Chương 98: Nữ Nhi?




Trên lầu của túc xá số mười tám, đôi tặc nhãn màu xanh da trời của Đỗ Trần đang cùng con mắt màu lam lục của Tuyết Bỉ Nhân đối nhãn, hình dáng như thể phúc phận không thể từ chối. Giữa bọn họ còn có một đôi mắt to đen nháy trong ngực Đỗ Trần.

Nha đầu kia cắn ngực Đỗ Trần rồi "khách khách" cười gian, hai cái răng nhỏ không chịu buông.

Đỗ Trần cũng không dám dùng biện pháp cứng rắn để mở miệng nó, tiếng khóc vừa rồi của nha đầu kia thật quá lớn, Đỗ Trần sợ sẽ khiến cho tất cả thần thú trên Đấu Thần đảo đều chạy tới.

"Chủ nhân, ngài nói ngài trên đường kiếm được một tiểu hài, còn định thu dưỡng nó?"

Harry muốn cười nhưng lại không dám cười đến mức mặt hắn vặn vẹo biến dạng.

"Ngươi dám quản chuyện của ta sao? Ngươi muốn cười sao?"

Đỗ Trần âm trầm nhìn chằm chằm Harry. Trong lúc đó, tiểu tử kia đột nhiên buông tha bộ ngực của Đỗ Trần, y nha bò lên vai Đỗ Trần, vươn hai cái ngón trỏ ngọc ngà nhét vào miệng "ba ba", sau đó dùng sức kéo mở miệng Đỗ Trần.

"Ba ba, cười!"

Trời, tiểu tử kia ở trong lòng Đỗ Trần cảm thấy hứng thú, bộ vị mà nàng thích cắn nhất chính là bộ vị mẫn cảm của Đỗ Trần.

"Ách, chủ nhân tôn kính mà nhân từ, ti tiện như ta làm sao dám hỏi chuyện của người, chỉ là xin thứ cho sự mạo muội phi thường của ta, xin cho ta nói một câu, ngài... có kinh nghiệm nuôi trẻ sao?"

Harry cúi đầu, khiếp đảm hỏi Đỗ Trần, rồi chờ chủ nhân lắc đầu hắn mới thấp giọng nói:
"Với kinh nghiệm của Tuyết Bỉ Nhân chúng ta thì có thể để đứa nhỏ mới sinh lên tuyết, để cho nó nghịch tuyết..."

"***, các ngươi là Tuyết Bỉ Nhân, còn tiểu tử kia là nhân loại…"

Đỗ Trần cẩn thận suy nghĩ. Ở kiếp trước hắn cũng đã là hài tử, cũng ở cô nhi viện năm năm, lên năm tuổi thì cô nhi viện chịu hỏa hoạn nên hắn thất lạc, phải nhờ trộm vặt kiếm ăn mới miễn cưỡng sống sót được.

Kinh nghiệm của mình không có ý nghĩa tham khảo, bất quá cũng bởi vì điểm này mà Đỗ Trần đối với cô nhi không cha không mẹ đặc biệt thương yêu, huống chi nha đầu kia lại có con mắt đen, tóc đen khó thấy trong thiên hạ.

"Quên đi, ngươi mau tìm mẹ nuôi cho ta!"

Đỗ Trần phất tay, chờ sau khi Tuyết Bỉ Nhân ra cửa lại nói thêm:
"Nếu tìm không được thì mua cho ta một vài vật dụng cho tiểu nữ hài này, không cần tiếc tiền. Hỗn đản! Ngươi còn dám cười? Ngươi muốn chết sao?"

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu tử trong ngực rồi kêu lên:
"Đặc biệt nên mua một cái vú giả để ngậm!"

Harry ngay lập tức chạy tót ra ngoài, chạy tới sân hắn hô:
"Chủ nhân, Demis giáo thụ cùng Bowen tiêng sinh tới!"

Vừa dứt lời, hai tên cổ quái đã xông lên lầu, đương một cước đá mở cửa, ngay lập tức nhìn thấy tiểu nha đầu của Đỗ Trần.

Demis nhìn chằm chằm tiểu tử trong lòng Đỗ Trần, trong miệng két két không ngừng, mà Bowen lại liếm mép, đôi mắt nhỏ chợt lóe lên ánh sáng hình như phát hiện ra bảo bối gì đó.

"Francis, tiểu tử đáng yêu kia là ngươi lấy được từ ai vậy?"

