Chương 122: Yêu không hối hận


Đến khi trời tối Hoa Lôi vẫn ở lại Mộc Nhân Cư. Hy Bình không yên tâm về nàng nên cho Hoa Tiểu Mạn qua ngủ với nàng.

Hy Bình ở trong phòng cùng bọn nữ nhân đùa giỡn, ôm Lãnh Như Băng nói: "Đêm nay ta qua phòng Nguyệt nhi ngủ, các nàng có phản đối gì không?"

Tứ nữ Bạch Dương tộc biết giữa hắn và nguyệt nhi có qua hệ rất mơ hồ, cũng không nói gì cả.

Lãnh Như Băng quá kinh ngạc hỏi: "Hy Bình, chàng cùng Nguyệt nhi sao?"

Hy Bình tở dái: "Nàng cũng biết rõ chuyện giữa ta va Nguyệt Nhi. Ta không thể dể Nguyệt nhi thương tâm chút nào nữa."

Lãnh Như Băng nói: "Nhưng đó là muội muội của chàng."

Hy Bình không nén nổi, nói: "Có lẽ! Chính vì vậy, ta không thể khiến nàng ta tiếp tục tiều tụy. Nàng ta dám chọn ta, ta vì sao không thể chọn nàng ấy? Các nàng không nói ra ngoài, ai mà biết được chứ, nàng nói đúng không?"

Lãnh Như Băng hết lời, nhìn Hy Bình đi khỏi, rồi mới nói: "Các ngươi không ngạc nhiên sao?"

Bạch Liên điềm nhiên nói: "Lúc hắn ở Bạch Dương tộc, đêm nào cũng cùng Nguyệt nhi ngủ chung một lều, lúc đầu ta còn nghĩ vì họ không phải anh em ruột, ai biết lại là anh em ruột. Phải quản, chúng ta cũng quản không được, huynh muội bọn họ đều không sợ, chúng tan gược lại lo lắng gì chứ? Để họ tuy tiện đi, chúng ta ngủ."


Lãnh Như Băng chấn kinh nhưng chấn kinh xong thì lại bình tĩnh trở lại.

Phải sai lầm, thì để hắn làm sai đến cùng.

Hy Bình gõ cửa phòng Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt hỏi vọng ra: "Ai đó?"

Hy Bình im lặng một lúc rồi đáp: "Đại ca."

Bên trong vọng ra tiếng bước chân mở cửa. Tiểu Nguyệt bận áo ngủ, nàng ngẩng mặt nhìn Hy Bình, nhẹ giọng: "Đại ca, huynh đến rồi à?"

Hy Bình tiến vào phòng, nhìn Tiểu Nguyệt đónh cửa lại, hắn nói: "Nguyệt nhi, đêm nay, đêm nay …Ài!"

Tiểu Nguyệt ngẩng mặt nhìn hắn chằm chằm nói: "Đại ca, Nguyệt nhi đã chờ đêm nay lâu lắm rồi."

Nàng sà vào lòng Hy Bình, Hy Bình ôm chặt lấy nàng, hỏi: "Mẹ và muội đã nói chuyện gì?"

Tiểu Nguyệt do dự một lúc đáp: "Mẹ cái gì cũng không nói."

"Có lẽ cái gì cũng không cần nói." Hy Bình bế Tiểu Nguyệt đi đến giường, đặt nàng nằm xuống, cởi hài giúp nàng, rồi tự mình cởi giày leo lên giường, vuốt nhẹ tóc nàng im lặng rất lâu.

Tiểu Nguyệt nắm tay hắn lại nói: "Đại ca, huynh không phải muốn làm hư với Nguyệt nhi sao? Muội thấy huynhl úc này không giống đại ca háo sắc của muội, Một điểm khí phách sắc lang cũng không có. Hừm, có phải chê Nguyệ nhi quá xấu xí không? Cả sắc lang nhìn thấy cũng không có khẩu vị nữa?"

Hy Bình trong lòng kinh hãi: "ây, Nguyệt nhi làm sao biết rõ cảm tưởng lúc trước của ta vậy?"

Tiểu Nguyệt giận dỗi: "Đại ca, có phải không hả?"

Hy Bình đáp: "Sao lại thế được? Nguyệt nhi là nữ hài mỹ lệ nhất mà!"

