Chương 181: Thái Âm Chi Thủy


Đỉnh lập ở phía tây, tựa lưng vào Long thành là một đại trấn với những cảnh sắc vốn nức tiếng gần xa, Gia Lăng trấn. Trong số đó, nổi tiếng hơn cả vẫn là đỉnh Vu Sơn. Nhưng vì sao mà nơi đây lại đỉnh đỉnh đại danh, người người biết đến như vậy? Đó vẫn là một câu hỏi mà chẳng mấy ai có thể trả lời. Dân gian kháo nhau rằng, phàm là nơi nào vốn càng hoang dã kì bí thì lại càng được thiên hạ biết đến. Có lẽ việc thích thú trước những điều kỳ bí đã trở thành bản tính của con người. Chính vì hiếu kì nên người ta mới tìm đến đây mà nghiên cứu khảo sát, để rồi khi không thể tìm ra được bất cứ một điều gì mới mẻ ở cái vùng đất kì diệu này, sẽ càng kích thích khiến cho những người khác lòng hiếu kì lại càng tăng thêm. Một truyền mười, mười đồn trăm, nơi đây tự nhiên bỗng trở thành một thắng cảnh danh tiếng.

Kì thật Vu Sơn cũng chẳng có gì đáng gọi là hấp dẫn cả, bất quá chỉ là những dãy núi đan xen vào nhau gây ấn tượng mạnh đập vào mắt du khách. Tuy nhiên cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, khi ánh trăng đêm quyện mình vào làn vân vụ sương khói bao quanh núi sẽ tạo cho sơn phong thực sự trở nên mê hoặc, khiến cho biết bao ánh mắt của phàm nhân từng phải mê say.

Có lẽ đám vân vụ phần lớn lan toả sang bên dòng sông phía trước này là nguyên nhân chính, tạo ra cái tên cũng không kém phần kì bí của dòng sông này - Mê Giang.

Những người đặt tên cho nó kể ra cũng thực lạ kì, nhìn đám sương mù vân vụ bao quanh sông núi mà tiện thể đặt ngay cái tên Mê Giang, nếu lỡ nhánh sông này thuôc về dòng Trường Giang, thì há chẳng phải là sẽ phải đổi cả cái tên Trường Giang ư? Hoặc ví như bị bùn đất ngăn chặn, thì phải gọi thế nào đây, chả lẽ lại là Thổ Giang hay.

Gia Lăng trấn tọa lạc ở phía trước Mê Giang, lắm lúc vân vụ khói sương lan tỏa ra cả mảng trời phía trên trấn, càng làm cho trấn này tăng thêm màu sắc huyền bí - có người nhân thế mà nói đùa, sương mù dày đặc như vậy, sinh hoạt tại đó chắc cả đời chẳng bao giờ có cảnh thiếu nước dùng?

Đối với cá nhân Hoàng Hy Bình mà nói, hắn thật không nguyện ý đến đây sinh hoạt chút nào. Lần đầu tiên đến đây, hắn chỉ còn biết than: Thật là không may mắn…

Nhưng đám nữ nhân thì ngược lại, cực thích nơi đây, bởi vì với họ chỉ đến nơi này mới thực sự được biết thế nào là cái cảnh không khí lãng mạn tràn đầy.Ngay cả Tiểu Ách Ba, Tiểu Thủy Tiên, Tiểu Điểu Nhi, Độc Cô Thi cũng đều yêu mến cái danh trấn với mê vụ huyền bí này. Lần này, ngoại trừ những nữ nhân đang hoài thai, số còn lại hầu như đều theo Hy Bình đến đây. Đương nhiên, Thi Nhu Vân vẫn chưa trở thành nữ nhân của hắn, chỉ có điều, nàng bản thân từng phát thệ nói là sẽ luôn theo đuổi hắn để tìm cơ hội báo thù - cứ mỗi khi nàng ta nói điều này với Vưu Túy, thì Vưu Túy lại chỉ cười hàm tiếu.

Trong số những nữ nhân lần này theo đến đây, có bốn người thuộc về Hy Bình, đó là không tính đến Tiểu Nguyệt, bởi vì mối quan hệ không bình thường giữa hắn và Tiểu Nguyệt cũng tựa như đám mê vụ kia, chưa thể nào khai sáng minh bạch được, hắn cũng không ngu đến nỗi tự mình đi vạch đám mây mù đó ra cho thiên hạ coi đằng sau có ẩn giấu cái gì - thiên tài Hoàng Hy Bình hắn tuyệt đối không tự tay làm cái việc ngu ngốc này.

Tại đây, chỉ có nữ nhân của Tứ Cẩu là chiếm tối đa. Hắc hắc, nghĩ Tứ Cẩu hắn là loại người nào đây? Nhất đại phong lưu cẩu chủng tử, tự nhiên phải có một đống các mỹ nữ xinh đẹp vây quanh rồi.

Lãng Vô Tâm bản thân cũng không muốn đến, có lẽ là tại Lạc Thiên lừa hắn tới đây - Lạc Thiên gần đây cũng chỉ nói với hắn vài câu: Sư huynh, dạo này không còn có hứng thú đối với mĩ nữ nữa sao?

Lãng Vô Tâm đương nhiên không phải là đối với mĩ nữ không còn hứng thú, chỉ là hắn hiện đang mơ tưởng đến Thái Âm thánh nữ. Luận về sự phong lưu, Lãng Vô Tâm luôn nói là mình chẳng bao giờ có ý đó, đâu có thể làm những việc mất thể diện như vậy được? Hắn thà liếm mông nữ nhân, còn hơn là đi xỏ nhầm giầy của người khác. Lạc Thiên tự nhiên minh bạch cái cá tính này của hắn, nên mới dùng "cái mông" của Thái Âm thánh nữ để lừa hắn.

Kì thực, đôi mông trắng muốt này thật là hoàn mĩ, ai mà từng được thử qua một lần, có lẽ cả đời sẽ chẳng thể quên được!

Sau khi nghe được tin Thái Âm giáo tiến hành xâm nhập, Lạc Thiên lập tức tổ chức nhân thủ, các đại môn phái cũng phái người tình nguyện tới, những kẻ vô môn vô phái thì không cần phải đến, chờ mệnh lệnh từ phía lãnh tụ của Võ lâm minh chủ . Có điều thật tức cười là đám lãnh tụ này lại phân ra thành tứ phái: Võ Lâm Tứ Đại Gia, Minh Nguyệt Phong, Đại Địa Minh, Quyền Hành và tám nhân thủ tự hợp thành nhất phái.

Thật ra ngay đến cả Thiểu Lâm,Võ Đang và một số các danh môn chính phái khác vẫn luôn đi theo Minh Nguyệt Phong mà thôi……

Bốn phái này tụ hợp lại thành một quần thể, nhân sổ tổng cộng lên tới 1000 người, lấy Gia Lăng trấn làm trung tâm, vì không tìm đươc nơi nào tốt hơn, nên tất cả bang chúng đành phân tán xung quanh, khi nào cần đến thì triệu hồi tập hợp. Cái đám võ lâm chính đạo nhân sĩ ám muội tụ hội tại Gia Lăng trấn đó thì khỏi phải nói, mồm thì luôn miệng phát ra những lời lẽ thanh cao, ngoài mặt thì giả như chẳng bao giờ làm chuyên gì đồi bại, nhưng dám cá là khối kẻ hiện đang du hí ở các lầu xanh ……

Đại Địa Minh trước đó đã bao thầu toàn bộ một tòa đại trang viên nằm ở phía bắc Gia Lăng trấn, lại còn bỏ ra ba ngày trời để chỉnh tu lại cho đàng hoàng tử tế, sau đó mới thỉnh Minh Nguyệt Phong và Quyền Hành, hai phái đứng đầu bao gồm những nhân vât trọng yếu, vào tạm trú, còn Võ lâm tứ đại gia thì bị bỏ lại bên ngoài, điều này cũng khiến cho rất nhiều nhân thủ của Võ lâm tứ đại gia vô cùng tức tối, cho nên họ thề quyết không ở gần cái gọi là "Bắc Lăng trang" đó, mà lại dời sang trú tạm ở một khu nhà dân nằm phía sau.

Khu nhà dân này chỉ rộng khoảng chừng 700-800 thước vuông, có vẻ như là quá nhỏ cho hơn 200 người đến ở, họ cũng liên tục phái từng nhóm khất cái vào Gia Lăng trấn xin ăn. Điều này quả thật cũng làm nhẹ bớt gánh năng cho tứ đại võ lâm thế gia, bởi trong số họ cũng đã có hơn 100 khất cái - tất cả được an bài khất thực tại Long thành, nhược bằng mà có tổng động viên toàn bộ, e rằng số khất cái sẽ còn tiếp tục tăng nữa .

Là Cái Bang tân bang chủ đương nhiệm - Tứ Cẩu cũng tỏ ra rất sáng suốt, thấy được tình hình Long Thành lúc này, nên tiện cho đại đa số đám khất cái lưu tại đó, chỉ có một số ít lưu lạc xung quanh mà thôi. Đương nhiên, trước tình thế đó, võ sĩ của Võ lâm tứ đại thế gia cũng đành phải tìm cách lưu lại Long Thành.

Sau đó, tứ đại phái đành phải tạm trú tại một biệt viện với khoảng sân rộng, viện thì ở phía trước, còn sân thì nằm phía sau. Tứ đại võ lâm thế gia mỗi khi nghĩ lại thời điểm ban đầu khi mới đặt chân đến Long Thành, dường như họ đã bị Đại Địa Minh chơi xỏ, chúng thì ở nhà lớn phía trước, trong khi họ thì bị bố trí ở dãy nhà nhỏ phía sau, vậy có khác nào phải ngắm mông mà ngửi rắm thối của Đai Đia Minh? Thật ức không chịu được!

Nhưng, giờ đây không cần quan tâm là thế nào nữa, họ đã có được chỗ này, có thể dựng được lều trên sân rộng, quả thực còn tốt hơn gấp trăm lần so với việc phải ngắm mông người ta!

Đương nhiên, lúc này tâm lý ai cũng thắc mắc chung một vấn đề, là làm cách nào để tìm người đây? Phải a! Làm cách nào đây? Trấn này không chỉ phồn vinh mà lại còn vô cùng rông rãi, người sống ở đây vô số, không biết Thái Âm giáo cùng giáo đồ thì tọa lạc ở đâu?

Đã đến đây từ hơn ba ngày trước, trong thời gian này, Đại Địa Minh vừa tranh thủ kiến tạo lại trang viện, lại vừa chăm chú quan sát mối quan hệ giữa các bên, kể cả giữa Minh Nguyệt Phong và các phái, đồng thời tìm cách tạo lập mối giao hảo tốt đối với họ, thêm nữa là tỏ ra lạnh nhạt đối với Võ lâm tứ đại gia. Bên cạnh đó còn tấn công các nữ giáo chúng của Thái Âm giáo, tựa hồ như là sợ họ mọc rễ ở đây sẽ gây khó khăn vậy.

Các cao thủ từ Tứ đại võ lâm thế gia đều minh bạch một điều rằng: Đai Địa Minh thực ra cũng chỉ dám khoe mẽ đàn áp đối với họ, chứ luận về tài lực, chúng chắc gì đã sánh được với Trường Xuân Đường. Cho nên cũng có nhiều kẻ tính đến việc nếu xui được Hoa Tiểu Ba quay về lấy tiền thì họ có thể sẽ xây dựng được một trang viện còn chắc chắn và huy hoàng hơn cả "Bắc Lăng Trang", thậm chí xây luôn trước mặt chúng, hắc hắc, xem chúng sẽ lồng lộn lên như thế nào?