Demis đưa tay muốn ôm nó nhưng không tưởng được nha đầu kia lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Nó ôm chặt Đỗ Trần không chịu buông tay, trong miệng còn kêu "ba ba":
"Người xấu, không muốn, baba, ôm một cái!"

"Nàng gọi ngươi là ba ba?"

Hai người há hốc mồm sửng sốt tại chỗ, thật lâu sau Demis mới chần chờ hỏi:
"Francis, ngươi cấp cho tiểu thư nhà ai cái bụng lớn vậy?"

Hai mắt Đỗ Trần vừa chuyển, lạnh lùng liếc mắt nhìn Demis:
"Hài tử này là ta nhặt được, là "Dưỡng nữ"! Nếu ngươi còn nói bậy...."

"Dưỡng nữ? Khách khách! Để ta xem người trong chốc lát. Tiểu tử kia chính là nghệ thuật phẩm a!"

Demis vô tư trước sự uy hiếp của Đỗ Trần, hắn không nói gì liền hôn tiểu nha đầu một cái sau đó ôm vào lòng, động tác của hắn thô bạo. Đỗ Trần nhíu mày như đang sợ hắn làm bị thương tiểu nha đầu.

Demis nhìn Bowen, khẽ gật đầu:
"Tiểu tử kia rất hẫp dẫn, không phải vậy sao?"

Bowen nhìn Demis một cách quái dị:
"Đúng vậy, rất thú vị! Cẩn thận cái đuôi của ngươi!"

"Cái đuôi? Ai, lão thầy bói, ngươi cười cái gì? Ta nào có cái đuôi nào.... Trời ơi, bím tóc của ta!"

Demis trêu tiểu nha đầu một chút, sau đó cầm đồ uống trên bàn lên, nguyên lai chẳng biết từ khi nào bím tóc của hắn đã bốc cháy.

Hắc, tiểu bảo bối phóng hỏa khi nào vậy? Làm tốt lắm! Xem sức lửa cháy hẳn là chỉ có cường độ nhất cấp đấu khí, không gây thương tổn cho người, nhưng làm vậy cũng đủ rồi, hơn nữa hành động rất tinh quái! Cực kỳ tinh quái!

Đỗ Trần thay tư thế ôm tiểu nha đầu, phi thường tức giận:L
"Demis giáo thụ, xin không tùy ý kéo nó đi, nó không phải món đồ chơi! Còn nữa, nó là nữ nhi của ta, ngươi không nên làm chuyện hồ đồ tại đây!"

Nói xong, Đỗ Trần thầm cảm thán, tiểu tử kia đến từ thực nghiệm thất của Phillip quả nhiên là cao tay, chính mình cũng không thấy nó làm thế nào mà "phóng" hỏa.

"Phi!"

Tiểu tử kia quay về phía Demis nhổ một bãi, hờn giận nói:
"Lưu manh! Người xấu, vô lại, không được hôn!"

Nó cố gắng leo lên, đặt lên má Đỗ Trần một cái hôn:
"Ba ba, người tốt, hôn hôn, khách khách!"

"Hắc hắc, nhỏ như vậy đã biết phóng hỏa, nó quả thực chính là một thiên tài! Quả thực là một nghệ thuật phẩm hoàn mỹ!"

Thần sắc Demis đột nhiên trở nên trịnh trọng, từ túi bên hông hắn lấy ra một họa bút cùng mực vẽ, lại từ bao bố trên lưng Bowen lấy ra túi họa rồi dùng lưng Bowen làm giá, nghiêm chỉnh nói:

"Là một nghệ thuật gia vĩ đại, ta có trách nhiệm cùng nghĩa vụ vẽ nghệ thuật phẩm này. Francis, ngồi yên!"

"Không! không! không!"

Tiểu tử kia lắc đầu, vén trường bào của Đỗ Trần chui vào, hai cánh tay nhỏ bé không ngừng lắc lư:
"Chán ghét, lưu manh! Người xấu, vô lại, không cho vẽ!"

Đỗ Trần tức cười, ưu ái vỗ vỗ tiểu tử:
"Demis giáo thụ, nữ nhi của ta không thích vẽ, cũng không thích lưu manh, người xấu, vô lại, ta cho rằng nên quên đi!"

Tiểu tử kia trong lồng ngực cũng phối hợp:
"Vẽ ta, ta đốt mông ngươi!"

Đột nhiên, mông đít Demis phát hỏa.

"Ma quỷ, nha đầu kia quả thực chính là một tiểu ma quỷ!"

