Chương 97: Baba




Một tiếng kêu non nớt vang lên rất dễ nghe, tựa như có một người dùng lông mao chọc vào lòng ngươi khiến ngươi ngứa ngáy, muốn thân nó một cái!

Đỗ Trần đột nhiên có một loại xúc động. 

Trên hành lang có một tiểu nha đầu đang ngồi, nhìn bộ dáng khoảng hai-ba tuổi, tóc màu đen, nó mặc một cái áo hồng nhỏ, chân đạp trên hành lang, hai tay nhỏ bé đang vẫy vẫy Đỗ Trần. Phấn điều ngọc trác khuôn mặt tròn chĩnh, ngũ quan xinh đẹp, chỉ liếc qua cũng rung động lòng người. Nhìn qua khuôn mặt nàng quả thực chính là một nghệ thuật phẩm hoàn mỹ.

Đặc biết nhất chính là hai tròng mắt cũng màu đen, trong sáng giống như bầu trời đêm. Nhưng thỉnh thoảng cặp mắt to màu đen kia lại toát ra một tia giảo hoạt, tựa hồ đang kỳ quái nhìn mọi người, tiểu hài này thực tế… rất có thể là một tiểu xấu xa!

Tiểu cô nương có con mắt đen, tóc đen, a a! Đỗ Trần nhất thời cảm thấy thân thiết.

"Mụ mụ!"

Tiểu nha đầu lại kêu lên một tiếng ngọt ngào, tiếp đó nàng cố gắng đứng lên, nhào vào lồng ngực Đỗ Trần đang cúi người đứng ở cửa.

"Đói!"

"A ô". Cắn một cái, tiểu tử kia đã cắn ngực Đỗ Trần.

Đỗ Trần choáng váng, không phải giỡn sao? Thật là choáng váng.

Lão thiên ơi, cái này có tính là thân cận nữ sắc không? Lão tử bị ngươi chơi ác sẽ không bị phán là phế đi công phu chứ?

Bác Bì ở một bên cũng mơ mộng:
"Cái này… Francis, ôm nàng để ta xem coi!"

Đỗ Trần hạ thân, cẩn thận chậm rãi ôm lấy tiểu tử kia, tiểu tử kia cũng rất nghe lời nằm trong lòng Đỗ Trần, trong cái miệng nhỏ nhắn có hai cái răng nhỏ không chịu buông.

Bác Bì nhịn không được cười ha hả:
"Ha ha, quá thú vị rồi, Francis, nó muốn ngươi trở thành mẫu thân."

Tiếng cười của Bác Bì sang sảng, cũng dễ nghe lắm.

Đỗ Trần lắc đầu cười khổ, bộ ngực bị cắn nhột không chịu nổi, tiểu tử kia còn không chịu động một chút, mỗi lần bị cắn, thân thể Đỗ Trần như bị luồng điện chạy qua. Nhưng, bộ dáng của tiểu hài quá đáng yêu khiến cho Đỗ Trần không đành lòng kéo nàng ra – nếu nó bị gẫy răng thì sao?

Đỗ Trần chỉ biết cười khổ lắc đầu.

Bác Bì kiểm tra tiểu cô nương một phen, nói:
"Nó hẳn là một người thường, thân thể không có gì dị thường cả. Nhưng nó có thể xuất hiện trong tầng thực nghiệm thứ mười chín của Phillip thì nhất định là có bí mật gì đó. Francis, ngươi trước tiên coi nó, ta đi xem tiếp xem sao."

Bác Bì tiến vào thực nghiệm thất thứ mười chín, Đỗ Trần… lại chịu đựng sự "nhịu lận" của tiểu tử kia.

Trong chốc lát, Bác Bì hô:
"Xuống đây đi!"

Thanh âm của hắn có vẻ rất mất mát.

Tầng thực nghiệm thất thứ mười chín nhìn như một cái hành lang dài, hai bên vách tường lộ ra các hoạt thể thực nghiệm phẩm của các chủng tộc khác nhau, phần lớn đã chết, nếu không chết… nhìn hình dáng bọn chúng thì chết còn tốt hơn.

Bên trong cũng không có tin tức gì của Mayfair.

