Chương 90: Bác Bì (2)




Trong lòng Đỗ Trần kinh hãi, nương ánh trăng nhìn kỹ, quả nhiên là dù dung mạo hắn cùng Francis có giống nhau nhưng thân hình còn có chút khác biệt, dù sao Francis cũng chỉ là thiếu niên mười lăm tuổi, thân thể khó có thể như người trưởng thành. Mà Francis trước mắt lại có vóc người cân xứng, mặc dù không cao nhưng vai hùm eo vượn, cơ thể tráng kiện, vừa nhìn biết ngay là người luyện võ mới có thể chất như vậy.

Bác Bì tới là tốt rồi, cảm tạ bề trên, cảm tạ nhân huynh lần này cuối cùng cũng không có chậm nửa nhịp.

"Bác Bì, Francis mặc dù là nhi tử của thánh nữ nhưng hắn liên tục hai lần cắt đứt thánh hình của ta. Quy củ vẫn là quy củ!"

Bóng đen trên vách tường lời nói nghiêm nghị nhưng thiết câu trên tay lại chậm rãi bỏ ra khỏi cổ Đỗ Trần.

Đỗ Trần cũng không nói nhảm, nhanh chóng chạy tới bên người Bác Bì thở ra một hơi, nói:
"Thật sự rất xin lỗi, tối nay ta thật không biết ngươi đang hành hình, còn có… xin các hạ nói rõ, ngoại trừ tối này thì ta cắt đứt quá thánh hình của ngươi khi nào? Chỉ cần quả thật có, ta tuyệt sẽ không phủ nhận! Với danh nghĩa của mẫu thân ta!"

Bác Bì khoanh tay hộ phía sau Đỗ Trần vẻ lạnh nhạt:
"Hắn là thủ hộ giả của Steven. Đáng chết! Nhưng đêm đó ngươi xếp đặt hãm hại Louise quả thật đã cắt đứt thánh hình của hắn!"

Nói xong hắn liếc mắt nhìn ánh trăng trên bầu trời:
"Hắc Ám Thánh Hình bị cắt đứt sẽ được chấp hành vào cùng một ngày trong tháng sau, nếu liên tục bị cắt đứt ba lần…"

Bóng đen bên trong vách tường đối diện cả giận nói:
"Ta liền đối với Da Tát thần tạ tội!"

Đỗ Trần ngạc nhiên, điều này thật sự hắn không có khả năng ngờ tới, mặc dù chẳng biết tạ tội theo lời của bóng đen ra sao, nhưng y theo thủ đoạn hành hình tàn nhẫn của họ thì dù không phải tự sát cũng cực độ tự ngược.

Tư duy của người điên quả nhiên thường nhân không thể suy đoán.

Bác Bì chậm rãi đi tới, hai tay chẳng biết từ lúc nào có hai thanh tiểu đao, hắn một mặt hướng vách tường đi đến, một mặt nói:

"Ta mặc kệ thánh hình của ngươi thế nào, Dịch Cốt, Francis là do ta bảo vệ, ngươi nhất định phải động đến Francis sao? Hay ngươi muốn bị ta giáo huấn một lần?"

"Hừ! Đại sự quan trọng hơn, hôm nay không cùng ngươi tranh chấp. Francis, vào ngày này tháng sau ta không hi vọng thấy ngươi ở bên Louise nữa. Nếu không, cho dù Bác Bì là thủ hộ giả của ngươi, ta cũng tuyệt không từ bỏ ý đồ."

Nói xong, bóng đen trên vách tường biến mất không thấy đâu nữa.

Nhưng cảnh sắc trên ngã tư đường không có khôi phục lại bình thường, Đỗ Trần cảm thấy vô cùng xa lạ.

Đỗ Trần cùng Bác Bì nhìn nhau, nhìn dung mạo của Francis, Đỗ Trần cười:
"Ngươi sưu tập da người có thể làm mặt nạ, tốt lắm, rất tiện!"

