Chương 119: Tình xưa trốn cũ


Về tới Trường Xuân Đường , liền có một đám đông nữ quyến đang chờ đợi họ .

Hy Bình nhìn không thấy Lôi Phượng , Đỗ Tư Tư , Phong Ái Vũ , Độc Cô Kỳ , cả Hoa Sơ Khai phu phụ cũng không thấy ra , liền cảm thấy kỳ quái . Tuyết Nhi ngồi trong lòng hắn cũng hỏi : " Cha , mẹ đâu ? Sao không thấy mẹ vậy ? "

Hy Bình đáp : " Có lẽ mẹ ở bên trong , chúng ta vào đến nơi là gập thôi . " 

Lần này , bọn nữ nhân sớm đã ra mừng họ , các nàng đều tìm đến nam nhân của mình . Một đám người trở lại chuyện nói không kịp , rồi hoang hoang hỉ hỉ trở vào Trường Xuân Đường .

Tứ Cẩu có thêm sáu nữ nhân , liền khiến Lan Hoa cùng Oanh Thúy nổi giận không thèm để ý tới hắn . Còn Tâm Như thì đã thấy qua nam nhân Bạch Dương tộc có rất nhiều nữ nhân , hơn nữa nữ nhân Bạch Dương Tộc coi chồng như Trời nên với chuyện này không có ý kiến gì hết .

Triệu Tử Thanh thì nổi giận bừng bừng , đá hắn liền mấy cái ,rồi kéo tay hắn không buông : " Nói chàng đi báo thù , chàng lại đi nạp thiếp . Giờ thì sướng chưa , mười mấy nữ nhân , chàng nói thiếp sau này chịu đựng làm sao đây ? " 

Tứ Cẩu bào chữa : " Thanh Thnah, không phải mười mấy , chỉ có mười thôi ! '

Triệu Tử Thanh giận dữ cãi : "
Ngoc Điệp không tính sao ? "

Tứ Cẩu lại kêu oan : "
Nàng ta không ở đây , bên cạnh ta chỉ có mười . Thanh Thanh , nàng kéo tay ta đứt ra , coi chừng sinh con ra sẽ không có tai đó . "

Hoa Tiểu Ba cười trên sự đau khổ : "
Sư phó , có vẻ người không chịu nổi chịu này rồi . Ta lại là đồ đệ người nhưng gia thất lại bình yên nhe ! Ui da ! Xuân Thúy tỷ tỷ , tỷ sao có thể dùng chiêu này với ta được ? "

"
Ngươi đừng tưởng mình may mắn thoát được . Theo ta về phòng , ta trừng trị ngươi , coi ngươi còn có thể ở đây hoa tâm hoa khẩu không ? " Xuân thúy kéo tai hắn . Hắn một mặt dùng tay chụp tai lại một mặt vừa kêu vừa la theo Xuân Thủy đi ra khỏi đại sảnh .

Bạch Tuệ nhìn Hy Bình một cái , kín đáo thở dài , cũng đi khỏi đại sảnh .

Độc Cô Minh kéo Bạch Linh và Hạ Vũ vào lòng âu yếm : "
KHông biết phải giải thích với các nàng thế nào , vì thế ta cũng không giải thích . " Rồi hôn lên mặt mỗi nàng một cái . Với việc hắn có thêm ba nữ nhân cũng không có lời giải thích nào .

Bạch Linh tuyệt không phiền lòng vì chuyện đó : "
Nữ nhân Bạch Dương tộc bọn thiếp trước nay đều không hỏi về chuyện của nam nhân . Có một điều hiển nhiên , nam nhân ở Bạch Dương tộc mà có nhiều nữ nhân là rất bình thường . "

Độc Cô Minh buồn bã thì thầm vào tai nàng : "
Hy Bình mới trở về . Nàng có thể nhân cơ hội tương phùng đòi hắn ôm nàng . Ta biết hai tỷ muội nàng vĩnh viễn không quên được hắn .

Bạch Linh thở dài : "
Không cần , vòng tay hắn không mở rộng vì ta . Ta không có duyên với hắn , ta thuộc về chàng . "

Độc Cô Minh hỏi : "
Bạch Dương tộc bọn nàng nếu như không có sự cho phép của bản thân trượng phu , không thể cùng nam nhân khác hoan hảo sao ? "

Bạch Linh chỉ còn biết thở dài . Cũng chỉ vì Hy Bình .