Đỗ Trần đi tới cuối "hành lang dài", Bác Bì đang đánh giá vách tường màu trắng. Trước vách tường có một tòa tế thai, giống hệt như tòa tế thai được Phillip xây dựng trên Thiên Vương sơn. Trên tế thai có một cái sàng của trẻ con.

Tiểu tử trong lòng Đỗ Trần rốt cục cũng buông bộ ngực của "mụ mụ", bàn tay bé nhỏ hướng sàng của trẻ con.

Đỗ Trần cùng Bác Bì liếc nhau, đều nổi lên cảm giác quái dị. Bọn họ đều là người thông minh, từ vị trí sàng của trẻ con cùng cách bài thiết tầng thứ mười chín mà xem xét thì tiểu cô nương này nhất định là một thực nghiệm được Phillip coi trọng nhất.

Linh quang chợt lóe, Đỗ Trần vội la lên:
"Có thể hay không là phục chế hoặc là nhân bản?"

Tiếp đó hắn ý thức được mình đã dùng khái niệm kiếp trước, vì vậy liền giải thích:
"Ta nói là, Phillip có thể hay không giết chết mẫu thân ta, nhưng dùng thân thể của nàng phục chế một phó bản (bản sao)? Chính là tiểu nữ hài này?"

"Hắn dám?"

Bác Bì thốt nhiên giận dữ, nhưng lúc này thi thể của Phillip đã biến mất tại Thiên Vương sơn nên không có biện pháp ngược thi báo thù. Hắn cẩn thận suy nghĩ một chút, trong lòng sợ hãi thật sự phát sinh tình huống này. Nhưng, với tài luyện kim của Phillip đích xác rất có thể làm ra loại chuyện này.

"Ngươi nói nàng là mẫu thân của ngươi?"

Bác Bì rất không tình nguyện nói ra những lời này, sau đó do dư thật lâu mới nói:
"Thử máu! Cho dù ngươi nói là cái gì phục chế, nhưng huyết mạch sẽ không đổi!"

Nói xong, hắn đặt tiểu hài kia lên sàng của trẻ con rồi ôm lấy nó, không để ý đến sự bất mãn "y nha" của tiểu tử, mạnh mẽ dùng bác bì đao cứa ngón tay nàng.

"Xấu xa!"

Tiểu tử đáng thương nhìn chằm chằm Bác Bì, mắt to rớm lệ chớp động, bộ dáng thống khổ thâm cừu đại hận.

Đỗ Trần cũng tìm chén nước tích lấy một giọt máu vào trong.

Bác Bì khẩn trương nhìn hai giọt nước, mỗi giọt một nơi. 

"Hoàn hảo! Không phải, vạn hạnh a, mẫu thân ngươi dù không ở chỗ này nhưng hoàn toàn còn sống, chỉ cần còn sống thì chúng ta có hy vọng rồi."

Đỗ Trần cũng gật gật đầu.

Đúng lúc này, tiểu tử kia từ trong lòng Bác Bì bò lên vai hắn, hết sức linh xảo bám lên cổ, sau đó cười ngọt ngào:
"Ngươi xấu lắm! khách khách!"

"Ba", khóe miệng Bác Bì không ngừng động, nha dầu nọ… đái lên cổ hắn.

"Aa, trước tiên đặt nó lên giường, chúng ta phải tìm tư liệu trong thực nghiệm thất của Phillip xem có thể tìm được tin tức gì về mẫu thân không!"

Đỗ Trần bắt tay vào lục tìm.

"Được rồi, ngươi có thấy một cái thực nghiệm phẩm không, gọi là Arthur, hắn là cháu của Sư Tâm vương?"

Đỗ Trần một mặt tìm kiếm, một mặt hình dung dung mạo của Arthur.

"Không thấy một người như vậy, bây giờ phía trước không có ai sống sót."

Tư liệu của Phillip nhiều lắm, Đỗ Trần không thể tìm kiếm một phần chỗ này nên lấy ra ba đóa liên hoa toàn bộ biến thành hình thái lớn nhất, sau đó cho tư liêu lên, giấu vào, lưu lại ngày sau chậm rãi tra xét.

Nhìn thực nghiệm thất trống rỗng, Bác Bì nói:
"Dịch Cốt bị trọng thương, không thể để như vậy được, trong khoảng thời gian này ngươi chậm rãi cùng hắn "chơi đùa". Ta vừa rồi đã cố gắng áp chế nội thương, bây giờ…."

