Chương 116: Để ta chọc ghẹo


Hy Bình nhìn Độc Cô Tuyết biến mất trong màn đêm thở dài: "Không biết ta và nàng ấy kết quả thế nào, nhưng nếu nàng ấy thực lòng yêu ta, ta sẽ không để nàng ta thất vọng. Mân Côi, chúng ta đi! Đến lúc đi ngủ rồi, chúng ta phải tìm một chỗ qua đêm thôi."

Hai người lên ngựa, từ từ hướng về toà phá miếu tiến tới.

Hy Bình nói: "Mân Côi, nàng nghĩ Tư Tư có mắng ta không? Ai ta cũng không sợ, ta lại sợ nàng ta, ta không muốn nàng ta khổ tâm hay sốc không chịu đựng nổi."

Dã Mân Côi nói: "Không sao đâu, tốt nhất là lúc đầu đừng nói ra cho họ biết, chuyện này chỉ có ba người chúng ta biết, bọn họ tuy không phản đối chàng vui cùng nữ nhân khác, nhưng Độc Cô Tuyết là mẹ của Tư Tư, là trưởng bối của nhiều nữ nhân của chàng, nàng ta cùng Đỗ Thanh Phong là phu phụ, cũng là mối tình đầu của cha chàng, chàng thông dâm cùng với nàng ta thật sự là hành động không sáng suốt."

Hy Bình cười nói: "Đừng nói với ta nhiều luân lí đạo đức quá, ta là người đến từ sơn dã, ta chỉ biết phương thức tồn tại ở cùng sơn dã thôi. Chuyện này không chỉ có ba người chúng ta biết đâu, còn có một tiểu ni Diệu Duyên nữa, nàng ta biết so với nàng còn rõ hơn, ta hối hận trước đây đã không làm cho bụng nàng ta to ra! lần sau nhất định sẽ tìm cơ hội khoá miệng nàng ta lại."

Dã Mân Côi kinh ngạc nói: "Chàng đoán Diệu Duyên không bỏ qua?"

Hy Bình điềm nhiên mỉm cười: "Nàng ta không bỏ qua cho ta! Ta nhìn sao cũng không thấy nàng ta giống ni cô, để nàng ta thay ta giữ bí mật, nói không được phải làm cho cái đầu trọc của nàng ta mọc dài một mái tóc đen óng ả xinh đẹp. Nàng không thấy nàng ta nếu như quả có một mái tóc so với trước đây thì đẹp hơn nhiều sao?"

Dã Mân Côi cười khổ: "Thiếp chỉ thấy được sự tham lam háo sắc của chàng thôi, nữ nhân nào cũng muốn cả!"

Hy Bình lại cười cười, không nói.

Dã Mân Côi ngoảng lại nhìn hắn, nàng không thể không thừa nhận hắn muốn chiếm hữu lấy mọi nữ nhân, cũng có thể nói, nữ nhân nào cũng nguyện ý để hắn chiếm đoạt, hắn thật là một nam nhân rất cường mãnh, cho dù về phương diện nào, hắn đều cường mãnh cả.

Mấy tháng trước đây, võ lâm căn bản không biết đến người này. Tuy nhiên chỉ trong vài tháng ngắn ngủi hắn đã trở thành thống lãnh chân chính của võ lâm tứ đại thế gia. Thế lực của hắn có cả Viễn Dương tiêu cục, Vũ Đấu môn, Cái bang cùng võ lâm tứ đại thế gia, cõ lẽ có thể tính luôn Bạch Dương tộc, nhưng chỉ nói về thế lực giang hồ, đã là lớn mạnh khiếp người. Bản thân hắn võ công cao đến kinh người, một người như vậy sao không làm rung chuyển võ lâm? Có bao nhiêu võ lâm Mỹ nữ trong mộng đều mơ về hắn đây?

Dã Mân Côi nghĩ ngợi mãi, lại nghĩ đến nam nhân này trên giường rất cường mãnh, cuối cùng là thân thể hắn cũng là không thể tưởng tượng được, nam nhân này trong phòng the có sức lực tựa hồ không bao giờ cạn, chính là vũ khí tối thượng để chinh phục nữ nhân.

Hai người tiếp tục ra roi nhẹ nhàng vượt qua sơn lộ, gian phá miếu từ từ xuất hiện trước mắt bọn họ.