"Vậy sao cả loại sắc lang như huynh cũng do dự với muội? Huynh phải xuất ra bản sắc sắc lang của huynh, hướng tới muội muội của huynh, chứng minh đi. Không cần nói muội là muội muội nên huynh không dám, đó không phải là lời cuả sắc lang. Hơn nữa huynh không phải lần đầu làm hư với người ta." Cặp mắt ươn ướt của Tiểu Nguyệt thấy được sự hoảng hốt trong lòng hắn.

Hy Bình nén giận, đè nhẹ Tiểu Nguyệt một cái, day mũi nàng nói: "Tiểu ny tử muội này, muội dám chọc đại ca hả?"

Mặt Tiểu Nguyệt thoáng hồng, cũng không biết vì thẹn hay vì ánh đèn hồng, nàng nói: "Huyng trước đây thường bị muội chọc đến hỏa dục thiêu đốt, huynh không có chân chính muốn Nguyệt nhi, đêm nay huynh có phải đơn thuần đến đây ngủ với Nguyệt nhi thôi không? Huynh cứ nói, bất luận thế nào huynh tìm cha mẹ về bồi thường cho muội. Đại ca, huynh thật là khiến Nguyệt nhi thất vọng?" Nước mắt nàng lấp lánh dưới ánh đèn.

Hy Bình cuối đầu xuống, hôn lên đôi mắt ướt át của nàng, giọng ôn nhu: "Muội biết đại ca trước giờ rất uy tính mà, làm sao đánh lừa muội được?"

Cười khúc khích một tiếng, Tiểu Nguyệt yêu kiều nói: "Đại ca, huynh nói dối thường như cơm bữa, huynh còn nói giũ uy tín? Huynh không biết lừa Nguyệt nhi bao nhiêu lần rồi, từ nhỏ đến lơn huynh toàn la người ta, huynh là đại ca hư, còn dám nói không lừa muội? muội đánh chết huynh!"

Đôi tay mềm mại lại bắt đầu âu yếm vuốt ve Hy Bình. Đột nhiên mọi động tác đều dừng lại nhìn Hy Bình chằm chằm, nhẹ giọng: "Đại ca, có một bộ phận trên người huynh lúc nào cũng nói sự thật."

Hy Bình lật người nằm ngửa xuống, ngẩng đầu nhìn xuống cái quần trương lên như cái lều của mình.

"Mẹ nó, từ lúc nào đã vọt lên thế này?"

Vọt lên một cái cũng nói lên sự thật, lúc này đúng là bi ai của nam nhân!

Tiểu Nguyệt nhỏm dậy nằm đè lên mình hắn yêu kiều giận dỗi: "Đại ca, huynh đến đã lâu rồi còn chưa hôn đôi môi ngọt ngào của Nguyệt Nhi đó!"

Đôi môi hồng của nàng ấn lên cái miệng đang mở ra định nói của hắn, đầu lưỡi như linh xà trườn vào miệng hắn, sử dụng cách giao lưu không cần mở miệng nhưng ngọt ngào nhất, Trong số các bộ phận cấu thành ngôn ngữ giao lưu của tình nhân song phương, lưỡi cho dù không dùng để nói, cũng đem đến cho cả hai sự thấu hiểu sâu sắc.

Hy Bình phản kích hôn lại khiến Tiểu Nguyệt hô hấp khó khăn, đến khi nhịp tim đập lên cuồng loạn hai đôi môi mới lưu luyến rời nhau.

Tiểu Nguyệt gục đầu vào cổ Hy Bình nhẹ nhàng thở gấp nói: "kỳ thực chỉ cần đại ca yêu Nguyệt nhi, thường xuyên ôm hôn Nguyệt nhi muội cũng mãn nguyện lắm rồi,. Muội biết muội muội không được yêu ca ca, cũng biết không thể xin ca ca chiếm hữu muội muội. Nhưng muội đã yêu ca ca, muốn để ca ca chiêm hữu Nguyệt nhi, muốn vi ca ca sinh hai tử. Có nhiều lúc Nguyệt nhi không thể đơn thuần xem huynh la đại ca. Nhiều lúc, huynh la nam nhân trong tim cua Nguyệt nhi. Không phải do tai nạn đó khiến đại ca trở thành nam nhân đầu tiên của Nguyệt nhi chỉ vì Nguyệt nhi không cảnh giác, đã phải lòng đại ca. Đúnh vậy đại ca tốt như vậy, vì sao nữ nhân khác có thể có đại ca, muội muội thân thiết lại không thể có?"