Bác Bì cũng nhìn chằm chằm Đỗ Trần, đôi mắt hắn cũng giống Francis, chẳng biết là ngụy trang hay là bản thân đã như thế, hắn lạnh nhạt nói:
"Francis, ngươi khiến cho ta rất kinh ngạc! Vốn muốn cho ngươi cả đời làm người thường, kết quả ngươi lại tự mình bước lên con đường đấu thần."

Đỗ Trần bất đắc dĩ nhún vai, nói hàm hồ:
"Vận mệnh luôn không thể nắm lấy, không phải vậy sao?"

Một mặt nói, một mặt hắn tính toán, Bác Bì tới cùng hiểu rõ nhiều ít bao nhiêu về hắn? Liên Hoa Bảo Giám, kĩ thuật mở khóa hẳn là hắn còn không biết.

"Đúng vậy, vận mệnh luôn không thể nắm lấy. Có bao nhiêu năng lực ta sẽ gánh lấy bao nhiêu trách nhiệm. Ngươi bây giờ có thể biết một việc, mẫu thân của ngươi Mayfair…."

Đỗ Trần không đợi hắn nói xong liền nói tiếp:
"Mẫu thân là thánh nữ của Da Tát giáo hội, cũng chính là thực nghiệm phẩm của Phillip. Ngươi cùng ba người khác là Da Tát thánh đồ, mà Phillip, hắn là phản đồ của Da Tát giáo hội, hắn tiến hành thí nghiệm độc ác hạng nhất trên người mẫu thân ta. Bây giờ thực nghiệm này kéo dài tới trên mình ta, có phải không?"

Đỗ Trần nhìn ánh mắt kinh dị của Bác Bì, cười nói:
"Vô luận là vì mẫu thân hay vì bản thân ta, ta đều muốn cùng Phillip là địch. Phillip phải chịu bị trừng phạt!"

Khuôn mặt âm lãnh của Bác Bì lộ vẻ tươi cười:
"Ngươi làm sao mà biết?"

Bằng một câu hỏi này đủ để Đỗ Trần khẳng định, Bác Bì đích xác không phải lúc nào cũng đi theo bên người hắn, bởi vậy hắn hoàn toàn không biết nhiều chuyện của mình.

Đỗ Trần chỉ huyệt thái dương của mình:
"Ta nghĩ rằng ta không hề ngu ngốc! Bác Bì miện hạ tôn quý, xin người hãy nói mọi điều cho ta biết, không phải chỉ là một chút."

"A, ha ha!"

Bác Bì nở nụ cười, tiếng cười của hắn sang sảng, hắn không có danh hào cùng thủ đoạn lãnh khốc:
"Được rồi, chuyện giáo hội nếu ngươi đã biết thì ta sẽ bắt đầu từ khi giáo chủ đại nhân, ngoại công của ngươi mất tích."

Ngoại công? Người quả nhiên không phải là tiểu quý tộc theo như lời đồn, mà là giáo chủ của Da Tát giáo hội.

"Ngày ba tháng ba, đấu khí tụ Thiên Vương sơn. Ngày ba tháng ba Ba mươi năm trước, giáo chủ đại nhân trong lúc đi cướp lấy bảo tàng trên Thiên Vương sơn đã không trở về. Mất tích cùng người còn có Thánh đường tả trưởng lão, sau đó bốn vị thánh đồ chúng ta y theo pháp điển đưa vị Thánh đường hữu trưởng lão Phillip lên làm giáo chủ. Không ngờ chuyện này lại là họa căn của ngày sau."

Hắn dừng một chút, tiếp tuc nói:
"Phillip không phải là giáo chủ truyền thừa cho nên hắn không có năng lực kế thừa thần lực của lịch đại giáo chủ ban cho. Hắn không cam lòng chỉ làm một đấu sĩ nho nhỏ, một giáo chủ vô năng, vì vậy hắn nghĩ ra một biện pháp để thu được thần lực của Da Tát thần, mà biện pháp này tự nhiên là luyện kim thuật mà hắn am hiểu nhất."