Hoa Tiểu Ba thực sự bị điều này làm cho vô cùng khó xử, hắn luôn phải thanh minh là vì còn đang chưa đủ tuổi vị thành niên, nên chưa được phép kế thừa tài sản của Hoa gia . Do bị o ép quá, khiến hắn không tự chủ được mới phun ra những lời như vậy, tên này chẳng lẽ lại không sợ lão bà của hắn nghe được hay sao? Ngắn gọn, Hy Bình dùng Ngũ Chỉ Sơn, Tứ Cẩu thì xài Cẩu Trảo, Triệu Tử Uy với Uy Hách Quyền cùng một lúc đánh hắn, hắn nhiều lần thoát được nhưng lần này quả là chỉ còn cách chịu trận thôi, đúng là xui xẻo.

Đối với Hy Bình thì việc xui xẻo nhất chính là Triệu Tử Hào đem lão bà của hắn đi theo, mỗi ngày đi ra đi vào, đều cố ý ôm cái đứa con béo phị đó, miệng thì lẩm nhẩm "Con, sau này ngươi cố gắng học vào, đừng có giống như kẻ khác… làm ta không dám nhìn nhận…" Hy Bình mỗi lần nghe cô ta lảm nhảm như vây, lòng không khỏi thỉnh thoảng nghĩ đến cảnh tượng trước mắt, dạng hắn biến thành đứa bé đó nũng nịu ngậm vú mẹ vậy.

Cho nên ngày nào hắn cũng chỉ muốn đi ra ngoài, chủ yếu là để tránh không phải gặp Hoa Tiếu Thiến, cứ mỗi lần chỉ vào tên nhóc đó - thực ra là đang dạy đời hắn. Hôm nay cũng giống như vậy, đã đến Gia Lăng Trấn này hơn bốn ngày rồi, hắn lại dậy từ sớm đi chạy, bình thường thì hay đem Thủy Tiên và Đỗ Quyên theo, nhưng lần này thì đơn thương độc mã, khi hắn từ chỗ các nữ nhân chạy ra ngoài, tam nữ ở lại trong phòng chỉ còn biết chống cằm nhìn mà không muốn cử động nhiều - đêm qua thực khiến cho các nàng vô cùng mệt.

Mọi ngày thì vô sự, nhưng hôm nay Đại Địa Minh lại triệu kiến muốn găp mọi người bàn về chuyện truy tầm nơi tàng ẩn của Thái Âm giáo giáo đồ tại Gia Lăng trấn này. Đại Địa Minh tuy lòng rất muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề, nhưng trong việc này còn có nhiều người khác can dự, Lạc Thiên mới tính là phải khiến cho Võ lâm tứ đại gia ngập đầu bàn bạc công việc cùng với mọi người, bằng không, với thực lực của họ có khi lại gây thêm rắc rối cho Đại Địa Minh, thì hắn làm sao có thể còn thời gian rảnh rỗi mà đánh Thái Âm giáo?

Buổi sáng sau khi tại Đại Địa Minh tranh cãi mà không có kết quả xong - Hy Bình bị Lạc U Nhi kéo vào trong khuê phòng ở phía sau, sự tình có biến chuyển, Lạc Hùng đã an bài để ba cao thủ có thể nói là ngang bằng với Hy Bình hắn, đợi sẵn ở đó để đàm phán tiếp là: Lạc Thiên, Mộng Hương và Quyền Hành.

Còn về phía Hy Bình, căn bản không có quyền lực gì, nhưng ai cũng biết, trong cái nhóm cao thủ Tứ đại gia đó, ai cũng coi Hy Bình là người đứng đầu, tiếp quản quyền vị từ Hoàng Đại Hải, chân chính đương đương thiên tài Hoàng Hy Bình.

Thế cho nên, không ai muốn qua mặt Hy Bình, chúng nhân nhất quyết phải bàn bạc với hắn cùng các nhân vật có thân phận, thương lượng những việc như tìm nơi ẩn náu của Thái Âm giáo, hay sau đó thì tấn công ra làm sao.

Ngoài ra, họ vẫn còn chưa biết nơi toạ lạc của Thái Âm giáo nằm ở đâu đây?

Mặc dù Gia Lăng trấn nằm ở tít tận phía tây, tên tuổi lại luôn bị sự nổi tiếng của dòng Mê Giang che phủ, tuy nhiên qua việc một số người luôn truyền miệng nhau sự so sánh giữa Bắc Lăng Trang với đại trang viện của Tứ đại võ lâm thế gia, một trang viện có chu vi hơn 2000 thước vuông, khuôn viên lại chứa đựng tới 5, 6 phân viên nhỏ, cho nên, việc địa danh này đột xuất được nhắc tới cũng chẳng có gì là kì lạ cả.

Tại Gia Lăng trấn có một toà trang viện trông vô cùng thanh nhã, nghe nói đã từng trải qua gần 10 năm lịch sử. Chủ nhân của toà trang viện này là một quả phụ đã hơn 30 tuổi, hoặc cũng có thể gọi là quý phụ - bởi vì bà ta rất giàu có, cho nên ở Gia Lăng trấn có không biết bao tráng nam, mãnh nam và các phong lưu công tử ôm mộng được trở thành tình phu hoặc xa hơn nữa là có thể trở thành đấng trượng phu của bà, nhưng nhiều năm trở lại đây, chẳng hiểu sao lại không hề thấy quả phụ ấy kiếm tìm tình phu hay trượng phu nữa.

Cái trang viện đó có danh vị là "Thanh Tâm viện", nhưng cư dân ở đây thì lại quen gọi nó với một cái tên khác là "Quả phụ ốc". Trong quả phụ ốc, người hầu kẻ hạ tính ra cũng không phải là ít, cao có thấp có, già có trẻ có, nam nam nữ nữ cộng lại cũng phải đến 50 - 60 người.

Khi Đại Địa Minh mới đặt chân đến đây, đương nhiên là cũng có điều tra qua trang viện này, ban đầu thì cũng hoài nghi rằng Thái Âm giáo ẩn cư tại đây, nhưng sau khi đã dò la thăm hỏi kỹ càng, thì nghe nói rằng trang viên này lâu nay vốn không có đón tiếp người lạ, nên họ cũng không thèm ngó tới nó nữa.

Hy Bình chung qui hiện tại cũng đã có ý với quả phụ này, nhưng quả phụ thì mãi vẫn cứ là quả phụ, họ ngoài mặt luôn tìm đủ mọi cớ để làm ra vẻ chán ghét những nam nhân tuấn tú, cái cảm giác chỉ có thể nhìn mà không làm gì được khiến hắn đôi khi hận không thể lao đến ngấu nghiến, xé nát y phục của bọn họ, để xem họ có còn dám khinh thường nam nhân nữa hay không.

Hoa Tiểu Ba lên tiếng: "Nhất định là do cái tên trượng phu ác tâm vô tích sự kia chết sớm đã lưu lại cho bà ta toàn những kí ức thống khổ, cho nên mới không thèm nam nhân nữa. Như quả bà ta mà đối diện với Hoa Tiểu Ba ta, thì nhất định sẽ hiểu được rằng nam nhân trong thiên hạ quả là những động vật cực kì khả ái!"

Lời vừa mới nói xong, hắn lập tức cảm thấy một ánh mắt như có thể nghiền nát hắn phát ra từ phía Hi Binh, cộng với ngũ chỉ cứ như luôn dập dờn trên thiên linh cái, Hoa Tiểu Ba tức thì chuyển qua giọng nịnh nọt: "Như quả mà bà ta gặp gỡ tỉ phu từ trước thì nhất định sẽ không bao giờ có thể trở thành quả phụ được."

Hy Bình trở nên hiếu kì, bèn thu tay lại hỏi: "Tại sao? "

Hoa Tiểu Ba giải thích: "Vì khi nàng ta trở về âm gian, nhất định sẽ gặp được tỉ phu đã chết ở đó đợi sẵn rồi."

"Ái gia, Hoa Tiểu Ba, ngươi muốn nguyền rủa ta chết sớm hả ?"

"Không phải như thế, ý của đệ là, tỉ phu thực sự có sức hấp dẫn rất lớn đối với họ, cho nên nếu nhỡ tỉ phu mà có xuống đó thì các vị tỉ tỉ nhất định cũng sẽ tự sát để được xuống đó bầu bạn cùng tỉ phu thôi. Ối! Đau quá!"

Hoa Tiểu Ba dù có là "Thông linh cái" thì tối chung cũng bị Quyền Vương đánh cho tơi tả, y như rằng bị thiên tài Quyền Vương phát tiết gõ một phát lên đầu hắn, sau đó Hy Bình nhìn về phía trang viện mà phát thệ: "Con mụ kia, dù ngươi có không muốn găp ta, ta cũng nhất định phải vào tương kiến với ngươi. Đừng tưởng có tường cao mà ta không thể vào được. Ta sẽ về kiếm một cái thang khác còn cao hơn…"

"Tỉ phu, huynh không biết sử dụng khinh công sao?"

"Ngươi mà còn nói thêm câu nữa, ta sẽ cắt cái đầu ngươi xuống để mổ xẻ ra xem não ngươi có phải đã biến thành óc trư rồi hay không."

Khinh công? Dám nói dèm pha một thiên tài như hắn không biết sử dụng khinh công, thật là chẳng biết gì cả. Hắn chạy nhanh đến ngựa cũng không bằng, cần gì cái thứ ấy? Nhưng hắn nhảy lên thì không được cao cho lắm - trừ những thứ không cao hơn chiều cao của mẹ hắn, còn lại tất cả những cái khác thì đều phải dùng thang. Phải a! Con người dùng thang đương nhiên là để trèo lên cao một cách dễ dàng, nhẹ nhàng và thoải mái! Thật là một phát minh thiên tài…

Hoa Tiểu Ba quả thực không hiểu cái ý tưởng này, không những hắn không minh bạch, mà toàn bộ những người ở đó cũng không minh bạch, chỉ biết là khi Hy Bình sắp sửa quay về thì họ cũng lập tức quay về theo thôi. Sau khi đã quay trở về, không hiểu là có ý tưởng mới mẻ gì mà hắn lại hộc tốc chạy về phía hậu diện của Bắc Lăng Trang .

Hy Bình không biết là từ bao giờ lại nghiện viết chữ, sau khi hạ cái môn bài của Lăng Gia Trang xuống - đương nhiên là phải dùng thang - rồi lại treo cái môn bài mới do hắn viết lên. Cái môn bài này thực ra là một mảnh gỗ mục được ghép lại, trên đó được hắn viết năm chữ: "Ta đạp vào mông ngươi."

Chữ của hắn tuy không đẹp cho lắm, nhưng ý tứ của câu đó thì thực là rõ ràng, hắn nghĩ không ai có cái hứng thú sống ở hậu viện cả, sở dĩ hắn muốn treo cái môn bài tại đây, để hàng ngày "đạp mông người khác" cho đỡ tức, trừ Tứ Cẩu và Hoa Tiểu Ba tán dương cái môn bài treo ở đó thật tốt ra, còn lại ai ai cũng lắc đầu.

Sau khi đám người Bắc Lăng Trang biết được tin đó, thì gọi đểu Võ lâm tứ đại gia là "Mao xí" (nhà cầu ), những điều đó khiến cho đôi bên lại một trận đấu khẩu cãi nhau ầm ĩ, cuối cùng thiên tài Hoàng Hi Binh đột nhiên phát hiện mình đúng là cần phải đi cầu thật sự, nên không muốn tranh cãi nhiều mà chỉ muốn mau mau giải quyết cãi lộn để nhanh chóng chuồn đi.

