Chương 140: Cẩu Tiên Tịnh Thang


    Khi Hoa Tiểu Ba cùng Độc Cô Minh trở lại Phong Nhân Viện, mười hai thiếu nữ Thiên Trúc vẫn chưa thấy trở về. Mà bọn họ đi đâu cũng không biết. Hai ngày nay, họ luôn đi ra ngoài. Thời gian lưu lại Phong Nhân Viện không nhiều, tựa hồ như sợ rằng nếu ở lại Phong Nhân Viện lâu, có thể biến thành người điên .
    May mắn thay, đây đúng là Phong Nhân Viện chứ không phải là cái nhà thương điên gì cả. Có điều không biết vì sao lại mang tên là "Phong Nhân Viện"? Những người sống ở nơi đây rất bình thường, ngoại trừ có một Hoàng Hy Bình điên rồ.
    Đó là mọi người chưa tìm kiếm trong sổ sách của Đại Địa Minh nên coi đó như lý do để tự an ủi mình. Sắp xếp lại một chút, như câu Thi Trúc Sanh đã nói, không phải là quý tộc thì có gì mà khoa trương chứ? Mẹ nó, Địa Minh thối , khinh người quá đáng!
    Hai người vừa tiến lại, lập tức bị chúng nữ vây lấy, bức cung tra khảo xem cái tên điên Hy Bình ấy đang ở đâu.
    Hoa Tiểu Ba chỉ cần một câu "tỷ phu đi tán gái rồi" là giải quyết xong mấy nữ nhân phiền phức này. Độc Cô Minh đang ôm Bạch Linh lập tức đưa mắt về phía Hoa Tiểu Ba nháy mắt ra hiệu để hắn mau tìm biện pháp thoát thân khỏi những nữ nhân này. Phải biết rằng, họ vội vã trở về đây đâu phải để ôm ấp mấy nương tử của mình đâu!
    Hoa Tiểu Ba hiểu ý, ôm Xuân Thủy hỏi nhỏ: "Tỷ tỷ, Liễu nhi, Đào nhi đâu rồi?"
    Xuân Thủy trừng mắt nói: "Hỏi bọn họ để làm gì?"
    Hoa Tiểu Ba nói: "Đỗ phu nhân bảo bọn ta trở về kêu bọn họ cùng đến Đại Địa Minh. Nàng giúp ta được không? Tối nay ta sẽ toàn lực phục vụ nàng, chịu không?"
    Bạch Tuệ mỉm cười nói: "Tiểu Ba, thật chứ? Ngươi nghĩ ngươi tính toán gì, tỷ muội bọn ta còn không biết sao? Có phải là muốn lừa gạt hai tiểu cô nương đó phải không?"
    Hoa Tiểu Ba liền thề thốt: "Nếu ta lừa dối nàng, ta sẽ bị thiên lôi đánh tan hồn tan phách!" Đơn giản là nói cho qua còn trong lòng tự nhủ: Công phu đào tẩu của lão tử ta vô địch thiên hạ, thiên lôi có đánh cũng không trúng, ha ha!"
    Kỳ thực những nữ nhân của bọn họ cũng không quản chuyện phong lưu của hai người, hơn nữa từ trước cũng đã biết tính cách của bọn họ. Nữ nhân bên họ cũng không ít, thêm một hai nữ nhân cũng là chuyện bình thường.
    Xuân Thủy nói: "
Dưới nhà bếp."
    Hai người lập tức buông mấy nữ nhân đang ôm trong lòng ra, phóng người chạy xuống bếp
    Bạch Tuệ nhìn bóng lưng hai người bọn họ, rồi nói: "
Hai tên hỗn đản này! Nữ nhân của mình còn lo chưa xong mà vẫn cứ mãi đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Xem ra bọn ta lại có lỗi rồi. Ôi, lúc trước thật không nên tin tưởng bọn họ! Cũng tại lỗi của Hoàng Hy Bình. Gây chuyện mà không dám chịu trách nhiệm."
    Tiểu Nguyệt phản kháng nói lại: "
Bạch Tuệ tỷ tỷ, đại ca sao lại không dám chịu trách nhiệm chứ?"
    Bạch Tuệ trả lời: "
Chuyện này không thể nói với muội được. Tiểu Nguyệt muội có lẽ cũng nên tìm cho mình một nam nhân chăng? Muội xem ở đây có ai thích hợp không?"