Hy Bình cùng mỗi nữ nhân ôm hôn hết một vòng , ôm lấy Lãnh Như Băng và Bạch Liên hỏi : "
Bọn họ đâu ? "

Hoa Tiểu Mạn bên cạnh đáp : "
Bọn họ cùng cha mẹ thiếp đến Cái Bang rồi . "

Hy Bình hiếu kỳ hỏi : "
Đến chổ nhạc phụ làm gì ? "

Lãnh Như Băng đáp : "
Phong bang chủ thụ thương trong đại hội nữa tháng trước . Bọn họ phải trở về trông coi . Ái Vũ khóc đến ngất đi ! "

Hy Bình lặng người .

Bạch Liên tiếp : "
Bọn thiếp cũng định đi nhưng Phượng tỷ để bọn thiếp ở lại đợi chàng . Tỷ nói , nếu như đi hết , lúc chàng trở về sẽ không ai hầu hạ chàng . Lúc đó thiếp cũng nói , chàng ra ngoài một lần nhất định dẽ có thêm một đám mỹ nữ . Thiếp quả nhiên nói đúng . Lão công , chàng thật có mỵ lực . "

Nữ nhân Bạch Dương Tộc thật đặc biệt . Bọn họ vì nam nhân của mình có thể chinh phục nữ nhân khác mà cảm thấy kiêu ngạo .

Hy Bình cười đáp : "
Mỵ lực cũa lão công nàng đâu có lớn dữ vậy . Ngoại trừ Mân Côi là nữ nhân của ta còn lại đều không phải . "

Bạch Liên hỏi : "
Bạch Tư cũng không à ? 

Hy Bình đáp: " Nàng tự đoán xem . "

Bạch Liên nhìn sang chổ Bạch Tư và Bạch Chỉ đang ôm nhau nói : " Không cần đoán nữa . Ta biết nàng ta chốn không thoát vòng tay chàng . Bạch Liên thiếp thân là công chúa cũng rơi vào vòng tay chàng nữa là cô ta . " 

Hy Bình nhìn sang Hoa Tiểu Mạn đang bế Tuyêt Nhi nói : " Tiểu Mạn , bụng nàng cũng lớn rồi , không cần phải mệt như vậy , đưa Phỉ nhi bế đi ! "

Tuyết Nhi ở trong lòng Phỉ nhi nói : " A di , con lúc trước chưa gập a di . A di có gập mẹ chưa ? " 

Phỉ nhi cười đáp : " A di gập mẹ con rồi . Con nhất định là Tuyết Nhi , thật đáng yêu quá . Phỉ nhi thích Tuyết Nhi lắm ! "

Tuyết Nhi thích thú nói : " Thật nhe ! Thật nha ! Con gọi là Tuyết Nhi , là một hài tử khả ái . Mọi a di thúc thúc đều thích Tuyết Nhi . Nhưng mà sao không thấy mẹ đâu hết ? Tuyết Nhi nhớ mẹ lắm ! "

Tuyết Nhi đừng lo , vài ngày nữa là có thể gập mẹ . Tuyết Nhi ta bồng được không ? " Ngẫu nhi đón Tuyết Nhi từ tay Phỉ nhi , hôn lên khuôn mặt nhỏ của nó .

Hy Bình nói với đám thê thiếp của hắn : "
Các nàng mau qua chào hỏi cha mẹ ta , đừng để họ không rõ đâu là con dâu mình .

Chúng nữ nhất tề xúm lại chỗ tiễu Nguyệt và Hoàng Dương phu phụ .

Đỗ Mạnh Mạnh rời khỏi vòng tay Đại Hải , đến trược mặt Hy Bình , nói không ra lời . Hy Bình nhè nhẹ mỉm cười ôm nàng vào lòng .

Hai tay nàng ôm chặt Hy Bình , nói nhỏ vào tai hắn : "
Đại ca , Mạnh Mạnh nhớ huynh .