Vào lúc này, cuộc đối thoại kinh điển của hắn, đến tận mấy trăm năm sau đã trở nên vô cùng nổi tiếng:

"Lạc Thiên, con mẹ ngươi tưởng ta không dẫm đạp ngươi xuống hố cứt được ư?"

"Ngươi tự phụ cho rằng mình có khả năng đó ư?"

Ta sao không làm được, ngay bây giờ ta sẽ ném ngươi xuống hố cho ngươi tắm phân chó, ném phân vào mặt ngươi ---! Đừng có cản ta. Đại Hải, Lôi Long, Triệu Tử Hào, ba cái tên hỗn đản này, mau thả ta ra … Ta phải đi tháo cống ngay bây giờ, khó chịu quá rồi! Ta sắp không chịu đựng được nữa, nhanh lên!"
Ba người lập tức thả hắn ra, rồi trông theo bóng hắn phóng như bay về phía nhà xí.

Tới khi hắn vào nhà xí xong, lúc chạy ra thì đã không thấy Lạc Thiên đâu cả, chắc chắn cái tên Lạc Thiên này sợ hắn làm thật nên chay trốn đây mà! Hắn trong lòng cảm thấy hỉ hả, thay vì vào gặp bốn mĩ nhân và Tiểu Nguyệt thì hắn lại quay về Gia Lăng trấn chơi bời, nhưng Gia Lăng trấn thì cực kì giộng lớn, tuyệt đối không thể dùng bứơc chân để đo đếm được, hắn rốt cuộc lượn lờ hết hai ngày, đi đến khi chán thì thôi. Đăc biệt mỗi lần khi hắn đi ngang qua Quả phụ ốc, thì tâm lí cứ như có một cái nút buộc cần phải mở, cuối cùng quyết tâm nhất định phải lẻn vào trong xem thế nào cho hết tò mò trong lòng.

Vào sáng sớm hôm sau, hắn hạ quyết tâm hành động. Đêm hôm qua hắn đại chiến tam nữ, đến khi tỉnh dậy thì họ vẫn còn đang ngủ chết mê chết mệt - cũng may, chứ không mà họ còn thức, chắc chắn sẽ rủ Thi Nhu Vân và Tiểu Nguyệt đi cùng làm cản tay cản chân hắn.

Hắn quyết định lần này phải hành động bí mật, không thể kể cho các nàng biết được, thân là thiên tài như hắn thì làm cái gì mà chẳng được, nhưng nữ nhân thì làm sao như thế được?

Khi xung quanh sương mù vẫn còn dày đặc, Hi Binh bí mật lẻn về phía hậu viện của Quả phụ ốc, đó là nơi đối diện với dòng Mê Giang, trên vai hắn là một cái thang dài đến gần 7 thước mà tối hôm qua mới làm được.

Dựa tạm cái thang vào tường viện của Quả phụ ốc, hắn đắc ý cười: "
Đừng có tưởng ta chỉ biết đánh nhau thôi, hê hê, ta còn nhiều bản sự khác mà không ai có thể biết, cái thang này ta đóng ra vừa cao lại vừa chắc, hắc hắc!"

Nhìn quanh bốn phía không có người, dựa cái thang vào mái tường Quả phụ ốc, hắn nhìn đông nhìn tây xem có chỗ nào thật thích hợp để dựa thang vào để trèo lên không, vì cái tường này chính là ranh giới ngăn cách bên ngoài với phòng ốc bên trong, quan sát tình hình chắc chắn, hắn nhẹ nhàng từng bước từng bước nhanh chóng trèo lên suýt chút nữa thì bị đám mảnh sành trên bờ tường làm xước.

Cũng may Hy Bình da thịt rất dầy, nên không sợ đám mảnh sành đó, thuận tay liền đập nát cái đám chướng ngại vật đáng ghét ấy, giả như lúc đó mà có ai đến gần thì chắc sẽ nghe được tiếng sành bị đập vỡ.

Ngồi trên bức tường ở chỗ vừa dọn gọn gàng đó, hắn phóng mắt nhìn bốn hướng, định để cái thang ở đó, nhưng lại thấy khoảng cách giữa bức tường và cái phòng gần đó chỉ cách nhau có khoảng hai thước thôi! Hắn mà biết thi triển khinh công cao siêu thì chỉ vèo cái là qua ngay.

Ta nghĩ ra rồi! Hy Bình lảm nhảm tự thoại, nước bọt bắn tứ tung, khệ nệ bê cái thang lại, kê tựa chắc chắn vào giữa bức tường và mái nhà.

Cái tường này cao khoảng năm thước, khoảng cách từ đất tính lên mái nhà cũng chỉ khoảng 6 thước thôi, đại khái cũng cao, vì cái thang này chủ yếu là làm để trèo, nên để cho an toàn, hắn xoay dựa vào hai bên cho thật chắc chắn - chỉ sợ cái mái đó không chịu được trọng lực mà vỡ ra thôi, nhưng Hy Bình thì không lo lắm, công lực của hắn không tệ mà khinh công cũng có chút thành tựu, cho nên thân thể tuy có to lớn, nhưng lúc này có thể trở nên nhẹ nhàng hơn.

Chuẩn bị xong xuôi, hắn bắt đầu leo qua.. Hắc hắc, mông vừa rời khỏi tường, hắn chợt nghe một tiếng xé vải "
Xoẹt", thiên tài hoảng kinh, nguyên lai là bên trái hắn mắc vào đám mảnh chai mảnh sành, trong khi hắn khởi động đã kéo xẻ cái quần của hắn ra làm đôi, thật là xui hết mức mà, trong thâm tâm hắn lại tự an ủi mình, thôi nhờ đó mà lại có quần mới để mặc.

Cho nên hắn lại tiếp tục di chuyển tiếp, lúc này vừa mới sáng sớm tinh mơ, phần lớn mọi người ở trong viện còn đang say giấc nồng, nên không thể có ai nghe được những thanh âm kì lạ ở trên mái được, mà nếu có nghe được, thì cũng mơ mơ màng màng cho là con mèo hoang nào đó lại chạy rông trên mái.

Hy Bình đưa mắt chăm chú kiểm tra mái ngói, quan sát chán chê, thấy các mái ngói trông rộng rãi, làm từ vật liệu tốt, hắn leo trèo qua lại mà không thấy vỡ ngay lập tức, khiến hắn tự phụ tự khen mình khinh công thật cái thế a.

Ngồi trên mái ngói, hắn bắt đầu nghĩ tới việc cất giấu cái thang chứ cứ để thế này thì cũng không ổn, mà nếu hạ xuống, nhỡ có ai nhìn thấy lại đem đi mất thì sao, thât là không ổn, làm sao đây?

Hắn trong đầu bỗng nhiên vì việc này mà căng ra suy nghĩ, óc thiên tài nghĩ đủ cách nhưng chung qui vẫn chưa tìm ra được đáp án, cảm thấy hơi mệt, hắn liền ngả lưng xuống mái nằm, thấy thoải mái, nghĩ chắc là tại hôm qua hắn ngủ không được nhiều. Thế nào mà chốc lát hắn vô tâm ngủ thật, đang mơ mơ màng màng, hắn chợt nghe tiếng thiếu nữ cười nhẹ, giật mình tỉnh lại, tự hỏi, hay là lão tử ta đang mơ? Sau khi nghe ngóng thấy thực sự quả là có tiếng cười từ phía dưới mái ngói vọng lên.

Hy Bình sắc tâm chợt hứng khởi, lập tức biến ngay thành thiên tài sắc lang, tưởng tượng cảnh sắc bên dưới, bởi vì hắn vừa nghe thấy có tiếng nước khuấy động từ đó phát ra, lập tức chú tâm lắng nghe cuộc đối thoại:

"
Tiểu thư, sao sáng nào cũng phải tắm vậy?"

"
Lam Ngọc, ngươi đã kiểm tra xung quanh đây chưa?"

"
Tiểu thư còn chưa trả lời muội mà."

"
Ta cũng không biết nữa." Thanh âm này cực kì điềm mĩ, ẩn chứa bên trong một khí chất cao quí, chắc chắn là từ miêng nàng tiểu thư này phát ra.

"
Chắc là để bảo trì thân thể thánh khiết của tiểu thư." Thanh âm của một nữ nhân khác vang lên.

Nàng tiểu thư đó đột nhiên phát ra âm thanh kiều mị thành tiếng kêu: "
A, Tử Ngọc, ngươi đừng dùng lực xoa mạnh quá, làm ta đau."

Nằm trên mái nhà nghe trộm, Hy Bình tủm tỉm cười, hắn lúc này đã nhích người lên một chút ít, nghển cổ cố nhìn toàn bộ quang cảnh phía dưới.

Cái phòng này quả thực là rất rộng, đáng tiếc là hắn nhòm qua khe ngói chỉ thấy được một phần, nền nhà được lát toàn ngọc bích thuần khiết, bao trùm một phạm vi khoảng 20 thước vuông, tường thì lát bằng sứ thượng hạng trắng tinh thanh cao trang nhã, hướng tầm mắt sang một chút là một ô cửa sổ nhỏ màu lam, phía bên trái cửa là cái giá để đồ, trên đó có treo 5 bộ áo khoác sau khi tắm với năm màu khác nhau.

Cửa chính thì nằm phía bên phải, đại khái cách đó ước chừng khoảng vài thước là một cái bồn tắm trông thật lộng lẫy xa hoa.

Dục trì này cũng được xây lát bằng xứ trắng tinh thuần, có lẽ cũng sâu khoảng hai thước, gần đó có một vòi nước đẹp đẽ xả nước nóng ấm xuống dưới, hơi nước lan tỏa ra khắp phòng, phảng phất ánh sáng của ngọc bích, trông thật huyền hoặc đến mê người.

Giữa khung cảnh mê hoặc ấy, năm thiếu nữ không một mảnh vải che thân đang đứng ở giữa bồn tắm.

Hy Bình chăm chú nhìn thiếu nữ đứng một mình giữa bốn nữ nhân kia ở ngay phía dưới hắn, nàng ta để cho thiếu nữ có cái tên Tử Ngọc đứng phía trước lau rửa đôi nhũ phong thánh khiết của mình, đôi nhũ phong đầy dụ hoặc này có vẻ như rất mẫn cảm, khi nước ấm nóng dội lên, mặc dù Tử Ngọc kì cọ rất nhẹ nhàng nhưng cũng khiến nàng ta phải khẽ rên lên.

Vì hơi nước cũng như khoảng cách ở khá xa nên hắn không nhìn rõ được khuôn mặt của các nữ nhân đó, nhưng có thể khẳng định họ chắc chắn là mĩ nữ, nhất là mĩ nhân đứng ở giữa thì nổi trội hơn cả.

Bốn nàng còn lại lần lượt giúp tiểu thư tắm gội các chỗ khác.

Hy Bình một khi không gặp phải mĩ nữ thì thôi, khả năng kiềm chế cũng lớn, không đến nỗi nước bọt chảy tùm lum - trước kia nhìn bảy thiếu nữ tắm hắn đã chảy cả máu mũi, giờ phút này thì thực sự là không chỉ nước dãi chảy tung tóe nữa, mà thực sự là vô thanh vô tức chảy thành dòng, trong phòng lúc này năm thiếu nữ chợt kinh ngạc, ngước đầu nhìn lên, dòng nước dãi xảo hợp thế nào lại chảy đúng ngay vào cái miêng nhỏ xinh xinh của nàng đột xuất quá khiến nàng ta không kịp phản ứng gì cả, nuốt trôi xuống bụng.

