Chương 160: Phong nhân đồng xuất


Triệu Tử Hào không thể nào hiểu được thê tử và hai người tiểu thiếp của hắn lại có thể đến thẳng phong nhân viện, còn ba người Lãnh Tinh Oánh thì lại đến trễ, hắn cùng Hoàng Đại Hải, Lôi Long chạy vào phong nhân viện thì thấy Hoa Tiểu Thiến đang ngồi kế bên Độc Cô Phách. Hoa Tiểu Thiến thấy chúng nhân đến, vội đứng dậy chào hỏi, sau đó để mẫu thân đích thân chào hỏi, rồi mời chúng an tọa, tiếp đó mới rời mẫu thân, quay trở lại ngồi kế trượng phu, Triệu Tử Hào hỏi: "Sao nàng lại đến đây?". Nàng hồi đáp: "Thiếp nhớ chàng".

Triệu Tử Hào bị nàng hoàn toàn đánh bại - nam nhân đối với nữ nhân về mặt nằy thì đúng là "vô kế khả thi". Hoa Tiểu Thiến căn bản không có lí do nào cả, ngay lúc đó cũng đã nghĩ ra được một lí do, hắn cũng chẳng nói gì thêm, nhanh chóng ôm lấy đứa con mũm mĩm của mình từ đôi tuyết thủ, tinh quái nhìn nàng, tay vuốt lên ngực Hoa Tiểu Thiến nói: "Con trai mình đói rồi đấy."

Hoa Tiểu Thiến ôm lấy đứa con, không tỏ vẻ giận dữ gì cả, tháo hai nút áo trắng như tuyết ra, sau đó cho con bú.

Trên mặt thoáng lúng túng.

Triệu Tử Hào mạnh bạo ôm chặt lấy nàng, giữ Hoa Tiểu Thiến trước mắt, song thủ với ra vuốt ve hai tiểu thiếp.

Hoa Tiểu Thiến giận dữ nói: "Chàng thật là, mẫu thân cho hài tử bú mà chàng cũng không để yên nữa sao?"

Triệu Tử Hào gãi gãi đầu, quay sang nói: "Ta là một sắc lang mà."

Hoa Tiểu Ba nói lớn: "A ha, huynh đã trở nên giống với Độc Cô lão huynh từ bao giờ thế? Cũng phải nhắc lại rằng tỷ ấy là tỷ tỷ của đệ, đệ làm sao mà có ý gì với tỷ ấy được chứ?". Huynh đừng quên chính huynh cũng minh bạch Hy Bình và Tứ Cẩu đã đối với Triệu Tử Uy như thế nào, trong đại sảnh chỉ có huynh ấy và Độc Cô Minh, năm tên sắc lang họp lại thành một nhóm đích thị là một điều hay ho.

Độc Cô Minh nói: "Ta thật sự chẳng thấy cái gì cả, ta chỉ nhìn thấy cái miệng xinh xinh đáng yêu của con trai ngươi thôi, thực là rất muốn được như cái miệng đó vậy, Ối chao!"

Triệu Tử Hào quát ầm lên: "Độc Cô Minh, ngươi nói thế chẳng phải là có ý muốn bú sữa của vợ ta sao?"

Độc Cô Minh mỉm cười nói: "Là ngươi đã nói thế, chứ ta chẳng hề nghĩ như vậy, khà khà, Triệu huynh, không nên giận dữ, mặc dù ta thích nhìn ngực nữ nhân, nhưng khi nữ nhân cho con bú thì chẳng ai muốn để ý làm gì, nghe Hoa Tiểu Ba gọi thì ta mới quay đầu sang, thì mới thấy bộ điệu khôi hài của ngươi và Hoa Tiểu Thiến mà thôi.

Mặt Triệu Tử Hào đỏ gay lên, vừa rồi đúng là đã có rất nhiều người quay lại nên không thể không nhìn thấy cái quyến rũ đó của Hoa Tiểu Thiến vậy, Độc Cô Minh cũng chỉ là một trong số họ mà thôi.