"
Ưmm , đại ca biết . " Hy Bình vuốt nhẹ mái tóc đen huyền , nhẹ nhàng đáp .

Đổ Manh Manh rời khỏi Hy Bình , cũng đến bên cạnh Hoàng Dương phu phụ .

Hy Bình nhìn bóng lưng nàng , trong lòng buồn bã . Đến trước mặt Bạch Linh , nhìn Độc Cô Minh hỏi : "
Nữ nhân của ngươi có thể để ta ôm không ?

Độc Cô Minh cười đáp : "
Ngươi cứ tự nhiên đi .

Hy Bình ôm lấy eo thon mềm mại của Bạch Linh , thấy nàng rung rẩy liền ôm chặt hơn , cúi đầu nói vào tai nàng : "
Bọn nàng hận ta à ?

"
Bọn ta sẽ dùng cả cuộc đời để quên ngươi ! " Bạch Linh nặng nề thốt ra một câu . Tuy nhiên nàng thực có thể quên nam nhân này sao ? Nàng sau này trong lúc ngủ cũng la goi tên hắn nhưng hắn không phải là nam nhân của nàng . Nàng chỉ có thể chọn cách quên hắn .

Thời gian cả cuộc đời , thật là quá dài ! Có lẽ thực bởi vì không quên được . Vì vậy phải dùng thời gian cả cuộc đời thì mới quên được chăng ?

Hy Bình thở dài : "
Bọn họ so với ta thì tốt hơn nhưng hy vọng nàng có thể quên . Không cần quá nhiều thời gain ! " Thả Bạch Linh ra , đến trước mặt Tư Cẩu nói : " Thanh Thanh , cô tha cho hắn đi ! Tai hắn cũng làm bằng thịt đó . Thực sự đau lắm , cô không đau lòng sao ?

Triệu Tử Thanh trút giận sang hắn : "
Trừ phi ngươi đưa tai cho ta kéo . "

Hy Bình xua tay nhận bại : "
Vậy thì không được . Tứ Cẩu , từ từ hưởng thụ , huynh đệ đi trước . "

Tứ Cẩu la lên : "
Hy Bình , đừng đi . Đến đây giupps mau , xuất tuyệt chiêu , lột sạch y phục nàng ta . "

Hy Bình hỏi lại : "
Nàng ta là nữ nhân của ngươi , ngươi nói ta nghĩ sao về cái hảo ý này ? "

Lúc này , cả nhà đều đã ngồi xuống , chỉ có Tứ Cẩu vẫn bị Triệu Tử Thanh kéo y đứng nguyên .

Hy Bình ngồi xuống , vẩy tay gọi Bạch Chỉ nói : "
Tiểu Bạch Chỉ , lại đây cho ta ôm .

Bạch Chỉ bước lại ngồi trên đầu gối hắn nói : "
Đại phôi đản , Chỉ nhi cứ vào giờ này ngày này đều nhớ tới chàng . "

Hy Bình đưa tay lau nước mắt nàng hỏi : "
Tiểu Bạch Chỉ của ta , nàng vì sao lạ khóc ? Ai đã phụ nàng ? "

Bạch Chỉ đáp : "
Thiếp biết đại phôi đản không làm tiểu thư đau lòng , thấy đại phôi đản đưa tiểu thư cùng trở về . Chỉ nhi cao hứng lắm . Đây không phải Chỉ nhi khóc . "

Hy Bình mỉm cười hỏi : "
Ưmm , tốt . Chỉ nhi khóc không phải khóc , vậy gọi là gì ?

"
Rơi lệ vì cười . " Bạch Chỉ ngọt ngào cười , liếc về hướng Bạch Tư một cái .

Hoàng Dương khen ngợi : "
Bình nhi , con đúng là có bản lãnh . Thế này nhân khẫu của gia đình chúng ta sẽ hưng vượng . Con ra ngoài chưa lâu đã thu về một đám đông thê tử khả ái , thực khiến tổ tông rạng rỡ mặt mày . "

Hoa Tiểu Mạn hỏi : "
Sư thúc , người sao lại nói như vậy ?

