần dần hình thành một loại tập tục, nữ nhân đến đây đều là thích đến để làm dáng một lần, đến tửu lâu mà lại không phải vì rượu --- "túy ông chi ý bất tại tửu" mà!
Các nàng đến đây, chẳng qua là so xem ai phô trương nhất, hoặc so đo ai có gương mặt xinh đẹp nhất. Mặt không xinh đẹp thì so dáng vẻ, nếu cả sắc mặt và dáng vẻ đều không hấp dẫn, các nàng lại so xem đồ trang điểm của ai tốt hơn, hoặc là xem ai đeo đồ trang sức quý giá, hấp dẫn hơn. Người không thể so sánh được thì so vật phẩm cũng được.
Bởi vậy Vạn Hoa Lâu kỳ thật là nơi các nữ nhân tập họp so bì với nhau, cũng là bãi đất lớn cho các nam nhân săn bắt người đẹp. Sanh ý cao, tự nhiên càng hưng thịnh.
Tứ Cẩu, Hoa Tiểu Ba, Độc Cô Minh ba người từ sáng sớm đã mò vào Gia Lăng trấn, mặc dù đi đến khắp nơi trong trấn nhưng không hề có lấy một điểm là đi vãng cảnh, qua một thời gian đi trên đường, tại nơi đây, bọn họ đi săn những người phụ nữ tịch mịch hay có oán giận trong lòng, bọn hắn là chuyên gia theo đàn bà lên giường, trước hết an ủi những buồn bực trong lòng họ, sau đó mới đụng chạm đến thân thể .

Sáng sớm hôm nay, bọn hắn theo yêu cầu của Triệu Tử Uy ra ngoài, Triệu Tử Uy trong lòng luôn nghĩ sẽ gặp được Mộng Hương, nhưng hôm nay Mộng Hương còn có việc bận, hắn tưởng tượng ra cảnh nàng đang ở cạnh Lạc Thiên, tựa hồ khiến hắn cực độ khó chịu đối với vị Lạc đại anh hùng này, Triệu nhị công tử mới chỉ nghĩ đến vậy thôi thực đã muốn nhổ cho một bãi, thành thử, cũng bởi cái nguyên nhân vi diệu này, thành ra nếu một ngày nào đó trong khi nhìn thấy Lạc thiếu gia, hắn không nhịn được mà nhổ một bãi thật, thì quả là có thứ để coi rồi.

Bốn người đi đến Vạn Hoa lâu, trước tiên chiêm ngưỡng tầng thứ nhất, bỗng đâu bất ngờ từ phía sau xuất hiện một nữ nhân đang tiến vào bên trong, khiến cho đôi mắt của bốn con sói đói lập tức đều tập trung về phía nàng. Độc Cô Minh cùng Triệu Tử Uy tức thì lấy lại phong độ bên ngoài của mình.
"Đây quả là một nơi thú vị mà, tại sao mãi tận bây giờ các người mới dẫn ta đến đây?" Triệu Tử Uy ngồi ở đó mới chưa đến nửa canh giờ, đã bắt đầu oán trách rằng tại sao họ không dẫn hắn tới đây từ sớm.
Tứ Cẩu đáp: "Ngươi cả ngày đều nhớ tới Mộng Hương, ta cứ nghĩ rằng ngươi đã chẳng còn quan tâm tới các các nữ nhân khác."
"
Con mẹ ngươi lúc nào cũng nghĩ đến rất nhiều nữ nhân khác, chẳng lẽ ta nghĩ thì không được hay sao?"
Độc Cô Minh nói: "Ngươi không chỉ nghĩ đến một…"
"
Sao không? Phàm là những thứ quyến rũ, Triệu Tử Uy ta đều muốn tiếp nhận, sao?"
Độc Cô Minh giơ ngón cái ra, nói: "Ngươi giỏi!"
Hoa Tiểu Ba không nhẫn nại được nữa, phiền hà kêu: "Đừng cãi nhau, bình tĩnh mà ngắm nữ nhân không tốt sao?"
Ánh mắt ba người trừng trừng nhìn hắn, hắn lập tức đổi giọng: "Coi như ta không nói gì."
Hoa Tiểu Ba không cam lòng quay sang một bên, ánh mắt bỗng loé lên tựa như vừa thấy một điều gì đó, bóng ảnh đẹp đẽ chứa đựng một nét tức giận vô hình đang bước vào, khiến đôi nhãn châu của hắn như chết lặng.
Ba người đại kinh, cùng quay đầu nhìn ra bên ngoài .
Nhìn thấy năm thiếu nữ xinh đẹp đi vào, dẫn đầu là nữ thủ lĩnh mặc trường bào màu trắng, tứ nữ còn lại đều bận y bào bốn màu khác nhau, trong năm nữ nhân này, bạch y thiếu nữ là tuyệt mĩ nhất, ngòai ra bốn người còn lại cũng đều rất xinh đẹp.