    Tiểu Nguyệt mặt ửng hồng nói: "
Chưa đâu, muội còn nhỏ mà, chưa nghĩ đến tìm nam nhân!"
    Bạch Tuệ lại nói: "
Muội còn nhỏ à? Tiểu Nguyệt, muội xem xem Đỗ Quyên cũng chỉ mới mười ba tuổi thôi mà đã bị đại ca muội lừa đưa lên giường rồi. Thân là muội tử của hắn, sao muội không học hỏi nơi hắn chứ? Hơn nữa…" Nàng nhìn thẳng vào mặt Tiểu Nguyệt, lấy vẻ nghiêm chỉnh, rồi từ từ nói tiếp: "Tiểu Nguyệt, dường như muội cũng không còn là xử nử?"
    Mặt Tiểu Nguyệt càng đỏ hơn, đôi mắt sâu như nước hồ thu chớp chớp không ngừng, cúi thấp đầu đáp: "
Bạch Tuệ tỷ tỷ, đừng hỏi Nguyệt nhi nữa được không? Nguyệt nhi sợ tỷ rồi!"
    Bạch Tuệ cũng cảm thấy mình đã đi quá xa về vấn đề này, đành gượng cười rồi tiếp tục nói: "
Là tỷ nhiều chuyện thôi mà. Được rồi, Nguyệt nhi mỹ lệ của bọn ta không cần phải xấu hổ. Bất quá, ta cũng thật sự muốn biết người ấy là ai. Ta tin rằng tất cả mọi người cũng muốn biết."
    Chúng nữ nhân gật đầu. Đương nhiên, cũng có người đã biết nội tình nhưng cũng gật đầu hùa với mọi người, làm ra vẻ rất hứng thú với vấn đề này.
    Nhưng vấn đề hứng thú thì nhiều lắm - cũng rất nhiều vấn đề thật khó mà tìm được đáp án.
    Liễu nhi và Đào nhi đang nấu canh dưới nhà bếp. Đúng ra việc này do gia nhân của Phong Nhân viện làm nhưng bọn họ cương quyết phải tự mình làm. Cũng vì siêng năng như vậy nên Vương Ngọc Phân mới yêu thích bọn họ như thế.
    Hai nữ nhân này cũng không ngờ rằng Độc Cô Minh và Hoa Tiểu Ba lại đến đây vào lúc này để kiếm họ. Khi hai người nhìn thấy bọn họ, bất chợt sắc mặt cả hai liền đỏ hồng lên.
    Liễu nhi hấp tấp hỏi: "
Nhị vị công tử, có chuyện gì không?"
    Hai người bọn chúng nhìn hai nữ nhân trong mộng của mình. Bọn chúng cũng đã sắp xếp từ trước, Độc Cô Minh thì theo đuổi Đào nhi, còn Hoa Tiểu Ba thì tấn công Liễu nhi. Đó là kế sách từ trước của bọn họ, do đó mục tiêu của hai người rất rõ ràng.
    Hoa Tiểu Ba thấy Liễu nhi hỏi liền cất lời đáp lại: "
Bọn ta muốn đến giúp các người một tay! Bọn gia nhân Đại Địa Minh này thật một chút tố chất cũng không có, dám để khách khứa tự mình nấu nướng trong khi bọn họ đi nghỉ khỏe thân. Mẹ nó chứ, đúng là đất như thế nào thì người như thế đó. Đại Địa Minh chả ra cái thá gì. Liễu nhi, cái công việc nặng nhọc thế này sao lại để cho những nữ hài khả ái như các nàng làm được chứ? May mà có chúng ta đến." Nói xong liền đưa tay cởi tạp dề của Liễu nhi.
    Liễu nhi tránh được, cả kinh kêu lên: "
Hoa công tử, người không nên làm vậy. Liễu nhi cũng chỉ là nô tì thôi, cũng phải làm những việc này mà."
