Chương 173: Thiên Vũ Địa Mặc


Lưỡng nhân tiến nhập Đại Địa Minh, Hy Bình trực tiếp đi đến khuê phòng của Thủy Khiết Thu, nhưng không tìm thấy Thủy Khiết Thu và Thủy Tiên trong phòng. Hắn kéo một tên gia nhân lại hỏi. Tên gia nhân đại khái nói rằng đang ở chỗ thiếu gia. Hy Bình liền kéo Thi Nhu Vân tiến thẳng đến biệt viện của Lạc Thiên.
Đó quả là một lạc viện rất lớn. Lạc viện này rất rộng rãi sáng sủa, đáng ngạc nhiên là còn có một luyện võ trường không nhỏ. Trên giá đựng vũ khí trong võ trường có đầy đủ các loại vũ khí. Nhiều loại vũ khí trong số đó Hy Bình còn chưa tên gọi là gì. Hắn cảm thấy những vật này hơi quá dư thừa.
Biệt viện này có một một tên gọi rất uy phong, gọi là Thiên Chi Vũ, như muốn nhắc nhở mọi người rằng, chủ nhân ở đây là võ đấu chi thần từ trên trời hạ phàm. Ý muốn nói Lạc Thiên là thiên hạ đệ nhất thiên tài đấu võ. Điều này khiến cho thiên tài đấu võ đến từ Hoàn Sơn thôn cảm thấy thật không sảng khoái.
Hắn đến trước cửa Thiên Chi Vũ, ngẩng đầu nhìn lên thấy trước mặt là ba chữ lớn như rồng bay phượng múa, liền quay đầu chạy nhanh trở ra, để lại Thi Nhu Vân đứng tại đương trường không hiểu chuyện gì cả. Vừa đúng lúc đó vợ chồng Thủy Thiên Trường từ trong phòng Lạc Thiên bước ra nhìn thấy nàng.
Lạc Gia sắc diện biến đổi, chạy nhanh tới, đến trước mặt nàng, hỏi: "Tiểu cô nương, xin hỏi danh tự của cô nương là gì?"
Thi Nhu Vân nhìn vào người đàn bà mỹ lệ này, trả lời: "A di, người ta là Thi Nhu Vân."
Lạc Gia nói: "Nàng họ Thi à? Diệp Duyên Thuần có phải là mẹ ngươi không?"
Thi Nhu Vân không dám tin nhìn thẳng vào Lạc Gia, gật đầu đáp: "Đúng vậy, mẹ ta gọi là Diệp Duyên Thuần. A di, sao người lại biết? Ta chưa từng gặp qua người!"
Lạc Gia mỉm cười nói: "Ta và mẹ ngươi quen biết từ lâu. Ta từ lúc mười hai tuổi đã biết mẹ ngươi. Mẹ ngươi lúc đó thật là một đại mỹ nhân! Ngươi cũng trông thật giống mẹ ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Thi Nhu Vân đáp: "Mười bảy."
Lạc Gia nói: "Lúc ta mới biết mẹ ngươi, mẹ ngươi lớn hơn ta hai tuổi. Ngươi cũng lớn hơn Khiết Thu của ta hai tuổi. Nhu Vân, ngươi đến đây một mình à?"
Thi Nhu Vân trả lời: "Con đến đây cùng đại cừu nhân, hắn ta đã đi ra rồi."
Phu thê Thủy Thiên Trương giật mình: Sao tiểu nữ này lại theo cừu nhân vậy?
Chính lúc đôi phu phụ này cảm thấy kỳ quái, thình lình phát sinh một chuyện còn kỳ quái hơn.
Chỉ thấy Hy Bình chẳng biết kiếm đâu ra một cái thang, một tay xách thang, một tay cầm một cái túi nhỏ, chạy đến trước cửa, hét lên: "Tránh đường, tránh đường, ta phải bắt đầu."
Ba người liền tránh sang một bên. Hắn lập tức đặt thang tựa vào cửa, rồi lấy từ trong túi ra hai món đồ: một cây bút lông thật to và một bình mực đen lớn.