Bị phát giác - Hy Bình đại kinh!

Đám nữ nhân xấu hổ thẹn thùng la hét om tỏi, lúc này hắn muốn đứng dây trốn đi, nào ngờ chỗ hắn đứng lại là chỗ yếu nhất của cái mái, nên vừa đứng thẳng người dậy thì chỗ mái ngói đó bỗng sập xuống, khiến hắn bất thình lình rơi xuống dưới.

Hy Bình tâm tưởng: chuyến này xảo tiếu thế nào nhất định cũng bị nữ nhân cưỡng gian thê thảm

Lần cưỡng gian này chắc mãnh liệt lắm đây!

"
Bùm!" Thanh âm của một vật nặng đập vào nước vang lên, thiên tài Hoàng Hy Bình hắn rơi tòm vào trong bồn tắm, khiến cho nước bắn tung tóe khắp phòng, năm thiếu nữ mình không mảnh vải che thân kêu trời kêu đất, do quá bất ngờ nên không biết phải trốn vào đâu.

Từng đóa hoa nước bay lên rồi ào ào đổ xuống, ngũ nữ yểm tay che ngưc ngây ngô nhìn chằm chằm vào nam nhân phía trong bồn, nhìn khí thế cao lớn hùng dũng của hắn,thân thể cường tráng ẩn hiện do nước làm ướt hết quần áo, bám chặt vào lớp da của hắn, khiến từ thân thể đó toát lên một vẻ tiêu sái tuấn tú, cường tráng nam nhi nhất thời!

Lắc đầu thật mạnh giũ đi những giọt nước bám trên tóc, hắn từ trong bồn nhìn ra xung quanh, rồi cười trêu đùa năm mĩ nhân đang nhìn về phía hắn, mắt thì như dán chặt vào thân hình của nàng tiểu thư xinh đẹp đó …

"
Đại đảm dâm tặc!" Ngũ nữ đồng thanh tru chéo.

"
Ta thật có dâm, nhưng nhất định không phải tặc."

"
A" một thanh âm kinh hãi từ miệng của Hy Bình phát ra, nước trong bồn bắn lên dữ dội ra xung quanh, nguyên do là cái cô nàng tiểu thư đang che ngực kia đột nhiên song chưởng hướng tới hắn phát kình, Hy Bình chẳng kịp có môt khắc nào để nhân định tình thế thì chưởng kình đã phóng tới mãnh liệt chấn thẳng vào ngực hắn, đánh hắn từ trong bồn nước bay bật ra phía sau …

Thấy hắn bỏ chạy, đám nữ nhân gần như cùng lúc chạy nhanh về phía để quần áo, lấy vội cái áo tắm khoác nhanh lên người, xong lập tức truy đuổi.

Bỗng nghe có tiếng kêu kinh chấn từ phía quả phụ phòng vọng ra, đám nữ nhân bọn họ lập tức đổ xô về hướng đó.

Ngũ nữ thi triển thân pháp, từ trên bức tường của toà viện nhìn thẳng về phía trước phát hiện ra bóng của Hy Bình đã dần mất ở phía xa. Năm người thoáng nhìn nhau trong giây lát, tâm linh gần như tương thông hội ý, lập tức chia ra năm hướng truy tầm bao vây hắn, trong đó cô nàng tiểu thư thì cứ phương hướng chánh diện mà lao tới, tức là hướng tới bờ của dòng Mê Giang .

Dòng Mê Giang cách mấy căn phòng của đám quả phụ thực không xa lắm, với thân thủ của mình, nàng tiểu thư nọ trong chớp mắt đã sắp tới bờ Mê Giang, nhìn thấy hình dáng ướt như con gà bị dội nước của Hy Bình, không nói gì lập tức muốn động thủ ngay khi đến nơi.

Hy Bình quát: "
Từ từ đã, trước khi động thủ giết ta, nàng phải cho ta biết lí do chứ?"

Lúc này hắn lại còn muốn biết lí do?

Tiểu thư đó quả nhiên đình chỉ động tác, chăm chú nhìn nam nhân trước mặt, có lẽ từ lúc sinh ra cho đến giờ nam nhân này là người tuấn tú nhất mà nàng đã từng gặp, nàng ta từ nhỏ đến lớn phần nhiều là sống với nữ nhân nên găp gỡ nam nhân rất ít, nhìn Hy Bình lúc này thì đơn giản cho là một nam nhân thật anh tuấn - thực chưa gặp qua bao giờ.

Như quả nàng ta mà nhìn vào gương lúc này, thì nhất định sẽ thấy mặt mình đang đỏ lựng.

Hy Bình đồng thời cũng chăm chú nhìn nàng ta, cảm thấy nàng ta có nét nữ nhân cổ điển, vừa nhu hòa nhưng cũng đầy thánh khiết. Nếu so về khuôn mặt mĩ miều, nàng ta quả thực có thể so sánh ngang hàng với Mộng Hương và Thủy Khiết Thu, thật ra cũng có chút phân biệt, ở nàng cho người khác cái cảm giác vừa văn nhã vừa điểm chút kiều khí, hoặc có thể nói là nét ưu nhã thanh khiết cổ điển.

"
Lúc trước ngươi đã nhìn được cái gì?"

"
Ta thấy nàng tắm." Hy Bình là một thiên tài về thành thực, đã dám nhìn thì dám nói, thật đáng biểu dương.

"
Ngươi." Nàng tiểu thư vừa tức vừa xấu hổ, lúc này đến cổ cũng đã đỏ lựng lên.

Bộ áo khoác của nàng thật mỏng manh, nhưng giữa trời lạnh thế này, đột nhiên bỗng cảm thấy nóng bừng, Hy Bình ngước nhìn tấm bạch y mong manh che đậy thân thể nàng, phía trên đôi nhũ phong không che đậy được hết nét hồng hồng của da ngực, đáp lời: "
Nàng dám mặc áo tắm để truy đuổi ta ? "

"
Tên dâm tặc ngươi hãy để lại tính mạng. " Nàng lúc này không thể chịu đựng được nữa, thân ngọc phi lên, song chưởng phất ra một luồng bạch quang nhằm hướng Hy Bình ào ào phóng tới.

Hy Bình lùi bước lại phía sau, song thủ nhất động, thân thể nhanh chóng lượn cong, "
bàm", lao xuống nước, sau đó trồi lên, nhìn thiếu nữ đang ngây ngốc đứng đó, cười nói: "Nàng muốn bơi không? Nếu thực sự muốn giết ta, dám xuống đây giết thì ta hứa sẽ không bơi mất đâu."

Thiếu nữ nhìn hắn lượn lờ bơi ra phía xa, sợ hắn chuồn mất nên không phát chưởng nữa, lúc này nghe hắn nói, nàng quả thực muốn nhảy ào xuống nước tử chiến giết hắn, nhưng dù gì cũng là một nữ hài tử, đầu tiên có chút bất tiện, như quả thủy tính không bằng hắn, khả năng bị hắn chế trụ không phải là chuyện khó xảy ra.

Vừa tức vừa do dự, rốt cuộc nàng vẫn không dám nhảy xuống nước, ngó về phía hắn quát: "
Dâm tặc, có giỏi thì quay lai đây."

Hy Bình chung qui biết nàng ta không dám xuống, cười hì hì trêu: "
Ta nhát lắm, ta không lên thì nàng làm sao?" Phải biết, hắn vừa nhận một chưởng của thiếu nữ đó, hiện tại ngực vẫn còn đau, chẳng thoải mái tí nào.

"
Ta …" Thiếu nữ đó đối với thiên tài gia vô lại Hoàng Hy Bình thật vô phương không biết nói sao, dậm chân tức tối, tay trỏ hướng Hy Bình, uất ức: "Ngươi …"

"
Hê hê, cái phong thái lúc nàng tức mình dậm chân thật là động lòng người. Ta cứ tưởng sẽ thấy toàn quả phụ, nhưng nhìn thấy đươc nàng, có lẽ ông trời thưởng cho ta vì cái công hôm nay dậy sớm. Ta phải đi bắt vài con cá đã, đợi khi nào nàng có thể nói đươc vài câu tốt hơn, ta sẽ đem cá nướng về vừa ăn vừa nghe nàng nói."

Muốn bơi lội bắt cá lúc này ư? Hy Bình thực là quái quỉ, hắn thực ra chỉ muốn trêu đùa mĩ nhân đó thôi .

"
Dâm tặc, có giỏi thì lưu danh lại, lần sau gặp ta sẽ giết ngươi." Nàng ta thực ra chỉ muốn Hy Bình sẽ nói tên lại, để cho nàng sau này dễ tầm cừu và truy sát. Nào ngờ.

"
Tên của ta ư? Đươc, nàng nghe cho tốt vào, thiên tài hình đích quyền vương và cũng là thiên tài hình đích ca thần, đó là hai cái tên mà ta thích nhất, nàng muốn chọn cái nào? Quyền vương tốt hay Ca thần tốt hơn?"

Nói xong liền lặn xuống bơi đi mất. Sau khi ra một chỗ khá xa , trồi nên ngó lại phía mĩ nhân đang đứng lần cuối cười tủm tỉm, rồi lặn xuống tiếp tục bơi đi.

Trên bờ lúc này mĩ nữ đó nộ hỏa công tâm, lửa giận bùng cháy trong tim tưởng như không thể dập được.

"
Tiểu thư, chúng ta vẫn chưa bắt đươc tên dâm tặc đó."

Nghe thanh âm những bước chân người chạy đến gần, nàng ta phẫn uất rủa: "
Hắn nhào xuống nước bơi đi mất rồi, khiến ta không có cơ hội giết hắn, tử dâm tặc, tên hỗn đản trời đánh."

"
Đình Đình, xảy ra chuyên gì?" Mĩ phụ dẫn đầu chợt hỏi.

"
Sư phụ, tên dâm tặc đó ngó trộm con tắm." Nàng ta quay mình lại, vừa giận vừa xấu hổ nói.

"
Khi con tới đây, phải chăng hắn đã ở dưới nước rồi?"

"
Con và hắn có nói vài câu, lúc chuẩn bị giết hắn thì thắn nhảy xuống nước bơi đi mất."

"
Với thân thủ của con sao lại có thể để hắn đào thoát đươc? Như quả là tại hắn trốn dưới nước từ dầu thì có thể, có lẽ …"

"
Sư phụ, đồ nhi quả thật muốn giết hắn mà, nhưng không thể bắt được hắn."

"
Thật khó tưởng tượng, hắn còn để lại cái thang ở bên tường, chắc không phải là người trong võ lâm, không biết khinh công, đương nhiên cũng không biết võ công, con hoàn toàn có thể phát hiện ra hắn nấp trộm trên mái nhà, sao lại để hắn thoát khỏi tầm mắt? Điều này thật không biết nên nói sao?"

"
Nhưng … nếu hắn không biết võ công, vì sao lãnh một chưởng toàn lực của con mà không tổn hại một chút nào cả?"

Phải a! Hay là võ công học được từ sư phụ nàng luyện chưa đến nơi đến chốn?

Một câu hỏi tưởng chừng như dễ mà lại không thể trả lời được. Nếu Hi Binh có mặt ở đây chắc chắn hắn sẽ gào hỉ hả đáp:"
Vì ta là một thiên tài mà. He He."

Mĩ phụ nghi vấn hỏi: "
Thực có chuyện đó ư?"

"
Dạ, không sai tí nào."