Triệu Tử Hào cười khan hai tiếng, nhận thấy chúng nhân đang chế giễu mình, nghe Hoa Tiểu Thiến nói: "
Tử Hào, được rồi, đừng nhỏ nhen như vậy."

Triệu Tử Hào quay lại thì thấy thê tử của mình đã mặc lại y phục, rồi mới ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: "
Sau này không nên lỗ mãng như vậy nữa, người ta cười cho đấy."


Hoa Tiểu Thiến giận dữ nói: "
Ai dám cười chứ? Chính chàng mới là người đã làm trò cười cho thiên hạ đấy."

Hoa Tiểu Ba nói: "
Đại tỷ, không thể tin được là đã có hài tử rồi đấy, tỷ thật là bạo dạn, đệ nhớ trước đây tỷ rất thanh tao và nhút nhát cơ mà."

Hoa Tiểu Thiến phản đối: "
Tiểu Ba, có phải trước đây tỷ rất nhút nhát không?"

Hoa Tiểu Ba suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "
Đệ nhớ có một lần, đệ đang giao hoan trong viện tử lí, tỷ nhìn thấy thì vội che mặt lại, rồi ầm lên, sau đó mau mải chạy ra ngoài, như vậy không nhút nhát thì là gì chứ?" Trí nhớ của hắn thực là cực kì tốt, ngay tức khắc có thể nhớ được chi tiết mọi chuyện xảy ra, bội phục!

Khuôn mặt thanh tú của Hoa Tiểu Thiến ửng đỏ, nàng nói: "
Đó không phải là nhút nhát mà là xấu hổ!"

Ồ! Thì ra là nàng xấu hổ!

"
Thế sao vừa rồi lại không xấu hổ?" Hoa Tiểu Ba cười hỏi, tức thì khiến cho khuôn mặt của lão tỷ nghệt ra, ngơ ngác.

Hoa Tiểu Thiến bực bội nhìn tên hảo đệ của mình đang hướng về phía ngực Đông Tuyết, kéo mạnh tai của hắn, gắt gỏng nói: "
Tiểu Ba, đã lâu tỷ chưa giáo huấn đệ phải không nào? Cũng đã nửa năm rồi nhỉ, đệ học được ở đâu cái cách ăn nói tệ hại như vậy hả? Lần này ta phải kéo tai đệ thật mạnh mới được!"

"
A, Tỷ tỷ, nhẹ tay, tại đệ đứt ra mất. Tỷ, tỷ chẳng phải vừa nói rằng tỷ là một nữ nhân thanh tao sao? Chuyện này thực đã tổn hại hình tượng của tỷ rồi đó, giữ gìn văn nhã, giữ gìn hình tượng của mình, tỷ tỷ. Hào ca, mau quản lý lão bà này lại giùm đi! Mấy nữ nhân kia, cũng còn cười sao, tỷ tỷ khi phụ hài nhi, tỷ nói rằng sau khi tỷ thành thân, sẽ không bao giờ sử dụng bạo lực nữa mà, tỷ đã nói rằng tỷ là một thê tử tốt, một thê tử ôn nhu mà, tỷ không nhớ sao?" Hiện tại Hoa Tiểu Ba đang trong tình trạng rất nguy nan, kêu gọi chúng nhân giải cứu mình khỏi người tỷ tỷ này, chỉ là chẳng ai chịu ra tay giúp hắn cả, tỷ tỷ giáo huấn đệ là chuyện thường nhật mà thôi, chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra cả, chỉ trách hắn lại đi đắc tội với nàng Hoa Tiểu Thiến này làm gì?

Hoa Tiểu Thiến nói: "
Trước mặt đệ đệ, ta phải giữ gìn sự uy nghiêm của vị tỷ tỷ này."

Hoa Tiểu Ba xin xỏ nàng rủ lòng thương: "
Tỷ tỷ, đệ biết đệ sai rồi, tha cho đệ đi!"

"
Không dễ dàng như vậy đâu, ta phải làm cho đệ chừa luôn cái thói hư hỏng này, hiện giờ ta quyết định trừng trị đệ."