Hắn leo lên thang rồi trước sự kinh ngạc của ba người, hắn đứng trên thang, mở nắp bình, chấm bút lông vào bình mực, sau đó rút ra, nâng bút lông đang đẫm mực bôi loạn lên trên ba chữ "Thiên Chi Vũ". Đến lúc ba chữ đó không còn nhìn ra hình dạng gì, tại chỗ đó chỉ còn là một mảng mực đen, thì hắn mới "hắc hắc" cười một cách điên dại không ngừng, rồi cầm bút đứng trên thang trầm tư nói: "Nên viết lại chữ gì đây nhỉ?"
Thi Nhu Vân hỏi: "Ngươi định làm gì?"
Thủy Thiên Trường không ngừng lắc đầu. Lạc Gia mắt mở lớn trừng trừng nhìn hắn.
Hy Bình nói: "Tiểu ách ba, nàng nói xem ta viết chữ gì mới hay?"
"Không biết."
"Ừm, hay lắm, vậy thì viết "Không biết là ai làm"." Hy Bình nhận được sự gợi ý của Thi Nhu Vân, liền trình diễn như thần bút, viết mấy chữ "Không biết là ai làm" lên khoảng trống của tấm biển đen rất có hình có dạng. Như vậy còn cảm thấy chưa đủ, liền viết thêm hai chữ "ha ha" đặc biệt to lớn.
"Hắc, ha ha." Hắn nhìn kiệt tác của mình cười lớn. Ái ôi - tiếng cười bị đứt đoạn. "Rầm" một tiếng, thân mình to lớn của Hy Bình từ trên cao rơi xuống, tiếp đó bị cái thang đổ xuống theo đè lên. Bình mực đen đó vừa khéo đổ hết lên mặt hắn, bôi mặt hắn thành đen thui.
"Hoàng Hy Bình, tên hỗn đản ngươi có bị điên không?" Lạc Thiên hướng tới thiên tài đang nằm trên mặt đất còn chưa mở được mắt gầm lên.
Thi Vân Nhu lao đến bên nguời Hy Bình, hỏi: "Ngươi ngã có đau không?"
Hy Bình đưa tay áo lên xoa xoa hai mắt. Hai mắt mở ra, nhìn thấy Lạc Thiên cùng với mọi người đang lửa giận ngang trời, liền hỏi: "Ở đâu có nước?"
Thủy Tiên đáp: "Ở trong nhà."
Hy Bình vội vàng đứng lên lao vào bên trong. Toàn thân hắn đều là mực đen, ai nấy đều phải vội vã nhường đường cho hắn. Hắn chạy vào bên trong sau một hồi mới trở ra. Mực đen trên mặt không còn nhìn thấy nữa. Tóc ướt nhem và rối bù. Trên y phục vẫn còn dính mực đen như cũ. Hắn còn chưa đi đến trước cửa, đã hét lớn lên: "Vừa rồi ai đã đá ta?"
Lạc Thiên cả giận nói: "Chỉ đá ngươi một cước đã quá tiện nghi cho ngươi rồi. Ngươi là kẻ điên, chạy tới nơi ta làm rối loạn."
"Sao hai mắt vẫn còn rơi rát nhỉ?" Hy Bình lại chà chà hai mắt bị mực dính vào, rồi đi đến trước mặt Lạc Thiên, mạnh dạn hỏi: "Ta làm náo loạn cái gì?"
Lạc Thiên liền nắm lấy bả vai hắn, kéo hắn ra trước cửa, đưa tay chỉ vào phía trên cửa, giận dữ nói: "Ngươi dám không thừa nhận à?"
Hy Bình liền trông thấy hiện trường ở đó liền cười như điên khùng, nói: "Hày, ta nói nhé. Phía trên kia rõ ràng viết là "Không biết là ai làm. Ha ha". Ha ha ha! Ngươi làm sao có thể vu cáo cho ta chứ?"
Mọi người nhìn tên nam nhân dơ bẩn này, không thể tưởng được lời trong miệng hắn nói ra so với mực đen còn muốn hồ đồ dơ bẩn hơn.
Thủy Thiên Trường nghĩ thầm: Đây chính là nam nhân muốn cướp con gái của mình hay sao? Dù cho hắn có gì đi nữa, cũng không thể để cho Khiết Thu đi theo hắn được.