Câu trả lời thoát nhanh ra từ miệng của năm thiếu nữ, trung niên mĩ phụ càng có cảm giác kì quái, bèn suy nghĩ một hồi rồi nói : "
Việc này hãy tạm để sau truy cứu, Đình Đình, con hãy theo ta, ta có việc muốn nói với con."

..
"
Đình Đình, con có biết vì sao ta dẫn con tới đây không?" Trung niên mĩ phụ hỏi, lúc này, trong phòng chỉ còn có mỗi bà ta và tuyệt mĩ thiếu nữ đã làm cho Hi Binh nhìn đến chảy nước miếng.

"
Con không biết."

Trước khi đến đây, ta đã quyết định lập con làm tân thánh nữ, kì thật việc này không phải là do Thái Âm giáo mà là chủ ý của ta, sau khi nghe ta giải thích thì mọi chuyện đều phụ thuộc nơi con, nhược bằng con không đồng ý, con vẫn có thể hoàn toàn dùng danh nghĩa của Thái Âm giáo thánh nữ đưa Thái Âm giáo giáo chúng qui hồi Tây Vực."

"
Sư phụ …"

"
Đừng vội nói, hãy bình tĩnh ngồi nghe sư phụ nói đã."

"
Hai mươi năm về trước, ta khi đó vừa lên nhậm cương vị thánh nữ, đã cứu một nam nhân đào vong từ Trung Nguyên trốn qua, người đó tên là Lâm Khiếu Thiên, ta lúc đó không hề biết rằng người này vốn là ma nhân nổi danh ở Trung Nguyên - Huyết Ma. Thực sự, hắn đúng là ma nhân, nhưng lúc mới găp ta cũng không hình dung đươc hắn là một ác nhân, chỉ biết hắn là một người sắp chết cần được cứu, hắn toàn thân đầy dấu huyết tích đã khô, hiển nhiên là đã lẩn trốn khá lâu ở Tây Vực, ta lúc đó cũng không biết hắn từ đâu và tại sao lai chạy đến nơi này, có lẽ nguyên nhân chỉ có mình hắn biết."

"
Về sau ta nghe từ miệng hắn kể rằng, hắn chính là truyền nhân của Huyết Sát Môn, chính thị là chân truyền đệ tử của Huyết Sát Chân Quân. Huyết Sát Chân Quân và Nguyệt Như Sương thánh nữ của chúng ta thì thật có cừu hận thâm sâu, nhưng đối với Thái Âm giáo thì lại không có quan hệ gì cả."

"
Lại nói về Nguyệt Như Sương, không có gì đặc biệt cho lắm nhưng trượng phu của nàng ta lại rất có tiếng tăm - Đại Địa Vũ Tôn Lạc Sơn!"

"
Căn cứ theo chuyện kể lại từ thế hệ này qua thế hệ khác thì thật ra Lạc Sơn là người Thiên Trúc, hùng vĩ tuấn vũ, lần đầu gặp được Nguyệt Như Sương thì đã như là đôi thanh mai trúc mã, Lạc Sơn đại danh tại Trung Nguyên võ lâm là Bách Chiến Bất Bại đầy thần thoại, Nguyệt Như Sương si mê hắn, dời bỏ chức vị Thái Âm thánh nữ, theo hắn trở về Trung Nguyên, sáng lập Đại Địa Minh, hiện tại là đối lập với chúng ta."

"
Sư phụ, vây lần này, chúng ta không phải tiềm nhập Trung Nguyên đối đầu với võ lâm, mà chích là muốn đả kích Đại Địa Minh?"

Mĩ phụ ho nhẹ một tiếng, tiếp tục kể: "Những điều sau ta sẽ kể cho con đều là ta nghe từ miệng của Lâm Khiếu Thiên. Hãy tin ta, chuyện đó tuyệt đối chân thật, măc dù hắn là ma nhân bị Trung Nguyên võ lâm thề sẽ đuổi tận giết tuyệt, nhưng sư phụ lại tin tưởng từng lời hắn nói. Có người kể lại rằng, Huyết Sát Môn hai đời kế truyền đều không còn có chút nhân tính nào, đó là vì Huyết Sát Chân Quân và Huyết Ma đã giết quá nhiều người."

"
Thật ra, họ tất cả đã quên mất một điều, mỗi một người trong mình đều ẩn giấu thú tính, sai lầm là ở chỗ, nhiều người tự ý muốn xây dựng riêng cho mình một thế giới hoàn hảo tráng lệ và muốn quét sạch những kẻ bị cho là dị nhân hay tà nhân. Trong thâm tâm của sư phụ, Huyết Ma tự thật cũng là có tính người, chuyện người giết người đâu có dính dáng gì tới ta."

"
Để ta kể tiếp cho con nghe về cố sự của hai thầy trò bọn họ."

"
Huyết Sát Chân Quân nguyên danh là Lang Tiếu Thiên, được Huyết Sát Môn đệ bát đại chưởng môn nhặt được từ trong bầy sói, thế cho nên mới lấy họ là Lang. Trong huyết dịch của ông ta cũng lưu động thâm tình và cường hãn của loài sói, ông ấy đối với Huyết Sát Môn thực sự là có võ học thành tựu tối cao nhất trong tất cả các đời."

"
Từ nhỏ ông ta và tiểu sư muội đã là một đôi thanh mai trúc mã, lúc thành nghệ thì xuất sơn ngang dọc giang hồ, Địa Tàng Vương Thi Kiếm Minh có dã tâm với sư muội yêu quí Thượng Quan Điềm của ông ta, vào lúc ông ta nghiên cứu tu luyện Địa tàng Võ học, nhân lúc phải bế quan, hắn mê gian Thượng Quan Điềm , khi Lang Tiếu Thiên quay lại thì hối hận không kịp vì sự đã thành.Chỉ đọc thấy huyết tích của sư muội trước khi tự sát chết: Tiếu Thiên, muội thực không còn mặt mũi nào gặp lại chàng nữa, xin hãy giết Kiếm Minh báo thù cho muội."

"
Lang Tiếu Thiên sau khi mai táng sư muội yêu, tự thân một mình tới Địa Ngục môn, cùng với Kiếm Minh sinh tử huyết chiến. Kiếm Minh đánh không lại, thảm bại thối lui, xúi Địa Ngục môn hơn 1000 môn đồ quần dũng kháng cự, Lang Tiếu Thiên vô lực sát tử Kiếm Minh, một thân huyết sát chống lại, cuối cùng quyết định đào vong, thân cũng bị trọng thương,mở một đường máu thoát ra khỏi vòng vây đó. Người ta kể lại, trong trận chiến này, Địa Ngục Môn chết hơn 700 đệ tử, thật là một chuyện chấn động."

"
Lang Tiếu Thiên sau này trốn thoát, trọng thương hôn mê tại thâm sơn bí lộ, được Ngọc Xà Yêu Cơ vô tình đi qua cứu chữa, ông ta quả thật không biết rằng đóa hoa trông hiền dịu đó lại là một dâm đãng nữ nhân khét tiếng. Trong những ngày tháng trị thương, cảm động trước sắc đẹp và sự dịu dàng của bà ta, cũng vì cảm ơn cứu mạng, ông ta tự có cảm tình, trái tim như là con thuyền đã nhả neo dừng ở bến đợi, toàn tâm toàn ý yêu thương cứu mệnh ân nhân của mình - người bị võ lâm chánh đạo thóa mạ là Bất Thế Yêu Cơ."

"
Nhưng, phàm đã là nữ nhân, khi yêu họ cũng hết lòng vì yêu. Ngọc Xà Yêu Cơ trước khi gặp và yêu Lang Tiếu Thiên, chính xác dâm uế vô bì, cũng bởi vì bà ta là Ngọc Xà Môn môn chủ đầy dâm đãng, bản thân cũng có một tao ngộ bi thảm. Lúc 16 tuổi thì bị môt nam nhân chiếm đoạt xong thì khi phụ bỏ rơi nàng ta nên từ đó, không tin vào chân tình, đã biến thành người thống hận nam nhân, cho nên quyết tâm quyến rũ nam nhân thiên hạ, sau đó hút lấy nguyên dương của họ luyện công, hại rất nhiều mạng nam nhân, thật không thể ngờ được."

"
Lang Tiếu Thiên bề ngoài mị lực trời phú cộng với tấm thâm tình như đã tưới lên sức sống của đóa hoa tưởng như đã bị vùi nát sâu thẳm trong bóng đêm, xâm nhập vào tâm tưởng của nữ tử này, khi nàng ta biết được,vì người mình yêu mà Lang Tiếu Thiên dám đơn thân độc chiến Địa Ngục Môn thì trái tim đã không biết từ lúc nào bị hán tử này chinh phục rồi. Một nam nhân vì tình yêu mà không quản sinh tử, không sợ dư luận dèm pha, ngoan cường đối diện với số mệnh, vì báo cừu cho người phụ nữ mình yêu quí nên mới bị biến thành một đồ phu với bản tính ma nhân như vây."

"
Nàng ta như một đóa hoa bị thâm tình và huyết tính của nam tử đó lay động Hoa Nhu, tuy thân là một dâm đãng nữ nhân, nhưng dù gì cũng là một nữ nhân. Đình Đình, trong tim của những nữ nhân luôn ẩn chứa quan hoài và nhu tình, khi chúng ta yêu một người, không kể người đó là anh hùng hay tài tử, hay là chính nhân quân tử, khi người phụ nữ đã yêu thì yêu vô điều kiện. Chính vì điều đó tim của người phụ nữ đang yêu luôn phải đau khổ khi rời xa, luôn muốn áp sâu vào trong lồng ngực của nam nhân yêu dấu, điều đó tưởng chừng đối với nữ nhân vô pháp cự tuyệt a!"

"
Hai con người đã thương yêu tương ái như vậy. cô gái hoàn toàn tan biến vào trong tình cảm của nam nhân đó, sau khi bị nam nhân đó ruồng rẫy khi phụ thì lại biến thành người đi chiếm đoạt lừa dối những nam nhân khác ."

"
Đương nhiên, Hoa Nhu thân lại mang danh dâm ác, cho nên chánh đạo võ lâm cũng không thể dễ dàng quên được, cũng bởi vì hai người bọn họ đều chung sống với chánh đạo võ lâm trong cùng một thế giới, có lo sợ thì cũng làm sao tránh khỏi, một người là sát nhân vương cái thế, một kẻ thì là dâm phụ ác danh. Vì trận chiến giữa Lang Tiếu Thiên và Địa Ngục Môn, cho nên thanh danh của Lang Tiếu Thiên chỉ sau một đêm đã lan truyền khắp thiên hạ, và cũng bởi vì trận đại chiến đó mà giới chánh đạo võ lâm đã tặng cho ông ta cái danh hiệu Huyết Sát Chân Quân. Từ đó, cái tên Huyết Sát Chân Quân gần như đã trở thành bất tử, sau đó tiềm nhập vào danh sách các tuyệt đại cao thủ võ lâm."

"
Cũng từ đó Hoa Nhu quyết tâm toàn ý yêu Lang Tiếu Thiên, trong lúc li khai Lang Tiếu Thiên quay trở về Ngọc Xà Môn thì bị người tình cờ phát hiện, theo dõi và biết được tổng đàn sở tại của Ngọc Xà Môn, sau đó thông báo cho đại biểu võ lâm chính nghĩa lúc đó là Lạc Sơn. Lạc Sơn liên hợp với Thiên Tự lão nhân và Thiên Si Đại Sư, suất lĩnh Đại Địa Minh, tứ đại võ lâm thế gia, Thiểu Lâm lấy danh đại biểu cho chánh phái võ lâm, chưa đầy một đêm tấn công Ngọc Xà Yêu Cơ cùng với Ngọc Xà Môn 200 môn đồ, tất cả đồ sát không thương tiếc."