Hy Bình nói: "Mân Côi, có người chiếm chỗ của chúng ta rồi!"

Dã Mân Côi nhìn con ngựa cột cạnh thân cây trước toà phá miếu nói: "Con ngựa này là của nữ nhân cưỡi."

Hy Bình mừng rỡ: "Nữ nhân? Hắc, quả thực tốt, không biết đến lâu chưa? Ngàn vạn lần không phải là loại người khiến kẻ khác gặp phải ác mộng."

Hắn xuống ngựa, kế tiếp ôm Dã Mân Côi xuống ngựa, hai con ngựa thuộc nòi linh mã.

Kéo tay Dã Mân Côi, hắn vừa tiến vào miếu vừa nói: "Nếu nàng ta không phải nữ nhân khiến người gặp ác mộng, thì ác mộng của nàng ta đã đến, hình như ta đã nói rằng thấy nữ nhân đẹp thì động tâm."

Dã Mân Côi cười cười, nhìn vào bên trong miếu, một thiếu nữ ngồi trên nệm lông kinh hãi nhìn về phía họ, tay phải để trên chuôi kiếm nằm dưới đất.

Hy Bình hai mắt sáng lên, thả tay Dã Mân Côi ra, bước lại trước mặt thiếu nữ, hỏi: "Này, ngươi sao ở đây? Ngươi có phải là kỹ nữ ở Quần phương lầu không?"

Thiếu nữ nhìn mặt nam nhân tuấn mỹ vô bỉ này, nhớ lúc ở Quần phương lâu nàng đã to mồm nói nàng rất ái mộ nam nhân này? Hắn là người của võ lâm tứ đại thế gia, sao không ở Vạn Diệu am mà lại chạy đến toà phá miếu này? Hắn là ai chứ? Còn dám nói nàng là kỹ nữ ở Quần phương lâu? Làm như ở Quần phương lâu thì đều là kỹ nữ vậy? Hắn có biết suy nghĩ không?!

Thiếu nữ nổi giận quát: "Ta không phải là kỹ nữ, ngươi còn nói bậy, ta sẽ không khách khí."

"Thực không khách khí?" Hy Bình cười tà dị, quay về hướng Dã Mân Côi nháy mắt, rồi bất ngờ phóng lại đề phía trên thiếu nữ, tay trái đè chặt tay phải nàng, khiến nàng không thể động đậy, mỉm cười đen tối nói: "Một nữ nhân trước mặt nam nhân, không lẽ cứ động tay động chân là dùng kiếm, lại còn nói khách khí hay không khách khí. Nhưng lẽ thường trấn áp nữ nhân phần nhiều là nam nhân, cho nên đừng thấy có kiếm bên mình là có thể tự bảo vệ, ngươi bây giờ không khách khí sao?"

Tay trái hắn đoạt kiếm của nàng, ném về một bên.

Thiếu nữ liều mạng vùng vẫy trong vô vọng, sợ hãi nói: "Ngươi muốn làm gì ta? Ta và ngươi không biết nhau, ngươi mau thả ta ra!"

Hy Bình đáp: "Thả ngươi ra cũng được, ngươi trước tiên cho ta biết, ngươi tên gọi là gì?"

Thiếu nữ nghĩ ngợi rồi đáp: "Tiểu Lộ."

Hy Bình săm soi môi nàng rồi cúi xuống hôn, sau đó thấy nàng giận dữ, hắn cười đắc ý nói: "Lanh lợi quá, nàng được trời phú cho một đôi môi thật thơm! Đừng giận, ta chán ghét nhất là nữ nhân đang giận, nàng đã đáp ứng ta một điều kiện, không lẽ ta lại giữ nàng đến sang. Nàng cũng phải biết, một nam nhân giữ chặt một nữ nhân, chuyện gì sữ xảy ra chứ?"

Tiểu Lộ cảm thấy hạ thể hắn cứng lên, ép vào hai chân nàng, nàng ta thần sắc phức tạp, nói gấp: "Bất cứ điều kiện gì, ta đều đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi thả ta ra."

Hy Bình vô sỉ nói: "Nàng gọi ta ba tiếng hảo lão công, ta thả nàng ra, điều kiện này lãng mạn không?"

"Ngươi!" Tiểu Lộ sắc mặt giận dữ, quay mặt nhìn thanh kiếm bị ném ra xa, không nói một lời.