Họ tiến lại, bước đến cầu thang, đại khái là muốn lên lầu.
Ánh mắt của tất cả nam nhân tại Vạn Hoa Lâu đều tập trung hết về phía họ, trong khi ánh mắt còn đang dõi theo những chuyển động, thì ánh mắt của những nữ nhân ở đây cũng thể hiện sự đố kỵ mãnh liệt…
Ngũ nữ tiến lên lầu trên, do Hoa Tiểu Ba nghiêng mình với góc độ quá lớn, làm cho cái ghế đã mất đi sự thăng bằng, "Phanh" một tiếng, đổ rầm xuống đất, chính sự việc đó đã thức tỉnh tất cả mọi người.
Triệu Tử Uy lên tiếng đầu tiên: "Tiểu tử ngươi thật chuyện tâm, ngắm mĩ nữ thì lo mà ngắm đi, đừng có mà làm những trò hề, đây đâu phải là gánh xiếc đâu."
Hoa Tiểu Ba từ dưới đất bò dậy, nói: "Uy ca, đệ cũng ngắm những mĩ nữ đó, chính vì thế mới quên mất "địa tâm hấp lực"."
"
Ô, ngươi cũng hiểu cái gì là "địa tâm hấp lực" sao?" Tứ Cẩu vô cùng cao hứng hỏi, đây thật là một cụm từ mới, tại sao hắn chưa từng nghe thấy trước đó nhỉ?
Hoa Tiểu Ba tỏ vẻ đứng đắn giảng giải: "Nó tựa như việc mỹ nữ đối với chúng ta có một lực hấp dẫn tương tự, bất cứ cái gì cũng đều có lực hấp dẩn, ta té ngã trên mặt đất, đương nhiên là do lực hấp dẫn trên mặt đất hút ta đi xuống, chứ chẳng lẽ ta còn làm chính mình ngã không thành hay sao?"
"
Cần gì phải nói với người khác, hãy theo ta ", Triệu Tử Uy lên tiếng.
Hoa Tiểu Ba đứng thẳng dậy, phủi phủi y phục, làm cho thân mình sạch sẽ chính là việc làm phù hợp sau cú ngã vừa rồi, hắn lấy lại khuôn phép rồi nói: " Uy ca, chúng ta lên lầu trên sao?"
Triệu Tử Uy rống lên: "Chính hợp ý ta."
Chưởng quầy đột nhiên xuất hiện ngăn cản: "Bốn người các ngươi không được lên."
Phía sau đột nhiên có nhiều người la lớn: "Bốn vị, các người không thể lên lầu"
Cái gì? Không thể lên? Có người dám gào lên với họ là "Không thể lên"?
Bốn người lập tức quay lại, chỉ thấy một tiểu nhị chạy tới, nói với họ: "Lầu trên chỉ dành để tiếp đãi những nhân tài và người nổi tiếng mà thôi, đây là quy định của bổn quán."
Tứ Cẩu hét lên: "Mẹ ngươi đúng là cái đồ con lợn nhìn người mà! Chúng ta chẳng lẽ không có uy danh hay sao? Ngươi ngẩng đầu mà nhìn chúng ta xem, không chỉ nổi tiếng và tài năng mà còn rất cao to uy mãnh, miệng nữ nhân lúc nào cũng phải khen không ngớt, con mẹ ngươi đúng là toàn phóng ra rắm lợn!"
Tiểu nhị hình như có chút khiếp sợ, âm thanh run rẩy: "Ngươi .. ngươi nói không phải .. vậy có điểm nào là có tài và nổi tiếng chứ?"
"
Sao ta lại không có?" Mẹ chứ, nghĩ rằng Tứ Cẩu hắn là người Đông Dương nói tiếng Trung Nguyên hay sao? - con mẹ hắn có điểm nào là không phù hợp chứ!
A. ngươi đúng là dùng mắt chó nhìn người.. không phải mắt lợn nhìn người, thì cũng là . không phải rắm lợn, là rắm chó!
Ta "làm" nãi nãi (bà) ngươi! Tứ Cẩu bị chọc giận đang định một cước định đạp xuống, thì Độc Cô Minh ngăn cản kéo lại phía sau, liền tức giận quát: "Ngươi đúng là chuyên môn xen vào chuyện của ta, ngươi muốn đối địch với Tứ Cẩu ta ư?"
Độc Cô Minh đáp: "Những lời đó toàn là ngươi tự mình nói bừa mà ra, ai muốn đối địch với ngươi, ngươi cứ đá loạn người khác, thì chúng ta sẽ bị tống cổ ra ngoài!"