Hoa Tiểu Ba nói: "
Tỷ, từ trước đến giờ chẳng phải tỷ luôn luôn giáo huấn đệ rất tốt đó sao? Như thế là đủ rồi, để đệ có chút thể diện với mọi người đi mà. Dù gì đệ cũng đã là một lão ba rồi, đâu còn là một tiểu hài tử nữa."

Hoa Tiểu Thiến nói: "
Ta chẳng quản đến những chuyện khác, ta vẫn lớn hơn ngươi."

Âu Dương Chân khuyên can: "
Thiến nhân, tha cho Tiểu Ba đệ đi."

Hoa Tiểu Thiến tức tối thả Hoa Tiểu Ba ra, Hoa Tiểu Ba ôm lấy tai nói: "
Tỷ, tại sao tỷ đối với người khác thì rất văn nhã, còn đối với người đệ đệ này thì lại thô bạo và dã man như vậy chứ? Nhị tỷ bình thường tuy rằng thô lậu, nhưng lại không bao giờ động thủ đối với đệ, chỉ trừng mắt lên nhìn đệ mà thôi, sao tỷ lại không thể học hỏi nhị tỷ vậy? Tỷ ấy chỉ trừng mắt để đệ sợ, còn tỷ thì luôn bắt đệ phải cầu xin, đệ thề rằng nếu có kiếp sau thì đệ sẽ làm đại huynh chứ không bao giờ làm tiểu đệ nữa, nhìn xem này tỷ kéo nát cái tai của đệ rồi, thấy không?" Đột nhiên thấy cái tai đau nhức của mình lại bị kéo thẳng ra lần nữa, thì hét ầm lên: "Ai kéo tai của ta?"

"
Nếu có kiếp sau, chắc là ta phải làm cho đệ thất vọng rồi, chẳng cần biết đệ có thể làm đại huynh hay không, kiếp này lão nương sẽ không bao giờ tha cho cái tai này của đệ." Lúc này Xuân Thủy mới cất tiếng thanh tao.

Hoa Tiểu Ba phản đối: "
A, Xuân Thủy tỷ tỷ, sao tỷ lại có thể nói như thế chứ, rõ ràng chính tỷ đã dụ dỗ đệ trước mà, ôi đau quá! Đệ, Ai da, Xuân Thủy tỷ tỷ, là đệ sai, đệ sai rồi, đệ sẽ không lặp lại lần nữa đâu, tỷ tha cho đệ lần đầu đi mà." Tay hắn kéo ngọc thủ của Xuân Thủy ra, trong lòng cay đắng nghĩ: "Con mẹ nó, con đàn bà này, trước mặt chúng nhân không để cho lão tử có lấy một chút thể diện, để đêm nay lão tử nhất định phải để cô ả van lơn, thèm khát kêu lão tử ba tiếng thân ca ca, cầu xin lão tử thô bạo đối với cô ả - ấy, nhưng mà không được, nàng đã có giọt máu của ta, không thể thô bạo, phải làm như thế nào đây?"

"
Hoàng Hy Bình, chó chết thật, ngươi đó, khốn kiếp, lăn ra đây mau!"

Tiếng la hét vang đến Phong nhân viện từ ngoài cửa, làm Hoa Tiểu Ba giật mình thoát khỏi những suy nghĩ đắc ý của mình, những câu nói này là câu nói Trung Nguyên, thực rất ương ngạnh.

Chúng nhân nghe thấy những lời này, đứng hết dậy, nhất thời im lặng.

Thấy không ai nói gì cả, Đại ny bèn nói: "
Đây là tiếng của người Đông Dương."

Độc Cô Phách thở dài nói: "
Đến rồi."

Đỗ Thanh Phong chợt nói: "
Đại ny, cô mau gọi Tứ Cẩu ra ngoài ngay, Tiểu Ba mau đi thông báo cho tỷ phu, mối thù này, nên để hai người đó trả. Mau đi. Còn ta đến chỗ Lãnh Tinh Oánh."