Hy Bình hướng về Dã Mân Côi nói: "Nàng ngồi xuống đi! Coi kịch thường ai cũng ngồi coi."

Hai tay hắn quay mặt Tiểu Lộ lại, môi hắn lại một lần nữa chụp lên đôi môi đang ngậm chặt của nàng, nhưng đầu lưỡi hắn không thể tiến nhập miệng nàng.

Hắn bắt đầu nổi giận nói: "Mở miệng ngươi ra, nữ nhân!"

Tiểu Lộ giọng như sắp khóc: "Ta đáp ứng ngươi, được chưa?"

Hy Bình nói: "Cuối cùng cũng đáp ứng, gọi đi! Ta tử tế lắng nghe."

Tiểu Lộ nói nhỏ: "Hảo lão công."

Hy Bình nói: "Vậy được, chỉ là gọi nhỏ quá, nàng còn hai lần chưa gọi đó."

Tiểu Lộ tiếp tục gọi hai tiếng nữa, nước mắt dù kìm nén cũng đã chảy dài.

Hy Bình nói: "Vì nàng đã gọi ta ba tiếng lão công, nàng phải vui chứ sao lại khóc? Được rồi, thả nàng ra, đừng mưu sát thân phu đó!"

Hy Bình lật mình ngồi xuống bên thân nàng, đột nhiên tay nàng vụt đánh vào mặt hắn, hắn liền chộp lấy bàn tay đang đánh của Tiểu Lộ lại: "Mặt ta không ngày nào không bị đánh, nàng muốn đẩy ta ra? Có lẽ không nên thả nàng ra, nàng là loại nữ nhân không giữ lời, chẳng trách chi muốn lấy kiếm đâm ta? Có cần ta làm cho nàng không còn chút khí lực nào không?"

Tiểu Lộ khiếp sợ nói: "Ngươi là ai?"

"Không phải lão công của nàng sao? Vừa mới gọi thân mật như vậy, sao mới quay lại đã quên rồi?" Hy Bình nắm tay nàng kéo lại, hôn nhẹ lên môi.

Tiểu Lộ không dám ra tay hết sức đối với hắn. Dùng tay còn lại đẩy mặt hắn ra nói: "Ngươi thả ta ra, ta đối với ngươi nhất định biết điều, ta không làm phiền ngươi, được không?"

Hy Bình rời khỏi nàng nói: "Nàng nói ta làm sao tin nàng?" Tuy nói không tin, nhưng hắn vẫn y lời thả nàng ra, đứng dậy bước đến nhặt thanh kiếm quay lại đưa cho nàng: "Nếu thật sự ôm kiếm ngủ khiến nàng cảm thấy an toàn, nàng cứ ôm kiếm mà ngủ."

Tiểu Lộ kinh ngạc nói: "Ngươi không sợ ta dùng kiếm chém ngươi?"

"Sợ ư? Ta sợ, ta cũng không trấn áp nàng để nàng gọi ta là lão công. Huống chi, ta biết nàng không phải vô sự kiếm chuyện, ta với nàng không tiến thêm một bước, nàng cũng không ngốc đến nỗi bức bách ta?" Hắn quay đầu lại phia Dã Mân Côi cười nói: "Kịch đã hết, Mân Côi yêu, nàng ngủ cùng diễn viên nữ chính này, đúng theo kịch bản, ta là diễn viên nam chính đêm nay phải ngủ ở cửa trước, thật là tôt quá."

Hắn quả nhiên đi đến nằm ngang cửa ngủ, trong bụng nghĩ: "Lão tử con mẹ nó cũng nên thử viết kịch, ai! Bất quá bút nặng hơn đao."

Dã Mân Côi nói: "Nhưng mà chỗ đó dơ lắm."

Hy Bình nói: "Dơ cũng trễ rồi, ai nói ta không được ngủ cứ bước ra? Sợ dơ thì không phải đàn ông, nữ nhân thì phải giữ sạch sẽ, sáng mai mà chưa tắm rửa thay đồ thì nhất định không ôm nàng."

Dã Mân Côi nói giọng giận dữ: "Người ta không biết đó là ý gì, người ta chỉ quan tâm chàng thôi mà!"

Hy Bình mỉm cười, nhe hai hàm răng về phía nàng, rồi nhắm mắt ngủ.

Dã Mân Côi nằm xuống kế Tiểu Lộ nói: "Ngươi thật may mắn, hắn với ngươi thực sự không tiến thêm một bước."