"
Họ biết được Hoa Nhu đã quay về Ngọc Xà Môn, nên quyết tâm giết gọn cả mẻ……"

"
Tin tức này lập tức lan truyền đến tai của Lang Tiếu Thiên, liên tục mất đi hai người phụ nữ yêu dấu, ông ta bi thống tâm can đau khổ cùng cực, thề rằng cứ phàm gặp võ lâm chánh phái nhân sĩ là tận sát! Trước khi hoàn thành tâm ý này, ông ta có quay trở về sư môn lần cuối. Sư phụ của ông ta nói trong nước mắt: "Hài Tử, Đia Tạng Vương một tháng trước do bị trọng thương nặng quá, lúc vận công bị tẩu hỏa nhập ma mà chết, sự báo thù vì Điềm Điềm của con ta đã nghe và hiểu, con quả nhiên không thẹn là xuất thân từ dòng họ Lang, nhưng còn về việc báo cừu cho Hoa Nhu, con hay là nên quên đi." Nhưng Huyết Sát Chân Quân trong lòng chỉ có một chữ thay cho câu trả lời: Không."

"
Ông ta quì trước mặt Thượng Quan Anh, nói như khóc: 'Sư Phụ, con yêu Điềm Điềm, nhưng cũng yêu Hoa Nhu, tai sao họ luôn luôn tìm cách hủy diệt sinh mệnh những người con yêu quí? Giờ đây, sư phụ là thân nhân duy nhất của con, lần này hồi lai, con không dám thỉnh sư phụ giúp đỡ, nhưng đồ nhi chỉ muốn gặp lại sư phụ một lần. Con chỉ sợ sau này không còn có dịp nhìn được dung nhan của sư phụ nữa." Nghe ông ta nói, Thượng Quan Anh không biết nói gì cả, trở nên trầm mặc."

Khi Lang Tiếu Thiên lau nước mắt, xoay mình đứng dậy, đi chưa được vài bước thì Thượng Quan Anh đột nhiên đứng sau ông ta: "
Hài tử, Huyết Sát Môn chúng ta chỉ còn có 43 môn đồ, nhưng mỗi một người đều can đảm chính trực, Thượng Quan Anh ta cũng vậy." Lang Tiếu Thiên lập tức chuyển thân quay lại nhìn sư phụ - Huyết Sát Môn đệ bát đại chưởng môn, Thượng Quan Anh."

"
Thượng Quan Anh tiếp tục nói: 'con là hài tử của ta, sao ta lại không ủng hộ con được. Ta sẽ lưu lại 10 nhân thủ cùng với ta bảo vệ Huyết Sát Môn, số còn lại sẽ theo con xuống núi. Khi họ đều tình nguyện theo con, sẽ không có ai nhường nhịn chánh đạo nhân sĩ hay ma môn nữa. Con cứ yên tâm đi' Thượng Quan Anh nói xong, 31 Huyết Sát đệ tử đồng loạt bước ra, Lang Tiếu Thiên hiểu ra, kì thật sư phụ đã an bài việc này từ sớm rồi, đúng là sư phụ thực lòng yêu mến nghĩa tử."

"
Lang Tiếu Thiên thực muốn cự tuyệt, nói: 'Sư Phụ, con cũng có can đảm và đảm lược, vì mối thù là thù riêng của cá nhân con, xin hãy để con tự báo có được không?' Thượng Quan Anh trầm măc hồi lâu xong thì gật đầu nói: 'Hài tử, như quả con không thể nào quay về nơi này, ta sẽ cùng các sư huynh đệ của con đạp bằng võ lâm, tìm kiếm thân xác con, mai táng con với Điềm Điềm và Hoa Nhu cùng một chỗ, sư phụ hứa với con.' Thượng Quan Anh nhìn dung mạo của ái đồ mà ông ta yêu thương như nghĩa tử li khai nơi này, sau đó hận quên không nói chia tay hẹn tái ngộ với Lang Tiếu Thiên, đương nhiên ông ta không ngờ lời hứa của mình …"

"
Lang Tiếu Thiên đầu tiên là muốn kiếm Lạc Sơn, vì ông ta biết, chính Lạc Sơn đã đề nghị diệt Ngọc Xà Môn. Kì thật không những ông ta muốn giết chúng mà cả võ lâm chánh đạo cũng quyết giết không tha, tuy không có kế hoạch, nhưng cũng không khinh cử vọng động, từ sau khi Hoa Nhu chết, tông ta không ngừng giết người, võ lâm chánh đạo thì hận ghi xương nhập cốt, coi ông ta như ác ma, gọi ông ta là Huyết Sát Ma Quân. Đương nhiên, trong ma đạo cũng có người công chính nghiêm minh, vẫn kính trọng danh xưng Huyết Sát Chân Quân của ông ta."

"
Bình thường, bằng một mình Lang Tiếu Thiên, thật vô pháp địch lại Lạc Sơn cùng Nguyệt Như Sương, điều này ông ta tự nhiên biết rõ, nên quyết định âm thầm tiềm nhập Đại Địa Minh, bắt cóc con trai duy nhất của họ là Lạc Vân. Đến khi Lạc Sơn phu phụ phát giác thì con trai họ đã nằm trong tay của Lang Tiếu Thiên. Lạc Sơn bạo nộ, quát: 'Lang Tiếu Thiên, ta không ngờ ngươi lại có thể xử sự hèn kém như thế?' Lang Tiếu Thiên đương nhiên chỉ hồi đáp gọn lỏn: 'Thiên hạ đều biết ta không phải là hảo nhân gì cả, ha ha!'"

"
Nhìn con trai đau đớn trong tay của Lang Tiếu Thiên, Lạc Sơn bất đắc dĩ thỏa hiệp, hỏi điều kiện của Lang Tiếu Thiên, Lang Tiếu Thiên yêu cầu Lạc Sơn hủy đi một tay, nhưng trước khi hủy thì phải phong bế võ công của Nguyệt Như Sương đã. Lạc Sơn không dám phản kháng, nhân vì Lang Tiếu Thiên huyết trảo đã tiếp cận thiên linh cái của hài tử chuẩn bị … nên ông ta phải bẻ gãy tay, đồng thời phong bế công lực của Nguyệt Như Sương."

"
Lạc Sơn là một nhân vật nhất đại anh hùng , vi ái thê và ái tử, hào tình bẻ gãy tay, hành động đầy nhiệt huyết này cũng làm Lang Tiếu Thiên cảm động, nhưng ông ta cũng có một tình yêu, chỉ tiếc là cái tình yêu đó lại bị hủy diệt vào tay của Lạc Sơn. Lạc Sơn đã phải trả một cái giá quá đắt vì điều đó. Đó là lời thề không suy chuyển của Lang Tiếu Thiên ."

"
Tại thâm tâm của Lang Tiếu Thiên chỉ có một ý niệm, chứa duy nhất một chữ: Sát! Ông ta phải giết chết toàn bộ các cao thủ võ lâm đã tham gia huyết sát Ngọc Xà Môn thì mới an lòng. 'Lạc Sơn, ta thật không minh bạch, ta và A Nhu không có hại ngươi điều gì, tại sao ngươi lại làm vậy với chúng ta?' Lạc Sơn điểm huyệt cầm máu, nói: 'Vì võ lâm chánh nghĩa.' 'Một cũng vì võ lâm chính nghĩa, hai cũng vì võ lâm chính nghĩa, chắc sau Hoa Nhu các ngươi chắc muốn giết ta lắm? Lạc Sơn, đã vậy ta sẽ không cho ngươi một cơ hội nào cả, không giết người thì người giết ta.Do vậy, ngươi phải chết!' Khi Lạc Sơn vừa vận công cho máu ngừng chảy xong, Lang Tiếu Thiên lập tức phát động công kích cường hãn, Đại Địa Minh 300 môn đồ quần dũng lao tới nơi, cũng không cứu kịp tính mệnh của Lạc Sơn. Lang Tiếu Thiên chiến đấu mãnh liệt, trùng phá vòng vây, sau khi giết chết Lạc Sơn còn đồng thời đoạt mạng gần 100 môn đồ Đại Địa Minh, thụ thương đào tẩu ……"

"
Võ Lâm thực sự chấn kinh! Nửa tháng sau, Lang Tiếu Thiên đến Thiểu Lâm Tự, yêu cầu Thiên Si Đại Sư ra công bình quyết đấu …"

"
Sư phụ, vì sao ông ta không dùng thủ đoạn giết Thiên Si Đại Sư mà lại đòi công bình quyết đấu?" Đình Đình chung qui không kiên nhẫn được hỏi.

Mĩ phụ đáp: "Điều này phải nói là vì Thiên Si Đại Sư là một vị nhất đại tình si."

"
Thiên si Đại Sư Trần Lưu Mộng tuy là Thiếu Lâm tục gia đệ tử đệ nhất nhân, kì thật, trong cả Thiểu Lâm, ở cái thế hệ mới này, vô luận tục gia hay xuất gia đệ tử, ông ta là đệ nhất. Ông ta là một thiên tài có ngộ tính siêu việt hơn thường nhân nhiều! Khi xuất đạo chu du giang hồ, gặp gỡ Mộng Tiên của Minh Nguyệt Phong, hai người sau đó yêu thương nhau, cái giai đoạn tình sử này cả võ lâm trung nhân đều biết, nhưng sau đó bon họ có duyên gặp mặt mà không thành đôi, đối với võ lâm mà nói, thật là không giải thích nổi."

"
Tất cả cũng bởi tại Hoa Nhu. Trần Lưu Mộng thực ra là một nam nhân cực kì tuấn vĩ, khi Hoa Nhu gặp ông ta, lập tức cảm thấy hứng thú, vì ông ta trong giới võ lâm là thanh niên cao thủ, nên tìm cách quyến rũ Trần Lưu Mộng, trước hết là cùng Trần Lưu Mộng kết thành bằng hữu. Vào lúc đó, Trần Lưu Mộng tịnh không biết cô ta là Ngọc Xà Yêu Cơ. Một lần, trong lúc cùng Trần Lưu Mộng đối tửu, đã lén bỏ dâm dược vào cốc của ông ta, sự tình kinh thiên địa nghĩa sau đó phát sinh. Trần Lưu Mộng sau khi tỉnh lại phát giác ra việc giữa mình và Hoa Nhu liền cảm thấy rất có lỗi đối với Mộng Tiên nên khóc than một hồi. Khi Hoa Nhu nói thật về thân phận của mình, Trần Lưu Mộng lập tức muốn hạ sát nàng, đột nhiên kinh ngạc phát giác công lực gần như không bị Hoa Nhu hấp thụ . Hoa Nhu giải thích, người luyện Thiểu Lâm võ học, chí dương khí rất cao cường, hấp thụ rất khó khăn, ngoài ra, nàng ta đối với Lưu Mộng cũng có cảm tình, nên vì thế chỉ muốn uyên ương hoan lạc theo lẽ thường …"

"
Trần Lưu Mộng nhìn vưu vật hoàn toàn lõa thể trước mặt, nhớ lại mình lúc trước đã phóng túng trên nhục thể đó, cuối cùng tâm bất nhẫn không dám xuống tay, hít một hơi quát nhẹ: 'Ngươi hãy đi đi.'"