"
Không cần, ta đến rồi." Lãnh Tinh Oánh do Độc Cô Tuyết dìu đang tiền vào đại sảnh, kế bên còn có Vưu Túy và Tiểu Nguyệt, nguyên bà ấy trong phòng có việc phải đến chỗ Vưu Túy, thì gặp hai người bọn Vưu Túy, biết Hy Bình và Xuân Điệp đang ở một mình với nhau, bà ấy mới thay đổi, chuẩn bị đến đại sảnh gặp mọi người, chợt nghe thấy tiếng la hét ở ngoài.

Bà thống hận nghiến răng nói: "
Chính là bọn chúng!"

Đỗ Thanh Phong suất lĩnh chúng nhân đến cửa Phong nhân viện, song nhãn như phún máu ra ngoài, mặc dù Lãnh Tinh Oánh chính thị Hồ Điệp Phu Nhân bị cả giới võ lâm chính đạo phỉ nhổ, thực tế bà cũng lại là lão mẫu của con gái Đỗ Thanh Phong, nay tự nhiên xuất hiện lũ người khốn kiếp dám khi dễ Lãnh Tinh Oánh và hủy diệt Hồ Điệp Môn, lẽ nào không khiến cho lão nổi cơn thịnh nộ? Dám bắt nạt nữ nhân của Đỗ Thanh Phong này, như vậy chẳng phải đã không cho Đỗ lão đầu một chút thể diện nào sao?

"
Ai là Hoàng Hy Bình?" Tên cầm đầu trẻ tuổi hỏi.

Lãnh Tinh Oánh xuất hiện sau đó nhận thấy đám người Đông Dương hiện có so với lần trước cũng có hơn nửa, đại khái là hơn trăm tên, trong đó còn có một toán thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, Lãnh Tinh Oánh chưa từng thấy qua toán thiếu nữ trẻ tuổi đó, nhưng bà có thể cảm thấy hắn là một nhân vật vô cùng hung tợn, hắn có thể là đệ đệ của Dương Long Quân cũng là một cao thủ cùng đẳng cấp.

Xem ra hôm nay tại Phong nhân viện sẽ xảy ra một trường huyết chiến, tuy nhiên, Lãnh Tinh Oánh không hề sợ - đây là Phong nhân viện, cao thủ như mây chứ không như Hồ Điệp môn khônng hề có lấy một cao nhân nhất đẳng, có chăng cũng chỉ toàn là những cao thủ trên giường mà thôi, còn tại Phong nhân viện này chúng nhân kề vai sát cánh bên nhau sẽ không có lí do gì để mà e sợ bon người Đông Dương đó, với sức mạnh cường hãn tại đây thì không thể nào thua bọn chúng được.

"
Ta biết bọn ngươi sẽ tìm đến đây, sự can đảm của bọn ngươi đã khiến ta phải bội phục, tại Trung Nguyên, không một ai có thể lộng hành tác quái được." Lãnh Tinh Oánh bình tĩnh nói.

Tên cầm đầu trẻ tuổi nói: "
Vậy sao? Tiếc thay, không phải là ta, người Trung Nguyên!"

Người bên trái của tên thanh niên đó là đệ đệ của Dương Long Quân hét lớn: "
Có phải Hoàng Hy Bình không?"

Hoàng Đại Hải phóng lên phía trước, khuôn mặt giận dữ, rút kiếm ra, chỉ kiếm vào mặt hắn, trầm giọng nói: "
Để ta dạy dỗ ngươi cách ăn nói vậy!"

Đệ đệ của Dương Long Quân cười điên dại nói: "
Ngươi là Hoàng Hy Bình? Là ngươi, giết ta, khụ khụ - đại ca?"

Độc Cô Minh nói: "
Lôi thôi quá, ngươi nên hoc cách ăn nói trước khi ra ngoài chứ, ngươi nói khó nghe quá, ta chẳng biết ngươi nói cái gì cả." Hắn là một cao thủ trong làng ăn nói, khó ai có thể xuất ra những lời hạ nhục đối phương liên tiếp được như hắn.

Hoàng Đại Hải nói: "
Hoàng Hy Bình là đại ca của ta, được chưa? Không sao, đã đến rồi thì để ta tiếp ngươi vậy!"

"
Cả ta nữa!" Cùng lúc đó thì có thêm nhiều người đồng thanh nói.