Hắn tru lên rồi chạy xuống lầu đi tìm nước dập lửa, đồ uống trên bàn vừa rồi đã dùng để cứu cái đuôi ngựa rồi.(đuôi ngựa là bím tóc).

Chỉ còn lại Bowen cũng mặc kệ Demis, từ bao tải sau lưng hắn lấy ra một cái thủy tinh cầu, đặt lên trước mặt Đỗ Trần, cười lộ ra một miệng đầy răng vàng ố.

"Tiểu bảo bảo, gia gia chiêm tinh cho ngươi được không? Chỉ cần ngươi muốn là có thể."

"Người xấu, không tin!"

Tiểu tử kia lại chui vào trong lòng Đỗ Trần.

Thần sắc Bowen biến đổi, chỉ vào lòng Đỗ Trần mắng:
"Ngươi dám nói ta là người xấu, còn dám không tin chiêm tinh thuật của ta sao? Xú nha đầu, chiêm tinh thuật của lão nhân gia ta chính là chân lý, ngươi..."

"Tốt lắm Bowen tiên sinh, nữ nhi của ta phải nghỉ ngơi rồi!"

Đỗ Trần rất mất hứng, hắn rất không thích Bowen mắng tiểu nha đầu, lúc này hạ lệnh trục khách.

"Hắc, ngươi không tin? Lời nói của ta chính là chân lý!"

Bowen chửi lầm rầm, đột nhiên hắn ngậm miệng, đôi mắt nhỏ mở thật lớn nhìn Đỗ Trần sững sờ.

Đỗ Trần vừa nhìn lại, nguyên lai tiểu nha đầu đang nằm trong lòng nhưng bây giờ lại lấy ra viên đá đen trong tay áo hắn, đúng là viên đá mà Ted dã tặng.

"Ba ba, cái gì đây?" - Tiểu nha đầu cầm viên đá hỏi.

Đỗ Trần cười cười với tiểu nha đầu:
"Bảo bối, ta cũng không biết!"

"Đản."

Bowen đột nhiên lạnh lùng phun ra một chữ.

"Đản?"

Đỗ trần ngạc nhiên nhìn hắn.

"Đản."

Bowen nói thêm lần nữa, trong lúc này tiểu nha đầu chớp nắm lấy đản kia, cười khanh khách nói:
"Đản, ăn, đói!"

Ba! Nàng đưa viên đá nhỏ kia vào miệng rồi nuốt xuống.

Dương! Thủy tinh cầu trong tay Bowen rơi trên mặt đất, sau khi choáng váng chốc lát hắn nhặt thủy tinh cầu lên rồi co giò bỏ chạy.

"Bụng ta đau, muốn đi nhà cầu! Lão đổ quỷ, đừng động tóc của ngươi nữa, mau cùng ta chạy!"

"Úy, túc xá không có nhà xí sao?"

Demis nói còn chưa xong đã bị Bowen kéo đi, biến mất vô tung vô ảnh.

Không đúng!

Trong lòng Đỗ Trần dao động, mặc dù Bowen cùng Demis nhìn qua điên điên khùng khùng nhưng hai người họ đều là cao nhân, bọn họ nhất định đã phát hiện ra chuyện gì kinh khủng cho nên mới lo sợ chạy trốn. Hơn nữa Bowen còn nhận ra viên đá này là một cái đản, vậy hắn nhất định biết tiểu nha đầu này ăn đản sẽ phát sinh chuyện gì rất kinh khủng! Nếu giả thiết này là thật thì...."

Nghĩ vậy, Đỗ Trần nhanh chóng quay đầu nhìn tiểu tử kia, tiểu nha đầu đang cười hì hì nhìn hắn, một tay vén áo, một tay vỗ cái bụng nhỏ trắng hồng tựa hồ mình "
tráng cử" kỳ diệu.

Sau một lúc dựng tấm chắn liên hoa nhưng không có dị biến gì phát sinh, Đỗ Trần cuống quít thu hồi tấm chắn rồi đặt nữ nhi lên bàn, vỗ lưng nó la lên:

"
Thứ đó không thể ăn, mau nôn ra!"

"
Không muốn, ăn rồi!" - Tiểu tử kia lắc đầu.

"
Sẽ có nguy hiểm, bảo bối ngoan, nôn ra có được không?" - Đỗ Trần lo lắng khuyên nhủ.

'Không nôn!"


Tiểu tử kia che miệng xấu xa nhìn Đỗ Trần, tựa hồ như ăn thứ đồ tốt của "ba ba" là một việc rất thú vị.

