Chương 92: Kế hoạch




Mang theo niềm vui sướng vì thực lực được đề cao một bước, Đỗ Trần đi tới "Mâm Côi" tửu quán.

Lúc này bọn người Bairu và Thomas đang ở trong phòng dưới đất của tửu quán, mở ra bản đồ thương nghị cái gì đó. Bairu thấy Đỗ Trần đến liền nghoẻn miệng cười, nụ cười của bắn vẫn thần bí, thâm thúy như trước.

"Francis chấp sự chủ giáo, ngươi nhất định là mang đến cho ta một tin tức tốt."

"Ngài nói đúng!"

Đỗ Trần đi tới bên bản đồ, nhìn thoáng qua một đảo cách Đấu Thần đảo mười dặm về phía nam - là Thiên Vương sơn, cũng là phụ chúc đảo thuộc Đấu thần học viện.

"Ta cùng với "đao" thương lượng qua, hắn nguyện ý dốc toàn lực giúp thánh giáo, cũng hứa hẹn sau đó sẽ không hỏi tới ai đã giúp đỡ hắn."

Đỗ Trần cúi người nhìn bản đồ Thiên Vương sơn, trầm giọng nói:
"Bất quá, hắn muốn giúp ma đầu bị nhốt kia, các ngươi cũng không thể hỏi hắn là ai."

Nói đến đây trong lòng Đỗ Trần kêu khổ, hắn vì giả mạo cao thủ nên không có hỏi qua thực lực của Helen, cho nên chỉ có thể tiếp tục nói hàm hồ.

"Ngoại trừ bản thân hắn, hắn còn hứa có thể cung cấp một cửu cấp thần sủng, dị năng là trao đổi cùng thao khống tinh thần."

"Trao đổi cùng thao khống tính thần? Thật sự là một tin tức rất tốt. Như vậy tại hải vực của Đấu Thần đảo có rất nhiều thần sủng có thể làm hình nhân cho chúng ta sai khiến. Thomas huynh đệ thân ái, ngươi nghĩ xem, Ziege thấy tình hình như vậy thì sẽ có vẻ mặt như thế nào?"

Thomas cũng cười nhẹ hắc hắc:
"Lão ngoan cố dám chắc sẽ mất rất nhiều thời gian mới thoát ra được."

Đỗ Trần nhìn bộ dáng mừng rỡ của bọn họ, đột nhiên nhàn nhạt nói:
"Ta đã gặp vị bằng hữu của ta, hắn cũng đáp ứng giúp ta. Đương nhiên, giúp ta là giúp… thánh giáo. Bất quá nếu có người nào cố gắng tìm hiểu về hắn… a a, vậy chỉ có thể là sinh tử do mệnh."

Đôi mắt sắc bén của Bairu nhanh chóng nhìn Đỗ Trần.

"Hắn không muốn cái gì chứ?"

"Chúng ta là bằng hữu, không phải sao? Huống chi ta cũng là chấp sự chủ giáo của thánh giáo."

Đỗ Trần nói một cách cực kỳ thân thiết.

"Đổi chác sao? Có chút thương tổn cảm tình."

"Đúng vậy, chúng ta là bằng hữu, vĩnh viễn là bằng hữu!" 

Bairu nói hết sức chân thành, bất quá chỉ có trời mới biết lời hắn nói có thể tin được mấy phần, Đỗ Trần cũng tiếp tục nói hàm hồ:
"Thực nghiệm của Phillip phải hoàn toàn bị hủy diệt, đây là yêu cầu của thánh giáo, mà yêu cầu của bằng hữu của ta là, thực nghiệm phẩm của Phillip."

"Bằng hữu của ngươi cũng yêu thích luyện kim thuật?"

Trong mắt Bairu toát lên một vẻ bất an, hắn sợ sau khi trừ khử Phillip lại xuất hiện một tên điên luyện kim còn cường đại hơn.

"Làm sao lại như thế được Bairu các hạ tôn quý, chỉ là thực nghiệm phẩm. Cái này bao hàm nhiều thực nghiệm phẩm là kỳ bảo, chúng ngoại trừ là luyện kim còn có rất nhiều tác dụng, không phải sao?"

Bairu quay đầu nhìn một trong mười hai thủ hộ đấu thần, người nọ tiến lên cúi đầu nói:
"Bairu các hạ tôn quý, căn cứ vào nghiên cứu của ta đối với luyện kim thuật thì nếu chỉ lấy thực nghiệm phẩm cũng sẽ không dẫn tới kết quả khiến ngài lo lắng. Nhưng Phillip cùng trợ thủ của hắn phải chết! Vấn đề mấu chốt là không thể lưu lại chứng cứ."

Nhận được đáp án của chuyên gia, Bairu hài lòng gật đầu.

"Francis, ta đáp ứng yêu cầu của bằng hữu của ngươi. Bây giờ, ngươi nói kế hoạch của ngươi đi!"

"Tốt, kế hoạch của ta rất đơn giản, đầu tiên thánh giáo dùng danh nghĩa của giáo hoàng bệ hạ tùy tiện tìm một lý do dẫn khai cao thủ của học viện đi, cao thủ lúc này đã ở ngoài, vậy có thể giảm bớt khá nhiều lực cản đối với chúng ta. Sau đó, ngày ba tháng ba…"

Đỗ Trần nói tỉ mỉ, nụ cười trên mặt Bairu càng ngày càng nhiều.