Hoàng Dương cười lớn nói : "
Tiểu Mạn , ngươi còn gọi ta là sư thúc à ? Ngươi phải theo Bình nhi mà gọi . Ngươi bây giờ không phải là người của Hoa gia nữa , ngươi là người của Hoàng gia ta . "

Hoa Tiểu Mạn mặt thoáng đỏ , nói : "
Con đi dặn người hầu làm thức ăn . " Quay người đi ra khỏi đại sảnh .

Hoàng Dương nói với Hy Bình : "
Bình nhi , thế này cũng không tệ .

Hy Bình biết ý lão nghĩ là Hoa Tiểu Thiến đổi thành Hoa Tiểu Mạn . Bởi nhớ rằng khi xưa chưa từng biết Hoa Tiểu Thiến là nữ nhân như thế nào , vì sao tiểu bảo bối đó thích đùa với hắn như vậy , nhưng hay bị đùa đến mức nổi giận bỏ đi ? Hắc , không nghĩ được bản thân ra đời chưa bao lâu đã đùa bỡn với nữ nhân rồi , không lạ là sau khi lớn lên lại háo sắc như vậy .

Xuân Yến bĩu môi : "
Lão đầu tử , sao lại không tệ . Ta thấy mọi cái đều rất tốt .

Hoàng Dương mỉm cười thần bí : "
Ta không cãi với bà , bà hiểu chưa ? Câu nói đó của ta chỉ có hai chúng ta minh bạch , còn bọn các người à ! Hắc hắc !

Xuân Yến giận dữ : "
Lão . "

"
Sư ca ! " Hoa Lôi bước vào đại sảnh , ngây ngưới đứng tại cửa , vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ la lên , lệ phủ tràn mi .

Xuân Yến nhìn thấy Hoa Lôi , trong lòng kinh ngạc than thầm : "
Tiểu ny rử này sao bây giờ trở nên mỹ lệ thế này , lại còn trẻ như vậy . "

Hoàng Dương từ trên ghế đứng đậy , đến trước mặt Hoa Lôi nhìn từ dưới lên trên , đoạn nhẹ giọng hỏi : "
Lôi Lôi , muội vẫn tốt chứ ?

"
Ưmm " Hoa Lôi lao vào lòng Hoàng Dương , ứa lệ đáp : " Lôi Lôi có thể gập lại sư ca , cái gì cũng tốt hết "

Hy Bình nhớ lại lúc ở phòng Hoa Lôi có thấy người gỗ , bây giờ mới nhận ra chúng là hình của ai , trong lòng nghĩ . "
Mẹ nói một câu cũng chẳng sai . Hoa Lôi này đã từng có một đoạn tình sâu đậm với cha . "

Xuân Yến nháy nháy Hy Bình . Hy Bình đau đầu suy nghĩ . "
Lần này mẹ không phải bảo hắn đi lấy gậy đập đôi uyên ương chứ ? Hoàng Hy Bình hắn sao có thể làm người kém đức như vậy . " Vì thế hắn nhìn Xuân Yến lắc đầu .

Xuân Yến mắt ứa lệ cảnh cáo hắn . Hắn chỉ còn cách ôm Bạch Chỉ để qua bên cạnh , đi đến đúng bên hai người , cố ý ho khan vài cái , nói : "
Hắc , nghe con nói một câu đi , hai người đứng nãy giờ không mỏi sao ? có thể ngồi xuống nói chuyện không ? Ô , hai người không thấy là ngồi thì thoải mái hơn đứng sao ? Như vậy tốt lắm đó ! "

Hắn thấy bản thân mình giống như thằng ngốc , một mình ở chổ này tự nói tự hiểu .

Hoàng Dương giải nguy : "
Lôi Lôi , hắn là con ta , chúng ta sang bên này ngồi xuống từ từ nói chuyện , được không ?

Hoa Lôi lại cũng "
Ưm " một tiếng , kéo tay Hoàng Dương đến giữa mọi người , ngồi xuống dựa vào vai lão .

Điều này khiến Xuân Yến cực kỳ khó chịu , lại đưa mắt ướt nhìn hắn .