"
Ai dám đuổi chúng ta ra ngoài?" Tứ Cẩu gầm lên.
Triệu Tử Uy trừng mắt nhìn tiểu nhị, quát: "Ngươi còn không định cút đi hay sao?"
"
Cái gì?" Tiểu nhị ko hiểu liền hỏi lại.
Triệu Tử Uy quát lớn: " Chúng ta phải lên, ngươi định cản trở à?"
Tiểu nhị cảm thấy sợ hãi, nhưng vì bổn phận, hắn đành phải nói: "Đúng vậy."
"
Ngươi quả thật muốn bị ngã mà, cút mau!" Triệu Tử Uy vừa dứt lời, tức thì xuất ra một cước, đá tiểu nhị đang ngơ ngác ra tít xa, sau đó quay đầu lại nhìn ba người nói: "Xong rồi, bọn ta lên lầu thôi, đáng đời cho kẻ không biết thân thế của Triệu Tử Uy ta, còn dám làm ồn bắt ta phải đi xuống."
Hoa Tiểu Ba nịnh bợ: "Uy ca, thân thế của Uy Ca thật oai phong, chúng thật may mắn vì hôm nay có Uy ca đi cùng."
Tứ Cẩu tức giận quát: "Hắn có gì mà oai phong, nếu như vừa rồi không có Độc Cô Minh ngăn lại, ta đã cho tên đó biến khỏi đây lâu rồi."
"
Không phải nói nhiều, chúng ta lên thôi."
Tứ cẩu quát: " Độc Cô Minh, ngươi không có lời nào khác để nói à?"
Độc Cô Minh không thèm trả lời hắn, bước lên lầu, Tứ Cẩu theo sau, Hoa Tiểu Ba đi sau cùng la lên: "Độc Cô lão huynh, đợi đến khi gặp hãy phát huy hết tài năng ăn nói đặc biệt của mình, chúng ta đều trông cậy cả vào huynh."
Bốn người bước lên trên, trông trước ngó sau cuối cùng đã tìm được, ngồi chếch về bên phải lâu chính là năm vị mĩ nhân vừa gặp, bọn hắn vừa lên, bọn họ nhìn bọn hắn dường như cũng muốn biết bốn kẻ vừa cậy tài làm náo động dưới lâu là ai, chỉ là cả tứ nữ đều chỉ nhìn bọn hắn bằng một con mắt rồi ngay lập tức quay mặt về hướng dòng Mê Giang, chỉ có vị bạch y thiếu nữ mĩ tuyệt nhân gian kia là chẳng thèm đưa mắt nhìn bọn hắn một lần nào.
A a! Chẳng phải là bọn hắn cũng rất đẹp trai hay sao! Bị người ta coi thường như thế quả là điều không thể chịu nổi!
Vạn Hoa lâu có cấu tạo hình tháp nhọn, trên đỉnh không lớn lắm, tối đa cũng chỉ chứa được khoảng 30 người, có 7 cái bàn, mỗi bàn có 8 ghế, 5 mĩ nhân ngồi sát nhau bên một chiếc bàn.
Bốn người đến bên chiếc bàn cạnh bọn họ rồi ngồi xuồng, lúc trước các cô nương đã nhìn bọn hắn, giờ đến lượt bọn hắn nhìn lại, Tứ Cẩu, Hoa Tiểu Ba cùng Triệu Tử Uy không ước định mà cùng nhìn vào Độc Cô Minh, như có cùng một ý: " Độc Cô Minh, ngươi trước đi!"
Độc Cô Minh trên mặt lộ vẻ khó khăn, tại sao? Không nói được!
Triệu Tử Uy nhỏ giọng: " Nhất định phải nói ư? Cái tên bạch si này!"
Độc Cô Minh đáp: " Triệu Tử Uy, ta là đại cữu tử của ngươi, không phải là bạch si."
Hoa Tiểu Ba nhìn thái độ của hai người rồi nói: "Hay nhỉ, hai ngươi lầm rầm cái gì thế, nếu không có biện pháp nào, hãy nhường Tứ Cẩu sư phụ xuất mã . "
"
Ta? Ngươi đừng có nói đùa, Tứ Cẩu ta mặc dù quả thật rất có mị lực đối với người khác, nhưng họ đến một mắt cũng chẳng buồn nhìn đến ta, ta da mặt dù có dày, nhưng bọn họ chẳng thèm đáp lời thì biết làm sao. Cũng phải nói lại, bọn họ rất có thể đã nghe thấy những gì chúng ta nói, ta thấy quả thật chẳng có một tí hi vọng nào." Vì sự tôn nghiêm của bản thân, Tứ Cẩu thấy khó mà tìm cách đánh bài chuồn.