Thần sắc Đỗ Trần biến đổi:
"Ngươi sao lại không nói sớm? Ta còn tưởng rằng thương thế của ngươi không nặng lắm…"

"Aa, không có việc gì, ta bế quan một thời gian ngắn là được. Bất quá gần nhất ta không có biện pháp bảo vệ ngươi, ngươi tự mình cẩn thận nhiều hơn, hạng liên nọ không nên rời khỏi người."

Suy nghĩ một chút, hắn lại nói:
"Trước khi ta đi ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi làm sao khắc chế được Phillip tự bạo?"

"Đáng chết, ta cũng đang muốn biết, trước tiên ngươi nên tự cảm nhận một chút!"

Đỗ Trần phóng ra tấm chắn liên hoa.

Bác bì cẩn thận nghiên cứu một phen, đột nhiên nói:
"Đây là lực lượng thần thánh quang minh nhất! Trên mặt của nó ta cảm giác được một cỗ lực luợng phi thường thuần túy, cực kỳ thần thánh, cho dù là mấy trăm vị đấu thần của thánh điện được giáo đình cung phụng cũng vô pháp so với khí tức của nó. Nó… tựa như là vật tinh túy nhất trong thiên địa, nguyên lực thánh khiết nhất…. Xin lỗi, ta không biết phải hình dung thế nào, cũng không biết Thấm Thủy Thánh Quang theo lời Roland là ý tứ gì!"

Đỗ Trần dùng ngón cái vuốt mũi, trong lòng thầm nghĩ: "Là từ "Bồ Đào" dùng vô số việc thiện tích lũy thành tiên gia nguyên lực, tự nhiên là thần thánh nhất, điểm này không phải nghi ngờ, vì thế không thể không nói nó có khả năng khắc chế Phillip.

Bác Bì suy nghĩ thật lâu, chần chờ nói:
"
Với năng lực thôi trắc của ta, ẩn hình hộ thuẫn này có lực phòng ngự không phải rất cường đại, nhiều nhất chỉ có thể giúp ngươi phòng ngự năm cấp đấu khí. Nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên dùng nó khiêu chiến đấu thần đã ngoài sáu cấp, nó phòng hộ không nổi đấu hồn cùng cao cấp dị năng của thần sủng."

Dừng lại, Bác Bì cười quái dị:
"
Nhưng nó có khí tức thần thánh nhất trong thiên địa, là khắc tinh của hết thảy nguyên lực phản thực vật."

"
Phản thực vật nguyên lực?"

"
A, ngươi còn chưa có học được điều này. Thiên địa vạn vật đều có chính-phản hai mặt, tựa như đấu khí thực vật hệ, mặt trước của đấu khí thực vật hệ đại biểu tính mạng, phản lại nó là đại biểu vong linh hoặc nói là tử vong."

Nói như vậy Đỗ Trần hiểu được. Thông tục một chút thì, "
Bồ Đào" là ai? Nhân gia rất quen thuộc với Như Lai. Liên Hoa lại là cái gì? Tượng trưng của phật giáo. Nói cách khác "Liên Hoa Bảo Giám" bao hàm một bộ phận pháp môn chí cao vô thượng của Phật giáo.

Chuyên môn của Phật giáo đương nhiên là siêu độ vong linh….

Nghĩ vậy, đáy lòng Đỗ Trần cười thầm. Hắn lại nghĩ, không đúng, không chỉ có như thế! Điển tịch trong kiếp trước ghi lại: "
Bồ Đào" không chỉ là phật giáo gì đó, mà nhân gia đối với pháp thuật đạo gia cũng rất tinh thông, hơn nữa Liên Hoa là sắp xếp theo "bát quái"….

Vậy, Bảo Giám có thể tróc quỷ vẽ phù như đạo gia hay không, hay chính là có năng lực có thể khống chế vong linh tại đấu thần thế giới.

Sau này có cơ hội sẽ thử một lần.

Đỗ Trần lại lấy ra hòn đá đen nhỏ do Ted tặng cho, đáng tiếc Bác Bì cũng không biết đây là thứ gì, thậm chí còn là lần đầu tiên thấy nó, hắn còn tưởng nó là một viên đá tầm thường.