Hy Bình trong lòng kêu khổ ."
Sao mẹ hắn lại muốn hắn làm cái việc vô đạo đức thế này ? Bọn họ đã ngồi xuống rồi , giờ phải nói bọn họ đứng dậy sao ? " Hắn nhìn khuôn mặt si tình của Hoa Lôi , mặt nàng nghiêng qua chăm chăm nhìn cha hắn với một loại nhãn thần si tình .

Hy Bình nhùn nhìn trái phải , chỉ còn biết đến sau lưng hai người , cúi đầu vào giữa hai người , đầu hắn chặn ánh mắt si tình của Hoa Lôi lại , cười hỏi : "
Hai người đã ngồi rồi , không nói chuyện sao ?

Hiện giờ thật là vô duyên lắm rồi ! Hy Bình trong lòng tự mắng mình một câu .

Hoa Lôi giận dữ hỏi :"
Hoàng Hy Bình , ngươi đến cùng là muốn gì ?

Hy Bình mỉm cười : "
Ta muốn gì , nàng còn chưa rõ à ? " Rồi lập tức hạ giọng : " Nàng cùng ta ra ngoài một chút , ta đem mọi chuyện nói rõ cho nàng , ưm ?

"
KHông ! Ngươi tránh ra , ta phải cùng cha ngươi nói chuyện . " Hoa Lôi dùng tay đẩy mặt hắn ra .

Hy Bình biết điều , đi đến sau lưng Xuân Yến , cúi xuống nói vào tai bà : "
mẹ , con bây giờ vô kế khả thi . Mẹ nguy rồi . "

Xuân Yến đột nhiên khóc rống lên .

Hoàng Dương vội vã chạy lại hỏi : "
Nương tử , bà có sao không ?

"
Ta không muốn sống nữa . " Xuân Yến càng lúc càng khóc mạnh , càng khóc to hơn .

Hy Bình vội nói : "
Cha , chi bằng cha đưa mẹ về phòng đi , con nói Băng Băng dẫn hai người đi .

Theo chỉ dẫn của Lãnh Như Băng , Hoàng Dương ôm Xuân Yến rời khỏi đại sảnh . Hy Bình nhìn theo sau họ , không thể không bội phục tuyệt chiêu vô lại của mẹ .

Nữ nhân hình như quen dùng chiêu này !

Hy Bình quay lại nhìn Hoa Lôi rơi vào yên lặng , trong lòng nhói lên một nỗi đau vô lý . ngồi xuống chổ của phụ thân , hắn nói : " Cô cô , cô không thể buông tha cho cha ta sao ? Cũng là buông tha cho cô mà . "

Hoa Lôi chợt nổi giận trừng mắt nhìn hắn , mặt lạnh lẽo nói : " Chuyện của ta không cần ngươi lo . Ta không phải cô cô cưa ngươi ! " Đứng dậy phất tay bỏ đi .

Hy Bình nghĩ ngợi . " Nàng không phải cô cô của ta , chẳng lẽ nàng lại còn muốn làm nhị nương của ta không bằng ? "

bạch Liên nói : " Lão công , nàng ta rất có ý tứ với cha chàng đó nha ! "

Hy Bình cười đáp : " Nói chuyện gì thế mẹ ta rất chống đối nàng ta . Liên nhi , lại đây ngồi lên đùi lão công , đừng đừng có quan tậm giữa bọn họ có phiền phức gì . " 

Tới giờ cơm , Tưa Cẩu định uống cho thật say để trốn nhiệm vụ tối nay với mỹ nhân , nào ngờ Triệu Tử Thanh nói hắn lấy trà thay rượu , không chỉ làm mất mặt đại nam nhân hắn , mà còn làm hắn không tránh khỏi kiếp số . 

Hoa Tiểu Ba trái lại vui vẻ, hắn hôm nay bị Xuân Thủy lôi về phòng , dùng hành động giải thích hao tâm của hắn , vì thế Xuân Thủy và Bạch Tuệ đã bỏ qua cho hắn .

Một bên , Hoa Lôi không ngừng liên tục gấp thức ăn cho Hoàng Dương , nhìn Hoàng Dương ăn , nàng lại không ăn . Xuân Yến cũng giận dỗi không ăn . Hai nữ nhân này , lúc đầu thì làm như no lắm , về sau thì ăn như vũ bão .