"
Sau khi Hoa Nhu li khai, Trần Lưu Mộng không còn mặt mũi nào để gặp Mộng Tiên nên trực tiếp quay về Thiếu Lâm, cạo đầu làm sư, pháp danh Thiên Si. Từ đó, ông ta đoạn tuyệt với duyên tình. Mộng Tiên bị đả kích nghiêm trọng, dùng khăn sa che mặt lại, lập thệ rằng ai có thể làm cho nàng ta cam tâm tình nguyện bỏ khặn sa xuống, thì sẽ cưới người đó. Kì thật lời thề này thực ra là dành cho Thiểu Lâm đại sư Trần Lưu Mộng, hi vọng một ngày nào đó Thiên Si hoàn tục, đến trước mặt bà ta hạ tấm khăn sa xuống. Thương thay, bà ta đến chết vẫn còn thương nhớ, nhưng Thiên Si không chịu bước ra khỏi Thiếu Lâm một bước. Ôi!"
Mĩ phụ thốt lên thanh âm cảm thán, Đình Đình ngắt lời: "Ông Thiên Si này, quả thật là ngu ngốc quá?"

"
Con nói ông ta là kẻ ngốc ư?"

"
Con nói không đúng ư? Ông ta sau khi ăn ngủ với nữ nhân đó xong, không quản đến tâm tình của Mộng Tiên, chạy trốn trách nhiệm, khiến cho Mộng Tiên cô độc đến già rồi chết mà không được nghe đến một lời giải thích. Thật có phải là quá hèn kém? Nam nhân con cũng đã gặp qua, cũng biết có nam nhân có rất nhiều nữ nhân, nhưng chưa gặp một ai như ông ta cả."

Mĩ phụ kinh ngạc hỏi: "Ngươi nghĩ rằng nam nhân ở bên ngoài kia đối với những nữ nhân mình yêu đều không cư xử như vậy ư?"

"
Sư phụ, điều con nói không phải là hoàn toàn đúng, nam nhân cũng có nhiều loại, tùy tiện mỗi loại người cũng có hàng loạt đầy đường."

"
Nhưng thật ra…"

"
Cái gì muốn có, thì sẽ có. Nam nhân tâm ái nhiều nữ nhân thì có rất nhiều, đếm không xuể. Con ít khi nhìn thấy ai chỉ có yêu một người cả."

Mĩ phụ cười tủm: "Đó là vì con còn gặp quá ít người thôi."

"
Người ta nói dù chưa ăn thịt trư thì cũng đã biết trư chạy như thế nào rồi. Con cũng biết nhiều người rồi chứ bộ."

"
Nói như vậy con phải chăng ủng hộ những nam nhân có hoa tâm, tham lam cưới cả một hậu cung toàn nữ nhân?"

Đình Đình đáp: "Con không nói vậy a, nói ra chỉ có tranh luận sự thật, nhưng không có nói là sẽ ủng hộ điều này. Sư phụ à, đừng nghi oan cho người ta mà."

"
Được rồi. Tạm không thảo luận vấn đề này nữa, để ta nói tiếp chánh sự này."

"
Nhưng." Đình Đình tựa hồ như có một câu hỏi mĩ phụ đang chuẩn bị nói thì dừng lại, Đình Đình tiện thể thưa: "Sư phụ, người nói về Mộng Tiên, đồ nhi có một vấn đề muốn hỏi."

"
Hỏi đi."

"
Sư phụ sao lại không lấy chồng, hay sư phụ lại cũng giống Mộng Tiên, chờ đợi một nam nhân nào đó?" Đình Đình hỏi một cách sợ hãi, lặng yên nhìn sư phụ …

"Ta quả thật có yêu một nam nhân, nhưng lại biết được nam nhân đó vĩnh viễn không thể thuộc về ta… Đình Đình, ta cũng đang muốn kể cho con nghe về người này. Hiện tại, sư phụ tâm tưởng hơi bất an, sợ rằng, khi nói ra, khó có khả năng kiềm chế được tâm lí của mình."

"
Sư phụ, người cứ nói đi. Con nghe, đồ nhi quả thật rất muốn nghe tiếp."

Mĩ phụ tiếp tục kể: "Lang Tiếu Thiên đòi quyết đấu công bình với Thiên Si Đại Sư cũng vì Hoa Nhu đã từng kể cho ông ta về chuyện này, nói nàng ta luôn cảm thấy có chút không phải với Thiên Si và Mộng Tiên, cho nên Lang Tiếu Thiên cũng hiểu Thiên Si tham gia vào 'Diệt Xà Liên Minh', thiết tưởng muốn báo thù Hoa Nhu âu cũng là có chút lí do . Lang Tiếu Thiên vì Hoa Nhu mà phải báo thù, nhưng đối với Thiên Si thì không sử dụng xuất thủ đoạn âm hiểm nào, yêu cầu công bình quyết đấu sinh tử, trong trận đấu này rốt cục kết quả là lưỡng bại câu thương."

"
Vào thời điểm này, Thiên Si cũng vừa tiếp nhiệm ngôi vị Thiểu Lâm chưởng môn. Sau trận quyết đấu, Thiên Si dù bị thương nặng nhưng vẫn tuyên cáo với toàn bộ võ lâm, nếu trong vòng mười ngày tới, ai mà dám truy tìm Lang Tiếu Thiên quấy rối thì ông ta sẽ đem hết các cao thủ Thiểu Lâm tìm người dó giết chết. Lời vừa truyền ra, chấn động cả võ lâm. Phần lớn hiểu rằng, Thiên Si đối với vụ tham dự 'Diệt Xà' liên minh tam phần hối hận, sau khi cùng với Lang Tiếu Thiên quyết đấu, dù bị Lang Tiếu Thiên đánh cho trọng thương nhưng trong thâm tâm ông ta rất hâm mộ cái khí khái can trường dám nghĩ dám làm của Lang Tiếu Thiên."

Cũng vào khoảng thời gian này, Thiểu Lâm so với Đại Địa Minh và Võ lâm tứ đại gia thì cường thịnh hơn cả, ngay cả Minh Nguyệt Phong và Mộng Tiên cũng giống như Thiên Si án binh bất động, cho nên trong vòng mười ngày tiếp theo đó, hầu như toàn bộ võ lâm đều biết Lang Tiếu Thiên bị trọng thương, nhưng không một ai dám truy sát và giết ông ta …"

Sau mười ngày, Thiên Tự Lão Nhân suất lĩnh võ lâm chính đạo, đối mặt với Lang Tiếu Thiên trên Thiên Linh Phong tại Linh Phù thành, Thiên Tự Lão Nhân yêu cầu độc chiến với Lang Tiếu Thiên, Lang Tiếu Thiên liền đáp ứng. Trong mắt của võ lâm chính đạo, trận quyết đấu này tựa hồ như công bình, nhưng ai cũng biết, Lang Tiếu Thiên thương thế lúc này chưa thực sự lành hẳn, nhưng vẫn cứ tử chiến với Thiên Tự Lão Nhân trên Thiên Linh Phong, thành thử, võ lâm cao thủ ở đó đều nghĩ lần này Huyết Sát Chân Quân chắc sẽ chết thê thảm lắm đây, thế nhưng …"

"
Thế nhưng làm sao?" Đình Đình vội vàng hỏi.

"Con đừng khẩn trương như vậy." Mĩ phụ đôi mắt âm u huyền bí nhìn Đình Đình, kể tiếp: "Huyết Sát Chân Quân bị đánh rơi xuống vưc, Thượng Quan Anh sau đó tự thân từ trên Thiên Linh phong xuống vực tìm hài cốt của Lang Tiếu Thiên, nhưng lại không thấy đâu cả, ba tháng sau, ông ta quay về Huyết Vong Sơn ở Cổ An thành, tại Huyết Sát môn tổng đàn chính thức chuẩn bị xuất động toàn phái vì Lang Tiếu Thiên báo cừu, Nguyệt Như Sương điều Thái Âm giáo vàoTrung Nguyên, liên hợp với Đại Địa Minh mang hơn 1000 đệ tử tới Huyết Sát Môn. Trong trận chiến đấu này, Huyết Sát Môn tuy chỉ có ít ỏi khoảng 40 người, nhưng khi đối chọi với 1000 người, sát tử đến hơn 800 cao thủ, nhưng Huyết Sát Môn toàn bộ môn đồ tại trận huyết chiến này chết hết, sự cường bạo của Huyết Sát Môn từ đó về sau chính thức nổi danh tại Võ lâm."

"
Giờ ta lại nói về Huyết Sát Chân Quân, sau khi rơi xuống vực may mắn không chết, tuy còn sống nhưng hai chân đã tàn phế, sống hơn 30 năm trời trong một khe đá ở dưới đó, chỉ có những kỉ niệm đẹp đẽ với hai nữ nhân yêu quí đó đã giúp ông ta sống lay lắt được qua ngày…"

"
Sau khi sống ở dưới đó một thời gian dài, ông ta một hôm tình cờ nhìn thấy một con báo xâm nhập đáy vực đó, miệng của nó đang tha một đứa bé, nhưng đứa bé đó hình như chưa chết … điều này thật là kì tích, tựa như ông ta ngày xưa sống ở giữa bầy sói, hai điều này so sánh thực là những kì tích tương đối giống nhau."

"
Măc dù chân bị phế, nhưng ông ta bản thân võ công lại là cao thủ nên dễ dàng giết chết được con báo đó, cứu đứa bé từ miêng báo ra, về sau đặt tên cho đứa bé đó là Lâm Khiếu Thiên."

"
Cái họ Lâm này bao hàm hai ý nghĩa, thứ nhất là để tưởng niệm hai nữ nhân yêu quí, lấy từ câu 'Lâm Trung Hoa Anh Nhu Tịnh Tồn', có ý nghĩa dạng như, vô luận Thượng Quan Điềm hay A Nhu đều giống như đóa hoa dại trong rừng không bao giờ héo mòn khô úa, mãi mãi trường tồn trong tim của ông ta.Điều thứ hai là vì đứa nhỏ kì diệu sao bị con báo đó ngậm giữa hai môi, cho nên lấy ý trong câu 'Lâm Trung Báo', có ý nghĩa dạng như, hài tử này sau này nhất định khi lớn lên sẽ oai phong như con báo đó, cường hãn không gì so sánh được".

"Với cái họ Lâm, tên tự Khiếu Thiên, trước thì để tưởng nhớ người thương quá cố, sau là hàm ý với cái uy phong của con báo, tương lai đứa bé đó đương nhiên sẽ oai trấn thiên địa."

"
Hai thứ cá tính huyền bí này, thứ nhất là bản tánh của loài sói hoang dã, thứ nhì là của loài báo cường hãn, vô luận trước hay sau, đều khiến cho thanh danh sư đồ bọn họ trong võ lâm trở nên như thần thoại, hoặc cái ma khí đó không làm cho người ta quên được, trong huyết dịch của họ ẩn chứa cái bản tính ngoan cường và cá tính cường hãn của dã thú. Hai người họ, danh tự cũng gần tương tự, kinh nghiệm trong cuộc sống cũng gần tương tự, thế nên trở thành căp phụ tử khiến toàn thiên hạ phải sợ hãi. Lang Tiếu Thiên kì thật là nghĩa phụ của Lâm Khiếu Thiên, Lâm Khiếu Thiên luôn kính trọng yêu quí ông ta như thân sinh phụ thân, thân nhân duy nhất của hắn, mặc cho thế nhân thóa mạ nghĩa phụ hắn cô độc tàn nhẫn thế nào đi chăng nữa."