Chỉ có Lôi Long, Độc Cô Minh, Triệu Tử Hào và Vưu Túy chầm chậm tiến lên, cùng Hoàng Đại Hải dàn thành một hàng chữ nhất, tiếp sau đó chúng nhân tiến lên phía trước nghênh tiếp.

Một trường âm thanh đao kiếm vang lên liên miên bất tuyệt, đôi bên tuốt trần vũ khí như sao xa.

"
Gượm đã nào, phải để lão tử ta từ phía sau thâu phục lũ này với chứ, con mẹ nó, lũ chó ngoan này dám cản đường chủ nhân sao!"

Từ phía sau đám người Đông Dương vọng lại tiếng Triệu Tử Uy, tiếp đó hai tiếng la hét thất thanh vang lên, thì thấy ở phía sau của đám người Đông Dương đó có hai tên bị đánh bay ra ngoài, đích thị là Uy ca ca đã xuất thủ rồi.

Lũ Đông Dương quay đầu lại, thì thấy hai tên đồng bọn đã bị đánh văng đi bất động nằm dài trên đất, tịnh không thấy bóng ảnh của Triệu Tử Uy đâu, đột nhiên nghe thấy tiếng của hắn: "
Lão tử hiện đang ở trước mặt các ngươi đây, các ngươi thực đúng là lũ heo đần ngu ngốc mà, ở sát bên đây này, có thể khinh công của ta đã đạt đến mức tuyệt đỉnh tối cao rồi, đã không làm cho cái đầu u tối của bọn ngươi thất vọng chứ hả. Khà khà, Độc Cô Minh, ta đã nói quá nhiều lời thừa phải không, đây chính là điểm mạnh của ngươi mà, ngươi đích thực là giỏi trong cái trò uốn ba tấc lưỡi đấy - Mà ba người kia đâu rồi?"

Lôi long nói: "
Tiểu Ba đi gọi Hy Bình, Tứ Cẩu sắp đến rồi."

Độc Cô Minh nói: "
Ngươi không bám theo đuôi Mộng Hương nữa sao?"

Triệu Tử Uy mỉm cười nói: "
Ta đi với họ được nửa đường, họ phải về, khi quay lại thì gặp lũ chó này cản đường, họ đang ẩn mình ở trong đám đông để xem chúng ta giết chó như thế nào."

"
Câm miệng!" Muội muội của tên thanh niên cầm đầu lớn tiếng quát.

"
Tốt thôi, không thể ngờ được trong đám chó này cũng có một con chó cái xinh đẹp như vậy, Độc Cô Minh, nghe nói ngươi có roi đánh chó, ngươi định ra tay hay là để ta đối phó với cô ả này thật tốt đây." Triệu Tử Uy ở phía trên Độc Cô Minh nói lớn, không hề coi sự phẫn nộ của lũ Đông Dương ở trước mặt vào đâu.


Thiếu nữ tức điên những muốn xông lên đem cái tên Triệu Tử Uy đó mà băm vằm, chặt xẻ, thì bị ca ca níu lại, chỉ nghe thấy tiếng của hắn nói: "
Để tất cả cùng nhất tề xông lên, một trận kết liễu bọn chúng."

Độc Cô Minh nhìn hai huynh muội đó, quay đầu sang mỉm cười nói: "
Ta nghe thấy gì vậy nhỉ? Tiểu Ba chắc chắn sẽ hứng thú hơn ta, nên gọi hắn đến đây, ngươi nên biết rằng bổn công tử rất là thương hoa tiếc ngọc, đừng có nhìn chúng ta như thế, nữ nhân không nên quá đáng, nếu mà ra tay sát hại nữ nhân thì cuối cùng với thân phận một công tử phong lưu như ta, phải ăn nói thế nào đây?"

Triệu Tử Uy nói: "
Đợi họ đến đã, không cần đến ta giáo huấn bọn chúng, ngươi cũng biết nên xử lí thế nào mà, kì thật rất đơn giản, phải không?"