Đỗ Trần khẩn trương. 
"Ai nha, thứ đó rất ác độc, là từ trong bụng một tráng hán không phải nhân loại mà ra."

"
Nói dối!"

Con mắt tiểu tử kia mở lớn, đôi mắt đen ngây ngốc:
"Tiêu đời rồi!"

"
Đông!" Tiểu tử kia chợt ngã xuống bàn, hai chân nhỏ vẫn trong tư thế ngồi.

Đấu thần tại thượng, nuôi trẻ con thật không dễ dàng!

Đỗ Trần gấp đến độ đầu óc trống rỗng. Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng cười to:
"Francis, ta vừa rồi gặp Harry, hắn nói ngươi đã thu dưỡng một tiểu nha đầu. Nhanh mở cửa để đại ca ta gặp cháu gái!"

Trong lúc này đại ca lại làm loạn cái gì đây.

Đỗ Trần cuống quít đặt tiểu nha đầu lên ghế, lại tìm mấy cái bao mềm cho nó rồi mới đi xuống lầu mở cửa.

Steven vẫn hình dáng cũ, con mắt mơ màng:
"Hắc, ta có cháu gái rồi, thế nào? Xinh đẹp không?"

"
Mới hai-ba tuổi thì xinh đẹp cái gì? Đại ca, hài tử ăn phải cái gì đó không tốt, làm sao bây giờ? Bảo bối dường như đã hôn mê!"

Đỗ Trần kéo Steven lên lầu.

"Đồ vật gì sao? Thứ gì vậy?"

"
Nghe nói là đản."

Đỗ Trần dùng ngón tay cái so sánh:
"Một cái đản không khác lắm so với móng tay ta."

…………..

Xa xa phía sau một gốc cây bên rìa Thượng Thủy hà, Demis kinh hãi hỏi:
"Ngươi không nhìn lầm chứ, thật là đản của "hắn"?"

"
Nói nhảm! Ta nói chính là chân lý! Đáng chết, đản của hắn lại lạc tới tay Francis. Ngươi nói xem, tiểu huynh đệ của chúng ta là may mắn hay là xui xẻo?"

"
Francis đáng thương, lại dùng "đản" của hắn cho tiểu ma nữ kia ăn. Nếu "Hắn" biết hậu duệ của mình trở thành điểm tâm cho nữ nhi ăn.... Ta phải chuẩn bị họa bút, ta phải vẽ cảnh Francis bị hắn xé thành tám mảnh, vẽ tràng cảnh ngũ mã phân thây lại mới được.

Bowen nói:
"
Lão đổ quỷ, ngươi đã quên một việc, tiểu ma nữ kia... cũng không dễ truê. Ngươi quên lời ta nói rồi sao? Vận mệnh của tiểu ma nữ cùng Francis ở cùng một chỗ. Ngươi cho rằng tiểu ma nữ... sợ hắn sao?"

"
Hắc, bọn họ hẳn là chẳng ai sợ ai. Nếu mà đánh nhau thì hay lắm!"

Demis rất có phong độ sửa sang lại quần áo, sau đó vuốt vuốt bím tóc đã cháy chỉ còn một nửa, nghiêm nghị nói:
"
Bowen tiên sinh thân ái, ta đề nghị... chúng ta nhanh đi ra ngoài tìm danh tiếng, Đấu thần đảo không phải là nơi tốt để ở... một hồi đại hỗn loạn tùy thời có thể phát sinh."

"
Không! Chúng ta cần lưu lại!"

Bowen kiên định nói:
"
Demis tiên sinh thân ái, tiểu ma nữ kia sau khi ăn đản còn không có phát sinh tràng cảnh thiên địa biến sắc, rõ ràng là đã có biến hóa kì dị xảy ra, ta đã thấy qua loại biên hóa này. Hơn nữa..."

Hắn cười hắc hắc:
"
Bao nhiêu năm qua chúng ta gặp được mấy người cam nguyện miễn phí cung cấp nơi ở, thực phẩm, quần áo như tiểu tử kia? Hơn nữa mấy tháng nay được miến phí phiếu ăn như vậy, ngươi bỏ được sao?"

Demis gật đầu ra vẻ đây mới chính là lý do chính thức mà hai lão lưu lại.

…………

"
Nữ nhi của ta ngay bên trong!"

Trong lầu, Steven vội vã đi lên gặp cháu gái trên tầng hai, vừa nhìn tiểu tử kia hắn không khỏi cười:

"
Francis, ngươi có phải là thiếu tình yêu, không có nơi phát tiết không?" 
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/522