    Hoa Tiểu Ba nhíu mày nói: "
Ai dám bảo các nàng là nô tì? Ai nói vậy? Lão tử ta vả vào mồm nó. Dám cả gan nói người trong mộng của ta là nô tì sao? Mẹ nói! Ôi----" duơng như cảm thấy có điều gì thất thố, hắn v ội ch ữa lạ i: "T hang cổ n liễ u, L iễu Nhi, ta thật lỡ lời một chút? "
    Đào nhi đã vội chạy đến xử lý việc vừa phát sinh. Liễu nhi nghe đến "
tình nhân trong mộng của Hoa Tiểu Ba" đã thật sự lúng túng không biết làm sao. Lúc này nghe Hoa Tiểu Ba chuyển đề tài hỏi nàng, nàng lại càng không biết trả lời như thế nào, hoang mang đáp: "Huynh nói muội là tình nhân trong mộng của mình… Ồ không! Huynh nói nồi cháo đang sôi, Hoa công tử, muội phải xem xem nồi cháo thế nào." Nàng ngay lập tức xoay người đi đến đứng cạnh bên Đào nhi, khẽ hỏi: "Đào nhi, chuyện này phải làm sao? Vừa nãy ta đã lỡ lời. Hai người bọn họ rất xấu. Lúc ở Thần Đao Môn cứ liếc nhìn tỷ muội chúng ta, khiến người ta vô cùng xấu hổ."
    Độc Cô Minh giơ ngón tay ra hiệu tán thành về phía Hoa Tiểu Ba - Giỏi!
    Hoa Tiểu Ba đắc ý nháy nháy mắt rồi hướng về phía lưỡng nữ ra dấu. Độc Cô Minh hiểu ý. Hai người liền tiến lại gần bên lưỡng nữ. Vẫn là Hoa Tiểu Ba lên tiếng trước.
    "
Ô, mùi thơm quá. Tay nghề của các nàng chắc chắn là rất cao đây. Trong cái nồi nóng đó là thứ canh gì vậy?"
    Đào nhi vội vả đậy nắp nồi, mặt ửng hồng đáp: "
Không có, không có canh gì đâu."
    Hoa Tiểu Ba tức thì gạt phắt đi nói: "
Rành rành là nồi canh mà, sao lại bảo là không có?"
    Mẹ chứ, cái tên tiểu tử đáng chết này, không thể nhường mỹ nữ một chút sao? Lúc nào cũng muốn giành phần thắng. Sao lúc đánh nhau không thấy hắn quyết tâm như thế chứ?
    Độc Cô Minh cực kỳ bất mãn với biểu hiện thất thường này của Hoa Tiểu Ba, trừng mắt nhìn Hoa Tiểu Ba một cái, sau đó tỏ ra rất phong độ, cúi thấp đầu xuống bên Đào nhi hỏi: "
Nàng có cần giúp không?"
    Đào nhi đáp: "
Không cần, Độc Cô công tử, canh đã xong rồi."
    "
Có thể cho ta nếm thử tay nghề của cô nương không?" Độc Cô Minh vẫn tiếp tục duy trì cái phong độ quý tộc rởm của hắn, chẳng ngờ Đào nhi lại cự tuyệt một cách rất vô tình: "Tiểu tì học nghệ chưa thông, không dám làm xấu mặt trước Độc Cô công tử."
    Độc Cô Minh ngượng nghịu ho, cứ như cảm nhẹ từ hai năm trước vẫn còn chưa khỏi.
    Hoa Tiểu Ba vội vàng đứng ra giúp Độc Cô lão đại của mình giải nguy, nói: "
Mùi vị thật tuyệt, ta cũng muốn nếm thử một ít."
    Quả nhiên là hảo huynh đệ, Hoa Tiểu Ba dám nói dám làm, lập tức cầm lấy cái môi, một tay cầm môi, một tay mở vung, nhanh tay chọc cái môi vào. Lưỡng nữ chưa kịp trở tay, Hoa Tiểu Ba đã la lên kinh ngạc: "
Ai! Cái gì đây? Cái nồi của các nàng đựng thứ gì vậy?"
    Mặt hai nàng hốt nhiên đỏ bừng lên. Độc Cô Minh liền đưa mắt nhìn vào: Hắc hắc, đây không phải là cẩu pín sao? Có nhầm không vậy? Thật vậy ư, không biết có phải là cái đó của Tứ cẩu không? Đáng thương, thật là thảm thương.
    Liễu nhi la lên kinh hãi: "
Mấy tên hỗn đản các ngươi, sau này không thèm để ý tới các ngươi nữa." Rồi dậm dậm chân, muốn bưng nồi canh đi ngay.