"
Nói rất phải!" Độc Cô Minh ung dung, mỉm cười nói, bộ dạng tiêu sái của hắn và vẻ ngoài khinh khỉnh của Triệu Tử Uy đã tạo nên một sức mạnh cường liệt vô bì, có thể nói cả hai nam nhân này hiện tại đang cùng một chiến tuyến, cũng có điều không thể hiểu được, đó là không ai hình dung được là trước đây cả hai đã từng là tình địch của nhau vậy.

Hai thiếu nữ Đông Dương đang ở trước mặt năm thanh niên cao to này, cũng nhìn họ, không dám tin là trên đời này lại có một tổ hợp toát ra thần khí siêu nhiên như vậy - Lôi Long thì phiêu lãng, Triệu Tử Hào lại hào hùng, còn Hoàng Đại Hải lại thâm trầm, thanh tao, Độc Cô Minh thì tiêu sái, Triệu Tử Uy lại rất lãng tử, cao sang. Họ phối hợp lại tạo thành một tổ hợp vô cùng xuất chúng, làm xao xuyến tâm hồn nữ nhân, tóm lại họ làm cho tất cả mọi người đều phải kinh hô thán phục! Kì thực, nếu có thêm Hoa Tiểu Ba và Tứ Cẩu nữa thì có lẽ chúng nhân sẽ phải kinh hô tán thưởng to hơn nữa.

Đỗ Thanh Phong, Hoa Sơ Khai và Hoàng Dương đứng ở phía sau nhìn năm bóng ảnh trước mặt, xúc động vô biên!

Hoàng Dương nói: "
Chúng nó làm cho ta nhớ lại thời trai trẻ của chúng ta."

Đỗ Thanh Phong nói: "
Ta nhớ ngươi đâu phải là một bậc anh hùng vào lúc đó đâu, ngươi chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, Sơ Khai cũng thế, nói đến anh hùng thì chỉ có ta và Kiệt Anh, còn có cả Từ Phiêu Nhiên nữa."

Hoa Sơ Khai tức giận nói: "
Đỗ Thanh Phong, gượm đã!" Đúng là, trước mặt những tiểu bối, chẳng lẽ không để cho Hoa Sơ Khai có chút thể diện sao?

Đỗ Thanh Phong cười nói: "
Có đi phải có lại, đúng không?"

Bạch nhãn của Hoa Sơ Khai lưu chuyển nói: "
Cứ đợi đến lúc cái mạng già của ngươi gặp nguy hiểm đi."

Đỗ Thanh Phong nói: "
Chẳng cần đến lão đầu ta phải xuất thủ, đám thanh niên này đã trưởng thành hết rồi, đây chính là thời kì huy hoàng của chúng, còn thời kì của chúng ta đã qua rồi. Sơ Khai, ngươi đã quên là chúng ta cùng một tông môn tiên tổ sáng chói sao?"

Thần sắc Hoa Sơ Khai trang trọng im lặng nhìn Đỗ Thanh Phong, bất giác gật đầu, không nói thêm lời nào nữa.

Nghe thấy đám người Trung Nguyên nói chuyện với nhau, thì đám Đông Dương tựa như bị xem là đã chỉ còn nửa cái mạng vậy, họ để chúng vào đâu trong mắt, đứng trước đám địch nhân cường đại này cười nói sảng khoái ung dung, như không hề có sự tồn tại của chúng, đối với chúng mà nói, đây đích thị là một sự sỉ nhục, trong lòng bị đả kích vô cùng trầm trọng!

Tên thanh niên cầm đầu lạnh lẽo nói: "
Các ngươi không biết rằng đang sắp chết đó sao?"

Triệu Tử Uy và Độc Cô Minh nhìn nhau, tự nhiên đồng thanh cười cuồng loạn, đao kiếm đồng loạt tuốt khỏi vỏ!

"
Ta biết cái chết đó". Tiếng Tứ Cẩu thâm trầm lạnh lẽo vang lên.

Hoa Tiểu Ba tiếp nửa câu sau: "
Sẽ là giành tặng cho bọn ngươi đó!"

Chúng nhân ngạc nhiên quay đầu sang, thì thấy tam đại nam nhân đang đi tới là: Hy Bình, Tứ Cẩu và Hoa Tiểu Ba.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #160


Báo Lỗi Truyện
Chương 160/248