"Để ta!" Tiệu Tử Uy hùng dũng tuyên bố, lập tức đứng dậy, tuy nhiên mới bước được hai bước thì đã lại lắc đầu quay về chỗ ngồi, thở dài một hơi rồi nói: "Ta không biết danh tự của bọn họ thì biết xưng hô như thế nào?"
Cả ba người kia đều đã không dám thứ rồi, còn tưởng rằng hắn thực sự uy phong, ngờ đâu lại không phải là như thế.
"Ta thấy" … Hoa Tiểu Ba vừa nói vừa giơ ngón tay ra.
"Ngươi thấy cái gì?" Cả ba người cùng đồng thanh.
Hoa Tiểu Ba ngẩm nghĩ một lát rồi nói: "Hay là chúng ta mời tỷ phu đến đây?"
"
Cái gì?" Tam nhân cùng rống lên.
Triệu Tử Uy nói: "Hắn mà đến, bọn ta còn có thể hí xướng hay sao?"
"
Như quả hắn không tới, cứ chiếu theo tình huống như hiện tại, chúng ta cũng đã không thể làm được gì rồi."
Độc Cô Minh cũng đồng tình:" Tiểu Ba nói rất đúng, ở đây có 5 người, khi hắn tới, chúng ta cũng có 5, vậy là vừa vặn để đối phó, bất quá mĩ nữ đẹp nhất thì có thể không tới lượt chúng ta".
Hoa Tiểu Ba trả lời: "Nhưng bốn người kia cũng rất đẹp đấy chứ, vậy chúng ta có nên…"
Tứ Cẩu đột nhiên vỗ bàn nói: "Quyết định vậy đi, đi gọi Hy Bình đến, cứ so đo mãi cũng không hay."
"
Triệu Tử Uy, ngươi thì sao?" Độc Cô Minh quay sang hỏi.
Triệu Tử Uy mở miệng nói: "Ta chọn hoàng y đằng kia ( nàng mặc áo vàng)."
Hoa Tiểu Ba lên tiếng: "Ta thì y phục màu xanh ( nàng mặc áo xanh lá cây)."
"
Ta thì bị mê hoặc bởi lam y (nàng mặc áo xanh dương)." Độc Cô Minh đã chọn đối tượng để tiến công của mình.
Tứ Cẩu chốt lại: "Ta nhường nữ nhân đẹp nhất cho Hy Bình… tử y ( nàng mặc áo tím) để cho Tứ Cẩu ta hưởng!"
"
Ai sẽ quay về báo cho Tỷ phu?" Hoa Tiểu Ba nghĩ đến vấn đề này, liền lên tiếng hỏi.
Tam nhân lập tức cùng nhìn về phía hắn, đồng thanh nói: "Ngươi!"

Rượu và thức ăn đã được bày sẵn trên bàn, dành riêng cho Tứ Cẩu cái bàn này, người của Vạn Hoa Lâu thực không nguyện ý cho lắm, nhưng ba người này, mặc dù không phải là kẻ có danh có tiếng trong Gia Lăng trấn, nhưng bởi vì tại Gia Lăng trấn đột nhiên xuất hiện thổ phỉ, khiến cho rất nhiều người phải sợ chúng, đến một điểm cũng không dám đắc tội với chúng, nên vừa uống rượu vừa nghĩ thầm trong bụng: "Có thật là bọn họ có thể ăn thịt phách vương được không?"
Nhưng, cứ theo như tình cảnh của hai ngày nay, họ cũng đã phải trả một cái giá đắt.
Những thứ mà ngũ nữ đó muốn chỉ là trà và đồ điểm tâm, trên bàn của Tứ Cẩu thì là thịt đại ngư, vừa hát lại vừa uống rượu, rượu thấm vào ruột rồi, gan bắt đầu nở ra, tiếng nói cũng lớn hơn.
"Triệu Tử Uy, ngươi thấy cái tên Tiểu Ba đó thể nào là không lôi kéo được Hy Bình hay không?"
Triệu Tử Uy đáp: "Có mĩ nữ, chẳng lẽ cái tên tiểu tử đó lại không đến? Hơn nữa Tiểu Ba cũng là cái loại có thể lường gạt tất cả mọi người, ta tin rằng lừa hắn ta đến đây dễ như ăn bánh."
Độc Cô Minh nói: "Cũng không nhất thiết là như vậy, Hy Bình hiện tại đang say đắm Mộng Hương."
"
Độc Cô Minh, ngươi không phải là muốn cùng ta làm một trận đấy chứ?"
"
Ta nói rằng Hy Bình đang say đắm Mộng Hương, có vấn đề gì với ngươi sao?"