Lạc Gia than thầm: Vẻ mặt của nam nhân này rất giống với người đó, thực tế bên trong sai biệt như đất với trời. Ban đầu còn muốn liên tuởng hắn với người đó, quả thực là sỉ nhục cho ta.
Bọn Nguyên Chân sáu người cũng ở đây. Đối với bọn họ việc Hy Bình có thể làm ra những chuyện loại như thế này chẳng có gì kỳ quái. Thủy Khiết Thu và Thủy Tiên cũng tỏ ra bình thản. Lạc Hỏa cũng không có bất kỳ một phản ứng nào. Chỉ có Lạc Thiên cùng với bốn sư huynh đệ khác của Đại Địa Minh trong lòng cực kỳ phẫn nộ với chuyện này.
Lạc Thiên nhìn mấy chữ viết loạn xạ đó, lông mày nhíu chặt. Nguyên lai nghĩ tới mấy chữ vàng như rồng bay phượng múa của hắn bị bôi thành một mảng đen đúa. Lại còn bị thay bằng mấy chữ không ra chữ cứ như mớ hỗn độn đen xì xì. Bảo hắn sau này làm sao dám đưa nhân sĩ võ lâm đến nơi này nữa đây?
Người này hàng ngàn lần không chỉ không biết sai, ngược lại còn vô cùng đắc ý. Tựa hồ hắn là một đại gia về thư pháp gì đó, chính vì mấy chữ mà hắn viết mà vui vẻ cười cười như điên khùng, còn không ngừng khẽ cười hề hề khen tuyệt. Kỳ thực thiên tài này chính đang đắc ý nghĩ: Xem ra ngoài Quyền Vương và Ca Thần, ta còn là một đại gia về thư pháp, ngay cả tên họ "Vương" nhỏ nhoi đó cũng không lợi hại như họ "Hoàng" này của ta.
Lạc Thổ đứng ra đầu tiên, gầm lớn: "Hoàng Hy Bình, ngươi đừng quá phô truơng, lần này không có ai đến giúp ngươi chống nữa đâu." Hắn luôn nhớ rằng mỗi lần hắn muốn xuất thủ, thì luôn có đại đội người đứng ra giữ hắn lại. Điều này làm hắn hận trong lòng!
Hy Bình nghe xong, hắn như vừa tỉnh lại trong cơn say, nói: "Lạc Thổ, tên nhà quê ngươi có phải muốn đánh nhau không hả?" Hắn lập tức lùi lại một bước, đứng theo mã bộ, nhìn tựa như người ngồi trong nhà xí, hạ eo xuống, kéo lại tay áo, sau đó đưa tay trái lên, chỉ vào Lạc Thổ vẫy vẫy, quát lên: "Lại đây, ta cùng ngươi đánh một trận. Hôm nay vốn là muốn đánh nhau mà, đột nhiên lại ca hát, bây giờ bổ khuyết trở lại cũng không sao."
Chúng nhân đưa mắt nhìn: Đây là chiêu thức gì vậy? Sao xem đi xem lại cứ giống như mấy lão nông dân đánh nhau là thế nào?
Thủy Thiên Trường lắc lắc đầu thở dài nói: "Ài! Chưa bao giờ thấy qua, hay đây là võ học hiện đại của mấy người trẻ tuổi bây giờ. Nhìn lại mình thật sự đã già, không theo kịp thời đại."
Lạc Gia thì bước tới gần Thủy Khiết Thu kề bên tai hỏi nhỏ: "Con nói hắn là võ lâm cao thủ sao?"
Thủy Khiết Thu cất lời đáp: "Nương, con chưa bao giờ nói vậy. Con chỉ nói rằng hắn là một man nhân."
Nhiều người trong lòng không thể nhịn được cười lên, nhưng Nguyên Chân lục nữ và Lạc Hỏa thật sự biết rõ nét độc đáo của Hy Bình. Nguyên Chân và Lạc Hỏa đều là bại tướng dưới tay Hy Bình, hiểu rằng nam nhân này phô diễn chiêu thức tuy có buồn cười nhưng nếu đánh nhau thật sự, thì không còn buồn cười như thế nữa.