"
Lâm Khiếu Thiên từ nhỏ đến lớn sống bên Lang Tiếu Thiên, không những hấp thụ cá tính trầm lãnh của Lang Tiếu Thiên mà còn thừa hưởng cả cái phong cách sinh hoạt cô khổ và tịch mịch của ông ta, nên đôi khi cũng cảm thấy thống khổ không nói lên lời. Ông ta sống với Lang Tiếu Thiên tại sơn động dưới đáy vực đến hơn 25 năm trời, vì nghĩa phụ nên ông ta luôn phải khống chế mình, trở nên trâm tĩnh một cách đáng kinh ngạc. Nụ cười của ông ta khiến cho người khác cảm thấy có chút buồn buồn trong đó, cho nên mỗi khi ông ta cười, toàn thân luôn toát ra một thứ cảm giác tương phản, trong nụ cười đó có bi có sầu nhưng cũng cao ngạo khí khái cộng, lại pha lẫn một chút tàn khốc, chỉ có khuôn mặt ông ta là luôn mang cái vẻ anh tuấn lạnh lùng cô độc không đổi mà thôi."

"
Cái tính cách này, thật là trong thiên hạ không tìm được người thứ hai, có người nói, trong nụ cười của ông ta còn có thần sắc lạnh lẽo huyết sát, được người đời gọi là nụ cười hàm tiếu của ác ma …"

"
Nhưng đối với nữ nhân mà nói, nụ cười kiểu đó lại thực sự có một sức hấp dẫn rất lớn."

"
Lâm Khiếu Thiên trong những năm tháng đó không hề ra ngoài, dưới sự huấn luyện của Lang Tiếu Thiên, tâm linh của ông ta tựa hồ như rất thuần khiết nhưng cũng rất lãnh khốc.Lang Tiếu Thiên ngày qua ngày nói sao Lâm Khiếu Thiên làm vậy. Dưới sự giáo huấn cũng như giáo lệnh đó, Lâm Khiếu Thiên tư tưởng cũng hầu như rất đơn giản, gần như chỉ tồn tại hai chữ yêu và hận."

"
Lang Tiếu Thiên hận những kẻ được gọi là anh hùng, chính thị những kẻ này muốn những người như ông ta phải đau khổ, cũng chính những kẻ này đã khiến cho ông ta phải sống hơn 3/4 cuộc đời tại cái nơi hoang vu sỏi đá này, đau khổ và cô độc như trêu ngươi, như trói chặt nỗi thống khổ vô biên vào sâu thẳm trong tâm linh của ông ta …"

"
Thế cho nên, vào những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời mình, ông ta đối với Lâm Khiếu Thiên luôn có kì vọng: rằng dù sau này Lâm Khiếu Thiên có bị người ta thóa mạ là ma quỷ thì cũng không muốn Lâm Khiếu Thiên thành trở thành cái dạng bất thế anh hùng như bọn chúng. Ông ta nói với Lâm Khiếu Thiên: 'Hài tử, con sau này phải tự gánh lấy sinh mệnh của chính mình, con là con, chứ không phải người khác, muốn yêu thì yêu , muốn hận thì hận, đã có yêu thì sẽ có hận, đừng giống như bon người đi săn, ghen ghét những kẻ xung quanh, hủy diệt cả mặt trời vì yêu.' Lang Tiếu Thiên thực mong muốn Lâm Khiếu Thiên sau này sẽ tìm được cửu dương để có thể giết chết lũ thợ săn …"

"
Sư phụ, người nói điều này về Lâm Khiếu Thiên, người con biết chính là Huyết Ma mà sư phụ chờ đợi, nhưng, đồ đệ không minh bạch lắm với cái chuyện "thợ săn, mặt trời" gì đó." Đình Đình không kiên nhẫn đươc ngắt lời mĩ phụ .

"Đó chỉ là một câu chuyện truyền thuyết mà Lang Tiếu Thiên đã dựa vào để nói, sau này ta sẽ kể cho con câu chuyện thần thoại đó. Những "Thợ săn" đó là để chỉ vào những kẻ luôn tự coi mình là đám võ lâm chính đạo anh hùng đã sát tử Hoa Nhu, còn 'Thái Dương' là chỉ Lang Tiếu Thiên và các bằng hữu thân thiết của ông ta . Ông ta thực có ý tứ dạng như là: những người thân và bằng hữu của ông ta bị cái đám anh hùng đó giết hại, nhưng ông ta biết ông ta cũng còn có một vài bằng hữu trong thế gian này, có nhiều môn nhân của Ngọc Xà Môn sau trận chiến đấu thảm sát đó đào vong và ẩn trốn, cho nên cũng muốn Lâm Khiếu Thiên để mắt tìm những môn đồ thất lạc của Ngọc Xà Môn nữa … cũng là bởi vì ông ta không biết được rằng toàn bộ Huyết Sát Môn đã bị hủy diệt rồi."

"
Sau khi Lang Tiếu Thiên chết, Lâm Khiếu Thiên rời khỏi hang động dưới vực, xâm nhập vào võ lâm mang theo một sức mạnh bá chủ mới, một huyết vũ khủng bố mới cho võ lâm, ông ta không tìm được cái gọi là "mặt trời mặc dù bị đám thợ săn bắn hạ cũng vẫn sống lại được", nhưng cũng tạo ra được truyền thuyết, một truyện truyền thuyết thuộc về chính ông ta, cũng hơi giống truyền thuyết của nghĩa phụ ông ta, có chứa mùi của máu và luôn bị thế nhân chửi rủa, có thể, còn có cả sự cô độc và tịch mịch trong đó nữa."

"
Đình Đình, sư phụ tạm thời chỉ nói tới đây thôi, sư phụ hơi mệt một chút, tổng qui sư phụ đã truyền cái chức vị thánh nữ cho con, sư phụ để con dẫn toàn thể môn đồ Thái Âm giáo trú tại đây không phải chỉ vì võ lâm chính đạo luôn đánh lén chúng ta, mà cũng phần nhiều là vì chút chuyện cá nhân của ta."

"
Vì Lâm Khiếu Thiên?" Đình Đình hỏi.

"Chính thế, vì Lâm Khiếu Thiên mà ta phải đối phó với Đai Địa Minh, nhưng ta không có chủ ý gì khác với võ lâm tứ đại môn phái cả."

Quả nhiên trong lời sư phụ nói, chích yếu xác định đối dịch với Đại Địa Minh … Đình Đình tâm lí hoảng nhiên chấn động, nhưng không dám nói ra suy nghĩ của mình lúc này.

Mĩ phụ chuyển đề tài nói: "Đình Đình, trong những ngày này Bắc Lăng Trang nhân thủ có biến động gì không?"

Đình Đình đáp lời: "Hoàn toàn không thấy họ có chuyển động gì cả, hiện thời họ tạm phân ra thành hai phe, một số phái nhỏ trụ tại trong một ngôi nhà lớn ở hậu diện của Bắc Lăng Trang, cái nhà lớn đó có cái môn bài thật kì quái."

"
Có gì kì quái? "

"
Con nghe người ta kể rằng, trên đó có khắc dòng chữ 'Ta đạp vào mông ngươi' Lạn Mộc Bản, hi hi …"

Mĩ phụ nói : "Làm sao mà lại cười tủm? Cái này thực không có cái gì đáng cười cả."

"
Nhưng người ta thấy buồn cười."

Mĩ phụ đáp: "Đươc rồi. Sư phụ hỏi ngươi một điều, cái chỗ 'Ta đạp vào mông ngươi đó' đích thị là thuộc về nhân vật của môn phái nào?"

"
Tứ đại võ lâm thế gia."

"
Tứ đại thế gia?" Mĩ phụ hốt hoảng ngạc nhiên, nhìn Đình Đình chăm chăm: "Nhìn lại thì tứ đại võ lâm thế gia đang tự tìm tai ương cho mình, Đại Địa Minh nhất định sẽ xui họ dẫn đầu đối phó với Thái Âm giáo ta, còn chúng thì ngồi ngoài ngư ông hưởng lợi. Hừ, Lạc Hùng, chủ ý của ngươi thật không tệ a, tiếc là A Mật Y ta cũng không dại gì.""

Đình Đình đột nhiên nghĩ tới một nghi vấn, bèn hỏi: "
Sư phụ, đồ nhi có thể hỏi người một
câu được không?"

"
Con nói đi."

"
Đại Địa Minh kì thật đối với Thái Âm giáo chúng ta có chút uyên nguyên, hà cớ gì sư phụ lại trở thành thù địch với Đại Địa Minh?"

A Mật Y hơi phẫn nộ đáp lại: "
Với Đại Địa Minh có chút uyên nguyên đích thị là Nguyệt Như Sương, còn A Mật Y ta thì không. Ta và Lạc Hùng trở nên có oán cừu, Lạc Hùng không muốn ta sống trên cõi đời này, nhân vì ta biết khá nhiều sự tình về hắn, như quả ta mà tiết lộ ra ngoài, thì cái danh xưng Võ lâm đại anh hùng của hắn mà so sánh với Huyết Ma chắc còn tồi tệ hơn gấp trăm lần. Thế nhưng khi việc của hắn chưa thành, thì hắn không dám khinh cử vọng động, A Mật Y ta cũng thế, khi thời cơ chưa chín mùi, ta cũng không vội công cáo thiên hạ về dã tâm của hắn, ta phải để hắn cảm thấy bất an từng khắc một, tiện canh phòng hắn luôn, khiến hắn cả đời không được an ổn …"

"
Hiện tại thì cơ hội của hắn đang tới gần cho nên Lạc Hùng rất muốn hại ta, sở dĩ phái đồ đệ đến quấy nhiễu ta là vì thế, ta làm sao không biết ý của hắn, giả trang phản kích lại, cứ để hắn nói với Trung Nguyên võ lâm rằng ta đưa Thái Âm giáo vào, ý muốn xâm chiếm Trung Nguyên, khi mà ân oán tình cừu kết thúc, A Mật Y ta cũng sẽ tự rút lui."

Đình Đình hỏi:"
Sư phụ, người làm vậy phải chăng cũng là vì Lâm Khiếu Thiên?"

"
Hây, ta đã nói đó là vấn đề cá nhân của ta, hiện tại con là thánh nữ, như quả thấy sư phụ không phải, con có thể khả dĩ đưa Thái Âm giáo vượt Gia Lăng trấn thối lui thoát đi, sư phụ sẽ không oán trách gì con cả." A Mật Y u oán đáp.

"
Không, sư phụ nuôi dưỡng Đình Đình từ nhỏ, Đình Đình chỉ có sư phụ là thân nhân duy nhất, sư phụ tựa như là nương thân của Đình Đình vậy, Đình Đình nhất thiết nghe lời sư phụ. Sư phụ phải đối đầu với Đại Địa Minh, Đình Đình cũng sẽ đối đầu với Đại Địa Minh, khi ân oán tình cừu kết thúc, cùng Thái Âm rời đi, liệu có được không, nương thân?"

"
Hảo hài tử, sư phụ thật không uổng công nuôi dạy con." A Mật Y nắm chặt tay Đình Đình, hai dòng lệ từ đôi mắt đẹp đẽ đầy nhu tình không kìm được từ từ lăn xuống …

"
Nhưng sư phụ, Đình Đình rất thích nghe tiếp câu chuyện giữa người và Lâm Khiếu Thiên."

"
Điều này, sau này ta kể cho con nghe. Sư phụ lúc này thực sự rất mệt."

"
Sư phụ, người khóc ư? Để Đình Đình giúp người lau nước mắt ."

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #181


Báo Lỗi Truyện
Chương 181/248