"
Ngươi nói như vậy, con mẹ nó, lão tử đây cảm thấy không thoải mái"
Độc Cô Minh ngắm qua một lượt khuôn mặt của những thiếu nữ này, rồi nói: "Triệu Tử Uy, ngươi tại đây cứ ầm ĩ lên rằng vì Mộng Hương mà liều mạng, nhưng vì sao hiện vẫn chưa lột cái sa diện của Mộng Hương xuống được?"
Triệu Tử Uy nhìn bóng lừng của bạch y mĩ nữ nọ, vội nuốt nước miếng, không tự nhiên nói: "Ta Triệu Tử Uy chỉ có chuyên tình đối với Mộng Hương."
"
Ta phi! Ngươi con mẹ nó nói thật là thối, uống rượu, ngươi mà cũng chuyên tình đối với Mộng Hương sao? Vậy thì Tứ Cẩu ta cũng đối với Tiểu Hồng mà chuyên tình đấy!"
Triệu Tử Uy cũng muốn chửi lại, nhưng rốt cuộc nghĩ lại dù sao chuyện đó nên kết thúc, tay cầm bình rượu, nâng lên định uống, bất chợt bắt gặp ánh mắt long lanh xinh đẹp của Hoàng y thiếu nữ ngồi đối diện đang nhìn hắn, thì cổ họng của hắn lập tức bị nghẹn bởi rượu…
Kì thật thì ngũ nữ kia đều nghe rõ từng từ của bốn người bọn họ, cũng hiểu rằng bốn người bọn họ có ý đồ gì đó với mình, nhưng chỉ là đối thoại của bọn họ, đã làm cho năm thiếu nữ nghĩ rằng họ chỉ là trò cười cho đám nam nhân buồn chán kia. Hơn nữa, đám nam nhân này, ngoài vẻ nhàm chán ấy, có lẽ có vài điểm tốt, đủ để mê hoặc những thiếu nữ vô tri.
Bọn chúng dù rất muốn nói vài lời ngọt ngào với họ, nhưng chỉ có điều là không ai dám qua, cuối cùng quyết định để cho một người tên là Hoa Tiểu Ba trở về, gọi một nam nhân khác tên là Hy Bình đến gặp, điều này khiến bọn họ đối với nam nhân chưa xuất hiên này đều cảm thấy có một chút hứng thú.
Các nàng vốn chưa từng đến Vạn Hoa Lầu, tất cả đều bởi vì ngày hôm qua bị Hy Bình quấy rối, nên muốn tìm Hy Bình tại Gia Lăng trấn, thì vị trí tuyệt vời nhất để quan sát không đâu bằng đi lên tầng cao nhất của Vạn Hoa Lầu, tại đây các nàng có thể vừa uống trà vừa ngắm cảnh, lại còn có thể chú tâm nhìn người qua đường đi lại, để có thể tìm được cái tên "dâm tặc" ngày hôm qua đã dám nhìn lén các nàng lõa thể.
Đối với cái tên "dâm tặc" đó, các nàng hận đến mức ngứa răng chỉ muốn cắn … nhưng trong lòng dường như lại có phần mong ngóng để được tái ngộ với hắn.
Ngoại trừ bạch y thiếu nữ, còn lại bốn nữ nhân có thể phân biệt theo y phục mà gọi tên: Tử Ngọc, Hoàng Ngọc, Lục Ngọc, Lam Ngọc.
Hoàng Ngọc đương nhiên nghe thấy câu nói kia của Triệu Tử Uy, hơn nữa hắn lại ngồi ngay ở giữa đối diện, chờ hắn uống rượu được một khắc, cứ nghĩ là hắn sẽ không để ý đến nàng, nàng liền mượn cơ hội trộm nhìn hắn, ai ngờ bị hắn bắt gặp được ánh mắt, khiến nàng cảm thấy khuôn mặt mình như uống phải rượu mạnh mà nóng bừng lên, lập tức quay đi tỏ vẻ chăm chú nhìn dòng Mê Giang cùng với đám sương mù dày đặc bao quanh đỉnh Vu Sơn.
"Xem ra Uy ca thật sự bị sét đánh trúng rồi, ha ha!"
Tứ Cẩu thấy Uy ca ca giống như là bị người ta dùng định thân thuật, liền giơ tay đặt ngang lên yết hầu hắn rồi hô: "Uy, tỉnh dậy, ngươi có phải là choáng váng rồi không?"
Triệu Tử Uy bị Tứ Cẩu đùa như vậy, lập tức trở về hiện thực, yết hầu vừa động. "Ực ực" một tiếng, lại nâng ly rượu dốc mạnh vào trong bụng, sau đó giận dữ quát: "Tứ Cẩu, buông cái tay chó của ngươi ra, đừng sờ loạn đầu ta, nếu không ta chém cái tay chó của ngươi ra mà nhắm rượu."