Lạc Thủy hỏi: "Tam đệ, ngươi là bị bại dưới tay hắn hay sao?"
Lạc Hỏa bất lực gật đầu, nói: "Đại ca, mặc dù đệ không nghĩ vậy nhưng sự thật là như thế."
Lạc Thủy than: "Xem ra ngươi luyện công quá lười biếng. Ngươi nhìn hắn kìa, ngay cả một kẻ mới học công phu có một hai ngày cũng sẽ không trình bày chiêu thức như cái kiểu này của hắn. Cái này trông cứ như là một đứa trẻ đang chơi trò đánh nhau, trông thật buồn cười. Hắn chỉ là một kẻ to xác chuyên làm chuyện cho người ta cảm thấy kinh tởm mà thôi."
Hy Bình lửa giận bừng lên, chỉ vào Lạc Thủy nói: "Tiểu tử, ngươi tên là gì? Dám trước mặt ta nói ta đánh nhau kinh tởm hả? Lúc lão tử đánh nhau thì rất uy phong. Con mẹ ngươi đã không vỗ tay khen thì thôi, lại còn đánh rắm nữa à? Qua đây, cùng với tên nhà quê lên một lượt. Lão tử đánh cả hai ngươi một trận tại đây, để cho ngươi biết cái gì gọi là kinh tởm."
Lạc Thủy nói: "Ta sẽ không vì ngươi mà tự làm mất thân phận. Đồ mụn nhọt!"
Lạc Thổ vốn đang lửa giận ngút trời, do bị Hy Bình đùa giỡn, đột nhiên cười rộ, nói: "Cao thủ à, cái danh xưng "tên nhà quê" này ngươi tự lưu lại cho mình. Ta nhớ rằng ngươi vừa mới từ thâm sơn bước ra mà. Sơn lão, tên nhà quê, ha ha!"
"Ta mới vừa từ trên núi xuống đấy. Thì sao nào?"
Lạc Kim cao to như thiết tháp khó khăn lắm mới nhịn cười nói: "Chẳng sao cả! Ngươi đứng cũng đẹp đó! Ngươi làm ta cười đến đau cả bụng. Ngươi muốn đánh, ta để cho ngươi đánh. Lại đây! Ngươi có thể đánh bất cứ nơi nào trên cơ thể ta, ta sẽ không thèm đánh trả."
Hy Bình đưa mắt nhìn Lạc Kim từ trên xuống dưới. Tên Lạc Kim này vốn đầu trọc. Trên đầu hắn tỏa ra ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, cao to cuờng tráng tựa như ngưu lang, da màu vàng đồng, hai tai đặc biệt lớn, nhìn vào trông rất giống một vị kim phật.
Hy Bình thấy Lạc Thổ không muốn đánh nhau với hắn, tỏ ra rất chán nản, liền đứng dậy, nói: "Ngươi là Như Lai Phật à? Hắc, thật là tốt bụng, còn nói cho ta tùy tiện đánh nữa. Đúng là đánh vào đâu cũng được chứ?"
Lạc Kim vênh mặt lên nói: "Đương nhiên!"
Rất nhiều người biết rằng võ công Lạc Kim tu luyện chính là Kim Cương Bất Phôi Chi Thân. Tên nam nhân đang đứng trước mặt này nhìn giống như một tên lưu manh bất học vô thuật. Cho dù để hắn xuất thủ đánh mạnh đi nữa cũng không thể thương hại gì đến Lạc Kim được. Tuy nhiên Lạc Hỏa lại nói: "Ngũ đệ, đừng như thế."
Hy Bình bước đến trước mặt Lạc Kim. Lạc Kim so với hắn cao hơn một cái đầu. Hắn giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa hơi mở ra, nhắm hướng hai mắt của Lạc Kim phóng tới.
Lạc Kim nhìn thấy, lập tức nhanh chân lui trở lại, hai mắt trừng nhìn Hy Bình, nói: "Ngươi muốn chọc vào mắt ta à?"