    Hoa Tiểu Ba vội vàng chặn họ lại, nói với vẻ van xin: "
Hai vị cô nương, đừng như vậy mà, là tại ta cả. Nhưng không phải ta cố ý, xin các người tha lỗi cho một lần."
    Lưỡng nữ đáp: "
Các ngươi cố ý để chúng tôi bị ngượng. Các người không phải là người tốt."
    Độc Cô Minh trong hoàn cảnh nguy hiểm này, liền phát huy tài năng ăn nói siêu quần của hắn: "
Hai vị cô nương, kỳ thật cái nồi canh của các vị thật sự cũng không phải chuyện gì đáng ngượng ngùng lắm. Động vật và con người khác nhau. Đây chỉ là một loại thứa ăn bổ dưỡng trong y học Trung Hoa, cũng như một loại thuốc mà thôi. Khả năng của nó trong việc cứu người thật là thần thánh chứ không phải khó khăn để người khác có thể chấp nhận như các cô nương nghĩ. Xin hỏi cô nương ai sẽ dùng canh này?" Hắn đổ trách nhiệm lên người khác. Đây đích thật là một cách nói rất cao thâm. Dụng ý của Độc Cô Minh chính là mượn dao giết người.
    Quả nhiên, Đào nhi nói: "
Là phu nhân bảo chúng tôi nấu nồi canh này."
    Đao đã mượn xong, giết người cũng không còn bao lâu nữa.
    Hoa Tiểu Ba lập tức hỏi: "
Phu nhân dùng loại bổ dược này sao?"
    Đây vốn là thứ dành cho nam nhân ăn. Vương Ngọc Phân chẳng lẽ lại ăn để cho "
kê kê" dài ra hay sao?
    Liểu nhi đáp khe khẽ: "
Cái này dường như để lão gia ăn. Chúng tôi không rõ lắm. Phu nhân thường bảo chúng tôi nấu món này nhưng dặn đừng nói cho ai biết."
    Thì ra là đồ bổ cho Đỗ trang chủ. Chuyện đó cũng tự nhiên thôi. Hai người bỗng nhiên mất hết hứng thú với chuyện này.
    Độc Cô Minh nói: "
Ta dám cam đoan là, trên đời này chỉ có bốn chúng ta biết chuyện này thôi."
    "
Không đúng!" Hoa Tiểu Ba cãi lại: "Còn có lão gia và phu nhân của bọn họ cũng biết. Thêm hai người nữa là sáu!" Hắn chìa hai tay mỗi tay ba ngón ra, cười khiến người ta muốn nôn mữa.
    Lưỡng nữ cảm kích nói: "
Đa tạ, nhị vị công tử."
    Hoa Tiểu Ba liền đứng thẳng người, lấy vẻ thành thật nói: "
Kỳ thật chúng tôi có việc muốn kiếm các người."
    Hai nàng thấy hắn tỏ ra nghiêm chỉnh bèn hỏi: "
Công tử, là chuyện gì?"
    Hoa Tiểu Ba nói: "
Thật ra phu nhân các người bảo chúng tôi trở về. Bọn họ bảo ta gọi các người sang bên đó, bảo có chuyện muốn tìm các người."
    "
Thật không?" Hai người hỏi lại có chút hoài nghi.
    Hoa Tiểu Ba nói: "
Đương nhiên rồi! Một người còn trẻ như ta không có học thói gạt người."
    Liễu nhi nói: "
Nhưng phu nhân kêu chúng tôi đến đây lấy canh mà. Vậy món canh này giải quyết thế nào?"
    Hoa Tiểu Ba không cần suy nghĩ, ngáp miệng đáp: "
Phu nhân của các nàng cũng nói với chúng ta, nếu các nàng nấu canh chưa xong thì cứ để đó lúc về lại nấu tiếp. Còn nếu canh nóng xong rồi thì để ủy lạo cho chúng ta. Phải biết rằng chúng ta chạy đường xa cũng rất mệt, không thể không bồi bổ. Có phải không hả Độc Cô đại ca?"
    Mồm miệng Độc Cô Minh cứ trơn tuột như nước, chậm rãi đáp: "
Đúng thế, rất là mệt. Nữ nhân muốn nam nhân làm gì, đương nhiên phải bồi bổ thân thể cho nam nhân."