Tứ Cẩu cười: "Ngươi thiếu chút nữa bị rượu làm cho nghẹt thở, ta đã cứu ngươi, lẽ ra ngươi nên cảm tạ ta mới phải."
"
Ta cảm tạ ngươi đến lắc đầu ta chắc?" Triệu Tử Uy nghiến răng nói.
Ha ha! Tứ Cẩu cười như nắc nẻ, Độc Cô Minh cũng bò lăn ra mà cười, chỉ riêng có Triệu Tử Uy là không cười…
"Đặng, đặng, đặng!…" ( Tiếng bước chân lên cầu thang)
"Có người đến!" Độc Cô Minh lên tiếng.
Triệu Tử Uy đáp: "Nhìn xem là ai đến."
Tứ Cẩu lên tiếng: "Nếu không thuận mắt, ngươi cứ đuổi hắn xuống?"
Triệu Tử Uy rống lên: "Ta có phải là phường vô lại đâu?"
Độc Cô Minh than: " Ta trông cũng không thấy sai biệt lắm."
"
Độc Cô Minh---" Triệu Tử Uy đột nhiên rống lên như bị đánh, bởi vì họ thấy kẻ đi lên lại chính là Lạc Thiên cùng Đại Địa Minh tứ đại nam đệ tử.
Ô! Hôm nay mọi người đều đến rồi, tửu lầu có năm mĩ nữa, Đại Đia Minh cũng tới năm mãnh nam, hơn nữa sắp tới lại còn có cả " Sắc lang ngũ nhân tổ" của Võ Lâm Tứ đại thế gia nữa, hắc hắc !
"Hóa ra là các người cũng ở đây!" Lạc Thiên tùy tiện buông ra một câu chào hỏi, đang muốn nhìn xem coi có bàn trống nào để ngồi xuống, thoáng thấy năm mĩ nữ kia, nhãn thần chợt sáng lên, liền lại ngồi ở cái bàn ở bên cạnh chỗ mĩ nữ ngồi, bốn vị sư đệ cũng cùng ngồi với hắn.
Tứ Cẩu nói: "Ồ! Lạc thiếu minh chủ, hóa ra ngươi cũng có nhã hứng đến đây! Thật là chí đồng đạo hợp!"
Ngũ nữ nghe thấy lời Tứ Cẩu nói, thần tình nhất thời khẩn trương, nhưng lại nhanh chóng khôi phục lại trạng thái cũ. Mà những nam nhân ngồi ở hai bên của họ cũng không phát hiện được thần thái biến dị của ngũ nữ
Lạc Kim nghe Tứ Cẩu nói xong, đáp lời: "Ngươi đến được, chẳng lẽ bọn ta lại không thể đến được hay sao?"
"
Mẹ chứ, đại khối đầu, ngươi thật kiêu ngạo, cây thương của ta sẽ không chỉ xuyên qua cái đầu của ngươi, mà còn chọc xuyên qua cái đôi mắt thối của ngươi lần nữa…"
Độc Cô Minh quay sang nhìn Tứ Cẩu, thì thầm nhắc: "Ngươi hiện tai không có Kim Thương bên cạnh."
Tứ Cẩu chuyển đảo mắt, nói: "Thì ta không trở về lấy được sao? Đồ ngu!"
"
Nếu thật sự đánh, người khác lại còn để cho ngươi trở về lấy thương nữa sao? Ngươi mới đúng là đồ ngu!" Triệu Tử Uy nói sự thật.
" Ngươi…." Tứ Cẩu không thốt nên lời nữa, đột nhiên mỉm cười nói: "Nếu thật sự có nhau, hai ngươi chẳng phải sẽ ra đánh trước, để ta trở về lấy thương sao?"
"
Chờ ngươi đi lấy cây thương trở lại, chúng ta đã chết từ lâu rồi" Độc Cô Minh than vãn.
Lạc Thiên lên tiếng: "Chúng ta và Võ Lâm Tứ đại thế gia các ngươi là người cùng một chiến tuyến mà."
Tứ Cẩu đáp: "Không nhất định là như thế. Ngươi cũng biết rằng nhiều khi bằng hữu cũng có thể trở mặt thành địch nhân, địch nhân cũng có khi quay lại làm bằng hữu, nhưng vô luận thế nào, ngươi cũng sẽ không phải là bằng hữu của ta, bởi lão tử ta ---- thật sự chán ghét ngươi!"
Đúng lúc đó Triệu Tử Uy vỗ mạnh vào vai hắn, quát to: "Nói hay lắm."
Lạc Thiên cười to một tiếng.
Đúng lúc này thì tiểu nhị bước đến, mang theo rượu và thức ăn.