Cuối cùng Bác Bì đưa cho tiểu nữ hài đang nằm trong lòng Đỗ Trần.

"
Ngươi trước tiên chiếu cố tốt cho nó, dù sao nó cũng là thực nghiệm đặc biệt duy nhất trong tầng mười chín, nói không chừng ngày sau chúng ta còn cần nó để tìm kiếm mẫu thân ngươi."

Đỗ Trần còn do dự, bảo chính mình - một nam nhân - chiếu cố một tiểu nữ hài? Đột nhiên Bác Bì mạnh mẽ đẩy Đỗ Trần.

"
Ngươi đi trước, ta phóng hỏa đốt nơi này! Sau khi bế quan chấm dứt ta sẽ đi tìm ngươi."

Đỗ Trần bị một chưởng của hắn đưa ra khỏi tầng mười chín. Tiếp đó, hắn ngự hoa sen, ôm tiểu tử đáng yêu kia bay ra khỏi thực nghiệm thất.

Không lâu sau, phụ cận giáo học lâu của Thượng Thủy Các hấp dẫn rất nhiều người.

"
Mau cứu hỏa, luyện kim thực nghiệm của phó viện trưởng phát hỏa rồi. Đáng chết! Là cao cấp hỏa hệ đấu khí!"

Trong lúc này, Đỗ Trần đang ở trong túc xá của mình, hắn nhìn tiểu tử trong lòng mà muốn phát sầu.

Ở đâu có thể mua được vú giả chứ?

"Mụ mụ!"

Tiểu tử kia nở nụ cười ngọt ngào với Đỗ Trần, lại chui vào lòng hắn.

"Gọi ca ca có được không?"

"Mụ mụ!"

"Phải gọi là ba ba!"

"
Mụ mụ? Ba ba? Ba ba?"

"
Lão thiên! Tuyết Bỉ Nhân. Mau cút ra đây! Mau tìm cho chủ nhân ngươi một mẹ nuôi."

Đỗ Trần thật sự không chịu nổi sự làm phiền của tiểu tử kia, kéo nó ra từ trong ngực.

"
Ba ba, không muốn! Ô ô!"

Tiểu tử kia bắt đầu khóc.

……….

Trướng bồng trước cửa túc xá số mười tám, Demis đang nhìn chằm chằm vào Bowen, lão đang nhíu mày.

"
Lão thầy bói, không phải ngươi đang tính thiên cơ sao? Ngươi làm sao mà lại hộc máu?"

"
Rượu, trước tiên mang cho ta chút rượu áp chế nội thương!"

Dùng rượu chữa thương? Yêu cầu của lão thầy bói phi thường cổ quái. Hắn uống mấy hớp rượu, lau miệng.

"
Ngươi, con mẹ nó biết ta tính ra cái gì không? Chúng ta…. Ngươi nghe đây!"

Một tiếng khóc của nữ hài vang tới, tiếng khóc lớn, trướng bồng cách túc xá của Đỗ Trần không xa nên nghe thấy rõ ràng.

"
Là nó." - Bowen ngưng trọng nói.

"
Là nó?

Demis kinh ngạc.

"
Ngươi nói thật? Trước kia ngươi tính không ra nó sao?"

"
Ngươi dám hoài nghi ta? Hừ, ta trước kia đích xác không tính ra nó, nhưng xem xét khi Thiên Vương sơn xảy ra cái kia, mặc dù chiêm tinh thuật của ta bị khí tức cường đại của Thiên Vương sơn cản trở, nhưng ta đột nhiên phát hiện, tinh đồ của tiểu nha đầu trước kia vốn mơ hồ đã cùng hợp lại với tinh đồ của Francis. Ta cũng không biết tại sao, bất quá vận mệnh của nó đã ở cùng một chỗ với Francis."

Lão Bowen thần bí lẩm bẩm, mở cái miệng đầy răng vàng khè, cười gian.

"
Còn chờ gì nữa?"

Demis cũng cười gian.

"
Đúng vậy, còn chờ gì nữa? Vì nghệ thuật, đi tạo cảm tình với tiểu huynh đệ của chúng ta thôi."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/522