    Đào nhi nói: "
Nhưng mà từ đây đến Đại Địa Minh cũng không xa lắm."
    Hoa Tiểu Ba khẳng định: "
Cũng không gần. Mấy nữ hài tử các nàng thân hình nhẹ nhàng, khi di chuyển không dụng lực nhiều. Còn nam nhân bọn ta thì khác, thân thể nặng nề, khi di chuyển tổn sức rất nhiều. Đã vậy chúng tôi còn chạy nữa nên còn mệt nhọc hơn. Các người coi mồ hôi đổ trên n gười chúng tôi còn chưa kịp khô nè."
    Độc Cô Minh trong lòng thật sự bội phục Hoa Tiểu Ba. Vừa rồi đi ngang cái hồ, Hoa Tiểu Ba hắt nước ướt cả hai người. Hắn còn thấy làm lạ sao Hoa Tiểu Ba làm ướt cả người và y phục. Nguyên là hắn đã dự tính từ trước. Vô luận những lời nói có hấp dẫn mấy đi nữa cũng không thể biểu đạt hết sự bội phục của Độc Cô Min đối với Hoa Tiểu Ba.
    Hai nàng nhìn nhau một thoáng, rốt cuộc cùng gật đầu giao cho họ nồi canh cẩu pín. Hai người cũng chẳng sợ canh còn nóng, ăn hết sạch nồi canh ngay trước mặt hai nàng.
    Hắc hắc, nữ nhân thật dễ lừa! Mấy ngày nay quả thật cũng có chút hư nhược, có được những đại bổ cực phẩm hảo hạng này, đêm nay tha hồ sát địch trên giường, thực là uy phong bốn bề!
    Hai người không ngừng cười thầm trong bụng, chẳng thèm nghĩ đến việc đây là dược liệu để kích thích hùng phong của Đỗ Thanh Phong. Có vẻ như cái số phận bị mắng chửi của bọn họ cũng không còn xa nữa. Ai, hai người này, vì uy phong của bọn họ, mà quên đi vấn đề hùng phong của người khác - xem ra tâm huyết của Vương Ngọc Phân lại hoài phí mất rồi.
    Hai nàng nhìn thấy họ ăn xong liền hỏi: "
Có ngon không?"
    Hai người đồng thanh đáp: "
Tuyệt ngon."
    Hai nàng nở nụ cười vui vẻ nói: "
Chúng tôi đi được chưa? Phu nhân có lẽ đã đợi lâu rồi, trễ nải nữa sẽ bị mắng đấy."
    Hoa Tiểu Ba cười nói: "
Được rồi, chúng tôi cũng muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ của mình."
    Để cho hai nữ hài xinh đẹp bị mắng thì thật là sỉ nhục cho nam nhân. Hai vị cô nương, chúng ta đi thôi."
Độc Cô Minh vô cùng vui mừng, chẳng những không nghĩ rằng có thể thuận lợi như thế, lại còn có cầu pín để bổ thân nữa. Thật là quang vinh cho nam nhân, sao lại sỉ nhục cho được? Độc Cô Minh không màng đến vấn đề này. Đó là chuyện của Tứ Cẩu. Hắc, ăn cẩu pín của chính Tứ cẩu!
    Hai nàng đi theo bọn họ ra ngoài. Phải sau này các nàng mới biết là bị gạt nhưng đã muộn rồi. Các nàng bị đưa ra khỏi Long Thành đến ngày hôm sau mới trở về. Khi đó các nàng quả nhiên bị mắng chửi nhưng không phải vì cẩu tiên mà là vì các nàng đã nhấm nháp nhân tiên.
    Độc Cô Minh nói không sai, người và động vật khác nhau. Người mà ăn cây roi của động vật thì không ai dám mắng chưởi nhưng nữ nhân mà ăn cây roi của nam nhân, mà lặp lại nhiều lần như vậy thì sẽ có nhiều người đàm tiếu.
    Liễu nhi, Đào nhi bị Vương Ngọc Phân mắng cho một trận. Họ chỉ nói được một câu: Phu nhân, chúng tôi bị lừa. Từ nay về sau sẽ không tin tưởng nam nhân nữa.
    Còn có từ nay về sau ư? Có chăng là một lần khác.   

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #140


Báo Lỗi Truyện
Chương 140/248