Lạc Thiên thưởng cho tiểu nhị, rồi quay sang nhìn các mĩ nữ nói: "Tại hạ Lạc Thiên, có thể mời 5 vị tiểu thư một ly rượu được kô?"
3 người còn lại trong võ lâm tứ đại thế gia trong lòng bỗng cảm thấy khó chịu: Lạc Thiên quả là có chủ ý đối với mĩ nhân của bọn họ rồi.
"Không được, đa tạ hảo ý của các hạ." Đáp lại là một âm thanh vô cùng nhu điềm.
"Hay!" Độc Cô Minh cùng Triệu Tử Uy tự vỗ trống trong ngực, Tứ Cẩu sau khi được Lạc Thiên mời các mĩ nữ được một khắc thì cũng bắt đầu đứng dậy, lúc này đưa mắt nhìn Lạc Thiên không thành công, tâm lí như bị một tảng đá đè nặng, ngồi phịch mông xuống, "Bồng"
Vì ngồi quá gấp, nên trọng lực của mông hắn đã làm gãy cả chiếc ghế, y hệt cảnh lúc trước Hoa Tiểu Ba cũng ngã lăn ra đất, thực đúng là sư đồ liên tâm - cùng ngồi xuống đất!
"Địa tâm hấp lực, địa tâm hấp lực, ha ha!" Tứ Cẩu cười to, hắn căn bản cũng không hiểu cái gì là "Địa tâm hấp lực"? Tứ Cẩu hắn thật thối!
Tứ nữ "Phác xích" cùng cười, nhưng tuyệt không thấy thiếu nữ áo trắng cười theo, có lẽ công lực của Tứ Cẩu vẫn chưa đủ, như quả hắn ngồi sập cả một tòa tháp, có thể sẽ làm cho mĩ nữ đó cười cũng không biết chừng.
Người ta nói, cả ngàn lượng vàng cũng khó mua được nụ cười của mĩ nhân, nhưng Tứ Cẩu hắn, mông vừa chạm đất, thì khiến mĩ nữ không nhịn được cười, thật đáng xưng tụng, thật đáng đề xướng - mọi người nhìn mĩ nữ mà chỉ muốn học giẫm cứt chó.
Tứ Cẩu kiếm một cái ghế khác tới, huýt sáo cười hô hô, sau đó từ từ ngồi xuống . Để những người khác đề xướng hắn! Tứ Cẩu hắn chỉ cần thử một lần là đủ.
Lạc Kim cười nói: "Ta cứ tưởng rằng ngươi vỡ mông rồi, ha ha, có đau lỗ đít không? Tự mình làm mình đau, quả là báo ứng sớm nha!
Tứ Cẩu bừng lửa giận, tay chộp lấy miếng thịt gà vừa ăn lúc nãy, ấn mạnh vào cái miệng rộng đang cười của Lạc Kim. Lạc Kim lập tức nhả ra, đứng dậy muốn cùng Tứ Cẩu đánh nhau.
Lạc Thiên quát: "
Lạc Kim, tính ra, nếu ngươi mà đánh với cái loại người không có kiến thức này, chẳng phải sẽ làm cho các vị tiểu thư chê cười hay sao."
Lạc Kim không dám cãi lời Lạc Thiên, nén phẫn nộ vào trong lòng lại ngồi về chỗ cũ.
Tứ Cẩu cười lớn: "
Chó vẫn hoàn chó, cứ tưởng là có chút phong độ, ngờ đâu lại chỉ là phụ họa cho người ta."
"
Cứ kệ hắn nói đi!" Lạc Thiên dường như chẳng tỏ vẻ gì là giận dữ, khiến người ta phải cảm thấy bội phục trình độ tu dưỡng của hắn.
Hắn không để ý tới bọn người Tứ Cẩu nữa, lúc này chỉ chú ý nhìn bạch y thiếu nữ đó, trong ánh mắt lộ ra thần thái si mê, điều này cũng không thể trách hắn được, trong số những nữ nhân hắn từng thấy qua, chỉ có Thủy Khiết Thu là có thể cùng so sánh - hắn chưa từng thấy qua Mộng Hương, cũng chưa từng gặp mặt Thiên Diệp Bội. Đương nhiên, Mộng Tình cùng hai cô cô của hắn, luận về tư sắc, cũng không thể thua kém bạch y thiếu nữ này, chỉ là ba nữ nhân đó đều là trưởng bối, không phải là đồng bối, do đó cũng không thích hợp để so sánh.
Hắn nâng chén rượu trong tay lên - bọn Tứ Cẩu vốn thích uống bằng bát, họ không thích dùng chén - hướng về phía bạch y thiếu nữ ở đó, cười nói: "
Tiểu thư, không hay có thể nể mặt tại hạ từ xa đối ẩm một chén chăng?"