Hy Bình đáp: "Thì ra là muội ghen với bọn họ à!"

Tiểu Nguyệt d6a3u môi: "Vậy thì sao nào? Huynh đêm nay không có câu trả lời thỏa đáng, muội tuyệt không tha cho huynh!"

Hy Bình nói giọng sợ sệt: "Sao dữ quá vậy? không chút ôn nhu sao? Tốt! Muội muốn thế nào thì thế ấy, đại ca đêm nay tùy muội phân pho!"

"Một chút thành ý cũng không có!" Tiểu Nguyệt ngồi dậy đôi tay khéo léo cởi y phục Hy Bình.

Hy Bình nhìn nàng, để mặc nàng cởi hết y phục mình, hùng phong kiên định trước mặt Tiểu Nguyệt, để lộ dương căng kỳ vĩ to lớn.

Tiểu Nguyệt nói: "Đại ca, huynh cởi y phục cho nguyệt Nhi đi? Muội muội đã phục vụ ca ca rồi, giờ đến lượt ca ca phục vụ muộ muội đó."

Hy Bình cu6o62i cười: "Ta saol ại có muội muội dâm đãng như muội chứ?"

"Ca ca háo sắc, muội muội sao không thể dâm đãng." Tiểu Nguyệt nằm ép vào ngực hắn, dùng nhãn thần thánh thiện nhìn hắn, âu yếm nói: "Nữ nhân có rất nhiều khuôn mặt. nguyệt nhi cả đời này chỉ dâm đãng trước mặt đại ca thôi, chỉ vì một mình đại ca lộ vẻ lẳngl ơ."

Hy Bình xoa nhẹ đầu nàng, hôn lên trán nàng: "Yêu đã thuần chân, trao cũng đơn giản!"

Tay hắn trượt xuống eo nàng, nhẹ nhàng tháo dải lưng. Đôi tau để ngoài y phục, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mềm mại đàn hồi, lại nhẹ nhàng giũ bỏ tấm áo ngủ cho nàng. Một tấm thân tinh mỹ lungl inh dưới ánh đèn, hòa cùng một tấm thân nam nhân cường tráng, tao thành kiệt tác hoàn mỷ nhất của tạo hóa.

Tiểu Nguyệt hỏi: "Đại ca, muội muốn biết lần đầu huynh nhìn thấy thân thể Nguyệ nhi, huynh kinh ngac như thế nào?"

Hy Bình trả lời thành thật: "Ta nghĩ thân thể muội cũng như khuôn mặt muội vậy. Khuôn mặt quá xấu xí, khiến người ta cảm thấy ghê tởm."

Tiểu Nguyệt giận dỗi: "Huynh dám nói muội xấu? Saol úc đó huynh dám làm xấu với người ta? Huynh thật là hư hỏng!"

Hy Bình đáp: "ta lúc đó nhắm chặt hai mắt, cắn răng bước qua, gắng gượng được bốn năm lần, lúc đó ta cho đó là việc xui xẻo nhất đời ta."

Tiểu Nguyệ nhe nhàng hỏi: "Giờ thì sao?"

Hy Bình đè nàng xuống, hai tay dỡ mặt nàng, hôn nhẹ rồi nói: "Cho dù là chuyện xui xẻo nhất, ta cũng phải làm, muội hiểu không?"

Tiểu Nguyệt nắm chặt hùng khu của hắn đáp: "Nguyệt nhi hiểu rồi. Giữa huynh muội xảy ra chuyện này là không bình thường nhưng đại ca vẫm làm, bởi vì đại ca không muốn thấy Nguyệt Nhi khóc một mình. Nguyệt nhi vì đại ca dâng hiến tâm hồn lẩn thể xác, cũng như là vô oán vô hói,. Đời người có nhiều điều sai, chúng ta cũng là sai, lại không được chọn lựa! Kỳ thực, yêu đại ca là hạnh phúc lớn nhất một đời Nguyệt nhi. Muội nguyên cả đời cám ơn trời cao vì đã khiến Nguyệt nhi cùng đại ca từ nhỏ phân ly. Lúc gặp lại có thể dùng phương thức ngọt ngào mỹ lệ khác yêu đại ca."