Hy Bình làm như không thấy , một mực cắm cúi gấp thức ăn , ngữa mặt uống rượu . Không phải hắn không muốn giúp Xuân Yến, chỉ là hắn không biết phải giúp như thế nào 

Để hắn chiếm đoạt Hoa Lôi, chuyện này với hắn đổi lại không có gì là có lỗi . Có điều Hoa Lôi là cô cô của Tiểu Mạn , hơn nữa Hoa Lôi với cha hắn một đời si tình , nói hắn làm sao hạ thủ đây ? Chỉ còn cách uống thật nhiều , không say cũng giả thành say , ai cũng không trách được hắn .

Dùng cơm xong , mọi người về phòng nghĩ ngơi .

Xuân Yến thấy Hoàng Dương sấp ra ngoài , vội hỏi :" Lão đi đâu đó ? " 

Hoàng Dương thở dài : " Yến à , Lôi Lôi muội ấy đòi ta qua đó một lần . "

Xuân Yến lập tức rơi lệ nói : " Ta cũng biết lão không cần ta nữa , ta không cho lão đi . " 

Hoàng Dương ôm bà ta vào lòng an ủi : " Yến à , bà phải tin ta chứ . Ta với Lôi Lôi chỉ có tình huynh muội , ta làm sao có thể thay đổi được ? Nếu ta tiếp nhận muội ấy , chắng phải cháu lớn hơn con sao ? Bà ở chổ này đợi ta , ta cùng muội ấy nói chuyện minh bạch xong sẽ quay về . Lôi Lôi kỳ thực cũng rất đáng thương . "

Xuân Yến dọa : " Vậy lão phải mau quay về đó , không thì ta sẽ đến bắt gian . " 

Hoàng Dương cười xòa : " Ta đã già thế này , bà cũng biết sức của ta , ta muốn gian cũng gian không nổi nữa . Bà lo lắng cũng không cần dư thừa vậy . Được rồi , hôn bà một cái . " 

Hoàng Dương hôn Xuân Yến xong thì ra khỏi phòng , đi đến Mộc Nhân Cư , gõ cửa hai cái gọi : " Lôi Lôi , sư ca đến rồi . " 

Cửa mở , Hoa Lôi nói : " Sư ca , Lôi Lôi sợ huynh không đến ! Huynh vào đi , Lôi Lôi chờ huynh lâu lắm rồi . "

Hoàng Dương tiến vào phòng , Hoa Lôi đóng cửa lại nói : " Sư ca , huynh ngồi lên giường đi . "

Hoàng Dương thoáng chút do dự nhưng cũng y lời ngồi xuống cạnh giường . Lão nhìn qua cách bố trí trong phòng , so với lúc lão ra đi không một chút thay đổi . Hai mươi năm rồi , điều này cho lão cùng cảm giác y như hai mươi năm trước nhưng vật không như người . Tiểu tử hài năm đó giờ đã là nữ nhân thành thục rồi tuy trái tim yêu lão sai đắm vẫn y như trước . Lão phải làm sao đối diện nữ nhân mỹ lệ si tình này đây ?

Hoa Lôi đến ngồi cạnh lão , nhìn lão mê mẫn nói : " Sư ca, huynh cuối cùng đã về bên cạnh Lôi Lôi rồi , huynh có biết không ? Lôi Lôi dù bao nhiêu năm cũng vẫn nhớ nhung huynh . Năm đó huynh không nói với Lôi Lôi một lời đã bỏ đi . Lôi Lôi hận huynh không biết bao nhiêu . Nhưng mà huynh đã quay về rồi , Lôi Lôi lại không hận huynh nữa . "

Hoàng Dương thở dài : " Lôi Lôi , sư ca không phải với muội . "

Hoa Lôi duỗi tay vuốt mặt Hoàng Dương nói : " Đừng nói vậy , là Lôi Lôi tự nguyện mà . "

Hoàng Dương giử tay nàng lại , nắm trong tay nói : " Lôi Lôi , sư ca giờ đã già rồi , con cái cũng lớn rồi . Sư ca không phải không hiểu lòng muội , chỉ là sư ca không cách nào đáp lại tấm lòng muội , sư ca không muốn hại muội . "

Lão nói hoàn toàn là sự thật . Năm đó lão cũng minh bạch cảm tình của nàng , chỉ là lão vẫn một mưc xem nàng là muội muội cần được bảo hộ thôi . Lão không thể và cũng không có khả năng nảy sinh tình cảm với nàng . Lão không tính được Hoa Lôi vẫn một mực chờ đợi mười mấy hai mươi năm . Tình cảm này tuy sâu nặng nhưng không thể tiếp nhận được .