Khuôn mặt xinh đẹp cổ điển mà tinh nhã vô hạn của bạch y nữ điểm một nụ cười, nói: "
Tiểu nữ vinh hạnh bội phần!"
Nâng chén trà lên, cách một khoảng không khí, hình thức như là chạm vào chén rượu của Lạc Thiên, thấy Lạc Thiên một hơi uống cạn chén rượu, nàng đưa tay còn lại lên, hỗ trợ che chén trà và miệng nhỏ, cũng một hơi uống cạn chén trà.
Tam đại cường nhân trong lòng kêu to: "
Xong rồi, nữ nhân ngốc này đã trúng phải ám chiêu của Lạc Thiên rồi."
"
Đa ta tiểu thư đã nể mặt." Lạc Thiên hạ chén rượu xuống, Lạc Kim rót cho hắn một chén khác, hắn không uống, chỉ nói với mĩ nữ: "Chẳng hay tiểu thư có thể cho biết phương danh?"
"
Âu Dương Đình Đình."
"
Quả là một cái tên hay!" Tứ Cẩu hét lớn, phá tan cái bầu không khí nhiệt huyết mà Lạc Thiên khó nhọc tạo ra.
Độc Cô Minh thi hứng đại phát, ngâm: "
Âu Dương như thi, Đình Đình nhược từ."
Triệu Tử Uy cũng không cam tịch mịch, vỗ tay la lớn: "
Hay, hay!" Có lẽ là hay ở đâu, chính hắn cũng không biết.
Song lúc này, Âu Dương Đình Đình bỗng quay lại nhìn, khẽ nhíu mày, làm tam đại cường nhân trong lòng la to: Xong rồi, nàng dường như chán ghét chúng ta, cái nhìn khinh khỉnh này đã rõ cả.
"
Ha ha" Lạc Thiên cười hào sảng, nói: "Tiểu thư, không cần phải lí tới ba tên điên này."
"
Lạc Thiên, con mẹ ngươi nói ai là điên hả?" Lời này chính là của Hy Bình điên cuồng thét lên.
Năm nàng thiếu nữ ở trên lầu nghe thấy âm thanh này, sắc mặt khẽ biến, đồng loạt quay mặt nhìn chằm chằm về phía cái thang dẫn vào cửa.
"
Đặng đặng đặng!…" ( tiếng bước chân lên cầu thang)
Tứ Cẩu la lớn: "
Cứu tinh đến rồi, haha, ca thần kinh điển của thôn chúng ta đã đến, yết hầu hắn rất mạnh mẽ, chúng ta nhất định phải hợp xướng tại đây."
Trước sự chú ý của mọi người, Hy Bình hùng hổ xông vào, vừa nhìn thấy hắn, 5 thiếu nữ cũng đồng loạt la lên 1 tiếng "
Nha yêu" kinh hoảng, hắn bỗng quay người bỏ chạy, đâm sầm vào Hoa Tiểu Ba ở phía sau, khiến cả hai người nhất tề lắc lư cùng lăn xuống.
"
A . tỷ phu . đau chết được . sao huynh không nói trước mà đã chạy ."
"
Tiểu . a . Tiểu Ba! Con mẹ ngươi dám dẫn ta đi bừa, Ta . Đau . Ai gõ vào đầu ta . nguyên lai là cái cầu thang . năm . Mẫu Dạ Xoa này muốn cưỡng gian ta . Chân ta con mẹ nó đau thực!"
Âm thanh vừa truyền đến , Hy Bình đã chuồn ra đến cửa sau, phóng thẳng ra ngoài.
"
Đuổi theo!" Âu Dương Đình Đình quát lên 1 tiếng, phi thân bay đi, 4 người còn lại cũng phi thân theo .
Tứ Cẩu ngạc nhiên: "
Các biết đó là Hy Bình sao?"
"
Bớt nói lời thừa đi, chúng ta cũng đi thôi."
Triệu Tử Uy hét lên 1 tiếng, thân ảnh lao đi, Độc Cô Minh cùng Tứ Cẩu cũng tung người phóng theo .
Lạc Kim đưa mắt nhìn bọn họ đã đi xa, cất tiếng hỏi: "
Thiếu môn chủ, chúng ta có đi xem không?"
Lạc Thiên bình tĩnh đáp: "
Chúng ta cứ ngồi uống rượu, để cho võ lâm tứ đại thế gia đấu với bọn chúng trước."
"
Tại sao?"
Khinh công thân pháp mà bọn chúng vừa sử dụng, chính là độc bộ của Thái Âm giáo."
"
A" bốn tiếng kinh hô, nhìn qua chỉ thấy Lạc Thiên đổ rượu vào miệng "Ừng ực".

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #184


Báo Lỗi Truyện
Chương 184/248