Tiểu Lộ giận dữ: "Ta may mắn ư? Ta gặp được một tên sắc lang vô sỉ, hắn sàm sỡ với ta rồi bỏ đi, nữ nhân gặp phải chuyện như vậy, còn gọi là may mắn sao? Ta hận không giết chết được hắn, ngươi là gì của hắn?"

Dã Mân Côi điềm tĩnh nói: "Nữ nhân của hắn, ngươi cũng vậy."

Tiểu Lộ tức giận hét to: "Ta không phải! Ta căn bản không biết hắn, hắn là đồ vô sỉ, ta cả đời chỉ mới thấy lần đầu, nữ nhân của hắn ư? Trừ phi ta chết!"

Dã Mân Côi điềm nhiên mỉm cười: "Ngươi không nhận ra hắn rất tuấn mỹ?"

Tiểu Lộ trố mắt, hướng về phía Hy Bình nhìn một cái mới nói: "Tuấn mỹ có ăn được không? Ta chán ghét bọn nam nhân tuấn mỹ."

Dã Mân Côi không đôi co với nàng nói: "Ta rất mệt, phải ngủ đây, ngươi không phiền chứ?"

"Ngươi ngủ mặc ngươi, can gì đến ta?" Tiểu Lộ nhắm mắt không để ý tới Dã Mân Côi nữa, nữ nhân vơi nam nhân kia đúng là một đám vô sỉ.

Tiểu Lộ ôm chặt kiếm trong tay, tự mình lo sợ lúc nào đó tên lang sói trước cửa sẽ hành động, tuy nhiên cơn buồn ngủ cuối cùng cũng thắng nàng.

Lúc trời hừng sang, Tiểu Lộ thức giấc, toát mồ hôi lạnh - nàng thấy Hy Bình đang ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm vào nàng.

Tiểu Lộ nói: "Ngươi sao không chịu ngủ, lại đến đây nhìn ta?"

Hy Bình tức giận quát: "Nàng hỏi hay nhỉ? Ta vốn ngủ rất ngon, ta đang có giấc mộng đẹp, nàng con mẹ nó lại la rầm lên là không muốn thế này không muốn thế kia, rồi khóc như là sắp chết vậy, bảo ta làm sao mà ngủ? Ta qua coi nàng không muốn gì, ta sẽ nói cho nàng biết, nàng không muốn ngủ, nhưng lão tử muốn!"

Tiểu Lộ mặt đỏ bừng, mới đây nàng mơ thấy Hy Bình nổi cơn thô bạo với nàng, nàng trong mộng khóc la không muốn, lại bị hắn nghe được, nàng nói: "Ta gặp ác mộng, ta không ngủ nữa, giờ ta phải đi, ngươi tên gọi là gì?"

Hy Bình cười nói: "Nàng lại gọi ta một tiếng hảo lão công, ta sẽ nói cho nàng, ừmm?"

"Còn lâu!" Tiểu Lộ đứng dậy chạy ngay ra ngoài.

Hy Bình cũng đứng dậy nói: "Nàng đi đau vậy? Không mang theo nệm của nàng sao?"

Tiểu Lộ trèo lên ngựa, giọng giận dỗi: "Cho đôi cẩu nam nữ các ngươi dùng."

"Oa! Vẫn chưa cám ơn nàng, kỹ nữ đào vong như nàng phải cẩn thận, coi chừng lại bị bắt về tiếp khách đó."

Hy Bình đá mạnh vào mông ngựa, con ngựa hí dài, phóng chạy như điên, hắn hướng về Tiểu Lộ trên ngựa la lớn: "Bà vợ, lão công ta tên là Hoàng Hy Bình, sau này trong mơ nhớ đừng gọi lộn tên đó."

Tiểu Lộ đọt nhiên ghìm cương ngựa đang chạy nhanh, quay đầu kinh ngạc dõi về phía hắn hỏi: "Ngươi thực là Hoàng Hy Bình?"

Hy Bình hôn gió về phía nàng, mỉm cười nói: "Là nam nhân nàng trong mơ cũng nhớ tới đó."

"Ngươi đi chết đi!" nàng một lần nữa hét to thúc ngựa chạy đi, nháy mắt đã đi rất xa.

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng - Chương #116


Báo Lỗi Truyện
Chương 116/248