Hy Bình cười đáp: "Môi của muội ngọt ngào nhất đó. Muội la muội ngọt ngào mỹ lệ nhất của ta. Dù sợ bị người đời chửi là không bằng súc sinh, ta vẫn phải có muội. Đại ca là nam nhân rất ích kỷ, tham lam đến nỗi muội muội cũng chiếm hữu. Thứ mỹ hảo ta không thể gặp. Nếu gặp được mỹ hảo nào đó, ta đều sẽ chiếm lấy. Lúc nhỏ ôm muội ta thường nghĩ sau này ai có thể có được muội muội khả ái của ta? Không đoán được sau khi lớn lên, là ta có được muội. Muội la muội muội của ta, cũng là nử nhân của ta. Nữ nhân của ta có thể có cái gì, muội trong vòng tay ta cũng có thể có cái đó."

Tiểu Nguyệt rên rỉ nhẹ nhàng nói: "Muội cảm tạ sữ ích kỉ của đại ca. Chỉ có nam nhân tự tư mới bảo hộ nữ nhân mà hắn thương yêu. Trời cao an bài thật tôt, muội được xếp đặt làm của riêng đại ca. Huynh là đại ca thân mật nhất của Nguyệt Nhi, tình nhân vĩnh hằng của nguyệt nhi!"

Tay Hy Bình vuốt ve cổ nàng, đôi môi hôn lên bộ ngực nhu nhuyễn của nàng. Nàng nhẹ nhàng rên rỉ, đôi tay nhỏ chà nắn vành tai hắn, đôi môi hé mở, liên tục thở ra từng làn hơi nóng đẫm. Mũi lấm tấm mồ hôi, nhũ phong nàng bắt đầu căng lên, nhũ đầu cũng săn cứng.

Hy Bình rất ôn nhu vuốt ve nàng, chỉ thấy đôi ma trảo của hắn, lúc này đã giữ lấy song nhũ của nàng. Mặt hắn ma sát vào tiểu phúc của nàng phát ra âm thanh mê người của thỏ chạy trong cỏ. Mặt hắn úp sát vào vùng tam giác chết người của nàng. Môi hắn hôn lên mật huyệt nàng. Đầu lưỡi cắt ra một đường rồi tiến vào khe nứt, tạo ra một loại âm thanh như quẫy nước, đồng thời phối hợp với âm thanh rên rỉ mô hồ trong miệng nàng.

Một loại hương dụ hoặc ấp ủ dưới ánh đèn, thân thể cả hai bắt đầu nóng lên.

Tiểu Nguyệt cảm thấy cái hang ướt của cô có một dòng nước ấm chảy ra. Thân thể mỹ lệ uốn éo điên cuồng, rên rỉ thành tiếng: "Đại ca, Nguyệt nhi cần huynh!"

Hy Bình ngồi dậy, ôm nàng ngồi đối diện trong lòng, hai người trao nhau nụ hôn nóng bỏng, ngón giữa tay phải từ phía sau tiếng vào thám sát mật động của nàng, nhu tình vô hạn nói: "Nếu tiến nhập vào có thể đêm tới cho muội sự hoan lạc lớn nhất. Dù sợ chuyện tiến nhập này trời cũng không dung, ta vẫn không do dự tiến vào sinh mệnh muội. Muội muội của ta, đại ca đến đây!"

Đoạn đôi tay hắn nâng mỹ đồn của Nguyệt nhi lên, hùng căn lúc đó trụ tại động khẩu của nàng. Tay hắn từ từ hạ xuống, đồn bộ của nàng cũng nhẹ nhàng hạ xuống theo. Hùng căn hắn từ tốn tiến vào sinh mệnh đạo của nàng, tất ca đều vô cùng nhẹ nhàng, vô cùng chậm rãi. Xảy ra như chuyện tự nhiên.

"Đau lắm hả?" Hy Bìnhn hìn đôi mi nhắm nghiền của Tiểu Nguyệt. hắn biết nàng rất đau.