Lão bây giờ đã già , trên phương diện tình cảm không thỏa mãn được Hoa Lôi , trong sinh hoạt vợ chồng , càng không bao giờ có thể thõa mãn nàng . Lão không có khả năng nhận sự thương yêu này , bởi vì lão không muốn vì chuyện này mà thương hại đến Hoa Lôi .

Sợ rằng lắm lúc có lòng tốt tiếp nhận tình cảm của một người là một dạng thương hại không thể bù đấp được cho người ta .

Hoa Lôi nói : " Không ! Sư ca một chút cũng không già . Sư ca trong lòng Lôi Lôi vẵn như xưa . " Nàng rụt tay ra khỏi bàn tay Hoàng Dương , đi đến cạnh bàn , cầm hai người gỗ lên . " Sư ca , đây là huynh khắc cho Lôi Lôi . Lôi Lôi mổi ngày đều ngắm chúng . Huynh từng nói để chúng vĩnh viễn ở chổ này nhưng huynh vì sao có thể bỏ rơi Lôi Lôi ? Sư ca , huynh không thể để Lôi Lôi cùng huynh mãi mãi ở một chổ sao ? Chỉ cần được sống cùng huynh , Lôi Lôi đã hoàn toàn mãn nguyện rồi . "

Hoàng Dương nhẹ nhàng thở dài . Đây là lão trước khi đi Trường Xuân đường đã tặng cho Hoa Lôi . Lão tuyệt không có ý khác . Lúc đó lão nghĩ cả đời này chắc sẽ không có cơ hội quay lại , vì vậy đã theo hình dáng của mình và Hoa Lôi đẽo hai người gỗ nhỏ tặng nàng làm kỷ niệm .

Đời người như mây trôi , ai đoán được chuyện hôm nay chứ ?

Hoa Lôi trân trọng để hai người gỗ nhỏ ngay ngắn lại trên bàn , ngồi xuống cạnh giường nói : " Sư ca , huynh minh bạch tâm ý Hoa Lôi rồi . Lôi Lôi chỉ muốn thành tiểu thê tử của sư ca thôi , huynh có thể đáp ứng Lôi Lôi không ? "

Hoàng Dương ngưng trọng nhìn nàng nói : " Nếu có thể đáp ứng , năm đó sư ca đã đưa muội theo cùng rồi . Lôi Lôi , sư ca không muốn làm muội đau lòng . Muội cũng đừng làm khó sư ca , sư ca đã là một lão già có con có cháu rồi ."

"
Nhưng ." Hoa Lôi tranh luận : " Có rất nhiều nam nhân đa thê , sư ca vì sao không thể có hai vợ ? "

Hoàng Dương lại nhìn Hoa Lôi chăm chăm nói : " Sư ca một đời này đã từng yêu qua hai nữ nhân , không phải với hai nữ nhân . Lôi Lôi , sư ca không phải với muội ! "

Hoa Lôi ảo não nói : " Sư ca thật sự không hoàn thành tâm nguyện của Lôi Lôi sao ? " 

Hoàng Dương lại thở dài thườn thượt : " Lôi Lôi , trừ sư ca ra , trong lòng muội không có nam nhân nào khác sao ? Rất nhiều nam nhân tốt hơn sư ca mà . Muội cũng nên coi lại rồi nói , sư ca không muốn hại một đời muội . Muội cũng đừng vì sư ca mà ôm thẹn nửa đời , được không ? "

Hoa Lôi cuối đầu , đột nhiên nghĩ đến một kẻ đáng ghét .

Nàng im lặng hồi lâu , đột nhiên bên ngoài có tiếng người ca hát ầm ĩ , mặt thoáng biến sắc , giọng kinh nộ : " Hoàng Hy Bình ! "

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/248