Đỗ trần một mặt nghe, một mặt nhanh chóng suy tư:
"Ta hiểu rồi, muốn nghiên cứu thần lực của Da Tát thần làm sao truyền thừa được sẽ phải nghiên cứu lịch đại giáo chủ, mà ngoại công ta đã mất tích, cho nên Phillip đành mượn huyết mạch của mẫu thân – Mayfair thánh nữ làm thực nghiệm phẩm!"

Bác Bì gật đầu:
"Phillip dùng nữ nhi của tiền nhiệm giáo chủ làm thực nghiệm, chuyện này dẫn đến sự quyết liệt giữa bốn vị thánh đồ chúng ta, sau đó trải qua nhiều chuyện phức tạp mà tối nay không tiện nói tỷ mỉ, ngươi chỉ cần biết rằng bây giờ ta cùng Dịch Cốt ủng hộ Mayfair. Mặt khác, luyện kim thuật ta hiểu không nhiều lắm, chỉ biết là Phillip đã hạ một vật tên là "Linh Loại" gì đó lên người Mayfair, bây giờ thứ này rất có thể được di truyền trên người ngươi, chứng cớ là ngươi kháng cự huyết mạch của Shigeru mà sinh ra tóc màu vàng kim."

Đỗ Trần tiếp lời:
"Cho nên Phillip mới muốn bắt ta làm thực nghiệm phẩm?"

Hắn vươn ba ngón tay:
"Ta hiểu được, nhưng có mấy vấn đề cần ngươi trả lời. Đệ nhất, tại sao bên người đại ca ta phải có Dịch Cốt thủ hộ? Hắn là tóc đỏ, lại không kế thừa linh loại? Đệ nhị, dưới chân núi Thiên Vương sơn rốt cuộc là có cái gì mà khiến cho ngoại công ta mất tích? Đệ tam, nhị ca ta có đúng là có một vị thủ hộ đấu thần không? Trọng yếu nhất là vấn đề này…"

Đỗ trần cười cười. 
"Nếu các huynh trưởng của ta có đấu thần thủ hộ thì bọn họ có biết hay không?"

Bác Bì rất đơn giản mà chuẩn xác trả lời:
"Vấn đề này ta có thể trả lời chính xác cho ngươi. Đầu tiên, Dịch Cốt đồng thời bảo vệ cả hai vị huynh trưởng, bất quá nhị ca ngươi thiên tư hơn người, lại có cá tính mạnh mẽ nên không cần người khác bảo vệ! Mà ngươi kế thừa Linh Loại của Mayfair, cho nên càng khiến ta chuyên tâm bảo vệ ngươi. Tiếp theo, từ trước Thiên Vương sơn đã có một truyền thuyết, phía dưới nó cất dấu một bảo tàng, hàng năm vào ngày ba tháng ba sẽ thả ra cường đại đấu khí. Đây là ngày ba tháng ba, đấu khí tụ, Thiên Vương sơn."

Nói đến đây, hắn do dự một chút.

"Steven hẳn là không biết nhưng cha ngươi Anginus có biết một ít, hắn rất có thể linh mẫn nhận ra ngươi lúc sanh có thể không phải là nhi tử của hắn, mà là một quái thai."

Thái độ của Anginus thì Đỗ Trần cũng không quan tâm, nhưng Steven hẳn là không biết. Hắn định đặt câu hỏi tiếp theo, nhưng Bác Bì đã nói tiếp.

"Tốt lắm, đi vào chuyện chính, bây giờ ngươi phải biết chuyện mà ngươi không biết."

Bác Bì đánh mạnh vào lòng Đỗ Trần:
"Mẫu thân ngươi Mayfair, trong mộ huyệt của mẫu thân ngươi trống rỗng!"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #90


Báo Lỗi Truyện
Chương 90/522