Tiểu Nguyệt nhịn đau đáp: "Đau là quyền lợi của nữ nhân. Làm nữ nhân đau là nghĩa vụ của nam nhân. Có thể khiếnn ữ nhân thống khổ, cũng là một loại bản lãnh của nam nhân, Nguyệt nhi vì kiêu ngạo, muội trong đau đớn cảm thấy huynh cho Nguyệt nhi hoan lac lớn nhất."

Đôi bàn tay nàng ôm lấy tấm lưng hổ của Hy Bình, áp sát ngọc phong vào ngực hắn. Tay Hy Bình đỡ lấy đồn bộ nàng giúp nàng vận động. Môi cả hai quyện chặt vào nhau. Cả hai giữ tư thế này giao hợp một lúc lâu. Thân thể Tiểu Nguyệt do đau đớn ban đầu nên chuyển động theo tiết tấu của Hy Bình. Thân thể cả hai xuất mồ hôi, mồ hôi lóng lánh dưới ánh đèn.

Hy Bình cảm thấy vách nhục động của Tiểu Nguyệt rung rẩy, thu nhỏ, bóp chặt lấy dương căn thô đại của hắn, làm cho khoái cảm của hắn đại tăng. Tốc độ hoạt động của hắn từ từ trở nên mãnh liệt, không còn sự ôn nhu ban đầu nữa.

Dưới sự công kích cường liệt của hắn, Tiểu Nguyệt không còn đè nén nổi dục vọng.

Miệng nàng bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ, càngl úc càn lơn, torng thanh âm tràn đầy yếu tố khiêu khích. Nàng cảm thấy thân thể như không còn là của mình, hoàn toàn không theo sự khống chế của nàng nữa. Tư Tưởng nàng trở nên mơ hồ. Kẻ xâm nhập vĩ đại này -đại ca nàng, là ôn nhu cùng thô bạo tập hợp lại. Không lâu trước đây hắn còn như tình thánh với nàng, nhu tình như nước, lúc này lại như bạo chúa thô bạo với nàng.

Thú tính của nhân loại không phải thể hiện ra trong chém giết, mà lộ ra trong tình ái.

Tiểu Nguyệt biết thú tính cua đại ca nàng so với người thường thể hiện lâu hơn. Trong tình ái hay torng chém giết đại ca nàng đều bạo phát thú tính cường đại vô bì. Nàng yêu sâu sắc thú tính của đại ca nhưng nàng không thích đại ca như vậy. Nành cảm thấy bình thường đại ca vô lại thấu trời là khả ái nhất. Bởi vì lúc đó hắn có nhân tính thiện lương cũng không thiếu sự thú vị của việc trêu chọc người.

Rất nhiều lần, nàng cảm thấy đại can hư một tiểu hài khả ái. Lúc đối địch với hắn, nàng lại thấy hắn đầy ma tính mị lực của một ma thần. Nhưng trong tình ái, nàng rất dễ dàng liên tưởng đến hắn như một dã thú.

Bởi vì yêu sao?

Đúng vậ, kể từ khoảnh khắc đại ca tiến vào nàng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng tâm linh hắn rung động cùng toàn bộ tư tưởng hắn. Cũng trong khoảnh khắc đó nàng cảm thấy một cảm tình thâm tàng đột nhiên bạo phát, cũng giốngn hư thú tính của hắn khiến nàng mê say.

Trong tình ái, thú tính so với mọi thú khác đều chân thật hơn và có mị lực không thể kháng cự.

Tại thời khắc này, cho nhân tính con mẹ nó đi gặp quỷ đi!

Tiểu Nguyệt lúc này không thể ức chế khoái cảm tràn đấy trong nội thể. Thân thể nàng bắt đầu rung lên bằng tất cả cơ năng, khoái cảm cực đỉnh của nàng không dừng lại, xâm nhập thần kinh nàng. Nàng đột nhiên cảm thấy thế giới nhẹ nhàng phiêu hốt. Trong mắt nàng mất đi mọi sự tồn tại, chỉ trong sâu thẳm tâm hồn nàng, mờ nhạt tồn tại một bó đuốc nóng bỏng đang đốt cháy lên khoái cảm bên trong nàng. Nàng trong khoái cảm vô bì mê mất hồn.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/248