"Đại khái là như thế này, bất quá theo bằng hữu của ta nói, bên người của Phillip rất có thể có hai nhân vật phi thường cường đại bảo vệ hắn, thực lực thậm chí có thể so với bằng hữu của ta!"

Hai người kia đương nhiên là Trừu Cân cùng Hóa Thi bên người Phillip.

"Cái gì?"

Bairu vỗ mạnh cái bàn, nhíu mày, cắn răng nói:
"Nếu thật sự có hai người như vậy tồn tại thì kế hoạch của ngươi tuyệt không có khả năng thành công."

Đỗ Trần cười thần bí:
"Đừng nóng vội, ta còn có một vị bằng hữu khác, hắn có thể đối phó với một trong hai người kia."

"Ngươi còn có bằng hữu khác?"

Nụ cười của Đỗ Trần lộ ra vẻ thần bí.

"Đúng vậy, ta có rất nhiều bằng hữu đặc biệt."

…………..

Ngày ba tháng ba, túc xá của Helen, chủ phó hai người đang ngồi thương lượng gì đó.

"Tiểu thư, ta chỉ kiếm được tư liệu này, ngài xem có thể đánh động Francis không?"

"Susan, ta không biết, thật sự không biết! Nhưng cũng chỉ có thể thử một lần!"

Quỷ thần ơi! Đỗ Trần lại từ hư không xuất hiện trước mặt Helen.

"Tư liệu gì? Đưa đây ta xem!"

Đỗ Trần lạnh như băng ngồi trên ghế, Helen cùng Susan ở đối diện mặc dù có kinh nghiệm lần trước nhưng cũng lấy làm kinh hãi. Nếu lần trước còn có thể xem là ngoài ý muốn thì lần này các nàng đã có đề phòng nhất định, nhưng kết quả vẫn giống lần trước, không có phát hiện ra điều gì.

"Miện hạ, tư liệu đều ở đây, Phillip bắt Mayfair tiến hành một thực nghiệm tên là "Linh Loại"!"

Helen giao cho Đỗ Trần tư liệu, sau đó đứng một bên.

Đỗ Trần vừa nhìn, trong lòng thầm kinh ngạc, con mẹ nó, Phillip quả thật là một thiên tài!

Vì Linh Loại thực nghiệm là bắt người làm bùn đất, trên loại bùn đất này Phillip lại phát minh ra một loại Linh Loại gì đó, sau đó Phillip dùng một chút thủ đoạn bình thường. Trước tiên bồi dưỡng tốt bùn đất, tiếp theo đó Linh Loại bên trong cơ thể con người khai hoa kết quả, hấp thụ hết tất cả trên cơ thể người chủ.

Bước cuối cùng, chính là Phillip đợi sau khi khai hoa kết quả tới hái quả. Ăn Linh Loại này, Phillip sẽ có hết thảy năng lực của chủ ký sinh, không chỉ có đấu khí, mà là hết thảy.

Mục đích cuối cùng của thực nghiệm này là thu được huyết mạch của Mayfair, cũng là thu được huyết mạch của ngoại công Francis, như vậy hắn có cơ hội nhận được siêu phàm thần lực của Da Tát thần.

Xem đến đây Đỗ Trần đã giải thích được hết thảy hành vi của Phillip, hắn âm thầm lấy làm buồn cười, cái gì mà đấu khí truyền thừa, thay đổi thiên phú? Bất quá là một loại thủ đoạn khiến cho "bùn đất" tốt hơn thôi! Nực cười, thánh giáo cũng nghĩ hắn sáng tạo ra thần.

Bất quá như thế rất tốt, bằng không chính mình cũng không thể lơi dụng bọn họ.

Helen khiếp sợ nói:
"Miện hạ, tư liệu này có làm ngài vừa lòng không?"

Đỗ Trần không trả lời nàng mà vỗ vỗ tay.

"Ba ba", vách tường trước mặt Helen hiện ra một bóng đen, nó từ từ lộ ra khỏi vách tường - là đao của Bác Bì. Chủ phó hai người cảm thấy nhiệt độ trong phòng nháy mắt đã giảm xuống tới điểm đóng băng.

"Miện hạ, chờ ngài phân phó!"

Bác Bì dựa theo kế hoạch phối hợp với Đỗ Trần, hắn khom người chào.

Phòng tuyến trong lòng Helen cùng Susan hoàn toàn bị phá hỏng: "Đây là bằng hữu của Francis sao? Khí thế của hắn quá mạnh mẽ, cho dù là cha mạnh nhất cũng chỉ như thế. Không, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng người này… hẳn còn mạnh hơn so với cha."

Nhân vật cường đại như thế cũng hướng Francis cúc cung, dùng khiêm nhường đáp lại, còn dùng ngữ khí của người hầu hỏi có gì phân phó.

Trời ơi! Francis rốt cục cường đại tới bậc nào?

Đỗ Trần rất lạnh nhạt nhìn phản ứng của Helen, không để ý tới Bác Bì.

"Ngày mốt còn có mấy tiểu tử kia, cụ thể như thế nào hắn sẽ nói cho ngươi biết. Nhưng, con mắt ngươi nên nhìn xa một chút, không nên hỏi, hiểu không? Bằng hữu của ta tính tình không có dễ nói chuyện như ta đâu!"

Helen dùng sức gật dầu, vui vẻ nói:

"Ngài yên tâm, ta chỉ cần cha ta bình an, tuyệt sẽ không nói nhảm một câu."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/522