Hy Bình cười nói: "Ngươi thực là kẻ không biết giữ lời! Vừa nói rằng ta đánh ở đâu cũng được. Giờ mới đưa hai ngón tay hướng về phía đôi mắt của ngươi thì lại sợ hãi thoái lui rồi. Thật không còn mặt mũi để nhìn người mà. Lại đây, hãy chứng minh ngươi là người tốt và chứng minh rằng ngươi là một nam tử hán rất biết giữ lời. Để hai ngón tay của ta chọc vào mắt ngươi. Ta chẳng thèm đánh đâu hết, chỉ chọc vào hai mắt ngươi là được, thế nào?"
"Ta giữ cái con mẹ ngươi!" Lạc Kim nổi giận, chỉ tay vào Hy Bình gầm lên: "Ngươi cái tên tiểu tử này, ở đâu không đánh, tại sao lại cứ phải chọc vào mắt ta? Công phu của ta không luyện trên mắt, sao có thể để ngươi chọc vào được? Nào, đánh vào chỗ khác đi!"
Hy Bình nói: "Ngươi nói ta không được chọc vào mắt ngươi phải không?"
Lạc Kim nói: "Trừ chọc vào mắt, bất kể nơi nào khác ngươi cũng có thể."
Hy Bình hoài nghi hỏi: "Lần này ngươi phải giữ đúng lời, sẽ không tránh chứ?"
Thật là, người ta mà tránh, Hoàng Hy Bình hắn còn có thể đánh được sao?
"Không tránh." Lạc Kim ngẩng đầu lên nhìn trời, đợi Hy Bình đánh hắn.
Hy Bình cười hắc hắc nói: "Ta lần này chộp lấy đũng quần của ngươi."
"Không được!" Lạc Kim theo phản xạ cúi người xuống, hai tay che chắn lấy khố. Bộ dạng này so với thế thức lão nông dân đánh nhau của Hy Bình vừa phô diễn lúc nãy còn buồn cười hơn.
"Hay muốn ta chọc vào hai mắt của ngươi."
Lạc Kim nhanh chóng dùng tay bảo vệ hai mắt.
Hy Bình lại nói: "Ta lại chộp lấy trứng của ngươi…"
Lạc Kim liền cúi người che chắn lấy khố. Cứ như thế vài lần, Lạc Kim tức giận, rống lên: "Tiểu tử, ta không đùa nữa, ngươi nếu lại dám đưa ngón tay ra hoặc cẩu trảo của ngươi, ta sẽ chặt ngươi ra." Thân hình hắn đứng thẳng lên, cương khí bành trướng, trên mặt da thịt bắt đầu cứng rắn lại.
Hy Bình cười lớn nói: "Con mẹ ngươi nuốt lời thật là nhanh! Nói cái gì là để lão tử đánh. Lão tử còn chưa chạm vào ngươi, ngươi sợ muốn vãi đái ra quần, ha ha! Hà, bọn ngươi cười cái gì hả?"
Phải rồi! Hoàng Hy Bình hắn đã thắng, cười cũng phải. Nhưng sao tất cả bọn họ đều cười cả vậy? Hơn nữa, dường như là người của Đại Địa Minh thua mà, sao bọn họ lại cười vui vẻ như thế? Thật đúng là một lũ điên!
Lạc Gia nói nhỏ: "Khiết Thu, hắn lúc nào cũng … không được bình thường thế này à?"
Thủy Khiết Thu đáp: "Chuyện này đối với hắn mà nói là bình thường nhất đó mẹ."
Thủy Thiên Trường thở dài nói: "Tứ đại võ lâm thế gia đúng là hết hi vọng rồi."
Lạc Thiên nói: "Chúng ta đi! Lạc Mộc, ngươi gọi người đến đem bỏ mấy chữ phía trước đi. Việc này giao cho ngươi xử lí."
Nói xong, hắn kéo Thủy Khiết Thu đi đến bên cạnh Nguyên Chân, một tay ôm lấy eo Nguyên Chân nhưng vợ chồng Thủy Thiên Trường vẫn thản nhiên như không có gì. Việc nữ tế câu dẫn nữ nhân khác ngoài nữ nhi của mình bọn họ vẫn giữ thái độ tán đồng.
Hy Bình lửa giận bốc lên đầu nhưng lại không nghĩ ra được cách nào. Hai nữ nhân này tựa hồ đều là cam tâm tình nguyện theo Lạc Thiên. Ai! Thì ra Nguyên Chân nói đã tìm được một nam nhân tốt, hóa ra lại là Lạc Thiên?!
Hắn đột nhiên chạy tới trước. Ngũ đại đệ tử của Đại Địa Minh liền ngăn hắn lại. Hắn gầm lớn: "Tránh ra, lão tử muốn thu hồi nữ nhân của mình!"
Lạc Thiên quay đầu lại. Thủy Khiết Thu cùng Nguyên Chân cũng quay đầu lại theo. Lưỡng nữ đồng thanh nói: "Hoàng Hy Bình, ai là nữ nhân của ngươi chứ?"
"Dù gì cũng chẳng phải bọn nàng!" Trong lúc nóng giận Hy Bình tự lập thệ nói.
Hắn nhấc cái thang từ dưới đất lên, quay sang hướng Lạc Thổ ở trước mặt hắn đánh tới. Lạc Thổ mắt sáng tay nhanh, song thủ cùng đưa ra nắm lấy thang, định dùng lực chấn bay Hy Bình. Không ngờ được cái thang đã bị Hy Bình dùng sức mạnh man dại dựng ngược lên, tốc độ rất nhanh, sức mạnh rất lớn. Điều này hắn hoàn toàn không dự liệu được.
Đợi hắn từ trên thang lao xuống lại, trong lúc chúng nhân kinh ngạc, Hy Bình đã đi đến trước mặt Thủy Tiên, nắm lấy một cánh tay của Thủy Tiên, nói: "Đi theo ta!"
Thủy Tiên cảm thấy bất lực nói: "Ta, Ta…"
Thi Nhu Vân tiến đến, nói: "Thủy Tiên, lần này hắn đến Đại Địa Minh là đặt biệt vì ngươi đó."
Thủy Tiên ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang trở thành lạnh lẽo của Hy Bình, đột ngột cúi đầu xuống đáp: "Thủy Tiên đi với chàng."
Sắc mặt Hy Bình dịu lại một chút, nói: "Nhu Vân, chúng ta trở về thôi! Nàng còn muốn xem ta đánh nhau à?"
Thi Nhu Vân nói: "Không muốn."
"Vậy chúng ta trở về xướng ca nha! Ta ôm bọn nàng hát."
Tay kia của hắn ôm lấy Thi Nhu Vân, cất chân đang định muốn bỏ đi thì ở phía sau Lạc Gia nói theo: "Nhu Vân, có rảnh thì đến thăm a di"
Thi Nhu Vân quay đầu nhìn lại mỉm cười dịu dàng nói: "Hay lắm, a di. Kỳ thật con không nhớ gì về` mẹ mình cả. Hi vọng a di có thể kể về mẹ của con! A di, hẹn gặp lại, con không muốn nhìn thấy hắn đánh nhau. Vào lúc đó hắn rất dễ sợ. Thật sự đó, không phải lừa các người đâu."
Lạc Gia hỏi: "Nhu Vân, cừu nhân của con là hắn sao?"
"Đúng vậy, hắn đã hại chết đại ca Nhu Vân nhưng đại ca trước khi chết lại đã giao Nhu Vân lại cho hắn. Vì vậy Nhu Vân mới theo hắn. Kì thật Nhu Vân lúc nào cũng muốn báo cừu."
Hy Bình đột nhiên nói: "Tiểu ách ba, nàng còn nói lung tung với người khác ta sẽ hôn bịt cái miệng của nàng lại đó."
Nhu Vân lập tức im miệng, quay đầu lại nhìn Hy Bình mỉm cười.
Ngoài trừ Hy Bình và Thủy Tiên ra, người khác không thấy được thần tình này của nàng, Lạc Gia đương nhiên cũng không nhìn thấy. Bà ta chỉ là nghĩ không hiểu nổi: Sao nhìn bọn họ cứ như là tình nhân vậy?
Bà lại nhớ đến Diệp Duyên Thuần, trong lòng nghĩ: Diệp tỷ tỷ, tiểu nữ nhi này của người thật sự rất giống người. Giống người cùng một dạng mĩ lệ, một dạng thuần chân.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #173


Báo Lỗi Truyện
Chương 173/248